Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình "

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục
Tác giả Bài
manhbv

  • Số bài : 50
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.03.2011
  • Trạng thái: offline
Re:Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình " 24.04.2013 10:37:58 (permalink)

Chương 15: Trốn tìm


Sở dĩ Kiều Dật thích chơi trò trốn tìm, cũng đều là vì Tịch Nhan.
Từ sau buổi chiều hôm ấy, anh bèn để ý quan sát cô. Cô bé trong sáng thánh thiện như thiên sứ ấy, kỳ thực cũng cô đơn giống như anh.
Tịch Nhan không có bạn chơi cùng, tất cả những cô bé, cậu bé chơi với cô, cũng chỉ vì người chị xinh đẹp nhưng kiêu ngạo của cô mà thôi.
Không thể không công nhận, Đỗ Triều Nhan thực sự là một tiểu mỹ nhân, da trắng như tuyết, mắt sáng răng trắng, phục sức thu hút mà hợp thời, càng làm tôn lên vẻ đẹp rực rỡ hơn người của cô.
Nhưng Kiều Dật lại không thích cô, cảm thấy cô kiêu ngạo ích kỷ, lại còn ra dáng điệu bộ. Đương nhiên, một Đỗ Triều Nhan cao ngạo xinh đẹp như công chúa, lúc nào cũng có hàng tá con trai vây quanh, cũng không khi nào để ý tới một Kiều Dật lặng lẽ trong góc tối là cậu.
Tịch Nhan vừa từ quê trở về nhà, vừa nhút nhát lại hướng nội, không hòa đồng, Đỗ Diệu Hoa lo rằng dần dà, cô bé càng trở nên nội tâm khép kín. Để tìm người chơi cùng với con gái, ông thậm chí mang “vật chất” đem ra mua chuộc. Chủ nhật nọ, Đỗ Diệu Hoa chặn đường Kiều Dật đang chạy chơi trong ngõ lại, dùng một que kem sữa “mua chuộc”, để cậu chơi cùng Tịch Nhan một buổi chiều.
Que kem sữa vừa thơm ngọt lại mát lạnh giữa ngày hè oi bức, đối với một đứa trẻ mười tuổi mà nói, rõ ràng có một sức hút ghê gớm. Kiều Dật vui vẻ nhận lời, thế là, Đỗ Diệu Hoa giao cô con gái út của mình cho cậu, rồi vội vội vàng vàng tới cơ quan làm thêm.
“Nói xem, cậu thích chơi trò gì?”, Kiều Dật hỏi.
“Trốn tìm”, cô bé tám tuổi Tịch Nhan cúi đầu thật thấp, rụt rè tự ti, so với cô bé miệng cười rạng rỡ, dịu dàng tựa thiên sứ trong buổi chiều hôm trước, dường như là hai con người hoàn toàn khác.
Chơi được nửa tiếng, dáng vẻ rụt rè của cô bé gầy gò mỏng manh này khiến Kiều Dật cảm thấy tẻ nhạt. Rất nhanh, cậu bỏ lại cô, chạy chơi một mình.
Đến chiều tối, Kiều Dật ra đầu ngõ dìu bà ngoại về nhà, rồi giúp mẹ dọn hàng. Hết việc này tới việc kia, chả mấy chốc trời đã tối mịt. Vừa lúc cả nhà đang chuẩn bị dọn cơm, Đỗ Diệu Hoa đột nhiên gọi cửa. Người đàn ông nho nhã, học thức là thế, cửa vừa mở liền túm ngay lấy cậu, nôn nóng hỏi:
“Có thấy Tịch Nhan nhà tôi đâu không?”
“Không phải em ấy đã về nhà từ lâu rồi sao?”
“Đâu có, nó vẫn chưa về nhà.”
Kiều Dật lúc này mới nhận thức được rắc rối mà bản thân đang phải đối mặt, tim thót lại, cậu vội vàng lao ra khỏi nhà, chạy như bay tới chỗ chơi trốn tìm khi chiều.
Tối hôm đó, cậu và Đỗ Diệu Hoa lùng sục lục tung cả con ngõ lên, cũng không thấy bóng dáng của Tịch Nhan đâu cả.
“Đỗ Tịch Nhan, Đỗ Tịch Nhan…”
Cậu gọi to, trong lòng có lửa đốt, không ngừng oán trách bản thân. Tại sao lại bỏ rơi cô bé? Nhỡ đâu có chuyện gì với cô bé…
Không, không đâu! Cô bé nhất định sẽ không sao cả! Cậu bé trước nay lạnh lùng cao ngạo là thế, nay lần đầu tiên nếm trải thế nào là sợ hãi và lo âu.
Bỗng, từ phía sau cây chi tử đầu ngõ, truyền lại âm thanh yếu ớt, hình như là tiếng con gái đang nức nở.
Cậu luồn ra phía sau cây, bắt gặp Tịch Nhan gầy nhom đang ngồi trong bóng tối dưới gốc cây, nước mắt nước mũi tèm lem.
“Đỗ Tịch Nhan, em trốn ở đây làm cái gì?” Cậu nói qua tiếng thở hổn hển, gần như phát cáu.
Tịch Nhan ngước mặt lên nhìn cậu, bỗng nhoẻn miệng cười, long lanh rực rỡ.
Nói rồi cô ùa vào lòng cậu, reo lên: “Cuối cùng anh cũng tìm thấy em rồi!”
Đúng là đồ ngốc, đến giờ mà vẫn nghĩ là đang chơi trò trốn tìm hay sao!
Kiều Dật nghĩ, lòng chua xót, bất giác đưa cánh tay ra, ôm cô bé chặt hơn vào lòng.
Tịch Nhan tựa vào lòng anh, lặng yên hồi lâu mới khẽ nói: “Trước nay chưa có ai từng tìm được em cả, anh là người đầu tiên…”
Kiều Dật thấy tim mình thắt lại, cúi đầu xuống, vừa hay nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô bé. Ánh mắt lấp lánh, trong đó phản chiếu hình ảnh khuôn mặt cậu.
Không lâu sau, Đỗ Diệu Hoa cũng tìm được tới nơi. Kiều Dật không nói thêm lời nào, lặng lẽ trở về nhà, ăn cơm, học bài như thường ngày.
Đến tối đi ngủ, cậu giấu mặt vào chăn, trước mắt hiện ra, là vô số những đôi mắt trong veo sáng rỡ, long lanh ngấn lệ.
Bây giờ hồi tưởng lại, Tịch Nhan là chút dịu dàng duy nhất trong ký ức gần hai mươi năm nay của cậu, và cũng là…mối tình đầu.
Trác Thanh Liên ngồi trong xe, nhìn cô không chớp, ánh nhìn dịu dàng dần dâng lên trong mắt.
Những ký ức ấu thơ hiện ra mồn một, sống động như mới chỉ hôm qua, bóp nghẹt lấy trái tim anh. Tịch Nhan thì không sao chịu nổi. Ánh mắt tha thiết như thiêu như đốt của anh, dường như đang nhìn không phải cô, mà là một người khác.
Cô trốn tránh ánh mắt nồng nhiệt quá đỗi của anh, thoáng chút do dự, rồi tiếp tục bước về phía trước.
“Đỗ Tịch Nhan!”, anh gọi tên cô lần thứ hai, “Tôi bảo cô lên xe”.
Cô dừng bước, nhìn chằm chằm người đàn ông đang ngồi trên ghế lái. Gương mặt khôi ngô tuấn tú, cử chỉ tao nhã phóng khoáng, tựa như hoàng tử cưỡi ngựa trắng tới cứu công chúa gặp nạn. Đáng tiếc là, cuộc đời cô từ lâu đã có một hoàng tử khác.
Cô hắng giọng, đáp lại bằng giọng khiêu khích: “Thưa ngài, tại sao tôi phải lên xe ngài? Mà tôi cũng không biết ngài là ai cả!”
Trác Thanh Liên nghe tim mình run rẩy, ánh long lanh nơi đáy mắt lui dần, thay vào đó vẻ trầm ngâm.
“Em…”, anh bỗng có chút căng thẳng, giọng bỗng hóa khàn đục, “Không nhớ tôi một chút nào hay sao?”
Một người luôn giữ được bình tĩnh trước mọi người, tự tin thoải mái trước ống kính máy quay, giờ lại ngượng nghịu, lúng túng thế này, quả thật là hiếm thấy. Tịch Nhan bỗng nảy ra ý định trêu chọc. Cô nhướn mày, ra vẻ ngạc nhiên nhìn anh chằm chằm:
“Kỳ quái! Tôi nhất thiết phải nhớ anh sao? Mà rốt cục anh là ai mới được?”
Trác Thanh Liên tưởng như nghe tiếng trái tim vỡ vụn trong lồng ngực. Đáng lẽ ra, anh không nên cảm thấy bất ngờ.
Mười năm trước, cô từ lâu đã không quen anh rồi.
 
 
#16
    manhbv

    • Số bài : 50
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 16.03.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình " 05.08.2013 16:16:54 (permalink)

    Chương 16: Lướt qua nhau


    Gặp lại Trác Thanh Liên, khơi dậy những chuyện xưa đã phủ bụi trong ký ức, một cảm xúc vừa gần gũi thân thiết vừa xa cách dâng lên tự đáy lòng.
    Mười năm trước, một đôi thanh mai trúc mã, hình ảnh hai đứa trẻ vô tư năm nào hiển hiện trước mắt.
    Lúc ấy, Kiều Dật gần như là bầu bạn duy nhất của cô. Luôn thích cùng cô chơi trò trốn tìm, bất luận cô trốn ở đâu, cậu cũng đều tìm ra. Cậu bé này thật ra cũng rất cô đơn, cơ bản không có bạn bè gì. Tính tình lầm lì, lạnh lùng, nhiều lúc xử sự cực đoan. Giai đoạn tiểu học, tướng mạo khôi ngô trắng trẻo hơn người, đối với con trai mà nói, hoàn toàn không phải là ưu điểm gì ghê gớm, ngược lại còn bị chúng bạn trêu ghẹo là “đồ con gái”. Người lớn không ưa cậu, chỉ vì xuất thân của cậu, sau lưng còn gọi cậu là “đồ con hoang”; bọn con trai thì sợ cậu ra mặt, tránh càng xa càng tốt, vì chúng nghe nói cậu có khuynh hướng bạo lực, lúc đánh lộn không thiết sống chết, từng một thân một mình chống lại mấy tên côn đồ. Ai chưa tận mắt chứng kiến, thật khó mà tưởng tượng được, một cậu thiếu niên tuấn tú dáng thư sinh như thế, lúc đánh nhau lại có thể hung tợn và liều lĩnh như vậy; tụi con gái thì chỉ chăm chăm ái mộ những anh chàng thông minh, lanh lợi, thành tích xuất sắc, hoàn toàn không coi “thành tích” trốn học, đánh lộn lẫy lừng như cậu ra gì.
    Có lẽ những người đồng cảnh ngộ thì dễ đồng cảm với nhau, quãng thời gian ấy, Tịch Nhan và Kiều Dật rất thân thiết. Tan học, họ cùng nhau ra bờ sông gần đó nhặt vỏ sò, xây lâu đài cát, nhặt củi khô nướng khoai ăn…
    Có lần, cô dẫn anh trèo tường vào vườn sau nhà người ta, đi hái quả dâu. Loại quả này mọc thành chùm, to cỡ quả đậu nành, khi chín có màu tím đậm, chua chua ngọt ngọt, hương vị rất tuyệt. Lúc còn ở quê, cô và chúng bạn thường leo lên cây hái ăn.
    Tịch Nhan một mình trèo lên cây, vừa hái vừa ăn, miệng nghêu ngao không rõ bài gì. Kiều Dật yên lặng ngồi dưới gốc cây, ngẩng đầu trông lên, thấy gót chân hồng của cô thoăn thoắt trèo từ cành nọ sang cành kia, như khỉ chuyền cành. Mái tóc ngắn bù xù, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng, tiếng cười lanh lảnh…Cậu nhìn đến ngây cả người, tưởng như có đám mây lơ lửng trong lòng, mãi mà không trôi.
    Hồi lâu, Tịch Nhan mới từ trên cây trượt xuống, trong tay là một nắm dâu, đưa cho cậu: “Anh nếm thử xem, chua chua ngọt ngọt, ngon lắm!”
    Kiều Dật đưa những quả dâu chín tím mọng vào trong miệng, quả nhiên là chua chua ngọt ngọt, rất ngon.
    Đúng lúc hai đứa đang đánh chén ngon lành, từ sau vọng lại tiếng chó sủa. Quay đầu lại, một con chó dữ tợn, to đùng đang nhìn chòng chọc vào chúng, nhe nanh trắng ởn, xem chừng chuẩn bị xông tới ăn tươi nuốt sống.
    “Chạy mau!”, Kiều Dật vội dắt tay cô, vắt chân lên cổ mà chạy. Lúc trèo qua tường, Tịch Nhan bị mắc rách cả quần.
    Cô sợ mẹ biết sẽ mắng, nên không dám về nhà. Kiều Dật bèn dắt cô về nhà mình. Một căn phòng đơn sơ, gần như không có đồ đạc gì. Trên bức tường lạnh lẽo, treo tấm ảnh chụp chung của anh với mẹ và bà ngoại.
    “Anh không có bố, không biết ông trông thế nào nữa”. Kiều Dật đứng cạnh cô, ngẩng đầu, mắt dán chặt vào bức ảnh trên tường, bình thản tuyệt nhiên không chút biểu lộ chút cảm xúc gì.
    Tịch Nhan thì lại gần như nhìn thấu những đau thương và yếu đuối giấu kín trong lòng anh, không nén được đưa tay qua đặt vào trong lòng bàn tay anh, nắm lấy.
    Kiều Dật quay sang nhìn cô, nhãn thần sáng mà lạnh như ánh trăng nhìn thấu tận đáy lòng cô.
    Cô không biết rằng, cái nắm tay của tình bạn ấy đối với một Kiều Dật sống trong cô đơn đã lâu, có ý nghĩa như thế nào.
    Từ đó, bóng hình bé nhỏ mong manh, đã lặng lẽ chế ngự trái tim cậu, suốt mười tám năm qua.
    Mẹ Kiều Dật dọn hàng về. Người phụ nữ bị mọi người ghét bỏ ấy, tính tình ôn hòa, lại xinh đẹp, dịu dàng, cẩn thận. Bà đưa quần cho Tịch Nhan thay tạm, rồi đem quần của cô đi vá lại cẩn thận.
    Trước giờ cơm chiều, Kiều Dật đưa Tịch Nhan về nhà.
    Cậu chờ cho Tịch Nhan bước qua cửa, rồi quay đầu, chầm chậm trở về nhà. Bầu trời trong vắt một màu xanh sậm, trên cao là hằng hà sa số những vì sao lấp lánh, cảnh đêm thật huyền ảo.
    Cậu cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trên đó còn lưu lại hơi ấm của Tịch Nhan. Bàn tay của cô rất nhỏ, mềm mềm, nhưng cảm giác ấm áp đem lại rất thật.
    Cậu chỉ muốn được nắm mãi bàn tay ấy, suốt cuộc đời…
    Tịch Nhan thì lại hoàn toàn không có cảm giác gì. Tuổi còn nhỏ như vậy, đâu biết thế nào là tình yêu. Đứa trẻ tám, chín tuổi, dù có thân thiết gần gũi đến đâu, cũng chưa biết liên tưởng tới tình yêu nam nữ.
    Kiều Dật hơn cô hai tuổi, lại sớm trưởng thành. Thân thế hèn mọn, lại lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, phức tạp, điều đó đã khiến cậu sớm mở mang tuệ nhãn, sớm hiểu thế thái nhân tình, cũng vì đó mà sớm biết thế nào là yêu, là hận.
    Năm mười tuổi, Kiều Dật đã biết thứ mình muốn là gì.
    Lúc rời ngõ Tử Trúc, cậu nắm chặt tay Tịch Nhan, thận trọng mà kiên định: “Em hãy nhớ kỹ, anh nhất định sẽ quay về tìm em!”
    Tịch Nhan lúc đó khóc không thành tiếng, trong con ngõ chật hẹp, hai chân ríu cả vào nhau.
    Chiếc ô tô chuyển đồ đã mang Kiều Dật đi, mang theo cả tuổi thơ và niềm vui của cô.
    Hai năm sau, nhà Tịch Nhan cũng dọn đi. Từ đó trở đi Tịch Nhan không gặp lại Kiều Dật, cũng không có chút tin tức nào về cậu. Sau này, năm tháng dần trôi, những ký ức ấu thơ cũng dần phai nhạt, thậm chí đến dáng vẻ anh như thế nào cô cũng không nhớ rõ nữa.
    Lúc gặp lại, anh đã lớn, không còn là cậu thiếu niên tính tình ngang ngược, lầm lì khó ưa trong ấn tượng của Tịch Nhan ngày trước, mà thay vào đó là vẻ nho nhã, lịch sự, bình tĩnh, điềm đạm.
    Cũng không thể trách cô trí nhớ kém, mà thực sự anh đã thay đổi quá nhiều, chỉ có một thứ duy nhất không thay đổi, đó là tướng mạo ngày càng khôi ngô tuấn tú, và vẻ ngạo mạn lộ ra trong ánh mắt.
    Công tử anh tuấn, phong độ, thân gia hàng tỷ bạc, giám đốc điều hành rồi giám đốc Tập đoàn Trác Thị, bao nhiêu chức cao vọng trọng như thế, anh hẳn đã không còn cô đơn nữa rồi. Thiếu gì các cô gái xinh tươi, tao nhã vây quanh.
    Thế thì, cô là cái gì đây? Bạn thuở nhi đồng thối tai? Hay bạn cũ thuở nhỏ?
    Không phải Tịch Nhan tự ti, mà với cô giáo cấp hai bình thường, không danh không lợi như cô, một “người bạn” thân phận cao quý nhường ấy, quả thật là không dám với cao.
    Nếu như lúc đầu, Tịch Nhan chỉ nghĩ đùa cho vui, trêu chọc Trác Thanh Liên một chút, thì bây giờ, cô thực sự không muốn nhận quen anh chút nào.
    “Thưa ngài, trông xe ngài lái và quần áo ngài mang, không giống những kẻ bám đuôi phụ nữ ngoài đường chút nào. Ngài vẫn thường bắt chuyện với phụ nữ bằng cách này sao? Kiểu này xưa quá rồi đấy!”. Tịch Nhan nghiêng đầu, trên mặt nở nụ cười khinh miệt, “Xin lỗi ngài, trí nhớ của tôi không được tốt cho lắm, tôi thực sự không nhớ ngài là ai cả”.
    Trác Thanh Liên dừng xe giữa đường đã lâu, phía sau xe đợi đã nối cả hàng dài, lái xe sốt ruột liên tục nhấn còi bim bim.
    Anh nhìn Tịch Nhan, mấp máy môi, nhưng không hé răng lời nào.
    Vài phút sau, anh khởi động xe, nghênh ngang bỏ đi, chỉ để lại một vệt khói xe trắng nhạt.
    Ánh mắt Tịch Nhan dõi theo mãi cho tới khi bóng chiếc xe đen biến mất giữa phố phường xuôi ngược, còn lại trong lòng là những cảm xúc không sao diễn tả thành lời, vừa như trút được gánh nặng, vừa thoáng chút thẫn thờ.
    Kiều Dật, cảm ơn anh, vẫn nhớ tới cô bé xanh xao cô độc năm ấy.
    Em vẫn tưởng rằng, chúng ta sẽ mãi mãi không bao giờ gặp lại, mà kể có gặp rồi, cũng không nên qua lại gì nữa.
    Anh có thế giới của anh, em có bầu trời của em, hãy để chúng ta bước qua nhau và quên nhau đi thôi.
    Đỗ Tịch Nhan, anh biết em đã nhận ra anh.
    Ánh mắt em không giấu được điều đó, trước nay em đâu có biết nói dối.
    Trác Thanh Liên nắm chặt vô-lăng, môi mím chặt, mắt nhìn thẳng đường đi phía trước.
    Cậu từ năm mười tuổi đã chấp nhận cô, mười mấy năm trời lúc nào cũng tâm niệm không quên. Hơn nữa, một mực quyết tâm thực hiện lời hứa năm xưa, từ nước Mỹ xa xôi trở về tìm cô.
    Số mệnh không thể như thế, chỉ cho họ gặp nhau, rồi lại một lần nữa lướt qua nhau vậy sao?
    Không, anh đã không còn là Trác Thanh Liên của mười năm trước nữa rồi. Lần này, sẽ không ai có thể ngăn cản anh.
    Anh sẽ không để cô dễ dàng rời khỏi anh thêm một lần nữa!
     
