Kiểu:
Xin chào !

 THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN

Tác giả Bài
hcm_bluerose

  • Số bài : 93
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.04.2013
  • Trạng thái: offline
THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:18:46 (permalink)
EM MUỐN GIĂNG TAY GIỮA TRỜI MÀ HÉT
 
Ta sống và yêu trong những lời nguyền rủa
bốn con mắt gian dối với đời
nhưng thật thà yêu nhau đến chết
bốn con mắt thờ ơ lãnh đạm
giữa vòng rào cuộc đời trói buộc
vin vào nhau để sống
tìm một nguồn hạnh phúc mong manh
 
Anh yêu
giữa khúc quanh đời ta mới thấy rõ nhau
xin anh đừng nhụt chí
vòng rào đời những muốn dìm chết đôi ta
nhưng anh đừng thất vọng
hãy yêu em như đã từng yêu
đừng để em lẻ loi cô độc
 
Giữa khúc quanh đời ta mới thấy rõ nhau
em biết sẽ về đâu với vô vàn ao ước
với vô vàn thèm muốn
lăn trong vòng tay nhau
em biết sẽ về đâu
nhớ anh bồn chồn
thiết tha
cay đắng
Em Muốn Giang Tay Giữa Trời Mà Hét
yêu anh
đại lộ hay khúc quanh
nào có nghĩa gì
bốn con mắt vẫn âu yếm nhìn nhau
ta cứ yêu!...
 

<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:02:49 bởi diên vỹ >
 
#1
    hcm_bluerose

    • Số bài : 93
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 02.04.2013
    • Trạng thái: offline
    Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:24:42 (permalink)
    CẢM GIÁC
     
    Em bắt gặp cảm giác bồn chồn của minh
    khi thức dậy
    biết mình không mơ
    anh như luồng gió thốc đầu mùa mưa
    lùa vào tâm hồn em
    thổi ào lá rụng
    em bắt gặp mình bối rối khôn khuây
     
    Có lẽ em sẽ chạy trốn trước anh
    và sẽ tự hờn dỗi mình
    ôi trái tim mềm yếu
     
    Có lẽ em sẽ nghĩ về anh hoài
    và sẽ tự làm mình đau
    ôi trái tim bướng bỉnh
     
    Có lẽ em sẽ như con sông kia
    chảy và cuốn đi những gì trong tầm tay
    cả hạnh phúc và khổ đau
    nụ cười và tiếng khóc
     
    Có lẽ em sẽ là em
    người đàn bà ngốc nghếch
    ôm vào lòng những thèm muốn trẻ con
     
    Có lẽ sẽ dễ dàng hơn
    nếu mình không còn nhớ gì về những điều xảy đến
    thật đau buồn nếu ta còn bồng bột
    giẫm lên ta
     
    Em bắt gặp cảm giác bồn chồn của mình
    cảm giác đánh thức sự thật
    lừa dối bản thân
    cảm giác nồng cháy khi biết mình không mơ
    cảm giác điên rồ hạnh phúc
    và dẫu những cảm giác bối rối cứ đầy tràn trong trái tim em
    khi thức dậy
    em vẫn muốn được nhìn thấy anh
    mãi mãi
    dẫu có thể không bao giờ...


    <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:05:41 bởi diên vỹ >
     
    #2
      hcm_bluerose

      • Số bài : 93
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 02.04.2013
      • Trạng thái: offline
      THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:28:34 (permalink)
      ĐIỆU RU TÔI
       
      Thánh thót nhạc mưa
      trầm trầm lời tỏ tình từ anh
      cơn đau buốt xoáy
      ngày nào ngày nào còn đây
       
      Còn đây hơi thở đẫm mùi cát biển
      chúng mình yêu nhau
      còn đây vó ngựa khua dòn
      hành trình trăng mật
      đồi cỏ chúng mình hôn nhau
      còn một khoảng không gian chỉ có đôi ta
      mật ngọt từng phần da thịt
      còn chuếnh choáng cơn say
      mỗi lúc đi về
       
      Điệu ru ấy ngày ngày
      ngày ngày lôi tôi từ mộ bia
      vùng dậy
       
      ngày ngày giăng võng giữa tim tôi
      ngày ngày tình yêu
      ngày ngày hạnh phúc
       
      ngày ngày mơn man tận đáy cuộc đời
       
      Thánh thót một điệu nhạc khóc cười
      tôi lao đi như thác
      trầm trầm lời tỏ tình
      vĩnh viễn không quên...


      <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:08:31 bởi diên vỹ >
       
      #3
        hcm_bluerose

        • Số bài : 93
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 02.04.2013
        • Trạng thái: offline
        THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:31:43 (permalink)
        THÁNG MƯỜI, MƯA VÀ BÃO
         
        Tình yêu cuối cùng đã chết
        cuộc sống hạ màn!
         
        Thằng hề chùi mặt
        quy nguyên vẻ đời
        ánh đèn lơ láo
        ai người ngó chơi?
         
        Hí trường sâu rộng
        từng trận khóc cười
        hạ màn vắng lặng
        ghế nào lẻ loi?
         
        Đời thôi lặng trôi
        tháng mười giông bão
        nước mắt nhòe mưa
        khóc đời ảo não
         
        Và tôi cuối cùng
        vỡ nghìn mảnh nhỏ
        tim thành đại dương
        chập chùng sóng gió
         
        Và tôi đời tôi
        như đời giông bão
        thằng hề quy nguyên
        và tôi khờ khạo
         
        Cuộc sống vỡ toang
        tiếng kêu của pháo!
         

        <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:12:42 bởi diên vỹ >
         
        #4
          hcm_bluerose

          • Số bài : 93
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 02.04.2013
          • Trạng thái: offline
          THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:36:09 (permalink)
          KẾT THÚC
           
          Sáng hôm nay trời cũng buồn như hôm qua
          trời nắng hay mưa cũng không cần biết
          ta đã qua một đêm dài tội nghiệp
          thờ thẫn nhìn mình u tối trong gương
           
          Ta vẫn nghĩ là ta bình thản để quên
          chưa dễ gì được thế
          thời gian qua chầm chậm từng giây
          vẫn xót xa đau linh hồn kiệt quệ
           
          Sáng hôm nay phải dậy điểm trang
          để thấy ta là người còn đầy hy vọng
          để thấy đời không dành riêng ai
          phải quên để sống
           
          Vâng rồi ta sẽ quên
          ôi thời gian là liều thuốc đắng
          biết bao giờ hồn ta bình yên
          khỏi đau đớn vì người phụ bạc
           
          Ôi chẳng bao giờ ta còn tin tình yêu
          mong manh làm sao thứ tình phiêu lưu
          biết có ngày rã tan
          mà tình vẫn đầy như biển
          người sẽ dửng dưng như lúc người quay đi
          ta chẳng dấu được trái tim bi thiết!..
           
          #5
            hcm_bluerose

            • Số bài : 93
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 02.04.2013
            • Trạng thái: offline
            Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:42:33 (permalink)
            TẠI SAO MÌNH GẶP NHAU
             
            Nếu em đừng gặp anh
            Đêm sẽ không thao thức
            Hơi thở đầy trong ngực
            Khỏi rộn ràng nôn nao
             
            Thế mà cứ gặp nhau
            Mừng như cành gặp lá
            Một chút gì keo sơn
            Giữ đời ta ở đó
            Một chút gì như lụa
            Buộc đời ta vào nhau
             
            Ngày ấy anh ở đâu
            Ngày em còn mắt biếc
            Hồn em còn đầy sao
            Môi ngọt lời hò hẹn
            Tình yêu như tiếng sét
            Nếu như mình gặp nhau
             
            Nếu như mình gặp nhau
            Thơ sẽ thành thuyền nhỏ
            Hồn anh về đậu đó
            Yên tĩnh suốt mùa yêu


