Kiểu:
Xin chào !

 Giới thiệu tập thơ song ngữ THƠ TÌNH NƯỚC NGA do Ngọc Châu dich

Tác giả Bài
Ngọc Châu Nguyễn

  • Số bài : 3
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.09.2013
  • Trạng thái: offline
Giới thiệu tập thơ song ngữ THƠ TÌNH NƯỚC NGA do Ngọc Châu dich 03.10.2013 10:10:03 (permalink)

LỜI NHÀ XUẤT BẢN

Trong trái tim của hàng triệu con người Việt Nam, nước Nga - hay Liên Xô trước đây - luôn có một vị trí rất đặc biệt. Những ai đã từng đặt chân đến nước Nga, và kể cả chỉ biết  nước Nga qua sách báo, phim ảnh đều có ấn tượng khó quên về xứ sở này. Những cánh đồng lúa mì vàng rực rỡ, trải dài đến ngút ngàn tầm mắt, những rừng bach dương lá mơn mởn rì rào thì thầm hát trong làn gió nhẹ mơn man, những đêm tuyết trắng ngời lên ánh bạc như trong chuyện cổ tích, những công viên vàng rực màu lá mỗi độ thu về… Phải chăng cảnh vật thiên nhiên đẹp đến mê hồn đã tạo nên một "tâm hồn Nga" rất nhạy cảm trước cái đẹp, cái trữ tình, rất sâu lắng, bao dung mà không kém phần mơ mộng. Điều đó góp phần lí giải tại sao nước Nga lại sản sinh ra rất nhiều nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ, nghệ sĩ, họa sĩ thiên tài mà các tác phẩm bất hủ của họ có sức hấp dẫn phổ quát, xuyên suốt thời gian và không gian địa lý - văn hóa.
[font=""times new roman""]            Là một người có thời gian dài gắn bó với nước Nga, và gắn bó với nghề viết văn, nhà văn - dịch giả Ngọc Châu hẳn có lí khi tuyển chọn tập thơ trữ tình Nga nho nhỏ này gồm một số gương mặt tiêu biểu, thi phẩm tiêu biểu của họ để giới thiệu và giới thiệu lại với bạn đọc Việt Nam. Các nhà thơ Nga được giới thiệu ở đây thuộc những thế hệ khác nhau và một số đã được giới thiệu rộng rãi từ rất sớm với công chúng Việt Nam như Puskin, Lecmontop, Exenhin..v. v. qua các bản dịch tài hoa của các dịch giả Việt Nam. Nhiều bản dịch được phổ biến rộng rãi, được bạn đọc Việt Nam yêu mến, thuộc lòng, truyền tụng.
"]Tuy nhiên, lần này, khi dịch lại hoặc dịch mới các thi phẩm - kể cả của những thi sĩ Nga quá quen thuộc với công chúng Việt Nam, dịch giả Ngọc Châu quyết định chọn thể thơ "lục bát" - vốn là thể thơ đặc trưng cho văn học Việt Nam. Qua ngòi bút khá điêu luyện của dịch giả, cách chọn từ, phối vần, ghép nhịp linh hoạt, dịch giả đã truyền tải được những tứ thơ tinh tế, sâu sắc của nguyên bản tiếng Nga, câu thơ lục bát lung linh biến ảo, dễ cảm nhận và đồng điệu với tâm hồn Việt. Chính cách làm này góp phần tạo ra sự gần gũi giữa hai nền văn hóa Đông - Tây, khiến cho nhiều thi phẩm trữ tình của Nga sẽ có cơ hội bắt rễ ở mảnh đất Việt và trở thành bất tử trong trái tim bạn đọc Việt Nam.
"]Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc tuyển tập thơ thú vị này
                                   Hà Nội ngày 10 tháng 4 năm 2012
                                         Nhà ngôn ngữ học
                                      Giám đốc NXB Trần Đoàn Lâm 
 

 


Александр Сергеевич Пушкин (A.S. Puskin) 17991837) nhà thơ, nhà văn,  viết kịch nổi tiếng người Nga. Được tôn vinh là đại thi hào, Mặt trời thi ca Nga, biểu tượng của dòng văn học lãng mạn Nga thế kỷ XIX.
                           БУРЯ
       Ты видел деву на скале
В одежде белой над волнами
Когда, бушуя в бурной мгле,
Играло море с берегами,
Когда луч молний озарял
Ее всечасно блеском алым
И ветер бился и летал
С ее летучим покрывалом?
Прекрасно море в бурной мгле
И небо в блесках без лазури;
Но верь мне: дева на скале
Прекрасней волн, небес и бури.
                           (1825) – Пушкин
 

                  
Dông tố
Nàng áo trắng, anh thấy chăng
Đứng trên ghềnh đá, sóng quăng biển gầm
Khi trời giông bão tối sầm
Biển cợt đùa với bờ câm trải dài
Lúc tia chớp lóe sáng ngời
Phủ nàng rực đỏ khắp người hào quang
Gió đang tung giật phũ phàng
tấm khăn che phủ thân nàng cuộn bay?
Biển giông mờ tuyệt vời thay
với màu xanh khuất sau mây chớp lòe
Nhưng nàng trên mỏm đá chìa
Đẹp hơn sóng, bão, trời kia anh à.
 

Я думал, сердце позабыло...

Я думал, сердце позабыло
Способность легкую страдать,

Я говорил: тому, что было,
Уж не бывать! уж не бывать!

Прошли восторги, и печали,
И легковерные мечты.....
Но вот опять затрепетали
Пред мощной властью красоты.                                                                                   
 
                              А. С. Пушкин
 
 

   TƯỞNG RẰNG ĐÃ QUÊN…
Tôi nghĩ con tim đã quên
Khả năng xúc cảm yếu mềm, vu vơ
Tự bảo mình: chuyện ngày xưa
không còn gặp! Chẳng bao giờ nữa đâu!
 
Sướng vui cùng với buồn đau,
mộng mơ nông nổi qua mau một thời…
 
Thế mà lại rung động rồi.
Quyền uy sắc đẹp trước tôi lúc này.
 

“Всё кончено: меж     нами связи нет”
Bсё кончено: меж нами связи нет.
В последний раз обняв твои колени,
Произносил я горестные пени.
Все кончено — я слышу твой ответ.
Обманывать себя не стану вновь,
Тебя тоской преследовать не буду,
Прошедшее, быть может, позабуду —
Не для меня сотворена любовь.
Ты молода: душа твоя прекрасна,
И многими любима будешь ты.
                                                        

                                                   1824                                                     
                                 А. С. Пушкин
 

HẾT TẤT CẢ RỒI
 
Lần cuối anh ôm gối em
Hết rồi, hết mọi nỗi niềm đôi ta
Khổ đau anh thốt bài ca
Tất cả đã hết – đó là lời em
 
Đâu muốn dối lòng mình thêm
Sầu thương cũng chẳng dõi em sau này
Chuyện rồi sẽ quên một ngày
Không cho anh - cuộc tình này đâu em
 
Em trẻ trung, đẹp hồn nhiên
Sẽ còn nhiều mối lương duyên đến cùng.
 
 
Я помню чудное
мгновенье”
                        К***

Я помню чудное мгновенье:
Передо мной явилась ты,
Как мимолетное виденье,
Как гений чистой красоты.

 
В томленьях грусти безнадежной,
В тревогах шумной суеты,
Звучал мне долго голос нежный
И снились милые черты.

 
Шли годы. Бурь порыв мятежный
Рассеял прежние мечты,
И я забыл твой голос нежный,
Твои небесные черты.

 
 

 
В глуши, во мраке заточенья
Тянулись тихо дни мои
Без божества, без вдохновенья,
Без слез, без жизни, без любви.

 
Душе настало пробужденье:
И вот опять явилась ты,
Как мимолетное виденье,
Как гений чистой красоты.

 
И сердце бьется в упоенье,
И для него воскресли вновь
И божество, и вдохновенье,
И жизнь, и слезы, и любовь.
                                   1825

                        
                                 А.С. Пушкин
 


PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU
 
ANH NHỚ MÃI
 
                                    Tặng K…
 
Anh nhớ phút giây diệu huyền
Trước anh em bỗng hiện lên bất ngờ
Như một ảo ảnh thoảng qua
Nữ thần tuyệt đẹp hài hòa trắng trong.
 
Buồn đau, thất vọng trong lòng
Giữa âu lo, xáo động cùng ưu tư
Vẫn thấy dáng em trong mơ
Thanh âm hiền dịu không mờ trong anh
 
Tháng năm. Bão táp chiến chinh,
làm tan đi ước mơ lành về em
Anh quên giọng nói dịu êm
Quên khuôn hình mang dáng tiên em rồi
 

Tháng ngày quằn quại giữa đời
Quạnh hiu, tăm tối ở nơi ngục tù
Không linh thần, chẳng tứ thơ
Chẳng yêu, cạn lệ, đời trơ vô tình
 
Hồn anh bừng tỉnh rất nhanh
Bởi em bỗng lại trước anh, vẫn là
như một ảo ảnh thoảng qua
Nữ thần tuyệt đẹp hài hòa trắng trong.
 
Tim anh bỗng đập tột cùng
Lại phục sinh bởi trùng phùng em ơi
Linh thần, thi tứ, cuộc đời,
Tình yêu, mắt lệ do nơi em mà.
 
Năm 1825, trong lần sang thăm trang trại láng giềng, Pushkin đã gặp nàng Anna Kern, người tạo cho ông cảm hứng để sáng tác bài thơ nổi tiếng "Gửi K".
 
 

 

  Я вас любил  


Я вас любил: любовь еще, быть может,
В душе моей угасла не совсем;
Но пусть она вас больше не тревожит;
Я не хочу печалить вас ничем.

Я вас любил безмолвно, безнадежно,
То робостью, то ревностью томим;
Я вас любил так искренно, так нежно,
Как дай вам бог любимой быть другим

 
                                         А.С. Пушкин 
 
 
 
      
 YÊU  EM


Yêu em tình mãi trong lòng
Tim anh chưa hết lửa hồng đâu em
Nhưng đừng phiền muộn gì thêm
Anh không hề muốn làm em nghĩ nhiều
 
Âm thầm, vô vọng anh yêu
Rụt rè, ghen, cũng rất nhiều cuồng say
Chân thành, đằm thắm tình này
Cầu người em gặp một ngày… hơn anh.


   Унылая пора...

Унылая пора! Очей очарованье!
Приятна мне твоя прощальная краса
Люблю я пышное природы увяданье

В багрец и в золото одетые леса,
В их сенях ветра шум и свежее дыханье,
И мглой волнистою покрыты небеса,
И редкий солнца луч, и первые морозы,
И отдаленные седой зимы угрозы.
                                                    1833                                

                                                          А.С. Пушкин 

 

 
 
MÙA BUỒN
 
 
Mùa buồn! Đôi mắt đắm say!
Yêu sao vẻ đẹp em ngày chia li
Héo tàn mà vẫn diệu kì
Rừng mang áo tía, rực khi Thu về
Ồn ào gió thở lạnh se
Màn sương sóng gợn phủ che khuôn trời
Rét đầu mùa, nắng hiếm hoi
Nàng Đông xa đã dọa đòi không gian.

Для берегов
отчизны дальной...
 
Для берегов отчизны дальной
ты покидала край чужой;
B час незабвенный, в час печальный
Я долго плакал над тобой.

Мои хладеющие руки
Тебя старались удержать;
Tомленья страшного разлуки
Мой стон молил не прерывать.

Но ты от страстного лобзанья
Свои уста оторвала;
из края мрачного изгнанья
ты в край иной меня звала.

Tы говорила: "В час свиданья,
под небом вечно голубым,
в тени олив и мирт лобзанья
мы вновь, мой друг, соединим".

Но там, увы, где неба своды
сияют в блеске голубом,
где под скалами дремлют воды,
Уснула ты последним сном.

Твоя краса, твои страданья
исчезли в урне гробовой,
Исчез и поцелуй свиданья...
Но жду его: он за тобой!

                                        А.С. Пушкин 
 
VÌ BẾN NƯỚC

 QUÊ HƯƠNG
Rời miền biên ải xứ người
Em về bến nước xa xôi quê nhà
Phút giây không thể phai nhòa
Anh buồn đau đến chan hòa lệ rơi.
 
Tay anh lạnh buốt em ơi
Cố xiết giữ để chẳng rời xa nhau
Kinh hoàng li biệt khổ đau
Tim rên van vỉ khẩn cầu đừng xa
 
Nhưng em quyết dứt môi ra
rời nụ hôn - anh thiết tha mặn nồng
Từ miền đày ải khốn cùng
Em gọi anh theo tới vùng quê xa
 
 
 

“Dưới trời xanh - em nói mà –
của giờ gặp lại chan hòa tình yêu
ô liu, bóng liễu mĩ miều
nụ hôn em sẽ lại chiều, trao anh…”
 
Nhưng than ôi, dưới vòm xanh
Nơi hào quang sáng long lanh khắp trời
Vách đá soi gương nước lười,
em đang ngủ, chọn làm nơi vĩnh hằng.
 
Biến vào trong chiếc bình sành
khổ đau, sắc đẹp em giành đợi ai,
nụ hôn gặp mặt - cũng rồi…
Nhưng anh chờ: vẫn sẽ đòi nơi em!

 
 
 

GIẤC MƠ HOA
 
Mới đây, trong giấc mơ hoa
Tuyệt vời sao, thấy mình là đế vương
Mũ miện vàng gắn kim cương.
Và tôi, thấy rõ là đương yêu nàng
Con tim run đập nhẹ nhàng
Hát bài ca bên gối nàng mến thương
 
Giấc mơ chợt ngắt nửa chừng.
Sao lại thế, quá phũ phàng mơ ơi?
May Trời giữ chút thương người
Tước Vương mất, nhưng mà tôi còn Nàng.
 
 
  Что в имени тебе моем? 
 
Что в имени тебе моем?
Оно умрет, как шум печальный
Волны, плеснувшей в берег дальний,
Как звук ночной в лесу глухом.
 
Оно на памятном листке
Оставит мертвый след, подобный
Узору надписи надгробной
На непонятном языке.
 
Что в нем? Забытое давно
В волненьях новых и мятежных,
Твоей душе не даст оно
Воспоминаний чистых, нежных.
 
Но в день печали, в тишине,
Произнеси его тоскуя;
Скажи: есть память обо мне,
Есть в мире сердце, где живу я...
                                        А.С. Пушкин 
 
 
TÊN ANH CÒN ĐỌNG
 
 
    TRONG EM? 
 
 
Tên anh còn trong em không?
Nó đang chết như tiếng lòng bi ca
của sóng vỗ phía bờ xa
như vọng âm giữa nhạt nhòa rừng sâu.
 
Trong tờ lưu niệm đớn đau
Tên anh - một vệt tử màu - giống như
họa tiết hằn trên văn bia.
Bằng ngôn ngữ xứ nào kia, khôn tường.
 
Quên lâu rồi, cạn tiếc thương?
Xao xuyến mới mãnh liệt hơn xóa mờ
Hồn em đâu còn trao đưa
dịu, trong cho kỉ niệm xưa nữa rồi.
 
Nhưng vào một ngày buồn rơi
Trong thinh lặng hãy thốt lời gọi anh
Tin rằng: kỉ niệm vẫn giành
Em vẫn sống trong tim anh em à…
 
(còn tiếp)


 
 

 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.10.2013 10:25:28 bởi Ngọc Châu Nguyễn >
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9