     
    #17
      manhbv

      • Số bài : 50
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 16.03.2011
      • Trạng thái: offline
      Re:Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình " 13.08.2013 11:25:05 (permalink)
      Chương 17: Tuổi dậy thì ngỗ nghịch
      Bước sang tháng tám, mùa hè chớp mắt đã qua quá nửa.
      Thời tiết thành phố C, là kiểu khí hậu nhiệt đới châu Á lục địa điển mình. Bốn mùa rõ ràng, đông thì lạnh cóng, hè nóng nực, cứ tầm tháng bảy tháng tám hàng năm, cả thành phố như cái lò nung, lại thêm ánh nắng chói chang và gió nóng bỏng rát, khiến con người ta cũng trở nên nóng nảy bực bội.
      Được cái, làm giáo viên cấp hai như Trác Thanh Y, năm nào cũng có hai tháng nghỉ hè. Ðó cũng là nguyên nhân vì sao ban đầu cô lại chọn cái nghề này, vừa nhẹ nhàng nhàn nhã, lại an toàn, ngày ngày tiếp xúc với bầy trẻ không còn nhỏ nhưng cũng chưa hẳn đã lớn, giúp giữ cho tâm hồn luôn trẻ trung. Với thân phận thiên kim tiểu thư nhà Trác Thị, cô không hứng thú gì với việc kinh doanh buôn bán, thường ngày tiêu dao nhàn tản quen rồi, muốn cô vì sự nghiệp gia tộc, nghiến răng nghiến lợi lột xác thành một nữ cường nhân trên thương trường, ngày ngày sáng 9 giờ đi làm 5 giờ tan sở, nào đọc báo các tài chính dài dằng dặc, họp hành liên miên, rồi gặp gỡ khách hàng, trên môi sẵn sàng nụ cười công nghiệp, lại thêm chuyện tranh giành đấu đá trong công ty, lừa gạt lẫn nhau trên thương trường. ..
      Thôi thôi, cô xin kiếu!
      Cô tự nhận thấy bản thân không có tài năng, cũng chẳng có cái dã tâm ấy. Gánh nặng phát triển sự nghiệp Trác Thị hùng mạnh, thôi thì cứ để cho Trác Thanh Liên gánh vác vậy, ai bảo anh độc đinh duy nhất của nhà họ Trác cơ chứ?
      Từ lúc trường bắt đầu nghỉ hè, nếp sống của cô bị đảo lộn hết cả.
      Ban ngày thì trốn trong phòng điều hòa ngủ, tối đến thì lên club nhảy nhót chè chén say sưa, cô bị Trác Thanh Liên gọi là “nữ hoàng tiệc tùng”.Tối qua đi dự một bữa tiệc của hội cứng đầu, mãi sáng sớm mới mò về đến nhà, rồi nhanh chóng trèo lên giường.
      Tỉnh dậy thì đã ba giờ chiều. Trong phòng vẫn một màn âm u, với tay kéo rèm cửa ra, mới biết hóa ra bên ngoài đang rả rích mưa phùn.
      Đúng là “Tạc dạ vũ sơ phong sậu, nồng thụy bất tiêu tàn tửu. Thí vấn quyển liêm nhân, khước đạo hải đường y cựu”[1]
      [1] Ðêm qua mưa dập gió vùi, giấc nồng chưa hết rượu tàn.Hỏi thử người buông rèm, mới biết hải đường vẫn như xưa.
      Thanh Y ngâm nga vừa hát vừa thay quần áo.Ngủ đủ giấc, lại thêm thời tiết bổng chuyển mát trời, khiến tinh thần cô sảng khoái.Cô hít một hơi sâu, đối diện với hình ảnh chải chuốt đâu ra đấy của mình, làn da trắng trẻo mịn màng, gương mặt xinh xắn ưa nhìn, đôi mắt to đen cùng hàng mi dày.
      Cô cuối cùng cũng trở thành một người con gái xinh xắn giống như mẹ mình. Chỉ tiếc là cô có cái cằm tròn, chứ không nhọn, trên má cũng không có lúm đồng tiền.
      Đó là bức ảnh mẹ cô lúc còn sống. Thanh Y hồi nhỏ có nằm mơ cũng mơ được trở thành người phụ nữ như bà, vừa xinh đẹp đoan trang, lại dịu dàng nhã nhặn, thậm chí ngay cả khi bà lâm trọng bệnh, trên môi vẫn nguyên nụ cười làm mê hồn người như thế.
      Mẹ cô trước nay thể trạng yếu, lại bị bệnh tim nặng. Bố cô đối xử với mẹ rất tốt, luôn hết lòng quan tâm chăm sóc. Cũng hết mực yêu chiều Thanh Y. Hàng ngày trước khi đến công ty đều hôn lên má cô một cái, mua tặng cô không biết bao nhiều là quà. Bố và mẹ chưa bao giờ cãi nhau, từ đầu đến cuối tương kính như tân.[2]
      [1] Tôn trọng lẫn nhau như hồi mới cưới.
      Khi ấy, Thanh Y cứ tưởng rằng họ là một đôi phu thê ân ái, là đôi vợ chồng thần tiên hạnh phúc như mọi người xung quanh vẫn tán tụng. Còn cô thì như cô công chúa trong truyện cổ tích, mãi mãi không bao giờ u sầu.
      Thế nhưng, vào đúng ngày lễ tình nhân năm có mười hai tuổi, Thanh Y trông thấy bố mình cùng một người phụ nữ xa lạ từ một nhà hàng bước ra, tay trong tay, vẻ cực kỳ thân thiết.
      Không lâu sau, mẹ qua đời vì bệnh tim. Trong tang lễ, Thanh Y không khóc tiếng nào. Cô bé mới mười hai tuổi đầu mất đi người mẹ yêu quý, nhưng lại không rơi lấy một giọt lệ. Mọi người đến bảo là do cô quá đau thương, nhưng kỳ thực họ không hiểu, trái tim cô đã chết theo rồi.
      Thanh Y trưởng thành chỉ sau một đêm, không còn là cô bé vô tư lự của ngày xưa nữa.
      Mẹ mất rồi, cô mới biết hóa ra mình trước nay luôn sống trong những lời dối trá và những vở kịch gượng gạo.
      Gia đình ông ngoại rất có thế lực ở thành phố C, bố mẹ lấy nhau chẳng qua là sự sắp đặt có mục đích. Bố cô hồi còn trẻ đã từng yêu một người khác, nhưng do áp lực từ phía gia đình, cuối cũng đành dứt tình với tình yêu đầu đó, lấy mẹ cô làm vợ.
      Người phụ nữ lạ mặt mà cô trông thấy tối hôm đó, chính là mối tình đầu của bố cô. Hai năm sau ngày mất của mẹ, bố cô đón người phụ nữ kia về nhà, còn bảo Thanh Y gọi bà ta là “dì Kiều”.
      Lễ cưới của bố cô và dì Kiều, cũng là lần đầu tiên cô gặp Trác Thanh Liên.
      Anh vốn không phải họ Trác, vào nhà họ Trác rồi, mới thay tên đổi họ, chính thức trở thành một thành viên trong gia đình, là anh cùng cha khác mẹ của cô. Nhưng cô không ưa anh, không ưa cả bà mẹ nhu mì, xinh đẹp, khéo léo của anh. Bà ta thậm chí còn đẹp hơn cả người mẹ quá cố của cô. Thanh Y còn nhớ như in, câu đầu tiên cô nói với anh là: “Tôi ghét anh, anh căn bản không xứng được mang họ Trác!”. Trác Thanh Liên 17 tuổi khi ấy chỉ nhìn cô, rối lạnh lùng bước qua không quay đầu lại.
      Anh không giống bất cứ người con trai nào cô từng quen, ánh mắt hờ hững, vẻ cam chịu, trống trải.
      Cưới xong, bố cô và dì Kiều cực kì hạnh phúc, trong mắt bố lộ vẻ vui sướng không thể che giấu, những nếp nhăn trên mặt như giãn ra, niềm vui toát ra từ tận đáy lòng, đó mới là hạnh phúc thật sự.
      Tất cả những điều ấy đã làm Thanh Y tổn thương sâu sắc.
      Cô cảm thấy, bố cô là một kẻ ngụy quân tử đáng sợ, lừa gạt phản bội người mẹ đã yên nghỉ nơi suối vàng của cô, từ đó cô ngày càng oán giận dì Kiều và Trác Thanh Liên, luôn nhìn họ bằng con mắt thù địch.
      Một chiều nọ, Thanh Y tham gia diễn tập cũng đội hợp xướng ở trường, về cũng khá muộn. Còn chưa bước vào nhà, qua lớp cửa sắt tinh xảo được chạm rỗng, cô trông thấy bố cô và dì Kiểu.
