Thơ ThuPhoiphai _ Thu về
Mong
Thổn thức nghe lòng mãi vấn vương
Hồ thu lá rụng ngập bên đường
Mưa đêm khắc khoải sầu cô lữ
Nắng sớm âm thầm vọng cố hương
Giản dị quê cha đời thoải mái
Đơn sơ đất tổ mộng bình thường
Châm trà rót rượu mừng thi hữu
Hội ngộ mong mời khách bốn phương
ThuPhoiPhai
19/11/2013
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2014 13:54:32 bởi ThuPhoiPhai >
TƠ TƯỞNG
Đêm trường mộng tưởng bóng hình ai
Trống điểm canh sang bổng thở dài
Tình trót thờ ơ tình vội vã
Nghĩa còn lặng lẽ nghĩa dằng dai
Nguyệt lầu nhạc khúc du dương mãi
Thủy tạ đàn tranh réo rắt hoài
Hụt hẫng lòng ta người có thấu
Chôn vùi kỉ niệm sắc tàn phai
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2014 15:44:53 bởi ThuPhoiPhai >
HAI NGÃ
Ưu phiền cuộc sống nặng oằn vai
Trót một đành mang nỗi cảm hoài
Hữu ý sầu trông sương phủ phủ
Vô tình vọng ngắm gió bay bay
Còn chăng ước hẹn nơi trần thế
Hay sẽ chờ mong dưới dạ đài
Vỡ vụn buồng tim lòng quặn thắt
Xuân tàn lá rụng dáng xuân phai
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2014 15:19:52 bởi ThuPhoiPhai >
ĐOẠN
(GCĐ)
Lạnh lẽo mưa ngâu giọt ngắn dài
Loan phòng cô phụ nặng bờ vai
Còn chăng ước hẹn ân tình đấy
Hay sẽ vùi chôn kỉ niệm này
Niềm trắc trở đời xa cúi mặt
Mi buồn rướm lệ nỗi phôi phai
Đắng cay nếm trải nhiều cay đắng
Rũ sạch thời gian vướng cảm hoài
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.08.2014 15:18:35 bởi ThuPhoiPhai >
TỈNH (Ngũ độ thanh) Gác chuyện ưu phiền dưỡng tỉnh tâm Tìm quên thế sự mãi thăng trầm Kìa bao rệu rã lo buồn lấn Để nỗi âu sầu vọng tưởng xâm Đọc chú thiền sư gìn lẽ phải Trì Kinh khất sĩ bỏ sai lầm Trần gian nghiệp chướng xin rời khỏi Rũ kiếp luân hồi chẳng nạn lâm ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2013 19:14:37 bởi ThuPhoiPhai >
LY TAN
Xóm nhỏ chiều buông vẳng tiếng đàn
Đôi mình trót mãi chịu ly tan
Tình yêu lịm kín tình yêu lụn
Hạnh phúc vùi sâu hạnh phúc tàn
Lá rụng bên thềm thương não nuột
Thuyền về cuối bãi nhớ miên man
Ngoài kia gió trở mùa se sắt
Lạnh giá người ơi ngấn lệ tràn
ThuPhoiPhai
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 13:39:31 bởi ThuPhoiPhai >
TUỔI THƠ
Bờ sông bám rễ cái thân nghèo
Chạy giỡn trên đồng phấn khởi reo Rộn rã bơi xuồng cùng chú Tẹo
Bình yên hái quả với em Tèo
Dừa non uống cạn tai chờ véo
Ổi sống ăn nhiều má đợi beo
Thả cánh diều bay nơi cuối nẻo
Già cây nhỏ nhánh vẫn leo trèo
ThuPhoiPhai
CHIA TAY
Ảo não mưa chiều giọt khó đong
Thềm xưa bão dập cánh hoa hồng
Sương buồn cuối bãi mơ màng đợi
Cỏ ướt bên đồi quạnh quẽ mong
Những tưởng muôn đời an phận thiếp
Nào hay một lúc tiễn chân chồng
Người ơi trót lỡ lầm duyên mỏng
Biển hẹn non thề có cũng không
ThuPhoiPhai
NHẠT PHAI
Lạnh lẽo bên ngoài khốn khổ xuyên
Hằng đêm tưởng tượng mắt mơ huyền
Thề xưa đã mất lòng trao chuyển
Hẹn cũ không còn ý gởi nghiêng
Kẻ nhớ âu sầu cơn mộng huyễn
Người thương ủ rũ giấc mơ phiền
Tình sâu sắc mãi ôm hoài niệm
Ảo não cung đàn khóc bạc duyên
ThuPhoiPhai
22/12/2013
PHẬN NGHÈO
Năm dài mua bán ở ven sông
Thu nhập thường xuyên chẳng mấy đồng
Cuối ngõ tiêu điều bao tháng hạ
Bên thềm vắng lặng mấy mùa đông
Đìu hiu ngọn cỏ tràn xanh lối
Quạnh quẽ màn sương phủ trắng lòng
Khắc khoải đêm trường con dế gọi
Ngày qua nước chảy vẫn xuôi dòng
ThuPhoiPhai
27.08.2012
MƠ MÀNG
Trông hoài ngóng mãi khối tình chân
Ảm đạm chiều đông tắt lịm dần
Tiếng hẹn trao về người viễn xứ
Câu thề gởi lại áng phù vân
Năm lần bảy lượt không tròn ý
Tủi kiếp hờn duyên chẳng trọn vần
Lặng lẽ đề thơ buồn gặm nhấm
Mơ màng giấc điệp vẫn sầu thân
ThuPhoiPhai
04/01/2014
Chúc Xuân Xuân ngời đẫm sắc rộn ràng nghiên Thảo ngữ tròn câu chúc mọi miền Lộc phát tài sung hằng vĩnh cửu Sang thành phú đạt mãi triền miên Tình vun đậm kiếp khơi nghìn thuở Nghĩa đắp tươi đời trỗi vạn niên Phụ thảo phu hiền luôn nhã ý Trùng lai hỉ phước hữu kim tiền ThuPhoiPhai Xuân 2014
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.02.2014 07:15:43 bởi ThuPhoiPhai >
RÊU MỜ (GCĐ) Hồng tươi sắc rực nở bên hồ Cánh mỏng khơi nguồn những vận thơ Vẫn lúc xưa nào ngơ ngẩn đọng Còn dai dẳng lắng mãi bây giờ Trầm tư mộng ảo vang lời ái Lặng lẽ mơ huyền vẳng tiếng tơ Lữ thứ mong về nơi kỷ niệm Tình đong rũ nhạt dấu rêu mờ ThuPhoiPhai 20/4/2014
HẠ MÃN
Nghiêng chiều vạt nắng tỏa ngoài song
Lặng lẽ tầng mây phủ ráng hồng
Kỉ niệm ngày nao hờ hững ngóng
Ân tình tháng cũ mỏi mòn trông
Dằng dai nỗi quạnh hiu hồn rủ
Khốn khổ đời chia rũ rượi lòng
Hạ mãn Thu hồi se sắt trải
Ai người thưởng nguyệt giữa trời Đông
ThuPhoiPhai
09/8/2014
ĐƯỢC - MẤT
(G C Đ)
Hao gầy hạnh phúc đã còn không
Được mất đầy vơi khổ não chồng
Nẻo lặng đường hoang mà vẫn ngóng
Thôn mờ ngõ lạnh cứ hoài mong
Đời nhi nữ thoáng ươm tình đọng
Khẽ ủ lòng loang phận má hồng
Gợi nỗi niềm riêng mình lẻ bóng
Mơ tàn mộng rũ có gì trông
ThuPhoiPhai.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.08.2014 19:35:17 bởi ThuPhoiPhai >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu: