Thơ Tú_Yên - Quê Hương
Trà Vinh đợi
Trà Vinh đợi người về thăm phố nhỏ
Dẫu xa xăm mà gần đến bất ngờ
Hình như đã là bến bờ yên ấm
Mảnh tình nồng nằm giữa những vần thơ.
Như làn gió dịu êm trời trưa Hạ
Lao xao cành - lá hát nhịp đong đưa
Hàng Sao vẫn êm đềm trên lối cũ
Đón ai về, nào quản ngại nắng mưa.
Trà Vinh đó - con đường râm bóng mát
Trăm tuổi cây_tuổi phố - mãi yên bình
Chiều loang loáng ánh mặt trời tim tím
Và vầng hồng soi sáng những bình minh.
Trà Vinh đợi
Và Ta - Ta cũng đợi
Người về chưa ?
Ngày rất mới - đang chờ...
Tú_Yên
(08-04-2009)
Thuyền xuôi sông Tiền
Sông Tiền mang nặng phù sa
Trôi theo dòng nước chảy qua nơi người
Cho đồng xanh lúa thêm tươi
Cho hoa trái ngọt - cho đời mùa Xuân.
Thuyền ai mang nỗi bâng khuâng
Muốn trao đi lại tần ngần - rồi thôi
Thương người tận chốn xa xôi
Xót xa nên cứ đứng ngồi ngẩn ngơ
Tâm tình bỏ hết vào thơ
Trao ai những giấc mộng hờ đa đoan
Ngày qua - đời cũng sang trang
Sao dư âm cũ vẫn mang nặng lòng ?
Thuyền ai xuôi mãi trên sông
Có mang được giấc mơ hồng - về qua ?
Tú_Yên
(14-06-2009)
Ngàn năm tỏa sáng
Ta sẽ về thăm lại Đế Đô
Con sóng lao xao giữa Tây Hồ lộng gió
Một ngàn năm qua đi mà vẫn còn nguyên đó
Hồn thiêng sông núi vang rền
Thăng Long muôn đời là nỗi nhớ mông mênh
Với bao chiến công lẫy lừng năm tháng
Thuở oai linh - hồn Đống Đa ngời sáng
Bạch Đằng Giang nhuộm máu quân thù
Hà Nội u trầm diễm tuyệt giữa mùa Thu
Là dấu khắc thời gian đọng lại
Tháp Rùa uy nghiêm ngàn đời khí khái
Còn nguyên công sức Vương Triều
Ta sẽ về thăm Cố Đô yêu
Đã đổi thịt từng ngày, thay da từng bữa
Một thời liệt oanh
Một thời máu lửa
Vẫn hiên ngang_bất khuất_kiêu hùng
Ngàn vạn năm nguyên vẹn nỗi nhớ nhung
Thăng Long oai linh đong đầy chiến tích
Vẫn yên ắng một dòng Tô Lịch
Kim Ngưu - sóng gợn Tây Hồ
Ta sẽ về thăm lại Đế Đô
Đã qua rồi trùng trùng bão táp
Kia sừng sững giữa trời - Bút tháp
Viết từng trang sử oai hùng
Còn cả đây những nỗi nhớ nhung
Cùng tình yêu tinh khôi không bao giờ cũ
Thăng Long đó - một thời uy vũ
Ngàn năm tỏa sáng rạng ngời.
Tú_Yên
(13-08-2009)
Thênh thang đi cùng năm tháng
Sông vẫn chảy
Ngàn ngàn năm vẫn chảy
Hồ Gươm xanh
Xanh mãi vẫn xanh
Thăng Long xưa đã dựng xây, vun đắp một đất Hà Thành
Cùng trang Sử vàng lưu dấu
Bao cuộc đấu tranh - đất lành nhuốm máu
Người người hy sinh
Người người lại đứng lên
Những anh hùng
Những chiến sĩ không tên
Chẳng quản gian lao cho quê hương vàng ươm sóng lúa
Nền nã - Tầm Tang...một thời tơ lụa
Dịu dàng khúc hát dân ca
Một ngàn năm tưởng như chỉ mới hôm qua
Mà đất nước đã phải vượt nghìn phong ba, bão tố
Gian khó
Chông chênh
Phồn vinh
Đói khổ
Người người vẫn sát cánh vùng lên
Thăng Long
Muôn đời là một cái tên
Thênh thang đi cùng năm tháng
Hà Nội ơi !
Mây tím chiều bảng lảng
Vẫn bình yên lời tình tự mượt mà.
Tú_Yên
(13-08-2009)
Mưa_Nắng Sài Gòn
Sài Gòn
Chợt nắng_chợt mưa
Thời gian cứ mãi thoi đưa qua đời
Mong sao Xuân thắm rạng ngời
Để ta có được một thời mộng mơ
Sài Gòn đợi
Sài Gòn chờ
Đợi mùa mưa đến
Chờ giờ nắng lên
Trên cao mây trắng bồng bềnh
Sài Gòn mưa_nắng
...nằm bên hiên nhà.
Sài Gòn hát
Sài Gòn ca
Nhớ ơi !
Ơi nhớ !
…khi xa Sài Gòn.
Tú_Yên
(23-05-2007)
Tiếng thơ
Ngày qua...
bỏ lại giấc chiều
Câu thơ nặng nợ đăm chiêu muộn phiền
Bởi vì mây xám treo nghiêng
Dường như bão vẫn rất siêng trở về !?
Bão gieo chi lắm bộn bề
Gian nan kẻ ở đầu đê_cuối đường
Em thơ chẳng thể đến trường
Đồng không mông quạnh
bờ mương trơn lầy
Mây vần vũ
gió lung lay
Ào ào con sóng vỗ đầy bờ sông
Phố buồn.
con nước mênh mông
Câu thơ vời vợi - chắc không trở về !
Nhớ màu nắng mới trời quê
xa xưa. Bỏ lại nhiêu khê chốn nầy
Mong sao chóng đến một ngày
Không giông tố để đời đầy niềm tin
Trời trong_mây trắng - thật xinh
Bão qua đi
ánh bình minh rạng ngời
Cửu Long lại rộn tiếng cười
Câu thơ lên tiếng
cho người quen nhau.
Tú_Yên
(09-10-2012)
Chắt chiu cho mình
Dòng đời luôn lắm bão giông
Biết làm sao giữa có_không - cộng _trừ
Buồn đau luôn cứ hình như
nhân đôi.
Thôi chớ khư khư muộn phiền
Tình người thì lắm đảo điên
Xót xa chi để niềm riêng nhập nhằng
Trăng kia vẫn mãi là Hằng
Thướt tha
son trẻ
...dù rằng vạn năm
Đất rất gần
Trời xa xăm
Nơi đâu cũng lắm thăng_trầm lá lay
Mây trời muôn thuở vờn bay
Như sông chảy suốt tháng ngày - lẻ loi
Đất nào biết bạc như vôi
Chỉ nhân sinh cứ đãi bôi - lạnh lùng
Cuối Đông đổ hạt mưa phùn
Bạc đầu - sóng vỗ về cùng biển khơi
Nơi đâu cũng đất_cũng trời
Quê tôi_Tôi vẫn một đời mến yêu
Dẫu cho vui ít_buồn nhiều
Gạn trong_lắng đục - chắt chiu cho mình...
Tú_Yên
(13-06-2013)
Ước gì trở lại ngày xưa
Ước gì trở lại ngày xưa
Để mây thật trắng
Để trưa thật nồng
Để đời không phải bão giông
Để Ta nhìn cánh Phượng hồng - rất xinh.
Quê mình, là đó - Trà Vinh
Nghìn năm vẫn mãi thắm tình nước non.
Tú_Yên
(11-05-2010)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 18.11.2016 15:29:22 bởi Tú_Yên >
Nơi ta sống
Nơi ta sống
Vẫn nhẹ nhàng bao nhịp thở
Mặc mưa nắng quay vòng xoay trở - quẩn quanh
Nào biết nơi đâu là bờ bến mãi sẵn dành
Những êm ấm chỉ mong manh - có lẽ ?
Nơi ta sống
Nồng nàn ươm thật nhẹ
Nhưng an bình như vòng tay Mẹ dịu dàng
Mơ làm gì một chổ thênh thang
Mà giông bão như sẵn sàng đổ xuống.
Sông luôn chảy theo dòng lượn, uốn
Vẫn về nơi khởi thủy ban đầu.
Ta bây giờ chẳng còn muốn đi đâu
Thơ vơ vẩn ?
Dệt sắc màu nhân thế
Không phiền muộn...sầu lo...kể lể
Ta cõng bóng mình qua dâu bể trần gian
Bước chân mệt nhoài - sẽ dừng lại (chẳng lang thang)
Là bến đỗ bình an: nơi Ta sống.
Tú_Yên
(21-03-2010)
Ngàn năm Thăng Long
_Viết cho ngày Lễ Hội 1000 năm Thăng Long (2010)_
Hà Nội xôn xao đón chào ngày Hội lớn
Từng bước chân vang rộn khắp kinh thành
Những dấu ấn in sâu vào tâm não
Của bao người tóc bạc lẫn đầu xanh
Thăng Long đó
Nay tròn nghìn năm tuổi
Trời xanh lơ
Đất ngan ngát hương tình
Qua năm tháng dệt từng trang thanh sử
Thế kỷ rồi thế kỷ…
Mãi lưu danh.
Có phải không ?
Anh nôn nao ngóng đợi
Chị chờ mong ngày Lễ hội nghìn năm
Từ cái thuở hồng hoang - Cha mở đất
Mẹ khai sông - cơ cực giữa thăng trầm...
Ngày Hội lớn
Thăng Long thành náo nức
Những nụ cười rạo rực giữa cờ hoa
Người rất xa tận nửa vòng trái đất
Vẫn về thăm
Nghe hồn nước giao hòa.
Thăng Long đó
Nay tròn nghìn năm tuổi
Vững niềm tin như tự buổi ban đầu
Thênh thang Phố
Cho đất trời rực rỡ
Ấm tim người
Ấm mãi đến mai sau.
Tú_Yên
(01-10-2010)
Quê em_Quê anh
Phương Nam em
Có dòng sông chín nhánh
Nước dập dềnh con sóng Cửu Long Giang
Mang màu mỡ cho cây cành trĩu quả
Đem phù sa để lúa chắc hạt vàng.
Hà Nội anh
Cây Lộc Vừng chín gốc
Nghiêng bờ xa
mời mọc bóng Hồ Gươm
Hoa đỏ thắm rũ theo chiều gió cuốn
Thắp niềm mơ
Căng rộng những cánh buồm.
Cây chín gốc
Và Sông dài chín nhánh
Cùng vầng trăng sóng sánh giữa trời cao
Khoảng cách xa mà lòng người gần lại
Cùng Xuân nồng
Cùng màu nắng lao xao.
Thì có phải là quê anh thơ mộng ?
Liễu đan cành xoè rộng những chùm hoa
Hồ Lục Thủy vẫn nao lòng lữ khách
Bóng thu vàng Hà Nội - có đâu xa.
Quê em đấy
Đồng xanh - xanh ngút mắt
Cánh Cò chao
gờn gợn lúa vàng mơ
Chiều réo rắt tiếng Sáo_Diều ru gió
Ấm tim người
Ngọt lịm những câu thơ.
Điệu hò ơ của dòng sông chín nhánh
Hòa cùng câu Quan - Lý đọng bờ môi
Đêm lúng liếng ánh trắng vàng ngan ngát
Bỗng thật gần
Như chẳng chút xa xôi.
Chắc có lúc
Em sẽ thăm Hà Nội
Ngắm Hồ Gươm
Cây chín gốc: Lộc Vừng
Nghe lá hát trong chiều tà nghiêng bóng
Chợt thấy lòng xao xuyến đến rưng rưng.
Cũng có thể…
Anh xuôi dòng sông hẹn
Về miền Nam
Bẽn lẽn những niềm vui
Xem con sóng vỗ bờ sông chín nhánh
Để cõi lòng rộng mở đến chơi vơi.
Thì cứ thế
Dặn lòng ta - cứ thế
Điệu Hoài Lang ôm một nỗi chờ mong
Và xứ Bắc vẫn luôn hoài nhung nhớ
Cánh Diều nghiêng
Soi bóng...
Sóng Cửu Long.
Tú_Yên
(21-10-2010)
Còn đâu một mảnh trăng quê ?
Nơi loài người trú ngụ
Trong vô tình cơn lũ lại cuốn qua
Mảnh tường vôi vụn vỡ
Xiêu đổ mái nhà
Mắt nhòa lệ hay là mưa đấy nhỉ ?!
Nắng
Gió
Bão bùng...
Xoay vòng hàng thiên niên kỷ
Chẳng hiền hòa mà hung hãn cứ dần lên
Cho nơi loài người trú ngụ bỗng chợt chông chênh
Đất sụp xuống
Cánh tay nào chới với ?
Tháng ngày trôi...
Lặng lờ theo Xuân mới
Hay lạnh lùng, cay nghiệt giữa cuồng giông ?
Mùa mưa về
Nước lũ cuộn dòng
Cho mắt em thơ chợt bàng hoàng thảng thốt !
Cây xanh xưa nay không còn tươi tốt
Cũng chẳng còn che rợp mát đường qua
Bởi bão giông làm nghiêng ngả đó mà
Đời bỗng chốc vỡ oà trong tiếng nấc.
Nơi ta sống vẫn là vùng đất thật
Thế thì sao cuồng nộ cứ theo về ?
...
Còn đâu một mảnh trăng quê
Êm êm con sóng vỗ về bờ xa ?
Tú_Yên
(10-11-2010)
Nơi ta sống
Quê hương mình
Ngày nắng ấm đợi đêm
Đêm yên ắng dịu mềm ru giấc ngủ.
Dẫu vạn năm qua mà không bao giờ cũ
Câu hát ngọt lành và tiếng võng đong đưa
Mẹ vẫn ạ ời...
Theo bóng nắng nghiêng trưa
Xao xác lá
Hàng Dừa soi đáy nước
Nơi ta sống
Có hàng tre xanh mướt
Có con đường mòn ươn ướt đất hồi sinh
Có dáng mẹ hiền khuya sớm loanh quanh
Vai nặng trĩu gánh gồng nuôi con vất vả
Nơi ta sống
Nghìn năm mà không lạ
Là mái tranh nghèo
Là tất tả
Nghĩa mẹ_tình cha
Dẫu bao đời
Dẫu ngày tháng phôi pha
Vẫn nguyên vẹn
Vẫn hiền hòa...
Nơi ta sống.
Tú_Yên
(19-05-2011)
Về thôi nhé anh
Một bước ly hương - mãi giả từ
Nỗi niềm sâu nặng chỉ hình như...
Hình như là gió
...là mây núi
Tít tắp chân trời mãi thế ư ?
Cứ dặn lòng quên - sao vẫn nhớ ?!
Trời tháng tư buồn
mưa mãi rơi
Quê xa khuất lấp nơi nào đấy
Xâu xé tim anh - một góc đời.
Lặng lẽ…
Thời gian trôi lặng lẽ
Kiếp người xa xứ chỉ là không
Gót chân lữ thứ nhiều trăn trở
Lê mãi đường xa - nặng trĩu lòng
Hãy về, anh nhé !
Làng quê cũ
Êm ái bao mùa sóng lúa đưa
Trăng treo, cành trúc reo xào xạc
Soi bóng dừa nghiêng - những bóng dừa.
Quê nhà mãi đợi - đợi chờ anh
Giàn trầu xanh mướt - mướt màu xanh
Về thôi anh nhé !
Về thôi nhé...
Một góc quê hương - mãi sẵn dành.
Tú_Yên
(08-07-2011)
Quê nhà
Quê nhà
bóng trúc nhẹ lay
Dòng sông
con nước chia hai: lớn_ròng
Thêng thang - đồng lúa nặng bông
Cho ngày mai những mênh mông hạt vàng.
Tú_Yên
(13-07-2009)
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: