STYLES

Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 2 của 15 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 224 bài trong đề mục
Tác giả Bài
dang son

  • Số bài : 4767
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.06.2011
  • Trạng thái: offline
TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 01.09.2012 12:37:38 (permalink)
.






BỮA NAY NHỚ NẮNG Ở ĐÂY






Căn nhà nằm ở cuối thung lũng.Xe vượt những cánh đồi thoai thoải để đến căn nhà không có cổng ấy.
Tất cả đều vắng lặng chỉ trừ nàng đứng đón dưới bóng mát của một vòm cây.
Vẵn nụ cười quen thuộc.Quen đến độ hiền lành.Quen đến độ yên bình như chòm lá nho đang lùa đùa gió.

- Con mèo của em đã đi mất cả tuần nay.
- Ừ.Nó sợ cái cô đơn của em nên phải đi tìm bạn.
- Vậy thì em sẽ cô đơn thêm chút nữa.Rồi sẽ quen.
- .....


Nói thế chứ,tôi ghét cái cô đơn của người trần.Nghĩa đen của cô đơn là thui thủi,một mình ,một bóng.
Bàn ghế và những góc tối trong phòng khách của nàng đầy nét một mình.Cái Tv nhỏ xíu đứng trên cái tủ cũng một mình nhìn những thứ đồ đạc vây quanh.

- Người đàn ông của em đâu ? Tôi hỏi.
- Có một vài người,họ đến rồi đi.Yêu thương có vẻ dễ dàng và nhanh chóng.Không hợp,bỏ nhau lại càng nhanh hơn.

Tôi ngồi im,nghĩ về một vài điều gì đó không rõ lắm trong đầu. Ánh nắng chiếu qua những khung cửa và chếch choáng trên những bậc thang màu gụ đậm đà như ly cà phê đang nhả hơi ấm trong tay.

- Anh có lạnh không ?

Ánh mắt ấm áp nhìn tôi trước cái lò sưởi lạnh ngúm.Chúng tôi đang ở vào những ngày cuối hè.Sau những đợt mưa tháng bảy và tháng tám,trời trở nên quang dãng hơn.
Jeanne nhẹ nhàng ngồi xuống truớc mặt tôi. ‘’ Công việc của anh ra sao ? ‘’

Tôi cười nhỏ và hỏi về nàng.Nói về mình hoài chán lắm.Tôi thích nghe cô bạn nói về một điều gì đó ngộ nghĩnh vui vui để quên cái tôi ngày nào cũng thấy mình trong gương buổi sáng.

Sau vài mẫu chuyện ,tôi nhận ra cái nhăn mặt tỏ vẻ đau đớn của Jeanne,hỏi :
- Gì vậy ?
- Tối qua em khênh cái gì đó nặng bị trật lưng.Nằm ngủ khó chịu vô cùng. Điệu này,nếu vài ngày không xong phải đi khám.Chán thật,lái xe,ngồi ghế cũng đau.
- Sao không bảo ai xoa dầu,bóp lưng cho ?.

Nàng nhăn nhăn đầu mũi :

-Nói như anh thì dễ quá.Không lẽ sống một mình lại nhờ con mèo đấm bóp ?.Hỏi anh cái này.Tủ còn hộp thuốc để massage mua đã lâu,chẳng biết còn date không nữa.Nếu không sẽ nhờ anh mua dùm loại pommade hiệu con cọp của Trung hoa vậy.

Tôi theo nàng đến tủ thuốc tây nằm trên lầu.Những bậc thang bóng loáng tỏa một thứ mùi gỗ lạnh gây gây.Nhìn khuôn mặt buồn của Jeanne,tôi thấy nàng đẹp hơn mọi ngày.
Hộp thuốc xoa chống đau nhức chỉ vừa hết hạn vài ngày.Thấy khuôn mặt nhăn nhó của nàng,tôi phì cười.
- Cô muốn tôi thương hại không ?
- Nếu muốn thì được gì ?

Được gì thì chẳng biết.Cứ đưa cái lưng ra là xong.
Nàng ngồi tựa vào thành ghế chìa bờ lưng trắng nõn và tôi biến thành người Kinésithapeutre bất đắc dĩ.Bàn tay tôi làm việc và tự dưng cảm giác bồi hồi ngầy ngật theo sự mạ sát làm tôi không yên dạ ……..


Jeanne nằm yên như một hưởng thụ nhất thời của cảm giác,nàng đã hoàn toàn trần truồng trong vòng tay tôi.Không hưởng ứng,không chống đối với giọng nói yếu ớt :

- Em không nghĩ đến điều này giữa chúng mình.Tình bạn theo cách nhìn của em khác.

Tôi kéo nàng ngồi dậy,dịu dàng trả lại chiếc áo pull che khoảng ngực trần.
- Ừ,anh cũng không nghĩ đến.Mà thôi.Chúng ta ngừng lại cũng vừa lúc nếu lòng không chuẩn bị.Pha cho anh ly cà phê để thay thế cho màn nóng bỏng make love chưa xảy ra thì hay hơn.

Những bậc thang đưa chúng tôi xuống nhà dưới.An lành,nguyên vẹn khi cảm giác nhất thời của sự rung động thoáng chốc được ở lại trên mặt ghế trên kia với đợt nắng chênh chếch qua khung cửa sổ.


Khi chia tay nhau.Jeanne xoa má tôi,dáng tự nhiên như muốn xóa đi cơn sóng nhồi bỗng chốc trong căn phòng chếch nắng :

- Anh sẽ viết vài điều về phút chốc vừa qua .Phải không ?
-




Ừ .Anh sẽ viết,nhưng sẽ không biết phải khởi đầu từ đâu và chấm dứt bài viết như thế nào ?


đăng sơn.fr
 
#16
    NgụyXưa

    • Số bài : 877
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 31.01.2007
    • Nơi: Thái Bình Dương
    • Trạng thái: offline
    RE: TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 02.09.2012 01:40:32 (permalink)

    ly cà phê để thay thế cho màn nóng bỏng make love chưa xảy ra

    Really?

    Rất thích những gì nhẹ nhàng trong bài viết của ĐS.

    "BỮA NAY NHỚ NẮNG Ở ĐÂY" đã được mang vào thư viện.

    Xin cám ơn tác giả.
     
    #17
      dang son

      • Số bài : 4767
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.06.2011
      • Trạng thái: offline
      TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 02.09.2012 12:23:58 (permalink)
      .






      Cám ơn anh Nguỵ Xưa
      đã để ý đến sự " nhẹ nhàng " của bài viết.

      Chúc anh vui khi có dịp ghé trang,nhé anh




      NgụyHúc.
       
      #18
        dang son

        • Số bài : 4767
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.06.2011
        • Trạng thái: offline
        KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN TÌNH 20.10.2012 12:02:12 (permalink)
        .







        KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN TÌNH






        Những ngày quá mưa có thể làm người ta chán đời.Bằng chứng : Thằng bạn cứ ngơ ngẩn ngó theo những chiếc xe vùn vụt lướt ngang quãng đường ngoài cửa kính của quán nước đang ngồi.

        - Tự dưng thấy buồn buồn.Mày có vậy không ?


        Tôi nhìn hắn một chập lâu.Khuôn mặt đàn ông như thế,cái dáng bảnh bao như thế mà chiều nay lao đao tâm hồn như cô gái mơí lớn.Chẳng lẽ tôi hỏi hắn về cái tuổi mơí biết mộng mơ của hắn xem hắn ra sao ?


        Theo tôi biết thì nhà hắn chỉ có hai anh em.Một trai,một gái.Thưở bé ,hai anh em theo sát nhau đi chơi.Con em chơi đủ trò con trai : bắn súng,cưỡi ngựa chạy dọc theo trang trại rộng lớn của ông bà,cha mẹ.Ông bố rất đàn ông khô khan vì theo ông thì đàn ông phải cứng,phải chai lì và câm nín.Ông câm nín cho đến ngày bà vợ ướt át của ông bỏ nhà theo người khác. Khúc gỗ khô trở thành tảng đá lạnh băng.

        Con bé em buồn bã chỉ biết lủi thủi bên thằng anh cách mình hai tuổi.Thằng anh lo cho con em.Khi có chuyện buồn vui gì con bé chỉ biết lẽo đẽo kể cho anh nó nghe.Hai đứa ít bạn bè,ít người thân,họ hàng,thiếu vắng cả tình gia đình cha mẹ....

        Vào một buổi chiều sắp mưa lồng lộng gió trên cánh đồng gần bờ sông,con bé 16 tuổi nắm chặt tay anh nó,bất chợt ôm lấy anh mà khóc.Nước mắt dàn dụa và chúng chợt nhiên tìm môi nhau.Và hai đứa trẻ phạm tội.


        Với tâm trạng khủng hoảng ấy,thằng bé đi xưng tội vơí ông linh mục trong làng.Ông linh mục khuyên nó xin bố cho vào trường nội trú học xa.Cô bé buồn bã ,một thời gian sau thì xin vào chủng viện để trở thành nữ tu.Và từ đó.......



        Alain gọi thêm hai ly cà phê .Đặc ! Đắng !

        Hắn nắm tay tôi :

        - Mày có chuyện nào buồn bã hơn thế không ? Kể tao nghe ?


        Tôi lắc đầu,theo tia mắt bạn thân nhìn ra ngoài màn mưa đục.Không biết mình sẽ nhớ gì mà viết để kể một câu chuyện.


        Không phải là Chuyện Tình.





        đăng sơn.fr




        -
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2012 12:26:42 bởi dang son >
         
        #19
          dang son

          • Số bài : 4767
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.06.2011
          • Trạng thái: offline
          KHÔNG PHẢI LÀ CHUYỆN TÌNH 25.10.2012 12:59:29 (permalink)
          ..








          EM và Tôi _




          * Ltg :


          Đây không phải là cái tên của một hộp đêm hay một quán nuớc mang tên M&Tôi ở thời Sàigòn.Cũng không phải là tên của trang web cùng tên.
          Chỉ là một chuỗi ý nghĩ của một buổi sáng được ghép lại thành một bài viết như sau :







          EM và tôi.







          Khi trời rọi nắng vào cửa sổ văn phòng là đến giờ tôi rời bàn giấy.Màn ảnh pc đóng lại,chủ của nó ra đường.



          Tôi đón chuyến tramway ở trạm cuối,tàu còn vắng khách thì ta tha hồ chọn cho mình một chỗ ngồi thoải mái để ném cái nhìn ra đường phố lúc nhúc xe cộ.Tàu thả con dốc xuống con đồi uốn cong,khách có thể thả tầm mắt nhìn ngắm những mái nhà,những khoảng vườn cheo leo ,yên tĩnh.



          Phố núi chưa vào mùa đông.


          Ở trạm ngừng nơi góc đèn đỏ,hành khách lũ lượt chui vào khoang tàu.Đám choi choi xúm vào nhau cười nói làm loạn cả một khoảng ghế ngồi,chúng rầm rĩ chìa cho nhau xem những hình ảnh,những câu chữ trên màn ảnh của những cái smartphone.Thời bây giờ,hễ ra đường thì ai cũng khư khư nắm trên tay cái điện thoại di động,làm như cứ rời nó là mình chết khô vì sợ cô đơn ( người ta nói đó là một căn bệnh mơí nhất của thời đại ) Tay thì bấm số,bấm chữ,lật hình ảnh photo,vidéo ở youtube,twister,facebook,tai thì úp headphone nghe nhạc....... Điện thoại reo inh ỏi..Alô,alô,rì rào rồi có khi to tiếng cãi nhau vơí cái máy...




          Tôi chúi mũi vào tờ báo để khỏi nhìn những đúa trẻ con thời mơí.Đang đọc một bài viết về tâm lý xã hội nói về cái xa,cái gần của những con người và chiều hướng sống nhanh,sống gấp vơí sự tiêu thụ của họ.Có dòng chữ phải khiến mình phì cười.



          Tàu ngừng,thả tôi xuống khu phố thân quen vơí ánh nắng ấm.Những cửa hàng đầy nhóc bảng quảng cáo đưa bước chân tôi ngang một con ngõ bán sách báo và hàng quán của khu học trò sinh viên.Đi ngang một cái tiệm chuyên bày bán các loại đèn cầy trang trí và vật dụng Art Décor cho nhà cửa,tôi ngừng lại nhìn những quày trang trí,cách thức bày biện đó làm tôi nghĩ đến Em.



          Tôi còn nhớ ở ngày ấy,tôi cũng đã tần ngần đứng chọn một vài món ở quày hàng ngoài chợ của em.Bộ quần áo em mặc,dáng vẻ,cách bài trí hàng hóa của em bắt mắt tôi.Tôi biết em có óc mỹ thuật và tôi khen em.Không nịnh mà là khen vì tôi không biết nịnh.



          Em cười rất tươi.Em xinh như đóa hoa không có tuổi,có tên.Sau đó,tôi quen em.Tự nhiên như một ngày vừa có mưa,có nắng.Quen vơí em,tôi có nhiều cái lợi : Lợi thứ nhất là em bớt giá hàng tôi mua,lợi thứ hai là em hay tặng tôi những nụ cười và những câu chuyện nhỏ để làm quà.Và như thế,quán nước nào cũng đẹp,cũng tươi hơn khi có em.Em thích uống ly bia có mùi vị trái cây ngòn ngọt,tôi có ly cà phê thơm để nghe em kể về cuộc đời và những ý nghĩ rất đàn bà.Đàn bà của cái khung bàn giấy văn phòng và những cảnh ganh tỵ tranh chấp từ cái nhìn trên một đôi giày,cái áo mơí mua,tiếng xì xầm,cách thám thính nhau,dồn việc cho nhau làm....







          Căn nhà của em nằm trên một ngọn đồi thấp,cảnh vật chung quanh yên tĩnh và tươi mát.Tươi như cánh cửa dẫn vào phòng khách .Lần đầu,đến nhà,đứng một chập ngắm nhìn cách bài trí rất hoà hợp màu sắc ấm cúng của em,tôi đã phải gật gù để tự khen mình trong đầu : Quả nhiên ,tôi đoán không sai lắm về em,em giỏi về kỹ thuật trang trí.



          Ngồi trước mặt nhau ở góc bếp,nhìn ra ô cửa ngắm những đốm nắng trên cây cỏ,tôi cảm thấy có sự êm ả của một dòng sông,em lanh chanh kể cho tôi nghe về em,về người chồng quá hiền lành của em.




          - Và em là kẻ nắm quyền hành ?



          Tôi hỏi để thấy em gật đầu vơí đôi mắt của một con mèo lanh lợi nhạy bén.Tôi ghét cặp mắt và những móng vuốt của mèo.



          Tôi móc méo em :



          - Tội nghiệp cho hắn ! Sao em ác ?



          - Ai nói anh là em ác.Tại hắn quá đụt thì em phải nắm quyền.Em không thích loại đàn ông quá nhũn và gà mái.



          - Xời ! Còn hơn là gặp thằng du côn.ngày ngày nó khện em vài lần...



          - Em dữ lắm.Em chằng mà ,anh !






          Tôi nhâm nhi ly cà phê nhà em.Trong đầu tôi đang thấy cảnh một con mụ vợ hay rủa xả mắng chồng.Tôi nói vơí em là tôi đang ghét em,nếu tôi là chồng em,tôi sẽ " khện " em cú nào ra cú đó,tôi sắp em đâu vào đấy.



          Em chưng hửng ngó tôi bằng con mắt đẹp nheo nheo.Vòng môi em tròn o :



          - Anh lối quá ha ? Anh làm em ngạc nhiên.Bộ anh có bản lãnh cao cường vơí tất cả đàn bà sao ?



          Tôi im lặng,tìm những bóng tối và những điểm sáng nhất trong đôi mắt em.Trong sự im lặng của đàn ông là một sự đo lường khả năng của mình.
          Tôi không thích nghe chuyện phim bắt nạt đàn ông của em nên đổi đề tài để có thể giúp em thực hiện một bộ sưu tập về các loại nến trang hoàng mà em đang nhập cảng hàng loạt về vơí ý định khai trương cái tiệm Art de table ở phố biển.Và tôi giúp em ra cái Cd ghi lại những hình ảnh tôi chụp...


          Những ngày tươi đẹp của em qua nhanh như những con số trên tờ lịch treo tường.Ở một quán nước hẹn nhau,tôi lại " được " xem " một đoạn phim từ chỗ dứt khoát tình yêu của em vơí ông chồng.Anh chàng tiu ngỉu nhìn tôi như tìm một sự cầu cứu. Tôi cố gắng giữ tế nhị rời em và hắn để hai người tụ nhiên nói chuyện.Lấy quyền gì mà tôi can thiệp vào chuyện của em và " con gà ướt " của em ?

          Thế là chuyện của em chấm dứt.Em ly dị.Hắn buồn bã rên rỉ thở than vơí tôi. Tôi chỉ biết nhỏ nhẹ tìm lời an ủi thay vì nói thẳng vào mặt hắn : " Mày đã quá yêu nàng nhưng cái tội của mày là mày quá xìu,quá ướt.Đàn bà thích sự cương quyết của đàn ông.Họ thông minh khi họ cầm lái để theo con đường của họ.... "

          Thế là xong.Tôi khuyên em về vơí hắn.Em lắc đầu : Tình chết rồi ,anh.


          Ừ - Em -



          Rồi cái tiệm của em cũng xập theo thời buổi kinh tế khó khăn.Em rời tỉnh.Thỉnh thoảng em đem cho tôi cái thông báo tình hình vỡ nợ.Có lần em nói vơí tôi : " Đừng trách gì em.Em làm,em chịu "

          Ừ - Ừ mà.




          Buổi sáng nay,tôi đi ngang cái tiệm giống của tiệm em,đứng một chập lâu,tôi nghĩ về em vơí những dòng chữ này.Em đã ra sao ? Con mèo nhỏ tóc nâu có đôi mắt xanh !



          đăng sơn.fr









          đăng sơn.fr
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 26.10.2012 15:58:28 bởi dang son >
           
          #20
            dang son

            • Số bài : 4767
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 06.06.2011
            • Trạng thái: offline
            m & tôi .............. 26.10.2012 16:01:29 (permalink)



            .



             
            #21
              dang son

              • Số bài : 4767
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 06.06.2011
              • Trạng thái: offline
              TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 07.11.2012 08:40:29 (permalink)
              ..






              Bài Tháng Mười cho Ui .



              ..


              Vậy mà gần hết một năm.
              Vậy mà sắp đổi tờ lịch mơí.Chiều nay,trời đẹp,xanh ngắt,nhìn quanh quẩn,thấy cái gì cũng đẹp.Có thể tại trời ấm áp sau những ngày mưa đã rơi.
              Anh rời chỗ làm sớm hơn thường lệ,định bụng đi lang thang,lạng qua tiệm sách,khênh vài quyển nào hay hay về đọc.
              Đi ngang một cái quán,nghe tiếng nhạc vọng ra,thấy bàn ghế đang nhởn nhơ phơi bụng dạ dươí vạt nắng chéo,anh kéo ghế,ngồi vào bàn.Ly cà phê thơm thơm vơí cái muổng nhỏ xíu xiu làm anh chợt nhớ em.

              - Ui ! Ui !

              Tự mình thấy giật mình kiểu mình ên. Ui là cái gì ?! Chả biết tiếng gọi " Ui Ui " như thế từ đâu mà đến ?
              Trong những bộ tự điển của người việt,chẳng có tiếng nào kiểu thán ngữ tên là Ui.

              Có vài người yêu nhau,thỉnh thoảng nghe họ gọi nhau bằng Ơi ! Ơi nè.Tui nói Ơi nghe.
              Nghe chữ " Ơi " như thế cũng thấy kỳ kỳ,là lạ rồi. Ơi ở cái trống không .

              Chẳng lẽ khi viết thư tình cho nhau,có kẻ lại viết một cách quái đản như sau :

              " Ơi ơi nè. Biết không Ơi ? Có những ngày tôi nhớ Ơi lắm.Nhớ gần chết,nhớ muốn đứng tim,tắt thở .Ơi đã báo hại tôi rồi,ngày xưa lúc chưa quen Ơi,tôi rảnh rang nhẹ mình ,nhẹ mẩy.Bây giờ có Ơi,lắm lúc tôi thấy lòng dạ không yên "


              Trời ạ !
              Khi yêu nhau ra rít như thế,lắm kẻ cứ chòng chành vương vấn mà phóng tác những kiểu thư tình như thế.Vác được nhau về nhà thì ..... ( ___________________)

              Trời ạ,Trời á ! Rồi họ sẽ biết ,sẽ thấy họ làm gì nhau.Có khi cả 5,7 năm cũng không lòi thêm ra được một chữ nào làm của...


              Ui ! Ui ! Nghĩ vơ vẩn như thế,anh bị sặc ngụm cà phê.Sặc xong thì lấy giấy viết nguệch ngoạc vài hàng.Ngó ngang,ngó dọc,tự dưng lại nổi chứng muốn lãng mạn hơn những ngày bình thường.Chợt dưng thèm có em ngồi trước mặt.Nhìn thật lâu,thật sâu vào đôi mắt em.Thử đếm những lần chớp mắt của em,thử yên lặng một chập và đoán xem em đang nghĩ gì ?
              Xem chúng mình giữ sự im lặng bên nhau như thế được bao nhiêu phút? Anh có cách làm cho em nói.Nếu em không nói năng gì,anh sẽ nắm lấy bàn tay em,chọn một ngón tay em,đưa lên miệng và cắn em đau,ngắm cái nhăn nhó của em và nghe giọng nói run,run có pha chút hờn dỗi :

              - Ui ! Ui ! Làm em đau.Khùng há ?


              Không em ! Anh không khùng - Anh thích chữ Ui khi em biết đau.Vì khi đau như thế,người ta biết nhớ nhau nhiều hơn.
              Ui ! Ui !
              Gần hết một năm rồi.
              Quay đi,quay lại - anh thấy anh vẫn nhớ em ( nhất là mỗi khi một mình )


              Ui !
              Ui !

              ..................



              đăng sơn.fr
               
              #22
                dang son

                • Số bài : 4767
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 06.06.2011
                • Trạng thái: offline
                TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 07.11.2012 12:44:19 (permalink)
                ..





                TẠI SAO ?

                _________________________________
                * đăng sơn.fr






                Thằng bé ghét toán từ lúc vừa biêt đọc,biết viết,nó đã khổ sở khi xòa những ngón tay ra để đếm khi mẹ dạy hai bài toán cộng trừ vỡ lòng.

                Mẹ nói :
                - Con nè. Đừng sưng mặt như thế.Xấu lắm ! 5 + 5 là mấy ? Con ?


                Thằng bé xòe hai bàn tay nhỏ xíu của mình :
                - Mẹ ơi ! Nếu con chỉ có một bàn tay như ông hàng xóm bên cạnh nhà thì sao ?

                Mẹ ôm lấy con rồi nói như vỗ về :

                - Con trai ! Mẹ sinh ra con có đủ hai bàn tay.

                Nó nín bặt để làm tiếp những con toán như thế ( và nó thấy rõ là mình có 10 ngón tay ) Khi những con số vượt ra khỏi 10 ngón tay,mẹ nó lấy thêm những cây đũa cho con cộng trừ nhân chia.

                Thằng nhỏ ghét làm toán chia lắm.Tại sao phải chia ? ( Chia theo kiểu chia xa,chia lìa ? )


                Lớn thêm chút nữa,vào trung học,đại học,thằng nhỏ vẫn còn cái bệnh ghét toán.Toán học theo định nghĩa là một thứ logique phải có để giải quyết vấn đề mang cái tên của phương trình.Cộng khi có thêm,trừ khi mất,nhân lên bội phần những suy tính và trực diện vơí cái chia khi cần sẻ chia hoặc mất đi....

                Thầy dạy toán nghe nó hỏi :

                - Ra đời,em không cần những con toán rắc rối hơn thế,thầy ơi ! Em không cần làm nhà bác học để chế biến máy bay,tàu ngầm,bom đạn....

                Thầy cười hiền.Bụi phấn bay bay trải xuống sàn lớp học.Mây trôi ngang cửa lớp.Mây xám,mây trắng làm nổi bật mây lọn tóc dài vương trên áo trắng của cô bạn học. Thằng học trò không nhìn thấy những con toán rắc rối trong đôi mắt đầy sương mùa thu của nhỏ bạn.Nó nhìn thấy những bài thơ....


                Bây giờ.Ra đời.Những khi rời văn phòng làm việc,rời nhà băng,nó nhớ lại kỷ niệm và biết rõ là : Tại sao mình phải học toán .



                ____________


                 
                #23
                  dang son

                  • Số bài : 4767
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 06.06.2011
                  • Trạng thái: offline
                  TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 11.11.2012 12:10:20 (permalink)
                  .





                  ĐÊM NGHE TIẾNG NHAU




                  _________________________________







                  Em !


                  Có một cô nhỏ rãnh rỗi quá .Chắc hắn không có chuyện gì hay ho để làm bèn hỏi anh :

                  - Nè ! Trong đời anh,anh yêu đã bao lần và yêu người nào nhất ?


                  Đây là một câu hỏi kỳ quặc và thậm tệ nhất.Giống y hệt một cuộc khẩu cung của cảnh sát cuộc.Ai là thủ phạm và ai là nạn nhân ?

                  Đã thấy rất khó mà trả lời thế nào cho ổn.Ổn có nghĩa là xuôi chèo mát máy.Người ta nghĩ gì về tình yêu sau khi đã máy mó đầu óc tay chân và chạy vòng vòng để rượt đuổi theo nó.Nó là một cái bóng và nó cũng là một món đồ chơi kiểu rất khó chơi.Tinh yêu không bao giờ có một quy luật nhất định.Tình ái không phải là con đường cho xe chạy nên không có luật lệ hẳn hòi.

                  Biết là như thế nên anh đã tìm cách ởm ờ,hoãn binh để khỏi trả lời.Cô nhỏ người viết ấy có tính lì và rất cứng đầu nên lại vặn hỏi anh ( Làm như hắn chưa bao giờ bị món tình ái rượt chạy nên cắc cớ như thế ?! )

                  Đã như thế thì anh trả lời .Kiểu ngắn ,gọn :


                  Có đại loại 3 thứ tình :

                  1. Người yêu đầu tiên = Kỷ niệm.Cảm giác đầu đời.

                  2. Người phối ngẫu = Tình cảm + Sự ưng thuận - Hợp tác chia sẻ nguồn sống gia đình

                  3 .Người Tình = Sự rung cảm để giết chết nỗi cô đơn và lấy lại tiềm năng của thời tuổi trẻ.


                  Conclusion : Ba thứ tình không bao giờ giống nhau

                  Xin đừng thắc mắc nữa - Vô ích.



                  Đã là như thế,hắn lại xảnh xẹ hỏi tiếp câu hỏi đã đặt ra như cái tiêu đề :

                  - Thế thì anh yêu ai nhất ?



                  __________



                  Em !


                  Thế thì anh lại nổi cơn cáu và nhăn nhó .Trời ạ ! Hỏi chi mà kỹ càng,soi mói và khó khăn như thế để làm gì ?
                  Làm gì có tình nào giống tình nào ? Làm gì có bảng thứ hạng và có bảng ghi thành tích cho tình yêu.

                  Yêu là cái gì vậy ,em ?


                  Có phải là lúc anh mở điện thoại gọi em :

                  - Anh nè,nhỏ !

                  - Trời ui ! Ai dè gặp anh

                  - Bộ không vui sao khi anh gọi ?

                  - Vui chứ.Bộ nhớ em há ? Hihihihi


                  Nghe tiếng cười là đã lộn ruột gan rồi.Khi có nhau để yêu nhau thì ai đó cũng trở thành lẩm cẩm và có lúc trở thành trẻ con.

                  Bé nít như tiếng cười và giọng em hỏi :

                  - Sao anh im ru ? Sao không nói gì ?

                  - Tại anh đang run

                  - Xời ! Xạo ác ha.Anh cũng biết run nữa há anh ? Em tưởng anh chì lắm mà



                  Vậy đó.Nhẹ nhàng trững giỡn như một lọn gió đầu mùa của trời vào xuân.Xanh ở đôi mắt nhìn ngắm trời mây.Đêm đậm ở bước chân đi dạo của anh trên con đường rì rào lá

                  - Anh đang làm gì ? Chưa đi ngủ há anh ?


                  Em đã có nhiều câu hỏi cho anh.Anh nói là anh đang thèm có em ngồi trước mặt,thèm có hơi ấm ngồ ngộ ở bàn tay em mềm mại.Trong mắt em có tiếng cười của một loài chim đêm trong thành phố.Ở những đầu tàng cây có tiếng ríu rít,chim chóc ở phố hay bị những ánh đèn đường lừa bẫy phá giấc ngủ của chúng và chúng nhảy nhót để biết hót líu lo như giọng em reo lên khi anh gọi em.

                  Anh lắng nghe tiếng tim mình đập nhè nhẹ trong giọng nói của em.Có một cái gì đó rất trẻ con nhí nhảnh.Có một chút gì đó rất đàn bà ,rất huyền thoại ,rất nhung nhung từ mùi hoa ngọc lan quyến rũ.Em nói gì em ? Và anh nói gì,em ?


                  Hình như chúng mình đang kể về một chuyện tình.



                  đăng sơn.fr

                   
                  #24
                    dang son

                    • Số bài : 4767
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 06.06.2011
                    • Trạng thái: offline
                    TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 14.11.2012 02:03:08 (permalink)
                    .







                    NHỮNG BỨC THƯ TÌNH
                    ngắn nhất trên báo .



                    Ngồi trên chuyến xe điện để leo lên con dốc qua bên kia thành phố,nhẩn nha đọc tờ báo ( loại báo tặng,không mất tiền mua ),thấy có đăng ở một mục thường lệ mang tên " Tình Cờ " được gửi đăng từ các độc giả .

                    Tất cả những đoạn chữ đều được bắt đầu bằng chữ " Tình cờ " Và những đoạn ấy như thế này :


                    1. Tình cờ ...... Tôi quay lại ,thấy em vào mỗi buổi sáng.Cứ như thế ở trạm xe bus lúc 7.30 sáng từ trạm Le Jardin đến đoạn cầu La Pomme.Sáng hôm kia ,em mặc chiếc áo lạnh màu xanh,tóc cột nơ hồng.Mỗi ngày,tôi cứ ngẩn ngơ ngó em cho đến lúc em xuống trạm,tôi tiếp tục hai trạm nữa để đến sở làm....
                    Rồi cả 3,4 ngày nay,tôi không thấy em nữa trên đoạn đường,tôi cảm thấy thừa thãi và trống vắng.Chẳng biết em có chuyện gì mà không đón cùng chuyến xe ? Tôi muốn làm quen vơí em ( Nếu em nhận ra một người thanh niên cao khoảng 1,80 m,tóc vàng,đeo kính cận hay mặc áo blouson màu xám,đeo cai ba lô màu nâu hay ngồi hoặc đứng gần em mỗi sáng như thế.Người ấy là tôi - Hãy nhắn về tòa báo nhờ chuyển tin....Mong !



                    2. Tình cờ ..... Vào một buổi tối ở quày bán vé ciné.Mọi người đang sắp hàng mua vé,em chợt nhiên quay lại thấy tôi,hai ánh mắt ta chạm nhau ( và tôi bị điện giật đến nỗi luýnh quýnh ) Tôi choáng ngợp trước nụ cười và vóc dáng em.Muốn làm quen mà không biết tại sao lại mất hết tất cả lời lẽ hằng ngày.

                    Tình cờ..Nếu em đọc được mẫu tin nhắn này,nếu em còn nhớ buổi tối thứ bảy lúc 8 giờ 30 đó với tựa phim L'Amour ne dure que 3 ans ( Tình chỉ kéo dài chừng 3 năm ) ấy và còn nhớ ánh mắt chạm nhau từ một cậu trai tóc nâu dài,chemise xanh nhạt và quần jean đen...Hãy làm ơn cho tôi làm quen và thư về toà soạn....


                    3......



                    Đến đoạn " Tình cờ " thứ 3 này,tôi không đọc và không viết nữa .Tôi để tự bạn thử viết vào như cách viết một bức thư tình kiểu khác cho người bạn đang yêu -

                    ( Bạn có thể viết ở đây và xin hãy bắt đầu bằng chữ : .... Tình Cờ..... )






                    đăng sơn.fr




                    .
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2012 02:13:42 bởi dang son >
                     
                    #25
                      dang son

                      • Số bài : 4767
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 06.06.2011
                      • Trạng thái: offline
                      RE: TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 14.11.2012 13:00:56 (permalink)
                      ..









                      Những Trăm Ngàn
                      của những sự TÌNH CỜ...






                      Có người nói : " Tình cờ " cũng là một trong những điều may mắn.Tạt vào một cái quán,mua tờ vé số và dò số thấy mình trúng độc đắc ( đó là tình cờ gặp may )
                      Có người đang xui xẻo,mặt ỉu xìu bước ra khỏi cái sòng bạc Casino ,cháy túi,gặp ngay một nụ cười,một ánh mắt để có dịp quen nhau và sau đó yêu nhau thì đó là ... tình cờ ( Điều này cần xét lại vì 2 tay cờ bạc đen đỏ gặp nhau thì có thể là một tình yêu rất xui xẻo về sau )

                      Rồi có kẻ lái xe,tự dưng đâm ra lơ đãng,thần trí phiêu bồng tông xe vào nhau,kẻ này bị thương ,kẻ kia chạy vào bệnh viện thăm rồi trời xui đất khiến đâm ra mết nhau để không rời nhau nữa....


                      Những sự việc như thế có thể xảy ra ở bất cứ lúc nào trên từng góc của quả đất này.


                      Còn em và anh thì sao ?


                      Anh không chơi vé số,không chơi cá ngựa vì biết mình chẳng tin vào sự may mắn tiền bạc như thế ( Từ bé đến lớn,chơi vơí bạn bè cái gì thì anh thua cái đó,ngay cả đến chuyện thử bạo dạn ngắm nghía tán tỉnh ai cũng thua đậm - có lẽ vì sự vụng về của mình )

                      Khi ta gặp nhau - có lẽ cũng là một cái gì đó kiểu tình cờ : Tình cờ nụ cười hiền lành vướng lại nơi cửa mắt,tình cờ giọng nói thoát ra rồi muốn ở lại vơí nhau.Ở lại thử xem sao ?

                      Anh vẫn biết mình vụng về như ngày nào,lỡ một ngày nào đó,anh vụng về làm em chán anh,em quay lưng đi,em rời tất cả những mộng ước nơi anh..Khi mà tờ thư tình đầy chữ không còn làm em cảm thấy rung động và đủ mềm mại dịu dàng để giữ bước chân em.... và từ sự quay mặt,quay lưng của em,..Tình cờ,em gặp một kẻ người dưng khác,hắn có những điều mà anh không có ( và.... )

                      Như thế - Em có thể quên anh.

                      Như thế - Có phải cũng là một tình cờ không em ?






                      đăng sơn.fr





                       
                      #26
                        dang son

                        • Số bài : 4767
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 06.06.2011
                        • Trạng thái: offline
                        RE: TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 25.11.2012 01:33:54 (permalink)
                        .






                        NHỮNG CHUYỆN khá THẬT THÀ .





                        _____________________________________




                        Để có thể nói dối,người ta phải dùng ánh mắt như thật.mắt nhìn sâu,nhìn thẳng vào mắt người đối diện.Hắn biết là như thế.Đã có một thời ấy,hắn bắt buộc phải nói dối để cua đào.

                        Cua ai là cả một nghệ thuật.Có nhiều cách để tán tỉnh và tạo ấn tượng.Thí dụ nho nhỏ : Nếu bạn là người nhút nhát,bạn cần hít một hơi thở rất sâu vào ngực,ngẩng mặt,ưởn ngực ,lấy hết sức bình sinh để sáp lại gần đối tượng ( và ráng làm sao để đừng cà lăm,lập cập cái kiểu : - "Tôi....tôi ...muốn.... muốn mời Cô...Cô nhẩy bản nhạc ..... này...này ..... ) - Như vậy thì hỏng be bét.Cô ấy sẽ không bao giờ đủ kiên nhẫn để nghe dứt câu ( sự kiên nhẫn và thời gian có hạn ). Đàn bà con gái thích những gã có cái vẻ tự tin ( nhưng cũng đừng tỏ ra vẻ tự tin quá đáng để thành chảnh thì cũng hỏng chuyện đại sự - vì phái nữ kiêu sa thì phần " chảnh " phải để nguyên cho họ theo đúng cách lịch sự... )


                        Nói dối là một cáí tội nhưng nếu nói thật,nói toạt móng heo thì còn nặng tội hơn.Giả tỷ bạn đang ngắm nghía cái cô tóc dài xinh xinh kia đang đứng trên bục hát nghêu ngao bản nhạc karaoké vơí một chất giọng khá rỉ sét.Cô hát xong,chả lẽ bạn lại nhăn mặt chê ra mặt.Nếu không khen được cô hát hay thì nên lạng qua câu khen cô khả ái,khen cô ăn mặc lịch sự và có khi cũng nên bồi đại thêm câu " duyên dáng " cho đủ bộ....

                        Ở đời này,ai mà chả muốn được tiếng khen .Nhưng mà nếu lỡ lời ca cẩm quá thì sẽ hớ làm người ta tưởng thật thì lại mắc tội..... Chuyện cứ lòng vòng lẩm cẩm như thế cho đến ngày hắn gặp nàng - Và những điều rắm rối bắt đầu xảy ra như một cuốn phim bộ vì hắn yêu như chưa từng bao giờ yêu ai như thế.

                        Hắn bắt đầu thật thà khai báo cho nàng biết về những cuộc tình giông bão chớp nhoáng ngày xưa của hắn.Và hắn quên đi một sự việc quan trọng là : Đàn bà luôn luôn có một trí nhớ khủng khiếp - Nàng có thể nhớ lại những điều xấu của người yêu để da diết trì kéo và hành hạ tra tấn tinh thần khi biết mình quá yêu nàng.

                        Thật thà quá ,nghĩ cho cùng, cũng là một điều rất có hại.





                        đăng sơn.fr










                        ..........
                         
                        #27
                          dang son

                          • Số bài : 4767
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 06.06.2011
                          • Trạng thái: offline
                          TRUYỆN NGẮN - đăng sơn.fr & bạn hữu 26.11.2012 14:12:36 (permalink)
                          .













                          HÃY ( mãi ) LÀ TÌNH NHÂN



                          Bỏ rời quyển sách ở đoạn chữ " Tình yêu chỉ kéo dài 3 năm ", nàng đâm ra bực dọc và nghĩ thầm : Chuyện của nàng và hắn đã gần đến cái hạn 3 năm.Đếm theo kiểu chính xác là hăn đã tống tình,tán tỉnh nàng đã 2 năm ,11 tháng ! Những đón đưa,từng hẹn hò khắp nơi khắp chốn.Hắn làm nàng tốn không biết bao nhiêu là thì giờ để viết thư tình.Nàng yêu sự viết lách,còn hắn thì cụt lơ,cụt lửng.Hắn nói hắn không biết viết thư tình vì hắn chỉ giỏi toán.Hắn tính toán rất nhanh như một trò chơi.Hắn bảo là hắn mê nàng vì nàng giỏi văn chưong.Văn chương làm người ta hóp cái bao tử nhưng lại đây ấp cho tâm hồn...

                          Hắn mồ côi từ tấm bé ,sống tự lập và có lòng thương người ,hay làm việc thiện vơí các hiệp hội từ thiện.Ở hắn,đúng ra,nàng chẳng tìm được nhiều điểm phù hợp vơí sở thích của nàng như điện ảnh,âm nhạc,báo chí.... Hắn dịu tính thì nàng có tật nóng tính hay giận hay hờn vu vơ hay cạu mỗi lần mệt mỏi.....

                          Hắn khổ vì nàng ( hắn tuyên bố là hắn phải suy nghĩ rất kỹ khi nào lấy nàng về làm má nhỏ để cai quản đời hắn.Hắn sợ ! ). Được cái là hắn có tính lì,sức chịu đựng dai như võ sĩ đánh boxe ...


                          Lần này,nàng thử giận hắn cả tháng vì những chuyện không đâu.Mỗi lần thấy số hắn gọi,nàng cúp máy.Nàng chờ những hàng chữ xin lỗi dù biết rõ là hắn không thích và không biết viết thư tình. Hắn tức mình,không thèm ỉ ôi như mọi lần và không gọi phone nữa.Và hắn tầm ngầm chơi trò khác để mỗi đêm ,nhìn ra bóng đêm trước khi đi ngủ,nàng thấy chiếc xe của hắn đậu ở góc cây phía đằng kia công viên.Trong xe thấy để đèn.Nàng biết rõ là hắn đang chú mắt nhìn vào ô cửa sổ còn sáng đèn của nhà mình.Nàng biết hắn cũng biết nàng chưng đèn,khó ngủ và ngó về phía hắn...


                          Hai đứa như giỡn mặt vơí nhau để chơi trò lì,thử xem đứa nào phải thua cuộc. Nàng không cho phép mình thua cuộc ( Đàn ông thì phải nhường nhịn mình )

                          Đêm nay là đêm thứ 31 kể từ lúc giận nhau ( Tình yêu chỉ kéo dài khoảng 3 năm ? )


                          Thằng cha nhà văn nào viết chi mà ác quá : Tình chỉ dài 3 năm ! Cứ như lời tiên đoán.Nàng chảy nước mắt,xõa tóc đầy vai ngập lịm đôi bàn tay.Tình yêu có hình ảnh con ma hiện hình là nỗi cô đơn trong đêm tối.


                          Nàng vùng vằng,mở tủ nước,nóc một ngụm whisky cay sè trong cái chai của hắn để lại.
                          Mở cái nấm cửa nhà,nàng dụi tay lên mắt,chạy ào đến phía xe hắn trong góc đêm .Nàng đánh rơi tự ái.Nàng quên cả tên tuổi của mình.Quên cài nút chiếc áo đang mặc phong phanh hở bờ ngực hồng.Nàng lao về phía hắn.Dàn dụa nước mắt.


                          Nàng thấy hắn vội vàng mở cửa xe chạy tơí phía nàng đón đường.Vòng tay hắn mở rộng rồi ôm chầm lấy nàng.Hai đứa khóc oà như trẻ con lạc mất cha mẹ.

                          Nàng gục môi vào vùng ngực đàn ông,đón nụ hôn run run như ngày nào thời đầu tiên.

                          Nàng ướt khi nghe hắn nói :

                          - Nhỏ nè ! Điệu này thì anh sẽ tập viết thư tình cho em khi nào em giận anh.



                          Nhỏ của hắn biết điều,dụi đôi mắt mè nheo làm ướt đẫm ngực áo đàn ông.Như thế mà ướt thêm lần nữa.Mặn,ngọt cùng lúc :

                          - Không sao đâu anh ! Miễn là anh yêu em .Thật tình mà yêu .







                          đăng sơn.fr


                           
                          #28
                            dang son

                            • Số bài : 4767
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 06.06.2011
                            • Trạng thái: offline
                            " Để Chiều Nay Có chút Dỗi Hờn " 05.12.2012 03:34:18 (permalink)
                            .







                            End Of The World



                            ______________________________





                            " End Of The World " có thể là một cái tựa film thuộc loại kinh dị ( và ta không nên đi xem để có thể bị ám ảnh vu vơ - đời sẽ mất vui )

                            ---


                            " Để Chiều Nay Có chút Dỗi Hờn " là cái tựa của cuốn film tình cảm nhẹ nhàng.

                            Trong phim có nhạc viết rất êm dịu vừa pha nét cổ điển vừa có chun chút tempo pop rock.Cảnh trí rất đơn giản : một góc đường phố,một chút mưa nghiêng .Đã là phim tình cảm thì dĩ nhiên là có hai nhân vật : Nàng và Chàng.

                            Chàng giàu tình cảm thuộc loại " mít ướt " .Mít thì có nhiều loại mít thế nhưng gã quê mùa như chàng chỉ thích loại ươn ướt rưng rưng vì chàng thích rưng rưng theo kiểu " những buổi chiều rơi mưa ".

                            Nàng thì khác,nàng là type mạnh bạo ,ngang tàng,nói thẳng,đụng đâu phang đó. Hình như thượng đế trớ trêu cho hai người đụng nhau.Đụng kinh khủng lắm nếu nói theo kiểu tai nạn ( Tình yêu cũng là một trong những sự cố như khi bạn chạy xe ngoài đường,mắt dáo dác không để ý thì gặp tai nạn,có khi trẹo tay,què chân hoặc ngừng thở... )

                            Chuyện tình nào cũng có những đoạn lâm ly gây cấn theo kiểu phim bộ kiếm hiệp.Càng gây cấn thì càng éo le hấp dẫn.

                            Một bữa kia,giông to,gió lớn,bởi bản tính hay cầm chừng,nhắc chừng,chàng lẻo nhẻo khuyên nàng này nọ.Nàng phát cáu trừng con mắt thấy là muốn gọi lính bắt và nàng ta phang :

                            - Tại sao cứ muốn dạy đời người ta ?


                            Gã nhà quê quê lắm , gã giận vô cùng.Và gã dỗi hờn ,sưng mặt.


                            ----


                            Phim tập đang chiếu từng ấy thì bị đứt phim vì những cái lý do như " bị cúp điện " " chi phí tốn kém " " Diễn viên dở quẻ hờn mát,đập nhau "



                            Khán giả bực bội lắm để lèo nhèo,la lối.



                            Chẳng biết khi nào thì cuốn phim tình ái ấy lại được trình chiếu tiếp ? ( Chỉ nghe đồn là sẽ chiếu lại sau ngày 21 tháng 12 ,nếu trái đất và loài người còn hiện hữu ) _







                            đăng sơn.fr

                             
                            #29
                              dang son

                              • Số bài : 4767
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 06.06.2011
                              • Trạng thái: offline
                              VIẾT CHO MẸ 22.12.2012 23:59:35 (permalink)
                              .








                              Viết cho Mẹ .




                              ______________________________

                              Trần.K.Sơn








                              Mẹ ơi ! Sáng nay con gọi cho mẹ.Con vui khi biết mẹ khỏe mạnh,con nghe tiếng mẹ cười rất trong trẻo.

                              Con nói vơí mẹ :

                              - Mẹ ơi ! Tối nay mẹ làm gì ? Con đến đưa mẹ đi ăn...


                              Mẹ nói :

                              - Để sau tết nhé con.Tối nay mẹ có tiệc,mẹ đi chơi.


                              Con nhắc mẹ mặc thêm áo ấm.Con hẹn mẹ khi khác,khi nào mẹ rảnh rỗi.


                              Mẹ ơi ! Trời mùa đông chưa rơi tuyết.Trời đang mưa từ hai tuần nay.Con nhớ mẹ lắm ! Mẹ không rảnh như bao lần con muốn đến thăm mẹ !

                              Trời đang mưa gió,mẹ ơi ! Trong lòng con cũng đang có gió và mưa .Và con đang khóc.Cũng may mà trời mưa nên không ai thấy con khóc ,mẹ ơi !




                              -------------------
                               
                              #30
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: < 12345678910.. > >> | Trang 2 của 15 trang, bài viết từ 16 đến 30 trên tổng số 224 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9