Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch

Tác giả Bài
Ct.Ly

  • Số bài : 22441
  • Điểm thưởng : 0
  • Trạng thái: offline
Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:31:01 (permalink)
Chàng thanh niên và đôi bàn tay
Nhị Tường dịch


Một thanh niên trẻ tốt nghiệp đại học một cách xuất sắc nộp đơn xin vào chức vị quản lý nhân sự cho một công ty lớn.
Anh đã vượt qua vòng phỏng vấn đầu tiên, và vị giám đốc đang phỏng vấn anh vòng cuối để có quyết định cuối cùng.
Vị giám đốc phát hiện ra anh thanh niên này có kết quả rất xuất sắc trong suốt những năm học từ tiểu học đến đại học, trong học bạ không năm nào anh không được thành tích cao.
Vị giám đốc hỏi:
-“Anh được học bổng trong trường phổ thông phải không?”.
Người thanh niên trả lời:
-“Thưa không”
-“Vậy chắc cha anh đã trả tiền học phí cho anh?”
-“Cha tôi đã mất khi tôi lên một tuổi, mẹ tôi đã trả toàn bộ học phí”
-“Mẹ anh làm việc ở đâu?”.
-“Mẹ tôi làm thợ giặt”.
Vị giám đốc yêu cầu anh chìa đôi bàn tay ra. Anh đưa đôi bàn tay ra, đôi tay mịn màng và hoàn hảo.
Vị giám đốc hỏi:
-“Trước đây anh có bao giờ giúp mẹ anh giặt đồ không?”
-“Không bao giờ, mẹ tôi luôn muốn tôi học hành và đọc sách nhiều hơn. Hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt nhanh hơn tôi”. Anh đáp.
Vị giám đốc nói: “Tôi có một yêu cầu. Khi anh về nhà hôm nay, hãy đi rửa tay cho mẹ anh rồi hẵng đến gặp tôi vào sáng ngày mai”
Người thanh niên cảm thấy cơ hội kiếm được công việc này khá cao. Khi về nhà, anh sung sướng yêu cầu mẹ mình cho anh được rửa đôi tay của bà. Mẹ anh cảm thấy rất ngạc nhiên, và hạnh phúc với nhiều cảm xúc đan xen, bà chìa đôi tay cho con mình.
Anh thong thả rửa đôi tay cho mẹ mình. Nước mắt trào ra khi anh làm việc đó. Đó là lần đầu tiên anh nhận thấy đôi tay của mẹ mình quá nhăn nheo, thô ráp và thâm tím. Những vết thâm tím đó đau đớn đến nỗi người mẹ phải giật thót khi được kỳ cọ với nước. Đó là lần đầu tiên anh nhận ra rằng đôi tay đó đã phải giặt giũ mỗi ngày để có tiền đóng học phí cho anh. Những vết thâm tím trên đôi tay người mẹ là cái giá mà người mẹ phải trả cho những mảnh bằng tốt nghiệp, cho thành tích học tập và cho tương lai của anh.
Sau khi rửa xong đôi tay cho mẹ, anh lặng lẽ giặt nốt tất cả những áo quần còn lại giúp cho mẹ mình.
Tối hôm ấy, hai mẹ con nói chuyện với nhau rất lâu.
Sáng hôm sau, anh đến văn phòng giám đốc.
Vị giám đốc hỏi và nhận thấy mắt anh ngấn lệ: “Anh có thể kể tôi nghe anh đã làm và học được điều gì ở nhà trong ngày hôm qua không?
Anh trả lời: ‘Tôi đã rửa tay cho mẹ tôi, và cũng giặt hết tất cả áo quần còn sót lại.
Vị giám đốc nói: “Hãy kể cho tôi biết cảm xúc của anh lúc đó”
Anh đáp: “Thứ nhất, giờ đây tôi biết thế nào là cảm kích và tri ân. Không có mẹ tôi thì không có sự thành công của tôi ngày hôm nay. Thứ hai, nhờ cùng làm việc và giúp đỡ mẹ, tôi mới nhận ra rằng, để làm được điều gì đó cũng khó khăn và vất vả biết bao nhiêu. Thứ ba, tôi đã nhận ra được giá trị và sự quan trọng của mối quan hệ trong gia đình.
Vị giám đốc nói, “Đây chính là những điều tôi cần tìm kiếm ở một người quản lý. Tôi muốn tuyển một người biết đánh giá cao sự giúp đỡ của người khác, một người hiểu biết những xúc cảm của người khác khi họ hoàn thành công việc, và là người không coi tiền bạc là mục đích chính của cuộc đời. Anh đã được tuyển dụng”.
Sau đó, người thanh niên đã làm việc rất chăm chỉ và nhận được sự quý trọng của những thuộc cấp. Họ làm việc cần mẫn và đoàn kết. Công ty phát triển rất lớn mạnh.
 
Một đứa bé thường được bảo vệ và chìu chuộng, sẽ phát triển tâm lý “sai khiến” và luôn nghĩ đến bản thân mình trước tiên. Nó sẽ thờ ơ trước những sự  khó nhọc của cha mẹ. Khi nó bắt đầu công việc, nó sẽ luôn cho rằng mọi người đều phải lắng nghe nó, và khi nó trở thành một người quản lý, nó sẽ không bao giờ biết được những nhọc nhằn của những người làm công, và luôn đổ lỗi cho người khác. Đối với những tuýp người này, họ có thể  có học vị cao, có thể thành công trong một giai đoạn nào đó, nhưng cuối cùng sẽ không có cảm thấy ý nghĩa của những gì mình có được. Họ sẽ càu nhàu và bực dọc và đấu tranh vì nhiều thứ khác. Nếu chúng ta là bậc cha mẹ kiểu này, chúng ta đã thực sự chứng tỏ tình yêu thương của mình hay là đang hủy hoại con mình?  
Bạn có thể cho đứa con mình sống trong một ngôi biệt thự rộng lớn, ăn cao lương mỹ vị, tấu dương cầm, xem một ti vi thật lớn. Nhưng khi bạn đang cắt cỏ hãy để cho chúng cũng được có trải nghiệm này. Sau bữa ăn, hãy để chúng rửa bát đĩa cùng với các anh chị. Đó không phải vì bạn không có tiền thuê người giúp việc, mà là vì bạn muốn thương yêu chúng theo một cách đúng đắn. Bạn muốn chúng hiểu rằng, một ngày nào đó khi tóc hoa râm, cha mẹ giàu có cỡ nào cũng vậy thôi, giống như người mẹ của anh thanh niên này. Điều quan trọng là những đứa con của bạn phải học được cách biết ơn về những sự khổ công và nhọc nhằn và biết cách làm việc như những người khác để hoàn thành mọi việc. 
Hãy gởi câu chuyện này đến thật nhiều người , biết đâu, có thể thay đổi được số phận của ai đó…




 
#1
    Ct.Ly

    • Số bài : 22441
    • Điểm thưởng : 0
    • Trạng thái: offline
    Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:32:07 (permalink)
     BÀI HỌC CỦA MẸ

    Mẹ cho dạy tôi bài học về sự LÔ GÍC… “Nếu con rơi xuống từ chiếc đu đó thì sẽ bị gãy cổ , khi đó con sẽ không được đi phố với mẹ đâu”

    Mẹ tôi dạy cho tôi về Y HỌC … “Nếu con không ngừng làm cái trò mắt lé, con sẽ bị lé luôn đó”

    Mẹ tôi đã dạy cho tôi bài học LO XA… “Nếu con không vượt qua được bài tập đánh vần này, con sẽ không bao giờ kiếm được việc làm tốt!”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về TRI GIÁC NGOẠI CẢM … “Hãy mặc áo len vào; con không nghĩ rằng mẹ biết con lạnh hay sao?”

    Mẹ dạy cho tôi đối đầu với THỬ THÁCH… “Con đang nghĩ gì thế? Hãy trả lời khi mẹ hỏi con… đừng cứ lập lại như thế!”

    Mẹ dạy cho tôi bài học HÀI HƯỚC… “Khi cái  máy xén cỏ cắt đứt những ngón chân cái của con, đừng hòng chạy đến với mẹ.”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về SỰ TRƯỞNG THÀNH… “Nếu con không ăn rau, con sẽ không bao giờ lớn được”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về GIỚI TÍNH… “Con nghĩ như thế nào về sự có mặt của con trên đời”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về DI TRUYỀN HỌC… “Con giống bố con như đúc”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về CỘI NGUỒN… “Con nghĩ rằng con được sinh ra từ trong kho thóc chắc?”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về sự THÔNG THÁI của TUỔI TÁC…”Khi con bằng tuổi mẹ con sẽ hiểu”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về sự MONG CHỜ… “Hãy đợi cho đến khi bố con về đã.”

    Mẹ dạy cho tôi bài học về sự THỦ ĐẮC… “Con sắp có được nó khi chúng ta về đến nhà”

    Và một bài học mà tôi luôn luôn thích đó là SỰ CÔNG BẰNG “Một ngày kia, khi con có con, mẹ hy vọng rằng chúng sẽ rất giống CON. Lúc đó con sẽ hiểu.

    Nhị Tường dịch

    (Từ beliefnet)
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 24.06.2013 00:34:06 bởi Ct.Ly >




     
    #2
      Ct.Ly

      • Số bài : 22441
      • Điểm thưởng : 0
      • Trạng thái: offline
      Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:35:42 (permalink)
       Cảm ơn mẹ đã khắt khe

      Cyndi Griffin

       

      Con không thể nào tin rằng mẹ đang muốn con đi làm với mẹ -- Đang là mùa hè, con không phải đi học, và thậm chí chỉ mới 7 giờ sáng! Mẹ, mẹ nghĩ sao vậy? Con biết là tính con cũng hay phá lệ và có những vấn đề trục trặc, nhưng con chỉ mới 14 tuổi thôi!

      Mẹ được trả lương như một y tá -- còn con thì đâu biết làm cái gì trong cái nhà dưỡng lão chỉ toàn những người già đó. Hưmmm, nếu con may mắn thì ở đó có một cái giường – con sẽ chỉ nằm dài suốt ngày và xem ti vi. Vâng, con nghĩ con có thể làm được vậy thôi.

      Mẹ muốn con làm gì hả mẹ? Con có thể nói gì với một người phụ nữ thậm chí không biết bà ấy đang làm gì trong căn phòng đó? Mẹ ơi, bà ấy nói có những con nhện chui ra từ lớp giấy dán tường (mà chẳng có giấy dán tường nào hết).

      “Được rồi, được rồi”, con đã nói với bà ấy. “Bà Carrie là một người thường trú lâu năm ở đây, nên sẽ bà được giúp đỡ về chuyện những con nhện mà”. Con vừa nói với bà ấy rằng không có một con nhện nào ở đây hết, thế là bà ấy hết lo sợ rồi. Gần một tiếng đồng hồ trôi qua, mẹ lại kiểm tra con và bà Carrie. Mẹ mỉm cười khi con kể mẹ nghe rằng, con và bà ấy chỉ “nói chuyện”. Những kẻ xâm nhập không ai mong muốn kia đã đi mất rồi (Con đã “bắt” chúng và đem chúng ra ngoài) và giờ đây bà Carrie đang kể cho con nghe những câu chuyện thật thú vị. Bà ấy rất thích làm bạn với con bởi vì con giúp bà bình tĩnh lại. 

      “Con sẽ xong trong một phút thôi, mẹ ơi” “Tốt. Mẹ cần con giúp ông Bubba” “Hả?!” À, ông Bubba – cái bác già lang thang. Mẹ nói ông ấy ở tầng đâu đó khi tất cả các cửa ra vào đã báo động. Mẹ nói con kiểm tra tất cả các phòng bởi vì ông ấy thích nói chuyện với các bà. “Con sẽ kiếm ông ấy.” Con đã nói vậy. Con đi xuyên qua các sảnh lớn, và đi nhìn khắp hết những người trong này, những người đang bước đi hoặc đi bằng xe lăn và con đi vào cả phòng của những người nằm liệt giường– Con không nhớ lần cuối cùng khi con nhìn thấy mái tóc bạc là khi nào, nhưng mọi người thật tử tế với con. Một tách nước cho chỗ này, chuyển giùm kênh ti vi ở chỗ kia (mà không có bộ điều khiển từ xa ở đó) và một lời tử tế mang đến quá nhiều nụ cười và những lời biết ơn. Con sẽ không tiếp tục kể cho mẹ nghe đâu, chỉ là niềm vui thôi mà!

      Con tìm thấy ông Bubba, đang thăm một “bà bạn”. “Họ yêu tôi ngay” ông ta nói khi con và ông lê bước trở về phòng ông, tay ông quàng qua người con. Ông Bubba hơi vui tính – thậm chí cháu nội ông còn lớn tuổi hơn con! Sau khi ổn định ông ấy ở trong phòng, con trở lại phòng y tá, đầu con ngẩng cao hơn và con nhảy chân sáo.

      “Ăn trưa, đã đến giờ ăn trưa? Ôi chao, thời gian trôi nhanh ghê…” “Những người trong phòng ăn, họ cần được giúp đỡ; con có muốn đi xem có giúp được gì cho họ không?” Con thấy nhiều bàn ăn đã đầy đủ người – hầu hết ngồi nói chuyện với nhau, một vài người ngồi lặng lẽ. Đang tự hỏi cô bé gầy nhom này là ai và đang muốn gì. Con ngồi xuống cái bàn của những người có đôi mắt tinh anh, một người mang cái yếm. Sau khi chào tất cả mọi người, con nhìn thấy một người không thể đút cho chính mình, con xin giúp đỡ. Miệng bà ấy mở ra để nhận thức ăn. Chẳng bao lâu, dĩa bà sạch trơn và bà cảm ơn con đã giúp bà. “Không có chi, cháu thích làm việc mà!” Con trả lời và thật tình như vậy. Con đi hết từ bàn này đến bàn khác để giúp đỡ và thăm những người ngồi ăn.

      Con đã mệt rồi nhưng mẹ còn nói rằng có một bà đang ngồi ở ngoài hành lang và cần giúp “một tay”. Con chạy thẳng ra đó và thấy một bà già đang cố viết một lá thư. Không thể cầm chặt cây viết nữa, nên bà cảm ơn sự đề nghị giúp đỡ của con. Mặc dù con viết nhanh hết sức, mà bà đọc còn nhanh hơn, và chỉ chậm lại đủ để thở mà thôi. Khi lá thư viết xong, con gấp lại và đút vào bao thư và dán lên đó con tem 6 xu. Bà đã ôm chặt làm con nghẹt thở.

      Bây giờ đã hai giờ rưỡi, và may mắn là con không có lấy thời gian để mơ đến một cái giường trống trải – cái thú mà con đã bỏ lỡ dịp. Ngay khi con trở lại thì mẹ đang gói ghém mọi thứ, con nghĩ về cái ngày hôm ấy. Nhiều người trong phòng đã túm lấy tay con và hỏi khi nào con trở lại. Con nhìn mẹ, và hỏi, “Con có thể trở lại ngày mai và mang theo một người bạn không?”

       

      --------------

      * Lời tác giả: Mùa hè đó đã nhanh chóng trôi qua khi tôi ở suốt một ngày trong viện dưỡng lão “làm việc” cùng với mẹ. Nhiều người bạn tôi đã đi cùng với tôi đến viện dưỡng lão và sau đó họ tách riêng để đến với những người già mà họ thích. Thậm chí một tờ báo địa phương cũng đã viết về “Những thiếu niên hoạt động xã hội” tại viện dưỡng lão. Mùa hè đó là năm 1970, và trong hồi ức, đó là một cột mốc thời gian của đời tôi. Mẹ tôi giờ không còn nữa, nhưng tôi vẫn hằng tin rằng bà biết bà đã làm đúng trong mùa hè đó, để rồi những năm sau đó, bà đã nhìn tôi bước lên khán đài để nhận bằng đại học –ngành điều dưỡng.

       

      Nhị Tường dịch




       
      #3
        Ct.Ly

        • Số bài : 22441
        • Điểm thưởng : 0
        • Trạng thái: offline
        Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:37:09 (permalink)
         Chiếc tách trà

        Trong cửa hàng mỹ nghệ, người ta nhìn thấy một chiếc tách uống trà thật xinh xắn. Họ nói với nhau: “Chúng ta chưa bao giờ nhìn thấy một chiếc tách tuyệt mỹ đến như thế.”

        Chiếc tách bỗng nói: “Các bạn không biết đâu, đời tôi không phải lúc nào cũng là chiếc tách trà”

        Có một thời tôi chỉ là nhúm đất sét màu đỏ. Oâng chủ của tôi đã nắm tôi lên cuộn tròn và phát vào người tôi, rồi cứ thế mà nhào nặn tôi mãi. Tôi thét lên, “để tôi yên” nhưng ông chỉ mỉm cười và nói : “chưa được”

        “Thế rồi tôi được đặt lên một chiếc bàn xoay” Chiếc tách nói, “bỗng nhiên tôi bị xoay vòng vòng.

        “Dừng lại đi!Tôi bị chóng mặt!” Tôi thét lên. Nhưng ông chủ tôi chỉ lắc đầu và nói “chưa được”

        Thế rồi ông chủ đặt tôi vào lò nung. Tôi chưa bao giờ cảm thấy nóng đến như thế. Tôi tự hỏi tại sao ông lại muốn đốt cháy tôi, tôi thét lên và đập cửa. Tôi chỉ có thể trông thấy ông xuyên qua khe hở và chỉ có thể nhìn thấy đôi môi của ông khi ông gật đầu: “chưa được”

        Cuối cùng thì cánh cửa cũng mở ra, ông chủ đặt tôi lên chiếc kệ, tôi bắt đầu thấy mát mẻ. “Thế, tốt hơn rồi” tôi nói. Nhưng ông chủ lại sơn khắp người tôi. Cái mùi sơn thật kinh khủng.  Tôi tưởng chừng muốn ngạt thở. “Dừng lại, dừng lại đi” Tôi khóc thét. Nhưng ông chủ chỉ lắc đầu: “Chưa được”.

        Thế rồi ông lại đặt tôi vào lò nung, không giống như lần đầu tiên.  Lần này nóng gấp đôi lần trước và lần này tôi biết mình sẽ chết ngạt. Tôi nài nỉ van xin, tôi kêu gào khóc lóc. Suốt thời gian đó tôi chỉ nhìn thấy ông xuyên qua khe hở với cái lắc đầu ra hiệu: “chưa được”

        Khi biết rằng vô vọng, tôi không bao giờ van xin xỏ nữa. Tôi gần như buông xuôi. Thế nhưng cánh cửa mở ra và ông đem tôi ra ngoài và đặt lên kệ.

        Một giờ sau đó ông đặt tôi trước gương và nói: “Hãy ngắm nghía mình đi. Ta đã xong việc”.

        Tôi thốt lên: “Đó không phải là tôi, không thể là tôi. Đẹp quá. Tôi đẹp quá”

        “Ta muốn con nhớ rằng, ông chủ nói, ta biết sẽ làm cho con đau đớn khi nhào nặn con, nhưng nếu ta để mặc con thì con sẽ khô héo đi. Ta biết ta làm con chóng mặt khi đặt con lên bàn xoay, nhưng nếu ta dừng lại thì con sẽ vỡ vụn ra. Ta biết trong lò nung rất nóng và khó chịu, nhưng nếu ta không đặt con ở đó con sẽ bị gãy nát. Ta biết mùi sơn rất khó ngửi, nhưng nếu ta không tô vẽ cho con thì con sẽ không có một màu sắc nào trong cuộc đời. Và nếu ta không đặt con vào lò lần thứ hai thì con sẽ không tồn tại được lâu bởi vì không giữ được độ rắn chắc. Bây giờ con là một sản phẩm hoàn hảo. Con đã biết được ý định của ta rồi chứ.

        Trong cuộc sống, khi được cha mẹ dạy bảo và khuyên răn trong học hành và làm việc, chúng ta thường cảm thấy khổ sở và khó nhọc khi thực hiện, nhưng đấy chính là cha mẹ mong muốn mai sau cuộc đời chúng ta sẽ tươi đẹp và đầy màu săc.

        ( từ internet)

        Nhị Tường dịch




         
        #4
          Ct.Ly

          • Số bài : 22441
          • Điểm thưởng : 0
          • Trạng thái: offline
          Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:38:08 (permalink)


          Đốt lá

          Edie Cuttler 

          Ông tôi, rất yêu mùa thu. Mỗi năm vào cuối tháng mười, ông hay gom những chiếc lá rụng trên sân thành đống bên đường rồi đốt.

          Dọc theo các con đường, có thể trông thấy những đống lá đang cháy. Tôi thường tự hỏi có phải nghi lễ tống táng những chiếc lá này đã có kế hoạch từ trước hay không. Tuy nhiên tôi chưa bao giờ nghe ông tôi gọi điện cho bất kỳ ai để nói, “Thế là, hôm nay là ngày chúng ta sẽ găp nhau bên đường nhé”. Không, không có điều gì đại loại như thế diễn ra. Khi những cơn gió đã lặng, những ngọn lửa bắt đầu cháy lên lúc chiều tà, và tiếp tục vài giờ nữa trong hoàng hôn. Những đốm tàn vẫn còn có thể thấy rõ khi những đứa trẻ chúng tôi vào trong nhà.

          Việc đốt lá đã trở thành một sinh hoạt của gia đình, một phần của mùa thu mà tôi vẫn mong đợi từng năm. Những người lớn cào suốt cả ngày, cố giữ không để cho bọn trẻ vui nhộn chạy vào và dẫm lên trước khi nó được gom vào bên đường. Từ thời thơ ấu, tôi đã rất thích nghe những tiếng lách tách của lá cháy cũng như nhận biết sự quyến rũ và nguy hiểm của ngọn lửa.

          Những người bạn láng giềng chuyện trò và bình luận về thời cuộc. Đàn ông thích nói về những chuyện như thế. Bà tôi nướng những chiếc bánh và mời những người bạn già. Những người khách vẫn cứ lưu luyến chưa muốn về dù lửa đã tàn, họ nói về mùa đông đang tới. Ông tôi, đứng bên ngoài, chặn những chiếc lá bướng bỉnh, giữ cho khỏi phải đốt lại những chiếc lá thoát ra ngoài.

          Khi còn là một đứa trẻ, tôi chưa bao giờ hỏi vì sao ông yêu thích việc đốt lá. Tôi cho rằng mọi người đốt lá vào tháng 10 và ông làm công việc đó là đương nhiên. Khi trưởng thành, tôi bỗng thấy chính mình ngồi bên lề đường chuyện trò với ông trong buổi hoàng hôn. Và tôi bỗng nhận ra rằng đó không chỉ là một công việc nhỏ mọn hàng năm cho ông. Ông có lần kể cho tôi nghe những lần ông cố đã đốt lá trên mảnh đất nhỏ của họ ở vùng đồi Pennsylvania. Ông cố của tôi là một thợ mỏ và có rất ít thời gian để vui đùa cùng với gia đình. Ông tôi và mười anh chị của ông đều trông đợi cái khoảnh khắc quí báu ấy vào dịp ông cố đốt những chiếc lá.

          Ông tôi là người trầm lặng và không thích nói nhiều. Sau nhiều năm làm việc ở những hầm mỏ lộ thiên, ông vẫn giữ một dáng dấp lực lưỡng, nhưng đi đứng chậm chạp và luôn có mục đích. Ông và bà là nơi nương tựa bất biến nhiều năm cho tôi khi cha mẹ tôi và tôi sống đời di dân trong thời chiến. Ông bà tôi hiếm khi đi đâu. Ngôi nhà, tập quán sinh hoạt của họ luôn là chỗ dựa bền vững mà tôi níu giữ thân thiết nhất khi mình lớn lên.

          Thế rồi đầu một mùa hè, bà nội mất. Mùa thu đó ông dọn đến với bố mẹ tôi. Với những luống hoa, những sở thích , cùng  với con cháu, ông dường như hài lòng. Nhưng một buổi cuối tuần khi từ trường đại học trở về, tôi nhận ra ông đang cào những chiếc lá vào bên đường. Mẹ không nói với ông. Tôi nhận ra rằng mình sắp phải là người báo tin buồn. Tôi ra ngoài và giải thích rằng nơi đây, trong thị trấn mới này có luật cấm đốt lá. Tất cả những đám khói đó sẽ bị xem là ô nhiễm môi trường và chính quyền lo lắng về việc hỏa hoạn. Không nói một lời, ông bỏ đi, đôi vai còn thấp hơn lúc đám tang bà. Ông đặt cái cào dựa vào vách và bước vào trong. Những chiếc lá vẫn nằm bên đường cho đến khi những cơn gió cuối thu thổi chúng bay vào trong sân.Một cảm giác buồn bã dậy lên trong tôi trong mùa thu đó. Cả tôi nữa, tôi cũng đã mất đi một điều gì đó không thể thay thế được. Bởi vì những mùa thu sau đó, ông chỉ tỉa cành, xén cây và làm những việc vặt khác chứ không hề cào lá nữa,

          Vào năm tôi có mang đứa con thứ 2, được biết  ông bị ung thư. Bác sĩ không nghĩ rằng rằng ông sẽ kịp đón lễ Tạ Ơn. Ông gầy hơn và đi đứng chậm chạp hơn bao giờ hết, nhưng tất cả chúng tôi đều dối ông và dối chính mình, rằng ông trông khỏe và chuẩn bị kỳ nghỉ lễ.

          Vào giữa tháng 10, tôi đưa ông ra trang trại tôi vừa mua được. Không khí trong lành và mùa hè Ấn độ đang cao điểm. Ông đi bộ vài dặm với Adam, đứa cháu đích tôn, như thể đang kiểm tra đất đai, với những bước chân đo và đầu ngẩng cao. Từ trong sân tôi nhìn thấy ông như hạnh phúc với đứa cháu 4 tuổi hiếu động.

          Khi họ trở về, tôi nói với ông rằng ở nơi đây là ngoại ô, chúng tôi sẽ không bị phạt khi đốt lá và ông có vui khi giúp tôi một tay?Lần đầu tiên sau một thời gian dài ông cười thật tươi, ôm chặt lấy tôi và nói: “Cảm ơn cháu, ông sẽ rất vui khi giúp cháu”. Lệ ngập tràn mắt tôi, và sự thân thiết giữa chúng tôi vẫn luôn bền chặt như bao giờ.

          Tôi cào, Adam đuổi theo những chiếc lá còn ông giám sát cẩn thận đặt chặn bằng những hòn sỏi. Ông giảng giải cho Adam mối nguy hiểm của lửa. Bài học vốn thường được nghe và yêu thích trong câu chuyện kể trước đi ngủ nhiều năm trước đây.

          Thế rồi ông đánh diêm và đống lá đầu tiên bừng cháy. Những sắc màu xoay vòng lung linh. Những chiếc lá cố trốn thoát bị ông gom lại bằng chiếc cào sắt. Đống lửa cháy nhiều giờ trong buổi chiều.

          Ông nói bánh và cà phê đêm đó là những món tuyệt hảo cuối cùng cho một trong những ngày đẹp nhất mà ông từng có sau một thời gian dài. Ông ra đi trong giấc ngủ sau đó một tuần.

          Vài ngày sau, tôi nhận một lá thư từ Ban Vệ Sinh, thông báo về việc luật cấm đốt lá. Tôi đã không nói dối ông thật sự; họ đã không phạt.

          Tôi sẽ luôn nhớ ông và cả….những đống lá đang cháy.

          Nhị Tường dịch




           
          #5
            Ct.Ly

            • Số bài : 22441
            • Điểm thưởng : 0
            • Trạng thái: offline
            Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 24.06.2013 00:39:37 (permalink)


            HÌNH ẢNH THẬT SỰ CỦA MẸ

            …. Và làm sao để nhận ra…

            Elizabeth Berg

             

            Khi nghĩ về mẹ, những hình ảnh thường hiện ra trong trí tôi: đó là tôi thấy mẹ đang nhoài người cọ rửa bồn tắm, dòng nước chảy tràn và kêu vang như dòng thác Niagara. Tôi thấy mẹ khuấy đậu xanh trong soong, rồi mở lò nướng để kiểm tra món thịt gà nướng. Tôi thấy mẹ nơi điện thoại, tay cầm chiếc tách, nói những điều gì đó thật vui vẻ bằng một giọng nhẹ nhàng êm ái và nói rất lâu, chiếc ống nói thơm mãi mùi cà phê sau khi mẹ gác máy. Tôi nhìn thấy mẹ đang xem bất cứ kênh truyền hình nào mà bố chọn. Nói khác hơn, tôi không hề thấy mẹ.

            Tôi đang viết một cuốn sách nghiên cứu về trạng thái tâm lý của những người mẹ chỉ ở nhà nuôi dạy con vào thập kỷ 40. Tôi muốn biết họ có hạnh phúc hơn chúng ta_ những người gần như khó có thời gian để nhấc những cuốn nhật ký bìa da vì cần phải chạy đua theo cuộc sống đến kiệt sức không? Vì vậy tôi xin mẹ kể cho tôi nghe về thời son rỗi của bà.

            "Con muốn biết hồi đó mẹ ăn mặc ra sao, vui chơi như thế nào, mẹ thường nói chuyện về đề tài gì". Tôi nói với mẹ "Con muốn biết mẹ cảm nhận cuộc sống như thế nào, quan niệm thế nào về những mối quan hệ vợ chồng, con cái, và nghĩ gì về tương lai"

            Mẹ gởi cho tôi một bức thư dài 4 trang viết tay lộn xộn bắt đầu như thế này, "Nào, mẹ bắt đầu nhé.."

            Và khi đó mẹ kể cho tôi nghe về những buổi khiêu vũ sau buổi đá bóng ở trường trung học. Mẹ đã gặp bố ở phía sau một siêu thị như thế nào. Mẹ kể mẹ đã ghen tị như thế nào với các cô gái mặc chiếc áo màu lam với chiếc váy xếp nếp. Mẹ đã làm việc ở tiệm giặt mà mẹ ghét và ở đài phát thanh nơi mẹ yêu thích. Mẹ kể chuyện bố mẹ đã viết những lá thư nồng nàn như thế nào khi bố phải ra trận vào Thế Chiến thứ II, rồi bố mẹ đã từng sống ở San Francisco lúc mới cưới; ăn thật nhiều món bắp ngô nhồi thịt và bánh xốp kem (là món hảo hạng thời đó) như thế nào. Mẹ kể về những tối thứ bảy vui chơi với những đôi vợ chồng khác nơi bàn ăn; về những đồ đạc mà bố mẹ đã dành dụm tiền để mua, và chính vì vậy "một chiếc đèn mới cũng đầy giá trị"

            "Đó không phải là thời kỳ sung túc nhất" mẹ nói "song xét về nhiều mặt đó là lúc giàu có". Nỗi luyến tiếc quá khứ tràn ngập trang giấy bay lên như tỏa hương.

            Tôi đem bức thư đến nhóm viết văn của chúng tôi và đọc, bởi vì tôi nghĩ nó thú vị và đầy cảm xúc. Thật ngạc nhiên làm sao, giọng tôi bắt đầu run, đến nửa chừng tôi bật khóc. "Vậy là, tôi đã nhìn thấy rõ rồi…" tôi ngước lên và nói. Tôi không biết phải nói sao. Mủi lòng ư? Không phải. Cái chính là tôi đã nhìn thấy mẹ trong đó.

            Cuối cùng tôi bắt đầu thấy mẹ như chính con người của mẹ: Mẹ, với trái tim tràn trề nỗi mong chờ khi bắt đầu ngày đầu tiên đi làm. Mẹ, thời mới cưới đang ngồi ở bàn ăn chuyền những đĩa đậu phộng cho mọi người, đó là những người vẫn còn là bạn của mẹ sau 50 năm ròng. Nhờ hình dung được mẹ vào thời đó, cuối cùng giờ đây tôi đã có thể thấy được mẹ.

            Mẹ hỏi tôi ước gì vào ngày sinh nhật. Tôi nói rằng tôi muốn mẹ gởi cho tôi một bức thư dài hơn nữa về cuộc sống của mẹ. Tất cả những gì tôi muốn là mẹ hãy cho tôi thấy được mẹ nhiều hơn, trước khi mẹ ra đi. Thực ra là, trước khi chúng tôi đã cùng có nhau trong đời.

            Vài ngày sau đó tôi được mời đến để đọc quyển sách mới nhất của mình. Tôi chợt nảy ra ý nghĩ muốn cô con gái 16 tuổi của tôi cùng đi.

            "Mẹ muốn con đi thật hở mẹ?" Con gái tôi hỏi.

            "Ừ." Tôi trả lời

            "Vì sao vậy mẹ?

            "À, bởi vì…"

            Tôi như muốn nói rằng vì "con chưa bao giờ đến dự một buổi đọc sách như thế. Mọi người rất vui, nhờ họ con sẽ có được nhiều điều bổ ích". Nhưng cuối cùng, tôi đã nói thật. "Mẹ muốn con nhìn thấy mẹ làm những điều gì đó khác hơn những công việc quẩn quanh trong nhà. Mẹ muốn con biết một chân dung khác của mẹ.

            Thế là con tôi đã đến buổi đọc truyện, tôi ngại rằng mình chỉ lo chú ý đến con và khó tập trung. Nhưng tôi đã không hề chú ý đến con. Tôi bước lên bục, như mọi khi, tôi chỉ tập trung đọc cho những người khách lạ, những người đã chân thành và lịch thiệp khi họ ngồi yên lặng lắng nghe. Tôi đọc bằng một giọng nhẹ nhàng hơi run và hy vọng họ sẽ thích những gì họ nghe thấy. Đến khi tôi ngước lên nói: "Cảm ơn các bạn rất nhiều", tiếng vỗ tay đã đuổi theo tôi đến tận chỗ ngồi.

            Dĩ nhiên, có một khán giả mà giờ đây tôi đặc biệt quan tâm đến. Tôi nhẹ nhàng đến bên chỗ của con gái tôi. Nó cũng đang vỗ tay. "Thật là tuyệt mẹ ơi", nó thì thào với tôi.

            Trong mắt của nó là hình ảnh của một nữ sĩ đã viết ra những dòng chữ để nó lắng nghe một cách say mê, và giờ đây nó đang chiêm ngưỡng tác giả. Thế là đủ. Đó là tất cả. Và người mà giờ đây tôi phải cảm ơn chính là người đã từng ghen tị với những cô gái mặc chiếc áo lam váy đầm xếp nếp, là người ăn bánh xốp kem sau những bữa bắp ngô nhồi thịt và là người giờ đây đang viết nốt phần còn lại của đời mình để làm quà sinh nhật của tôi. Tôi không thể chờ đến khi đọc được nữa.

            (Từ Reader's Digest 3/2001)

            Nhị Tường dịch

             




             
            #6
              Ct.Ly

              • Số bài : 22441
              • Điểm thưởng : 0
              • Trạng thái: offline
              Re:Nghệ thuật sống - Nhị Tường dịch 20.03.2016 17:50:54 (permalink)
              CÂU CHUYỆN NGẮN
              XẢY RA TẠI MỸ
              NHỊ TƯỜNG - DỊCH TỪ READER' S DIGEST
               
              Robby nói rằng mẹ cậu mơ được nghe cậu chơi dương cầm .
              MOZART-Piano Concerto No-21
               

               
              Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines.
              Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm, đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua.
              Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc".
              Một trong những học sinh đó là Robby.
              Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby
              Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ.
              Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học.
              Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố khuyến khích cậu.
              Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói : "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào .
              Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.
              Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi , bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào , có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế !
              Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không.
              Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập.
              - "Cô Hondorf … cô cho em diễn một lần thôi …", cậu nài nỉ.
              Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó.
              Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.
              Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi sắp xếp cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn
              Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. Áo quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.
              "Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ ?".
              Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô Trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó.
              Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng … thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart.
              Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay.
              Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc : "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó ?".
              Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf … cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm ? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay.
              Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".
              Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ . Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi, tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng.
              Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby.
              Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ",
              nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby.
              Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại toà nhà Alfred P Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 04/1995 nơi cậu đang biểu diễn .
              Nhị Tường,
              Dịch Từ Reader's Digest




               
              #7
                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                Chú Giải và Quyền Lợi

                • Bài Mới Đăng
                • Không Có Bài Mới
                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                • Khóa (có bài mới)
                • Khóa (không có bài mới)
                • Xem bài
                • Đăng bài mới
                • Trả lời bài
                • Đăng bình chọn
                • Bình Chọn
                • Đánh giá các bài
                • Có thể tự xóa bài
                • Có thể tự xóa chủ đề
                • Đánh giá bài viết

                2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9