            Ngày ấy anh ở đâu
            Em thôi là thiếu nữ
            Sao mình còn gặp nhau
            Sầu bỗng thành tư lự
            Ngày bỗng tan bèo dâu
            Hồn rụng đầy lá phủ
             
            Em có là thềm cửa
            Cho anh ngồi gác trăng
            Anh có là bóng nắng
            Sưởi ấm đời em không
             
            Trán sẽ thành giấy lụa
            Phẳng phiu in nhạc tình
            Mắt thành sao bỡ ngỡ
            Khi em ngồi bên anh
             
            Khi anh quên cả nhạc
            Hồi hộp nắm bàn tay
            Bàn tay mềm đến thế
            Bàn tay tựa cánh hoa
            Khẽ rút về rất nhẹ
            Chút ngông nghêu gục đầu
             
            Khuya về, anh có hỏi
            Tại sao mình gặp nhau?...
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:25:41 bởi diên vỹ >
             
            #6
              hcm_bluerose

              • Số bài : 93
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 02.04.2013
              • Trạng thái: offline
              Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:44:34 (permalink)
              THỜI GIAN CỦA CHÚNG TA
               
              Lặng im giữa bao điều cười nói
              em và anh
               
              Khoảnh khắc của tình yêu
              lặng im trong ánh mắt
              em và anh
               
              Điều không tưởng của tình yêu
              dập dồn xô đến
              em và anh
               
              Thời gian của chúng ta
              vĩnh viễn không gì bôi xóa nổi...
               
              #7
                hcm_bluerose

                • Số bài : 93
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 02.04.2013
                • Trạng thái: offline
                Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:48:01 (permalink)
                THIỆN TÂM
                 
                Người ta thường nói Phật tại tâm
                con không ăn chay cũng ít lên chùa ngày rằm mùng một
                không xuống tóc quy y
                chẳng giữ điều răn mệnh
                lại dỗ dành mình rằng Phật tại tâm
                 
                Con là một tín đồ vô tư
                khi vui thì quên
                khi buồn lại nhớ
                chỉ thành tâm nguyện cầu khi tâm hồn đau khổ
                chỉ quỳ trước Phật đường khi cái chết quẩn quanh
                 
                Như đứa con đi hoang không nhớ nẻo về
                vẫn giữ trong tim những điều phước thiện
                chờ nghe một tiếng chuông ngân vang
                là quay trở lại
                con quỳ trước mặt Người
                sám hối
                ăn năn...
                 

                <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:38:26 bởi diên vỹ >
                 
                #8
                  hcm_bluerose

                  • Số bài : 93
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 02.04.2013
                  • Trạng thái: offline
                  Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:50:46 (permalink)
                  THÁNG NĂM BÊN SÔNG
                   
                  Tháng Năm bên sông
                  chiều tan bọt rượu
                  đôi ta cười lặng
                  đôi ta ồn ào
                   
                  Trăng nhòa trước mặt
                  sao chìm sau lưng
                  bước chân lơ lửng
                  nỗi buồn rưng rưng
                   
                  Chàng như giọt mật
                  ngấm vào tim ta
                  ta như cơn bão
                  cuốn chàng đi xa
                   
                  Chiều tan bọt rượu
                  chốn này riêng ta
                  tháng Năm giữ lại
                  một hoàng hôn hoa...
                   
                   

                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:46:07 bởi diên vỹ >
                   
                  #9
                    hcm_bluerose

                    • Số bài : 93
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 02.04.2013
                    • Trạng thái: offline
                    Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:54:29 (permalink)
                    HANH PHÚC ĐẮNG
                     
                    Đêm vẫn không yên tĩnh như từ bao giờ
                    không anh
                    mưa vẫn rơi hiu hắt
                    thành phố 
                    ngôi nhà
                    vẫn buồn như thuở vắng chân qua
                     
                    Em vẫn là người đàn bà cô đơn
                    ngửa cổ cười trên quạnh quẽ
                    tình yêu không phải trò đùa
                    vẫn trốn tìm trong trái tim mảnh vỡ
                    buộc lòng ta nhớ quên
                     
                    Vẫn nấc thang cuối cùng
                    ta nhắm mắt đi qua
                    nghe tiếng rơi hạnh phúc
                    ngọt một thời
                    đắng một thời
                    thênh thang không giữ nổi niềm vui
                     
                    Vẫn chập chững bước đầu tiên
                    một hành trình vòng quanh
                    chẳng bao giờ kết thúc
                    em cứ đi hoài
                    thấp thoáng sau anh...
                     