      Nhà cô là một tòa biệt thự biệt lập hai tầng, có vườn rộng. Hai người họ đang ngồi duới gốc cây tử vi, dì Kiều đang khâu áo, tóc mai rủ xuống trước trán, che lấp đôi mắt. Bố cô đưa tay giúp bà vén ra sau vành tai, ân cần dịu dàng, gương mặt ngập tràn hạnh phúc. Dì Kiều cúi đầu mỉm cười, e lệ thẹn thùng, rạng ngời hơn cả sắc xuân phơi phới trong vườn.
      Trong khoảnh khắc ấy, Thanh Y không thể kìm chế nỗi uất hận trong lòng thêm một giây phút nào nữa. Cô lao thẳng vào nhà, chạy thình thịch lên gác, một chân đã tung của phòng ngủ của Trác Thanh Liên, giằng lấy cuốn truyện tranh trong tay anh, tức giận ném xuống sàn: “Ai cho anh đụng vào! Đây là cuốn sách của tôi, nhà cũng là của tôi, anh mau cút xéo đi cho khuất mắt tôi!”
      Trác Thanh Liên nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng xa cách. Anh mím chặt môi, sắc mặt không có gì thay đổi.
      Bố và dì Kiều nghe tiếng cô la hét, vội vàng chạy lên trong thấy cảnh tượng ấy, bố giơ tay toan đánh cô, dì Kiều liền đứng ra can ngăn: “Đừng đánh con trẻ, nó còn nhỏ đâu hiểu chuyện!”
      Thanh Y gạt tay bà ra, cười lạnh lùng: “Đừng có làm ra vẻ nữa đi! Ai mà không biết, hai người là một đôi gian phu dâm phụ.”
      Dì Kiều chết trân tại chỗ, mặt xanh tái xám .
      “Con đang nói cái gì vậy hả, có im đi ngay không!” Bố giận tím mặt, liền đó là một cú bạt tay nhớ đời.
      Thanh Y ôm khuôn mặt đang hằn vết tay, nước mắt tủi thân cứ thế trào ra. Cô gào lên: “Tôi hận các người! Tôi hận cái nhà này!”, nói rồi chạy ra khỏi nhà.
      Bắt đầu từ hôm đó, cô ngụy trang bản thân thành cô gái hư hỏng khó ưa trong mắt mọi người, tai bấm ba lỗ, mặc thứ quần áo kỳ dị, ngang nhiên trốn học, hẹn hò với vô số bạn khác giới, đêm còn không về ký túc xá.
      Mỗi đứa trẻ trong quá trình trưởng thành đều phải trải qua giai đoạn cảm xúc hỗn độn trái nghịch, rồi mới bình an lớn lên được, nói theo sách vở thì đó là tuổi dậy thì.
      Tuổi dậy thì của Thanh Y dường như bắt đầu sớm hơn, mới lên lớp bảy đã ngây ngô dại dột, sa ngã phóng túng. Trác Thanh Liên cũng không kém cạnh gì. Nào trốn học ngồi quán, nào hút thuốc uống rượu, thay người yêu như thay áo.
      Trác Thanh Liên những năm cấp ba là cậu thiếu niên ngỗ nghịch lầm lì, kiệm lời điển hình, tướng mạo tuấn tú, đường nét khuôn mặt rắn rỏi, tóc húi cực ngắn, sắc mặt u ám, đôi mắt lúc nào cũng sầu muộn, đôi đồng tử màu nâu sẫm, toàn thân toát lên vẻ ngang bướng khó tả. Cậu hứng thú với những trò thể thao vận động, không ham mê sách vở, thành tích học tập lẹt đẹt, cử chỉ ung dung tự do tự tại.
      Nữ sinh trong trường theo đuổi cậu rất đông, cậu suốt ngày hẹn hò với họ, nhưng không một ai trong số đó khiến cậu rung động. Họ không thuộc gu của cậu, chẳng ai thuộc gu của cậu cả.
      Riêng điểm này thì có phần giống với Thanh Y, mặc dù cô thường xuyên ra ngoài tụ tập bạn bè, nhưng trước sau vẫn trong sáng như ngọc. Không có nam sinh nào bước được vào trái tim cô.
      Trác Thanh Liên và Trác Thanh Y, hai người bài xích lẫn nhau, lạnh lùng như nhau, mỗi người một phương lần lượt trở thành những cái tên nổi tiếng của trường cấp ba và cấp hai. Trong ngôi trường cấp hai-3 trọng điểm ấy, những câu chuyện xoay quanh cặp anh em rắc rối này, ai ai cũng biết.
      May sao, Thanh Y sau này lại gặp được Phó Viêm.
      Anh xuất hiện vào năm cô học lớp 10. Thanh Y lúc đó, đã chán ngấy cảnh tối ngày "tụng kinh", ngày ngày lên lớp đúng giờ, lặng lẽ ngồi trong góc lớp, im lìm không chút sinh khí.
      Phó Viêm là học sinh ưu tú của lớp, lanh lợi, nhã nhặn, phục trang quen thuộc là sơ mi trắng, lại càng làm nổi bật vẻ cao ráo sáng sủa. Cô ngồi phía sau anh, thường ngửi thấy hương xà phòng chanh, nhẹ nhàng mà tươi mát, hoàn toàn không giống với cái mùi nồng nồng của mô hôi, khói thuốc và hơi rượu trộn lẫn toát ra từ những “bạn trai” trước đây của cô.
      Một Phó Viêm ngoan ngoãn, thành tích xuất sắc, là mầm non "căn chính miêu hồng” [3] “good good study, day day up”, lại để mắt tới “học sinh cá biệt” mê chơi hơn ham học Trác Thanh Y.
      [3] Từ thường dung trong thời đại Mao Trạch Đông, ý chỉ đứa trẻ xuất thân từ nhà nông, lớn lên trong cảnh khốn khó, không chịu ảnh hưởng của gia đình giai cấp tư sản, hơn nữa lại có tinh thần cầu tiến, biểu hiện mọi mặt đều tốt.
      Anh ngày ngày đợi cô tan học, giúp cô học bù bài vở, tối đến lại đưa cô về nhà. Dưới sự lôi kéo và mê hoặc đầy nam tính của anh, Thanh Y quay trở lại hình ảnh một học sinh ngoan có nề nếp. Cuối cùng không phụ sự kỳ vọng của anh, thi đỗ vào một trường đại học trọng điểm của phương Bắc, trở thành bạn học của Phó Viêm.
      Sau hôm nhận được giấy báo nhập học, Thanh Y tuyên bố Phó Viêm là bạn trai của mình.
      Bố và dì Kiều đều vui mừng khôn xiết. Đứa con ngỗ nghịch ngày nào giờ đã trưởng thành, hai người họ cuối cùng cũng trút được nỗi day dứt và lo lắng suốt bao năm qua.
      Trác Thanh Liên khi đó đang ở bên kia đại dương chỉ bình luận một câu: “Cô bé đã hết thuốc chữa như em, lại có được một chàng trai yêu thương, sẵn sàng hy sinh cho mình như thế, thượng đế thật không công bằng.”
      Thanh Y oang oang trong điện thoại: “Thác Thanh Liên dù anh có nói thế nào, chúng ta vẫn có một nửa quan hệ huyết thống, anh sao có thể nói giúp người ngoài như thế chứ?”
      Đầu bên kia cúp máy, âm thanh cuối cùng vọng lại là một tràng cười sảng khoái. Cô và Trác Thanh Liên, cuối cùng đã có thể bình thản mà tiếp nhận đối phương, thành huynh thành muội.
      Những thù hằn đã qua, những bồng bột và thiếu suy nghĩ của thời trẻ con, đã cùng với tuổi dậy thù hung hăng càn quấy, tan biến như khói mây.
      Năm lớp 12, Trác Thanh Liên không tham gia thi đại học, mà được bố đưa sang Mỹ học trung học.
      Bố sợ anh ở đây rồi sa ngã, muốn đưa anh sang một môi trường mới, thay da đổi thịt. Trác Thanh Liên một thân một mình dấn bước trên con đường nơi đất khách quê người, bóng dáng quật cường nhưng đơn độc.
      Tám năm sau, lúc anh trở về, mắt đeo kính, dáng vẻ học thức ngời ngời. Ðúng như những gì bố trông mong, anh thay đổi rồi, từ đầu đến chân đã hoàn toàn lột xác, lạ lẫm như vừa được tái sinh.
       
       
      #18
        manhbv

        • Số bài : 50
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 16.03.2011
        • Trạng thái: offline
        Re:Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình " 23.08.2013 16:50:01 (permalink)
        Chương 18: Thiên thần hộ mệnh
        Thanh Y bước xuống lầu, trong phòng khách, bố và dì Kiều đang ngồi đối điện, câu được câu chăng, chuyện phiếm với nhau.
        Từ sau khi Trác Thanh Liên trở về, bố sẵn sàng tâm thái chuẩn bị về hưu, mọi việc lớn nhỏ trong công ty đều giao cho anh lo liệu.
        “Bố, dì Kiều, chào buổi sáng!”, cô mỉm cười cất tiếng chào.
        “Con xem xem mấy giờ rồi, vẫn sớm quá nhỉ?”, ánh mắt trách móc của bố lướt một vòng quanh cô con gái, “Trang điểm cầu kỳ thế này, lại định ra ngoài đàn đúm với lũ bạn đầu trâu mặt ngựa hay sao?”
        Dì Kiều đưa mắt ra hiệu với chồng, mềm mỏng: “Y Y, cơm sáng và cả cơm trưa con đều chưa ăn, nhất định là đói rồi.Trong bếp dì vẫn để phần cơm, để dì đi hâm lại”. Nói rồi, dì toan dợm chân đứng dậy.
        Bố liền đưa tay ngăn lại: “Chẳng phải đã có thím Trương rồi sao? Những việc thế này đâu cần em phải động tay vào?”
        "Thím Trương hôm nay xin nghỉ nửa ngày, cháu thím ấy bị ốm”. Nói rồi dì Kiều gạt tay chồng ra, bước vào bếp.
        Thời buổi này, làm mẹ kế đâu có đễ, người giúp việc cũng khó mướn.
        Bố quay qua trách Thanh Y “Lớn bằng ngần ấy rồi, vẫn còn phải phục vụ hay sao?”
        Thanh Y làm mặt xấu, lè lưỡi trêu lại: “Con biết rồi, bố xót vợ bố chứ gì. Nhưng con là con gái bố cơ mà!”
        “Con nhỏ này, bụng dạ hẹp hòi đến thế là cùng!”. Bố lắc đâu cười, “Chả có tí dáng dấp cô giáo nào cả? Hay con thôi đừng làm giáo viên nữa, tranh thủ thời gian đến công ty học hỏi đỡ đần bố đi”.
        “Công ty có anh là đủ rồi, con đến đó thì làm được gì? Làm bình hoa di động à?”, Thanh Y bĩu môi ngồi phịch xuống sofa. Cô ghét nhất là đề cập đến chủ đề này. Sao bố mãi vẫn không bỏ cái ý định đó đi nhỉ?
        "Bố già rồi, sớm muộn cũng phải lui về nghỉ. Trác Thị trăm công nghìn việc như thế, bố lo anh con một mình đảm đương thì vất vả quá”. Bố chậm rãi phân trần, chân mày chốc chốc lại nhíu lại, vẻ lo âu.
        “Bố yên tâm, anh con đã không còn là A Đẩu, bùn nhão không gột nên hồ của ngày xưa nữa rồi”. Thanh Y an ủi bố, "Thậm chí gánh nặng ấy có cả nghìn cân, cũng không làm khó anh ấy được đầu. Vả lại, công ty còn có cả Phó Viêm đấy thôi!”
        Nhắc đến Phó Viêm, chân mày bố có giãn ra đôi chút, ân cần hỏi han: “Con với Phó Viêm dự định bao giờ thì tính chuyện cưới xin?"
        Sao đang yên đang lành lại nhắc tới chuyện kết hôn? Thanh Y giãy nãy như đỉa phải vôi, nũng nịu: “Con gái bố mới tốt nghiệp được có 2 năm, chưa muốn lấy chồng sớm thế đâu".
        “Phó Viêm là một chàng trai tốt, vừa chín chắn, thật thà, lại có tài, chỉ có điều tuổi còn trẻ, từng trải chưa nhiều. Chuyện của hai đứa sớm mà định liệu, địa vị của nó trong Trác Thị cũng được danh chính ngôn thuận, có thể trở thành cánh tay phải của Thanh Liên”.
        Nói đi nói lại, cuối cùng vẫn quay về Trác Thị! Thanh Y có chút giận dỗi: “Nếu bố nhiều thời gian rảnh rỗi như thế, bố đi mà lo cho anh con ấy! Anh còn chưa lấy vợ, sao đã vội giục con đi lấy chồng chứ?"
        Đúng lúc này, dì Kiều từ trong bếp gọi với ra: "Y Y!”
        Cô mượn cớ thoát thân, nhanh chóng chuồn vào trong bếp.
        “Canh dì hâm nóng rồi, thức ăn cũng đảo lại rồi, con ăn tạm vậy nhé”, dì Kiều cởi tạp dề, dịu dàng căn dặn.
        Người phụ nữ này thay mẹ chăm cô đã mười năm nay rồi, dịu dàng chu đáo, cẩn thận từng li từng tí một, chỉ lo sai sót chỗ nào. Còn cô đến nay vẫn chưa gọi dì một tiếng “mẹ” .
        Nỗi day dứt cứ thế dâng lên trong lòng, Thanh Y bất giác tiến lại gần dì, cảm nhận được mùi hương nồng nàn toát ra, cô khịt khịt mũi: “Dì Kiều, dì dùng nước hoa gì vậy? Mùi hương quen lắm!”
        “Là nước hoa hương hoa chi tử, là anh trai con lần trước đi công tác về mua tặng dì.” Dì Kiều bưng thức ăn vừa được hâm nóng từ lò vi sóng đặt lên bàn ăn.
        Thanh Y ngồi xuống bên bàn ăn, ngẩng đầu nhìn dì: “Hình như anh con đặc biệt yêu thích hoa chi tử”
        Anh con hồi nhỏ mập mạp, bụ bẫm lắm, da dẻ lại trắng trẻo nữa, so về dáng vẻ, ối cô gái còn thua xa, nhưng cứ đến mùa hè, lại bị dị ứng ngoài da, thường dùng tay gãi chỗ này cào chỗ kia, gãi đến đỏ hết cả người lên, mà vẫn luôn miệng kêu ngứa. Bác sỹ bảo bị nóng trong người, phải uống thuốc nam thanh phối mát gan. Đứa trẻ con mới có hai ba tuổi đầu, nhìn thấy bát thuốc nam vừa đắng lại vừa khó ngửi liền lắc đầu quầy quậy, đời nào chịu uống? Sau này, là bà ngoại của anh con tìm một cái lu đất, hái những bông hoa chi từ đang nở rộ, thêm mấy loại cây cỏ dại, cộng với một chút kim ngân hoa, cùng hoa và lá sen đun lên, hòa vào chung với nước tắm, lại rắc thêm mấy bông chi tử tươi, cứ thế cho anh con tắm. Mà kể cũng lạ anh con tắm một tháng nước hoa chi tử xong, dị ứng da liền khỏi hết, không còn gãi, mà cũng hết luôn cả ngứa. Từ đó, anh con trở nên yêu thích loài hoa chi tử, mùa hè phải dùng chi tử ngâm mình”.
        “Thế bảo sao một người đàn ông lại có được nước da đẹp như thế, mong manh dễ vỡ như thế, hóa ra là có bí quyết dân gian”
        Người nói là dì Kiều thì vô tâm, người nghe lại cảm thấy thật sống động, trước mắt như hiện ra một cảnh tượng tuyệt mỹ khiến con người ta thèm thuồng - một mỹ nam bước ra từ bồn tắm, hơi nước nghi ngút, hương thơm lan tỏa bốn phía, gợi cảm đến mê lòng người...
        STOP, anh ta là anh trai nhà ngươi, có ham trai đẹp đến đâu cũng phải chọn đối tượng chứ! Cô can ngăn bản thân trong suy nghĩ, yên lặng cúi đầu cắm cúi ăn cơm.
        Dì Kiều vẫn chưa dời ra, ngồi bên bàn ăn ngắm nhìn cô, lưỡng lự hồi lâu, mới chậm rãi mở lời: “Y Y, gần đây bố con già đi nhiều rồi, không biết con có nhận ra không?”
        Thanh Y thờ ơ quay đầu ra, ngó bố đang ngồi uống trà ngoài phòng khách một cái. Thường ngày cô không chú ý, giờ chú ý quan sát, khuôn mặt khí khái hào hùng khi xưa đã xuống sắc, già đi từ khi nào không biết, nếp nhăn chạy dọc chạy ngang, tóc mai cũng đã bạc thêm không ít.
        Dì Kiều hạ thấp giọng hết mức: “Có một chuyện, dì nghĩ nhất thiết phải nói cho con biết. Bố con bị tiểu đường rất nặng”.
        Thanh Y thoáng nghẹt thở, trợn mắt nhìn dì: “Chuyện này xảy ra từ bao giờ? Sao con không biết?”
        “Khoảng nửa tháng trước, bố con thấy không khỏe, đêm đến cứ trằn trọc, miệng khô lưỡi rát, lại sút cân không rõ lý do. Dì liền đưa ông đi bệnh viện kiểm tra, bác sỹ nói lượng đường trong máu của ông rất cao”.
        Thanh Y bỗng thấy cơm trong bát sao mà khó nuốt quá, bèn lấy muôi múc canh uống.
        “Y Y”, dì Kiều đặt tay lên vai cô, lần đầu tiên dì nói với có bằng giọng điệu trang trọng nghiêm túc như thế, "Bố con già thật rồi, dù là việc gia đình hay trong công ty, ít nhiều cũng có những chuyện lực bất tòng tâm. Điều ông muốn thấy nhất, là con và anh con sớm thành gia lập thất, ổn định cuộc sống. Đừng để ông phải lo lắng thêm nữa. Con là đứa con thông minh, nhất định sẽ hiểu ý của dì.”
        Thanh Y ngước mắt lên, trông rõ ánh mắt lấp lánh hy vọng và những khẩn cầu của người đối diện. Người phụ nữ này, thật sự hết lòng yêu thương bố cô, bất chấp ánh mắt cười chê của người đời, một mình nuôi dạy Trác Thanh Liên lớn khôn, lấy bố cô rồi lại tiếp tục ngậm đắng nuốt cay, chăm chút cho cô, cô con gái không có chút quan hệ máu mủ nào, từng li từng tí.
        Sự nhẫn nhịn và ý chí vững vàng của dì Kiều đối với tình yêu thật sự khiến Thanh Y cảm động. Vậy mà, cũng chính điều này đã từng khiến cô bé Thanh Y năm xưa cảm thấy tổn thương ghê gớm.
        Thanh Y cũng yêu bố, thế nên, không thể tiếp tục sống theo ý mình, ham chơi, trốn tránh trách nhiệm được nữa.
        Cô cúi đầu, mặt ửng đỏ: “Con không phải là không muốn lấy Phó Viêm, chỉ là, con không muốn rời xa gia đình mình...”
        “Ngốc ạ”. Dì Kiều nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình, khẽ thở dài. Thanh Y tuy có chút tính cách tiểu thư, thoáng trông tưởng như ngang ngược, hống hách, thiếu lẽ độ, những kỳ thực lại có một tâm hồn trong sáng, trong sáng cởi mở như con trẻ, không mưu mô tính toán.
        Bao nhiêu năm nay, bà từ lâu trong tận đáy lòng đã yêu thương cô con gái này.
        Đối diện với những giọt nước mắt của dì Kiều và tình thân, Thanh Y cuối cùng cũng buông vũ khí đầu hàng, đồng ý lấy Phó Viêm.
        Hôn lễ dự định cử hành vào ngày mùng 8 tháng sau.
        Hai người đã đính hôn từ năm ngoái, hôn sự mặc dù quyết định có hơi đường đột, nhưng nhà cửa đều đã sẵn sang, Phó Viêm lại là người làm việc có phương pháp, từ việc đặt chỗ khách sạn, may comple váy cưới lần lượt đều được chu toàn. Thanh Y chẳng phải động tay vào việc gì, thoải mái tận hưởng những ngày tháng độc thân cuối cùng.
        Tối hôm đó, Thanh Y cùng một tốp bạn gái từ bar bước ra, bấy giờ đã là hơn một giờ đêm. Cô trở về trong chuếnh choáng men say, thấy Phó Viêm vẫn đang ngồi đợi trong phòng khách.
        “Phó Viêm..” Cô có chút hổ thẹn, khúm núm sợ sệt, cúi đầu, vẻ ăn năn như đứa trẻ phạm lỗi.
        Phó Viêm bước đến trước mặt cô khẽ nói: “Thanh Y, em hãy nói thật cho anh biết, có phải em đang sợ kết hôn với anh?”
        “Ai bảo thế?” Thanh Y ngẩng đầu lên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Phó Viêm đang nhìn mình, sáng long lanh. Đối diện với ánh mắt chứa chan tình cảm chân thành như vậy, cô không đủ dũng khí nói dối, phải khó khăn lắm mới mở được miệng “Anh có dám chắc sẽ yêu em suốt đời, mãi mãi không bao giờ thay lòng đổi dạ không?”
        “Ngốc ạ!”Phó Viêm hiểu rõ những khúc mắc trong lòng cô, một đứa trẻ lớn lên từ vết thương tình cảm người cha, ít nhiều cũng có chút mất lòng tin vào hôn nhân. Anh ôm cô vào lòng: “Y Y, em có biết ban đầu vì sao anh yêu em không?”
        Thanh Y lắc đầu.
        “Các bạn nữ khác trong lớp ai cũng hoạt bát, ríu ra ríu rít, duy chỉ có em sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt đờ đẫn, thất thần, đôi mắt trống rỗng, không phương hướng, như đứa trẻ bị lạc đường vậy. Dáng vẻ yếu đuối đó của em, khiến tim anh đau nhói”. Giọng nói trầm trầm ấm áp, từ phía đỉnh đầu cô truyền xuống, “Anh bỗng thấy, mình như được thượng đế phái xuống để cứu giúp em, dắt em ra con đường sáng, là vị thần hộ mệnh suốt đời ở bên bảo vệ, che chở cho em”
        Thanh Y cười khì khì, đẩy anh ra: “Có vị thần hộ mệnh nào mà vừa xấu xí lại ngốc nghếch như anh không?”
        “Tốt, em cứ giữ nụ cười như thế, thư giãn khuôn mặt, để mắt cong hình trăng lưỡi liềm như thế, làm cô dâu xinh đẹp, hạnh phúc của Phó Viêm này”.
        Thanh Y mắt chớp chớp, nhìn anh bằng đôi mắt ngấn lệ: “Phó Viêm, đời này gặp được anh, đối với em là niềm hạnh phúc lớn nhất rồi!”.
        Anh trai cô nói đúng, đời này kiếp này, có được tình yêu ấm áp, sẵn sàng hy sinh như thế của một chàng trai, số mệnh thật đã ưu ái cô quá nhiều rồi.
        Không phải ai cũng có được cái may mắn ấy.
        Ở xa xa, Trác Thanh Liên đang tực vào lan can hoa tầng hai, trong tay là ly rượu, trong lòng có chút đố kỵ.
        Thanh Y đã tìm thấy vị thần hộ mệnh của cuộc đời nó rồi, còn ngươi thì sao?
        “Trác Thanh Liên, hy vọng ngươi cũng sẽ gặp may. Good luck!”, anh tự nâng ly chúc chính mình.
        Nói rồi, ngửa cổ, uống một hơi cạn hết rượu vang trong ly.
         
         
        #19
          manhbv

          • Số bài : 50
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 16.03.2011
          • Trạng thái: offline
          Re:Tiểu thuyết "Chỉ là truyện thường tình " 19.09.2013 10:40:15 (permalink)
          Chương 19: Ai cùng hưởng gió thu cùng
          Tháng Chín, có bão đổ bộ, thời tiết mát mẻ được mấy hôm, rồi bỗng lại chuyển nóng.
          Tịch Nhan quay trở lại ngôi trường sau hai tháng xa cách, phát hiện lũ trò nhỏ lớn hơn rất nhiều. Có một vài nam sinh, quanh mép đã bắt đầu lún phún râu ria, tiếng nói cũng trở nên ồm ồm khó nghe.
          Tuổi dậy thì như mầm cây chờ ngày đâm chồi, rục rịch manh nha, rồi bung ra lúc nào không biết, nở thành đóa hoa đẹp đẽ ngát hương.
          Tan lớp, tiếng nói cười của bầy trẻ vẫn huyên náo như xưa. Bước tới trước tòa nhà giáo vụ. Tịch Nhan dừng bước, tiền tay bẻ một cành chi tử ven đường, mùa hoa đã qua từ lâu những chùm hoa trắng tinh dầy dặn, ngát hương đều biến mất, chỉ còn lại cành lá xanh um.
          Lá chi tử, bốn mùa quanh năm xanh biếc, phiến lá dày đến mức gió thổi qua cũng không có tiếng rì rào.Lúc còn nhỏ, ông nội từng nói với cô, hoa chi tử có tác dụng thanh nhiệt mát gan, quả, lá, rễ cây mỗi loại đều có những công dụng riêng. Ở quê không có điều hòa, quạt điện, tháng Sáu, tháng Bảy hàng năm, hoa chi tử nở rộ, ông nội lại bẻ một nhánh chi tử, ngâm vào trong nước, dùng để giải nhiệt tạm thời.
          Tịch Nhan mân mê lá chi tử trong tay, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy mây trắng, thời tiết vẫn thế, như thiêu đốt con người ta. Và cô cũng chẳng thể làm gì khác ngoài ngồi trong cái nóng nung người thế này, yên tĩnh chờ đợi mùa hoa năm sau lại tới.
          Không khí trong phòng giáo vụ rất kỳ lạ, các cô đang túm năm tụm ba, không biết đang thì thầm bàn tán chuyện gì.
          Tịch Nhan bước đến trước bàn, trông thấy cánh thiếp mời đỏ rực, đường nét in ấn hết sức tinh xảo.
          Mấy năm nay, năm nào cũng nhận được bom thư mời cưới của bạn bè đồng nghiệp, dường như cũng đang nhắc nhở cô – đằng ấy cũng nên tính chuyện trăm năm đi là vừa.
          Tịch Nhan mở ra xem, trước tiên là xem tên cô dâu, chú rể: Trác Thanh Y, Phó Viêm. Tiếp đến là địa điểm tổ chức tiệc cưới – Hội trường tầng ba cao ốc Liên Y.
          Dù cô có quê mùa kém hiểu biết đến đầu, cũng thừa biết cao ốc Liên Y là nhà khách thương vụ của tập đoàn Trác Thị. Nếu có đi dự tiệc, chắc chắn không thể tránh khỏi đụng độ Trác Thanh Liên… còn đang lẩm nhẩm tính toán, bỗng một bóng người xuất hiện phía trước bàn làm việc, cắt ngang mạch suy nghĩ của cô.
          Ngẩng đầu lên, bắt gặp ngay một khuôn mặt thanh tú, đáng yêu. Đúng là chuyện vui tới làm con người ta phấn chấn hẳng lên, Trác đại tiểu thư khuôn mặt rạng rỡ, miệng cười tươi như hoa.
          “Cô giáo Đỗ, chị nhất định đến tham dự nhé?”. Rõ ràng là câu hỏi, vậy mà ngữ khí khẳng định chắc nịch.
          “Tôi sợ không đi được, ngày mùng 8 hôm ấy tôi…”, Tịch Nhan lắp ba lắp bắp, định bịa ra một lý do nào đó.
          Đối phương không chờ cho cô nói hết câu: “Đúng rồi, tôi có chuyện này muốn nhờ cô giáo Đỗ”.
          Tịch Nhan chăm chú nhìn cô, trong lòng mơ hồ dấy lên một dự cảm không được tốt cho lắm.
          “Nhờ chị hôm đó, làm phù dâu giúp tôi nhé?”
          Tịch Nhan kinh ngạc thốt lên: “Tại sao lại là tôi?”
          Hai người cũng không lấy gì làm thân thiết, chỉ là mối quan hệ đồng nghiệp thông thường gặp nhau chỉ mỉm cười chào một cái gọi là lịch sự.Không phải là bạn cùng lớn lên từ thuở nhỏ, cũng chẳng phải mối thâm tình vào sinh ra tử sống chết hoạn nạn có nhau.
          “À, chuyện là thế này”.Thanh Y đã tiện liệu kĩ càng, bài vở thế nào Trác Thanh Liên đã dạy cô thuộc lòng từ lâu rồi, “Nhà tôi làm kinh doanh, lắm lúc toàn cầu kỳ những cái không đâu. Không chỉ chọn ngày hoàng đạo tốt lành để tổ chức, mà đến chọn phù dâu phù rể, cũng đòi phải bất tự tương hợp, ngũ hành tương sinh. Thầy bói nói rằng, trong tên của tôi có “thủy”, trong tên của chồng tôi có “hỏa”. thủy khắc hỏa, mà theo âm dương ngũ hành thì thổ sinh mộc, mộc sinh hỏa, hỏa sinh thủy, cho nên nhất định phải mời được một người mà trong tên có cả “mộc” lẫn “thổ” làm phù dâu, có thể cuộc sống hôn nhân sau này mới hạnh phúc, vợ chồng sống với nhau đến đầu bạc răng long. Tôi nghĩ đi nghĩ lại, nát cả óc ra, trong những người tôi quen, chỉ có chị là trong tên có “mộc” lại vừa có “thổ”.”
          Lý do đưa ra có phần gượng gạo, Tịch Nhan đương nhiên là không tin, nhưng cũng không tiện nói thẳng, dù gì cũng là chuyện hạnh phúc trăm năm của con người ta.
          “Cô giáo Đỗ, vậy cứ quyết định thế nhé. Đến lúc đó chị nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp, đến tham dự lễ cưới của tôi đấy”.Tịch Nhan còn chưa kịp phản ứng gì, Trác Thanh Y đã nhanh chóng chuồn ra rõ xa, cứ như thể sợ cô kiếm cớ từ chối vậy.
          Tịch Nhan ngẩn ngơ trong theo bóng Thanh Y, trực giác mách bảo cô rằng đây chính là cái vòng luẩn quẩn, anh em họ Trác cùng nhau lập nên cái vòng tròn này, còn cô đến chút sức lực phản kháng để thoát ra cũng không có.
          Hay nói cách khác, căn bản là cô cũng không muốn thoát ra?
          Thấy Trác Thanh Y ra ngoài, các cô giáo khác liền vây quanh Tịch Nhan: “Cô định mừng bao nhiêu?”
          Cô giả đò như chưa biết chuyện gì xảy ra, vờ hỏi lại: “Bao nhiêu cái gì?”
          “Thì tiền mừng đó!”. Cô giáo Trần lấy làm khó hiểu tại vì sao một Tịch Nhan trước nay thông minh, nhanh nhạy là thế, sao đột nhiên lại hóa ra ngờ nghệch thế này, “Đi ăn tiệc uống rượu mừng nhà người ta, không thể không có tiền mừng. Mà nhà họ giàu có kếch xù như thế, mừng ít thì người ta cười cho, còn mừng nhiều, thì lại xót ruột”.
          “Tùy thôi, mọi người mừng thế nào thì tôi theo thế ấy”. Điều cô đang băn khoăn bây giờ, là đến lúc ấy biết mặc gì để đi dự tiệc.
          Lần đầu làm phù dâu, cô một chút kinh nghiệm cũng chưa có, đành gọi Tống Anh tới tham mưu.
          “Cậu xem xem mình nên mặc quần áo thế nào? Kiểu đầu gì cho hợp? Da mình dạo này chán đời quá, có khi phải đi đắp mặt nạ…”
          “Đỗ Tịch Nhan, rốt cuộc cậu đang định làm cái trò gì hả?”.Tống Anh bị cô tuôn cho một tràng chán ngán, “Cậu đi làm phù dâu, chứ đâu phải cô dâu, việc gì phải căng thẳng đến mức như thế?”
          Tịch Nhan chột dạ, đỏ mặt.
          Tống Anh nhìn ra chút manh mối, kỳ lạ hỏi: “Cậu trước nay không thích xuất đầu lộ diện trước đám đông, cũng rất ít quan tâm đến việc ăn mặc trang điểm, trong đây nhất định có uẩn khúc gì… Mau, khai thật ra mau!”
