ĐƯỜNG...BOLSA
LỘC XUÂN Bao lộc chồi non nhú nõn xanh Hoa bung cánh rộ phủ đầy cành Trong nhà Mai cúc vàng màu đẹp Ngoài ngõ lan đào thắm sắc anh Vạt nắng gieo hồng chân giậu trúc Vầng trăng sáng tỏa cả khung thành Ngày rằm tháng một còn hương Tết Xuân đáo cây vườn phúc đức sanh
VƯỜN XUÂN Đông đến cây cành đứng cút côi Xuân sang lộc biếc vội đâm chồi Con ong hút nhụy vờn chu mỏ Cái bướm hôn đài chúm chím môi Gió động chùm hoa còn thắm nét Nắng soi chiếc nụ chửa phai phôi Vườn xưa trở lại thời xuân sắc Trong lúc thân mình lặng lẽ trôi
LỜI ANH BA DŨNG Mấy anh Trí Thức , đám sinh viên Yêu nước làm chi chỉ tạo phiền Bản Dốc Mạnh trao tình hữu nghị ( năm 1989 ) Hoàng Sa Đồng trả nợ Giao Duyên ( năm 1956 ) Cát vàng biển thấp khôn đào bạc Bùn đỏ núi cao dễ bới tiền Bán sạch cả rồi sao đánh tháo Không đành mang tiếng bọn người điên
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.02.2014 02:52:20 bởi MinhBolsa >
TẤM DƯ ĐỒ RÁCH Ấy tấm dư đồ thử đứng coi Non non nước nước khéo bia cười Tháng ngày đã tốn công vờn vẽ Sau đến bây giờ rách tả tơi Ấy trước ông cha mua để lại Mà nay con cháu lấy làm chơi Thôi thôi chớ trách chi đàn trẻ Để khéo rồi ta sẽ liệu bồi TẢN ĐÀ NGUYỄN KHẮC HIẾU Họa: ĐẤT NƯỚC BÂY GIỜ Bây giờ đất nước bọn trông coi Đầy túi ấm lưng chả sợ cười Che chở thân ông thôi áo rách Giữ gìn con vợ khỏi quần tơi Tha hồ người lấy kẻ xâu xé Mặc kệ thằng làm đứa đứng chơi Xã tắc sơn hà mang đấu giá Biển Đông đã lở chả chi bồi
TRẺ MÔ CÔI Thương thay những đứa trẻ bồ côi Thiếu mẹ , không cha sống lạc loài Sáng đứng đầu đường xin bánh vụn Chiều ngồi cuối quán chực cơm rơi Chân gầy suốt tháng đo đường đất Tóc rối quanh năm đội nắng trời Lúc đói rù lòng cơn mộng ảo Bà tiên hiền dịu mỉm môi cười Ai may hạnh phúc sống vui cười Mở rộng lòng nhân thí đất trời Tặng mảnh chăn dư che nắng đổ Ban manh áo cũ chắn mưa rơi Xẻ chia đói khổ cùng đồng loại San xớt thương yêu với giống loài Họ cũng con người song phận bạc Lang thang phố chợ sống đơn côi
CỎ MAY Không kim chả chỉ lại đan may Vạt áo ống quần lỡ cỏ bay Cắm cúi nhặt tìm chiều hạ ngắn Lom khom gỡ bỏ sáng đông dài Phấn hoa quí mến niềm bi hận Cánh nụ thương yêu nỗi khổ ai Không thể bước qua mà chẳng vướng Dừng chân lượm lặt phút mê say
XUÂN & GIAI NHÂN Nắng mới tươi hồng khắp ý xuân Tuyệt chưa hoa thắm với giai nhân Vóng tay giang rộng ôm cành trắng Ánh mắt bao la ngắm ngọc ngần Vạt áo bông hường khoe gió lạ Nụ cười răng trắng tặng tình quân Giữa trời đất ấy em là mộng Nhan sắc hương yêu đẹp mọi phần
LƯU VONG Nửa kiếp đời sau sống tủi lòng Còn gì vui thú cảnh lưu vong Lang thang đã chủ còn làm thợ Xất bất dở thằng cũng dở ông Giấc ngủ chập chờn đau xót mắt Giờ ăn vội vã tức cành hông Ly trà điếu thuốc người dòm ngó Nổi giân la gào khỉ mắc phong
ĐÓA MAI LỖI MÙA Hết tết tàn xuân đợi một mai Chen chân thảo mộc đứng hàng hai Trong vườn rực rỡ vươn trang nhụy Trước ngõ hiên ngang nở cánh đài Cứng cỏi hương trinh nào kém sắc Nhung mềm lá thắm chả thua ai Tháng ba qua khỏi ngày Xuân Chí Bất chợt sau vườn mấy đóa mai
CAI GIANG Chân hia đầu mão kiểu Cai Giang Điều khiển âm công của đám tang Vẽ mặt kẻ mày tuồng gánh hát Mang râu đội tóc giống nhà quan Ca thuê khóc mướn ra bài bản Hoa mượn khói vay đến nghĩa trang Thi thoảng bà con mới có đám Phải lo chôn cất mộ đàng hoàng
HÁI ỚT Ngửa nón cô em đi hái ớt Trời nhìn quên nắng má hồng phớt Yêu người áo tím chớ mưa rơi Tội kẻ đầu trần đừng bão rớt Ớt đỏ duyên kia có mặn mà Mây xanh tình nọ còn hời hợt (?) Càng cay càng giận thấy càng thương Thời tiết tháng ba thường bất chợt
<bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2014 00:35:52 bởi MinhBolsa >
VÚ SỮA Hai quả một chùm phảng phất thơm Can chi ông lại cứ hay dòm Qua đường Thấy trái toan trèo hái Giữa chợ nhìn hàng tính cả ôm Mối lái đàng hoàng thoải mái mút Bán buôn bất chánh chớ hòng chôm Sự đời ăn vụng ngon chi lạ Vú sữa tuy nhiều chả thế cơm
VỨA SỦ.
Đầu kia ông cóm đang đứng dòm
Canh chừng chợ búa và dom xề
Thời buổi gạo châu và củi quế
Tưởng hai vứa sủ là...cho thuê.
Đì đưng lạng quạng cóm cập kê.
Nếm vứa sủ xong lạc đường về
Giá cả bao nhiêu...đâu phải thế
Ung vặn làm chi....phá lời thề.
Duyên Nam
HƯỞNG NHÀN Ngồi ngắm trên giàn ngọn mướp leo Xanh tươi rau trái sợ chi nghèo Vàng hoa gốc bí chao thân múa Biếc nụ dây bầu vỗ lá reo Đụn rạ đàn gà tìm bới thóc Ao sen lũ vịt kiếm ăn bèo An nhàn hưởng phúc cùng con cháu Cuộc thế ngày xưa đã chán phèo
BÀI XƯỚNG BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ Thơ cụ: Nguyễn Khuyến Đã bấy lâu nay bác tới nhà, Trẻ thì đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá; Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ; Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không có, Bác đến chơi đây, ta với ta. NGUYỄN KHUYẾN GIẶC ĐẾN NHÀ Hung hăng nón cối bước vô nhà
Vợ bịnh chưa lành chồng ở xa
Cướp của trộm vàng chài lưới cá
Tra tiền lột đổng đuổi lùa gà
Giàn bầu giựt xập dù toàn nụ
Giâu mướp xô nghiêng dẫu chỉ hoa
Giặc đến mà bà không được khỏe
Chứ như hồi đó biết tay ta
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
Kiểu: