Septimus Heap 4: Queste

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Ct.Ly

  • Số bài : 22335
  • Điểm: 42
  • Điểm thưởng : 0
  • Trạng thái: offline
Re:Septimus Heap 4: Queste 21.02.2014 20:04:52 (permalink)
0
Chương 29
28
CON THUYỀN TÌM KIẾM


Marcia đi vấp váp xung quanh Tháp Pháp Sư, không thể nhìn thấy gì hết. Bà gọi một cách tuyệt vọng,
 
"Septimus... Septimus... anh ở đâu?"
"Tôi ở đây, tôi ở đây!" Septimus hét lên.
"Ngủ lại đi", Jenna lầm bầm.
"Hoaaaahh," Beetle lẩm bẩm, đang giữa giấc mơ trong đó Jillie Djinn đã nhốt anh trong ngục tối với một con chuột khổng lồ.
 
Họ đang ngủ hoặc cố gắng để ngủ - trên sàn một nhà kho nhỏ ở lối vào mảnh đất của Ephaniah. Cả hai Jenna và Beetle tìm giấc ngủ trở lại nhưng Septimus đã thức tỉnh, giấc mơ của anh về bà Marcia mù lòa vẫn còn sống động một cách đáng sợ. Anh ngồi dậy, tất cả các sự kiện của buổi tối hôm trước tràn ngập trong anh. Những gì đang xảy ra tại Tháp Pháp Sư? Chắc chắn giờ đây Khói Tertius đã phát hiện anh trốn thoát? Và nếu như vậy ông có gửi người hay đúng hơn hồn ma ra đi tìm kiếm anh? Và chuyện gì xảy ra với bà Marcia? Bà ấy có sao không? Septimus cho tay vào túi để tìm kỷ vật cuối cùng của Tháp Pháp Sư và lấy ra cái Búa Mê An Toàn mà Hildegarde đã cho anh. Anh nghĩ Hildegarde rất tốt đã làm điều đó. Với ánh sáng vàng an ủi của chiếc Nhẫn Rồng, anh nhìn trìu mến cái Bùa Mê và một cú sợ hãi chạy bắn qua người anh như một con dao. Không! Không không không không không. Không thể được. Không thế nào như vậy được. Septimus nhìn chằm chằm vào viên đá nặng, hình bầu dục màu da trời trong tay và ánh sáng vàng chữ Q khắc sâu vào đó phản chiếu lại như chế giễu anh. Khi anh xoay nó lên, số 21 bắt đầu xuất hiện và Septimus biết một điều chắc chắn khủng khiếp là anh đang có trong tay Viên Đá Tìm Kiếm.
 
Anh nhìn chằm chằm vào Viên Đá, cố gắng nhớ lại những gì Ngài Alther đã nói với anh tại buổi Tập Hợp. Nhưng tất cả chỉ mơ hồ ngoại trừ câu nói vang lên trong đầu anh "Một Khi bạn Chấp Nhận Viên Đá, Ý Chí của bạn không còn là của Riêng bạn nửa".
Septimus cố gắng suy nghĩ rõ ràng. Nhưng anh đã không chấp nhận Viên Đá Tìm Kiếm, đúng không? Anh đã nhận cái gì mà anh nghĩ là một Bùa Mê. Vì vậy chắc chắn điều nầy khác nhau, phải không? Anh nhìn chằm chằm thật kỷ vào Viên Đá. Nó thật đẹp, mịn màng, hơi óng ánh với những tĩnh mạch tinh tế bằng vàng quanh co xuyên qua màu xanh rực rỡ. Và chữ Q đáng sợ cũng đẹp quá. Chất vàng được ấn sâu vào trong viên đá và bóng láng thật mịn màng đến độ khi ngón tay anh lướt nhẹ qua, anh không cảm thấy một vết nối nào hết. Thực vậy, anh gần như có thể tự thuyết phục mình rằng chữ Q không có ở đó. Nhưng khi anh nhìn xuống viên đá trong lòng bàn tay, hình như nó vẫn còn đó đang nháy mắt nhìn anh trong ánh sáng lờ mờ màu vàng.
 
Septimus cho Viên Đá Tìm Kiếm vào lại túi. Anh quyết định sẽ không để ý đến nó. Anh cũng sẽ không nói với Jenna hoặc Beetle. Họ đã có đủ chuyện để suy nghĩ không cần phải lo lắng về một số Tìm Kiếm ngu ngốc và dù sao anh cũng không muốn tiếp tục làm như vậy.
 
Septimus ném mình xuống chiếc giường cứng và kéo chăn mỏng khẩn cấp của Văn Phòng Ghi Chép qua khỏi đầu. Anh cố gắng ngăn chặn không suy nghĩ đến Viên Đá Tìm Kiếm nhưng vẫn không đuoc. Anh bắt đầu nhớ lại nhiều hơn những lời nói của Ngài Alther, rằng Viên Đá là một vật Ma Thuật và khi người Tìm Kiếm càng đến gần mục tiêu hơn, nó sẽ thay đổi màu sắc. Vào đoạn cuối Tìm Kiếm nó sẽ là một màu xanh sâu thẳm nhất, đậm đến độ trông như đen ngoại trừ trong ánh sáng của trăng tròn. Ngài Alther đã nói thoáng qua một vần điệu, cố gắng đưa càng nhiều thông tin càng tốt nhưng lúc đó Septimus thậm chí không muốn nghĩ đến. Anh quyết định anh không cần. Anh sẽ không đi Tìm Kiếm. Anh nhắm mắt lại và cố gắng ngủ - thật khó khăn.
 
Khoảng một giờ sau từ phía sau cánh cửa kho, Ephaniah theo dõi sự thay đổi của Ullr Ban Đêm. Lúc con báo ngủ, Ephaniah thấy chót cam trên đuôi của nó nở rộng và phát triển, màu sắc tươi sáng di chuyển qua con vật như mặt trời xua tan bóng tối. Và khi nó lan rộng ra, bộ lông kiểu dáng đẹp của con báo trở thành một đốm màu cam và cơ thể bắp của nó rút giảm quá nhanh đến độ Ephaniah chắc chắn Ullr sẽ biến mất hoàn toàn. Thật vậy, khi chuyển đổi đã hoàn tất nó trông gần như không còn đó nữa, Ull Ban Ngày là một con mèo nhỏ và gầy ốm, trông như nó có thể dùng một bữa ăn thực sự. Điểm còn lại duy nhất của hình dáng ban đêm của nó là một chót đen ở cuối đuôi, sẵn sàng chờ đến lúc mặt trời một lần nữa sẽ lặn đi.
 
Bây giờ nhà kho chỉ được bảo vệ bởi một con mèo nhỏ, Ephaniah dám mạo hiểm vào trong đánh thức mọi người dậy. Ngái ngủ, Jenna, Septimus và Beetle cuộn lại những chiếc giường và xếp chồng ngay ngắn trên kệ. Và sau đó, trước sự nài nỉ của Ephaniah, họ đến ngồi xung quanh bàn làm việc lớn trong tầng hầm đầu tiên và ăn bột yến mạch mà ông đã nấu chín trên bếp nhỏ ông thường sử dụng làm keo tan chảy. Ullr , sau vài lần Jenna thuyết phục thận trọng chấp nhận lời mời một bát sữa của Ephaniah.
 
Đây không phải là một bữa ăn sáng sống động.
 
