Kiểu:
Xin chào !

 BÀI THƠ "BỤI PHẤN" - ĐOÀN VỊ THƯỢNG

Tác giả Bài
hcm_bluerose

  • Số bài : 93
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 02.04.2013
  • Trạng thái: offline
BÀI THƠ "BỤI PHẤN" - ĐOÀN VỊ THƯỢNG 20.04.2013 21:56:45 (permalink)
BỤI PHẤN
 
Như khi lăn ngón tay tròn trên chứng minh thư
Tự hào với xứ sở, đất đai mình là người công dân trung thực
Làm sao nhớ rõ viên phấn nào đã hằn dấu tay tôi lần thứ nhất
Trước các em, cho đến sáng thu này?
 
Viên phấn ơi, sao chỉ nhỏ và gầy
Như một ngón tay trong bàn tay tôi đấy
Nào ai nỡ đánh rơi giữa chừng hay tính toan bẻ gãy
Sợ năm ngón tay kia thôi sẽ hết hồng
 
Tôi cậy nhờ gởi mơ ước nằm trong
Cái màu trắng dịu dàng, nhẫn nại
Cái màu trắng sẽ mòn đi mãi
Cho các em hình dung thêm rõ nét về đời.
 
Sẽ chẳng còn lại gì tìm thấy ở vành môi
Cả dấu tay tôi vịn vào thuở nào tập đếm bước
Chỉ có bây giờ - Du đã vững hai chân, tôi đi trọn nghề mình bước nào không dễ vấp
Hiểu con đường đến lớp cũng cheo leo.
 
Đất nước trở trăn trong thiếu thốn và nghèo
Chúng tôi nhiều khi phải tự góp thêm công để các em có đủ ghế ngồi và tự sớt đồng lương cho những lần thiếu phấn
Có thể nào khác hơn? Khi tôi đưa ngón tay mình lên môi và cắn
Biết rằng viên phấn cũng đau.
 
Đồng nghiệp tôi mái tóc đã phai màu
Giọng nói khàn như dây đàn cũ,
Có hiểu điều ấy chăng, bụi phấn biết nghiêng mình lễ độ
Không rơi vào lồng ngực, trái tim trong.
 
Các em mở ra những trang sách ruộng đồng
Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ
Có giọt mồ hôi và cả dấu tay mình ấp ủ
Lặng thầm nói với mai sau
Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau
Như nhà nông bốn mùa lấm láp.
 
Viên phấn tự mài mình chết đi để đâm chồi sự thật
Nhẹ nhàng ơi cái chết vô tư
Chúng tôi gìn giữ trái tim chân thực hằng giờ
Các em hồn nhiên mà ánh mắt long lanh soi rọi thế
Cái bục giảng không cao nhưng đã có bao người vấp té
Viên phấn của lòng mình không giữ nổi trên tay.
 
Buông thả đấy rồi, những ngón loay hoay
Sẽ mỏi mòn đi và rơi rụng
Như người lính không tự cầm lấy súng
Vách chiến hào đâu dễ ấm lưng.
 
Trong giấc mơ tôi, những viên phấn hằng đêm vạch sáng những hành trình
Bảng xanh trước các em là chân trời rộng mở
Thì bụi phấn ơi, cứ tan mình trong gió
Nơi trăm miền sẽ còn có dấu tay tôi.
 
Đoàn Vị Thượng - 1980
 
 
#1
    hcm_bluerose

    • Số bài : 93
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 02.04.2013
    • Trạng thái: offline
    BÀI THƠ "ĐÔI KHI" - ĐOÀN VỊ THƯỢNG 20.04.2013 22:05:47 (permalink)
    ĐÔI KHI
     
    Đôi khi tôi muốn quay về
    Lặng im điếu thuốc đỏ lề phố đêm
    Lòng không nhớ cũng không quên
    Thầm nghe lá thức ngủ trên đỉnh đầu.
     
    Đôi khi chẳng biết vì đâu
    Tôi ngồi đốt lửa nguyện cầu vu vơ
    Lòng không thực cũng không mơ
    Thầm nghe tiếng nói tín đồ trong tôi.
     
    Đôi khi bỗng thấy xa xôi
    Những bạn bè cũ đang ngồi quanh đây
    Lòng không tỉnh cũng không say
    Tôi cầm ly rượu biết xoay phương nào.
     
    Đôi khi tôi đã đứng chào
    Một bông hoa nở bên rào nhà ai
    Lòng không đậm cũng không phai
    Thoáng nghe khuây khỏa một vài buồn lo.
     
    Đôi khi tôi tự dặn dò
    Cõi này tôi có đói no vui buồn
    Lòng không dứt cũng không vương
    Mỗi ngày mỗi bước hành hương đời mình.
     
    Đoàn Vị Thượng - 1987
     
    #2
      hcm_bluerose

      • Số bài : 93
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 02.04.2013
      • Trạng thái: offline
      BÀI THƠ "XIN LỖI EM" - ĐOÀN VỊ THƯỢNG 20.04.2013 22:12:04 (permalink)
      XIN LỖI EM
       
      Xin lỗi em, vì một lý do nào 
      Thềm nhà tôi vắng tiếng chân em bước 
      Thì lúc ấy - lối đi ngoài cổng trước 
      Tôi vẫn tin, cỏ chưa vội lấp đầy 
      Cỏ độ lượng cỏ cần biết rõ 
      Tôi có gì xúc phạm với em đây. 

      Xin lỗi em, vì một lý do nào 
      Em sẽ chẳng dừng chân nơi tôi đang đứng đợi 
      Thì lúc ấy - Vẫn xôn xao lá mới 
      Hàng cây kia đang hồi hợp ngóng chờ 
      Cậy thẳng thắn chưa tin điều phản bội 
      Tôi có gì em đến nỗi làm ngơ. 

      Xin lỗi em, vì một lý do nào 
      Em vờ vĩnh than phiền tôi đủ tội 
      Thì lúc ấy - Tôi vẫn tin - Bóng tối 
      Chưa nhuộm đen được hết trái tim mình 
      Muốn thật biết ai mới là gian dối 
      Xin hãy chờ phán xét của bình minh.

      Còn nếu em quả thật muốn xa tôi 
      Người mới đến rủ em quên người cũ 
      Xin cứ nói đi, đâu cần gieo tiếng dữ 
      (Ai chưa yêu chưa cảm thấy mình hiền) 
      Tôi chỉ mượn câu thơ này nhắn nhủ 
      - Cầu em được người tình như tôi đã yêu em (1)
       
      Đoàn Vị Thượng - 1986
       
      (1) Câu thơ của Puskin - thi hào Nga
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9