Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục
Tác giả Bài
LocBH

  • Số bài : 132
  • Điểm: 55
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 06.12.2012
  • Trạng thái: offline
Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 28.04.2013 09:58:17 (permalink)
0
Chương 17
Một cuộc chiến trong ngôi đền tối tăm
Những giả thuyết mới xung quanh vụ án
 
Anh nhìn chằm chằm vào chỗ con ma vừa hiện ra. Sau đó, một tia sáng lóe lên trong đầu anh là vào đêm trước bóng ma đã dẫn anh đến con đường ẩn. Như vậy con ma đó bây giờ… Anh chạy tiếp trên con đường.
- Anh Triệu, tôi…
Tiếng của Xuân Vân gọi từ phía sau. Đột nhiên bóng ma đưa cả hai tay lên khỏi đầu của nó. Ánh trăng chiếu xuyên qua ống tay áo dài màu bạc của bóng ma. Mã Tông dừng lại đột ngột, anh không biết phải làm gì trước cử chỉ đe dọa của bóng ma. Cô gái từ đâu chạy tới sau lưng anh. Tại thời điểm đó một mảng tường phía trước đổ sụp xuống, chỉ cách bàn chân anh vài tấc.
Ngay tại khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh đứng bất động tại chỗ, nhìn chằm chằm vào khối lượng gạch vỡ sụp đổ phía trước con đường
- Đã xảy ra việc gì ...? Cái gì thế ...? – cô gái thở hổn hển phía sau.
- Điều này dành cho chúng ta ! - anh rít lên – Đứng tại đó!
Anh nhanh chóng trèo lên đống gạch. Từ đó anh có thể nắm các chỗ nhô ra để leo lên bức tường. Anh leo lên, trèo lên đầu tường và nhảy xuống sân sau của ngôi đền, chỉ vừa kịp thoáng thấy một hình dạng màu đen biến mất qua cánh cửa sau của hội trường chính.
Mã Tông chạy đến cửa, gần như vừa chạy vừa bò và nhanh chóng len lỏi vào bên trong. Anh cúi xuống dựa lưng vào tường, chui tọt vào cánh cửa bên phải sẵn sàng chụp lấy đôi chân kẻ nào đó đang đứng rình bên trong. Nhưng không có gì khuấy động trong bóng tối. Anh cẩn thận khám phá không gian xung quanh bằng cách đưa tay ra mò mẫm nhưng chẳng thấy gì. Ở tận cuối hành lang anh nhìn thấy một ánh sáng mờ nhạt. Đó có lẽ là từ cửa lưới mắt cáo trên sáu cánh cửa ra vào chính. Một lần nữa anh lại ngửi thấy mùi hôi thối kinh tởm, khủng khiếp của ngày hôm trước. Âm thanh duy nhất anh nghe được chỉ là tiếng đập cánh của một con dơi đang sợ hãi. Tuy nhiên, kẻ giết người đang có mặt tại đây, ở một nơi nào đó trong đại sảnh tối tăm này. Tại đây chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc chiến giữa họ. Anh mỉm cười một cách ảm đạm khi nghĩ rằng anh đang có lợi thế, mặc kệ kẻ thù được trang bị vũ khí. Đối với Mã Tông những cuộc chiến trong bóng tối như thế này đã thường xuyên xảy ra khi anh còn là “ nghĩa hiệp rừng xanh “ và anh biết tất cả mọi thủ đoạn. Và nhờ chuyến viếng thăm trước đây của anh đến ngôi đền cùng bản sơ đồ của XuânVân, nên anh đã có một phác thảo trong đầu về địa hình nơi đây.
Với một sự cẩn thận tối đa, anh bò dọc theo tường tiến từng bước ở phía góc bên trái, vai phải sượt trên bề mặt tường, cơ bắp căng thẳng chuẩn bị cho những hành động bộc phát, đôi tai căng thẳng nghe ngóng mọi âm thanh phát ra.
Đến góc nhà, bàn tay trái mò mẫm về phía trước đột nhiên vướng vào một mảnh vải. Anh bắn mình về phía trước, vươn dài cánh tay ra để tóm lấy đôi chân của đối thủ. Nhưng không có gì và anh đập mạnh đầu vào tường. Còn đang choáng váng vì cú va chạm anh nghe thấy tiếng bước chân chạy vội vã phía trước. Sau đó có tiếng kim loại trượt trên nền đá. Điều đó có nghĩa là đối thủ của anh có một thanh gươm. Anh vẫn còn nằm bất động tại đó. Sau đó mò mẫm và hiểu được những gì đang xảy ra. Cái mà anh tưởng là một mảnh áo của người nào đó hóa ra chỉ là một đám mạng nhện khô cứng vì dính đầy bụi bẩn.
Đầu óc của anh đang quay cuồng nhưng anh biết rằng mình phải chạy thật xa ra khỏi cái góc đó càng nhanh càng tốt. Cánh cửa phụ dẫn đến các căn phòng của các tu sĩ không xa nơi đây. Sau khi anh bò dọc theo bức tường một thời gian, những ngón tay anh đã chạm vào bề mặt thô ráp của các tấm gỗ. Đây là nơi để cất giữ các vũ khí dùng cho nghi lễ. Phải, anh sờ thấy hai cái cán. Hai cây mâu vẫn còn tại đó. Nhưng ngoài hai cây mâu này thì không còn gì cả. Bây giờ anh đã biết vũ khí của đối thủ: đó là cây rìu Tartar thứ hai.. Anh mỉm một nụ cười châm biếm khi nghĩ rằng mình rất may mắn. Đối với cây rìu, đó không phải là một vũ khí nhẹ để sử dụng cho một cuộc chiến trong bóng tối nhưng cây mâu là một vũ khí tuyệt vời. Anh biết cách sử dụng một cây mâu thế nào trong vòng mười bước chân, mũi nhọn của nó dễ dàng đâm xuyên qua áo giáp bằng da, lưỡi dao sắc bén bên dưới dễ dàng chia đôi hộp sọ và cái móc độc ác có thể kéo ngã một kỵ sĩ từ con ngựa của anh ta hoặc móc vào chân một người lính đang chạy trốn. Và anh đang có hai cây mâu trong tay, một cây dùng để chiến đấu và cây kia để dọ thám và đặt một cái bẫy. Anh đứng thẳng lên và lấy hai cây mâu một cách yên lặng từ giá đỡ chứa vũ khí. Trong khi đứng bất động, chờ đợi cho cơn đau đầu lắng xuống, anh cố gắng để định hướng cho mình. Nơi anh đang đứng bây giờ là cây cột cuối cùng của hàng cột phía bên trái của lối vào. Trên bàn tay trái của anh là khoảng không gian trống trước bàn thờ. Anh cầm cây mâu trong tay phải và dùng nó để dò dẫm khoảng không gian trên sàn nhà. Khi đã xác định rằng không có ai trong khoảng không gian hẹp giữa các hàng cột và bức tường anh quay lại. Giữ thẳng đứng hai cây mâu trong tay anh nhón chân đi đến trung tâm của đại sảnh và đứng đó đối mặt với lối vào.
Các hình chữ nhật của sáu tấm lưới mắt cáo hiện ra rõ ràng. Tất nhiên người đàn ông kia sẽ tránh đứng ở ngay trung tâm đại sảnh giữa hai hàng cột vì hắn ta sẽ bị phát hiện khi bóng của hắn sẽ chắn ánh sáng của cửa ra vào. Hắn ta phải trốn trong không gian phía sau hàng cột bên phải của cửa ra vào, bên trái của Mã Tông. Một nụ cười hài lòng hiện ra trên khuôn mặt anh.
Anh bước chậm rãi từng bước một về bên trái cho đến khi anh đi đến cây cột cuối cùng. Anh đứng trước cây cột và dựng cây mâu thẳng đứng dưới đất, vịn nó bằng tay trái. Tay kia anh cầm chắc cây mâu còn lại. Bây giờ anh sẽ đá cây mâu đang dựng đứng đó để nó kêu vang trong khoảng không gian phía sau những cây cột. Đối thủ của anh sẽ đi ra và bóng của hắn sẽ hiện trên cánh cửa ra vào. Sau đó anh có thể tấn công hắn với cây mâu đang cầm trên tay.
Cùng một lúc anh nín thở. Anh nghĩ rằng mình nghe được một tiếng động nhỏ ở phía bên kia cây cột anh đang đối mặt. Đột nhiên một bóng đen bắn về phía trước đánh bật cây mâu anh đang cầm trong tay phải sang một bên và lao về phía cánh cửa lưới, Mã Tông phóng cây mâu về phía trước nhưng anh đã quá muộn, bóng đen bỏ chạy vượt qua khỏi tầm tay. Với một lời nguyền rủa, Mã Tông thả rơi cây mâu đang cầm trong tay trái và chạy theo hắn ta. Bóng đen dừng lại trước cửa. Một vật nặng rít qua đầu Mã Tông và rơi xoảng xuống sàn nhà phía sau anh. Sau đó, người đàn ông đá tung cánh cửa ra vào. Mã Tông tung mình về phía trước để chụp hắn ta nhưng đôi chân anh vướng vào một sợi dây thừng trên sàn nhà và anh ngã đập mặt xuống nền nhà. Sau khi anh lồm cồm bò dậy, anh xông ra cánh cửa ra vào chạy đến sân trước và chỉ nhìn thoáng qua một bóng đen đã di chuyển qua cánh cổng đền. Khi anh chạy đến đó chỉ còn nghe âm thanh yếu ớt của tiếng bước chân trên bậc thang rất xa bên dưới. Đối thủ của anh đã trốn thoát.
Buông ra một tràng nguyền rủa, anh lau máu trên mặt. Một cục u lớn đã hình thành trước trán. Anh đi vào bên trong và lấy cây mâu. Trút tất cả bực dọc vào những nhát chém, anh phá vỡ tan nát cả sáu cánh cửa gỗ. Bây giờ anh đã biết đôi chân của mình lúc nãy thực tế đã vướng vào một cái thang dây làm bằng lụa mỏng rất chắc chắn. Ở một đầu nó được buộc vào hai cái móc sắt lớn. Tiếp tục đi vào, ở chân cây cột cuối cùng là cây rìu Tartar còn lại lúc nãy được ném vào anh.
Anh rời hội trường bằng cổng sau, Xuân Vân đang ngồi chồm hổm trên bức tường, siết chặt cây đèn lồng trong tay. Anh leo lên, hôn vào khuôn mặt đẫm nước mắt của cô và giúp cô leo xuống phía bên kia.
- Thằng chó khốn kiếp đã chạy thoát, Công Chúa! Cô có nhìn thấy con ma ?
- Một con ma ? Không, tôi chẳng thấy gì cả. Tôi đang sợ tái xanh cả mặt đây. Nhìn anh trông khiếp quá ! Lại đây, để tôi lau mặt cho anh !
- Đừng bận tâm. Tôi sẽ đưa cô về Tu viện, sau đó sẽ có một cái nhìn xung quanh lần cuối để tìm kiếm con ma đáng nguyền rủa.
Anh đặt cánh tay lên vai cô và đưa cô quay lại Tu viện.
- Cô sẽ nhìn thấy tôi, Công Chúa, vào một ngày gần đây ! - Anh  nói.
Đẩy cô vào bên trong anh nhìn thoáng qua khu vực nhà ở của Tu viện trưởng, Các cửa sổ đã tối đen.
Anh phủi quần và quay trở lại nơi anh đã nhìn thấy Phương ngồi trên thân cây. Anh huýt lên một tiếng sáo chói tay với hai ngón tay của mình. Tiếng cú kêu là câu trả lời duy nhất. Với một cái cau mày lo lắng, anh thắp đèn lồng và bắt đầu tìm kiếm một cách cẩn thận các bụi rậm, tức giận nguyền rủa khi các cây gai xé rách quần của mình. Anh biết rằng Phương sẽ không bao giờ đi xa nơi đang canh gác của anh ta.
Anh vật lộn với một đám hoa hồng dại, cố hết sức vẹt nó ra, để đi đến một nhóm cây thuỷ tùng cao. Khi anh bắt đầu vượt qua nó thì chân phải anh dẫm vào một cái lỗ và ngã đập mặt vào một tảng đá tròn.
- Đó là lần thứ ba trong đêm này ! – anh lẩm bẩm khi lồm cồm bò dậy.
Với một tiếng thở dài, anh nhặt đèn lồng và thắp sáng nó với bùi nhùi của mình. Đột nhiên, anh thở hổn hển. Những gì anh nhìn thấy trên một tảng đá mọc đầy rêu là cái đầu bị cắt đứt của một người đàn ông.
Một cảm giác co thắt nơi dạ dày của anh, anh chiếu ánh sáng trên khuôn mặt méo mó của cái đầu. Sau đó, anh thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
- Tạ ơn Thượng đế! - Đó không phải là Phương. Một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ với anh.
Anh nhìn qua cái lỗ. Nó vừa mới được đào, một đống đất nhỏ ẩm ướt nằm bên cạnh. Anh nhìn chằm chằm vào cái vật rùng rợn dưới chân mình.
- Trời đất thánh thần ơi! Đó là đầu của Giang, được tên giết người chôn ở đây ! Nhưng tại sao hắn ta lại đào nó lên một lần nữa ?
Anh giơ cao ngọn đèn lồng và kiểm tra cây thuỷ tùng. Một người đàn ông nằm co quắp trên cỏ cạnh đó, bên cạnh là chiếc mũ bảo hiểm của bộ đầu bị đập nát. Với một tiếng nguyền rủa, Mã Tông cúi xuống sờ vào ngực anh ta. Phương vẫn còn sống.
Mã Tông cẩn thận xoay đầu của người đàn ông bất tỉnh. Có một vết thương phía sau hộp sọ của anh ta. Anh đưa ngón tay sờ vào vết thương dưới mái tóc rối.
- Đó là một cú đánh chí mạng – anh lẩm bẩm – nhưng theo như tôi thấy thì nó không gây hại cho hộp sọ của anh ta. Chiếc mũ bảo hiểm rất chắc chắn đã đỡ được cú đánh. Có rất nhiều máu nhưng điều đó là tất nhiên khi bị một vết thương như thế này.
Anh nhặt chiếc mũ bảo hiểm.
- Phải, tên khốn đã đánh lén anh ta với cây rìu Tartar. Cái mũ có thể cứu cuộc sống của Phương nhưng không được để mất thời gian. Tôi phải lập tức đi ngay đến Tu viện và lục soát tủ thuốc của bà ta.
Anh chạy xuống con đường dẫn đến Tu viện.
Sau khi anh đã dùng một viên gạch đập trên cánh cổng một lúc khá lâu cánh cửa nhỏ trên cổng mở ra. Thông qua lưới sắt anh nhìn thấy khuôn mặt ngạc nhiên của Xuân Vân và phía sau là Tu viện trưởng. Anh cúi xuống lấy giấy tờ tuỳ thân của mình từ đôi giày đang mang. Giơ nó lên trước cánh cửa lưới, anh nói với Tu viện trưởng:
- Tôi là Mã Tông, một trong những phụ tá của Địch công, thưa Tu viện trưởng. Tôi tìm thấy trong rừng một người bị thương cần được chăm sóc y tế ngay lập tức.
- Mở cửa – Tu viện trưởng nói với cô gái.
Trong sân Mã Tông giải thích tình hình với Tu viện trưởng.
Bà gật đầu nghiêm trọng và nói:
- Cũng may là tôi có đầy đủ thuốc men tại đây. Trị bệnh và trị thương là một phần nhiệm vụ của người tu hành chúng tôi. Người giúp việc sẽ đưa anh vào bếp. Tấm liếp bằng tre có thể thay thế cho cái cáng. Cô ta sẽ giúp anh đưa người bị thương đến đây, cô ấy là một cô gái mạnh mẽ. Tôi sẽ chăm sóc cho anh ta. Bây giờ tôi sẽ chuẩn bị một chiếc giường ở phòng bên.
Ngay khi họ vào nhà bếp, Xuân Vân nhìn Mã Tông với đôi mắt sáng rực.
- Đồ dối trá! – cô ta rít lên với anh.
Mã Tông không biết phải nói gì. Quan công đã rời bỏ anh! Họ lấy tấm liếp tre xuống trong im lặng. Cô nhìn sang anh và đột nhiên nói:
- Anh đúng là đồ dối trá, mặc dù…
- Tốt! – Mã Tông nói với nụ cười rộng mở - Cô rất oai hùng ! Một Công Chúa thật sự!
 
Địch công đang ngồi trong văn phòng riêng của mình, thảo luận những hồ sơ liên quan đến việc quản lý tài chính của huyện với lão Hồng.
- Trời đất, những gì đã xảy ra với ngươi ? – quan án kêu lên khi nhìn thấy cục u lớn trên trán Mã Tông và bộ quần áo rách nát, dính đầy bùn đất trên người anh – Rót cho anh ta một tách trà nóng, bác Hồng!
Mã Tông bày tỏ lòng biết ơn khi nhấm nháp tách trà nóng. Sau đó anh bắt đầu câu chuyện của mình. Anh kết luận:
- Tu viện trưởng đã rửa sạch vết thương trên đầu của Phương rất chuyên nghiệp, thưa đại nhân. Bà ta là một người phụ nữ rất mát tay. Khi bà xức thuốc mỡ trên vết thương và cho anh ta uống thuốc, Phương đã tỉnh lại. Anh ta cho biết anh ta thấy có một số dấu vết đào bới tại khu vực gần đó. Khi anh ta phát hiện ra cái đầu bị cắt đứt của Giang thì anh bị chém từ phía sau. Tu viện trưởng đã cho anh ta uống thuốc an thần và khi tôi đi khỏi thì anh ta ngủ rất ngon. Tu viện trưởng nói rằng nếu đêm nay anh ta không bị sốt thì anh ta sẽ vượt qua được.
Anh uống liền một lúc thêm bảy ly trà nữa rồi nói thêm:
- Tôi vẫn chưa nói với đội trưởng về việc người bộ đầu kia đã bị giết chết. Làm thế nào chúng ta thông báo tin tức xấu này cho những người khác ?
- Bảo đội trưởng tập hợp họ lại trong nhà bảo vệ, Mã Tông. Sau đó ngươi thay mặt ta nói với họ rằng tên giết người chắc chắn sẽ bị trừng trị vì những tội ác của hắn. Thêm vào đó nói với họ rằng phải giữ bí mật vụ giết người này vì lợi ích của họ. Sau đó, ra lệnh cho đội trưởng đi đến ngôi đền với một cái cáng để lấy xác chết và cái đầu của Giang.
Mã Tông gật đầu và đi ra ngoài. Địch công âm thầm vuốt râu của mình trong một lúc lâu. Sau đó ông nói với lão Hồng:
- Chúng ta đã bị mất một người bộ đầu và người kia bị thương nặng. Chúng ta có được hai đầu mối quan trọng nhưng cái giá phải trả quá đắt, bác Hồng.
Ông đặt khuỷu tay lên bàn và nhìn chằm chằm vào đống tài liệu tài chính trước mặt ông với đôi mắt vô hồn, chìm sâu vào suy nghĩ. Đột nhiên, ông ngước lên và hỏi:
- Tại sao kẻ giết người lại vội vàng như thế, hầu như tất cả cùng một lúc ? Thời gian trước đây, tháng này qua tháng khác hắn ta kiên nhẫn tìm kiếm trong ngôi đền. Và bây giờ, chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, hắn ta thực hiện hai vụ giết người và sau đó cố gắng giết Mã Tông đến hai lần, giết một bộ đầu và làm bị thương một người khác. Tại sao đột nhiên lại có sự cấp bách như thế ?
Viên chấp sự lắc đầu, vẻ lo lắng hiện trên gương mặt gầy gò của ông.
- Có thể vì một lý do này hoặc lý do khác, người đàn ông đó đã trở nên tuyệt vọng, thưa ngài. Tấn công một viên chức triều đình không phải là vấn đề nhỏ. Mọi người đều biết rằng cơ quan thẩm quyền sẽ không bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm thủ phạm và hắn ta sẽ bị hành quyết theo quy định của pháp luật. Đó là lý do tại sao các bộ đầu có thể đi làm nhiệm vụ của mình chỉ với một cây gậy trên tay. Nếu không có quy định chặt chẽ như thế thì ai cũng có thể cả gan tấn công bộ đầu đang thi hành nhiệm vụ, nó có thể ảnh hưởng đến sự an toàn của toàn bộ nhân viên chúng ta, thưa ngài.
- Phải, ta đã suy nghĩ đến khía cạnh đó, lão Hồng. Đó là lý do tại sao ta nói với Mã Tông ra lệnh cho tất cả bộ đầu “ hoàn toàn im lặng”.
Quan án lại để mình chìm vào những suy tư ảm đạm.
Khi Mã Tông quay trở lại, Địch công đã tự chủ lấy bản thân. Ngồi thẳng người lên, ông nói một cách nhanh nhẹn:
- Vàng phải được giấu ở một vị trí trên cao, nếu không như thế tại sao kẻ sát nhân phải mang theo một cái thang dây. Thứ hai, chúng ta biết bây giờ có ba nhóm tham gia vào việc tìm kiếm vàng. Cụ thể: những tên giết người kẻ đã lấy cắp vàng; Giang và Trịnh San đã nhảy vào cuộc tìm kiếm và Vua của những kẻ ăn mày, người đã được hứa hẹn chia phần của Trịnh San. Như ta vừa giải thích với lão Hồng, có một điểm đã làm ta thấy khó hiểu. Đó là mức độ khẩn cấp bất ngờ của tên giết người. Ta tự hỏi liệu có thể giải thích điều đó là bởi một người hoàn toàn mới đã xâm nhập vào vụ án, một người đàn ông không liên quan gì với hành vi trộm cắp vàng. Tuy nhiên ý tưởng này chỉ dựa vào cảm giác trực quan của ta. Cuối cùng là vấn đề của bóng ma. Cho đến tối nay, ta đã bác bỏ việc con ma đó chỉ là sản phẩm tưởng tượng của những kẻ mê tín dị đoan. Mã Tông không chắc chắn lắm về việc có thực sự thấy cô ấy vào ngày hôm qua. Nhưng tối nay anh ta đã trông thấy cô ấy rõ ràng, và anh nhìn thấy cô ta tham gia một phần vào việc tấn công để giết hại anh. Vì vậy bây giờ chúng ta có trách nhiệm tìm ra lý lịch thực sự của bóng ma bí ẩn đó. Còn ý kiến của ngươi thế nào, Mã Tông ?
Mã Tông ủ rũ lắc đầu.
- Không quan trọng việc cô ta là ai, thưa đại nhân, cô ta là đồng phạm với kẻ giết người. Ngày hôm qua, cô ta không phải chỉ ra con đường ẩn để giúp tôi, như ý nghĩ điên rồ của tôi. Cô ấy làm vậy chỉ để thu hút tôi đi tới góc xa của khu vườn, nơi kẻ giết người đang chờ đợi tôi ở khoảng trống phía sau bức tường bên ngoài. Khi họ nhìn thấy tôi leo xuống giếng, họ nghĩ rằng có thể giết chết tôi dưới đó và sẽ đỡ phải rắc rối khi xử lý thi thể của tôi. Tối nay, bóng ma đáng nguyền rủa đó đã khuyến khích tôi đi bộ, bằng cách làm cho tôi chú ý đến cô ta, vì vậy mà tôi sẽ không nhận thấy kẻ giết người đã làm lỏng phần trên của bức tường đổ nát. Nhưng cô ấy đã mắc một sai lầm tồi tệ khi cô ta đột nhiên giơ cao tay như là một dấu hiệu cho kẻ giết người khi tôi đã vào đúng vị trí đó. Cử chỉ ấy đã làm tôi kinh sợ. Tôi đã dừng lại và điều này đã cứu cuộc sống của tôi – chỉ một bước nữa là cuộc đời tôi đi đứt!
Địch công gật đầu. Ông xem xét các ghi chép của mình, sau đó ông hỏi:
- Ngươi có thể mô tả cho ta chi tiết về bóng ma ?
- Phải, thưa đại nhân, cả hai lần tôi đều nhìn thoáng qua cô ta và cả hai lần đều từ một khoảng cách khá xa, và trong ánh trăng mờ ảo. Cô ta mặc một chiếc áo choàng bằng vải gai, tôi nghĩ rằng cô ta có một vết thương trên đầu. Nhưng cô ta cao, điều này thì tôi chắc chắn.
- Ngươi có chắc chắn rằng đó là một phụ nữ, Mã Tông ?
Mã Tông vuốt ria mép của mình. Anh do dự cho biết:
- Mọi người đều nói đó là một người phụ nữ màu trắng… và đó là chiếc áo choàng dài …nhưng điều đó không tính, tất nhiên một người đàn ông cũng có thể mặc chiếc áo choàng dài của một phụ nữ… Phải, về hình dáng, tất nhiên. Hông rộng và vai hẹp. Tôi có nhìn thấy vú cô ta không à ? có…hoặc… Anh lắc đầu thất vọng : “ Tôi xin lỗi, thưa đại nhân. Tôi thật sự không biết ! “
- Đừng lo lắng, Mã Tông! Cái chính là bây giờ chúng ta đã biết đó là một con người bình thường bằng xương bằng thịt. Ngày mai trước tiên ngươi hãy đi đến Tu viện và xem tình hình Phương thế nào. Chúng ta sẽ gặp nhau tại đây một lần nữa sau khi ăn sáng. Chúng ta phải làm một cái gì đó và thật nhanh chóng. Kẻ giết người đang tuyệt vọng và hắn ta có thể tấn công một lần nữa bất cứ lúc nào. Mở cửa sổ, bác Hồng! Không khí quá ngột ngạt và ta sợ rằng sắp có mưa. Nó có thể rất to vào thời điểm này trong năm. Ta sẽ ở lại đây một lúc nữa để cố gắng sắp xếp suy nghĩ của ta. Chúc ngủ ngon!
 
#16
    LocBH

    • Số bài : 132
    • Điểm: 55
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 06.12.2012
    • Trạng thái: offline
    Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 14.05.2013 20:47:51 (permalink)
    0
    Chương 18
    Người thư lại báo cáo sự việc xảy ra tại Tông Cang
    Địch công nói với hai phụ tá những giả thuyết của mình
     
    Cơn mưa dữ dội đã đổ xuống Lan Phương một vài giờ trước lúc bình minh đã làm trong sạch bầu không khí. Khi Địch công, đi cùng với người vợ thứ ba của mình, đi dạo trong khu vườn vào buổi sáng sớm, một màn sương mỏng, mát mẻ lơ lửng trên cái hồ sen mọc đầy những hoa sen màu hồng và trắng vừa hé nở. Quan án quyết định sẽ dùng ăn bữa sáng tại ngôi thuỷ đình đặt tại giữa hồ sen.
    Họ ăn trong im lặng, thưởng thức không khí trong lành và phong cảnh quyến rũ. Sau đó họ đứng ở lan can sơn đỏ và ném thức ăn cho những con cá vàng dưới hồ. Vừa quan sát những con cá nhanh nhẹn bơi lội dưới những lá sen, người vợ thứ ba nói:
    - Phu quân trở về nhà rất muộn vào đêm qua và ngài đã có một giấc ngủ nặng nề, trăn trở suốt trong lúc ngủ. Phải chăng đã có tin xấu ?
    - Phải, một bộ đầu đã bị chết để lại một vợ và hai đứa con nhỏ, một bộ đầu khác bị thương nặng. Nhưng ta tin rằng sự kết thúc của vụ án đau buồn này chỉ trong nay mai. Chỉ còn một mảnh cuối cùng trong vụ án nữa thôi và ta hy vọng sẽ phát hiện ra nó ngày hôm nay.
    Cô cùng với quan án ra khỏi khu vườn.
     
    Quan án tìm thấy lão Hồng và Mã Tông đang chờ ông tại văn phòng riêng của mình. Sau khi họ đã chúc mừng Địch công có một buổi sáng tốt đẹp, Mã Tông cho biết:
    - Tôi đã quay trở lại Tu viện, thưa đại nhân. Phương đang hồi phục rất tốt. Tu viện trưởng nghĩ rằng sau mười ngày hoặc lâu hơn một chút anh ta sẽ hoàn toàn bình phục. Bà ấy đề nghị để cho anh ta ở lại đó cho đến khi hoàn toàn hồi phục.
    - Đó là một tin tốt ! – quan án nói và ngồi xuống sau bàn làm việc của mình – Phải, Phương tốt hơn nên ở lại Tu viện trong thời gian này. Đêm qua ta đã một lần nữa xem lại các khía cạnh khác nhau của vụ án này. Ta quyết định ngày hôm nay trước tiên hãy thực hiện một cuộc tìm kiếm lần thứ hai tại ngôi đền bỏ hoang, sau đó tìm Vua ăn mày và con gái ông ta để thẩm vấn kỹ lưỡng.
    Mã Tông cựa quaậy trong ghế ngồi của mình. Anh hắng giọng và nói :
    - Tôi có thể cho ngài biết một sự thật, thưa đại nhân, tôi có cảm giác là Xuân Vân đôi khi hoạt động như là một do thám cho những tên trộm ăn mày, thuộc hạ của cha cô ta.
    - Đó là những gì ta nghĩ khi thấy bản sơ đồ ngôi đền bỏ hoang mà cô ta đã vẽ - Địch công nhận xét khô khan.
    Ông mở ngăn kéo bàn và đặt tờ giấy lên bàn làm việc, vuốt thẳng nó ra ông nói thêm:
    - Nó rất hữu ích trong việc định hướng của chúng ta, ta phải nói như thế.
    Mã Tông đứng dậy. Cúi xuống bàn anh háo hức nói:
    - Với sơ đồ này tôi có thể kể chính xác đêm qua tôi đã cố gắng bắt tên giết người như thế nào, thưa đại nhân. Hãy nhìn này, đây là nơi tôi bắt đầu tiến vào hội trường. Tôi bò vào bên trong cánh cửa này …
    Anh bắt đầu đi vào mô tả từng bước, từng bước những việc xảy ra trong hội trường vào đêm qua. Địch công nghe một cách lơ đãng. Ông vừa vuốt râu vừa nhìn chằm chằm vào bản sơ đồ.
    - Sau đó, chân tôi vướng vào cái thang dây – Mã Tông nói tiếp - Ở đây, ngay tại vị trí này, vì vậy …
    Đột nhiên, Địch công đấm mạnh tay lên bàn làm những cái ly nảy lên.
    - Trời đất ơi ! – ông kêu lên – Vì vậy chính là nó ! Tại sao ta lại không thấy ngay lúc đó ? Trong chuyến viếng thăm đầu tiên đến ngôi đền, ta đã có một ý tưởng về cách bố trí của nó, nhưng ta lại không nhận ra những điểm tương đồng !
    - Như vậy … lão Hồng bắt đầu.
    Quan án đẩy ghế ra phía sau và đứng dậy.
    - Chờ đã! Ta phải làm việc này một cách hợp lý. Cảm ơn kỹ năng của cô gái đó, ta đã tìm thấy mảnh ráp cuối cùng, các bạn của ta! Hãy để ta nhìn thấy nơi mà nó phải được gắn vào chính xác… Phải, cuối cùng bức tranh đã hoàn chỉnh từ tất cả những dữ liệu lộn xộn này. Nhưng …
    Ông lắc đầu sốt ruột và bắt đầu đi lại trên sàn nhà, hai tay chắp sau lưng.
    Mã Tông mỉm cười mãn nguyện. Trong chuyến viếng thăm tu viện vừa rồi, anh đã tìm thấy cơ hội để nói chuyện vài phút với Xuân Vân và anh nghĩ cô ta không thích trở thành bạn gái của mình. Nếu cô ta cung cấp cho quan án một đầu mối quan trọng để phá án thì có thể nó sẽ dễ dàng xóa đi hành động phạm tội nhỏ nhặt của cô. Một cái nhìn hài lòng hiện ra trên mặt lão Hồng, bởi vì ông nhận biết những dấu hiệu của quan án từ kinh nghiệm lâu năm: vụ án đã đi đến một bước ngoặc quan trọng.
    Tiếng bước chân nặng nề vang lên trong hành lang. Đội trưởng ập vào la lớn:
    - Người trương tuần ở cổng thành phía Bắc vội vã chạy đến đây, thưa đại nhân ! – ông thở hổn hển – Có rắc rối lớn. Người Tartar ném đá phù thuỷ họ cho đến chết. Khi người của trương tuần đến để ngăn chặn đám đông, bọn vô lại đã đuổi họ đi,  tấn công họ với gậy gộc và gạch đá…
    Mã Tông đưa một cái nhìn dò hỏi cho quan án. Khi Địch công gật đầu, anh giật lấy chiếc roi da nặng trong tay đội trưởng và chạy ra ngoài.
    Tại bãi giữ ngựa, hai người mã phu đang kỳ cọ cho một con ngựa. Mã Tông leo lên lưng trần của con ngựa và cưỡi qua cổng.
    Trên đường phố, anh cưỡi ngựa phi nước đại. Đám đông vội vàng dạt ra khi nghe thấy tiếng vó ngựa và bóng dáng của kỵ sĩ đang đến gần. Các đường phố của khu vực phía Tây bắc vắng vẻ một cách đáng ngại. Trong những mái nhà thấp phía trước Mã Tông nhìn thấy khói bốc lên và những tiếng thét vang dậy.
    Trong đường phố nơi Tala đang sống một đám đông hỗn tạp đang chắn đường Mã Tông. Một vài chục tên Tartar đang xô đẩy, la hét và chửi rủa. Ba người Ấn Độ ném những ngọn đuốc đang cháy lên mái nhà trong sự cổ vũ của những người phụ nữ ăn mặc bẩn thỉu đứng trong các căn nhà đối diện. Mã Tông quất cây roi da nặng nề của mình xuống tấm lưng trần đầy mồ hôi của một tên Tartar đứng gần nhất, sau đó phóng ngựa vào đám đông. Đám đông thét lên giận dữ và quay lại nhìn anh. Khi họ nhận ra bộ đồng phục của một viên chức toà án, họ dừng lại và im lặng với vẻ mặt rầu rĩ.
    Mã Tông nhảy xuống từ con ngựa của mình và chạy đến chỗ người phụ nữ nằm cạnh bức tường bên cạnh cửa ra vào. Áo choàng dài của Tala bị xé thành từng mảnh dính đầy máu, có những vết thương trên cánh tay mà cô đang giơ lên để bảo vệ khuôn mặt của cô. Gậy và đá vỡ nằm rải rác xung quanh thân mình của cô. Khi Mã Tông quỳ xuống cạnh cô, một viên gạch sượt qua đầu và va vào tường với một tiếng « huỵch » nặng nề. Anh quay lại và nhìn thấy một tên Tartar cởi trần đang khom lưng để nhặt một viên gạch khác. Nhanh như chớp, Mã Tông lao đến nơi hắn ta đang đứng. Anh nắm lấy đầu tóc hắn ta bằng tay trái và dùng cán roi quật mạnh vào gáy hắn. Ném thân thể mềm oặt xuống đất, Mã Tông thét lên với đám đông :
    - Lấy xô nước và dập tắt đám cháy. Các người muốn tất cả các căn nhà của các người bị thiêu rụi?
    Tala buông cánh tay đang che mặt. Một vết thương hở miệng đầm đìa máu chạy dọc theo trán của cô và phía bên trái khuôn mặt đã bị nghiền nát.
    - Tôi sẽ đặt cô trên ngựa của tôi và đưa cô đến … Mã Tông bắt đầu.
    Cô nhìn anh với con mắt đỏ ngầu của mình.
    - Thiêu… cơ thể của tôi. – cô thì thầm.
    Đột nhiên có một tiếng đổ vỡ, tiếp theo là tiếng thét khủng bố của đám đông. Mái nhà của Tala sụp xuống để lộ ra cái đầu to lớn của vị thần trên bức tranh. Khuôn mặt màu đỏ của vị thần dường như bị bóp méo và nó càng trở nên khủng khiếp hơn khi có những ngọn lửa cháy đỏ bao quanh.
    Mã Tông ôm lấy người phụ nữ trong vòng tay của mình và bước ra khỏi bức tường, một mảnh gỗ cháy rớt xuống từ mái nhà. Anh nhìn thấy đôi môi đẫm máu của cô di chuyển.
    - Rải tro của tôi … - cô nói, gần như không thể nghe thấy. Anh cảm thấy thân thể cô giật mạnh và sau đó nó rũ ra trong vòng tay của mình.
    Anh đặt người phụ nữ đã chết trên con ngựa của mình. Tên Tartar bị anh đánh gục được những bạn bè của hắn mang đi. Những người khác quỳ đối mặt với ngôi nhà của Tala trong sự sợ hãi khốn khổ. Cái đầu của vị thần bị đốt cháy nhìn xuống họ với một nụ cười mỉa mai.
    - Hãy đứng dậy và dập tắt ngọn lửa, đồ ngu ! – Mã Tông hét vào mặt họ.
    Sau đó, anh lên ngựa và quay trở lại tòa án với người phụ nữ đã chết.
     
    Địch công đón nhận những tin tức một cách bình tĩnh. Cho Mã Tông và lão Hồng một cái nhìn nghiêm trọng, ông nói:
    - Tala là một phụ nữ có khả năng đoán trước được điềm gỡ từ lúc cô theo đuổi một tín ngưỡng dẫn đến diệt vong. Ta được lệnh không được can thiệp vào các cuộc xung đột tôn giáo của người man rợ nước ngoài, do đó chúng ta sẽ không có hành động chống lại người dân khu vực đó. Chúng ta sẽ thiêu cơ thể cô ta, theo như cô mong muốn.
    Ông bị gián đoạn bởi tiếng chiêng đồng vang lên từ cổng tòa án. Ngay lúc đó, nó nhắc ông nhớ đến tiếng chiêng của một ngôi chùa Phật giáo, tiếng chiêng tiễn đưa linh hồn người chết về thế giới bên kia.
    - Phiên tòa sắp bắt đầu – ông nói – Ngươi tốt hơn hãy đi nghĩ ngơi, Mã Tông, vào buổi chiều chúng ta sẽ đi tìm kiếm tại ngôi đền. Ông sẽ giúp đỡ ta tại tòa án, bác Hồng. Ta sợ rằng nó sẽ là một phiên tòa kéo dài một lần nữa, đối với trường hợp Cao kiện Lỗ phải xem xét lại, bây giờ bên Lỗ mang đến những bằng chứng mới của họ. Vào cuối phiên tòa ta sẽ ra lệnh phóng thích tên A Lưu. Mặc quan phục cho ta, bác Hồng.
     
    Sau khi Mã Tông đã ra các lệnh cần thiết cho việc thiêu xác chết của Tala, anh đi thẳng đến trại giam. Anh cởi trần và ngồi trên một góc của sàn nhà, hai người bộ đầu đổ xô nước lạnh lên người anh. Sau đó anh đi đến căn phòng nhỏ của mình, vẫn để mình trần như thế và nằm vật lên chiếc giường của anh. Anh đã rất mệt mỏi, một chuyến đi đến Tu viện trước lúc bình minh và anh muốn có một giấc ngủ ngắn vài giờ sau một đêm vất vả tại ngôi đền. Tuy nhiên, ngay sau khi anh nhắm mắt lại , khuôn mặt kinh khủng của Tala lại hiện lên trong tâm trí anh, sau đó anh lại nhìn thấy cô hiện ra trước mặt anh một lần nữa với thân thể trần truồng đứng trên đống sọ người … Lẩm bẩm một lời nguyền rủa, cuối cùng anh đã đi vào một giấc ngủ không mộng mị.
    Anh thức dậy với một cái đầu nhức như búa bổ. Nhìn ra ngoài cửa sổ anh biết rằng đã quá buổi chiều, Anh nhanh chóng mặc quần áo và đi xuống cầu thang. Trong khi anh đang ăn ngấu nghiến một bát mì nguội lạnh trong nhà của bảo vệ thì nghe báo là người thư lại cao cấp đã quay trở về từ Tông Cang. Ông ta đã đi qua cánh cổng và trên đường đến văn phòng riêng của Địch công.
    Mã Tông bỏ bát mì đang ăn dở xuống và vội vã đến tòa án.
    Địch công đang ngồi sau bàn làm việc của mình, lão Hồng đứng bên cạnh ông. Người thư lại đứng tuổi ngồi trên chiếc ghế đối diện, luôn trong tác phong gọn gàng và nghiêm trang. Ngồi xuống, Mã Tông ngạc nhiên khi nhìn thấy những chiếc thẻ nhỏ sắp xếp thành hàng gọn gàng trên bàn làm việc, mỗi thẻ đều được viết với chữ viết đậm quen thuộc của Địch công. Những chữ này được viết trên đầu của bảy cái thẻ lớn thường được sử dụng để đánh dấu vị trí trong hồ sơ. Anh cố gắng xin lỗi vì sự chậm trễ của mình nhưng Địch công giơ tay ngăn lại.
    - Ngươi chỉ vừa mới đến để nghe báo cáo về tình hình tại Tông Cang, Mã Tông – quay sang người thư lại già ông nói – Tiếp tục!
    - Chỉ huy đội ky binh quân sự vui lòng cho  tôi tham gia vào nhóm của họ, thưa đại nhân, vì vậy phần lớn hành trình của tôi rất thoải mái và nhanh chóng! Sau đó tôi cưỡi ngựa cùng với một nhóm nhà buôn trà. Chúng tôi cưỡi ngựa suốt đêm. Chúng tôi rất may mắn khi vào lúc trời đổ mưa đã tìm thấy một cái chòi của người tiều phu trên dãy núi thứ hai. Sau đó…
    - Ông đã có một cuộc hành trình dài – quan án ngắt lời – chỉ cần nói cho ta những ý chính của những việc ngươi biết được tại Tông Cang. Ông có thể viết ra một báo cáo chi tiết sau khi ông đã nghĩ ngơi.
    - Cám ơn, thưa đại nhân. Tôi muốn bắt đầu câu chuyện bằng cách nói rằng các nhân viên của tòa án Tông Cang đã tiếp đãi tôi rất lịch sự. Họ đã cho tôi một căn phòng tiện nghi nhất tại một nhà trọ dùng để tiếp khách.
    - Ta sẽ viết cho đồng nghiệp của ta tại Tông Cang một bức thư cảm ơn. Ông đã biết được những gì người Thủ quỹ đã làm khi nghĩ ngơi tại đó ?
    - Người đồng nghiệp của tôi đã giới thiệu với tôi người giúp việc đã phụ trách việc phục vụ cho Thủ quỹ, thưa đại nhân. Anh ta nói với tôi là nhiệm vụ của mình rất dễ dàng. Thủ quỹ đã mệt mỏi sau cuộc hành trình dài nên từ chối lời mời dùng cơm tối của thẩm phán huyện. Khi người phục vụ mang cơm tối đến phòng Thủ quỹ, ông ta đã nhờ anh tìm giúp cho một người thợ da để sửa chữa cái hộp của mình bị nứt trên đường đi. Sau khi người thợ da đã đi ra, Thủ quỹ đi ngủ. Ông không có người nào đến thăm và đi khỏi nơi đó vào sáng sớm hôm sau lúc bình minh.
    Người thư lại già chắp tay thi lễ với lão Hồng, người đã đẩy một tách trà đến cho ông. Sau khi uống vài ngụm ông tiếp tục:
    - Đội trưởng của tòa án đã tìm người thợ da đã làm việc đó cho tôi. Tên ông ta là Liễu, một ông già nhiều chuyện. Thời trẻ ông ta là một thợ kim hoàn nhưng sau đó do tuổi già đôi mắt yếu đi nên chuyển sang làm các vật dụng bằng da thuộc. Ông nhớ rất rõ chuyến viếng thăm của mình đến người Thủ quỹ bởi vì vài ngày sau đó ông biết được số vàng đã bị đánh cắp và…
    - Phải, phải, tất nhiên. Điều gì đã xảy ra trong chuyến viếng thăm đó ?
    - Vâng, thưa ngài, Thủ quỹ đã mời ông Liễu vào phòng ngủ của mình và đưa cho ông ta xem cái hộp bị nứt. Liểu kiểm tra nó và nói với Thủ quỹ rằng cái hộp có chất lượng rất tốt và ông không cần phải lo sợ việc nó bị vỡ ra. Thủ quỹ rõ ràng rất hài lòng về việc đó là cho Liễu một số tiền thưởng hậu hĩnh. Phấn khởi vì phần thưởng nhận được từ một quan chức lớn của triều đình, Liễu liền ca ngợi món trang sức bằng vàng mà Thủ quỹ đang đeo và nói thêm rằng ông ta cũng là thợ kim hoàn. Thủ quỹ liền nói rằng trong trường hợp này ông ta có thể giúp mình một chuyện. Thủ quỹ lấy từ tay áo một chìa khóa phức tạp và mở ổ khóa của cái hộp nứt. Ông đứng quay lưng lại với Liễu, nhưng qua tấm gương đặt trên bàn Liễu đã thấy cái hộp chứa đầy những thanh vàng nặng. Thủ quỹ đóng hộp và quay lại với Liễu với một thanh vàng lớn trong tay. Ông nói với Liễu thanh vàng này dài bất thường và có lẽ nó là nguyên nhân làm nứt hộp khi ông cố nhét nó vào hộp. Ông hỏi Liễu có thể cưa nó ra làm hai mà không bị mất bụi vàng không. Liễu đã lấy cái cưa chuyên dụng trong hộp công cụ của mình và ông rời khỏi đó sau khi thực hiện công việc. Đó là tất cả, thưa đại nhân!
    Địch công cho hai người phụ tá một cái nhìn đầy ý nghĩa. Ông hỏi người thư lại:
    - Liễu đã nói với ai về phát hiện của mình ?
    - Ồ, hàng chục người, thưa đại nhân ! Tối hôm đó Hội kim hoàn có phiên họp thường kỳ và Liễu nói với mọi người câu chuyện mà mình phát hiện. Những người dân không phải là thường xuyên có thể nghe được câu chuyện về việc một số vàng lớn như vậy được vận chuyển, và họ đã thêu dệt tất cả mọi lý do tại sao một Thủ quỹ Hoàng gia lại mang một số tiền lớn như thế qua biên giới.
    - Ông đã thực hiện một công việc tuyệt vời ! Sau khi ông nghĩ ngơi cho khỏe, ông nên xem qua hồ sơ phiên tòa hôm qua và hôm nay. Vụ án của Cao kiện Lỗ lại tiếp tục một lần nữa, ông biết đó.
    - Tôi chắc chắn muốn xem các hồ sơ này, thưa đại nhân! – ông lão nói một cách hăm hở - Phải, tôi đã nghi ngờ rằng hai bên có một vài thủ thuật gì đó, đặc biệt là phía bên Cao! Vào thời điểm đó ít người biết về cuộc hôn nhân thứ hai của người em họ thứ ba và…
    - Đây là hai hồ sơ – Địch công vội vàng nói với ông ta – Ta sẽ nghe trường hợp này một lần nữa vào ngày mai.
    Người thư lại già lui ra, trìu mến siết chặt hai hồ sơ trong vòng tay của mình.
    - Thủ quỹ đã phạm một sai lầm chết người – lão Hồng nhận xét – Ông ta lẽ ra phải bảo Liễu rời khỏi phòng trong một vài phút, khi ông ta lấy thanh vàng ra từ hộp.
    - Tất nhiên – Mã Tông nói – nhưng chúng ta không cần điều tra thêm nữa về điều đó. Làm thế nào chúng ta có thể tìm ra ai trong những thợ kim hoàn đã báo tin tới Lan Phương ? Nó có thể là một người bạn hoặc …
    - Không quan trọng, Mã Tông! – Địch công ngắt lời – Cái chính bây giờ chúng ta đã biết chắc chắn là làm thế nào bí mật bị rò rĩ, tin tức đã được mang tới đây trước khi Thủ quỹ đến và nó đã trở nên phổ biến trong những người thợ kim hoàn. Đó là tất cả những điều ta cần.
    - Chúng ta có phải đến ngôi đền bỏ hoang ngay bây giờ, thưa đại nhân ? – Mã Tông hỏi – Có sáu bảo vệ tại đó nhưng tôi không thích ý tưởng vàng nằm rãi rác xung quanh ngôi đền!
    - Không, chúng ta không cần đến đó ngay. Ta đã giải thích cho lão Hồng trước khi người thư lại của chúng ta đến, Mã Tông, bây giờ ta đã hoàn thành một giả thuyết về vụ án của chúng ta. Nó đòi hỏi phải cẩn thận kiếm tra lại tất cả bằng chứng đã được đưa ra ánh sáng cho đến giờ phút này và đặc biệt kiểm tra tỉ mĩ ngày tháng. Ngày tháng đóng một vai trò quan trọng trong tất cả những điều này, Mã Tông. Do đó mà ngươi thấy những mảnh giấy tại đây trước mặt ta. Kết quả là ta đã tóm gọn lại trong bảy thẻ mà ta đặt lên hàng đầu. Trên mỗi thẻ ta viết một cái tên cùng một số sự kiện quan trọng. Có những phiếu không còn quan trọng nữa.
    Quan án kéo ngăn kéo bàn ra và đẩy những tấm phiếu đó vào trong bằng tay áo của mình.
    - Bây giờ chúng ta có trách nhiệm kiểm tra mối quan hệ của bảy thẻ này với nhau. Ta quay mặt chúng xuống khi người thư lại của chúng ta vào đây, bởi vì ông lão có đôi mắt rất tốt ! Và trên mỗi thẻ mang tên của một kẻ giết người bị nghi ngờ.
     
    #17
      LocBH

      • Số bài : 132
      • Điểm: 55
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 06.12.2012
      • Trạng thái: offline
      Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 25.05.2013 09:58:53 (permalink)
      0
      Chương 19
      Địch công phân tích các nghi phạm trong vụ án
      Quan án quyết định đến kiểm tra ngôi đền một lần nữa
       
      Địch công đứng thẳng lên trong ghế. Khoanh tay trong tay áo rộng của mình ông nói tiếp:
      - Trước khi giải thích lý do tại sao ta nghi ngờ đến bảy người, riêng rẽ hoặc theo cặp, lần đầu tiên ta phải nói với các ngươi là chúng ta chỉ có một trường hợp duy nhất. Vài hôm trước, có Trời đất chứng giám, chỉ vừa mới hôm qua thôi. Chúng ta nghĩ rằng chúng ta có ba vụ án hoàn toàn khác nhau. Hai vụ án xảy ra vào năm trước, cụ thể là hành vi trộm cắp vàng của Thủ quỹ Hoàng gia và thông điệp bí ẩn của một người thiếu nữ tên Ngọc và một vụ án thứ ba vừa xảy ra cách đây mấy hôm là cái chết của Trịnh San trong ngôi đền bỏ hoang. Những sự việc phát triển sau đó cho thấy rằng hành vi trộm cắp vàng được liên kết với vụ giết người trong ngôi đền, và sáng nay bản sơ đồ của ngôi đền được vẽ bởi người giúp việc của Tu viện trưởng đã thuyết phục ta rằng sự biến mất của cô Ngọc có liên quan đến các vụ án trên. Chúng ta chỉ có duy nhất một vụ án, các bạn của ta, nhưng vụ án đó phân thành nhiều nhánh ! Tất cả bắt đầu với hành vi trộm cắp vàng của Thủ quỹ. Xung quanh việc 50 thanh vàng bị mất cắp đã phát triển thành một vụ án phức tạp với những rắc rối, xung đột của những con người liên quan đến vụ án. Rót cho ta một tách trà, bác Hồng !
      Quan án nhanh chóng uống cạn ly trà của mình trong vài ngụm. Sau đó, ông lục lọi trong ngăn kéo của mình và lấy ra một tờ giấy.
      - Một vài phút trước đây ta đã lưu ý rằng ngày tháng cung cấp đầu mối quan trọng trong vụ án này. Ta đã viết ra chúng trên tờ giấy này, hãy nhìn xem !
      Viên chấp sự và Mã Tông kéo ghế đến gần bàn và đọc những gì Địch công đã viết.
      Mười lăm năm trước ( năm Mẹo ) :
      Các nhà chức trách đóng cửa đền thờ Tử Vân, Tu viện được xây dựng và được giao cho một Tu sĩ và nữ tu sĩ quản lý để truyền bá một tín ngưỡng mới.
      Năm ngoái ( năm Tỵ):
      Ngày 15-5 : Đám cưới của ông bà Hứa.
      Ngày 2-8 : Vàng của Thủ quỹ bị đánh cắp
      Ngày 20-8 : bà góa phụ Trương trở thành Tu viện trưởng của Tu viện
      Ngày 6-9 : Minh Ao biến mất
      Ngày 10-9 : cô Ngọc biến mất
      Ngày 12-9 : thông điệp của cô Ngọc
      Mã Tông nhìn lên:
      - Minh Ao là ai, thưa đại nhân ?
      - Ngươi không nhớ những gì lão Hồng đã nói với ngươi vào ngày hôm kia về việc kiểm tra hồ sơ những người mất tích ? Ông đã tìm thấy ở đó người em trai của người thợ kim loại có tên là Minh Ao báo rằng người anh Minh Ao của mình đi ra ngoài vào đêm ngày sáu tháng chín và không bao giờ quay trở lại. Bây giờ, Lý Mai nói với chúng ta rằng bà Hứa đã sống với một người thợ kim loại và ông ta đã bỏ bà khoảng một năm trước đây. Chiều nay ta đã nhờ lão Hồng nói chuyện kín đáo với người em trai của Minh Ao, qua cuộc nói chuyện đã biết được đúng là trước đây bà Hứa đã sống với Minh Ao một thời gian. Minh Ao được biết đến như là một người thợ kim loại và chuyên gia về các loại ổ khóa. Nhưng ông ta là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp đúng như những gì Lý Mai đã nói với chúng ta về những người quen trước đây của bà Hứa. Dù sao, những con người và những ngày tháng đọng lại trong tâm trí của ta. Họ đóng một vai trò quan trọng sống còn.
      Ông nghiêng người về phía trước và lật lên thẻ đầu tiên.
      - Thẻ này ta đánh dấu tên Hứa Tùng Nhân, quận trưởng đã nghĩ hưu. Hứa là một người đàn ông trung thực trong suốt sự nghiệp làm quan lâu dài của mình. Tuy nhiên, trong những năm sau này của ông, khi ông đã trở thành một người nghèo và kết hôn với một người phụ nữ độc ác, có thể con người của ông ta đã thay đổi. Ở đây, thẻ thứ hai này mang tên bà Hứa. Ta đặt nó bên cạnh chồng của bà. Các ngươi sẽ đồng ý rằng cặp đôi này ở một vị trí tuyệt vời khi nghe được những tin tức từ Tông Cang. Hứa thường xuyên lui tới cửa hàng của Lý Mai và người tình của bà Hứa là một người thợ khóa. Khi họ nghe được tin tức từ Tông Cang họ nghĩ rằng đây là cơ hội để đổi đời. Bà Hứa liên lạc với người yêu cũ Minh Ao, anh ta đã đánh cắp vàng và thay thế bằng chì, âm mưu này có thể được đề xuất bởi Hứa. Minh Ao cất giấu vàng ở một nơi nào đó trong ngôi đền bỏ hoang. Sau đó, vì một lý do nào đó Minh Ao từ chối tiết lộ chính xác nơi giấu vàng. Anh ta tức giận vì người tình của mình đã kết hôn với Hứa ? Hay là anh ta muốn nuốt trọn số vàng ? Chúng ta không thể phán đoán chính xác câu trả lời. Một điều chắc chắn là ông bà Hứa không chấp nhận việc Minh Ao từ chối tiết lộ nơi giấu vàng. Họ đã bắt anh ta, có lẽ tra tấn anh ta để biết sự thật. Bốn ngày sau đó anh ta đã bị giết chết và thi thể bị giấu nơi nào đó. Bây giờ cặp đôi này bắt đầu tìm kiếm một cách có hệ thống toàn bộ ngôi đền. Trong nhiều tháng họ tìm kiếm mà không có kết quả. Sau đó, một biến cố thứ hai xảy ra. Giang biết được bí mật về số vàng từ bà Hứa khi họ có quan hệ tình cảm với nhau hoặc do anh ta theo dõi ông Hứa. Giang thuê Trịnh San để tống tiền ông bà Hứa. Họ đã dụ bọn chúng đến ngôi đền và giết chúng tại đó.
      - Nếu giả thuyết đó là chính xác – Mã Tông kêu lên – vậy bà Hứa là bóng ma ! Nhưng những gì xảy ra với cô Ngọc ?
      - Ta nghĩ rằng khi Ngọc phát hiện ra cha và mẹ kế của mình đã giết chết Minh Ao và họ quyết định là Ngọc đã vượt quá giới hạn nên giết chết cô. Mẹ kế ghét cô ta và người cha quyết định hy sinh đứa con gái ruột của mình vì số vàng. Phải, các hành động của ông bà Hứa ngày hôm qua đã củng cố các giả thuyết này. Tuyên bố của ta đã làm cho cặp vợ chồng tội phạm này hoảng sợ. Nếu ta tìm thấy thêm một đầu mối về việc họ đã sát hại cô gái ? Ta sẽ triệu tập họ để thẩm vấn ? Họ quyết định tấn công là cách phòng thủ tốt nhất. Hứa lao đến chỗ ta và bà Hứa thì đến gặp người vợ thứ ba của ta, trong một nỗ lực tuyệt vọng để tìm hiểu xem ta đã phát hiện ra những gì và làm lộn xộn các vấn đề.
      Tuy nhiên, có một lỗ hổng trong lập luận của ta và nó rất quan trọng. Hứa có thể đã ném những tảng đá vào ngươi trong giếng, Mã Tông, và ông ta cũng có thể đã đẩy phần trên của bức tường đổ nát phía sau ngôi đền. Nhưng ta không thể hiểu làm thế nào ông ta, một ông già, lại có thể bóp cổ Giang và đâm Trịnh San, làm thế nào ông có thể di chuyển cơ thể của Trịnh San và làm thế nào ông ta có thể lẩn tránh Mã Tông trong ngôi đền tối. Ông có bình luận nào về vấn đề này, bác Hồng ?
       
       
      Địch công thảo luận về bảy tấm thẻ
       
      Khi lão Hồng lắc đầu, quan án tiếp tục;
      - Ta bật lên thẻ thứ ba của ta. Lý Mai, chủ ngân hàng. Người có khả năng nhất khi nghe ngóng những tin tức từ Tông Cang, tất nhiên. Chúng ta biết rằng bà Hứa không phải sống thanh tịnh như một nữ tu trước khi kết hôn với Hứa. Cô ta có thể sống với Lý Mai hoặc sống theo kiểu “ già nhân ngãi, non vợ chồng” với Minh Ao. Khi Hứa để ý đến cô ta thì Lý Mai khuyến khích điều này, không có gì tốt hơn khi để cho người bạn tốt nhất của mình kết hôn với người tình của mình! Hứa muốn cho cô con gái tên Ngọc của mình kết hôn với Lý. Điều đó lại càng tốt! Lý sẽ có một người vợ trẻ đẹp đồng thời có cơ hội tốt hơn để tiếp tục liên lạc với người mẹ kế. Lý Mai và bà Hứa thực hiện các hành vi trộm cắp vàng cùng với Minh Ao. Sau đó giả thuyết mà ta vừa đề cập xảy ra một lần nữa: Minh Ao từ chối tiết lộ nơi cất giấu vàng và họ giết anh ta. Ngọc phát hiện ra vụ giết người và người mẹ kế ngoại tình nên cô bị giết chết để bịt miệng. Bà Hứa ghét cô ta và Lý thì thích vàng hơn là một cô vợ trẻ. Đến vụ giết hai người trong ngôi đền thì Lý Mai là một người đàn ông mạnh mẽ, cao lớn, thích săn bắn. Một đối thủ xứng đáng của ngươi trong đại sảnh tối, Mã Tông. Có phản đối gì không, chấp sự ?
      Lão Hồng nghe những điều này với một vẻ nghi ngờ. Bây giờ ông hỏi:
      - Làm thế nào chúng ta có thể lý giải giả thuyết này qua nỗ lực của Lý Mai cố tình nói xấu bà Hứa, thưa ngài? Ông ta đứng bên ngoài chỉ cho chúng ta những vấn đề xung quanh câu chuyện.
      - Điều đó có thể là một thủ đoạn thông minh, có nghĩa là tung hỏa mù vào chúng ta. Lý biết rằng chúng ta chẳng có bằng chứng nào chống lại bà Hứa. Và ông ta nói về cô ấy chính xác như những gì cô ấy nói với người vợ thứ ba của ta. Phải, chúng ta đã có hai người đàn ông và một phụ nữ. Thẻ thứ tư là một người phụ nữ nữa. Tôi lật nó lên và đặt nó bên cạnh Lý Mai.
      Lão Hồng nghiêng người về phía trước. Ông vô cùng kinh ngạc khi đọc cái tên trên đó.
      - Tu viện trưởng ! – ông kêu lên.
      - Phải, Tu viện trưởng. Hãy nhớ rằng cô ta là góa phụ của ông chủ tiệm vàng và biết Lý Mai, người đồng nghiệp của chồng cô ta. Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy và Lý Mai trở thành người tình bí mật? Hồ sơ nói rằng ông Trương chồng cô ta đã chết trong tháng đầu tiên của năm Tỵ vì một cơn đau tim đột ngột. Ông ta phát hiện ra tội ngoại tình của người vợ và cặp đôi này đã giúp ông ta rời khỏi thế giới này. Hoàn cảnh sụp đổ của ông Trương cần phải xem xét, ta nghĩ thế. Dù sao có một cột mốc rất quan trọng là đúng vào tháng mà vàng bị đánh cắp thì cô ta đã trở thành Tu viện trưởng của Tu viện, một địa điểm lý tưởng của một người quan tâm đến ngôi đền bỏ hoang, những người có thể tìm kiếm vàng chôn giấu tại đó mà không gây xáo trộn ! Cuối cùng, cô ta biết trước là Mã Tông sẽ đến thăm ngôi đền. Ta đã nói điều đó với cô ta trong bữa tối sinh nhật. Và cô ta đã rời bữa tiệc rất sớm, trước khi món tráng miệng được phục vụ. Bởi vì cô ta bị đau đầu, cô ấy nói thế.
      - Vì vậy cô ta có thể dễ dàng quay lại ngôi đền để dụ tôi ra giếng – Mã Tông nhận xét cay đắng – Và đêm qua, sau khi đã thiết lập cái bẫy tại bức tường đổ nát, cô ta có rất nhiều thời gian để quay lại Tu viện trong khi tôi cố gắng bắt Lý Mai trong hội trường ngôi đền. Nhưng về cô Ngọc thì thế nào , thưa đại nhân ?
      - Cùng câu chuyện như trước: Ngọc bắt gặp họ tại đó khi họ giết chết Minh Ao.
      - Tu viện trưởng thậm chí tự tay giết chết cô gái nghèo – Mã Tông nói thô tục – Người giúp việc của cô ta nói với tôi rằng con chó cái đó rất tàn nhẫn khi đánh đập cô! Nhưng chính xác những gì đã xảy ra với cô Ngọc, thưa đại nhân ?
      - Theo Tala – quan án trả lời chậm rãi – cô Ngọc đã bị gãy cổ và chết vào ngày 10, cùng với ngày cô biến mất. Theo tin nhắn trong hộp gỗ mun, tất nhiên,  thì cô ấy đã chết vào khoảng ngày 12.
      - Ngày của tin nhắn phù hợp với tình trạng suy kiệt của cô – lão Hồng nhận xét – cô ấy đã bị giam giữ từ ngày thứ 10 đến ngày thứ 12, trong tình trạng không có thức ăn hoặc đồ uống!
      Địch công lật lên thẻ thứ năm.
      - Thẻ này ta ghi tên của Lý Cố, họa sĩ. Hãy nhìn xem, ta đưa thẻ của anh ta giữa bà Hứa và Tu viện trưởng. Bây giờ, Lý Cố có một cơ hội tốt để biết được bí mật về số vàng như là người anh Lý Mai, bởi vì anh ta sống tại nhà của anh mình. Đối với cùng một lý do, anh ta đã gặp được Minh Ao và người phụ nữ tên sau này là bà Hứa.
      Quan án di chuyển thẻ Lý Cố đến gần thẻ bà Hứa và nhìn cả hai với nụ cười hài lòng:
      - Ta phải thú nhận là ta thích sự kết hợp này! Ta thích nó nhất. Người phụ nữ gợi cảm kết hôn với người chồng già và một họa sĩ vô trách nhiệm luôn tin tưởng vào tình yêu lãng mạn. Và cả hai đều gần trung niên, khi niềm đam mê cháy lên thì ngọn lửa của nó còn dữ dội hơn là của thời trai trẻ.
      - Lý Cố cũng biết rằng tôi sẽ đến thăm ngôi đền – Mã Tông lẩm bẩm – Tôi đã nói với anh ta điều đó khi tôi gặp anh ta trên đường đến cửa thành phía Đông. Và Lý từng sở hữu cái hộp gỗ mun! Bên cạnh đó anh ta là một nhà leo núi, một tên khỏe mạnh ! Đó là lý do tại sao anh ta có thể trốn thoát được khi tôi cố gắng bắt anh ta trong hội trường của ngôi đền!
      Địch công gật đầu. Ông chuyển thẻ của Lý Cố đến gần Tu viện trưởng.
      - Sự kết hợp này – ông nói – rõ ràng là kém hấp dẫn nhất. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng Lý Cố vẽ những hình ảnh khủng khiếp của Phật giáo một cách chuyên nghiệp nhất. Anh ta phải có một nghiên cứu sâu sắc những bản vẽ trước đây được vẽ trong ngôi đền bỏ hoang, và ở đó có thể anh đã gặp Tu viện trưởng, người đã là một Phật tử nhiệt thành khi còn là bà Trương. Phải, ta lấy thẻ thứ sáu. Các ngươi thấy rằng ta ghi tên Giang.
      - Giang đã chết ! lão Hồng kêu lên.
      - Chúng ta không nên bỏ qua người chết, bác Hồng. Mượn một câu nói của Tala. Ta đưa thẻ của Giang lên trên thẻ Lý Cố và sau đó đặt thẻ của bà Hứa bên cạnh nó. Hãy nhìn xem, bây giờ chúng ta có một sự kết hợp chính đáng hơn là của bà Hứa và Lý Cố ! Một người phụ nữ thất vọng, gợi cảm và một thanh niên trẻ, vui vẻ sống chung dưới mái nhà! Cô ấy sẽ nói với Giang về số vàng và nhờ anh ta làm vài công việc thô bạo. Chúng ta đã nhìn thấy xác chết của Giang, anh ta là một người mạnh mẽ có thể dễ dàng xử lý cả hai người Minh Ao và cô Ngọc.
      - Nhưng sau đó Giang đã bị sát hại cùng với Trịnh San ! – lão Hồng phản đối.
      - Chính xác! Đó là lý do tại sao ta lại đặt thẻ của Giang lên trên thẻ Lý Cố. Vì trong những tháng sau hành vi trộm cắp, các mô hình đã thay đổi. Bà Hứa chuyển sang yêu Lý Cố. Cô ta nói với Giang rằng cô ta bỏ rơi anh ta và anh có thể nói lời tạm biệt với số vàng. Tuy nhiên, Giang không cam chịu điều đó. Anh ta đến gặp Lý Cố và nói rằng anh ta không quan tâm đến bà Hứa nhưng anh ta muốn một nửa số vàng. Để theo dõi cặp đôi này, anh ta buộc Lý Cố phải sử dụng anh ta và đe dọa sẽ kể tất cả mọi chuyện cho ông già Hứa. Sau đó, tất nhiên, Giang nhận ra rằng Lý Cố không phải là một người đàn ông có thể dễ dàng đe dọa và anh ta quyết định thử tìm vàng một mình, để có tất cả. Vì vậy, anh ta thuê Trịnh San, một tên trấn lột chuyên nghiệp để giúp anh ta tìm kiếm trong ngôi đền bỏ hoang. Ở đó, họ đã bị ám sát bởi Lý Cố và bà Hứa.
      Địch công nhặt sáu thẻ. Dựa lưng vào ghế của mình ông xáo trộn chúng và nói:
      - Tất nhiên là có thể có vài kết hợp khác. Nhưng theo chúng ta đã khảo sát, ta nghĩ rằng đây là các kết hợp cần thiết mà chúng ta phải tính đến.
      - Vẫn còn một thẻ trên bàn, thưa đại nhân – lão Hồng cho biết.
      Quan án ngồi thẳng lên.
      - A, đúng thế, thẻ thứ bảy!
      Ông lật nó lên. Đó là màu đen.
      Ông giơ nó lên và chậm rãi nói:
      - Ta đã viết một cái tên trên đó, dự kiến. Có lẽ là tên của bóng ma. Bóng ma của ngôi đền. Sau đó, tuy nhiên, ta đã bôi đen nó. Thẻ này có nghĩa là chết.
      Ông đặt thẻ đen vào chung với các thẻ khác, xáo trộn chúng lên và ném vào ngăn kéo bàn của mình. Ông khoanh tay và tiếp tục nói:
      - Thông thường khi chúng ta đi đến giai đoạn này của vụ án chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc điều tra rất mất thời gian và công sức. Chúng ta phải theo dõi chi tiết các tiền đề của nghi phạm của chúng ta, tìm hiểu ở đâu và với người nào mà họ thực hiện các tội ác, đặt câu hỏi với các chủ tiệm, các người dân,… Điều đó sẽ mất vài tuần, có khi vài tháng thậm chí nếu có cả những người bạn của chúng ta, Triệu Thái và Tào Can, cùng tham gia. May mắn thay, chúng ta đang ở vị trí có thể rút ngắn thời gian.
      Ông kéo bản sơ đồ ngôi đền do Xuân Vân vẽ về phía ông. Chỉ vào nó với ngón tay trỏ của mình, ông tiếp tục:
      - Cảm ơn bức phác họa tuyệt vời, chúng ta có thể tiến hành trong đêm nay một bài kiểm tra quyết định.
      Nửa giờ trứơc đây, ta đã viết hai bức thư. Một bức cho ông và bà Hứa và bức thứ hai cho người bạn của họ, Lý Mai, chủ ngân hàng. Ta mời họ đến ngôi đền bỏ hoang trong hai giờ nữa vì ta muốn nói với họ kết quả của việc điều tra của ta về cô Ngọc.
      - Thế còn Lý Cố và Tu viện trưởng, thưa đại nhân ? – Mã Tông hỏi.
      - Về Tu viện trưởng, ta sẽ dùng tư cách cá nhân đi đến Tu viện. Ta sẽ đến đó để xem Phương được chăm sóc thế nào. Về Lý Cố, ngươi hãy đi đến nhà anh ta ngay bây giờ, Mã Tông. Hãy cho anh ta biết ta yêu cầu ngươi đưa anh ta đi đến ngôi đền bỏ hoang, bởi vì ta muốn để cho anh ta xem một cái gì đó mà không có bất cứ ai biết về nó, để hỏi ý kiến anh ta. Đưa anh ta lên đồi bằng con đường phía sau vì ta không muốn anh ta biết ta còn những người khách khác nữa. Giữ anh ta chờ đợi phía sau ngôi đền. Khi ta cần anh ta, ta sẽ cho ngươi biết. Sau đó, ngươi sẽ đưa anh ta vào hội trường bằng cánh cửa nhỏ phía sau.
      Khi Mã Tông đứng lên, quan án nói nhanh:
      - Hãy quan sát anh ta mọi lúc, Mã Tông! Anh ta bị tình nghi là kẻ sát nhân!
      - Tôi sẽ quan sát anh ta mọi lúc! - Mã Tông nói một cách dứt khoát khi đi ra.
      Địch công cũng đứng lên.
      - Hãy đi theo ta, bác Hồng! Ta phải có mặt tại đó trước khi những người khách của ta đến. Ta muốn thử nghiệm lý thuyết của ta trước khi kiểm tra nghi phạm của ta!
       