                     

                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2013 19:48:57 bởi diên vỹ >
                     
                    #10
                      hcm_bluerose

                      • Số bài : 93
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 02.04.2013
                      • Trạng thái: offline
                      Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 19:59:19 (permalink)
                      HẠNH PHÚC
                       
                      Giăng cánh bay ra từ bóng đêm
                      một đốm lửa hạnh phúc
                       
                      Em thoát ra nỗi sợ hãi cái chết
                      sự đe dọa của bệnh tật
                      và thuốc men
                      em thoát ra nỗi ám ảnh một tình yêu lọc lừa
                      và trái tim phản trắc
                      em thoát ra từ điệu vỗ một mặt biển giông bão
                      và quá khứ đau buồn
                      em thoát 
                      nhờ anh
                       
                      Đốm lửa cần thiết của đêm đông
                      xua tan giá rét
                      em đã giữ trong lòng
                      ánh mắt hạnh phúc không thể thay thế
                       
                      Không một người đàn ông nào có thể thay thế
                      người đàn ông đàn ông hơn tất cả đàn ông
                      cho em niềm tin
                      cho em cuộc sống
                       
                      Anh đã biết lắng nghe không phải chỉ những lời ngọt ngào
                      mà cả lòng thù hận
                      anh không chỉ biết nhận mà còn biết phải cho đi
                      đốm lửa cần thiết của trái tim
                      anh đã giữ cho em vựot qua tất cả
                       
                      Em biết đó là một hạnh ngộ
                      của núi 
                      và biển
                       
                      Em biết vì sao em yêu anh.
                       
                       

                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2013 18:30:20 bởi diên vỹ >
                       
                      #11
                        hcm_bluerose

                        • Số bài : 93
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 02.04.2013
                        • Trạng thái: offline
                        Re:THƠ PHẠM THỊ NGỌC LIÊN 06.04.2013 20:03:23 (permalink)
                        HẠNH PHÚC THỪA
                         
                        Xin lỗi hạnh phúc thừa
                        đừng đùa cợt ta nữa!
                         
                        Đừng cho ta tình yêu màu đen
                        vệt rát bỏng chạm tay vào lửa
                        cơn hấp hối dọc ngang
                         
                        Đừng bắt ta đã một lần nước mắt chảy xuôi
                        thêm một lần chảy ngược
                        những niềm vui độc ác
                        tình yêu dọc đường
                        thôi hãy khuất xa
                         
                        Xin lỗi hạnh phúc thưa
                        làm sao ngươi có thể gọi ngươi là hạnh phúc?
                        ngươi nhỏ vào đời ta những giọt cường toan
                        yêu chết điếng
                        và rồi ngươi dửng dưng đi
                         
                        Ta giống như con ốc mượn hồn
                        chở trên lưng mái nhà kẻ khác
                        nơm nớp lo âu
                         
                        Xin lỗi hạnh phúc thừa
                        bao giờ ngươi vỡ?...
                         

                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2013 18:27:33 bởi diên vỹ >
                         
                        #12
                          Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                          Chuyển nhanh đến:

                          Thống kê hiện tại

                          Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

                          Chú Giải và Quyền Lợi

                          • Bài Mới Đăng
                          • Không Có Bài Mới
                          • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                          • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                          • Khóa (có bài mới)
                          • Khóa (không có bài mới)
                          • Xem bài
                          • Đăng bài mới
                          • Trả lời bài
                          • Đăng bình chọn
                          • Bình Chọn
                          • Đánh giá các bài
                          • Có thể tự xóa bài
                          • Có thể tự xóa chủ đề
                          • Đánh giá bài viết

                          2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9