Jenna nóng nảy muốn ra đi đến Bến Cảng. "Nếu chúng ta nhanh lên, chúng ta có thể bắt kịp chiếc sà lan buổi sáng sớm đến Bến Cảng", cô nói, vừa vét sạch một lần cuối cùng chén bột yến mạch ngon một cách ngạc nhiên.
"Tốt," Beetle nói, người đã thuyết phục rất nhiều để ngủ qua đêm nơi làm việc cũ của mình và muốn được ra đi ngay sau đó nếu có thể.
Ephaniah trở lai sau khi để công việc của ngày hôm trước trong rổ ở trên cùng cầu thang. Ông vỗ tay ra hiệu họ chờ đợi và đặt một tờ giấy lớn xuống bên cạnh chén bát. Nó đầy những hàng chữ viết tay giờ đây đã quen thuộc của ông. Ngón tay thon của ông chạy dài qua các dòng chữ: Cuộc hành trình đến các Khu Rừng của Vùng Đất Trũng lâu dài và nguy hiểm bằng tàu. Nhưng có một cách khác. Có một câu châm ngôn nói,  "Một cuộc hành trình đến một Khu Rừng nên bắt đầu tốt nhất trong một Khu Rừng."
Jenna biết câu nầy nhưng chưa bao giờ hiểu ý nghĩa của nó. "Ông ngụ ý gì?" cô hỏi.
Ephaniah viết: "Trong Rừng có những Lối Đi xưa dẫn đến các Khu Rừng khác. Morwenna biết. Tôi có thể đưa bạn một cách an toàn vào Rừng qua hang động cũ của lò đốt than."
"Chúng tôi thường sử dụng những lối đi đó trong Quân Đội Thanh Niên," Septimus nói. "Các phù thủy vẫn làm. Vài Lối Đi dẫn đến chiến khu mùa đông của họ."
Ephaniah gật đầu và viết: "Chúng ta sẽ tìm Morwenna. Tôi sẽ hỏi bà ấy chỉ cho các bạn những Lối Đi trong Khu Rừng."
"Cô nghĩ gì, Jen?" Septimus hỏi.
Jenna chia sẻ nổi ngờ vực của Sarah Heap về các Phù Thủy Wendron nhưng nếu cách nầy giúp họ tìm Nicko và đưa Septimus đi mau khỏi xa Lâu Đài thì rất tốt với cô. "Được rồi," cô nói. "Minh hãy làm điều đó."
"Beetle?" Septimus hỏi.
"Đúng," Beetle nói. "Mình ra khỏi nơi đây càng sớm càng tốt."
Ephaniah Grebe dẫn đường xuống Lichen Twitten, một con hẻm dài ẩm ướt đưa đến nhà cất thuyền của Văn Phòng Ghi Chép. Nhà cất thuyền là một nhà kho xiêu vẹo dựng lên cách một vài mét xuống một lối đi ẩn khỏi Hàng Rào. Bên trong là chiếc phà của Văn Phòng Ghi Chép, một chiếc thuyền chèo ít được sử dụng chưa mang  màu sắc mới của Jillie Djinn. Septimus và Beetle đề nghị để chèo nhưng Ephaniah khăng khăng đòi giữ mái chèo. Chèo thuyền là một chuyện làm ông rất thích thời trẻ ngày trước khi bị biến đổi thành chuột và cũng đã thật lâu ông chưa được dùng thuyền để đi.
Một buổi sáng lạnh làm đỏ da mặt nhưng rất tốt để ra ngoài khí trời một lần nữa. Ephaniah không hề mất đi các kỹ năng chèo thuyền cũ của ông và ông điều khiển chiếc thuyền một cách khéo léo ra khỏi chổ cắt. Nhưng khi ông chèo vào vùng nước động màu xám của Hàng Rào, họ gặp một cảnh tượng bất ngờ - một chiếc thuyền kỳ lạ, ba cột buồm đã được neo đậu tại bến cũ của Tháp Pháp Sư. Bến cũ đã bị mục nát vì những ngày tuyệt vời của các Pháp Sư Tối Thượng hàng hải không còn nữa từ lâu, nhưng con thuyền được cột vào một trong số ít các cột trụ còn lại phủ mẫu vàng và xanh. Nó đưa lên và xuống một cách nhẹ nhàng theo những con sóng nhỏ cạnh Hàng Rào và khi thủy triều đưa chiếc thuyền chèo của Văn Phòng Ghi Chép đến gần hơn bao giờ hết - bất chấp nỗ lực ngược lại của Ephaniah, họ có thể nhìn thấy màu xanh và vàng phai mờ của thân tàu, những sợi dây xanh rách và những cột buồm lát vàng tróc ra mà phải có ít nhất một lần nó đã tỏa sáng như ánh mặt trời.
Chỉ Septimus có thể nhìn thấy khói mù mờ Ma Thuật màu tím bao quanh con thuyền nhưng lúc đó một dòng xoáy đột ngột giựt cái chèo từ nắm tay của Ephaniah và đưa chiếc thuyền chèo quay vòng về phía thân tàu màu xanh bị tróc, tất cả mọi người có thể nhìn thấy tên mờ nhạt với chữ vàng sơn dọc theo mũi : TÌM KIẾM.
Beetle chụp lấy cái chèo mà Ephaniah làm rơi trước khi nó biến mất vào trong nước. Ephaniah rối rít cảm ơn. Ông ngồi qua một bên để có chỗ cho Beetle phụ giúp ông điều khiển nắm lại quyền kiểm soát chiếc thuyền nhưng sau khi nó đã va vào thân thuyền Tìm Kiếm với một tiếng uỵch rỗng thật lớn.
Lúc Beetle và Ephaniah quay cuồng chèo ra khỏi chiếc thuyền Tìm Kiếm, có tiếng chân chạy trên sàn tàu. Nhanh chóng, Jenna cởi chiếc áo choàng màu đỏ của mình và ném nó lên người Septimus, giấu mái tóc vàng đặc biệt và áo dài màu xanh lá cây, như vậy khi ba người Canh Gác Tìm Kiếm chăm chú nhìn một bên họ thấy một Công Chúa run rẩy với cánh tay che chở vòng qua một bà cụ nhỏ người, lưng gặp lại, đang được chèo qua khu Hàng Rào. Chuyện Công Chúa có thể đi đâu với bà cụ già nhỏ nhắn đó không liên hệ đến người canh gác, họ quan tâm nhiều hơn về những gì đã xảy ra với người Tìm Kiếm cuối cùng.
Người Tìm Kiếm cuối cùng bước ra khỏi chiếc thuyền và mạo hiểm liếc mắt nhanh về phía Tìm Kiếm. Anh nghĩ nó không phải là một chiếc thuyền xấu. Nó có vẻ nhanh và rất dễ điều khiển, loại thuyền mà Nicko thích.
Nghĩ đến Nicko làm cho Septimus quên rắc rối của mình.
Ephaniah dẫn đường dọc theo bờ qua Bệnh Xá với ánh nến sáng sớm chiếu lên các cửa sổ nhỏ, vẫn có một số nạn nhân cao tuổi của Bịnh lấy lại sức. Họ chọn lối đi bộ xung quanh mặt sau của Bệnh Xá và cuối cùng không còn nhìn thấy con Thuyền Tìm Kiếm.
Nhẹ nhõm, Septimus cởi bỏ chiếc áo bà cụ già nhỏ bé của mình và đưa trả lại Jenna chiếc áo choàng, cô cẩn thận gắn chặt cây kẹp vàng quý giá của Nicko vào.
Sau Bệnh Xá là một con đường phát triển vượt mức chìm giữa hai bờ sâu, thường được nhiều thế hệ lò đốt than trước đây sử dụng. Họ theo Ephaniah đi khập khểnh qua những cây dương xỉ và đám lá dày dặn bao phủ con đường cũ và ngay sau đó họ đến một vách đá thấp gần như ngăn chặn con đường của họ lại. Ephaniah quay lại và chỉ vào một khoảng cách hẹp trong đá. Hơi khó khăn, người chuột chen qua (ông hơi ốm hơn một chút khi ông thực hiện cuộc hành trình lần cuối cùng lúc mười bốn tuổi) và Septimus, Beetle, Jenna và Ullr dễ dàng bước theo ông.
Trước mặt họ trải dài một con đường cắt sâu và hẹp thông qua những tảng đá, phủ đầy bóng cây từ trên cao.
"Hang động của những lò đốt than", Ephaniah tự hào hét lên, vui mừng khi tìm thấy con đường sau bao nhiêu năm. "Con đường tốt nhất vào Rừng."
"Tôi ước gì Stanley có ở đây," Jenna nói. "Anh ấy sẽ cho chúng ta biết Ephaniah nói cái gì."
"Cuối cùng rồi anh ta cũng đến." Septimus cười toe toét.  "Nhưng trước tiên anh ấy sẽ cho chúng ta biết tất cả về người anh em bà con hai lần bị loai bỏ vì đi theo một con chuột khổng lồ vào Rừng và không ai bảo giờ gặp lại và sau đó anh sẽ kể cho chúng ta nghe tất cả về thời gian mà anh ta và Dawnie có-"
"Được rồi, được rồi," Jenna cười. "Có lẽ tôi nên vui mừng vì Stanley không có ở đây."




 
#16
    Ct.Ly

    • Số bài : 22335
    • Điểm: 42
    • Điểm thưởng : 0
    • Trạng thái: offline
    Re:Septimus Heap 4: Queste 21.02.2014 20:05:57 (permalink)
    5
    Chương 30
    29


    TÌM KIẾM CỦA SILAS


    Trong khi Jenna, Ullr, Septimus và Beetle lên đường đi dọc theo hang động của lò đốt than, Silas và Maxie thức dậy trong một túp lều ẩm lạnh tại Khu Vòng Mùa Hè của Phù Thủy Wendron. 
     
    Maxie rất thích qua đêm trong Khu Vòng Phù Thủy nhưng Silas thì không. Túp lều bị hở và chăn giường ướt bắt đầu có mùi dê ôi. Bực mình hơn, Silas càng không ngủ được vì tiếng cười khúc khích của một nhóm phù thủy thiếu niên lên kế hoạch một cuộc tấn công vào nơi họ gọi là Trại Heap, chỗ ở của Sam, Edd, Erik và Jo-Jo Heap. Silas không muốn biết bốn người con trai của ông toan tính cái gì đối với các Phù Thủy Wendron, ông đã nhồi vào tai thật nhiều len dê ôi một cách thật sai lầm và cố gắng đi vào giấc ngủ bằng cách đếm cừu, thậm chí càng sai lầm hơn nửa khi cừu biến thành dê ôi và bắt đầu ca hát. Sau một lúc Silas nhận ra trong thực tế chính các phù thủy đang ca hát xung quanh lửa trại. Bực tức, ông phải ném một đống lông dê hôi thối qua đầu để át đi tiếng ồn và cuối cùng mới ngủ được.
     
    Lúc Silas nằm nhìn chằm chằm vào nền trần của túp lều, một phù thủy trẻ thò đầu qua nắp cửa và nói: "Mẹ Phù Thủy yêu cầu ông đến dùng bữa ăn sáng với bà."
    Silas phấn đấu để ngồi dậy và người phù thủy trẻ cố nén một tiếng cười khúc khích. Mái tóc màu rơm xoắn của Silas trông giống như một tổ chim - loại tổ của một con chim lớn không gọn gàng có vấn đề vệ sinh. Từ giữa tổ, đôi mắt xanh của Silas chăm chú nhìn ra cố gắng tập trung vào người phù thủy trẻ. "Um, cảm ơn bạn. Làm ơn nói với bà ấy rằng tôi sẽ rất vui mừng." Mặc dù Silas cảm thấy như thể ông đã qua đêm với một con dê ướt ngồi trên đầu của mình, ông biết rằng bất cứ lời mời nào của Mẹ Phù Thủy đều phải luôn luôn được xử lý một cách kính cẩn và tôn trọng.
     
    Một vài phút sau, Silas và Maxie ngồi bên cạnh một đống lửa trại cháy rực. Một mùi thật nặng của chó ẩm xen lẫn với mùi thoảng của len không-quá-sạch tỏa ra trong không khí lúc áo choàng Pháp Sư Tối Thượng của Silas bốc hơi trong độ nóng. Phía sau ông, người phù thủy trẻ đã đánh thức ông dậy rót ra một tách rượu pha nóng của phù thủy và cố tránh hít vào quá sâu.
     
    Ngồi đối diện với Silas là Morwenna, Mẹ Phù thủy, một người phụ nữ to lớn với đôi mắt phù thủy màu xanh thấu và máy tóc xám dài được giữ lại với một sợi dây băng đầu bằng da màu xanh lá cây. Morwenna mặc áo mùa hè màu xanh lá cây của Phù Thủy Wendron và vì bà là Mẹ Phù Thủy, bà có một khăn choàng cổ trắng rộng phủ qua eo lưng to lớn của bà.
     
    Người phù thủy trẻ đưa cho Silas một tách rượu pha phù thủy bốc hơi nghi ngút và ông thận trọng nhấp một ngụm nhỏ. Thật là kinh tởm như ông lo sợ, nhưng nó cũng thật ấm nóng một cách lạ lùng. Morwenna đang nhìn ông với một nụ cười thích thú vì vậy Silas từ từ uống thêm vài ngụm. Khi đó ông cảm thấy cơn đau trong xương bớt dần và tinh thần của ông bắt đầu kéo lên khỏi hố sâu mà nó đã trải qua đêm.
    Người phù thủy trẻ đưa cho Silas một bát gỗ đựng những gì, với ấn tượng đầu tiên, trông như ngũ cốc với sâu bướm. Silas kiểm tra nó với vẻ ngờ vực nhưng, tự nhũ rằng đốm màu xanh lá cây rất có thể là một loại thảo mộc có thịt, ông lấy một thìa đầy. Ấn tượng đầu tiên của ông rất đúng. Đó là sâu bướm. Silas nuốt hơi khó khăn bởi vì không ai bao giờ, bao giờ nhổ ra thức ăn cho bởi một phù thủy. Ủ rũ ông khảo sát số lượng lớn sâu bướm trong ngũ cốc còn lại mà ông phải ăn và tự hỏi nếu ông có thể lẻn đưa cho Maxie. Ông quyết định không nên mạo hiểm.
     
    "Tôi tin tưởng nó đúng ý thích của ông?" Morwenna hỏi, nhận thấy nét mặt của Silas.
     
    "Ồ. Đúng. Nó rất, um..." - Silas cắn qua một con sâu bướm lớn với chân đặc biệt - "giòn". 
    "Tôi rất hài lòng. Đó là món ăn khoái khẩu cuối xuân cung cấp sức mạnh tuyệt vời và làm đầu óc nhẹ nhàng. Tôi nghĩ ông có vẻ cần ăn món nầy."
    Silas gật đầu, không thể nói ngay sau đó vì miệng đầy sâu bướm và đột ngột không có khả năng nuốt. Sau khi nuốt chửng một cách khủng khiếp Silas quyết định ông phải cứng rắn, ông sẽ dồn tất cả sâu bướm lại với nhau và giải quyết cho xong. Thu thập can đảm, ông mút lên hai muỗng lớn đầy sâu bướm và nhanh chóng nuốt trôi. Thật nhẹ nhỏm ông nhìn phần ngũ cốc còn lại bây giờ không còn sâu bướm nửa. Nhưng lúc Silas đang uống một ngụm lớn rượu pha phù thủy để nuốt trôi con sâu bướm cuối cùng còn kẹt giữa kẻ răng, người phù thủy trẻ phục vụ bước đến với một bát nhỏ đầy những ống màu xanh lá cây quằn quại và nghiêm túc cho thêm ba muỗng đầy vào chén cháo của ông.
    "Ông có vẻ bận tâm, Silas Heap," Morwenna nói.
    "A hem," Silas nói, choáng váng bởi sự xâm nhập sâu bướm vừa mới xảy ra.
    "Cảm ơn Marissa, cô có thể để yên chúng tôi được rồi," Morwenna nói, vẫy tay ra dấu cho cô phù thủy trẻ lui ra. Cô lấy bát của Silas với một nụ cười và đưa nó cho một Maxie biết ơn sâu xa.  "Có lẽ quá nhiều sâu bướm sáng nay?" cô nói.
    "Nhưng, um, sâu bướm rất ... đáng kể. Tôi cảm thấy khỏe hơn, cảm ơn cô." Và đó là sự thật, Silas đột nhiên cảm thấy khỏe hơn. Trong thực tế, ông cảm thấy thực sự rất khỏe. Đầu óc nhạy bén, mạnh mẽ và sẵn sàng cho ngày hôm nay.
    "Kể từ khi tôi nghe nói về sự biến mất của Nicko tôi đã mong đợi gặp ông," Morwenna nói.
    Silas nhìn ngạc nhiên.  "Ô. Ô, Morwenna, tôi biết Nicko ở trong Rừng. Nhưng tôi không Biết ở đâu."
    "Và tôi Biết là anh ấy không ở đó," Morwenna nói.
    "Bà có chắc chắn không?" Silas hỏi, ông rất kính trọng sự hiểu biết của Morwenna.
    Morwenna nghiêng người về phía trước và đặt bàn tay dễ thương một cách đáng ngạc nhiên của bà trên cánh tay của Silas. Rất nhẹ nhàng, bà nói,  "Silas, tôi phải nói với ông rằng Nicko không ở trong thế giới này."
    Silas tái mặt, các túp lều xung quanh ông bắt đầu chao đảo và ông muốn trở bệnh.  "Bà muốn nói anh ấy đã chết", ông nói.
    Vội vàng Morwenna nói: "Không, anh ta không chết hơn những người chưa được sinh ra đã chết."
    Silas lấy tay ôm đầu. Ông nhận thấy khó nghe những gì Sarah Heap gọi là lời nói cay độc phù thủy ở thời điểm tốt nhất và bây giờ chắc chắn không phải là thời điểm tốt nhất. Ông cần phải nói chuyện với cha của ông.
    Cha của Silas là một người đàn ông thực tế, một Phù Thủy Thay Đổi Hình Dạng tốt, trung thực lúc nầy đang sống như một cái cây ở đâu đó trong Rừng. Ông sẽ biết phải làm gì.
    "Morwenna," Silas nói, "có một cái cây tôi cần tìm."
    "Có rất nhiều cây trong Rừng," Morwenna nhận xét. Silas tự hỏi không biết bà ấy đang chế riễu ông hay sao nhưng sau đó bà nói "Và một số Rừng có nhiều cây hơn. Một số có cây được sinh ra và một số trở thành cây. Tôi tin rằng cây mà ông tìm kiếm không phải là một cây sinh ra, tôi nói đúng không, Silas Heap?"
    " Đúng," Silas nói.
    "Đi tìm kiếm một cây không sinh ra từ cây là một chuyện khó khăn. Chúng phát triển trong Khu Rừng Cổ Xưa là những nơi nguy hiểm. Một số hài lòng với sự lựa chọn của họ là cây và một số khác khóc than vãn và ước muốn được như trước đây. Nhóm nầy nhử mồi du khách và thu hút họ để diệt vong. Ông ước muốn tìm ai, Silas Heap?"
    "Benjamin Heap. Cha tôi."
    "A, người cha hình dạng thay đổi của ông. Những gì họ nói là sự thật, gia đình ông thật sâu xa và u tối, Silas Heap."
    "Vậy à? Tôi không biết tại sao. Bố chỉ thích cây, chỉ vậy thôi. Ông là một con người trầm lặng, rất chậm trong cách sống của ông. Tôi nghĩ điều đó có thể phù hợp với ông. Nhưng ... năm rồi các cậu - Septimus và Nicko - họ tìm thấy ông ta. Và tôi cần phải gặp ông ấy, Morwenna. Ông sẽ biết làm thế nào để tìm Nicko. Ông phải biết. Ông phải biết."
    Morwenna chưa bao giờ thấy Silas Heap tuyệt vọng như vậy. Nhớ lại thời gian cách đây nhiều năm khi Silas đã cứu bà khỏi cái chết nhất định của lũ chồn trong Rừng, bà làm cho ông một đề nghị rộng lượng.  "Tôi sẽ đưa ông đến cha của ông," bà nói.
    Silas thở hổn hển.  "Bà biết ông ở đâu?"
    "Tất nhiên. Tôi biết mỗi cây trong Rừng. Làm thế nào tôi có thể là Mẹ Phù Thủy và không biết điều nầy?"
    Silas không nói nên lời. Ông đã trải qua hai mươi lăm năm tìm kiếm cha mình và Morwenna đã biết sự thật suốt thời gian đó.
    "Ông im lặng một cách kỳ lạ, Silas. Có lẽ ông không muốn cuối cùng gặp cha của ông?"
    "Ô... không, tôi muốn. Tôi thực sự muốn."
    Năm phút sau Silas và Maxie đi theo Mẹ Phù Thủy xuống con đường xoắn ốc đến khu Rừng. Họ rẽ vào một ngõ hẹp Silas biết sẽ dẫn họ đi ngang qua Trại Heap, nơi Silas đã sống những ngày sau đây cho đến khi ông và những người cư ngụ trong trại xung đột với nhau. Lặng lẽ, họ đi men Trại Heap vào khoảng thời gian đó của buổi sáng, khu vòng tròn vẫn còn say ngủ trong những gì tựa như những đống lá lớn. Đó là sự thực các cậu bé Heap gọi là nơi trú ẩn đơn giản mỏng manh làm từ cành liễu uốn cong và lá. Dấu hiệu duy nhất có người ở là tiếng âm ỉ của lửa trại các cậu bé luôn đốt cháy và âm thanh của tiếng ngáy phát ra từ căn nhà mỏng manh của Sam Heap. Silas muốn đi đánh thức tất cả dậy và bảo họ đứng lên làm một cái gì nhưng điều nầy đã dẫn đến bao nhiêu rắc rối trong thời gian ông ở đó và ông cưỡng lại ý định.
    Silas, Maxie và Morwenna đi sâu hơn vào Rừng, xuyên qua khu rừng thưa và hang động tối ôm vào những nơi ẩn trú mà Silas chưa bao giờ đến. Họ đi nhanh với Morwenna di chuyển mau chóng và nhanh nhẹn qua cây cối. Silas tập trung nhiều để theo áo choàng màu xanh lá cây Rừng của phù thủy, lẫn lộn trong bóng và hình dạng của môi trường xung quanh và ông biết nó sẽ biến mất mau nếu ông nhìn nơi khác trong một khoảnh khắc. Maxie nhảy theo sau, khớp xương già cứng của nó rên rỉ trong chuyến đi dài nhưng nó không để Silas ra khỏi tầm nhìn của nó một giây nào hết.
    Đột nhiên, Morwenna bước vào một bụi cây dương xỉ khổng lồ. Silas theo bà nhưng thân cây dày không để cho ông đi qua. Ông xô đẩy, thậm chí ông còn mắng chửi chúng nhưng chúng vẫn không lay chuyển. Ông chỉ tiếp nhận một đống cây dại không lồ và hai con cóc dính kẹt vào chiếc áo choàng của ông. Silas cố gắng không gọi tên Morwenna vì ông biết giọng nói con người trong Rừng ngay cả vào ban ngày, có thể gây ra sự chú ý mà con người không nhất thiết muốn. Vì vậy ông chờ đợi hy vọng Morwenna sẽ sớm nhận thấy ông không còn đi theo bà nữa. Maxie tỏ vẻ biết ơn nằm xuống và liếm bàn chân mệt mỏi của nó nhưng Silas không kiên nhẩn như vậy. Ông đá gót giày, gãi đầu ngứa và thả ra ba con bọ cánh cứng trong cây, ông cẩn thận gỡ những con cóc dính trên chiếc áo choàng và dán chúng vào một cây non gần đó. Sau đó từng con một, ông nhặt ra hai mươi lăm con vật khổng lồ mắc kẹt trên chiếc áo choàng và ném chúng vào bụi dương xỉ. Nhưng vẫn không có dấu hiệu nào của Mẹ Phù Thủy.
    Silas quyết định mạo hiểm thì thầm. "Morwenna... Morwenna..."
    Một lát sau Morwenna xuất hiện từ đống cây dương xỉ. "Ông đây rồi," bà nói.  "Thôi nào. Đi chứ." Bà trở vào bụi dương xỉ một lần nữa nhưng lần nầy Silas bám theo bà rất chặt chẽ đến độ ông gần như giẫm lên gót chân của bà. Những thân cây dày tránh ra nhường lối cho bà phù thủy nhưng không cho Silas. Ngay sau khi Morwenna đi qua, cây dương xỉ khổng lồ bắt đầu đóng lối đi lần nữa buộc Silas và Maxie nhanh chóng lướt qua khoảng cách hẹp. Thật may mắn, Silas nghĩ, là Morwenna to hơn ông rất nhiều.
    Lúc họ di chuyển qua cây dương xỉ, ánh sáng mờ chuyển thành một màu xanh lá cây. Cuối cùng họ bước ra vào một nhà thờ lớn màu xanh lá cây, cây cao nhất Silas chưa từng thấy trong đời, những nhánh cây vươn cong lên một cách duyên dáng đến tận nóc Rừng hàng trăm thước trên cao. Một cảm giác bất ngờ sợ hãi bao phủ ông. Maxie rên rỉ.
    "Cha của ông ở đây," Morwenna lặng lẽ nói.
    "Ô…"
    "Tôi sẽ để ông ở lại đây bây giờ, Silas Heap," Morwenna nửa thì thầm. "Tôi có công chuyện tại Khu Mùa Đông. Tôi sẽ trở lại đón ông trên con đường về."
    Silas không trả lời. Ông không thể tưởng tượng rời khỏi một nơi yên bình như vậy bao giờ.
    "Silas?" Morwenna nhắc.
    Silas lắc mình ra khỏi cơn mê và trả lời: "Cảm ơn bà Morwenna. Nhưng... Tôi nghĩ tôi muốn ở lại đây trong một thời gian."
    Morwenna thấy cái nhìn xa xôi trong mắt Silas và bà biết sẽ không nhận được một cảm giác nào khác ở ông được nữa. "Được, ông cẩn thận," bà nói.  "Ông cần phải nhớ rời khỏi khu Rừng lúc bóng tối đến. Khu Rừng Cổ Xưa là nơi nguy hiểm vào ban đêm."
    Silas gật đầu.
    "Cầu xin Nữ Thần che chở cho ông."
    "Morwenna?"
    "Vâng, Silas Heap?"
    "Chính xác cha tôi đang ở đâu?"
    Morwenna chỉ vào mớ rễ rêu xương xẩu dưới đôi giày cao ống của Silas.
    "Ông đang đứng trên ngón chân của ông ấy", bà nói với một nụ cười. Vừa dứt lời, bà ra đi.




     
    #17
      Ct.Ly

      • Số bài : 22335
      • Điểm: 42
      • Điểm thưởng : 0
      • Trạng thái: offline
      Re:Septimus Heap 4: Queste 21.02.2014 20:07:04 (permalink)
      5
      Chương 31
      30
      LỜI HỨA


      Sau khi nhìn thấy Silas và con chó vẻ thật kinh ngạc được nâng lên cao từ từ vào các nhánh cây của Benjamin Heap, Morwenna hướng thẳng đến Hầm Đá Cũ. Người tiền nhiệm của Morwenna, Bà Agaric đã điều hành Nhóm Phù Thủy Wendron từ một hang động cao lớn bao la đặt trong các bức tường của Hầm Đá Cũ sâu trong Rừng. Thời đại của Bà Agaric đã kết thúc một cách bất ngờ và không một lời than thở vào một đêm đông lạnh trăng tròn khi bà phù thủy già đã bỏ ra lâu hơn một chút để Đông Lạnh một con ma chồn sói bà tìm thấy ẩn trong đống rác mốc ở phía sau hang động của bà.
       
      Một trong những việc đầu tiên Morwenna làm khi bà trở thành Mẹ Phù Thủy là bắt đầu thành lập Vòng Hè Phù Thủy trên đồi. Nó chấm dứt tất cả mối hận nhỏ nhen và hiềm khích cá nhân lan tràn giữa các phù thủy mà cuộc sống áp bức ở Hầm Đá đã tạo ra. Morwenna thích giám sát tất cả chi tiết của sự chuyển động và một trong những chi tiết nầy là làm cho Hầm Đá Cũ an toàn và chào đón sự trở về của họ trong tương lai vào ngày phân điểm mùa thu.
       
      Morwenna chọn ngõ tắc đến Hầm Đá Cũ, một con đường ẩn khuất đi xuống thung lũng bí mật của những cây Thông Sao Xanh, loại cây không mọc nơi nào khác ngoài nơi nầy. Khi bà bước vào thung lũng một mùi hương thơm nồng của nhựa Cây Thông Xanh tràn đầy không khí, một mùi hương khiến du khách không chuẩn bị trước sẽ cảm thấy buồn ngủ và dễ dàng làm mồi cho những con rắn màu xanh nhiễm đọc các nhánh cao của cây thông. Nhưng Morwenna đã chuẩn bị kỹ. Bà lấy ra khăn tay có đốm màu xanh lá cây, nhỏ một vài giọt dầu bạc hà vào và ép sát mũi. Morwenna ra khỏi thung lũng và dừng lại một lúc bên Hồ Xanh, một cái ao cũ cắt sâu vào sàn đá của Rừng. Bà quỳ xuống, nhúng tay vào nước lạnh và uống. Sau đó bà lấy đầy một chai nước nhỏ và tiếp tục đi con đường của bà.
       
      Khoảng nửa giờ sau, Morwenna đã leo xuống cuối con đường đá dốc dẫn đến Hầm Đá Cũ. Bà nhanh nhẹn nhảy từ tảng đá cuối cùng và bước lên sàn Hầm trơn tru.
      Bà đứng một lúc để thở và nhìn lên những tản đá lớn rộng nhô lên cao trước mặt bà. Hầm Đá có hình dạng gần như bán nguyệt. Mặc dù nó được hình thành từ đá màu vàng nhạt dùng để xây dựng rất nhiều tòa nhà cũ của Lâu Đài và thực sự cả Cung Điện nửa, các bức tường thô kệch vươn lên vào ngọn cây u tối một cách đáng sợ, sọc rằn và đen đúa vì lớp than đốt từ hàng trăm năm chiếm đóng bởi các Phù Thủy Wendron. Bức tường còn là nhà của một hổn hợp đất bùn Rừng địa phương, một màu xanh đen khó chịu và cho ra một mùi ảm đạm khi nó ẩm ướt. Rải rác đây đó trên mặt đá là những hình dạng đen tối hơn của lối vào các hang động khác nhau được khai thác bởi người ở hầm đá những năm trước đây. Mỗi hang động có những bực thang dẫn lên đó mà các phù thủy đã nhọc nhằn đục đẽo trong đá khi họ mới đến chiếm ngự Hầm Đá. Phù thủy Wendron sống qua mùa đông ít nhất phần lớn thời gian chính trong các hang động an toàn nầy khỏi các sinh vật cướp bóc ban đêm của Rừng.
       
      Hôm nay Morwenna muốn kiểm tra và đảm bảo các hang động bên dưới. Thật không vui chút nào khi trở về Hầm Đá trong một ngày Mùa Thu ướt lạnh, đầy những túp lều bị sâu ăn và chăn giường ẩm ướt để thấy rằng một đám chồn Rừng đã quyết định chọn hang động phù hợp với họ hơn nhiều và sẵn sàng để chứng minh điều đó.
      Điều duy nhất Morwenna thực sự thích về Hầm Đá Cũ vì đó là một trong số ít những nơi trong Rừng có vùng đất trống bằng phẳng. Bà cố tình đi ngang qua sàn đá rộng màu vàng. Bà hài lòng nhận thấy tất cả được quét sạch gọn gàng và không có gì bỏ lại bên ngoài hoặc nếu có, con gì đó đã ăn và tránh cho bà phiền phức phải thu dọn đi. Khi bà đến gần những bóng xanh đen dưới chân mặt đá, một chuyển động đột ngột trong một hang động lớn làm bà giật mình.
       
      Morwenna chết đứng. Rất, rất chậm, bà kéo áo choàng màu xanh lá cây phủ xung quanh người để cho thấy những đốm bên dưới giúp bà lẩn lộn vào bóng tối. Và sau đó bà chờ đợi, đọc nho nhỏ kinh phù thủy trong hơi thở, "Mặc dù bạn có thể thấy, bạn thấy không phải tôi... không phải tôi... không phải tôi..."
       
      Nhưng Morwenna chắc chắn nhìn thấy. Đôi mắt xanh xuyên của bà mang một ánh sáng rực rỡ khi bà nhìn chằm chằm vào bóng tối, tìm kiếm, lộc quét và đột nhiên một tia màu trắng chớp vào mắt bà. Morwenna nín thở, cái gì vậy? Con sinh vật tuyệt vời màu trắng nào ở bên trong hang động?
       
      Morwenna thấy hình dạng màu trắng di chuyển về phía trước của hang động. Nhanh chóng bà làm một Bùa Mê An Toàn hữu cơ của phù thủy. Bà đang chuẩn bị làm một Đông Lạnh trên con sinh vật ngay khi bà có thể nhìn thấy nó rõ ràng thì hình dạng lớn màu trắng gần như ngã ra khỏi hang động. Morwenna thở hổn hển và đánh rơi chiếc Bùa Mê An Toàn.
      "Ephaniah!" bà kêu lên. "Ephaniah!" Thật không nhầm lẩn người đàn ông chuột được thậm chí từ một khoảng cách xa.
      Ephaniah Grebe dừng lại và chớp mắt vào ánh sáng. Ông giật mình khi nghe tên của mình nhưng ông nhận ra giọng nói ngay lập tức. "Morwenna," ông kêu lên một cách vui mừng. "Tôi đang mong mỏi tìm thấy bà.
      Và bà đang ở đây!" Ông đi thẳng đến bà phù thủy vừa khập khiễng.
      Họ gặp nhau giữa đường. Morwenna ôm thật chặt Ephaniah đến độ người đàn ông chuột ho lên, phổi chuột nhỏ của ông đè bẹp bởi vòng tay của bà phù thủy.
      Morwenna bước lùi lại và nhìn Ephaniah từ trên xuống dưới. "Ông đi khập khiễng," bà nói, lo lắng.
      "Ồ, chỉ tại bàn chân bị tê phòng," Ephaniah lẩm bẩm. 
      Morwenna giống như nhiều phù thủy hiểu đuợc Chuột và Mèo nói. "Đến khu Vòng của chúng tôi. Tôi sẽ băng vải cho ông", bà nói thông cảm.
      Mắt của Ephaniah mỉm cười nhưng ông lắc đầu từ chối. "Đáng tiếc là tôi không thể ở lại. Tôi có một vài chuyện nhỏ riêng để làm", ông nói.
      Morwenna nhướng mày lên. "Vậy à?" Bà có vẻ ngạc nhiên dù bà không cố ý.
      Vội vàng Ephaniah nói: "Không, không. Không phải các con tôi. Không, có chuyện xảy ra tại Tháp Pháp Sư. Tôi có dẫn theo người Học Nghề Tối Thượng với tôi đang chạy trốn khỏi sự Tìm Kiếm."
      "Sự Tìm Kiếm?" Morwenna nói. "Vậy là một lần nữa đến thời điểm nầy, phải không? Thật rất buồn. Một sự lãng phí tài năng trẻ như vậy. Thật là một phần thưởng khủng khiếp cho bảy năm làm việc chăm chỉ." Morwenna dừng lại, bối rối.
      "Nhưng chắc chắn cậu bé còn quá nhỏ? Anh ta chưa Học Nghề được ba năm."
      Tiếng rít của Ephaniah giảm xuống thì thầm. "Morwenna, tôi đến để yêu cầu bà giúp đỡ. Mặc dù họ thoát khỏi sự Tìm Kiếm, họ vẫn..."
      "Họ?" Morwenna hỏi.
      "Tôi đi cùng với Công Chúa và một cựu thành viên của Văn Phòng Ghi Chép."
      "Vậy sao. Ông không làm điều gì nửa vời, phải không, Ephaniah? Công Chúa trong Rừng à? Đây là lần đầu tiên xảy ra."
      "Tôi cần lời khuyên của bà. Họ đã mất anh trai của họ."
      "Trong một Thời Gian khác, hình như vậy."
      "Bà biết?"
      "Một phù thủy phải luôn theo kịp với các tin đồn." Morwenna mỉm cười.
      "Tôi... có một chuyện muốn nhờ," Ephaniah ngập ngừng nói.
      "Hỏi không có gì hại."
      Ephaniah hít một hơi thật sâu. "Tôi đến để yêu cầu bà chỉ cho họ Con Đường Vào Rừng."
      "À." Ánh sáng lòng từ tâm của Morwenna khi nhìn Ephaniah biến mất. Bà lùi lại một bước như muốn đứng xa ông ra.
      "Xin bà vui lòng."
      Morwenna thở dài. "Ephaniah, kiến thức này không phải của tôi để cung cấp. Nó phải được trả giá."
      Mắt của Ephaniah nài nỉ. "Nhưng nó có thể cứu hai mạng sống trẻ hoặc hơn nửa."
      "Vậy là ông vừa đã nâng giá."
      "Morwenna, xin bà."
      Morwenna mỉm cười, một chút xa xôi. "Ephaniah, đủ rồi", bà nói.  "Hãy ở hôm nay tại khu Vòng của chúng tôi. Tôi sẽ băng chân của ông lại và sau đó chúng ta sẽ nói chuyện. Được không?"
      Buổi trưa đó Septimus và Beetle thích ở lại Vòng Mùa Hè nhưng Jenna thì không. Trong khi Morwenna bận rộn dùng một hỗn hợp thuốc lớn màu xanh lá cây đắp lên chân sưng của Ephaniah, Septimus và Beetle trò chuyện với các phù thủy trẻ. Thậm chí Septimus còn được kết vài hạt cườm vào tóc của mình làm cho Beetle vui cười nhiều.
      Nhưng Jenna thì ngồi ở cửa túp lều dành cho khách, canh chừng chặt chẽ Ullr và quan sát với một vẻ không tán thành. Jenna không có vấn đề với nhóm phù thủy trẻ. Cô không tin cách nói chuyện về nữ thần và tâm linh và thái độ tự tin kiêu căng của họ. So với các cư dân tỉnh táo hơn của Lâu Đài họ trông như người nước ngoài với áo dài dính cườm sáng, ngón tay nặng trĩu nhẫn bạc, hạt cườm và lông rối dệt vào mái tóc và vẻ chung bẩn thỉu cháy nắng của họ.
      Ephaniah ngồi bên lửa trại với bàn chân phủ đầy một hỗn hợp thuốc đắp nóng khó chịu, cố gắng suy nghĩ làm thế nào ông có thể thuyết phục Morwenna để chỉ cho họ con Đường Vào Rừng. Bây giờ ông mới nhận ra thật là ngu ngốc đã hứa sự giúp đỡ của Morwenna nên ông không thể nào chịu đựng bỏ rơi Jenna và Septimus đựơc. Ông sẵn sàng trả bất cứ điều gì Morwenna hỏi nhưng bà sẽ không đưa ra giá.  "Chúng ta sẽ nói chuyện đêm nay dưới ánh trăng," đó là tất cả những gì bà nói thôi.
      Bóng tối bắt đầu xuống và với sự biến đổi của Ullr Ban Ngày thành Ullr Ban Đêm, không khí trở thành điện. Phù thủy vây quanh Jenna và con báo. Họ không nói một lời nhưng đôi mắt xanh sáng của họ lấp lánh trong bóng tối: khắp nơi Jenna nhìn thấy hai điểm màu xanh bắt gặp cái nhìn trong chốc lát và sau đó quay đi chỗ khác. Ullr dường như không quan tâm. Nó nằm xuống bên cạnh Jenna và ngoài một co giật thận trọng ở cuối cái đuôi, nó không lay động.
      Cuối cùng, buổi tối khó chịu xung quanh lửa trại của phù thủy đã kết thúc và Jenna, Septimus và Beetle mỏi mệt nằm xuống một cách nhẹ nhàng trên đống lông dê ôi trong túp lều dành cho khách.
      Kiệt sức, Jenna ngủ ngay với cánh tay vòng qua Ullr. Nhưng Septimus nằm mãi thao thức, nghe cuộc trò chuyện rời rạc của mấy phù thủy sửa soạn đi ngũ và những tiếng rít lên lẻ tẻ và tiếng la hét của các sinh vật ban đêm bên dưới thật xa trong Rừng.
      Septimus giận Morwenna. Mẹ anh nói đúng, anh nghĩ, khi anh đang nằm dưới lớp da dê ẩm ướt và hắt hơi không biết bao nhiêu lần. Bạn không bao giờ thực sự biết bạn đang ở đâu với một Phù Thủy Wendron. Các sự kiện của buổi tối tiếp tục trôi   qua đầu anh. Nó đã bắt đầu khá tốt mặc dù Jen có vẻ một chút bối rối. Morwenna đã tiếp đón họ như khách mời danh dự. Thảm và gối được trải ra cho họ ngồi và cả Nhóm đã được giới thiệu và tham gia với họ trong một vòng lớn xung quanh lửa trại. Ba phù thủy mang những khúc gỗ lớn đến ném vào lửa. Anh nhìn những ngọn lửa bốc cao vào bầu trời ban đêm và cảm thấy hy vọng và khả năng gia tăng lên trong một buổi tối xung quanh đống lửa trại cháy rực.
      Các phù thủy trẻ tuổi làm nhiệm vụ nấu ăn đã mang ra mời một món thịt chồn chó sói hầm thật ngon và thậm chí cả món hầm của phù thủy cùng ngon nửa. Tất cả đều diễn ra tốt đẹp cho đến khi Ephaniah một lần nữa lập lại lời yêu cầu của mình với   Morwenna. Ngay lập tức, như thể ai đó đã bật vào một công tắc, một sự im lặng băng giá bao trùm. Đột nhiên Septimus cảm thấy như bị bao quanh bởi một vòng tròn chồn chó sói chứ không phải là phù thủy.
      Một cách thiếu thận trọng, Ephaniah đã lặp đi lặp lại câu hỏi của ông. "Nhưng, Morwenna, tôi cầu xin bà hay chỉ cho chúng tôi con Đường Rừng. Chắc chắn đối với tôi, bà sẽ làm điều đó?"
      Septimus không hiểu được tiếng rít nhưng câu trả lời quá rõ ràng.
      "Tôi đã làm chưa đủ cho ông sao?" Morwenna quát lên.
      Ephaniah lộ vẻ sốc và bị tổn thương. "Đúng," ông kêu lên. "Bà đã làm rất nhiều cho tôi. Tôi không bao giờ có thể trả nợ bà. Không bao giờ."
      Đôi mắt xanh phù thủy của Morwenna xuyên trong bóng tối. "Tôi không bao giờ đòi ông trả tiền, Ephaniah," bà nói với ông.
      "Tôi sẽ tự do cho những gì thuộc về tôi. Nhưng kiến thức ông hỏi không phải của tôi để cung cấp cho ông. Tôi chỉ là người Canh Giữ con Đường Rừng. Vì vậy, tôi phải có chính xác một mức giá."
      "Tôi sẽ trả bất cứ giá nào bà yêu cầu," ông thiếu thận trọng trả lời.
      Morwenna có vẻ ngạc nhiên. "Rất tốt. Tôi sẽ cho ông biết giá của tôi vào buổi sáng. Và khi tôi đòi nó, ông phải trả."
      Ephaniah gật đầu ủ rũ. "Tôi hiểu," ông kêu lên.
      Nói xong Mẹ Phù Thủy đứng lên và toàn bộ vòng tròn phù thủy cũng âm thầm làm theo.
      Và buổi tối kết thúc sau đó.
      Septimus ngồi dậy và vứt tấm da dê kinh tởm ra. Anh quyết định anh dị ứng với dê, đặc biệt là dê hôi thối. Anh tự hỏi nếu anh có thể trao đổi tấm da dê của anh với chăn của Beetle mà không đánh thức Beetle dậy.
      "Anh còn thức, Sep?" Beetle thì thầm từ phía bên kia của túp lều.
      "Không. Tôi luôn luôn ngủ ngồi dậy."
      "Thật không?"
      "Tất nhiên là tôi tỉnh táo, Beetle. Anh cũng vậy à?"
      "Hông. Ngủ rất nhanh."
      "Ha ha. Này... cái gì vậy?" Những bóng cao, méo mó bất ngờ xuất hiện rõ ràng bên hông của túp lều. Một cơn cười khúc khích vội vàng khỏa lấp đi, một nhóm phù thủy trẻ cũng ở phía bên kia của túp lều.
      "Không ... có phải thực sự đó là điều bà ấy sẽ hỏi người đàn ông-chuột không?" một giọng hoài nghi hỏi.
      "Đó là những gì bà nói. Bà ấy luôn nói với tôi nhiều chuyện khi tôi giúp bà chuẩn bị đi ngủ. Bà thích thư giãn và nói về mọi thứ."
      "Bạn sẽ là người kế vị Mẹ Phù Thủy nếu bạn không cẩn thận, Marissa."
      "Ô, ha ha. Tôi không nghĩ như vậy."
      Một giọng nói nghiêm túc chen vào. "Nhưng người đàn ông-chuột không cần phải cho những gì bà ấy yêu cầu, đúng không?"
      "Ông sẽ làm. Ông đã đồng ý, phải không?"
      Một giọng nói mới phát biểu:  "Ông rít lên. Có thể ngụ ý bất cứ cái gì. Có thể là bà tránh ra, bà mập béo ơi."
      "Sụyt. Bạn điên rồi sao gọi Mẹ Phù Thủy béo. Bạn biết bà ấy nhạy cảm thế nào về cân nặng của bà.
      Bạn sẽ trở thành một con ếch trong một ngày hoặc tồi tệ hơn."
      Tiếng nói tha thiết lại chen vào một lần nữa. "Nhưng tại sao bà ta lại muốn Công Chúa vậy?"
      Septimus và Beetle mở to đôi mắt vì sốc. Cả hai đều căng thẳng khi nghe những gì được nói ra tiếp theo.
      "Bà ấy muốn con báo." Marissa nói. "Morwenna luôn luôn muốn có một cái Biến Đổi từ Ngày qua Đêm."
      "Vậy tại sao bà không đòi con báo?"
      "Hai món cho một giá," Marissa nói, cười khúc khích. "Nếu bà ấy hỏi con báo, bà chỉ nhận có vậy thôi. Nhưng nếu bà ấy đòi Công Chúa sẽ được cả con báo. Thông minh, hả?"
      "Ừ..."
      "Và nếu bà có Công Chúa sẽ làm cho bà thật sự oai quyền, phải không? Morwenna nói là Cung Điện có đầy cả tấn những công cụ Pháp Thuật xưa cũ mà các Hoàng Hậu đã cướp lấy từ chúng ta ngày trước. Bà chỉ muốn lấy lại những gì chính đáng thuộc về chúng ta."
      "Vậy bà ấy thực sự sẽ đòi Công Chúa?"
      "Đúng. Bà sẽ đòi. Điều đầu tiên ngày mai. Vậy chúng ta sẽ có Cô bé Hoàng Gia Khó Chịu và con mèo vứt bỏ của cô ấy sống ở đây. Cô sẽ sớm hiểu ra. Hô hô."
      Một loạt tiếng cười khúc khích lần nầy khó chịu hơn và điều làm anh mất tinh thần là Septimus lại cảm thấy muốn hắt hơi lần nữa. Anh nắm chặt lấy mũi và nín thở. Anh không đuợc hắt hơi. Anh không, không, không được, a... a... a... Beetle thấy chuyện gì sẽ đến. Anh nhảy lên đưa tay che kín mũi Septimus và đột nhiên Septimus chắc chắn không còn muốn hắt hơi nữa. Anh chỉ muốn thở thôi.
      Nhóm phù thủy trẻ tiếp tục trò chuyện, không biết có người nghe ngay bên cạnh họ, chỉ cách nhau bởi một tấm vải bố dày. Marissa bây giờ đang nói. Cô có vẻ thiếu kiên nhẫn. "Sam sắp sửa tới đây. Tôi có thể nhìn thấy ngọn đuốc của anh ta từ con đường mòn. Chúng ta không thể chờ đợi Bryony lâu hơn nữa."
      "Hãy cho cô ấy một vài phút nữa, Marissa. Cô phải rửa sạch nồi nấu. Nhiều việc hơn bạn đã làm sáng nay. Thật kinh tởm."
      "Vâng, tôi ghét rửa nồi. Không ai để ý một chút thức ăn sáng trong món chồn hầm. Ô, tôi mệt vì phải chờ đợi. Tôi sẽ đi tìm cô ấy. Cô có thể đến ngay bây giờ hoặc quên cô đi."
      "Được rồi. Chúng tôi đi với cô." Bóng cao nhất rời nhóm và ba bóng khác nhanh nhẹn theo sau. 
      Beetle và Septimus nhìn nhau, mắt mở to. "Anh có nghe không?" Beetle mấp máy môi. 
      Septimus gật đầu. "Chúng ta cần đem Jen ra khỏi nơi đây," anh thì thầm.




       
      #18
        Umakira

        • Số bài : 1
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 25.02.2014
        • Trạng thái: offline
        Re:Septimus Heap 4: Queste 25.02.2014 07:16:30 (permalink)
        0
        Dịch tiếp đi ạ, mê bộ này lắm mà xb tới cuốn 3 là ngừng :'(
        Bạn có nhận dịch thuê không ?
        Dịch hết 7 cuốn cho tớ giá tiền công cũng được :)
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2014 07:29:18 bởi Umakira >
         
        #19
          anuj0990

          • Số bài : 1
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 06.05.2014
          • Trạng thái: offline
          Re:Septimus Heap 4: Queste 06.05.2014 18:18:49 (permalink)
          0
          This is very useful information shared here. I am really thankful for this.
          http://www.99th.co.in 
           
           
           
          #20
            Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
            Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 20 trên tổng số 20 bài trong đề mục

            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

            Chú Giải và Quyền Lợi

            • Bài Mới Đăng
            • Không Có Bài Mới
            • Bài Nổi Bật (có bài mới)
            • Bài Nổi Bật (không bài mới)
            • Khóa (có bài mới)
            • Khóa (không có bài mới)
            • Xem bài
            • Đăng bài mới
            • Trả lời bài
            • Đăng bình chọn
            • Bình Chọn
            • Đánh giá các bài
            • Có thể tự xóa bài
            • Có thể tự xóa chủ đề
            • Đánh giá bài viết

            2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9