          “Chẳng phải mình đã nói rồi đấy sao, mình đến tuổi này rồi, đi dự tiệc cưới, thực chất chính là một buổi đi gặp mặt còn gì. Lần này nhà họ Trác gả con gái, cậu thử nghĩ mà xem, liệu có biết bao nam thanh nữ tú, bao nhiêu hoàng tử độc thân sẽ xuất hiện hả?”
          Một cô gái thông minh như Tịch Nhan, sao có thể để cho người khác nắm thóp mình được?
          Tống Anh không quả nhiên tin liền, không nén nổi tiếng thở dài: “Nhà họ Trác kia sao gửi thiệp mời cho mình nhỉ?”. Nói rồi, luôn chân luôn tay giúp Tịch Nhan “sửa sang”, nào là sắm đồ, chọn giầy, lại cả làm tóc, cuối cùng mới gật đầu mãn nguyện: “Ok, ngon lành rồi, với dáng vẻ này của cậu mà đi dự tiệc, nhất định sẽ ối anh lác mắt cho coi!”
          Đêm trước ngày diễn ra hôn lễ, Tích Nhan trốn trong nhà xem ti vi. Điện thoại bỗng đổ chuông, mới hai hồi chuông, Triều Nhan đã nhanh tay nhấc máy. Cô ăn vận cầu kỳ lộng lẫy, chuẩn bị ra ngoài, đang sốt ruột đợi điện thoại của đối phương.
          “Tịch Nhan”, cô cao giọng gọi to, vẻ mất hết kiên nhẫn, “Điện thoại của em này! Mau lên!”
          Tịch Nhan đón lấy ống nghe, là tiếng Trác Thanh Y: “Ngày mai, chị nhất định sẽ tới chứ?”
          Cô nàng này sao phải hỏi lại lần nữa thế nhỉ? Rốt cuộc là cô muốn Tịch Nhan đến, hay là anh ta…
          Tịch Nhan yên lặng hồi lâu, mãi không lên tiếng.
          “Đỗ Tịch Nhan, em nhanh nhanh lên chút có được không? Chị đang đợi điện thoại mà!”. Di động hết pin, điện thoại lại bị Tịch Nhan chiếm dụng. Triều Nhan sốt ruột đến phát cáu cả lên, giọng nói có chút gay gắt đủ để Trác Thanh Y ở đầu dây bên kia nghe thấy.
          “Làm phiền chị thế này thật ngại quá, em chỉ muốn xác nhận lại một chút..”
          Tịch Nhan hít một hơi sâu: “Cô giáo Trác đừng lo, tôi nhất định sẽ tới dự.”
          “Thế thì tốt quá! Vậy hẹn mai gặp!”.Thanh Y vội vội vàng vàng gác máy, dáng điệu vừa mừng rỡ vừa hấp tấp.
          Đặt ống nghe xuống, quay ra thấy Triều Nhan đang chăm chăm nhìn cô bằng ánh mắt ngờ vực:”Cô giáo Trác này có phải là Trác Thanh Y?”
          “Vâng”.Tịch Nhan bình thản trả lời, “Ngày mai cô ấy cưới, muốn mời em làm phù dâu”.
          “Thảo nào thấy em mấy ngày nay bận rộn đi mua nào quần áo, giầy dép, lại cả làm tóc nữ”. Triều Nhan như vừa ngộ ra điều gì, “Hóa ra, cô em ngốc nghếch của tôi cũng khôn ra rồi, định thả mồi câu con cá vàng trong tiệc cưới nhà họ Trác…”
          Tịch Nhan ngắt lời: “Chả ai là ngốc suốt đời cả”.
          Triều Nhan lập tức trừng mắt sừng sộ: “Đỗ Tịch Nhan, em nói thế là có ý gì?”
          “Chả có ý gì cả”. Tịch Nhan vẫn nguyên cái vẻ thờ ơ thường ngày, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra, quay sang xem ti vi.
          Triều Nhan thì vẫn đứng nguyên chỗ cũ, nhìn vẻ mặt hờ hững lãnh đạm của Tịch Nhan, trong lòng giận sôi sùng sục, lật lại chuyện cũ, từ hồi còn nhỏ, hai chị em đã chẳng thân thiết, quan tâm mấy đến nhau. Nhưng cô lại là người đầu tiên biết những tâm sự thầm kín của Tịch Nhan. Hai chị em ở chung một phòng, cô từng lén xem trộm nhật ký của Tịch Nhan, rồi mách lại với mẹ, tố em gái yêu sớm. Còn nhớ lúc đó mẹ nổi giận lôi đình, xé tan cuốn nhật ký của Tịch Nhan, còn bồi thêm cho cô em gái cái bạt tai. Tịch Nhan trong cơn giận dỗi, bỏ nhà ra đi, về quê ở với ông cả nửa tháng, bố về đón mới chịu lên.
          Suốt một thời gian dài sau đó, Tịch Nhan không thèm nói chuyện với cô. Đặc biệt sau khi cô và Tô Hàng công khai yêu nhau, mặc dù sống chung dưới cùng một mái nhà, hai người lạnh nhạt chả khác gì người dưng, quanh năm suốt tháng gần như chẳng khi nào chạm mặt.
          Tốt nghiệp đại học xong, Tịch Nhan rời khỏi nhà, chuyển đến ờ trong ký túc xá của trường. Hai tháng trước, vì nhường phòng cho học sinh ở, mới lại dọn trở về nhà.
          Mấy năm nay, Tịch Nhan chưa bao giờ hỏi cô về chuyện của Tô Hàng, cô cũng chẳng nhắc tới, hai chị em như ngầm thỏa thuận đem cái tên ấy “đào sâu chôn chặt”. Nhưng trong lòng Triều Nhan trước sau vẫn day dứt –Tịch Nhan liệu có còn oán hận cô hay không?
          Là chị, cô hiểu quá rõ tính tình của Tịch Nhan, mặc dù không nói ra nhưng cô rất bướng bỉnh. Một khi đã nhận định thế nào, thì suốt đời cũng không thay đổi.
          Rất nhiều lần, đối diện với gương mặt bình thản đến lạnh lùng ấy, cô suýt chút thì lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng, chỉ giận không thể xông lên, túm lấy tai Tịch Nhan mà hét to lên rằng: “Đỗ Tịch Nhan, chị không nợ nần gì em hết! Tình yêu thì không thể kiểm soát được, em hiểu không? Người mà Tô Hàng yêu là chị! Anh ta không yêu em chút nào cả! Em thất tình, đáng đời em, tất cả những điều đó chả liên quan gì đến chị cả!!!”
          Điện thoại một lần nữa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Triều Nhan.
          Cô vội vàng nhấc máy, Lệ Mạn Lợi mào đầu ngay câu xin lỗi: “Hôm nay buổi tiệc rượu chiêu đãi với Trác Thị bị hủy rồi, do Trác Thanh Liên không tham dự, anh ta bảo còn phải lo chuẩn bị cho lễ cưới của em gái. Triều Nhan à, hay là để lần sau đi, vẫn còn nhiều dịp mà…”
          Triều Nhan không đợi nghe nốt câu, bèn tức tối cụp máy. Bà Đỗ từ trong phòng lật đật chạy ra, vội vàng hỏi: “Có chuyện gì thế? Ai mà dám chọc giận đại tiểu thư nhà chúng ta vậy?
          Cô chả còn lòng dạ nào mà đáp lời “Chả có gì lạ cả, sao mẹ cứ lắm chuyện thế nhỉ?” nói rồi quay đầu bỏ vào phòng, đóng cửa cái “rầm” một tiếng.
          Bà Đỗ chả hiểu đầu cua tai nheo thế nào, quay qua hỏi Tịch Nhan: “Chị con làm sao vậy?”
          “Con nãy giờ mãi xem ti vi, sao mà biết được?”, Tịch Nhan rời mắt khỏi màn hình ti vi, khẽ lướt qua cánh cửa phòng vừa bị Triều Nhan khóa trái. Xem chừng, tối nay có người phải ngủ phòng khách rồi đây.
           
           
          #20
            Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
            Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục

            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

            Chú Giải và Quyền Lợi

            • Bài Mới Đăng
            • Không Có Bài Mới
            • Bài Nổi Bật (có bài mới)
            • Bài Nổi Bật (không bài mới)
            • Khóa (có bài mới)
            • Khóa (không có bài mới)
            • Xem bài
            • Đăng bài mới
            • Trả lời bài
            • Đăng bình chọn
            • Bình Chọn
            • Đánh giá các bài
            • Có thể tự xóa bài
            • Có thể tự xóa chủ đề
            • Đánh giá bài viết

            2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9