Một đêm trong căn nhà trên đồi

Tác giả Bài
Mầu Hoa Khế

  • Số bài : 264
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2009
  • Trạng thái: offline
Một đêm trong căn nhà trên đồi 25.03.2013 14:51:05 (permalink)
Một đêm trong căn nhà trên đồi
 
 
Đứa em gái nhìn tôi bằng ánh vô cùng ái ngại khi tôi nhận lời với chủ nhà để đến chăm sóc hai ông bà cụ , là thân sinh của họ hiện đang sống cùng trên một mảnh đất thật rộng lớn cây cối to cao bao phủ chung quanh . Ngôi nhà trên đồi cao nhìn xuống bên dưới thành phố thật nhỏ trong tầm mắt . Nghe nói chủ nhân đã xây riêng cho hai ông bà thân sinh một căn nhà riêng biệt , chỉ cách họ chừng một khoảng sân rộng . Chủ nhà cho tôi cái hẹn vào lúc 6 giờ chiều , tôi phải nhờ cô em gái đưa đi để biết đường đi trước chứ không thì dễ bị lạc , với lại lái xe lên đồi cao tôi cũng bị sợ vì mình lái xe rất tệ .

Công việc tôi chọn sau khi đọc tin trên một tờ báo địa phương cần mướn người . Công việc sẽ bắt đầu từ 7 giờ tối cho đến 7 giờ sáng với giá cả cũng vừa ý mình . Tôi nghĩ việc chăm sóc hai người già vào giờ giấc đó , thì cũng như họ mướn mình tới để canh chừng đêm hôm coi có chuyện gì xảy ra cho người thân của họ để họ được ngủ ngon giấc . Tôi chỉ nghỉ đơn giản như thế và thấy vui trong lòng khi có thêm chút ít tiền bạc cho gia đình chi tiêu thoải mái hơn . Hai chị em tôi được đón tiếp sau hai cánh cổng lớn khép lại , chúng tôi đến giờ đó thì thấy có hai người chuẩn bị ra về , chủ nhà cho biết qua phôn khi tôi gọi tới xin việc làm là có hai người tới làm việc vào buổi sáng , còn tôi sẽ là người làm cho buổi tối . Chỉ là vài phút gặp mặt nhau nơi cánh cửa ra vào , nhưng tôi nhìn thấy trong ánh mắt của họ như có một điều gì muốn nói , nhưng vừa thấy chủ nhà bước ra ,họ bị khựng lại rồi lịch sự gật đầu chào ra về cùng với bóng hoàng hôn đang phủ xuống ngọn đồi .

Hai vợ chồng chủ nhà đều ra đón tiếp, tôi nhìn thấy người chồng có vẻ thiết tha mong tôi sẽ cố gắng làm lâu hơn những người đã tới, nhưng nhìn người vợ thì có vẻ chán nản ra mặt , họ cho biết tôi sẽ chăm sóc hai ông bà cụ sau giờ họ đã dùng cơm tối xong , bổn phận của tôi là giúp cho bà cụ đi tiêu , đi tiểu và rót nước uống khi cụ bà khát nước . Còn ông cụ thì không cần phải chăm sóc vì ông vẫn còn đi đứng mạnh khỏe và tôi cũng chỉ làm vài việc lặt vặt ông cần nhờ giúp vậy thôi .

Tôi nghe qua thì thấy nhẹ nhõm , vì đâu có gì to tác lắm đâu , sẳn tôi bị bệnh mất ngủ , thay vì ở nhà ngồi lên nằm xuống , tới đây vừa khỏi phải ngồi đếm thời gian trong bóng tối mà lại có chút tiền không nhỏ vào thời điểm bấy giờ . Tôi vui vẻ nhận lời ngay ngày hôm sau sẽ bắt đầu làm việc trước đôi mắt ngập ngừng của cô em gái . Trên đường về nhà , em tôi mang ý nghĩ lo lắng ra nói với tôi là " chị à sao chị không nói chủ nhà đưa chị gặp ông bà cụ đó trước khi nhận lời ? " . Em tôi nói tiếp :" coi người ta mập ốm ra sao , sức chị có đở nổi không đã " . Nghe em tôi nói như thế , tôi mới thấy mình thật vô cùng sơ ý , nhưng lở nhận lời rồi thôi thì cứ thử xem sao , bởi có ký giấy tờ gì đâu mà phải lo .

Đúng 6 giờ 30 chiều em tôi tiện đường nên tự nguyện giúp tôi đưa tới chỗ làm , còn buổi sáng thì tôi sẽ thả bộ chừng 20  phút xuống đồi sẽ có trạm xe buýt để về nhà . Mọi sự sắp xếp rất lớp lang và thuận lợi . Sau cái vẫy tay tạm biệt em gái , tôi đứng chờ người ra mở cổng để bắt đầu công việc .
Căn nhà nằm trên ngọn đồi cao , trơ trọi và biệt lập hẳn với những căn nhà chung quanh , bởi chung quanh những hàng cây cao to che khuất lấp gần hết tầm nhìn , chỉ còn một khoảng trống rộng không che chắn bởi hàng rào hay một vì tường . Khoảng trống đó ngay trước mặt tiền căn nhà , nên khi đưa mắt nhìn xuống phía dưới tôi có thể thấy cả những con đường nhỏ trong thành phố đang lên đèn chạy dài , nhìn những vết ánh sáng uốn éo như thân hình của những con rắn trườn bò rất đẹp . Cho dầu đang là mùa hè , nhưng trên ngọn đồi cao gió rất lạnh . Tôi bước vào cửa nhà và chủ nhân như đang đợi sẳn rồi ra dấu bảo tôi theo sau để đưa tôi qua căn nhà của hai ông bà cụ đang sống riêng biệt .

Cánh cửa nhà vừa mở ra , một mùi thum thủm thật khó chịu tạt ngay vào mũi , nhưng biết làm sao hơn khi mình đã nhận công việc này . Khi ánh đèn được bật sáng hơn , tôi nhìn thấy một bà cụ già nằm im trên gường , mái tóc trắng toát dài thòng xuống mặt thảm . Còn đối diện với chiếc gường của bà cụ là một cụ ông ngồi trên chiếc ghế đang đong đưa . Thấy tiếng động ông cụ mở mắt ra  nhìn , trong đôi tròng mắt lờ đờ mất hết sinh khí , ông mở miệng nói với người con trai :" anh lại đưa người mới nữa à ? " . Rồi ông chậm rãi bảo người con trai đi ra ngoài sau khi sai bảo tôi tới rót cho ông một ly nước .
Tôi bưng ly nước tới trước mặt ông , nhưng không thấy ông cụ đưa tay ra lấy , tôi đưa mắt nhìn vào đôi tay của ông , trái tim bỗng đập mạnh trước những ngón tay cong cứng như móng vuốt của những loài vật , tôi nhạy cảm biết là ông không thể cầm được ly nước , nên liền đưa ly vào miệng của ông . Ông chỉ uống một ngụm nước rồi nghiêng đầu bảo mang đi . Bà cụ thì đang ngủ , ông cụ cũng ngồi trên ghế ngả đầu lim dim . Tôi đang lúng túng không biết phải làm việc gì , thì đúng năm phút ông sai tôi đi giặt khăn lau mặt , lau tay cho ông và cứ thế trong đầu của ông như được gắn một bộ phận điện tử , chỉ đúng năm phút là tôi phải đi tới đi lui để cho ông chỉ bảo lấy cái này lên , bỏ cái kia xuống , mở cái hộp này , đóng cái hộp kia . Ông cụ cũng bị chứng bệnh mất ngủ giống như tôi , toàn thân của ông như bộ ván ép nhưng giọng nói vẫn còn sắc sảo đanh thép lạnh lùng . Càng về khuya gương mặt của ông càng nhợt nhạt như một xác chết . Và rồi tới khi bà cụ tỉnh giấc , bà ra dấu bảo tôi đỡ bà ngồi lên , khi tôi tới sát gường để nhìn bà thì toàn thân tôi bị rúng động bởi gương mặt với căn bệnh bạch tạng trắng toát giống như màu tóc của bà , cái miệng chìa ra hai cái răng nanh cáu bẩn dài nhọn ra hai bên mép miệng , đôi mắt thật nhỏ gần như hai đường chỉ với chiếc mũi tẹt dí giữa hai gò má sưng bọng nước .

Tôi nén cơn sợ hãi trong lòng , nhưng tay chân tôi đều lạnh ngắt và rồi cũng đâu khác gì ông cụ . Cả hai người sai bảo tôi loay hoay suốt cả đêm bên họ , hết đưa bà đi tiêu đi tiểu , rồi giặt khăn , rót nước . Có khi tôi chỉ đứng bên trong phòng vệ sinh để lấy nước vóc lên mặt cho tỉnh tảo , thì bên ngoài họ đã kêu réo ầm lên , chưởi thề vung vít khi tôi lỡ làm cho họ những gì không đúng ý , như nước hơi nóng một tí hay hơi nguội một tí . Tôi có cảm giác là họ phải ra tay hành xác kể đến làm cho đáng đồng tiền của con họ bỏ ra , thảo nào mà tôi không biết là người thứ mấy khi tới xin công việc này !? .
Tôi cố gắng tự thuyết phục mình , đừng nản lòng , nhưng rồi tôi cả đêm hầu như không có lấy được một giây phút nào để có thể uống được một ly nước chứ nói chi là nghỉ ngơi . Thực sự tôi đầu hàng khi ánh mặt trời bắt đầu vừa ló dạng và rồi giống như loài ma cà rồng , hai ông bà cụ chợt im lặng nhơ tờ , tôi đứng nhìn hai gương mặt của họ qua vệt ánh sáng mong manh hắt ra từ nơi rèm cửa sổ . Giống như hai cái xác chết nằm kề bên nhau trong căn phòng chẳng khác gì là căn nhà mồ lớn . Chỉ một đêm thôi với công việc làm ,tôi thở hắt như vừa trút xong một tảng đá nặng, trước khi ra khỏi căn nhà , tôi nhìn gương mặt mình trong tấm gương soi trên tường . Tôi thấy mình cũng nhợt nhạt giống như một thây ma . Tôi thoát ra bên ngoài hai chiếc cổng lớn của căn nhà trên đồi , ngoái mắt nhìn lại căn nhà bề thế của một chủ nhân lắm bạc nhiều tiền , nhưng tôi biết họ là những người bất hạnh và rất đau khổ khi có những người thân bệnh hoạn đến quái gỡ ...

Mầu Hoa Khế
Mar-2013
12.40'
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2013 15:08:53 bởi Mầu Hoa Khế >

 
 
 
#1
    Ct.Ly
     
    #2
      Mầu Hoa Khế

      • Số bài : 264
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 15.07.2009
      • Trạng thái: offline
      Re:Một đêm trong căn nhà trên đồi 27.03.2013 08:22:55 (permalink)
      Ct.Ly


      Chào Mầu hoa Khế

      Lúc này Mầu Hoa khế khoẻ khg??? mấy cháu chắc không quấ bà nó nhiều chứ

      Hôm nay MHK chuyển qua viết truyện kinh dị há hì

      Truyện đã mang vào thư viện

      Chúc Mầu hoa Khê luôn vui và hạnh phúc trong ngày lể Phụ Sinh nha

      Cám ơn Ct.Ly đã hỏi thăm , các cháu gần 2 tuổi rất nghịch ngợm làm bà chạy theo đuối hơi luôn . Dạo này Khế sức khỏe không khá mấy , thêm phải chăm sóc cháu nên sức viết không còn như trước . Có những ý tưởng chợt đến mà không viết ra được vì quá bận rộn , thiệt đáng tiếc vô cùng . Câu chuyện trên là một chuyện có thật đã qua hơn 20 năm . Khế bỗng dưng nhớ lại và sau khi ăn cơm tối xong , ngồi gõ lóc cóc cho tới 12 giờ 40 . Rất vui khi Ct.Ly chọn đọc  .
       
      Chúc Ct.Ly luôn vui trong cuộc sống nhé .

       
       
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9