STYLES

Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 15 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 224 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
STYLES 27.05.2012 23:14:24 (permalink)
[Helpful answer received] / [List Solutions Only]
*




STYLES

________________________________





Lời dẫn :


Cái nhóm Văn nhỏ xíu hay tụ họp nhau ở một góc nhỏ.Mỗi người mỗi ý,mỗi đề tài để nói và để viết.

Khi mọi sự ồn ào qua đi,ngồi vây nhau quanh cái bàn đủ chỗ để nhìn nhau.Mỗi người đều muốn mang lại một nét đặc thù từ thế giới chữ của mình.

Hôm nay,đề tài viết theo thể tự do.Mỗi người có riêng 1 giờ đồng hồ để viết.



Để xem họ viết gì ?




đăng sơn.fr



____________________________










1. NGẮN
_________________________
@nguyênhạ






Anh xuí em viết. Viết gì cho đầy một trang giấy ? Một giờ đồng hồ qua nhanh lắm ! Em ghét tiếng tích tắc của cái đồng hồ.Nghe khó chịu lắm đi thôi ! Em sợ già rồi bệnh tật ,rồi chết.

Chết có nghĩ là đứt bóng,hết phim.Thế thì còn chuyện gì để nói ? Người ta có một câu rất vô lý : Sống để mà chết. Vivre pour mourir ! Nghe sợ thật. Ai mà chả sợ chết và ham sống ? Sống đời phải có y nghĩa.Sống để thấy cho bằng được sự sống.

Trong buổi họp mặt hôm nay.Bạn hữu đầy đủ đến từ khắp nơi.Em là một kẻ chập chửng vào nhóm Viết.Em có điều gì để viết ở 60 phút ngắn ngủi và nộp bài cho anh ? Anh là một ông cụ khó tính vơí cái nhăn thường trực.Anh ra đề tài thay vì để nhóm quay quần tán chuyện.Ai cũng bảo là anh ác tâm !

Để phản đối và đả đảo anh.Em ngừng viết ở cái dấu chấm và một dấu ngoặc như sau : ( ) .

Anh làu nhàu thì kệ anh.






---




2. NỤ CƯỜI
----------------------------
- N.Duy Toàn





Tôi có món quà muốn tặng em.Đó là một nụ cười thay vì tặng một đoá hoa hồng.Hồng ở đâu cũng có và hồng có nhiều gai nhọn ...


Nụ cười của tôi có hai mặt rõ rệt.Mặt phải và mặt trái : Pile et face .


Khi nhận nụ cười này,tôi để em chọn.Mặt có ánh sáng của trời xuân tươi tắn là mặt phải của một lừng lững ánh sáng.Mặt kia có nhiều áng mây của trời chiều đánh rơi tối và đêm ngập tràn sương khuya ( Yin và Yang )


Tôi biết em nghĩ gì khi cười lại với tôi.Như thế,hai chúng mình bình đẳng vơí nhau.Bình đẳng một cách sòng phẳng.Có qua,có lại thì sẽ toại lòng nhau.


Ở mặt phải của nụ cười tôi,tôi đưa tay cho em nắm dể chúng ta đi dạo trên một cánh đồng ngập gió và nắng.Ở đó,tôi ghì vai em,bấu những ngón tay vào vùng cổ hồng hồng của em và hôn em .Âu yếm mà hôn.Và em thấy thoải mái nơi em và tôi.


Ở mặt trái của tiếng cười là những chuỗi ngày đầy cay đắng của tình đời,tình người - nơi tôi đã chà lết như kẻ du mục giữa rừng người.


Mà này ,em ! Hãy thản nhiên mà chọn.Trái hay phải cũng chỉ là tôi.TÔI và EM .







3. TRẢ THÙ
______________________
. m @ anh






Anh nè .

Người ta nói đàn bà con gái hay nhớ dai,thù dai.họ nhạy ý,chi chít vơí từng sự việc theo một mức độ nhạy cảm riêng.Có lẽ vì họ - phái nữ ) bị trời hành khi có đường kinh nguyệt hàng tháng để mang cho đời thứ nhựa sống.Và lại nữa,họ có khả năng chịu đựng cao hơn đàn ông.

Thoạt tưởng,họ là phái yếu để sẽ rất yếu đuối khi đụng chuyện nhưng mà không .Họ có sức mạnh vô địch của một chất từ ái dịu dàng để sanh nở và bảo bọc con cái.Cái nôi của cả thảy những đàn ông .Họ có đầy đủ những khổ đau và cả sụ bao dung trong cách chịu đựng theo từng hoàn cảnh đời.


Em có nhiều chuyện để kể khi cần viết.


Nhưng thôi. Em ngừng viết ở dòng chữ này là vừa.Ngừng như một cách trả đũa anh vì anh đã nỡ lòng xoá các bài viết của anh sau khi có việc nhỏ xíu không đồng ý vơí em ở một vài quan điểm ... ( Ai bảo là đàn ông không biết thù dai há anh ? )


Riêng em,em cũng đang đay nghiến để biết cách trả thù anh ở một bài viết trong vòng 60 phút và 60 giây.


Vậy đó ....






4. ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG
_______________________________
. NguyễnthịChữ Nghĩa







Em tên là Ếch.

Cả đời em,người trần gán cho em một câu ngắn gọn mà thấm lắm ai ơi. Họ nói : " Ếch ngồi đáy giếng " - Cái câu này đã đeo theo em cho đến khi em lấy chồng,để con.

Ếch ở đáy giếng chỉ cái nhìn hạn hẹp.Chỉ chừng đó một khoảng trời xíu xiu của ta với ta,chả biết cái gì khác ngoài cái giếng ọp ẹp của một góc trời hạn hữu.Ông trời đã sinh ra em với chữ An Phận .

Hồi đó,em gặp chàng nhà quê quá cỡ thợ nề,thợ mộc.Chàng ngó em ,ngó bộ ngực dẹp lép,ngó cái mặt không biết son phấn của em rồi về nhà viết thư tình.Rồi ông bà,ông vải xui khiến chàng kêu rêu giọng nhão nhẹt.

Chàng đạp xe tới nhà ,chàng hủ hỉ :

- Nhỏ ơi ! Hình như ông trời khiến tui gặp nhỏ.Tui....Tui ...


Trời mẹ tui ơi ! Tui hổng biết chàng là ai,chàng từ chỗ nào chui lên ? Tui chơm chớp chống hai con mắt hi hí thấy chàng bảnh con,cao ráo,ăn nói hiền hiền như cánh đồng ngập lúa ,tui chớp mắt như bị điện cao thế giựt,giựt tê tê.Khi khổng,khi không có thằng cha này lại tán tỉnh mình.Tui gật đầu cái rột trước cái ngạc nhiên của chả.Chả bạo gan nắm bàn tay tui,nói thầm thầm làm như sợ láng giềng nghe thấy - Em nhỏ nà nà ! Để tui hun em nha nhỏ ? Tình nhỏ làm sao quên.Nhỏ ui !


Mẹ cha ơi ! Hồi nhỏ tơí lớn,tui chưa nghe cha nào tán tỉnh,chớp đèn tui. Tui im ru ,bà rù hổng biết đường nào trả lời.Chả sáp lại,nắm tay tui,dẫn tui vô bụi cuối sau hè,ngó ngang,ngó dọc rồi hun ở hai gò má đỏ au au của gái quê.Tui mắc cỡ muốn độn thổ ghê nơi.


Hun xong,chả nhiều chuyện :

- Nhỏ nè.Cho anh hun cái nữa nha ,nha


Chời ui ! Tui run gần chết.Run muốn quên cả cái tên cúng cơm của mình.Sau đó,về nhà,tui mất ngủ cả mấy đêm.Lạ quá vậy cà.Mắc cái chi mà....


Vậy là chả cua tui ngon lành,cái rụp.Chả xin cưới,dắt tui dìa nhà để tui đẻ cho chả ba đứa con thấy giống chả y đúc.Chả mừng rơn.Đứa nào chả cũng dành đặt tên bầu,tên bí,tên khoai.

Thiệt tình.

Vậy mà tui an phận.Chiều chiều thổi cơm đợi chả đi làm về.Chả hun tui,chả nói chả ghiền tui.Chả hay nói cái giọng dê xồm :


- Mình ui ! Te es belle.Tu es ma vie *



Ai mà hiểu chả nói cái giống gì.Hiểu được thì chết liền ha .

Kệ chả.Tui biết tui tên là con Ếch .Vơí chả,tui an phận.





_________________


* ( Mình Ui ! Mình đẹp lắm.Mình là đời tui )







( - còn tiếp vơí những tác giả khác trong nhóm )


..





.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2012 00:47:04 bởi dang son >
 
#1
    dang son

    • Số bài : 4767
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.06.2011
    • Trạng thái: offline
    RE: STYLES 28.05.2012 15:40:40 (permalink)



    5.. CỔNG TRƯỜNG - Ô MAI - ÁO TRẮNG ,và....
    ________________________________________________________


    . đăng sơn.fr










    Sáng sớm,vừa mở cửa ra vườn thì đã thấy mưa.Trời âm u như thiu thỉu vào thu.
    Buổi sớm ! Làm cho xong mấy thứ việc có tên và không tuổi,thủng thỉnh ngồi vào bàn giấy.Mở máy,đọc ở dưới mấy bài thơ của chủ đề Mưa thì thấy có cô bạn viết :




    "
    Đọc MƯA của anh ....DL nhớ một buổi tối lang thang ...bổng trời đổ mưa,tấp vội vào hiên một quán nhạc có piano (không nhớ tên quán nhưng nhớ đó là góc đường Hiền Vương - Nguyễn Phi Khanh, Dakao Saigon) và tự nhiên cũng có 1 anh chàng tấp vào trú mưa .... những câu chuyện vu vơ khởi đầu và kết thúc khi cơn mưa tạnh.
    Có thể gọi là kỷ niệm không ? Khi mà đã hơn 36 năm DL vẫn còn nhớ anh chàng ấy tên THẢO cùng với tiếng đàn dương cầm vọng ra rất khẻ,rất du dương .... Có thể không là kỷ niệm với chàng trai nhưng là kỷ niệm của một thời mình đã từng sống trên phố thị quê hương , một chút ngọt ngào của những cơn mưa Saigon ... bất chợt vỗ về , ngưng đọng trong một góc ngăn kéo ....dễ thương ...

    Nhắc đến Nguyễn Phi Khanh, lại nhớ đến ô mai Nguyễn Phi Khanh , nhắc đến ô mai lại nhớ đến ô mai Lê Thánh Tôn,anh nds có cười DL hay không khi mà DL nói rằng đến bi chừ DL vẫn còn được bạn bè trong đám cựu nữ sinh TV Saigon ở Hoa Thịnh Đốn thỉnh thoảng phải gửi ô mai cam thảo qua cho DL đấy,trong tất cả các thức ăn nhâm nhi DL chỉ mê nhất là ô mai cam thảo ...hihi...

    Nhắc đến dễ thương lại nhớ đến DỄ THƯƠNG của Dung Saigon ,Võ Hà Anh của một thời bạn bè chuyền tay nhau đọc ... "
    DL.


    Vậy sao ? Bóng thời gian bay hoặc cứ thế mà trôi,chỉ biết một điều là kỷ niệm trộn lẫn vào trí nhớ còn ở lại.Ở lại với sân trường đầy hoa phượng vĩ ngày ấy.Nhắc để mà nhớ.Nhớ những cánh vai tròn của áo trắng và những mái tóc dài tha thướt.


    Ngày ấy,từng con đường lốm đốm nắng dẫn đến trường của bầy áo dài lúc nào cũng làm ngơ ngẩn những chàng trai tóc ngắn.Chàng ngước mắt,chàng tìm một hình bóng và chàng biết đợi chờ.Nàng lúc nào cũng chậm trễ vì mải mê đùa nghịch với đám bạn.Họ ríu rít cười bằng miệng và cả bằng mắt,họ chia nhau những nhón tay bốc ô mai để làm môi thêm hồng.
    Nàng mặc kệ chàng tóc ngắn đang chầu chực mỏi chân như chó chờ xương ở cổng trường.Nắng cứ việc lốm đốm đùa nghịch trên vai tóc ngắn.




    Chàng nhỏ thấy như có những con kiến đang bò ở dưới bàn chân mình.Thời gian cũng giống như một điều trừu tượng vì nguời ta không thể nào sờ mó đụng tay vào thân thể của thời gian,sự đợi chờ nặng nề ấy chỉ có thể mơ hồ cảm nhận được . Để tránh nỗi lê thê,người ta cũng có thể làm tàm tạm một bài thơ từ nỗi bồn chồn trông ngóng.Chẳng hạn:










    dễ thương dấu trong màu ô mai đỏ
    ở ngày nào áo trắng đã tan trường
    anh theo em, đi theo từng cơn nhớ
    hồng giấc mơ để thấy đời dễ thương

    dễ ghét ôi ! mỗi lần em hờn giận
    tà áo trắng cũng biết buồn trước cổng
    em ngày ấy mềm mại trong nắng ấm
    để bây giờ nhớ lại vẫn còn thương


    ( DỄ THƯƠNG )

    đăng sơn.fr



    Nhắc đến chữ " dễ thương " thì hãy dễ thương cho trót .Dễ thương từ lá thư đầu tiên của ngôn ngữ vụng về khi đã nắn nót gửi cho người sau khi đã kẹp vào quyển sách,lúng túng trao người.Về nhà,hồi hộp thử tưỏng tượng ra đôi mắt chơm chớp của người khi mở thơ ra đọc.Dòng mực xanh trên giấy trắng đã cứ thế chạy thẳng vào tim người.( Chẳng biết nhịp tim người đập ra sao ? )


    Thế là chờ với đợi để lại hồi hộp khi đọc thư.Có lúc người chỉ trả lời vỏn vẹn có mấy câu...Ôi ! Ôi !


    Trong thư tình học trò có lời hẹn.Buổi đi chơi đầu tiên có cái nắm tay mang tên luống cuống,hồi hộp.Cứ tưởng trái tim mình sẽ rơi ra khỏi lồng ngực,dòng điện vừa ấm vừa dịu ở bàn tay người hình như có ký tên của nỗi sung sướng,bồng bềnh khó tả ( Ôi chao ! Ôi ! Thuở ban đầu của những vụng dại.Ôi ! )








    Đang viết đến chỗ điện giật ở bàn tay hẹn hò thì bản tin từ radio cắt đứt dòng nhạc nhẹ đang thong thả như mưa.Bản tin kể chuyện cô nhỏ học trò 16 tuổi ,cho cái hẹn hò với cậu nhỏ làm quen qua Face book.Cô hẹn cậu ,khi cậu đến thì bị dám bạn đầu trâu mặt ngựa trấn lột lấy hết quần áo và đập cho một trận sắp đứt thở...


    Đài kể thêm là càng ngày lũ học trò càng ngổ ngáo,hung hãn.Chúng bày trò hành hung người đi đường hoặc thầy cô rồi quay vidéo để tung lên you tube xen kẽ với những tấm hình tự khỏa thân khoe của....




    Vậy ư ? Thời đại tân tiến của vi tính là thế.Còn đâu những bức thư tỏ tình vụng dại ? Còn đâu những hẹn hò như thời ấy,thời chưa từng có những cái message tù điện thoại kiểu ngắn gọn,kiểu làm hư hại chữ nghĩa ?


    Tôi với tay tắt ngúm cái đài phát thanh và tự nghĩ : '' Phải chăng mình đã quá lỗi thời khi còn ngồi viết những dòng chữ như trên ?


    Tôi không biết.Không có câu trả lời rõ rệt nhưng tự nhủ thầm : Lần sau khi viết để thả hồn về vài kỷ niệm cũ của ngày áo trắng,tôi sẽ không bật radio nữa.





    6. CHUNG VUI CHIA BUỒN
    __________________________
    . Nguyệt Hạ




    Tiếng Việt mình thật hay và phong phú. Người ta thường hay nói, chung vui và chia buồn. Vui thì nên chung vui với người khác, không nên chia bớt niềm vui của họ. Buồn thì nên chia buồn với bạn, san sẻ bớt để bạn không một mình gánh hết nỗi niềm. Dĩ nhiên đó chỉ là một cách nói, nhưng cũng đủ để thể hiện được tình cảm giữa những con người với nhau.


    Từ ngày lớn lên trong chúng ta không ai thoát khỏi những lúc tâm hồn bị chao động bởi những tin tức chung quanh. Tin từ người thân quen, tin từ người xa lạ.... Vui có, buồn có, tùy theo mức độ nhạy cảm của mỗi người mà sự ảnh hưởng của các tin tức đó có tác động nhiều hay ít đến tâm trí của mình.


    Khi còn nhỏ tuổi phản ứng ngây ngô chỉ biết cười hay khóc hùa theo người khác. Chả hiểu gì, thấy người ta cười thì cười theo, thấy người ta khóc thì khóc theo. Bây giờ lớn lên rồi, hình như nụ cười và giọt lệ có giá hơn nhiều. Không còn dễ dàng cười theo và khóc hùa như lúc trẻ thơ. Có những lúc muốn cười mà hình như nụ cười trở thành cái mếu. Đôi khi muốn khóc thì đôi mắt lại ráo hoảnh, không thể nào có được những giọt lệ dễ dàng như trước.


    Đời sống thực tế quá làm cho sự thể hiện tình cảm của tâm hồn cũng trở nên chai sạn đi phần nào. Có thể đối với một số người, niềm vui nỗi buồn bây giờ cũng chỉ như những món gia vị trong bữa ăn cuộc đời, mà nụ cười giọt lệ là những món trang trí xa xí phẩm không phải ai cũng có thể xử dụng được. Chuyện biểu lộ tình cảm giữa người với người hình như bị máy móc hoá, hiện đại hoá, sơ sài đại khái qua vài cái mặt cười mặt khóc ở bàn phím chữ, hay ở ngoài đời thì qua vài chữ hi, hello và cái bắt tay qua loa...


    Cũng còn nhiều điều an ủi khi mình vẫn có những người bạn thiết chung quanh. Tình thân vẫn còn, sự quan tâm, an ủi hỏi han vẫn đó, chỉ có là ở xa nhau quá nên không có điều kiện gặp gỡ nhau thường xuyên. Thôi thì còn có được bao nhiêu tình thân bạn hữu hãy ráng giữ gìn đừng để cho cái chuyện kỹ thuật tiến hoá làm hiện đại hoá tình bạn thì chán lắm. Nhưng nếu nhờ kỹ thuật hiện đại làm cho mình xích lại gần hơn thì quá hay.


    _
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2012 15:42:38 bởi dang son >
     
    #2
      dang son

      • Số bài : 4767
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.06.2011
      • Trạng thái: offline
      - STYLES 28.05.2012 16:16:22 (permalink)
      7. SINH ĐÔI.


      ____________________________
      - m&n + @Eve









      *

      Em và người kia là hai chị em sinh đôi.Ba mẹ nói đứa này ra trước làm chị,đứa kia làm em.

      Vậy là có chuyện rắc rốí sự đời.Kể ra thì có lắm cái vui buồn : Rắc rối không nằm ở chỗ là ba mẹ mua cho cái gì cũng phải giống khuôn nhau từ con búp bế,cái gương,cái lược,quần áo vì chúng em hay ganh vơí nhau.

      Mếu máo :

      - Mẹ ơi ! Sao con nhỏ M có cái lược đẹp hơn của con há ?

      Con nhỏ kia không chịu kém,nó cãi khi giật gấu áo mẹ :

      - Mẹ à à .Cái lược của nó to hơn của con, á á .


      Thế là hai đứa lăn quay ra đất,nước mắt dàn dụa.Khi ngồi xem Tv vơí ba thì đứa nào cũng dành chỗ ngồi tốt.Có nghĩa là ngồi thọt lỏn vào giữa để thút thít ôm chặt ba và độc quyền.Ba phải dỗ dành chia hai cái đùi cho hai đứa ngồi,bên phải và bên trái.

      Mẹ la lên :

      - Con Táo kia,nhường chỗ cho em chứ há.Làm chị gì mà ....


      Táo nhè nhiu,Táo vùng vằng vì nghĩ là mình thua thiệt.Nó ra sau mình có một tí mà nhiều chuyện.Con nhỏ đó biết nịnh bợ ghê gớm để đóng kịch mỗi lần đòi kẹo,đòi đồ chơi.


      Có hôm nó nho nhỏ dụ mẹ :

      - Mẹ ơi ! Đẻ cho tụi con hai thằng em sinh đôi nhá mẹ.Con thích con trai hơn chị Táo.Chị ấy hay ăn hiếp con.


      Trời ơi ! Đúng là vu oan giá hoạ.Táo quay đi chỗ khác để rơm rớm nước mắt tủi thân khiến ba phải chạy theo ôm vào lòng,thế là con nhỏ đáng cáu kia lăn đùng ra đất để cũng đòi quyền lợi.


      Con nhỏ đó càng lớn lên,càng đẹp.Táo chị cũng đẹp giống nó nhưng lại nhút nhát hơn nên ít bạn.Nó nhiễu sự ,nhiều bạn thương nên cho nó nhiều quà.Lâu lâu,nó tử tế,chạy lại chị Táo,him híp cái mỏ đưa cho Táo món đồ chơi thừa.Người ta nói đã là sinh đôi thì tính tình và sự suy nghĩ giống nhau.Cái này có thể đúng,có thể không .


      Dẫn chứng :


      Lúc Táo nhỏ M&n 17 tuổi thì nó có hai ba anh chàng ( không phải là sinh đôi theo nó ) anh nào cũng nhùng nhằng viết thơ tình hay lắm.Nó học bài xong,ngồi cắn bút viết thư trả lời và nó bí,phải quay sang Táo chị.

      Nó nài nỉ thấy mà thương :

      - Táo nì. Phải viết làm sao há Táo ?

      Chị cười để trêu em :

      - Thì viết đại là tui còn nhỏ lắm,mấy anh ơi !

      - Chời chời,em lớn rùi mà.

      - Mày thích thằng nào ?

      - Ha há .Chị nè,thằng nào cũng đẹp trai hết á.

      - Xời !


      Táo chị đành viết thư dùm Táo em.Có lần có thằng nhỏ đến kiếm.Con nhỏ mắc cỡ xúi dại Táo chị ra cửa tiếp.Nó núp sau cửa rình.Vậy là hai chị em chơi trò mèo giỡn mặt bắt chuột vui ra phết.Thằng nhỏ chóng mặt và ngơ ngẩn rồi xụ mặt.Nó không bị đứt ruột,nghẽn tim là phước cho nó rồi.


      Rồi hai chị em lớn lên.Mỗi đứa có một người yêu.Cũng may,hai anh chàng này bén nhạy,tinh lắm.Chả bao giờ họ lộn vóc dáng ,mặt mày của hai chị em nhà Táo.Hú hồn.

      Đó là kể sơ sơ vài câu chuyện nhỏ để nộp bài cho nhóm.Bây giờ ,Táo chị vào bếp quậy bếp và ra làm vườn.Để phần cho nhỏ táo M nộp đề thi





      * * Em là m&n .


      Em không biết viết gì vì chị Táo đã viết hết điều em muốn kể rồi.Lúc này ,em suy nghĩ lại,em ngoan hiền lắm và hay nhường lời cho chị Táo.Em là em nhỏ và em muốn chị cưng chiều.Em xin hết. Em rất ghét mấy người nhiễu sự ra cái đề Viết Truyện trong Vòng 60 phút.

      Ghét lắm á !



      _______
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2012 16:20:22 bởi dang son >
       
      #3
        dang son

        • Số bài : 4767
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.06.2011
        • Trạng thái: offline
        RE: - STYLES 28.05.2012 19:45:01 (permalink)
        .




        8. Chuyện Lẩm Cẩm
        _____________________________
        - Em Pleiku


        1.

        - Em quên anh rồi hả?
        - ...
        - Sao em bực bội và muốn húc anh?
        - ...
        - Cấm em bắt nạt anh...
        - ...

        Chàng tha hồ nói một mình, nàng ngậm tăm và đưa cái bản mặt như cái thúng nhìn chàng.


        2.

        Nàng chỉ nói với chàng mấy chữ:

        - chưa quên
        - ?
        - chưa rảnh
        - ??
        - chưa muốn
        - ???

        Mấy chữ vậy là quý lắm rồi đó.


        3.

        Tiến bộ hơn một chút, chàng đã cạy miệng nàng được rồi,

        - Ừ anh biết em ngang chướng và lạ đời như vậy lâu rồi....
        - Thì có chết thằng tây nào không?

        - Anh đã làm gì mà em chưa quên anh?
        - Tại chưa muốn quên chứ không phải là không quên

        - Tại sao em chưa muốn hay sẽ chưa muốn trả lời anh?
        - Tại vì CHƯA RẢNH

        - Tại sao em bắt nạt anh?
        - Anh phải nói, anh cấm em "Để cho anh bắt nạt em" thì đúng hơn.
        -

        4.

        - Này em, anh nhớ em
        - Đáng đời, cho nhớ một mình
        - Em ác
        - Ừ ác đó, ai biểu chơi với em

        - Đi uống cafe với anh nghen
        - Không rảnh
        - Đi về sớm
        - Không là không
        - Năn nỉ mà

        Nàng vẫn lắc đầu

        ....

        Thế là chàng bèn ca bài, Đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng không xong, đời tôi cô đơn nên đi đâu cũng một mình....

        ......





        9. KHOẢNG KHẮC
        và Những Khoảng Cách

        ______________________________________
        nguyễnthiLoanPhiên.






        Có lẽ họ là những người viết không bao giờ chạm mặt nhau từ một khoảng cách ở đâu đó trên thế giới.Hơn 7 tỷ người,có lẽ sẽ có khoảng chục hay trăm người giống nhau ở hình dáng.




        Ngày hôm kia,trên phố,anh giật mình quay lại,trái tim rộn đập không bình thản như lúc mơí bước xuống từ khoang xe điện .Một vùng rừng của tóc.Một ánh mắt trong suốt từ khoảng mặt trái soan,hình dáng ấy,cách đi ấy.Một bên vai nghiêng túi sách,một cái nhịp di động của cánh tay bên kia....

        Anh như vùng tỉnh thức,anh vội vã đuổi theo bén gót.Có điều gì đó để thời gian ngừng lại.Ngừng từ hơn 20 năm về trước.Ngó đằng trước là một khoảng đường tấp thẳng của vùng nắng.Ngó lại đằng sau là cả khoảng bóng tối ngờm ngợp kỷ niệm.Kỷ niệm ấy có một cái tên như bao lần hẹn hò ở dãy cuối hành lang gió cuốn.

        Anh bàng hoàng gọi tên.Cái tên của người làm sao quên.Người không quay lại để chập chừng nghe thử tiếng gọi từ phía sau.Người băng qua chặng đèn đỏ.Anh thẩn thờ đứng lại bên này vỉa hè và chợt nhận thức vơí cái trí nhớ vò või của hồn mình.Không phải.Không có ai quay lại để nhắc về một ngày cũ.Ở chỗ ấy không phải là chỗ ở đây.

        Tháng ngày chở những vùng ký ức vùn vụt trôi trên một đoạn dài của sông,của biển,của núi.


        Buổi khuya về ,anh ngồi thừ người nghe sự lặng im.Tiếng lá bị gió đẩy rơi ngoài cửa vườn .Lặng tĩnh.Tiếng chó tru nhớ chủ của người hàng xóm vang lên rồi,lặng tĩnh.

        Anh ngồi rất lâu như thế.Ly cà phê khó chịu nhột nhạt trong bụng.Và anh viết :

        " Đã lâu rồi.Câu hát trở lại thường thường : Cho ngày nào,tôi gặp lại em ,và tôi sẽ nói vơí em rằng tôi vẫn có bao điều để nhớ "

        Anh ghép hàng chữ ấy vào một bài viết rồi nhấn con chuột chạy vào ô cửa sổ nhỏ bên dưới.Gửi đi.

        Chữ nhận tín hiệu gửi đi.Đi đâu ở một nơi nào đó của màn ảnh chữ toàn là chữ trên quả địa cầu.Chữ có khi cũng bơ vơ,trơ trọi như anh.





        _____________




        Ở đầu bên kia là cửa ngõ nơi phần ranh giới của bóng đêm và của một ngày có thứ ánh sáng toả khắp mặt mũi của thành phố,trên mặt đất ấy có một linh hồn đàn bà.


        Bây giờ,nơi người đàn bà ở là buổi sáng. Ngày nghỉ nên ngôi vườn được tận tình săn sóc.Bàn tay đàn bà là nhựa sống ở từng cụm nước tưới trên từng khóm cây,bụi hoa. Đàn bà mỏi lưng,vén lại mái tóc dài,phủi phủi tay trên bờ vai tròn tròn.Có tuổi rồi,nên cái gì cũng tròn tròn trĩnh trĩnh.Bụng dạ cũng tròn tròn như một nỗi cô đơn tròn trặng khít khao.

        Sợ thấy mình trống trải trong sự yên lặng chung quanh.Đàn bà mở máy.Chẳng có một cái email nào đến từ bạn bè cho buổi sáng nay.Đàn bà bấm tìm những trang viết đây đó để đọc.Và đọc thấy hàng chữ kia kèm trong một chủ đề nhắc nhớ kỷ niệm.

        Có một câu viết in chữ đậm đà : " Nhỏ ơi nhỏ à.Bây giờ nhỏ ở chốn nao để tình nhỏ làm sao quên.Nhỏ ơi ! "


        Nước mắt đàn bà rơi tròn trên bờ má.Hàng chữ nhoè đi trên màn ảnh xuyên qua cửa mắt.Nhỏ của anh vẫn còn sống và chợt biết anh vẫn còn viết.Vẫn từng ấy ngôn từ như ngày xưa anh viết thư tình.Phong thái ấy...Cách hành văn ấy....


        Nhỏ bây giờ không còn nhỏ nữa.Đàn bà rồi.Từng trải rồi vơí bao đổi thay trong cuộc sống.Hạnh phúc gia dình đầy ấp.Cũng có lúc này ,lúc kia .Nhỏ thành đàn bà trên chuyến xe đời.Nhỏ vẫn chẳng quên.Không còn là tình nhỏ .Chỉ còn là kỷ niệm.

        Và người ta không thể nào cứ sống và nuôi mình sống bằng kỷ niệm.Đành phải thế thôi.Chữ của anh đã hiện trên đoạn viết của màn ảnh.Khoảng cách vạn dặm.Và chúng ta không thể nào còn có nhau.




        ________
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.05.2012 19:49:15 bởi dang son >
         
        #4
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          - STYLES 29.05.2012 12:16:43 (permalink)
          -





          10 -


          BẠN VƠÍ NHAU
          __________________________________________
          . ( Bút Ký - Trần.K.Sơn )







          Thẳng tình mà nói,tôi có nhiều bè bạn.Kiểu bè cá mắm trang lứa ngồi lừ đừ trên bàn nhậu.Những thằng bạn lính thời máu lửa của tôi lần lượt giã từ vũ khí chầu ông bà.Thằng bị xe hũ lô cán bẹp lúc làm công nhân,thằng bị cướp nhà băng bắn lủng sọ,,thằng sướng nhất thì chết trên giường vì thượng mã phong....

          Ầm ừ qua sống ở cái xứ này,tôi mất bạn,bị lẻ loi và thấy chán đời. Những mối tình đi ngang đời tôi chẳng bao giờ đậu xe nguyên một chỗ,nhân tình cũ mới loại thập cẩm của tôi khá nhiều vì cái tính bạo dạn của tôi,tôi cua gái nhanh như sấm chớp ( bạn bè tôi bảo thế ) Tôi có tài ăn nói trôi chảy và xảo ngữ.Người ghét tôi ,nói tôi là gã ba xạo.Người ưa thì nói tôi có duyên.Trời ! Sá gì ba cái lẻ tẻ.

          Chuyện đời có nhiều cái không thể ngờ ,lắm kỳ thú - Hãy để tôi kể cho bạn nghe một chuyện nhỏ - Tin hay không,tuỳ bạn.


          Trong một buổi tiệc chiêu đãi dân Y của trường cũ,tôi ăn mặc láng coóng đến dự.Mấy thằng bạn tứ xứ bảo nhau hàng năm tụ họp nhau làm kỷ niệm ngày xưa thời áo trắng trắng tay và bây giờ thấy cái đầu mình bạc vì lại " trắng" ! Thằng nào gặp nhau cũng cười vui như sáo sổ lồng,thằng này vịn vai thằng kia lớ ngớ " Mày đó sao ? Bây giờ mày già đi,ngó mày xấu như ma quỷ, hơ hơ hơ .... "

          Hờ hờ.Cụng ly,cụng chén lộp cộp.Thấy ớn ! Mấy thằng bạn xúm nhau chơi nhạc sống,thằng đàn,thằng trống ỏm tỏi um xùm...

          Tôi lạng mấy vòng thấy mấy em xồn xồn đẹp đẹp. Có một em thời xưa bên nhà là ca sĩ.Em hát truyền cảm ở mấy bài Let it be,Something hoặc Without you ngon lành.Tôi nhảy xong một vài bản ,lại bàn em,mở máy tán.Em ca sĩ ngó tôi,mim chi nghe khen ,chỉ mím chi mà thôi.

          Tôi mời em nhảy hai ba bài,em nhảy cừ từ chacha qua rock,.Tôi thích thú mở máy nói khi đưa em trở lại bàn em.

          - Nè cô ! Sáng mai rảnh chứ há ? Tôi mời em đi ăn sáng nha cưng .

          Em xanh máu mặt,liếc sang cái gã ngồi bên cạnh.Gã đứng dậy,bắt tay tôi.Dáng lịch sự.Giọng chậm rãi,trầm :

          - Ông này.Bà này là vợ tôi.Xin ông cẩn thận.


          Tôi đỏ mặt,ấp úng xin lỗi liên tục.Gã đàn ông đó mời tôi ly rượu vang lìm lịm.Cắp mắt gã xoáy vào tôi :

          - Nè ông.Ông tên gì,ông ?

          Tôi trả lời :

          - Tôi tên Sơn.Trần.K.Sơn - Còn ông ?

          Gã nói " Tôi giống ông,tôi cũng tên như vậy nhưng tôi không biết dê như ông "


          Gã làm tôi sượng người,đỏ hai con mắt.Với ly rượu thứ 5 của buổi tối,tôi đốc chứng chỉ muốn thoi cho gã vài cái như thời Saigon cà chớn của tôi.Tôi kịp dằn tính,hỏi gả :

          - Ai nói vơí ông là tôi dê ?

          - Tôi theo dõi ông,tôi thấy.

          - Ông làm nghề gì trong này ở đám tiệc bạn của tôi ,ông ?


          Gã cười,nói - Tôi cùng nghe giống ông.


          Vậy há ? Tôi thử cụng ly cái nữa vơí gã.Gã từ chối nói gã yếu rượu.Gã chỉ thích nhâm nhi vài ngụm khi viết lách.


          - Ông viết gì ?


          Gã ầm ừ,giọng như đứa con gái nhà lành : Tôi viết ba cái lăng nhăng.

          - Bộ ông là nhà văn ?

          Gã cáu kỉnh giữa bản nhạc mùi.Lầm bầm như nói một mình.Tôi giận đời,tôi viết.



          Chết cha rồi.lại có thằng giống như mình.Tôi là một thằng viết lách thuộc hạng tồi.Có nghĩa là tôi hay viết truyện đấm đá,du thực,bụi đời.Thơ của tôi thuộc loại dao búa sau khi mang lắm vết thẹo tình ái....Tôi đúng dậy,mang theo ly vang,kéo gã ra cái góc xa chỗ ban nhạc và rù rì.Hắn kín đáo.Kín như bưng khi nói về nghề nghiệp và những cái hóc búa,oái oăm của nghề.Tôi thấy gã giống tôi.Khi nào cần xạo thì xạo.Khi tình thì tình thật.


          Mãi một chốc sau,tôi trêu hắn : Ê ông ! Con nhỏ đó là bà nhà của ông,há ông ?

          Hắn ừ :

          - Có muốn dắt nàng đi chơi,đi ăn sáng mai không ? Tôi nhường cho một bữa.Thả dàn

          Tôi ứ hự.Thằng kỳ khôi ! Ai lại đưa vợ mình cho thằng khác ẫm đi chơi ? Thằng này chắc cũng đang muốn tưng tưng ?

          Tôi nheo con mắt : Dám không ? - Hắn nghéo ngón tay út của tôi : Dám.Thử đi.Coi chừng ăn kẹo đồng,tớ có súng...



          Tôi nổi cọc.Chưa gì mà đã doạ tao,tao ở Sài Gòn,tao chì lắm,tao đã từng giang hồ khắp bến.Thấy mặt tao hiền hiền,đừng tưởng bở nha con !

          Nhâm nhi ly nho,tôi cười cười.Hắn ngồi cạnh,cười cười.Tôi ngó thấy đâm ra ghét nụ cười có vẻ khinh đời của hắn.Hắn chìa cho tôi tấm danh thiếp ghi địa chỉ và số điện thoại.


          Vài hôm sau,ngày nghỉ lễ,tôi mò lại vơí chai vang thời một ngàn chín trăm..lâu..lâu lắm .Cụng dăm ba ly,nghe nhạc thính phòng êm đềm,tôi gạ :

          - Ê ông ! Tôi vơí ông làm bạn nghe ông ?

          - Ừ.Ơ hơ...Ừ Ừ ờ,miễn là ông đừng nở lòng cua con vợ tôi.


          Tôi phá ra cười sằng sặc.Thằng khùng ! Làm bạn vơí ta,lẽ nào ta trở mặt cua vợ người và phản bạn ? Từ đó,hai thằng làm bạn ngả ngớn vơí những bài thơ ký tên chung như anh em ruột một nhà.

          Con mụ vợ ngồ ngộ của hắn kêu lên :

          - Nè ông ! Xin đừng đổi hệ để cua chồng tui.Sẽ tội nghiệp tui và xấp nhỏ nha ông .


          Còn lâu .Em ! Hắn là hắn và anh chỉ là anh



          ________________________________

          * ( Viết tặng thằng bạn có cái tên giống tôi )








          <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.05.2012 03:33:34 bởi dang son >
           
          #5
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            - STYLES 30.05.2012 04:08:14 (permalink)




            .

            11 - THƯ TỪ NƠI GẦN.
            ____________________________
            @nguyênhạ.






            Anh lớn !

            Anh nói em đọc văn của Trần.K.Sơn thì em chiều anh ,em đọc.

            Thú thật,em chúa ghét cái giọng văn của hắn.Có cái gì đó chua cay,miệt thị.Gặp cái mặt hắn là em muốn dộng cho vài cái xưng vù. Đàn ông gì mà trây trớt.Râu ria,tóc tai um tùm.Dáng điệu lừng khừng như người mắc chứng cà giựt .Là đàn bà,con gái,ai ế lắm mơí lấy hắn làm chồng.

            Em đụng hắn vài lần,nói chuyện không vô.Tính em thẳng thừng.Có sao nói vậy.Em có cái tật cũng hay húc giống hệt anh. Có một buổi chiều,không biết mắc cái chứng gì,hắn chận đường em.

            - Nè nhỏ ! Đi nhậu vơí anh .


            Anh xem.Vậy có chết người không anh ? Đi nhậu vơí hắn để làm gì ? Ngó hắn như gã thất tình bất chí,lãng tử giang hồ trong câu nói,trong cái nhìn... Em không ưa hắn tí nào.Thơ của hắn cũng toàn là thơ thất tình.

            Hắn nói vơí em.Mạnh bạo :

            - Cô ơi ! Tôi ghét đàn bà,con gái

            - Bộ anh là bóng hả ?

            - Không.Không mà.Tôi muốn lắm mà hổng được.Có lẽ kiếp sau thì có thể...

            Em thực tế như gạo và mắm.Em không cần biết kiếp sau ra sao há.Kiếp này trả nợ chưa xong,ở đó mà....


            Bây giờ nói về chuyện của anh.Anh nói muốn ra tờ tạp chí chủ đề Chúng Mình.Ra tờ tập san,tạp chí để làm gì anh ? Chữ nghĩa văn chương thời này rẻ như bèo ( như người đời thường nói - ý chỉ sự mỉa mai. )
            Em thích văn chương trong một chừng mực có giới hạn.Anh đam mê lắm chỉ để khổ thân anh.Người ta gặm bánh mì,ăn giò cháo quẩy,húp phở để no bụng.Còn anh ? Anh bắt chước cái ông Nguyễn Xuân Hoàng ở báo Văn Magazine bên Mỹ để đi trên mây há anh ?

            Leo xuống đất đi anh.Thanh toán nợ nần chi phí nhà cửa đi anh.Anh nói anh có người tình tên là chữ nghĩa.Em tội nghiệp dùm cho anh.

            Ơ hơ ! Ơ hơ ! Anh có nghĩ là người đi bên cạnh đời anh sẽ khổ sở vì nghiệp đam mê chữ nghĩa của anh không ? Em đã ngồi vơí anh,nghe anh rên hừ hừ nói anh chán đời,chán cả thảy loài người trên quả đất xíu xiu này.Thấy anh vời vợi trước những bất công của trần thế...

            Em xúi anh bỏ đời đi tu.Anh nói :

            - Nhỏ nè.Đừng nói chuyện thất đức nha nhỏ.Anh vào chùa,vào nhà thờ thì mấy em bỏ cho ai hứng ? Tội mấy em...


            Anh ơi là anh.
            Không có anh,chợ vẫn đông.Chợ trời chữ nghĩa không cần có anh dể sống.Có mấy ai làm thơ,còng lưng viết văn để sống ? Anh không phải là một Marc Lévy hoặc là một David Foenkinos của tờ Psychologie,anh sẽ chỉ là một gã gàn bướng và muôn đời cô đơn trong cái thế giới chữ nghĩa của một Cao Nguyên,một Đông Hương vò või với chữ... Ai sẽ đọc văn của anh ? Người đời và người viết luôn hờ hững như bản nhạc tên Thói Đời.Tất cả những người bạn viết đã bỏ rơi anh khi anh đang khắc khoải vơí chữ nghĩa.Anh nói là anh cô độc khi gõ chữ trên bàn phím.

            Và em thấy buồn,có khi,trên những dòng chữ ngộ nghĩnh pha chút chua chát nơi anh.

            Anh à anh.Bỏ viết đi anh.Khúc bánh mì có thể làm no dạ.Chữ nghĩa của anh chỉ làm anh ray rức một mình.Khi viết những dòng này,em khóc.Và anh hiểu tại sao ....





            _____________
             
            #6
              dang son

              • Số bài : 4767
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.06.2011
              • Trạng thái: offline
              STYLES 03.06.2012 00:57:16 (permalink)

              .





              12. LẶNG GIÓ .
              ______________________________
              < nguyễntrườngan.






              Chẳng biết ở bên nhau như thế đã bao lâu.Trời cuối xuân,lặng gió.Bờ sông vắng tanh.Giờ này ,có lẽ ai ai cũng quanh quẩn bên những công việc tất bật riêng của mình.Tôi bỏ máy ảnh xuống.Những gì cần chụp,cần thu vào ống kính cho cái chủ đề nói về những dòng sông để gửi cho báo Chasseur d'Image,tôi đã chụp xong,chỉ còn chờ về nhà ,nhét cái carte mémoire vào computer và xem xét lại trước khi chuyển đi.

              - Cháu khát nước không ? Mình ghé cái quán đầu kia .

              Chú không chờ tôi trả lời,chầm chậm bên tôi trên quãng đường ngập nắng dưới hàng cây.Quán vắng,hai người ngồi nhìn trời ,nhìn đất.Ở bên người đàn ông này,tự dưng tôi thấy mình không có gì để nói.Chú biết tôi ít nói nên cũng lặng lẽ.May mà cái quán vặn nhạc để lấp đi khoảng tĩnh lặng giữa tôi và chú.


              Chú hỏi .Bất ngờ :

              - An này ! Có tin tức gì của ba cháu không ?

              Tôi ngồi yên.Ngậm câm.Tại sao chú lại hỏi như thế ? Chú biết rõ lắm mà.Cuộc đời của tôi đã thay đổi hẳn từ khi tôi bỏ lại hai cánh chân ở con đường sắt của hầm métro ở Paris.Ngày đen tối ấy đã qua đi như một cái chớp mắt.Khi tôi tỉnh dậy ở bệnh viện thì tôi vẫn còn ở trong những điều tuyệt vọng.

              Tôi không khóc và không còn nước mắt cho hai bàn chân đã lìa mình.Người ta đã gây tai nạn và lấy đi mạng sống của người tôi yêu thương thì chẳng có gì còn ý nghĩa . ( Tôi đã nghĩ như thế khi nhận dược tin người yêu đã từ trần ).


              Buổi chiều hôm ấy.Paris đã không còn đẹp và tình tứ như những khi nàng và tôi bên nhau.Những quán nước ngang bờ sông Seine khi không còn nàng nữa thì chỉ là những đống gạch vụn.


              Nhưng.Đã không như tôi nghĩ quẩn quanh vơí những điều tuyệt vọng đến cùng cực.Hai người đàn ông đã đến vơí tôi.Và họ biết cách làm tôi tìm lại được nguồn ánh sáng ở cuối con đường của ranh giới sống và chết.

              Họ im lặng ngồi nghe tôi kể về ngày cha tôi vào tù sau khi bắn chết mẹ tôi và tình nhân và cũng là bạn thân của ông.Tôi la gào thảm thiết ở cỡ tuổi lên 8,lên 9.Tôi đã không hiểu thế nào là tình yêu.Nhưng tôi biết tôi mất mẹ và mất cả cha của mình.Từ đó,tôi đã không còn biết cha mình đang ở đâu và làm gì ?



              - Chú xin lỗi cháu vì câu hỏi ?


              Tôi nắm lấy bàn tay chú ,bóp chặt.Mạnh.Tôi đang thèm có một người cha.Tôi thèm lên tiếng gọi : Cha ơi ! Cha ơi ! Con biết con cần cha.


              - Hãy coi chú như cha của cháu.


              Tôi cười nhẹ để dấu đi một trong những giọt lệ đang muốn trào ra khoé mắt mình.Và tôi gật đầu.Tôi khóc.





              _________________
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 03.06.2012 01:00:09 bởi dang son >
               
              #7
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                STYLES 04.06.2012 04:09:50 (permalink)
                .





                13. NHỮNG BUổI CHIỀU NGẬP NẮNG.




                _____________________________________________





                Thư cho cháu.



                Ở đây - Ngày...tháng.....Năm ...




                Có những điều chúng mình chẳng quên vì cái trí nhớ. Nhớ ngày ấy,chú đã viết một bài khá dài về cháu.

                Và chú đã viết :




                " An đã khỏe lại.Sự sống coi bộ có vẻ nhịp nhàng, có vần điệu hơn.Tôi chỉ biết thế khi đến bệnh viện thăm An.

                Buổi chiều thẫm nắng,đàn chim đang vui vẻ trững giỡn hót trên cây.Chiều chênh chếch nắng trên gương mặt đã hồng hào trở lại .

                Cậu thanh niên nhìn tôi như đùa như thật :

                - Chào chú.Cháu tưởng cháu nằm mơ...Chú khỏe chứ ?
                - Tôi khỏe để làm gì ? Còn cháu ? Thế nào ?
                - Cháu cảm thấy hơi mệt,còn choáng váng.Chú Alain ra sao hở chú ?

                Tôi trả lời qua loa và đưa cho An cây đàn thùng mà Alain gửi tặng.Mắt thằng bé sáng lên.Nó ôm đàn ve vuốt và hát nho nhỏ dưới gốc cây chỗ chúng tôi chọn để nói chuyện.



                .... Nhuộm tôi đi bằng màu mưa xám
                đỏ mắt tôi đen vừa thẫm chiều buông
                đen tóc em đợi mùa thu về cho tôi nhặt
                vàng vời vợi chiếc lá lỡ mang tên yêu thương

                Em bên ấy,chắc gì em còn nhớ ?
                con ngõ xanh đường tình mình chung đôi
                nâu cánh gỗ cửa sổ kia khép,mở
                tôi vẫn nhớ hồng rực nụ em cười....



                Điệu boston nhẹ nhàng làm tôi cảm chừng như An đang thì thầm với người yêu đã khuất xa. Tôi hỏi :

                - Nhạc và lời của ai vậy ?

                Cười nhẹ :

                - Của cháu,cháu viết hai ngày trước khi chọn cái chết.Bài hát tên là Màu Hạnh Ngộ.Chú nghe được không ?

                - Dở ẹt !

                - Thật hở chú ? Chú làm cháu buồn vu vơ.

                - An ! Chú đùa.Chú thích bài này.An đã viết được bao nhiêu bài và viết ra sao ?

                Trường An bấm vài notes nhạc,điệu blue :


                Lấy gì để yêu mãi em - Em ?
                Lấy sao trời ở buổi dêm
                Lấy từng màn sương lộng gió
                Lấy vòng bánh xe trên bải cỏ úa
                Lấy ngày nắng làm mưa chiều
                Lấy thêm cơn nhớ đeo đuổi từ lúc em ra đi
                Em chưa nói gì
                Anh chưa nghe gì


                Người ta nói em đã đi xa
                Anh nói ngược lại
                Anh nghĩ ngược lại
                Như bóng cây chìa tay xin ngụm nắng
                Như bờ hồ ngửa môi xin giọt trăng đêm
                Như anh nài nỉ em
                Anh say sưa tìm em....

                ( Yêu )


                Mắt thằng nhỏ vời vợi.Nó không thấy tôi,đã không nghe tôi nói gì để an ủi nó.Làm như cả thế giới này chỉ còn mỗi một mình nó.

                Tôi gọi :

                - An ! An ! Tuần sau Alain ký giấy cho cháu xuất viện.

                - Chú à.Cháu đâu còn chỗ nào để đi.Nhà thì đã trả cho người ta rồi.

                - Thằng ngu hơn con bò cái ! Tao đã có cách.


                Im lặng một lúc lâu.An gọi giật ngược tôi với câu hỏi :

                - Chú nè.Cháu thắc mắc là tại sao chú hết lòng với cháu như vậy? .Cháu đâu phải là con bệnh của chú ?!



                Tôi giữ yên lặng để nghe An rải từng tiếng đàn,tiếng chim hót,tiếng lá rì rào trên cao đã là một cách hòa âm cho bài hát thảm thê của An.Tôi đặt bàn tay lên cánh vai thằng nhỏ,nói nhỏ như chỉ riêng cho tôi nghe :

                - Tại mày là mít đặc như tao.Tại mày lỡ mang cái bút hiệu ngày ấy của tao.Ngày ấy ,tao cũng bị mất một người yêu,tao cũng chán đời...Tao ....


                Nhìn đồng hồ thấy đã đến giờ phải trở lại chỗ làm,tôi nói với thằng nhỏ là tôi đã tải lên Net mấy bài thơ của nó và viết những gì tôi cần viết về nó.


                An gửi lời cám ơn.Cám ơn tất cả những bạn đọc đã có lòng nghĩ đến và viết cho nó.
                Trước khi ra về,tôi móc cặp táp tặng nó quyển Album hình ảnh mà tôi chụp về phong cảnh.



                Ra đến chỗ đậu xe,tôi ngoái lại thấy thằng bé đang gục đầu vào cây đàn.Chẳng biết nó nghĩ gì ? "




                Vậy đó cháu.Thời gian có những điều lạ lùng.Và chúng ta đã chẳng quên điều muốn giữ lại.Giữ lại để có những điều mơí và tốt đẹp hơn.




                đăng sơn.fr







                 
                #8
                  dang son

                  • Số bài : 4767
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.06.2011
                  • Trạng thái: offline
                  STYLES 14.06.2012 00:30:32 (permalink)





                  14. đồng tế





                  __________________________________________________ ______






                  " Chủ Nhật.

                  Đúng ra,chủ nhật là ngày nghỉ.Ngày của Chúa trong bài học giáo lý xưa để đi lễ,cầu nguyện và dọn sạch,gọt rửa tâm hồn…


                  Chúa tôi ơi ! Chủ nhật và mọi ngày chủ nhật,con phải đi làm với cái thể xác và tâm hồn không bao giờ được sạch sẽ. Con tính toán nhiều quá.Con đã trả giá với cả thần linh khi cầu xin điều này , điều kia để tích trữ,nhét đầy những thứ cần và không cần cho đời sống trần tục này.
                  Chẳng biết đến ngày phán xét cuối cùng,liệu con có được một chỗ nhỏ nhoi nào ở khuôn viên thiên đường ? ( Nghe nói,trên thiên đường không có sự khổ đau,bon chen,chiến tranh,chém giết,thù hận….Nghe nói,nghe nói…..)
                  Ngày đó,những kẻ tốt lành sẽ được một cái vé để vào cổng và con có thể bị lạc lõng đứng ở ngoài để thèm thuồng ( Lỡ thèm quá ,không cầm được lòng,húc cửa bước vào,chắc Chúa sẽ phán : ’’ Cỡ như ngươi mà vào đây,ta ra ngoài ! )

                  Nhưng dù sao đi nữa,trong khi chờ đợi cái ngày đó,xin ngài cho con biết khấn vài lời nguyện ở hằng đêm :““ Xin cho con đưọc bình an trong tâm hồn như một chốn tạm dung ’’.

                  Con lại xin xỏ,lèo nhèo với Ngài,phải thế không ?
                  Ngày mai,chắc thể nào,ngài cũng mũi lòng gởi một cái mail để chấp nhận.
                  Con chờ nhé.
                  Ở một ngày,một tuần như thế này. "



                  đăng sơn.fr
                   
                  #9
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    CHUYỆN PHIM BỘ mang tên GHÉT 15.06.2012 14:58:44 (permalink)
                    -








                    ... lời dẫn của người viết :







                    Đây là một chủ đề kể chuyện ma và những chuyện " dễ ghét "


                    ... Có một cái ông nhà văn kia,có lẽ hết đề tài viết rồi nên ông quay sang đề tài viết truyện ma và đọc audio để bán hàng.Truyện của ông ta chỉ đề hù con nít và bà già con gái .Đọc riết thành nhàm và mau chán vì hết sợ. Đàn ông không thích đọc truyện ma,đàn ông chỉ thích lê la nghêu ngao gặp bạn bè...
                    Và đàn ông cũng hay dễ cáu.Khi cáu thì hắn viết.
                    Hắn không thích bắt chước cái ông nhà văn nhát ma ấy.Hắn viết theo kiểu của hắn và sẽ kể nhiều câu chuyện nhỏ ở đây.
                    Đọc xong thì có lẽ cũng có thể nổi da gà và kêu lên vài tiếng Ui ! Ui ! ...






































                    ĐẠO CHÍCH ( phim bộ kiếm hiệp kiểu mơí )




                    ___________________________________________




                    phim tập thứ 1004 ....

                    Trình chiếu tại Paris - quận 68
                    và đã không đoạt giải Festival ở Canne.









                    ĐẠO CHÍCH

                    ( Hacker )




                    Hacker là một cái tên của kẻ quậy phá hay len lõi vào nhà để phá phách.

                    Tùy theo tính khí và sự từ bi còn xót lại để phá nhiều hay ít.Hắn cũng còn có cái tên khác là kẻ trộm ( đạo chích ) - Chẳng hiểu chữ " đạo chích " từ đâu mà có ? Đạo thì có nhiều đạo trên cõi đời này.Hắn - gã hacker - vô thần.Phải nói là vô thần vì hắn bất lương.Hắn phá rào,trèo tường,lẻn vào nhà,lục xét các ngõ ngách để xem khênh được cái gì đi thì khênh.




                    Làm ăn thì phải có thời,có những lần,hắn chẳng khênh được món nào có giá trị gì.Toàn là thứ trời ơi đất hỡi xém có khi đổ nợ.

                    Hacker có mấy thằng bạn cũng nghề bất lương và có máu me tin dị đoan.Trước khi làm ăn trò gì thì hay bày trò xì sụp lạy quỳ lại,thắp nhang cúng tổ.Hắn ngó thấy mà cười thầm nhưng vì tế nhị nên chả châm chích gì.Đạo nào cũng là đạo ,miễn là có lòng tin.

                    Mà tin cái gì mơí được chứ hả ?




                    Tin ở quyền lực của thượng đế ư ? Người ta hay nhắc dến danh từ Thượng Đế ở sách thánh kinh.Hồi bé,học giáo lý vơí các ông cha,bà soeur,hắn nghe nói hở đã sinh ra đời là có tội ( Tội tổ tông vì hai cái người tên là Eva và Adam ) - Hắn chẳng biết mặt mũi hai kẻ đầu tiên của mặt đất ấy ra sao,chỉ nghe nhắc đến trái táo tượng hình cho trái cấm và gã đàn ông khù khờ ấy bị gạ để đớp,chưa kịp nuốt hết thì đã bị phạt. ( Ôi ! Đàn bà ! )

                    Lúc bé thì tin.Càng ngày thì càng khó tin theo một sự lý luận có logique :

                    - Sao không nghe Adam và Eva làm đám cưới vơí nhau và đã đẻ bao nhiêu đứa con.
                    Và những đứa con của hai kẻ đầu tiên biết yêu nhau ấy ra sao ? Bao nhiêu đứa ?


                    - Và khi ra một bầy lúc nhúc để làm chật quả đất thì những đứa con cùng cha,cùng mẹ ấy lại yêu nhau,lấy nhau để tiếp tục sinh sản hay sao ? Và dĩ nhiên là lại phạm tội vì là anh chị em mà lấy nhau ...




                    Suy nghĩ,biện luận như thế một hồi lâu,thấy nhức đầu.Hắn thôi không tự đặt câu hỏi và tự giải lý mình ên nữa.Hắn hay đi ngang các quầy bán táo ( đủ kiểu táo - táo Fuji,táo Canada,táo tàu,táo dai .... ( * Chữ Táo Dai xin đừng nói ngược lại kiểu nói lái,tiếng lóng - nghe kỳ lắm ! ) Có lần ,lúc bé,hắn đã thò tay lấy trộm một trái táo - phạm tội ăn cắp như thế,ăn cũng chẳng ngon lành gì - và thằng bé đã đi xưng tội.Chả thấy ông cha nói năng gì và hắn đoán là cái ông cha ấy cũng có khi ăn trộm táo như hắn.

                    Tuy rằng không tin dị đoan,bói toán nhưng hắn lại thích nghe ba cái chuyện đài rủ rỉ nói về horoscope vào buổi sáng.Nghe thấy nhẹ nhàng ngộ nghĩnh.

                    Giả tỷ ;một buổi sáng đẹp trời kia,hắn nghe đài nói nguyên văn :

                    - Tuổi Hải Sư đang có nhiều tiến triển về nghề nghiệp,có thể được thăng chức.Sức khỏe rất tốt trong tháng.Về tình cảm thì gặp người thương và được cưng chiều...

                    Hắn phì cười,vui vẻ lắc lắc đầu không tin.

                    Ở đời,chuyện gì không tin cũng có thể có thật.Có thật như lão chủ tờ báo ném bản tin vào mặt hắn ở văn phòng ngày hôm kia.

                    Trời đang mưa gió ở ngoài cửa sổ văn phòng,giọng gã chủ báo gầm còn lớn hơn :

                    - Anh viết như thế à ? Đọc xong thấy khô khan như cơm cháy ... Tệ.Nhạt !

                    - Thưa ông.Đó là bản tin,không phải là văn chương lãng mạn.


                    Anh có biết khi thiên hạ mua báo,đọc báo,họ thích cái gì không ?

                    - Biết.Thưa ông ?

                    - Chuyện ông tường thuật lại cảnh người đàn bà trẻ bị bắn chết trên hè phố chả có gì là kinh dị..

                    Hắn trố mắt :

                    - Tôi..tôi đã thêm hai viên đạn thay vì kể đúng sự thật theo người chứng là chỉ nghe ba phát đạn thôi,ông .Như vậy là tôi đã ăn gian hai viên.Tôi thấy hơi lố bịch và không lương thiện.




                    Gã chủ nhân gào lên,con mắt trợn ngược trong xấu xí vô cùng :

                    - Anh có thể bịa thêm là nghe một tràng dài tiểu liên.Máu me văng tung tóe,bà ấy dẫy đành đạch và nhận ra thủ phạm là người yêu cũ.




                    Hắn chống cự một cách yếu ớt :

                    - Thưa ông.Tôi chỉ nghe nhân chứng kể lại ,và tôi cố gắng viết trung thực.




                    Giọng kẻ kia hậm hực :

                    - Làm báo như ông thì có ngày xập tiệm.Cái gì mình cũng phải viết cho gây cấn.Nếu viết sai thì ngày sau đăng lời cáo lỗi và lái câu chuyện đi như phim bộ để câu độc giả.Đọc giả nhiều thì có nhiều quảng cáo.Đã có bao nhiêu tờ báo xập tiệm đóng cửa rồi,anh biết như thế không ?

                    Ngừng một chốc để nghỉ cái miệng.Lão chủ báo kiêm chủ bút phán :

                    - Này ! Thiên hạ đang đồn rùm cái chuyện mấy thằng thanh niên ra khỏi dancing,say sỉn bị rớt xuống sông.Xác bị mổ ngực ,mổ bụng lấy tim gan..Hãy làm cho tôi thiên phóng sự năm kỳ về chuyện này.Càng nhiều máu me càng tốt.Chụp thêm những cảnh cây cầu về khuya và phụ chú kiểu rùng rợn.

                    Hắn cúi đầu,hình dung gã chủ báo đang có cặp răng nanh và cặp môi đầy máu tanh.Hắn muốn làm gã xịt máu ra cửa mũi mà sợ bị mất việc nên đành nín lặng,hậm hực xách cái máy ảnh ra khỏi văn phòng.Hắn hậm hực,húc hắc muốn đổi nghề xoay qua viết tiểu thuyết kiểu La Lan,Quỳnh Giao,tha hồ mà bịa.

                    Nghề của hắn như một kẻ bất lương dươí cái ký kiệu Hacker xấu xí.Tên thật ngoài đời của hắn đẹp lắm.,lương thiện lắm.Vào làm toà báo,lão chủ bút biến hắn thành kẻ đạo chích,chuyên chỉa ống kính và cây bút viết về những cái oái oăm gây cấn của người đời và phải lắm khi nói láo ăn tiền. Chuyện ít,xé ra to.Càng lôi cuốn,hấp dẫn càng tốt.




                    Thế nào cũng có ngày hắn nổi điên.- Dạo này,cái xứ tân tiến này có nhiều người điên hoặc muốn điên.Ông tài xế xe bus ở Paris bỏ xe ở giữa rừng phố,chạy ào xuống đường la lối ỏm tỏi và bỏ việc.Con mụ Á đông kia ra phố,gặp lại kẻ thù cũ,mụ cởi ngay cái quần đang mặc,chùm lên đầu đối thủ để bị bọn họ xúm lại xé tanh banh cái quần và mụ đành cởi truồng nhong nhong tức tưởi...Chuyện tưng,chuyển tửng kể hoài không hết trên mất tờ báo lá cải.

                    Hắn sợ điên,sợ đói khi mất việc nên cũng phải nhượng bô viết về những chuyện kỳ khôi và bịa thêm cho ra chuyện.

                    Để hạ hỏa,hắn ghé nàng của hắn.Cố dấu đi cái mặt chầm bầm.Nàng ra cửa đón hắn,tươi mát trong cái khăn choàng tắm màu trắng .Hắn ngó nàng,tặng nàng một nụ cười bí hiểm rồi trở chứng nổi cơn ghen.

                    Ghen một cách vô trật tự :



                    - Ăn mặc như vậy để đón khách hả ? Chướng mắt thật là...




                    Nàng nghiêng nghiêng mái tóc ướt,bàn tay phải chà cái khăn trên mặt.Nàng tròn mắt :




                    - Khách nào,anh ? Anh bấm chuôngthì em mở cửa.Rõ là...




                    Hắn theo nàng bào nhà.Mắt cú vọ ngó quanh quấn như thám tử tìm kiếm tang vật.Tất cả đều yên tịnh ,tươm tất.Thấy tấm ảnh treo trên góc tường có ánh đèn hồng nhạt.Hắn lại gần để ngó cái nụ cười đáng nghi ngờ của gã đàn ông cạnh cô gái.Hắn nhận ra nụ cười của hắn bên nàng một ngày kia đi dạo trên phố biển.Tự nhiên,không hiểu sao,hắn đâm ra ghét nụ cười kênh kiệu nửa miệng của thằng trong tấm ảnh .


                    Nàng choàng tay qua eo hắn từ phía sau lưng,úp mái tóc làm ướt lưng áo hắn.Thủ thỉ,thủ thỉ :

                    - Nè.Chàng.Đang có chuyện gì bực mình phải không ?



                    Giọng hắn yếu xìu.Hình như trong âm nói của hắn có cơn mưa nhão nhẹt :
                    - Ai nói ?




                    - Xời ! Nhìn cái mặt bánh bao như thế thì biết.Cấm dấu em chuyện gì...




                    Hắn quay hẳn người lại,nhìn sâu vào đôi mắt đẹp đầy ánh sáng buổi chiều của nàng.Hắn muốn nói dối.Muốn làm hề như mọi khi cho nàng vui.Hắn chỉ muốn đem niềm vui khi đến.Chẳng ai muốn có một người yêu lúc nào cũng cạu cọ.




                    Nàng chơm chớp mắt,đếm những áng mây đen thui trong ánh mắt hắn :


                    - Em pha nước cam cho anh há ? Có tí mật ong cho bổ há ...

                    Hắn gật đầu,liếc vào cái màn ảnh dang chớp nhảy của nàng,hắn lại gần để xem nàng đang đọc gì,viết gì,làm gì . Nhỡ biết đâu nàng đang tò tí vơí một thằng nào trên net thì hỏng việc.


                    Trang thư đang viết :
                    " Gửi anh.
                    Em đang nghĩ về anh.... .... ...."


                    Rồi ,bỏ dở dang,cái gạch nối đang chớp chớp.


                    Máu sư tử Hà Đông của hắn dồn từng lít lên trán.Hắn đỏ cau như lòng quả trứng luộc.

                    - Bé nè .Em đang viết thư tình cho ai há ? Nói đi...

                    Giọng nàng tỉnh queo :


                    - Nhớ tình nhân thì viết cho hắn vài chữ.Chưa kịp viết tiếp nà....

                    - Hắn là ai ? Hắn ngon hơn tôi chỗ nào ?



                    Nàng pha xong nước cam,kéo khoảng áo choàng che bớt khuôn ngực trần.Hắn đang chướng đời và muốn nổi cơn.Lúc này không nên sexy.Nàng kên kên hắn.

                    - Anh ! Đừng trẻ con như thế;Lại gần máy lần nữa và đọc cái tên người nhận mail đi,anh.

                    Hắn quày quả bước lại bàn giấy.Tên người nhận từ cái mail đang dở dang là hắn.Hắn tỏn tè,len lén nhìn nàng đang ngồi ngó ra vườn hoa.Mùa này,hoa đẹp như môi người tình.Tất cả đều óng ánh như tấm tranh triễn lãm của họa sĩ vẽ sơn dầu.Hắn vụng về xin lỗi nàng.Nàng tỏ vẻ không hài lòng cho lắm.Những lúc như thế,hắn biết mình phải làm gì .

                    Bàn tay có những ngón tay để xin lỗi.Ở da thịt người yêu có những chỗ để nhận lời xin lỗi.Chỗ để tỏ tình là đôi mắt.Chỗ để nhận tình yêu là vùng môi hé mở thơm mùi táo.Chỗ để ủi an,vỗ về là mùi hương của tóc dài.Chỗ để được cưng chiều và tưng tiu khi cần thổn thức là vùng ngực ấm.Chỗ để xin lỗi là...là....

                    Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng để kiếm cho ra chỗ ấy.Nàng ôm cổ hắn,cạ má vào vùng râu lởm chởm ba ngày chưa cạo của hắn.




                    Khi đắm đuối hôn nàng,trong đầu hắn nhớ lại lời báo tiên tri ở horoscope ngày kia : " Về tình cảm thì gặp người thương và được cưng chiều... "


                    Ở trong vòng tay êm ấm có mùi thơm của sà phòng tắm của nàng,hắn nhắm chặt mắt ,quên bộ mặt hãm tài của gã chủ báo.Quên bài phóng sự ma quái xạo ke sắp viết,quên cả cái tên cúng cơm của hắn để hoàn toàn là một Hacker đạo chích.Hắn biết là mình đã lấy ,đã chiếm đoạt cái chìa khóa của trái tim nàng.Nàng bị hắn lục tung từng ngõ ngách.Sự ngây thơ mất đi,sự bí mật đàn bà đã bị khám phá theo từng hơi thở trên khuôn ngực hắn.Cả những nỗi buồn vui của nàng cũng bị hắn cuỗm mất.




                    Và nàng bằng lòng .

                    Như thế mà bằng lòng






                    ____________________

                    đăng sơn.fr
                    * ( Trích từ :CHUYỆN PHIM BỘ mang tên GHÉT | Afficher | )
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.06.2012 15:06:12 bởi dang son >
                     
                    #10
                      dang son

                      • Số bài : 4767
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.06.2011
                      • Trạng thái: offline
                      CHUYỆN PHIM BỘ mang tên GHÉT 18.06.2012 15:11:36 (permalink)
                      .




                      RA PHỐ
                      MÙA HẠ


                      __________________________________
                      . @nguyênhạ & đăng sơn.fr










                      Thành phố bắt đầu đón hè.Hoa cỏ,cây lá rực rỡ theo những ngày hội.Lễ âm nhạc diễn ra tưng bừng khắp phố xá.

                      Nàng mở cửa ra vườn thi thấy xe hắn trờ đến.Bữa nay hắn diện hơn mọi lần.Mọi lần đi làm,hắn lè phè vơí mấy cái quần jean bạc phếch kiểu bụi đời,cái ba lô đựng lỉnh kỉnh máy ảnh,ống kính khoác trên vai áo kiểu 6 túi cũ mèm mèm....

                      Bữa nay,thêm một lần nữa,nàng có dịp ngẩn ngơ ngắm hắn : Tóc tai cắt gọn ghẽ,râu ria nhẵn nhụi .Áo veste màu cà phê sữa,quần tây đen,giày chùi bóng loáng .Thấy nàng ngó lên,ngó xuống,hắn cười tươi còn hơn hoa hồng.

                      - Ngó chi ,nhỏ ? Bộ quần tui bị rách ,há ?

                      Nghe chữ quần rách,nàng tức cười.Nhớ hôm nào hắn mặc cái quần jean rách tươm bươm ở hai đầu gối ,kiểu choai choai làm nàng phải chạy vào phòng thay cái quần lởm chỡm lỗ để cho hợp vơí hắn khi đi phố.Ngó hai đứa như hai kẻ ăn mày ( Hắn nói " Bữa nào anh thử giả dạng làm hành khất ngồi đầu đường,xem có ai cho cắc nào không há ? " )

                      Lần này nàng đoán là hắn sẽ dắt mình vào một nhà hàng ăn đứng hạng nhất nhì của phố hè về đêm.Kéo tay hắn ngồi xuống ghế,nàng nhanh nhẩu :

                      - Nè. Đợi em thay quần áo.Có cái cd mơí mua,nhạc jazz rất êm của Melody Gardot.Anh nghe thử nha.


                      Nàng biến mất trong hành lang vào phòng.Không gian yên tĩnh ngập căn phòng khách vơí khung kính rộng nhìn ra vườn cây,hắn nhắm mắt lắng nghe tiếng dương cầm ngọt dịu chạy theo giọng hát và chỉ mở choàng mắt khi ngửi thấy mùi nước hoa đàn bà.Trời ! Trời ! Chiều nay con nhỏ làm điệu thơm thơm,hồng hồng trong chiếc váy đầm màu xám nhạt.Chỉ có cái áo bó hở cổ làm hắn không bằng lòng cho lắm.

                      Hắn nói bằng ánh mắt đậu trên bờ ngực nàng,thấy nàng nhăn nhăn :

                      - Sexy tí đỉnh cho yêu đời mà.

                      Hắn lắc đầu.Nàng lại quay vào phòng,chọn cái áo khác kín đáo hơn.Mang cái mặt hãm tài ,hãm địa ấy theo hắn ra xe.Hắn xoa xoa lên vai tóc,nói nhỏ :

                      - Em nè.Mai mốt anh chở ra biển,tha hồ mà sexy.Tính anh ghét người yêu của mình khoe của.

                      - Rồi khi anh ngó người ta thì sao ?

                      - Em không phải là người ta.Khỉ con !


                      Hai đứa thả xe ở một bãi đậu,nhảy lên xe điện ra giữa phố.Mùa nắng buông mình chạy dài theo bờ sông đang đón người người đông nghẹt.Ngồi cạnh nhau trong khoang tàu,bàn tay trong bàn tay,nàng yên lặng ngắm đường phố.Hắn nhắm mắt,tựa đầu lên vai và gật gù ngủ ngon,ngủ lành ( có lẽ vì mệt sau một ngày vất vả lang thang dánh vật mơí mấy loạt phóng sự cho toà báo ).

                      Nàng cuí xuống,lục lọi cái sac tay của hắn,thấy cái máy ảnh,mở máy tháo mấy cục piles và tịch thâu cái memory card của hắn, dấu vào túi váy đầm.( Cho ông hết đường chụp ảnh.Đi chơi vơí tui thì cấm nhí nhố nghĩ đến việc chụp hình cho báo.Ông nhăn nhó thì kể ông )
                      Nàng yên tâm,tủm tỉm cười ,nghe tiếng ngáy khò khò nho nhỏ của hắn.Chả thật dễ ngủ,ngủ ngồi,ngủ đứng - chỗ nào cũng xong.Nàng rất thông cảm cho nhiều trường hợp nhưng sẽ không bao giờ tha thứ cho cái đầu lúc nào cũng bị ám ảnh về việc làm của hắn.


                      Dựng người dậy khi tàu đến trạm ngừng,hắn ngơ ngác :

                      - Đang ở đâu,em ?

                      - Ở bên em chứ ở mô ? Khỉ gió !

                      Khỉ gió của người yêu liếc vào đồng hồ tay - Còn sớm.Đi đâu,bé con ?

                      - Tuỳ anh.


                      Theo hắn bước xuống lề đường,nàng tủm tỉm cười nghĩ đến lúc hắn ngỡ ngàng khi sờ đến cái máy ảnh mất điện,mất card. ( Cho ông biết tay tui )

                      Ghét sự quá ồn ào náo nhiệt,hắn nhìn nàng dọ ý rồi kéo nàng vào một ngã phố xa bờ sông lúc nhúc người bao quanh hàng quán.Hắn có sẵn một cái bản đồ về các chương trình văn nghệ ghi rõ tụ điểm ca nhạc của đêm mùa hạ.Cả thảy có đến hơn 20 tụ điểm như thế,từ nhạc cổ điển đến nhạc Rap và Rock.Hắn chọn chỗ chơi nhạc pop hoặc blue jazz.Sân khấu của nhạc Jazz không cần phải rộng lớn.Chọn được cái bàn sát gốc cây dìu dịu gió mát,hai người gọi nước uống.Hắn sung sướng ngồi ngắm bờ môi chúm chím của nàng khi nàng hút thứ nước cam vàng.Hắn tiếc là mình không bao giờ biết làm thơ tình.Hắn vụng về.


                      Ban nhạc đang chơi ngon lành bài Summertime thì anh nhạc sĩ guitar điện ngã bật xuống sân khấu.Mọi người nhao nhao khi tiếng nhạc im bặt.Hắn theo phản ứng tự động,thọt tay vào cái túi xách,móc cái máy ảnh.Nàng điếng người,tròn xoe hai con mắt,cái cảm giác bất thần hối hận trờ đến không kịp trở tay.Hắn nhăn mặt,thả máy ảnh trên đùi nàng,móc túi áo veste,phóng lại gần sàn nhạc bấm mấy tấm ảnh bằng cái điện thoại.

                      Người nhạc sĩ bị đứng tim,được đặt nằm nghiêng tại sàn gỗ ,chờ xe cấp cứu.Có người đang thử làm hô hấp trợ tim.Có người lắc đầu.

                      Hắn trở lại bên nàng.Nhìn nét mặt không tươi tỉnh của nàng.Hắn im lìm nghe giọng nàng run,run :

                      - Anh.Xin lỗi anh.Nè anh.


                      Bàn tay nàng thọt vào túi váy đầm ,đưa trả lại cho hắn hai cục piles và cái card.Hắn lắc đầu,đút trả máy ảnh vào túi xách và hôn nhẹ lên tóc nàng.Mùi nước hoa làm hắn dịu cơn.Chỉ vì một ánh mắt khẩn khoản,chỉ vì một âm giọng run của người yêu,hắn thấy chẳng có việc gì quan trọng khi bỏ lỡ những tấm ảnh nóng hổi cho bài báo sắp đến.


                      Người yêu nho nhỏ nép vào vai hắn.Nàng cạ vùng môi vào cổ hắn.Đừng giận em há anh.Em lỡ tay,em ích kỷ.


                      Hắn chẳng nói gì.Gọi thêm ly rosé có màu hồng rất hồng.Buổi tối thả xuống cũng một màu hồng.Hồng như ánh mắt dịu của nàng.Ở đó hắn thấy mình say,say....






                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.06.2012 11:30:01 bởi dang son >
                       
                      #11
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        RE: CHUYỆN PHIM BỘ mang tên GHÉT 25.06.2012 14:20:16 (permalink)
                        -






                        KHI CẦN KHOẢNG LẶNG IM -
                        ________________________________________
                        - đăng sơn.fr







                        Trong ngày nghỉ,được chút rảnh rỗi,hắn đọc được một bài viết trên Net như sau :



                        NGHIỆP ...




                        Mặt hắn nóng lên. Hai bên thái dương giật giật, mấy đường gân máu xanh hằn rõ lên. Có lẽ hắn đang giận dữ ghê lắm. Hai tay hắn cứ nắm lại rồi mở ra làm như muốn đấm vào không khí. Ai đang đứng gần chắc bị ăn đấm quá. Kiểu này ngó bộ không xong.


                        Hắn đi qua đi lại như duyệt binh. Nôn nóng. Hầm hừ. Mắt hắn nhìn vào đâu đó không chớp, trừng trừng. Thỉnh thoảng lại liếc vào chiếc đồng hồ trên tường. Cây kim giây hình như sợ lây đứng im không nhúc nhích. Cái giận của hắn bốc lên trong đầu mà lộ rõ ra cả ngoài không khí. Căn phòng ngột ngạt, không một tiếng động. Giống như có một làn hơi nóng tỏa lên từ đỉnh đầu hắn. Người gì mà cộc cằn. Giờ thì hắn bắt đầu giơ chân đá vào chiếc ghế gần bên. Coi chừng hắn sắp đấm xuống mặt bàn rồi kia... Mấy món ly tách trên bàn đang chuẩn bị để nhảy lên theo nhịp tay hắn giáng xuống mặt gương. Một tiếng động nhẹ vang lên, nhẹ thôi, nhỏ thôi, nhưng trong lúc này cũng đủ để hắn ngừng lại nghe ngóng.


                        Nắm đấm trên cánh cửa từ từ xoay một vòng, khoảng ánh sáng từ ngoài ùa vào theo cánh cửa mở ra. Một bóng người trong khung cửa che đi khoảng ánh sáng làm thành một vệt dài trên nền nhà. Hình như bóng người có tóc dài ngang lưng, bóng người mặc váy đầm ngắn ngang đùi... Hắn thở hắt ra, xoay lưng lại bóng người, chờ đợi.


                        Náng tóc dài bước hẵn vào trong phòng và nhẹ nhàng đóng cửa lại không gây thêm tiếng động nào. Nàng nhìn sau lưng hắn và cảm được cái không khí nặng nề chung quanh. Mọi thứ đặc quánh, kể cả hơi thơ của người đàn ông ... Nàng dợm bước về phía hắn, bàn chân vừa đưa lên, nghĩ sao nàng ngừng lại. Thêm vài giây im lặng trôi qua. Cả hai đang thử sức chịu đựng của người kia xem đến đâu. Người này chờ đợi người kia lên tiếng trước. Chỉ vài giây thôi nhưng giống như vài chục phút trôi qua. Cuối cùng hắn gằn giọng,

                        -Nói đi.

                        Nàng cắn môi suy nghĩ,

                        -Nói gì?
                        -Nói thật hết đi.
                        -Có gì để nói?
                        -Đừng như thế, hãy nói tôi nghe.
                        -Muốn nghe gì?
                        -Những gì em có thể nói được.
                        -Chả có gì để nói.
                        -Thật thế sao? Chả có gì để nói?


                        Cơn giận trào lên, hai mắt hắn đỏ ngầu. Chẳng hiểu hắn đã uống bao nhiêu ly rượu trước khi nàng có mặt? Hơi thở gấp rút, dồn dập. Hắn lại gần nàng, vẻ hung tợn làm nàng lùi lại. Có thể hắn sẽ bóp cổ nàng cho hả cơn chăng? Nàng nhắm mắt. Sợ. Cửa đóng rồi, làm sao thoát được? Nghe tiếng nói hắn sát bên tai, nàng co rúm người,

                        -Nào hãy trả lời tôi.

                        Nàng vẫn nhắm mắt. Im lặng.

                        -Em đi đâu với ai?

                        Nàng thở hắt ra,

                        -Đi có việc.
                        -Khai thật đi, với ai, đi đâu?
                        -Việc riêng.
                        -Tại sao không nói?
                        -Chả có gì để nói.
                        -Đừng làm tôi nổi điên.
                        -Anh đang giống như người điên bây giờ.
                        -Em làm tôi điên, khai thật đi.
                        -Đã nói rồi, chả có gì để nói.
                        -Tôi phải làm gì để em nói?
                        -Chả phải làm gì vì không có gì để nói.


                        Hắn giơ tay lên. Nàng trân trân nhìn hắn. Hắn muốn gì đây? Muốn hành hung một người phụ nữ? Nàng mở to mắt nhìn và chờ đợi. Chưa bao giờ nàng thấy người đàn ông nào giận dữ đến mức này. Mắt chạm mắt, tia nhìn nàng thẳng và sâu xoáy vào mắt hắn dò hỏi. Ánh mắt hắn như chùng xuống, nỗi buồn bã hiện rõ. Hắn hạ tay xuống, ngang tầm tay nàng.


                        -Đừng thử sức nữa, tôi không chịu đựng được.
                        -Ai làm gì anh?
                        -Em đang hành hạ tinh thần tôi.
                        -Bằng cách nào?
                        -Em không trả lời khi tôi hỏi.
                        -Tự anh làm khổ lấy anh, không ai làm gì cả.
                        -Tôi chỉ muốn biết em đi đâu với ai.
                        -Chuyện không có gì quan trọng.
                        -Thế chuyện tôi yêu em có quan trọng không?
                        -Hai chuyện chả dính dáng gì với nhau.
                        -Tôi có quyền hỏi và biết em đi đâu, làm gì với ai chứ?
                        -Đã nói là không có gì quan trọng mà.
                        -Nếu không có gì quan trọng tại sao em không nói cho tôi nghe?
                        -Chả có gì đáng để nhắc đến, tại sao mất thì giờ?



                        Hắn nhìn đồng hồ. Hình như cây kim giờ biết bay đã chạy hay bay một nửa vòng tròn rồi. Có lẽ hắn đang nhận thấy mình đã phung phí quá nhiều thời giờ bên người yêu.


                        Hắn quay lại vòng hai tay ôm nàng, dúi mặt vào mái tóc đen nhánh của người yêu.

                        Nàng đứng yên lặng không nói tiếng nào. Nàng biết hắn đang từ từ nguôi giận và sẽ trở lại là một người yêu tuyệt vời của nàng.




                        Ôi tình yêu!

                        Đôi khi cũng cần có những phút thay đổi không khí như thế ?


                        < Nguyệt Hạ





                        _____________



                        Dù biết là truyện,là hư cấu nhưng hắn ghét cay đắng cái nhân vật đàn ông trong truyện.Đành rằng nhân vật giống đực ấy ghen tuông và nổi điên khi ghen ( Khi yêu quá thì cũng có nghĩa là bị mù quáng và có thể nổi điên ! )

                        Đọc thêm vài đoạn thì hắn đủ sức hiểu tại sao gã đàn ông ất lại nổi xung như thế ( vì bị nàng chọc tức vơí những câu trả lời dấm dớ ... ) Đành rằng trong cuộc đời có rất nhiều hạng đông vũ phu,vũ bão.Lúc chưa cua được người ta kiểu cho cá vào rọ thì hết sức đường mật,lấy được rồi thì giở cái giọng đểu để lòi ra khuôn mặt đểu.


                        Hắn có người yêu. Nàng của hắn thỉnh thoảng cũng chọc gan hắn bằng cách này hay cách khác.Nàng ta biết ghen và cũng thích thử mức độ chịu đựng của hắn.

                        Ngày kia,nang diện đẹp và biến mất khoảng hai ngày.Điện thoại im ru.Máy Pc tắt ngúm.Cửa nhà im lìm kín bưng.Loay hoay tìm kiếm nàng khắp nơi,hắn muốn nổi khùng ( nếu nhà bạn có nuôi một chú chó thì bạn sẽ thấy chú cún ấy nổi hung chạy tìm bạn khắp nơi và sủa lung tung ).Hắn không phải là chó.Chó không bao giờ biết yêu như người.Người đi đâu cũng báo cho nhau biết để nhau chờ nhau.

                        Hắn sững người,đá bàn,đá ghế và tìm những lý do xấu nhất để đoán về nàng :

                        - Nàng bị tai nạn bất ngờ ?

                        - Nàng bị bắt cóc ?

                        - Nàng chán hắn,bỏ hắn theo kẻ khác ?


                        Nghĩ đến câu đoán thứ 3 là hắn muốn cạu cọ để đốt nhà,đốt xe.Chuyện đốt nhà,đốt xe là chuyện giả tưởng trong tiểu thuyết.Hắn biết mình đang ở trong cuộc đời thất rất thật.Sừng sững mà thật khi chạy đi hỏi thăm những chỗ nàng hay lui tơí.


                        Ngày thứ ba thì hắn nhận được cái message texto .
                        Nàng ta viết :

                        " Em nè. Em đi nghỉ hè.Em muốn anh phải nhớ em ... "



                        Thật là dễ ghét.Hắn tắt máy điện thoại.Lặng yên.Hắn quyết định tặng thêm cho nàng 4 ngày từ nỗi lặng im của mình - Cả thảy là 1 tuần chẵn chòi cho tiện việc sổ sách.Như đã nói rồi,không phải là ai yêu cũng giống nhau . ( Đôi khi sự im lặng rất cần thiết )


                        Để xem sao ?







                        _____________
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.06.2012 14:22:06 bởi dang son >
                         
                        #12
                          dang son

                          • Số bài : 4767
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 06.06.2011
                          • Trạng thái: offline
                          TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 13.07.2012 18:05:17 (permalink)
                          .




                          ĐAU NHIỀU HAY ÍT ( ? )



                          ______________________________
                          - N.DuyToàn







                          Biết mà. Khổ lắm !

                          Nhìn cái mặt là biết ông đang khổ sở mà.Cái khổ kiểu không có cái cân nào có đủ đơn vị mà cân - ( Tôi đủ sức hiểu được mà,ông.Hồi đó,có lẽ ông cũng đã xem một màn kịch của kép hài Hoài Linh đóng vai ông chồng quấn khăn ròng,ngồi vắt giò lên phản và ư ử hát bài " Mình ơi,sao bỏ tui đi ".Cảnh gà trống nuôi con,ngồi ngó thằng nhỏ nằm ngủ trên võng..Coi xong vở kịch mà buồn đứt ruột )


                          Không hiểu tại sao người ta lại có câu buồn đứt ruột ? Hay là đứt ruột thì phải đau và chữ " buồn " cũng có thể tàm tạm thay thế cho chữ đau ? Tôi ngó ông,đoán thử coi ông đau đến cỡ nào.Ông thì đang nhìn theo người ta đang dung dăng,dung dẻ khoác tay người mơí đi bên kia đường.

                          Người mới đó thấy là biết có tất cả những điều trội hơn ông từ chiều cao ráo,từ bộ áo quần trưng diện láng coóng bảnh bao.Nghe đâu người đó hái ra tiền vơí cái nghề nghiệp tu bíp và dĩ nhiên là nhà cao,cửa rộng.

                          Ông rời hình hài người ta áo đẹp,váy dài,giầy cao gót,ví đầm lộng lẫy rồi chép miệng :

                          - Chỉ sợ ba bẩy hai mốt ngày mà thôi.Nghe đâu hắn là tay ong bướm có hạng ở cái vùng hắn ở.Chỉ tội cho cô ta mà thôi.Rốt chi mà rớt nhằm ngay dân chơi.

                          - Cái gì mất rồi mơí thấy quý ,phải vậy không ?

                          Ông uống cạn ly cà phê,gọi thêm vài ly bia.Tôi biết bữa nay ông muốn say - Cỡ như ông chỉ độ chừng ba ly bia là mặt mày đỏ ngầu như con tôm nướng co mình trên bếp than.Tôi vỗ vai ông,chia vơí ông nỗi buồn bị người ta cuỗm mất tình yêu.

                          Nói gì thêm với ông đây ? Lỗi tại ông rành rành mà ông.Ai bảo ông cũng có máu trăng hoa lẳng lơ trong người làm chi ? Người ta đâu thể nào ngồi đó chờ ông trong mấy năm dài ? Ngày tháng qua nhanh,tình yêu cũng như cơn gió buốt chui thẳng vào ruột làm đau lòng.

                          Vậy,vậy đi ông.Từ từ rồi cũng nguôi,cũng nguội.

                          Bây giờ cái đau chưa nguội kịp thì tôi ngồi lại bên ông,nhìn ông,nghe dùm và thử thấm nỗi đau của ông.Bạn bè với nhau mà.Biết đâu,có một ngày nào đó tôi cũng phải nhờ đến ông khi người khác làm tôi đau.




                          ( ..viết cho bạn )
                           
                          #13
                            dang son

                            • Số bài : 4767
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.06.2011
                            • Trạng thái: offline
                            RE: TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 14.07.2012 11:49:54 (permalink)





                            .



                            ĐỂ ĐỠ BUỒN

                            ________________________





                            * Để đỡ buồn,mình phải làm gì ?


                            Chuyện này còn tùy.Buồn nhiều hay buồn ít ?

                            Buồn ít thì có thể chụp tờ báo đọc ba cái loăng quăng,mở nhạc ,thảy cái đĩa vào máy nghe rock anhd roll của Elvis Presley hoặc Joe Cocker hoặc bảnh hơn,có thể nhào ra phố đi mua sắm....

                            Còn buồn nhiều,buồn thê thảm ,buồn xây sẩm mặt mày thì
                            sao ? ( Chẳng hạn như trường hợp bị thất tình )

                            Bệnh TT không khó chữa - điều này cần phải có thời gian làm thuốc giải.Trong khi chờ đợi sự lãng quên,người ta có thể làm thơ tình ...


                            Nói như thế,bộ làm thơ thì phải buồn bã và rất thất tình hay sao ?

                            Ai mà biết .






                            đăng sơn.fr


                             
                            #14
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 31.08.2012 15:12:10 (permalink)
                              .









                              * Đây là những dòng ngắn khi chúng tôi ngồi ở một quán nước lộ thiên :




                              1. ĐẸP
                              _______________________
                              @nguyênhạ





                              Đẹp là sao ha ? Thế nào là đẹp ?

                              Trong đám người,chẳng có ai trả lời câu hỏi bình thường mà tầm dị như thế. Đẹp ở đâu ? Chỗ nào ? Đẹp có nằm ở những cái áo hở ngực một cách lộ liễu,tối đa ? Vì đang là mùa hè nên các cô,các bà đang biểu diễn phần khoe đồi núi.Có người chọn cái áo kiểu chữ V lồ lộ hai cồn núi bắt lửa.Có nguời giải phóng vòng ngực rất thiếu mỹ thuật bằng cái vẻ khiêu chiến.Có bà,có cô hở núi kiểu bắt giống đực chỉ muốn ngồi tù ( ánh mắt của đàn ông thì hay mắc tội....Tội đủ thứ..... )

                              Nhìn qua,nhìn lại thì cũng có người " bị nhìn " rồi thỉnh thoảng ngượng ngùng quay đi hoặc nâng tay sửa lại ngực áo như muốn dấu,muốn che .....

                              Đẹp ở chỗ nào ?






                              2. ƯớT Ở MẮT .
                              __________________________
                              . N.DuyToàn




                              Chuyện kỳ ! Cứ mỗi lần mở trang sách của con nhỏ ấy là muốn khóc vì cay mắt.Nhỏ viết chữ và dùng chữ như lúc thả vịt ra đồng gió hây hây.

                              Nhỏ tả cảnh chợ chiều,chợ đêm bán tết,tả cảnh tình của cô gái lỡ thì đang có một người thương,anh chàng thương nàng,hiền hậu đến đứt ruột .Cô nhẹ nhàng như thế mà nghĩ lại thân phận của mình mà áy náy,không dám thương lại người ta.
                              Cái gì chân thật mộc mạc thì lúc nào cũng đáng trân trọng,đáng thương ( dù lắm khi thương cũng không phải dễ )

                              Bởi vậy nên có người đọc hay thấy mình ướt ở mắt cay.....





                              3. THƯƠNG HỒI NÀO KHÔNG BIẾT
                              ______________________________________

                              . nguyễnthiLoanPhiên




                              Em đã từng trải qua dăm ba mối tình.Một thời vụng dại đôm đốm lá ở trường thiếu nữ.Một thời lật đật ở từng mùa mưa lầm lũi đứng chờ chuyến xe đi làm,rồi thêm một thời nghiêng chén đổ chén,lụi hụi có một đứa con gái nhỏ xíu.Rồi người ta bỏ đi mất.Ai cũng bỏ em mà đi.Lỗi em,lỗi người,chia đôi....


                              Ngày tháng giống như cái bánh xe làm mòn mặt đường.Em mòn nếp nhăn ở cái đuôi mắt,em nhẵn tiếng cười và có thêm những câu khóc về đêm khuya. Em tưởng những cánh cửa đã đóng chặt khi chúng thấy mình.

                              Rồi khi khổng,khi không,anh đến.Có những ánh mắt anh đã nhìn em không nói.Em gặp anh chừng như mỗi ngày.Anh gần gũi vơí bàn tay,bàn chân của đứa con em.Hai người chẳng ai nói gì vơí ai ở lời yêu thương.

                              Có ngày kia,ngồi cạnh em,anh nói :

                              - Anh mở cửa rồi,nè em !

                              Ua ! Ủa vậy sao ? Người ta thương nhau hồi nào.Sao không ai biết ?




                              4. NHẠCtình .
                              ______________________


                              đăng sơn.fr





                              Là người yêu nhạc,chỗ nào có nhạc là tôi đến ( như khi có hẹn vơí người yêu )



                              Phố đang đầy ấp người.Quán cà phê cũ của mình đang vắng vẻ nhưng lại có tiếng nhạc đệm từ cây guitar của một anh chàng da đen,râu ria anh rậm rạp ,đầu đội cái nón đủ màu sắc chói chang.


                              Lúc kéo ghế ngồi vào bàn,gọi cà phê thì anh ta đang tưng tửng chơi mấy bài của Bob Marley,anh nghêu ngao phát âm trọ trẹ tiếng còn,tiếng mất ( ư ư u u ô ô ... ) Nghe thêm mấy bài nữa thì hãi lắm vì chất giọng chát chúa.Nhăn mặt,đành cúi xuống mặt bàn,nhìn vào tuồng chữ của nhóm bạn đang viết.


                              Họ viết gì ? ( Thì ra họ đang viết nhạc bằng văn.Nhạc của họ không gây ra một tiếng động nào ..... )





                              __________________________





                              ( còn tiếp - đang viết ... )
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.08.2012 15:25:32 bởi dang son >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 12345678910.. > >> | Trang 1 của 15 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 224 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9