      #18
        LocBH

        • Số bài : 132
        • Điểm: 55
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 06.12.2012
        • Trạng thái: offline
        Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 11.07.2013 22:11:46 (permalink)
        0
        Chương 20
        Địch công nói về tình tiết các vụ án
        Bí mật trong ngôi đền cổ được phát hiện
         
        Các lính canh tại cổng thành phía Đông nhìn chằm chằm với vẻ ngạc nhiên đoàn tuỳ tùng của tòa án. Lần đầu tiên có đến hai bộ đầu cưỡi ngựa vừa đánh chiêng vừa hô vang :” Tránh đường! Tránh đường! Tránh đường cho Quan án sát !”. Sau hai người lính cưỡi ngựa là hai người khác, mỗi người cầm trên tay một đèn lồng lớn bằng giấy dầu màu đỏ có dòng chữ “ Tòa án của Lan Phương”. Phía sau họ là kiệu chính thức của Địch công được mười người mặc đồng phục khiêng trên vai. Đội trưởng cưỡi ngựa đi bên cạnh kiệu và 12 bộ đầu đi phía sau.
        Khi những người khuân vác, những tên vô công rỗi nghề và ăn xin ngồi dọc theo con đường bên ngoài cổng thành thấy đoàn người đi qua họ vội vàng đứng lên để đi theo. Đội trưởng hét vào mặt họ không cho đi theo nhưng cửa rèm kiệu được nâng lên. Địch công nhìn ra ngoài và nói với đội trưởng:
        - Hãy để họ đi theo nếu họ muốn!
        Địch công và lão Hồng xuống kiệu từ dưới bậc thang cuối cùng của cầu thang. Rút kinh nghiệm từ lần trước, lần này quan án không mặc quan phục chính thức của mình, ông chọn một chiếc áo dài bằng vải màu xám có đường viền đen, một chiếc thắt lưng đen bằng lụa mỏng. Trên đầu đội một chiếc mũ vuông bằng the đen.
        Trong khoảng sân trước của ngôi đền, các bộ đầu đặt những chiếc đèn lồng có dấu hiệu của tòa án xuống đất ở hai bên cổng đền. Quan án bảo họ đợi ở đó. Ông đi vào sảnh chính cùng với lão Hồng, đội trưởng và một bộ đầu lớn tuổi, người này mang theo hai chiếc đèn lồng, một chiếc thang dây và một cuộn dây thừng nhỏ.
        Họ ở trong hội trường một thời gian dài. Khi Địch công bước xuống sân trước một lần nữa, khuôn mặt ông tái nhợt và buồn bã dưới ánh sáng của những ngọn đèn lồng. Ông nói cộc lốc với đội trưởng nhờ tiếp những người khách của ông và ra lệnh cho họ phải chờ đợi trong sân phía trước. Những bộ đầu đặt các ngọn đuốc trong đại sảnh và quét sàn nhà. Sau khi đã ra các lệnh cần thiết, ông cùng với lão Hồng đi dọc theo con đường dẫn đến Tu viện.
        Khi Tu viện trưởng đính thân ra mở cổng, quan án cảm ơn nồng nhiệt bà đã chăm sóc người bộ đầu bị thương và nói rằng ông muốn nhìn thấy anh ta. Tu viện trưởng đã đưa họ đến một căn phòng nhỏ của nhà nguyện, nơi Phương đang nằm trên một chiếc giường bằng tre. Xuân Vân đang ngồi xổm trước một cái lò than đặt trong góc nhà, quạt than để nấu thuốc. Địch công khen ngợi người bộ đầu trẻ tuổi đã phát hiện ra cái đầu bị chôn vùi và chúc anh ta nhanh chóng hồi phục.
        - Tôi đang được chăm sóc rất tốt, thưa đại nhân. – Phương nói với lòng biết ơn – Tu viện trưởng đã băng bó vết thương và cứ mỗi hai giờ Xuân Vân lại cho tôi uống thuốc để hạ sốt.
        Lão Hồng nhận thấy cái nhìn trìu mến của người bộ đầu trẻ tuổi dành cho Xuân Vân và ông nhìn thấy cô đỏ mặt.
        Trở lại sân trước, Địch công nói với Tu viện trưởng:
        - Tối nay ta đã mời một vài người đến ngôi đền bỏ hoang để thảo luận về các vụ giết người xảy ra tại đó thời gian gần đây. Ta cũng muốn bà có mặt tại đó. Khu vực này thuộc thẩm quyền tôn giáo của bà nên phải cần sự có mặt của bà.
        Tu viện trưởng không bình luận. Bà nghiêng đầu tỏ vẻ đồng ý và kéo khăn trùm đầu lên che đầu của mình. Sau đó theo Địch công và lão Hồng ra ngoài.
        Ông Hứa đang đi lại quanh sân, hai tay chắp sau lưng. Trong dịp này ông đã mặc một chiếc áo dài màu xanh lá cây đậm với đường viền màu đen và trên đầu đội một chiếc mũ cao màu đen làm cho ông có dáng vẻ một vị quan chức. Vợ ông mặc một chiếc áo choàng màu đen với tấm mạng che mặt, đang ngồi trên một tảng đá lớn. Ông Lý Mai đứng bên cạnh cô.
        Địch công giới thiệu một cách kiểu cách ông Hứa và ông Lý cho Tu viện trưởng. Khi đó mới biết là Tu viện trưởng đã quen biết bà Hứa khi bà này đã đến Tu viện vài lần để thắp hương. Đứng ở trung tâm của sân trước họ trao đổi với nhau những lời chào hỏi lịch sự thông thường. Ánh sáng êm dịu của hai chiếc đèn lồng lớn làm cho các bức tường màu xám của ngôi đền bớt đi vẻ gớm ghiết. Nếu không có những bộ đầu và bảo vệ đứng gần cổng có thể tưởng đây là một nhóm người nhàn nhã đang đứng trong sân đền để thưởng thức một buổi tối mát mẻ.
        Địch công băng qua sân. Cánh cửa ra vào sáu cánh được mở toang và họ bước vào đại sảnh chính, bây giờ đã được thắp sáng rực rỡ bằng nhiều ngọn đuốc lớn. Những bộ đầu đã cắm chúng vào những cái lổ trên tường, được tạo ra cho mục đích đó. Đi bộ lên chiếc bàn thờ ở phía sau, Địch công nghĩ rằng trong những ngày xa xưa, khi các bức tường vẫn còn được bao phủ bởi các bức tranh tôn giáo tuyệt đẹp và bàn thờ được để đầy các vật nghi lễ thì đại sảnh sẽ xuất hiện với một vẻ ấn tượng nhất. Ông đã đi đến bàn thờ và đứng quay lưng lại với nó. Ông ra hiệu cho ông bà Hứa đứng đối mặt trực tiếp với ông. Sau đó yêu cầu Tu viện trưởng đứng bên phải họ và Lý Mai bên trái họ. Trong khi đó, đội trưởng đi đến bên trái bàn thờ và người bộ đầu lớn tuổi bên phải. Họ đứng yên tại đó. Lão Hồng ở phía sau những cây cột cùng với sáu người lính.
        Quan án nhìn bốn người đang đứng trước mặt mình với đôi mắt buồn rầu, chậm rãi vuốt ve bộ râu dài màu đen của ông. Sau đó, ông nói với ông Hứa một cách nghiêm trọng:
        - Ta rất lấy làm tiếc khi phải thông báo cho ông là cô Ngọc, đứa con gái của ông đã chết. Cô ta đã qua đời tại đây, trong hội trường này.
        Sau khi nói xong, ông nhanh chóng bước qua bên trái. Khi đi ngang qua đội trưởng, ông quát vào người này:
        - Di chuyển cái bàn!
        Đội trưởng nắm chặt đầu bên trái cái bàn bằng cả hai tay, người bộ đầu phía bên kia cũng làm tương tự. Địch công nhìn chăm chú vào bốn người ở phía trước bàn thờ. Ông bà Hứa trao đổi với nhau một cái nhìn ngơ ngác, Lý Mai nhìn chằm chằm vào quan án với đôi lông mày nhướn lên, Tu viện trưởng đứng cứng nhắc và quan sát đội trưởng cùng người bộ đầu với đôi mắt to của bà. Họ đã nghiêng cái bàn đi một chút sau đó giữ nguyên ở vị trí đó.
        Sau một khoảng thời gian ngưng đọng khó chịu, Địch công nói với đội trưởng:
        - Dừng lại!
        Khi họ cho cái bàn quay lại vị trí ban đầu, quan án quay lại vị trí cũ phía trước bàn. Một lần nữa ông nói với Hứa.
        - Con gái của ông, ông Hứa, đã trở nên say mê người thư ký của ông, Giang Mậu Tề. Ông không thể đổ lỗi cho điều đó. Cô đã mất đi người mẹ vào cái tuổi cần có mẹ nhất, và cô đã đọc quá nhiều để đưa mình vào những tư tưởng lãng mạn. Cô dễ dàng trở thành nạn nhân của một người đàn ông trẻ tuổi, phóng đãng và nhiều kinh nghiệm như Giang. Anh ta đã chiếm một vị trí trong trái tim của cô, ông Hứa. Sau khi cô đã nói với ông vào cái đêm định mệnh ấy, cô đã chạy ra khỏi nhà. Không phải chạy đến nhà người dì như ông đã nghĩ mà chạy đến ngôi đền hoang vắng này. Cô biết rằng Giang thường đến đây. Cô muốn nói với anh ta là ông đã từ chối không cho cô kết hôn với anh ta và muốn anh ta tư vấn cho cô họ nên làm như thế nào. Tuy nhiên, Giang không có ở đây vào đêm đó. Cô tìm thấy tại đây một người đàn ông khác. Một kẻ giết người, một người chỉ nhìn vào kết quả tội ác ghê tởm của mình.
        Người đàn ông này đã tổ chức việc trộm 50 thỏi vàng của người Thủ quỹ Hoàng gia, việc đánh cắp này xảy ra tại đây gần một năm trước vào ngày 2 tháng 8 năm Tỵ. Để đột nhập vào phòng ngủ của người Thủ quỹ và ăn cắp vàng, anh ta đã sử dụng một người thợ khóa lành nghề tên là Minh Ao.
        Có một tiếng kêu tắt nghẹn. Bà Hứa đưa tay lên miệng. Chồng bà đưa một cái nhìn về phía bà và định đi đến để hỏi vợ mình chuyện gì đã xảy ra nhưng Địch công đưa tay ngăn lại.
        - Ông cần phải biết một thực tế, ông Hứa, rằng trước khi lấy ông thì vợ của ông đã có một cuộc sống khó khăn. Một thời gian trước đó cô ta sống với Minh Ao. Em trai ông ta báo với tòa án là anh mình mất tích vào ngày 6 tháng 9. Đó là năm tuần sau khi hành vi trộm cắp vàng xảy ra và bốn ngày trước khi cô Ngọc biến mất. Người chủ mưu đã ra lệnh cho Minh Ao giấu vàng tại ngôi đền bỏ hoang này và Minh Ao đã giấu nó rất chuyên nghiệp vì ông ta là một thợ khóa lành nghề, quá quen thuộc với những bức tường bí mật, các ngăn kéo ẩn và tất cả những thứ như thế. Ông nghĩ rằng ông phải được hưởng nhiều hơn số vàng được chia sẻ mà người chủ mưu đã hứa nên từ chối tiết lộ cho người này vị trí chính xác nơi ông đã giấu vàng. Ta cho rằng lúc đầu tên chủ mưu đã cố gắng để làm cho Minh Ao tiết lộ nơi giấu vàng và khi ông ta từ chối thì hắn bắt đầu đe dọa và…
         
         
         
        Ông quận trưởng Hứa và Tu viện trưởng trước Địch công
         
        - Tất cả những điều này có vẻ chẳng liên quan gì đến tôi – ông Hứa ngắt lời với vẻ sốt ruột – Tôi muốn biết ai đã giết con gái của tôi và bằng cách nào.
        Địch công quay qua ông chủ ngân hàng Lý Mai.
        - Kẻ giết người là em trai của ông, họa sĩ Lý Cố.
        Khuôn mặt tròn của Lý Mai trở nên nhợt nhạt.
        - Em…em của tôi ? – ông lắp bắp – Tôi biết rằng nó không tốt … Nhưng thề có trời đất, một vụ giết người…
        - Em trai của ông – quan án tiếp tục – đã thường xuyên đến ngôi đền này trong nhiều năm qua để nghiên cứu các hình ảnh Phật giáo ở đây. Bằng cách nào đó anh ta biết được sự tồn tại của một hầm mộ sâu dưới bàn thờ này. Như ông đã biết, hầu hết các ngôi đền lớn đều có một hầm mộ bí mật để cất giấu các vật dụng nghi lễ có giá trị của họ trong thời kỳ biến động và là nơi ẩn nấp cho các tu sĩ. Lý Cố có lẽ đã lừa Minh Ao vào hầm mộ sau đó nói với ông ta là sẽ để cho ông chết đói nếu ông không tiết lộ nơi cất giấu vàng. Điều này xảy ra vào đêm 6 tháng 9, đêm Minh Ao biến mất. Bốn ngày sau, vào ngày thứ mười, Lý Cố mở hầm mộ. Anh ta đã bỏ Minh Ao ở đó quá lâu, người thợ khóa đã chết mà không cần phải tiết lộ bí mật. Con gái ông, ông Hứa, đã nhìn thấy Lý Cố đứng trước cửa hầm mộ mở ra và anh ta đã ném cô vào bên trong. Thi thể họ vẫn còn tại đó. Hãy đến gần đây, tất cả các người !
        Địch công đi đến bên cạnh người đội trưởng và nói cộc lốc:
        - Mở hầm mộ!
        Một lần nữa đội trưởng và người bộ đầu nghiêng bàn thờ. Sau đó với một nỗ lực họ đẩy nó ra khỏi tường từng phân một. Khi khoảng cách là năm tấc, một phần sàn đá khoảng một mét đột nhiên nhô lên, quay quanh một trục nằm dọc theo chân tường nơi trước kia là chỗ đặt bàn thờ. Một mùi thối kinh tởm bốc lên từ cái lỗ hổng tối tăm.
        Theo sự ra dấu của quan án, đội trưởng thắp sáng một cái đèn lồng và buộc vào một sợi dây thừng mảnh. Trong khi ông ta thả nó xuống hầm mộ, quan án ra hiệu cho ông Hứa đến sát mép hầm. Họ cùng nhau nhìn xuống.
        Các bức tường gạch hoàn toàn nhẵn nhụi sâu xuống trong gần năm mét. Bên dưới chứa đầy rác thải: hộp gỗ nhỏ và lớn, một vài cái lọ bằng đất nung và chân nến bị hỏng. Ở bên trái là hài cốt của một phụ nữ nằm úp mặt xuống đất. Mái tóc dài bao phủ xung quanh cái sọ, xương lộ ra từ chiếc áo màu nâu bị mục nát. Ở phía bên kia, gần bức tường, là những gì còn lại của một người đàn ông nằm úp mặt xuống đất, cánh tay vung ra. Qua những lổ hổng trong tay áo bị rách, những thỏi vàng lấp lánh trong ánh sáng của ngọn đèn lồng.
        - Ta cần một cái thang dây – Địch công nói. Giọng nói của ông bị bóp nghẹt qua chiếc khăn được ông kéo lên che mũi và miệng của mình – Trên bức tường cạnh thi thể Minh Ao có một hộc ẩn. Trong giây phút cuối cùng khủng khiếp của Minh Ao tại đây, ông ta đã phát điên vì đói khát nên đã mở cái hộc ẩn này, ông lấy từ đó các thỏi vàng và nhét chúng vào tay áo của mình. Sau đó ông ngã ra và chết. Trước khi kẻ giết người đẩy Minh Ao vào hầm mộ, hắn ta tất nhiên đã kiểm tra rất cẩn thận nơi này xem có phù hợp với việc cất giấu vàng. Tuy nhiên hắn ta thất bại trong việc tìm chiếc hộc ẩn giấu bên trong các bức tường. Và khi hắn ta mở cửa hầm mộ và thấy Minh Ao đã chết, hắn ta cũng không nhìn thấy vàng. Chúng ta có thể nhìn thấy vàng bởi vì bây giờ chiếc áo của Minh Ao đã bị mục nát và vàng lộ ra. Vì thế kẻ giết người không biết rằng vàng nằm tại đây và hắn ta đã bỏ ra một thời gian dài tìm kiếm không kết quả bên trong ngôi đền.
        Ông Hứa quay lại, khuôn mặt tái mét.
        - Con quỷ độc ác đã giết chết đứa con gái tội nghiệp của tôi ở đâu ? – ông ta hỏi bằng giọng khàn khàn.
        Địch công gật đầu với đội trưởng, Ông ta rời hội trường bằng cách cửa hẹp phía sau. Sau đó, quan án chỉ vào cánh cửa bẫy.
        Như các người đã thấy, cửa bẩy được làm bằng gỗ rất dày. Chúng được bao phủ bởi một lớp vữa và các tấm đá thêm vào bên trên. Cánh cửa rất nặng và khi đóng cửa không phát ra tiếng động. Ở đầu kia có một đối trọng nằm ngầm bên ngoài. Hai cái nêm giữ nó cân bằng. Nếu nghiêng cái bàn thờ và đẩy nó về phía trước song song với bức tường thì cái nêm được giải phóng. Một cái cửa bí mật rất tinh xảo.
        Đội trưởng bước vào bên trong với một người đàn ông cao lớn. Mã Tông theo sát phía sau.
        Ngay khi người đàn ông nhìn thấy hầm mộ mở ra và có nhiều người đứng đó, anh ta dùng cánh tay che mặt lại. Nhưng đã quá muộn.
        - Giang! – Bà Hứa khóc – Tại sao ...
        Người đàn ông quay người định bỏ chạy nhưng Mã Tông đã nắm lấy và ghìm chặt tay anh ta bằng một đòn khóa tay của đô vật. Đội trưởng xích anh ta lại bằng dây xích.
        Thân hình cao lớn của Giang chùng xuống. Sau đó anh đứng thẳng lên với đôi mắt tuyệt vọng, khuôn mặt nhợt nhạt như một xác chết.
        - Em trai của tôi ở đâu ? – Lý Mai hét lên.
        - Em trai của ông đã chết, ông Lý – quan án nói nhẹ nhàng – Anh ta là thủ phạm của hai vụ giết người và sau đó đã bị giết chết.
        Ông ra hiệu cho đội trưởng. Cùng với người bộ đầu lớn tuổi, đội trưởng đã chuyển cái bàn trở về vị trí ban đầu của nó sát bức tường. Cánh cửa hầm từ từ đóng lại một lần nữa. Địch công trở lại vị trí của mình trước bàn thờ.
        - Ông có quyền được nghe toàn bộ câu chuyện, ông Lý. Ta sẽ kể toàn bộ câu chuyện theo cách của ta. Kể từ khi người em của ông đã chết, một phần những gì ta kể chỉ là phỏng đoán. Nhưng Giang Mậu Tề sẽ kể tiếp những gì còn thiếu. Phải, sau khi Lý Cố giết chết Minh Ao và cô Ngọc, anh ta bắt đầu việc tìm kiếm tại ngôi đền. Nhưng từ khi anh ta biết tất cả những tên đê tiện của thị trấn thường xuyên đến đây vào ban đêm và việc tìm kiếm của mình cũng bao gồm cả khu vườn, anh ta cần có sự giúp đỡ. Vì vậy anh ta đã nhờ đến sự giúp đỡ của Giang. Lý Cố đã nói gì với ngươi, Giang ?
        Người đàn ông bị xích nhìn lên với đôi mắt hoảng hốt.
        - Anh ta nói rằng các tu sĩ đã giấu một kho báu tại đó – anh lẩm bẩm – Tôi…tôi nghi ngờ về điều đó. Tôi tìm thấy một tờ giấy chi chú trong phòng của Lý về 50 thỏi vàng và…
        - Và ngươi nghĩ rằng ngươi có thể tự tìm lấy cho mình tốt hơn là những gì Lý đã hứa – Địch công ngắt lời anh ta – Ngươi đã thuê tên trấn lột chuyên nghiệp Trịnh San và cùng nhau lập ra kế hoạch dụ Lý đến ngôi đền và giết anh ta. Trịnh San siết cổ Lý từ phía sau. Sau đó ngươi thực hiện kế hoạch giết người độc ác thứ hai của ngươi. Ngươi chờ đợi cho đến khi Trịnh San đã kết thúc cuộc sống của Lý và đứng cúi xuống nạn nhân của mình. Sau đó, ngươi đâm con dao của ngươi vào lưng Trịnh San. Tại sao ngươi phải chờ đợi một tuần trước khi giết Lý ? Và tại sao ngươi lại cố gắng đến hai lần để giết phụ tá của ta trong hai đêm liên tiếp ? Tại sao ngươi không chờ đợi một vài ngày, cho đến khi chúng ta từ bỏ ý định tìm kiếm trong ngôi đền ? Nói ngay, Giang !
        Đôi môi của Giang di chuyển nhưng không có âm thanh nào được phát ra.
        - Nói sự thật ! – quan án quát.
        - Tuần trước … Tôi đã lục lọi giấy tờ của Lý một lần nữa khi anh ta đi ra ngoài. Anh ta đi đến hiệu sách cũ gần như mỗi ngày. … Cuối cùng anh ta đã tìm thấy cái anh cần tìm. Đó là một bộ sưu tập những lá thư được viết bởi trụ trì của ngôi đền cách đây hơn trăm năm. Một lá thư trong đó nói về việc xây dựng một căn hầm bí mật nằm trong ngôi đền. Khi Lý đã mua một cái thang dây … Tôi phải tiến hành mọi việc thật nhanh chóng vì tôi không thể mạo danh Lý thêm vài ngày nữa. Tôi phải nhanh chóng lấy được số vàng và biến khỏi đây…
        - Ngày mai, ngươi sẽ trả lời đầy đủ về tội ác của ngươi tại tòa án – Địch công ngắt lời – Dẫn tù nhân đi, đội trưởng, và cho sáu người áp giải hắn ta vào tù! Ông Hứa, ngày hôm qua ông hỏi ta đã tìm ra manh mối gì về sự biến mất của con gái ông và phát hành một cáo thị. Bây giờ ta trả lời câu hỏi của ông. Ta đã tìm thấy một bức thư cầu cứu ký tên con gái của ông nói rằng cô ta bị giam giữ tại đây. Nó được bỏ vào một cái hộp bằng gỗ mun cũ. Nắp hộp được trang trí một hình tròn màu xanh ngọc, chạm khắc thành hình thức cách điệu của chữ “Thọ”. Ai đó đã khắc một bên của chữ Thọ từ “lối vào” và ở phía bên kia từ “bên dưới”. Bây giờ thì hình dạng của chữ Thọ đó tương đồng với sơ đồ của ngôi đền này. Hình chữ nhật ở trung tâm tượng trưng cho đại sảnh, các đường bị móp bên cạnh là phòng của các tu sĩ, hai hình vuông tượng trưng cho hai tòa tháp. Cái hộp rõ ràng được lựa chọn bởi vì sự giống nhau này, nó bổ sung cho các thông tin của lời nhắn. Các thông báo đã nêu rõ thời gian và vị trí của cái hộp. Vị trí được chỉ ra một cách chính xác bởi từ “bên dưới” được khắc vào bên cạnh bức tường phía sau đại sảnh : nó chỉ ra rõ ràng có một hầm mộ dưới bàn thờ!
        - Con gái tôi đã tìm thấy cái hộp trong hầm mộ - Hứa lẩm bẩm – nhưng làm thế nào nó…
        Địch công lắc đầu.
        - Tin nhắn bên trong được ký với tên con gái ông, ông Hứa, nhưng không phải do cô ấy viết. Khi rơi vào hầm mộ này cô ta đã bị gãy cổ và chết ngay lúc đó. Chiếc hộp là một trò lừa bịp phức tạp, nó được tạo ra không phải để phục vụ cho vụ án này. Nhưng trò lừa bịp này đã giúp ta, tất nhiên, để tái tạo lại hành vi tội phạm và thu hút sự chú ý của ta đến một hầm mộ. Chiếc hộp được tìm thấy gần một hố thỏ, trên sườn đồi phía sau ngôi đền. Đó là một điểm để đưa không khí vào hầm mộ. Hầm mộ này có tất cả bốn đường thông khí, để giúp các tu sĩ không bị nghẹt thở khi họ trú ẩn trong đây vài ngày. Những hũ lớn trong hầm mộ chứa nước và gạo khô. Ta sẽ không giữ ông lâu hơn nữa, ông Hứa. Ta có trách nhiệm thu thập những gì còn lại của con gái ông cho vào quan tài và sẽ gởi đến ông để mai táng. Ta rất tiếc khi không thể cứu sống được cô ấy. Nhưng thượng đế đã trừng phạt kẻ giết cô ta. Và bây giờ những nghi ngờ về việc biến mất của con gái ông đã được giải quyết.
        Ông Hứa cúi đầu thật sâu để thi lễ. Sau đó, ông quay lại và đi thẳng ra cửa, theo sau là vợ của ông. Quan án nhanh chóng đi vượt qua bà ta và nói nhỏ:
        - Ngày hôm qua chồng bà đến tòa án không phải để tố cáo, bà Hứa. Ông ta muốn bảo vệ bà. Bây giờ bà có thể bắt đầu cuộc sống gia đình của bà một lần nữa. Đừng để mình bị cuốn vào những trò giải trí tầm thường. Bà đã thấy rằng nó có thể dẫn đến cái chết nhục nhã.
        Bà gật đầu và nhanh chóng đi theo chồng mình.
        Khi Địch công quay trở lại bàn thờ, ông thấy Lý Mai đang đứng tại đó, đầu cúi xuống nhìn chằm chằm vào cánh cửa bẫy khép kín.
        - Xin vui lòng chấp nhận những biểu hiện cho sự thông cảm chân thành của ta, ông Lý.
        Ông chủ ngân hàng cúi đầu chào.
        - Tôi vô cùng thương tiếc vị hôn thê của tôi, thưa đại nhân. Tôi đã luôn hy vọng là cô ta vẫn còn sống. Và tôi vô cùng đau khổ vì đứa em trai đã đem lại sự ô nhục cho dòng họ của tôi.
        - Ta rất tôn trọng nhân cách và con người của ông, ông Lý – quan án nói một cách nghiêm trọng – Một gia đình mà có một người đàn ông như ông có thể vượt qua được tất cả mọi chuyện.
        Lý Mai cúi chào một lần nữa và vượt qua hành lang của lối vào.
        Tu viện trưởng, người đã quan sát tất cả những việc này bằng đôi mắt lớn của bà, bây giờ từ từ lắc đầu và nói:
        - Ngôi đền định mệnh này đã trở thành nơi diễn ra những sự kiện khủng khiếp nhất, bởi vì nó đã bị xúc phạm bằng những nghi lễ không chính thống. Đức Phật đã rời bỏ nơi đây và những linh hồn ma quỷ và ma quỷ đến trú ngụ. Tôi phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng một buổi lễ cầu siêu. Tạm biệt, thưa ngài.
        - Hãy đưa Tu viện trưởng đáng kính về nhà, Mã Tông! – Địch công ra lệnh. Sau đó ông quay sang đội trưởng – Cho bốn người thuộc hạ của ông đến cổng phía đông thị trấn để lấy thang tre, hai chiếc quan tài, cuốc, xẻng và dây. Đầu tiên chúng ta sẽ thu dọn các xác chết sau đó là vàng. Cuối cùng là làm sạch hầm mộ. Hãy đi ra ngoài và chờ đợi trong sân, bác Hồng. Bầu không khí ẩm mốc ở đây đã trở thành không thể nào chịu đựng nổi !
        Quan án ngồi trên một tảng đá lớn dưới một trong những chiếc đèn lồng của tòa án, lão Hồng ngồi trên một cành cây. Từ phía bên kia của bức tường vang lên những giọng nói thì thầm xôn xao. Những người ăn xin và kẻ vô công rỗi nghề đi theo đoàn tuỳ tùng từ cổng thành phía đông đã háo hức đặt câu hỏi với những người bảo vệ, người đã mang tù nhân đi. Bây giờ thì họ đang túm tụm lại thảo luận về những sự việc đáng kinh ngạc vừa xảy ra.
        Lão Hồng hít thở bầu không khí trong lành với lòng biết ơn. Ông cố gắng sắp xếp các sự kiện đã nối tiếp diễn ra một cách chóng mặt nhưng ông không thể sắp xếp các mảnh với nhau, theo suy nghĩ của ông dường như Địch công đã cố ý để lại một số thiếu sót. Cái chính là, tất nhiên, quan án đã thu hồi lại được số vàng. Ông mỉm cười mãn nguyện. Điều này chắc chắn sẽ làm cho các nhà chức trách ở Thủ đô có sự đánh giá cao đối với quan án. Nó có nghĩa là sẽ có một nơi bổ nhiệm tốt hơn là cái thị trấn ảm đạm này.
        - Làm thế nào để vận chuyển vàng của triều đình, thưa ngài ? – lão Hồng hỏi.
        - Chúng ta có trách nhiệm đóng gói nó trong giấy dầu tại đây, bác Hồng, sau đó mang nó về tòa án trong kiệu của ta. Tại đó, chúng ta sẽ tiến hành kiểm kê chính xác số lượng vàng trước sự chứng kiến của những nhân chứng đáng tin cậy.
        Quan án rơi vào im lặng. Khoanh tay trong tay áo rộng của mình, ông nhìn lên hình bóng đối xứng hoàn hảo của ngôi đền in bóng trên nền trời đêm. Lão Hồng trầm tư vuốt chòm râu thưa thớt của ông. Sau một thời gian dài, ông nói:
        - Chiều nay, đại nhân đã đặt thẻ của Giang lên trên thẻ của Lý Cố. Ngài đã nghi ngờ Giang mạo nhận là họa sĩ ?
        Địch công nhìn xung quanh lão Hồng.
        - Phải, ta đã nghi ngờ, bác Hồng. Điều làm ta chú ý là mặc dù người tự xưng là họa sĩ có thể tiến hành một cuộc trò chuyện thông minh về lý thuyết của ảnh nghệ thuật, nhưng một người có học cũng có thể làm được điều đó, cái chính là anh ta không thể vẽ được một bức tranh mà ta đã yêu cầu. Lời bào chữa của anh ta thật là vô nghĩa. Một họa sĩ, người đã vẽ được những bức tranh tuyệt vời, chúng tôi đã nhìn thấy trong xưởng vẽ những bức tranh anh ta vẽ cảnh quan biên giới, một chủ đề mà anh ta hoàn toàn quen thuộc và ta đã trả một mức giá cao. Và ta chưa bao giờ nghe từ người vợ thứ ba của ta về việc giấy vẽ tốt rất khó khăn để mua tại Lan Phương. Ngoài ra, khi ta bất ngờ đến thăm anh ta, cùng với Mã Tông, ta nhận thấy màu vẽ trong đĩa đã khô cứng và phủ đầy bụi, chứng minh là nó đã không được sử dụng trong ngày hoặc lâu hơn. Hắn nói với chúng ta rằng Giang không phải là người truỵ lạc đã xác nhận sự nghi ngờ của ta, mặc dù ta phải thừa nhận một điểm Mã Tông từng nói là các ông chủ quán thường đưa ra thông tin sai lệch. Cuối cùng, bác Hồng, đã có sự bùng phát bạo lực trong ba ngày qua. Ba người thiệt mạng và có hai vụ tấn công nhằm giết chết Mã Tông! Ta có cảm giác là có một người khác đã bước vào vụ án, một người nào đó hoàn toàn mới đã biết về số vàng, một người đàn ông đã có một lý do gì đó để cố gắng rời khỏi nơi đây càng sớm càng tốt. Giả thuyết của ta là đã có một sự mạo danh. Mặc dù cả hai người, hoạ sĩ và Giang được biết đến là những kẻ có thói quen thất thường, vẫn có nguy cơ chủ tiệm hay người bán hàng của khu phố nơi họ sinh sống đặt những câu hỏi khó trả lời. Sau khi thử nghiệm với cửa bẫy đã chứng minh rằng ông bà Hứa, Lý Mai và Tu viện trưởng vô tội, ta biết rằng Giang Mậu Tề chính là người chúng ta cần.
        Viên chấp sự gật đầu.
        - Có thể thấy rõ một cố gắng phi thường tự kiềm chế để không nhảy ngược trở lại khi biết mình đang đứng trên cánh cửa bẫy, sẽ mở ra hầm mộ sâu năm thước!
        - Chính xác. Một định mệnh kỳ lạ đã xui khiến cả Giang và Lý đều không mở hộp gỗ mun và ta đã tìm thấy nó cùng với bức thư và bản sơ đồ ngôi đền của Xuân Vân. Và kỳ lạ hơn nữa là Giang, vì mong muốn bù đắp cho thất bại trong việc vẽ tranh, đã cố gắng tạo ấn tượng tốt với ta bằng cách nói cho ta biết làm thế nào anh ta nhận được chiếc hộp, không hề nghi ngờ những hậu quả nặng nề từ hành động đơn giản đó ! Một trường hợp kỳ lạ, bác Hồng. Một trường hợp thực sự kỳ lạ!
        Quan án lắc đầu và bắt đầu vuốt ve bộ râu dài của mình.
        Lão Hồng liếc xéo Địch công. Sau một lúc do dự, ông hắng giọng và nói :
        - Ngài đã giải thích tất cả mọi thứ, thưa đại nhân. Ngoại trừ bóng ma.
        Địch công sực tỉnh ra khỏi trạng thái mơ màng của mình. Nhìn dán chặt vào lão Hồng ông chậm rãi nói:
        - Bóng ma của ngôi đền sẽ không bao giờ xuất hiện ở đây một lần nữa, bác Hồng. Các mối quan hệ kỳ lạ, huyền bí và khác nhau xung quanh ngôi đền cổ này đã bị cắt đứt. Thế là tốt. Đến đây với chúng ta, Mã Tông!
        Thấy khuôn mặt đầy vẻ thất vọng của người phụ tá cao lớn, quan án vội vã hỏi:
        - Tình trạng của Phương đã trở nên tồi tệ hơn ?
        - Ồ không, thưa đại nhân. Tôi đã nhìn qua anh ta sau khi đưa Tu viện trưởng về nhà. Anh ấy đang rất tốt!
        Địch công đứng dậy.
        - Tốt! Có rất nhiều công việc cần phải thực hiện, Mã Tông. Chúng ta sẽ trở lại đại sảnh và mở hầm mộ. Những bộ đầu sẽ sớm có mặt tại đây với tất cả mọi thứ cần thiết để lấy hai xác chết và vàng.
        Quan án vượt qua sân, hai người phụ tá theo sau.
        Mã Tông thở ra một tiếng thở dài.
        - Phụ nữ - anh nói với lão Hồng đầy vẻ u sầu – là sinh vật hay thay đổi.
        - Đó là điều mọi người thường nói – viên chấp sự trả lời lơ đãng.
        Mã Tông đặt bàn tay to lớn của mình trên cánh tay ông.
        - Thanh niên tìm kiếm thanh niên, lão Hồng. Sống và học hỏi. Nhưng quá đau khổ.
        Lão Hồng đột nhiên nhớ đến cái nhìn trìu mến mà người bộ đầu trẻ bị thương đã nhìn Xuân Vân và sự đỏ mặt bất ngờ của cô ta. Vì vậy, ông chỉ gật đầu và nhanh chóng bước đi.
         
