![[Helpful answer received]](app_themes/Classic/image/helpfulA.gif)
GÓC THƠ BOLSA
SÁO ĐÊM Dưới trăng cánh lục bình trôi
Ai khua mái nước ai ngồi ngắm sao
Ta xin cái vẫy tay chào
Để ôm giấc mộng chìm vào bóng đêm Lung linh giải lụa sương mềm
Khói bay trên nước tơ mềm đường cong
Tiếng đàn vi vút ấm nồng
Nghê thường một cõi mơ hồng niên niên Trương Chi sáo trúc vô duyên
Để cho tim đỏ lạc tiên đá vàng
Mỵ Nương nửa kiếp hồn mang
Lệ rơi dẫu trễ nhẹ nhàng tinh vi Quỳnh hương chén ngọc vất đi
Con thuyền mờ ảo níu gì nên buông
Lầu vàng nhà ngọc gác chuông
Chợt khơi tiếng sáo nỗi buồn phân vân Thôi đành lỗi hẹn gian trần
Bọt bèo có lúc xa gần là nguyên
Kiếp tu chưa đủ nhập thiền
Gió xuân lay động lạc miền mộng du
THÁNG GIÊNG !
Tháng Giêng lịch mới vội vàng treo
Chóng thế môt năm hết cái vèo
Tiết lạnh đêm đông còn rét buốt
Hương xuân nắng mỏng hững hờ gieo
Tháng Giêng trổi dậy ngát màu xanh
Chúm chím nụ đào e ấp xinh
Đồng cỏ mây trời thay áo mới
Bướm ong nô nức lả lơi tình
Tháng giêng nũng nịu bụi mưa bay
Vừa đủ làm duyên mềm tóc mây
Con gái son môi màu tím nhạt
Áo len hờ hững tay trong tay R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 19:26:30 bởi Ct.Ly >
Thế Hệ Buồn Đêm có tiếng còi hụ
Đêm vang pháo đạn thù
Đêm em nằm yên ngủ
Ru mộng đời thiên thu
Đêm khói lửa mịt mùng
Đêm ma quái chập chùng
Đêm ôm ghì tay sung
Vết đạn thù sau lưng
Ta sinh nhầm thế hệ
Giữa cuộc chiến ê chề
Cơn mơ hồng,tuổi trẻ
Cho lũ người loạn mê
Chiến tranh là thương đau
Gieo rắc ngập lệ sầu
Tốn bao là xương máu
Cuối cùng được gì đâu !
Đêm vọt dòng máu tươi
Đêm trao xác cho người
Đêm co ro tức tưởi
Nhơ nhớp mùi tanh hôi
Đêm có tiếng thét gào
Đêm lũ quỉ xô nhào
Trong tay không ngọn giáo
Lưỡi búa bủa ngang đầu
Ta sinh nhầm thế hệ
Lãnh nhận hết ê chề
Cúi đầu làm nô lệ
Cho bọn người u mê
Nhà tù là quê hương
Trai lao động công trường
Gái làm dâu trăm hướng
Mẹ Việt Nam ngồi buồn
GÓC PHỐ QUÊ HƯƠNG Bolsa con phố nhắc quê hương có vạt rap-lang bay lạ thường Giọt đắng cà phê pha nhạc Trịnh Rau thơm trái mướp bén bên đường Bolsa con phố nắng đơm hoa Gợi khách tha hương chợt nhớ nhà Thoáng dáng Sài Gòn trong bát phở Mơ duyên Hà Nội điã cơm gà Bolsa con phố vắng cơn mưa Thiếu áo tiểu thư bước dưới dù Không lá me bay vương tóc rối Đâu người ngại ướt trú hiên thu Bolsa con phố chật xe hơi Rõ lạ nơi đây vắng tiếng còi Không có lời rao hàng buổi sáng Vẫn nghe xao xuyến cả khung trời R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 19:28:29 bởi Ct.Ly >
MỘT HƯỚNG MẮT NHÌN
Đây đất Mỹ , đó trời Âu
Hai khung đời lạ , nỗi sầu cùng chia
Đây sáng sớm , đó canh khuya
Đây tàn cơn mộng , đó lìa giấc mơ
Tìm nhau trên những vần thơ
Cắn đôi con chữ cho vừa lòng nhau
Đây đất Mỹ , đó trời Âu
Hai khung trời lạ cùng sầu như nhau
Đây nhức nhối , đó buồn đau
Đây phiền viễn xứ , đó rầu tha hương
Lang thang trên khắp nẻo đường
Nhưng mắt cùng hướng về phương trời buồn
Em nằm phơi xác tuyết buông
Ta theo con sóng điên cuồng nhấp nhô
Linh hồn , một cõi trời mơ
Phương Nam yêu dấu , còn chờ đợi nhau
PHƯỢNG HỒNG LUÔN ĐỎ Mùa hè xa xưa đó
Hai đứa cùng ra trường
Lưu bút ghi mấy chữ
Tưởng đủ nghĩa yêu thương
Phượng hồng khoe sắc đỏ
Xanh biếc nụ tầm xuân
Mía lùi dẫu ngọt đó
Đâu sánh bằng môi em
Đêm liên hoan khiêu vũ
Ta sánh bước chung đôi
Thì thầm anh nhắc nhở
mong em hiểu tình tôi
Phượng hồng khoe sắc đỏ
Xanh biếc nụ tầm xuân
Mía lùi dẫu ngọt đó
Đâu sánh bằng môi em
Rồi quê hương khói lửa
Anh rũ áo thư sinh
Hồi âm anh nói rõ
Lời đó anh tỏ tình
Phượng hồng khoe sắc đỏ
Xanh biếc nụ tầm xuân
Mía lùi dẫu ngọt đó
Đâu sánh bằng môi em
Khi hiểu ra đã trễ
Em không thể chờ lâu
Giờ tay bồng tay bế
Ru con em hát câu
Phượng hồng khoe sắc đỏ
Xanh biếc nụ tầm xuân
Mía lùi dẫu ngọt đó
Đâu sánh bằng môi em
Ngày phép về qua phố
Thấy cô bé giống em
chàng trai khờ nào đó lưu bút lai ghi thêm
Phượng hồng khoe sắc đỏ
Xanh biếc nụ tầm xuân
Mía lùi dẫu ngọt đó
Đâu sánh bằng môi em
VÌ HOA SỮA NHỚ HOA SẦU ĐÔNG Chưa bao giờ được thấy
Hoa sữa ở Hà Thành
Gió mùa thu trổi dậy
Cốm trẩy lá sen xanh
Chưa một lần cơ hội
Đến ngắm hoa sầu đông
Nở tím lòng Thành Nội
Nón lá ai nghiêng trông
Chưa bao giờ quên được
Mưa nắng của Sài Gòn
Đường lá me quen thuộc
Nước lũ, cá rô don
Giờ ra đi muôn hướng
Còn nhớ chiều Tây Đô
Mùa hè đỏ hoa phượng
Lục bình trôi dật dờ
Ngày sau ai trở lại
Dừng bước hái dùm tôi
Chùm hoa sữa mùa mới
Vẫn khao khát một đời
Xa cách xa cách rồi
Xứ Huế một phương trời
Sầu Đông buồn đan lối
Giọt ngâu buồn rơi rơi
GÓC PHỐ QUÊ HƯƠNG Bolsa con phố nhắc quê hương có vạt rap-lang bay lạ thường Giọt đắng cà phê pha nhạc Trịnh Rau thơm trái mướp bén bên đường Bolsa con phố nắng đơm hoa Gợi khách tha hương chợt nhớ nhà Thoáng dáng Sài Gòn trong bát phở Mơ duyên Hà Nội điã cơm gà Bolsa con phố vắng cơn mưa Thiếu áo tiểu thư bước dưới dù Không lá me bay vương tóc rối Đâu người ngại ướt trú hiên thu Bolsa con phố chật xe hơi Rõ lạ nơi đây vắng tiếng còi Không có lời rao hàng buổi sáng Vẫn nghe xao xuyến cả khung trời
LỄ HỘI CHÙA HƯƠNG Nếu em đi lễ Hội Chùa Hương
Hái lộc nhớ giữ dùm anh chiếc lá
Chùm hoa xoan sương chiều nằm êm ả
Những con thuyền xuôi ngược chở tình thương
Nếu em đi lễ Hội Chùa Hương Chắc lại bước theo lối mòn ngày cũ Vẫn lập lòe cành khô hoa gạo nở Vẫn sương mù hoa cỏ tháng ba
Dù không về vẫn nhớ một màu hoa
Hoa xoan tím dung hòa tình sơn nữ
Gió nhẹ lay cho cánh xoan rơi phủ
Cài mái tóc như Suối Yến long lanh
Bông cỏ lau mãi trắng dưới trời xanh
Năm nay lễ chùa chắc không đông mấy
Một mình em lẻ loi giữa lau sậy
Nghe chuông chùa có thấy bóng anh thương
Dẫu bận lòng vời vợi chốn tha hương
Nào quên được chùm hoa xoan tim tím
Trời tháng ba bay chim sáo bịn rịn
Và Chùa Hương hình bóng mãi keo sơn
SUỐI TÓC Hồi đó còn đi học
Dẫy bàn cuối dành phần
Hồn lạc vào suối tóc
Chính tả nhiều lỗi lầm
Bàn tay tôi em khẻ
Vì em đứng điểm đầu
Em giơ cao đánh khẽ
Thương quá sợ anh đau
Mỗi lần tui bị phạt
Không hổ , mà còn vui
Tôi giựt tay nhút nhát
Để em nắm tay tôi
Giờ chơi em an ủi
Lần sau xét bài tôi
Em sửa dùm những lỗi
Để tôi được điểm mười
Rồi tôi rời ghế học
Quê hương dấu lửa lan
Tôi còn mơ suối tóc
Cô bạn gái đầu bàn
Bốn mươi năm tưởng cũ
Cuộc đời bao đổi thay
Nay người nhắc , chợt nhớ
Tôi nhìn lại , ngón tay
KHỈ Hôm qua đến chơi nhà Thấy em đẹp như hoa Áo thung , màu tím nhạt Với quần jean ống loa Đầu tóc rẽ ngôi giữa Thắt bím Sợi hoa cà Má phớt hồng như sữa Làn môi son đỏ hòa Thấy anh , em cà tưng Nhăn như khỉ ăn gừng Ngắm anh , em tỷ mỉ Chê từ đầu tới chân Nào đầu bù tóc rối Manh áo cũ quá nhăn Chiếc quần , sao bê bối Đôi giầy hở " hàm răng " Nghe chê anh không cãi Tay lùa mái tóc bồng Mặc cho em lải nhải Chí choé , khỉ trong lồng Đàn bà chỉ tài khôn Ham chưng diện phấn son Đụng tí là la ó Như khỉ gặp mắm tôm Mai kia về làm dzợ Thả của mà sửa lung Nhăn nhó với của nợ Sao giống khỉ quá chừng Ôi khỉ ơi là khỉ Mẹ khỉ đẻ khỉ con Anh sẽ thành bố khỉ Yêu cả hai mẹ con
EM GÁI TIỀN GIANG
Song cửa ai ngồi hong tóc mây
Thả hương bồ kết ngạt ngào bay
Dầu dừa óng mượt , mềm đen nhánh
Môi cắn tóc mai , má đỏ hây
Ai ngồi ngậm bút nhẩm câu thơ
Giấy trắng trinh nguyên , giấy học trò
Xác lá thu xưa màu rượu chat
Ngủ trong trang sách , thuở ươm mơ
Cánh áo Bà Ba xẻ chéo tà
Che nghiêng vành nón nắng đơm hoa
Tay thon vờn hái , đùa chùm mận
Da trắng dừa non thoảng ngọc ngà
Trưa hè nóng bỏng dưới cầu ao
Tiếng hát hò ơi vẳng dạt dào
Quá gối chân trần đùa sóng nước
Nhịp đàn bọt trắng nhảy lao xao
Hình ảnh quay về thật dễ thương
Bao ngày lưu lạc mất quê hương
Vẫn thèm giọng nói Nam Kỳ ngộ...
Vẫn mến Tiền Giang , gái Ðịnh Tường
MẸ VÀ HOA THÁNG NĂM Ra sân con cắt nụ hồng Nhìn hoa thắm đỏ mà lòng con đau Tháng năm hoa rộ sắc màu Con không còn mẹ cho sầu cánh hoa Nỗi buồn từ lúc chia xa Quê Hương chợt mất , cửa nhà chợt tan Tháng năm là điểm thời gian Con xa cách mẹ dẫu tan nát lòng Giặc vào con vượt biển đông Bỏ quê xa mẹ bỏ đồng lúa xanh Một đi xây mộng së thành Ngày con trở lại Quê mình yên vui Ðưa tay vun mộng cho đời Việc quê , việc nước đôi vai con kề Dầm mưa dãi nắng trên Quê Con chưa về lại mẹ ra đi rồi Mẹ ơi con mẹ mồ côi Nhìn hoa lệ nhỏ tủi đời cô đơn Hoa rơi từng cánh có buồn ?! Mẹ ơi nhớ mẹ tận hồn con đau.
MÙA NƯỚC NỔI Cô Ba gội tóc bên bờ trúc Anh Bảy cắm câu cạnh ngõ sau Hương sen đưa thoảng theo con nước Giàn mướp lòng tong lội đuổi nhau Cá rô mắc lưới bên kè bếp Mẹ nấu nồi cơm tận cuối vườn Dưa cà , mắm thái , canh bông súng Rửa chén đong đưa ở cạnh giường Đêm trăng vằng vặc ba-xi-đế Khô lóc nướng cồn nhậu bắt mồi Tiếng đàn anh Sáu sầu hết ý ! Giọng ca cô Út tận mạng mùi Nước nổi rảnh rang chơi mút chỉ Sáng chống sàn cao mơi ướt lưng Trận mưa hồi tối rơi ầm ĩ Chạng này con nước khó mà ngưng Sức mấy lo hoài cho mệt xác Ngồi đó bàn chi chuyện tầm ruồng Đoán mung cũng dzậy bỏ đi tám Này dzô có xỉn mới quên buồn Quen rồi nước nổi từng năm một Nghèo tiền , nghèo bạc bộn thiên tai Nổi trôi lúa xạ mùa ba hột Gạo đỏ no lòng độn sắn khoai
Nhẫn cỏ tranh
Từ em biết mặc áo dài
Soi gương , cài lược , rẽ hai lối tình
Là khi hai đứa chúng mình
Nhìn nhau xa lạ quên hình bóng xưa
Ngày xưa hai đứa đội mưa
Tay trong tay nắm đâu như bây giờ
Ngày xưa hai đứa ngây thơ
Trò chơi chồng vợ , bây chừ lạ xa
Ai cười thì mặc người ta
Cớ chi mắc cở để mà tránh nhau
Hay ta đi lại từ đầu
Anh làm chàng rể , em dâu ngoan hiền
Mẹ cha , dòng họ đôi bên
Nào ai cấm cản ta nên vợ chồng Hỏi em , em có chịu không
Gật đầu em nhé , bằng lòng đi em
Như xưa hai đứa thân quen
Em đâu từ chối nhẫn hèn cỏ tranh
Mình nghèo em cũng như anh
Nhẫn tranh hoa cỏ , tình xanh đâu nghèo
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
Kiểu: