![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
GÓC THƠ BOLSA
NGHIỆT NGÃ Hai đứa cùng thày dù khác lớp
Áo vải quần thô , tóc học trò
Đường làng lá trúc sương mai ướt
Sánh bước kề vai thủa ấu thơ
Còn nhớ chiều về chơi tập trận Súng trúc đạn soan chẳng giết người
Nhanh chân mày núp gốc cây mận
Bắn , tao giả chết , rộ vang cười
Năm Tư đất nước chia đôi ngả
Bố tao dắt díu tản vào Nam
Thày mày ở lại chăm mồ mả
Chúng mình nghiệt ngã mối giây oan
Mày vào bộ đội , tao đi lính
Theo quân phương bắc vượt Trường Sơn
Bảo vệ miền Nam ghì nấc súng
Hai đứa vì đâu một mất còn
Chinh chiến rạc rài tưa nón cối
Hành quân vạt gót " bốt đờ sô "
Súng Mỹ , Đạn Nga , xác Việt rưới
Chém giết cho cùng một ước mơ
Mày đem chủ lực công đồn quận
Tao đến theo quân tiếp viện đồn
Xác chết ai phơi bên gốc mận
Ngờ ngợ xem tên buốt lạnh hồn
Cuộc chiến tương tàn rồi kết thúc
Thêm lần tao sống biệt quê hương
Mày chết không mang về hạnh phúc
Chúng mình bất hạnh lãnh tai ương r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.11.2013 00:59:39 bởi Huyền Băng >
THÁNG MƯỜI MỘT , SÀI GÒN (viết hộ một người )
Tháng Mười Một Sài Gòn vẫn thế
Ta cô đơn phố rộng tư bề
Vẫn nhạc Trịnh quyện bay khói thuốc
Vẫn sương rơi những giọt cà phê
Tháng Mười Một Sài Gòn quên lạnh
Ta hanh hao giữa phố đông người
Cơn mưa chiều , chợt rơi chợt tạnh
Ta cắm đầu chỉ muốn viết thôi
Nhớ Sài Gòn một mùa đông trước
Ta có anh dìu bước êm đềm
Gió về ngang rùng mình lạnh buốt
Ta tựa đầu ngồi ngắm sao đêm
Anh thường nói ta như sao nhỏ
Luôn sáng tỏ trong trái tim anh
Rồi trớ trêu sao kia còn đó
Mà cuộc tình nay vỡ tan tành
Người ra đi hồn ta câm lặng
Ta một mình gặm nhấm cô đơn
Có cơn gió về ngang chợt lạnh
Ta vội vã về lại Sài Gòn
<bài viết được chỉnh sửa lúc 24.12.2013 22:22:06 bởi MinhBolsa >
CHUYỆN XƯA
Tôi lên mười Em sáu tuổi dại khờ
Trường làng xa
Mỗi ngày tôi đón đưa
Bởi nhà ta
Hai đứa cùng một xóm
Và mẹ cha
Cũng tình nghĩa khi xưa
Trời gió lẫn trời mưa
Hai đứa cùng tay nắm
Sương sớm hoặc nắng trưa
Hai đứa mình chung đôi
Nhảy giây hay đánh chuyền
Tôi ngồi bên chờ đợi
Đuổi bắt hay chơi cù
Em giữ vở cho tôi
Tôi hai mươi
Em mười sáu trăng tròn
Đường còn dài
Mà ngại bước đi chung
Con đò ngang
Nay trái giờ khác chuyến
Để mình tôi
Qua bến với lạnh lùng
Chuyện đón với chuyện đưa
Em đã nhờ người khác
Đường đất trơn trượt mưa
Tôi lạc bước bơ vơ
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2013 15:07:47 bởi MinhBolsa >
NỖI BUỒN NHƯỢC TIỂU Buồn thay Đất nước đâu rồi Đồng xanh trồng cỏ ăn chơi sân cù Biển Đông Tàu lạ vãng du Muốn đi đánh cá ở tù nên teo .... Buồn trơ cán cuốc Đứng lặng nhìn cột mốc cỏ leo Cám để dành bụng lợn đói meo Cúi lạy ông bà xin treo cày, cuốc ... " Nhớ Nước đau lòng con quốc quốc " Thương nhà mỏi miệng cái gia gia " ( HTQ ) Mất đồng xanh mất cả cái chuồng gà Đồng lúa chín mai sẽ là sân " gốp " ....... Người ngư phủ đứng nhìn sóng từng lớp Thôi cũng đành từ giã biển xanh Thuyền trồng rau , tay lưới lấy làm mành Chỉ vì bóng gian manh " Tàu lạ " .... Thôi vậy nhé ngày sau không lưới cá Cũng chả còn đưa trâu nghé ra đồng .... Làm trâu ăn cỏ no lòng Ai ơi rau đắng , bòng bong có còn (?) .... Cúi đầu nhỏ lệ nước non
Thuyền giấy Xưa gấp con thuyền giấy học trò Thả theo giòng nước chúng mình đua Bong bóng vỡ oà em bật khóc Thuyền em nghiêng ngả dưới cơn mưa Nước dâng cuồn cuộn cuốn thuyền trôi Anh chẳng ngại ngùng mưa ướt rơi băng mình trong gió không e lạnh Anh vớt trả em đẹp môi cười Ngày tháng qua đi không trở lại Con thuyền ngày cũ chẳng còn chơi Gió bấc lạnh lùng cơn rét buốt thuyền hoa em bưốc sang ngang rồi Hiên nhà bến cũ vẫn còn đây Bong bóng mưa rào vỡ vỡ xoay Anh quên cả gấp con thuyền giấy Nhưng dáng em xưa vẫn nhớ đầy
NỖI BUỒN THÁNG CHẠP Gợi nhớ cho nhau đầu tháng chạp
Heo may gió bấc những vần thơ
Chăm nom chậu cúc mong mai nở
Tỉa cắt thủy tiên tự bấy giờ
Bố vội vã ngày mùa mải miết
Con vui chơi cận Tết dửng dưng
Chợ xa gạo đỗ me thấm mệt
Đông xám về ngang áng mây Tần
Lúa chín thưa người đồng trắc trở
Áo tơi không đủ mẹ đưa cơm
Đường lưng trâu ướt trơn cỏ dại
Tháng Chạp tang mẹ buồn nào hơn
Tháng Chạp con bồ côi mẹ sớm
Bàn thờ ảnh mẹ khói nhang thơm
Người ta lo Tết con lo giỗ
Tháng Chạp hằng năm trải nỗi buồn
<bài viết được chỉnh sửa lúc 11.12.2013 22:56:33 bởi MinhBolsa >
THU SÀI GÒN , THU HÀ NỘI Thu Sài Gòn ngồi nhớ thu Hà Nội
Hàng cây cao lầm lũi tắm mưa phùn
Đôi tình nhân đầu trần không bước vội
Hoa sữa bay vụng trộm những nụ hôn
Thu Sài Gòn vẫn tươi hồng vạt nắng
Từng cơn mưa bay thoáng thật bất ngờ
Có lá me rơi bên cà phê đắng
Không có em nhưng có cả vần thơ
Thu Sài Gòn không mang nhiều nhung nhớ
Nhưng trong anh như mang nợ Sài gòn
Sài Gòn chợt vui chợt buồn vô cớ
Đêm khuya mì sì tắc vọng đầu thôn
Tiếng hàng rong rao dồn theo vạt nắng
Sài Gòn như chẳng hề ngủ bao giờ
Tiếng còi xe tiếng rao hàng văng vẳng
Tiếng guốc khua hè phố tận canh khuya
Thu Sài Gòn không như thu Hà Nội
Không lá vàng hoa sữa gió heo may
Thu Sài Gòn có cơn mưa qua vội
Có anh ngồi hồi nhớ áo ai bay
PHẢI LÒNG Sáng ra áo trắng ngập đường
Lá me ai trải phơi sương đêm rồi
Nhịp chân guốc mộc tiếng cười
Quần xanh áo trắng sánh đôi tới trường
Dập dìu rợp lộ Hùng Vương
Chia tay ngã rẽ bên đường Ngọc Hân
Anh vào cổng chính cho gần
Kẻo ai mắt liếc làm thân Nguyễn Đình ( Chiểu )
Con đường đại lộ chứng minh
Lá me ai trải cuộc tình nở hoa
Chiều rơi ai ghé bến phà
Rạch Miểu Cồn Phụng Đạo Dừa ông Hai
Hương đêm còn mãi sánh vai
Cầu quay nghe nhạc đổ dài Khoa Huân
Dù xa trí nhớ còn gần
Má ai da mận mùa xuân tươi hồng
Cầu ao một thuở tắm sông
Tuổi nào chưa biết chạnh lòng gái trai
Đêm nay chợt biết thở dài
Phải lòng cô bé trang đài Ngọc Hân
MƯA CHIỀU Không dưng trời xạm , mưa tuôn
Cho anh chợt nhớ giọt buồn năm nao
Giọt buồn từ thủa biết yêu
Những cơn nắng xớm mưa chiều , chuyến xe
Ầm ầm mưa đổ đường về
Xe lamb khập khễnh anh che cho nàng
Từng cơn gió quyện cuốn ngang
Bụi mưa lén lút vội vàng vào trong
Nhìn em má thắm môi hồng
Cho anh quên bẵng không ngừng lối xưa
Dù rằng trời vẫn còn mưa
Nhà em ngõ hẹp anh vừa bước theo
Bên hiên những giọt nước gieo
Cầu cho mưa mãi anh yêu ngõ lầy
Rồi thì giông tố qua đây
Anh không còn nữa những ngày trời mưa
Hôm nay nhớ mấy cho vừa
Nhìn giọt mưa rớt hững hờ ngoài hiên
chiếc lá thu bay Gió thu nhẹ nhàng thổi