        #19
          LocBH

          • Số bài : 132
          • Điểm: 55
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.12.2012
          • Trạng thái: offline
          Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 20.07.2013 09:57:58 (permalink)
          0
          Chương kết
          Địch công tìm đến căn hầm bí ẩn
          Thầy Tu nói những lời sau cùng
           
          Bây giờ đã là gần sáng kể từ khi Địch công phát hiện được số vàng được chôn giấu trong ngôi đền bỏ hoang. Vàng của Thủ quỹ đã được kiểm kê cẩn thận và giá trị của nó được đánh giá trước sự chứng kiến của bốn nhân chứng, bốn người có uy tín nhất tại Lan Phương được triệu tập vội vã đến ngôi đền theo lệnh của tòa án. Sau đó các thanh vàng được đóng gói vào năm bưu kiện niêm phong cẩn thận và được đặt vào két sắt trong tòa án. Sáu lính gác đứng canh gác tại đó suốt đêm. Vào buổi sáng Mã Tông sẽ đem vàng đi đến quận với sự bảo vệ của một đơn vị cảnh binh đi kèm. Các quận trưởng sẽ thấy số vàng được chuyển tiếp đến Triều đình tại thủ đô.
          Khi quan án đã ký tên và đóng dấu vào báo cáo chính thức của mình, ông nói với lão Hồng bỏ nó vào một phong bì lớn. Ông đi đến chậu rửa mặt đặt ở góc nhà, chà sát mặt và cổ của mình với chiếc khăn nhúng trong nước lạnh.
          - Chúng ta đã hoàn tất vụ án – ông nói với lão Hồng – Ta không mong đợi Giang sẽ nói thêm gì về các sự kiện mới khi ta thẩm vấn anh ta tại phiên tòa vào sáng mai. Ta nghĩ rằng anh ta chỉ thú nhận tội lỗi đã giết hại Lý Cố, giết chết Trịnh San và sau đó cắt đứt đầu để tráo đổi cơ thể nhằm che giấu các hình xăm về ngôi đền và số vàng. Anh ta cũng sẽ thú nhận việc giết người bộ đầu. Anh ta sẽ phải thú nhận tất cả các việc đã làm và sẽ không có gì cứu anh ta thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Khi anh ta bị nhốt trong nhà giam, anh ta dường như hoàn toàn bình tĩnh và cam chịu số phận của mình.
          Quan án tạm dừng. Ông lấy một chiếc lược từ tay áo và bắt đầu chải bộ râu của mình. Đưa một cái nhìn nghiêm trọng cho lão Hồng, ông tiếp tục:
          - Tuy nhiên, ông sẽ nhận ra, rằng có một vài chuyện cần phải giải quyết. Ta không nghĩ rằng ta có trách nhiệm phải có hành động pháp lý hơn nữa nhưng rõ ràng đó là nhiệm vụ mà ta phải giải quyết. Mã Tông vẫn còn bận rộn tại ngôi đền bỏ hoang trong việc giám sát việc làm sạch hầm mộ. Nếu bác không quá mệt mỏi, bác Hồng, ta muốn bác đi cùng với ta xuống khu phố để có một cuộc nói chuyện.
          - Tôi rất thích đi cùng ngài, thưa đại nhân – viên chấp sự nói khẽ - Nhưng tôi không nghĩ rằng nó là một cuộc nói chuyện dễ chịu.
          Địch công mỉm cười mệt mỏi. Thật là tốt khi có một người bạn già luôn hiểu được tâm trạng của ông !
          - Cám ơn, bác Hồng! Chúng ta sẽ rời tòa án bằng cửa sau. Chúng ta sẽ thuê một chiếc kiệu trên đường phố.
          Người khiêng kiệu đưa họ đến phía trước đền thờ Quan Công. Trong khi quan án trả tiền cho họ, lão Hồng hỏi thăm đường từ hai kẻ vô công rỗi nghề đang ngồi trên những bậc đá rộng trước ngôi đền. Ông hỏi đường đi đến một nhà chứa rẻ tiền đặt trong một doanh trại quân sự cũ. Họ đã chỉ đường cho ông với một nụ cười mỉa mai, khinh bỉ.
          Họ cùng nhau đi vào khu vực của người nghèo. Một thằng nhóc dẫn họ đến doanh trại nằm trên góc của một con đường quanh co. Bây giờ tất cả các cửa sổ của những tòa nhà bằng gỗ xiêu vẹo đã mở. Những người phụ nữ trang điểm lòe loẹt tay cầm quạt lụa mời gọi những người qua đường. Tuy nhiên, những người đàn ông đi trên đường không thèm chú ý đến họ. Đứng thành từng nhóm nhỏ, họ thảo luận sôi nổi về những diễn biến xảy ra trong ngồi đền hoang vắng. Những người phu khuân vác và ăn mày đi theo kiệu của Địch công đã vội vã trở lại thị trấn để loan báo tin tức.
          Địch công nhận ra cánh cửa mà Mã Tông đã mô tả và lối vào tối đen của nó. Nó làm cho ngài liên tưởng đến lối vào của một ngôi mộ.
          Ngài bước xuống các bậc thang, theo sau là lão Hồng.
          Bỏ lại đằng sau tiếng ồn bên ngoài đường phố, sự im lặng ngự trị trong tầng hầm huyền bí. Ông già áo đen đang ngồi co ro trong cửa sổ của mình, gác đầu lên thanh tre đặt trên đầu gối. Ở phía sau, ngọn nến chiếu vào chiếc đầu to lớn của Nhà Vua, được đặt trên cánh tay gấp lại của mình. Ông ta dường như đang ngủ.
          Khi Địch công bước đến chiếc bàn, có một âm thanh rung động từ bên trên và một giọng nói the thé hét lên:
          - Một tên râu, Thầy Tu! Một tên râu ! Thức dậy !
          Cây gậy vung xuống theo một đường cong chết chóc.
          - Ngồi im tại đó, anh bạn ! – Địch công quát người đàn ông hói đầu – Ta là quan án sát.
          Người đàn ông co rúm vào cửa sổ. Ông ép sát thân thể yếu đuối của mình vào các thanh sắt một lần nữa trong nỗi sợ hãi chết người.
          Nhà Vua ngẩng đầu lên từ chiếc bàn. Ông chỉ vào chiếc ghế phía trước.
          - Ngồi xuống đi, thẩm phán. Ngài rất mệt mỏi, tôi nói thế vì biết ngài có một đêm vất vả.
          Địch công ngồi xuống chiếc ghế tre. Lão Hồng đến đứng sau lưng ông. Quan án âm thầm quan sát người khổng lồ trước mặt mình, khuôn mặt có ngấn, đôi mắt trầm tư, vầng trán cao. Sau đó đôi mắt ông nhìn đến chiếc bàn được khắc những thiết kế phức tạp. Ông thở dài và xoa đầu gối cứng ngắc của mình. Ông đã đứng trên đôi chân của mình suốt đêm qua.
          - Phải, tôi có thể giúp gì cho ngài ? – Người kia hỏi trong giọng nói trầm lắng của mình.
          - Ông có thể giúp tôi với một số lời khuyên, Thầy Tu – quan án lặng lẽ trả lời – Ông không phải được gọi là Thầy Tu đó sao? Ông thực sự là thầy tu, ít nhất là một lần. Của ngôi đền Tử Vân trước đây. Từ rất lâu khi mà những nghi lễ bí truyền vẫn còn được thực hành tại đó. Và sau khi các nhà chức trách đã bỏ trống ngôi đền, ông đã xây dựng Tu viện. Ông và một nữ tu sĩ. Vì vậy tôi nghĩ ông là chuyên gia của ngôi đền, Thầy Tu.
          Người khổng lồ chậm rãi gật đầu.
          - Phải, thẩm phán, người ta nói ngài là một người đàn ông cực kỳ thông minh là đúng. Ngài không cần lời khuyên, thẩm phán, không cần bất cứ gì. Và chắc chắn không phải từ tôi.
          - Ta biết. Một chi tiết nhỏ, ông biết đấy. Không phải là những lỗ thông hơi trong một ngôi đền luôn luôn có lưới che ? Để ngăn chặn chuột chui vào ? Tôi không nói đến thỏ, tất nhiên.
          Nhà Vua ngồi yên. Đôi vai rộng của ông oằn xuống hơn nữa. Ngước nhìn lên quan án từ dưới đôi lông mày màu xám thưa thớt của mình, ông lẩm bẩm:
          - Như vậy ngài đã biết. Phải, ngài rất thông minh, thẩm phán. Tôi đã nói điều này trước đây và bây giờ tôi nhắc lại một lần nữa.
          - Ông đã quên về cái lưới chắn, Thầy Tu, nhưng ông lại mắc một sai lầm còn nghiêm trọng hơn. Các từ ngữ ông đưa vào thông điệp hoàn toàn sai lầm. Tại sao một cô gái sắp chết vì đói và khát lại cộng thêm năm ngày vào tin nhắn của cô ấy ? Tôi nhìn thấy điều đó là hoàn toàn sai lầm. Và sau đó, sau khi tôi hiểu rằng cái hình tròn màu xanh trên nắp hộp là gợi ý về nơi cô gái bị giam giữ, tôi biết chắc chắn rằng toàn bộ tin nhắn là một trò lừa bịp. Cứ cho rằng cô ta đã tìm thấy cái hộp gỗ mun trong đống rác thải dưới hầm mộ và cô đã có ánh sáng từ một ngọn nến cũ, nhưng không ai tin rằng một cô gái điên cuồng khi nghĩ rằng cái chết sắp đến với mình lại nghĩ ra một câu đố phức tạp.
          Chỉ tay vào mặt bàn, ông tiếp tục:
          - Một câu đố như thế chỉ có thể bắt nguồn từ một bộ não biến dạng của một người nào đó, một người ngồi nghiền ngẫm những hình vẽ ma thuật suốt cả ngày.
          - Tại sao tôi phải giả mạo tin nhắn của cô gái đã chết, thẩm phán ?
          - Để tống tiền kẻ giết cô ta. Một trong những người ăn xin của ông, Thầy Tu, người đưa cái hộp gỗ mun cho Lý Cố, được hướng dẫn để nói rằng nó được tìm thấy ở gần hố thỏ, trên sườn đồi phía sau ngôi đền. Hố thỏ là nơi để không khí vào hầm mộ, nó sẽ cảnh cáo anh ta là người gửi hộp đã biết tất cả mọi thứ. Đó là hành vi đen tối của y đã bị phát hiện bởi vì cô Ngọc đã không chết sau khi bị đẩy vào hầm mộ và đã viết tin nhắn vào giây phút cuối cùng của cuộc đời bằng máu của mình, sau đó ném nó ra ngoài qua cái lỗ thông gió. Đối với tôi, Thầy Tu, nó lại đưa đến một giả thuyết khác, một điều rất quan trọng. Cụ thể là người gửi hộp biết rằng kẻ giết người sau khi đẩy cô Ngọc vào hầm mộ đã đóng cánh cửa bẫy lại mà không cần xác minh xem sự té ngã có giết chết cô ta. Trả lời tôi, ThầyTu. Làm thế nào ông biết được điều đó?
          Người kia không trả lời ngay. Ông ta dường như chìm sâu vào suy nghĩ. Cuối cùng ông cũng lên tiếng với một giọng nói hoàn toàn mệt mỏi.
          - Tala đã chết và tôi là một người đàn ôngđang hấp hối. Tại sao tôi lại không nói cho ngài biết tất cả sự thật, thẩm phán ? Tala đã ở trong ngôi đền vào đêm thứ mười. Cô đã bị ràng buộc vào một mối quan hệ huyền bí để đến vị trí trung tâm của ngôi đền, nơi có bông hoa sen thần thánh, biểu tượng vĩnh cửu của cội nguồn cuộc sống, thiêng liêng bởi sự hy sinh liên tục. Mỗi đêm khi có mặt trăng tròn là cô lại đến đó để đốt gỗ thiêng. Tala thấy cô gái trẻ đi vào hội trường và đã bám theo cô ta. Lý Cố đứng trước cửa hầm mộ đang mở và Tala thấy anh ta đẩy cô gái vào đó rồi đóng cửa lại. Tala đã nói điều đó với tôi. Tala đã không hỏi Lý Cố lý do tại sao lại ném cô gái vào hầm mộ. Tala không bao giờ đặt câu hỏi.
          - Cô ấy đã làm điều đó ngày hôm qua – quan án nói – Khi phụ tá của tôi tìm thấy cô ấy, cô ấy đã hỏi vị thần của cô ấy về người con gái, sau khi cô ấy biết được từ phụ tá của tôi tên cô gái là Ngọc. Câu trả lời là Ngọc đã qua đời vào ngày thứ mười vì cổ bị gãy. Điều đó là đúng khi tôi kiểm tra xác chết của cô ta vào tối qua. Thượng đế của Tala cũng nói rằng bản thân cô sẽ chết vào ngày hôm nay. Và điều đó đã trở thành sự thật.
          Thầy Tu từ từ lắc cái đầu lớn của ông ta.
          - Tala rất mạnh mẽ, thẩm phán. Mạnh mẽ hơn tôi, và Lý, và Giang. Nhưng thần của cô ta mạnh mẽ hơn cô ta. Cô đã kết hôn với ông ta bằng những nghi thức kỳ lạ vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ngài hỏi về tin nhắn giả mạo của tôi, thẩm phán. Tôi gửi nó cho Lý để dọa anh ta. Đe dọa anh ta để đưa vàng cho tôi. Như vậy tôi có thể kéo Tala ra khỏi tay anh ta. Bên cạnh thần của cô ấy, cô ấy thuộc về tôi.
          Ngày kế tiếp tôi đã nhờ Mắt Lác, tên tay sai già của tôi ở cửa sổ đến chỗ ở của Lý. Để dụ anh ta đến hầm của tôi. Nhưng Lý dường như không hiểu vì anh ta chẳng bao giờ đến.
          - Ông không nên bao phủ cái hộp với bùn khô, Thầy Tu. Giang đã đi ra cửa và mua cái hộp nhưng cả anh ta và Lý không thèm nhìn nó đến lần thứ hai. Lý bán nó cùng với một số đồ tạp nhạp khác cho chủ tiệm đồ cổ. Và tôi đã mua nó từ ông ta. Lần đầu tiên …
          Người kia giơ bàn tay lớn của ông ta.
          - Quá đủ về cái hộp đáng nguyền rủa, thẩm phán. Chúng ta hãy nói về Lý. Tala vất anh ta đi như chúng ta ném một quả chanh đã vắt hết nước. Và cô ấy lấy Giang. Một ngày nọ cô ấy đến gặp tôi. Nói với tôi là ngài đang chống lại cô ấy nhưng điều đó không quan trọng. Giang biết vàng ở đâu và anh ta đã giết Lý với sự giúp đỡ của Trịnh San. Cô ấy sẽ chạy trốn cùng với Giang qua biên giới. Vào thời gian đó, người dân của ngài chuyển hướng chống lại cô ta và thần của cô ấy nói rằng cô sắp chết và sẽ thuộc về ông ta mãi mãi. Nhưng cô ta không tin ông ấy vào thời gian đó. Cô cười to khi nói ra điều đó. Và bây giờ cô ấy đã chết. Những vị thần luôn là người cười sau cùng, thẩm phán. Luôn luôn là như thế.
          Ông nhìn chằm chằm về phía trước với đôi mắt trống rỗng. Đột nhiên ông liếc nhanh về phía quan án và hỏi:
          - Ngài đã làm gì với xác chết của cô ấy ?
          - Tôi đã hỏa táng nó và rải tro khắp nơi. Đó là ước nguyện sau cùng của cô ta.
          Người kia nâng bàn tay to lớn của mình trong một cử chỉ vô vọng.
          - Điều đó có nghĩa là tôi đã mất cô ấy. Mãi mãi. Gió sẽ thổi tro của cô ta trên đồng bằng và nó sẽ biến thành một phù thuỷ màu trắng lướt đi trong không khí, một phù thuỷ trắng khỏa thân trên con chiến mã màu đen của mình, bên cạnh là vị thần màu đỏ, chủ nhân của cô ta. Họ sẽ cưỡi một cơn gió mạnh cùng nhau để hoành hành trên sa mạc. Và khi những người Tartar nghe thấy tiếng thét của cô ta họ sẽ thu mình trong lều trại và cầu nguyện. Ngài nên chôn tro của cô ta, thẩm phán.
          - Quy tắc là – Địch công nói khô khan – đống tro tàn của một người không có thân nhân sẽ được rải đi.
          - Ngài không tin những điều tôi đã nói với ngài, phải thế không, thẩm phán?
          - Tôi không nói là tin hay không tin điều đó. Ông đã hỏi một câu vô ích, Thầy Tu. Cho tôi biết vàng trong đền thờ từ đâu mà có?
          - Tôi không biết, Tala biết, nhưng cô ta không bao giờ nói với tôi. Người nào đó đã giấu nó ở đó vào năm ngoái. Trong thời gian của tôi nó không có ở đó.
          - Ta biết. Lý Cố có gặp gỡ Tala trong đền thờ?
          Một thời gian dài Thầy Tu vẫn im lặng. Cái đầu to lớn của ông gục xuống, bàn tay ông rờ rẫm không mục đích những hình khắc trên chiếc bàn. Cuối cùng ông nói:
          - Lý là một người đàn ông có học và là một họa sĩ tuyệt vời. Nhưng anh ta muốn biết quá nhiều, quá nhiều thứ. Có những điều mà ngay cả một người đàn ông khôn ngoan như ngài tốt hơn không nên biết, thẩm phán. Vì vậy, tôi chỉ nói với ngài như thế này. Hai mươi năm trước, khi tôi 40 tuổi và Tala 20 tuổi, chúng tôi là tu sĩ và nữ tu sĩ cao cấp của ngôi đền Tử Vân. Năm năm sau, các nhà chức trách đã đóng cửa đền thờ, chúng tôi giả vờ từ bỏ tín ngưỡng và tiếp tục thực hành nó trong bí mật, trong Tu viện. Chúng tôi rất thành thạo, thành thạo mọi bí ẩn. Chúng tôi biết về điều mà mọi người gọi là sự bắt đầu và kết thúc của sự sống. Chúng tôi biết quá nhiều. Nhưng chúng tôi không biết, thẩm phán, người đàn ông đã bị ràng buộc trong cái vòng lẩn quẩn. Khi bạn nghĩ rằng bạn đã đến lúc kết thúc, đã đạt được bí ẩn cuối cùng, bạn đột nhiên thấy mình trở lại nơi đã xuất phát. Tala, nữ tu sĩ cao cấp, người biết tất cả những bí mật rơi vào tình yêu với Lý Cố. Và cô ấy rời bỏ tôi.
          Đột nhiên, ông ta cười lớn. Tiếng cười vọng lại trong căn hầm trống rỗng. Ông già trong cửa sổ bắt đầu nhảy lên nhảy xuống. Thầy Tu tự chủ lại. Ông nói với vẻ buồn bã:
          - Ngài đã không cười, thẩm phán. Ngài đã đúng. Cái cười lớn nhất vẫn chưa đến. Ngài nghĩ rằng tôi, vị tu sĩ cao cấp của tình yêu bí truyền, lập tức nhún vai coi khinh người đàn bà dại dột đó và đi theo con đường của mình, phải thế không ? Không! Khi cô ta đi từ Tu viện vào thị trấn, tôi đã van xin cô ta đừng rời bỏ tôi, thẩm phán! Van xin cô ấy!
          Với một nỗ lực phi thường ông ta đã nâng cơ thể của ông ta lên với cánh tay cơ bắp của mình và hét lên:
          - Cười to lên, thẩm phán! Cười vào mặt tôi đi, tôi cầu xin ngài!
          Địch công bắt gặp cặp mắt ma quái của ông ta nhìn mình.
          - Tôi không biết Tala cảm thấy thế nào về ông, Thầy Tu. Tôi biết là cô ta vẫn rất yêu con gái của mình. Đêm qua, cô ta đã dụ người phụ tá của tôi đến phía sau ngôi đền, nơi Giang đang chờ sẵn để giết anh ta, bằng cách cho bức tường đổ nát đè bẹp anh ta. Nhưng tại thời điểm cuối cùng, cô ấy đột nhiên thấy con gái của ông đến phía sau anh ta, và cô ấy đã đưa tay của mình lên để báo động. Hành động điên cuồng đó đã làm cho phụ tá của ta khiếp đảm. Anh ta đã dừng bước và điều đó đã cứu cuộc sống của anh ta.
          Thầy Tu liếc nhìn đi.
          - Tôi đã hy vọng – ông nói trong một giọng nói yếu ớt – Tala sẽ bỏ Giang theo cách mà cô đã bỏ Lý. Từ bỏ Giang ngay sau khi cô ấy có được vàng. Tôi cũng hy vọng sau đó tôi có thể dứt cô ra khỏi vị thần khủng khiếp của cô ta. Tuy những tia sáng của sự sống đã chết trong tôi, tôi vẫn chưa quên những nghi thức bí truyền và những phép thuật huyền bí.
          Ông thở ra một hơi dài trên bộ ngực rộng lớn của ông.
          - Phải, tôi hy vọng sẽ giải phóng cô ta khỏi mối quan hệ mà cô ta bị ràng buộc và đưa cô ta cùng con gái của chúng tôi qua biên giới, đến với đồng bào của tôi. Cưỡi ngựa qua vùng đồng bằng rộng lớn một lần nữa! Cưỡi ngựa ngày này qua ngày khác, hết ngày đến đêm trong không khí giá lạnh của sa mạc!
          - Tôi nhớ - Địch công chậm rãi nói – có lần tôi đã nói với Giang rằng con ngựa mà phá vỡ quy tắc, rời khỏi đội ngũ sẽ đi lang thang, tự do và không có gì ràng buộc. Tuy nhiên, một ngày nào đó nó sẽ cảm thấy cô đơn và mệt mỏi. Sau đó, nó tìm thấy bản thân nó chỉ còn lại một mình và tất cả đã bị gió cuốn đi, chiếc xe ngựa đã biến mất nơi đường chân trời.
          Thầy Tu chìm sâu vào suy nghĩ dường như không nghe quan án nói gì. Khi ông ta mở miệng một lần nữa, giọng nói ông ta rất mềm mại.
          - Nếu không có vị thần của cô ấy, Tala chỉ là một cái vỏ trống rỗng giống như tôi. Mặc dù những vị thần cho phép chúng tôi làm những gì chúng tôi muốn, họ không bao giờ cho phép quay trở lại. Nhưng tất cả đã hết đã hết, những người yêu nhau và có thể chờ đợi để được chết cùng nhau. Bây giờ tôi đã mất Tala, tôi sẽ phải chờ đợi một mình. Nó sẽ không lâu đâu.
          Giọng nói của ông tắt dần, hầu như không thể nghe thấy. Ông ngẩng đầu lên và nói bằng giọng khàn khàn:
          - Quá muộn rồi, thẩm phán. Tốt hơn hết ngài nên đi. Trừ khi ngài nghĩ rằng nên có hành động chống lại tôi, hoặc…hoặc lấy lời khai của tôi.
          Quan án đứng lên. Ông lắc đầu và nói:
          - Vụ án của tôi đã hoàn thành, Thầy Tu. Không có gì để thực hiện, không có gì để nói. Không có bất cứ điều gì cả. Tạm biệt!
          Ông đi đến cầu thang, tiếp theo là lão Hồng. Ông già nhỏ bé ngồi xổm trong cửa sổ buồn rầu quấn chiếc áo choàng đen rách nát quanh mình, vai cong lại, chiếc đầu hói vươn ra. Một con quạ xù lông để đi ngủ.
           
          HẾT
           
          #20
            Ct.Ly

            • Số bài : 22328
            • Điểm: 42
            • Điểm thưởng : 0
            • Trạng thái: offline
            Re:Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 23.07.2013 17:54:03 (permalink)
            0
            BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik
            Dịch giả: Phước Lộc
             
            Đã mang vào thư viện
             
            Cảm ơn và chúc locBH nhiều an, vui




             
            #21
              99thin

              • Số bài : 1
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 11.09.2013
              • Trạng thái: offline
              RE: Truyện trinh thám : BÓNG MA TRONG NGÔI ĐỀN - Tác giả: Robert van Gulik 11.09.2013 22:27:13 (permalink)
              0
              very useful information. thanks a lot for this.
               
              thanks
              99thin
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2014 01:09:04 bởi Ct.Ly >
               
              #22
                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục

                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                Chú Giải và Quyền Lợi

                • Bài Mới Đăng
                • Không Có Bài Mới
                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                • Khóa (có bài mới)
                • Khóa (không có bài mới)
                • Xem bài
                • Đăng bài mới
                • Trả lời bài
                • Đăng bình chọn
                • Bình Chọn
                • Đánh giá các bài
                • Có thể tự xóa bài
                • Có thể tự xóa chủ đề
                • Đánh giá bài viết

                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9