Tha thứ !!!

Tác giả Bài
Jenmy

  • Số bài : 20
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 23.10.2011
  • Nơi: US
  • Trạng thái: offline
Tha thứ !!! 05.12.2012 23:05:23 (permalink)
Tha thứ !!! 
Em tự thưởng cho mình những bữa ăn ngon hơn trong cuộc sống. Để em thấy mình càng thêm dịu dàng và duyên dáng. Có lẽ vì trời thương em chân ngắn, da em không trắng nên đã cho em sự tự tin và lạc quan yêu đời với nụ cười không bao giờ tắt.
Em không trách hờn anh, không phải vì em không có gì để trách mà là em hiểu rằng trách hờn không làm mình thanh thản hơn. Thôi thì học cách mỉm cười và tha thứ, biết là khó và có thể nói là không thể nhưng vẫn sẽ làm được vì đó là điều mình muốn.
Xin lỗi anh, dù bản thân e không biết e đã phạm lỗi gì với anh, nhưng em tự tha thứ cho những lỗi lầm của mình, em tha thứ cho lỗi lầm của người em yêu. Sự tha thứ đó giúp em nhìn lại được cuộc sống và nhìn lại được tình yêu đã đi qua nhẹ nhàng hơn.
Em không nhớ rõ đã bao đêm em đau nhói nơi lồng ngực, đã bao đêm em oằn mình với thời gian mong trời mau sáng, dù có mạnh mẽ như thế nào thì em cũng chỉ là một đứa con gái với những mềm yếu. Nhưng e không cho phép mình quỵ lụy bởi vì em vẫn mong mỏi rằng cái niềm tin trong veo về cuộc sống của em đừng bao giờ bị nhuốm màu hoen ố.
Là "người ở lại" thì sao chứ? Ở lại cũng có cái hay của nó mà. Này nhé lúc đầu tôi thấy bản thân mình thật đáng thương và tội nghiệp, tôi hờn trách và căm ghét mọi thứ, thật bất công đến thế là cùng. Một người yêu hết lòng như tôi đây mà phải ngồi "ngậm đắng nuốt cay" nhìn người bỏ rơi mình không một chút thương tiếc. Tôi hoảng loạn, mất bình tĩnh, nói tóm lại, tôi trong tình trạng thê thảm không-thể-diễn-tả, nhưng tôi vẫn dành cho bản thân một chút tỉnh táo để không phải bi lụy đến nỗi níu kéo, van xin, không, không bao giờ, vì dù sao... tôi cũng là con gái mà! Nhưng đến hồi trấn tĩnh lại, cũng mất một thời gian đấy, tôi cảm thấy việc "ở lại" không ghê gớm như tôi tưởng. tôi đã cho rằng mình dám ở lại để nhìn thấy diễn biến sau cùng của một tình yêu, dù là vô tình hay cố tình, tôi cũng đã can đảm đối mặt tới tận phút chót mà không hề vội vã bỏ đi. Là "người ở lại", tôi cũng thấy thanh thản khi biết rằng phía sau lưng mình không bỏ rơi một người.
Những đau đớn và tổn thương làm tôi hiểu rõ hơn giá trị của yêu thương và chia sẻ.
Trong dân gian, vạn vật hữu tình, nhân sinh hữu ái.
Ngại gì người khác cười ta si.
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9