Chiếc lá thu nhuốm vàng Nhìn trời lòng bối rối
Rồi thì cũng đông sang
Ngọn gió đông rét mướt
Chiếc lá nhẹ nhàng rơi
Chiếc sau theo chiếc trước
Vào đoạn cuối cuộc đời
Có ai nào đi ngược
Thoát khỏi vòng thời gian
Không tròn điều mong ước
Cũng nằm ở cuối đàng
Tất cả không tính trước
Ngoại trừ cuộc tử sinh
Em mỉm cười hài hước
Đau xót cho cuộc tình
BÀI HÁT NOEL
Này anh cùng tôi Cất cao lời hát vui Chúc mừng thiên Chúa Ngôi hai đã ra đời Kìa muôn ngàn sao Lấp lánh từ trời cao Muôn màu chiếu sáng Đón chào Chúa giáng sinh Chúa giáng trần Mang thân xác khó hèn Giữa đêm đông Lạnh lùng hang Belem Chúa giáng trần Mang nhân thế thái hoà Hãy thương yêu Yêu người như yêu ta Giờ tôi và anh Cất cao lời sáng danh Chúc mừng thiên Chúa An bình người thiện tâm
ANH ĐÃ VỀ Anh đã về hôm ấy chẳng gặp em Chỉ con đò trong trành nơi bến cũ Hoa bèo trôi thêm lững lờ ủ rũ Chả còn đâu chút hình ảnh ban đầu Anh có ra thăm mộ chốn bãi dâu Thắp cây nhang nguyện cầu bớt vất vả Lúa non nào cũng mọc từ gốc rạ Tùy đất màu phân bón với nắng mưa Anh đi ngang trường cũ mái đình xưa Cây phượng già tiết giao mùa rộ đỏ Đứng tần ngần dưới gốc xung đầu ngõ Chợt bâng khuâng giây phút lại quay về Anh đã đi khắp nẻo của miền quê Thăm thắng cảnh nâng niu từng kỷ niệm Ai xa nhà mà không từng xao xuyến Mong trở về bất chợt gặp lại nhau
CỨ NHỚ NGƯỜI DƯNG
Ta về đứng giữa mùa đông
Nhìn con phố hẹp lòng vòng hơi sương
Một mình giữa phố chạnh buồn
Từ xưa vẫn nhớ người dưng đến giờ
Ta về ngày lại thầm mơ
Tháp cao thánh giá nhà thờ trông theo
Ta về nỗi nhớ buồn thiu
Mùa đông gió bấc đèo heo trũng sầu
Ta về mong chả gặp nhau
Gặp chi một phút để đau ngàn ngày
Hết rồi cái thuở thơ ngây
Theo ai vẹt gót dấu giầy tỏa hương
Ta về phố vẫn mù sương
Thoáng hình ai hiện cuối đường xanh xao
Bới trong ký ức trũng sâu
Người dưng chả biết vì đâu ta buồn Ta về đứng giữa mùa đông
Sao ta cứ nhớ người không nhớ mình
MÙA THI
Bài thơ ấy anh vẫn giữ bên anh
Cả cành hoa bằng lăng tím mùa hạ
Chỉ tiếc rằng thời gian trôi nhanh quá
Đã chia lìa làm khô héo tình tôi ....
Mỗi mùa thi lửa phượng đỏ lưng trời
Lại gợi nhớ về khung trời dĩ vãng
Bài thơ kia vẫn theo anh ngày tháng
Bao lần rồi lửa phướng với mùa thi
Anh đứng đợi những người đến rồi đi
Mà người cũ buồn gì mà không nói
Rồi ngày nao xe hoa ai bước vội
Anh gục đầu chua xót viết thành câu
Sáo qua sông , sáo tung cánh về đâu
Dòng sông Tương ai giang đầu ai chia nửa
Ai cuối dòng đã uống tròn nỗi nhớ
Và kìa ai đang nức nở mùa thi
HUẾ XƯA
Huế còn ở lại một mình tôi
Kỷ niệm xa xưa đã phai rồi
Mà ai khơi lại làn thơ mỏng
Một khúc tình buồn lặng lẽ trôi
Từ thuở má hồng tóc chớm yêu
Vờn bay trong gió nắng hanh chiều
Nón nghiêng che phía trời không nắng
E thẹn ngập ngừng có bao nhiêu
Huế buồn , Huế cảm Huế thế thôi
Hoa sim vẫn nở tím lưng đồi
Chùa xưa tiếng mõ còn vang vọng
Tiếng hát câu hò vẳng xa xôi
Nam Ai sầu thảm tiếng còn mất
Tiếng sáo canh gà vẫn cứ trong
Trên bến đò xưa chiều núi Ngự
Giọng hò ai oán ngược trên giòng
Ôi Huế , buồn ơi ai nhớ mong
Tiếng chuông Thiên Mụ vẳng trên không
Khói hương bay mất tro còn lại
Chỉ ta với Huế một nỗi long
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu: