[PREVIEW] Tơ Đồng Rỏ Máu (Quỷ Cổ Nữ)

Tác giả Bài
snoogy

  • Số bài : 53
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 30.05.2013
  • Trạng thái: offline
[PREVIEW] Tơ Đồng Rỏ Máu (Quỷ Cổ Nữ) 14.02.2014 09:22:47 (permalink)
ThueSach.vn - Tơ Đồng Rỏ Máu (Quỷ Cổ Nữ): "Cách đây mấy trăm năm, dưới thời nhà Minh, ở một châu nọ liên tiếp xảy ra án mạng thế này. Các cô gái lần lượt mất tích, khi tìm được thi thể họ thì thấy cái xác nào cũng cụt mất một ngón tay. Một bộ khoái của Đông Xưởng dốc hết tâm huyết điều tra vụ án...."

Thuê Sách Tơ Đồng Rỏ Máu



Là tập thứ ba trong series Hồ sơ tội ác, Tơ Đồng Rỏ Máu là một cao trào, một cục diện mới khẳng định bút lực hùng hậu của Quỷ Cổ Nữ. Trong tập này, người bí hiểm luôn theo dõi Na Lan từ Hồ tuyệt mệnh sang Tuyết đoạt hồn đã được hé lộ một phần trước bạn đọc.

Nhưng bên cạnh người đó, còn ít nhất ba người bí hiểm nữa cũng tham gia vào trò theo dõi dai dẳng không thể chịu nổi ấy, phủ thêm lớp sương ngầu đục lên đất Giang Kinh vốn vẫn ẩn chứa vô vàn truyền thuyết và bão tố của lòng người này.

Trăng sáng nơi đầu núi, cành lìa cây rụng rơi

Chim hãi hùng im tiếng, bên cầu dấu xương phơi…

Lúa ngát hương mùa mới, át đi mùi thây trôi

Ếch kêu đêm rộn rã, không xua được chơi vơi.


Cách đây mấy trăm năm, dưới thời nhà Minh, ở một châu nọ liên tiếp xảy ra án mạng thế này. Các cô gái lần lượt mất tích, khi tìm được thi thể họ thì thấy cái xác nào cũng cụt mất một ngón tay. Một bộ khoái của Đông Xưởng dốc hết tâm huyết điều tra vụ án. Mấy chục năm trôi đi đều tốn công vô ích, đến một ngày nọ, sắp tới lúc rửa tay gác kiếm, đã quá tuyệt vọng, ông ta bèn thực hiện lần chót, bày một con mồi, giăng một cái bẫy, bẫy tên thủ phạm tới chặt tay giết người.

Hung thủ vẫn thoát. Con mồi bị giết. Bộ khoái nhất thời phẫn uất, ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, như bị quỷ ám, ông ta lê bước đến hốc nhà, lôi ra một cái tráp vẫn giấu kín, mở ra. Giữa mùi mốc hôi lưu cữu nhiều năm, lẫn vào mùi thịt đang bắt đầu phân hủy. Giữa những khúc xương ngón tay đã trắng khô, là một ngón tay gần đây mới chặt.

Năm trăm năm sau, Giang Kinh lại nổi lên vụ án giết người hàng loạt có tên "ngón tay khăn máu”. Nhiều cô gái đáng thương bị mất tích, gia đình họ thoạt tiên nhận được bưu kiện, bên trong nhúm ngón tay đã bị chặt của họ. Nhưng vài năm, thậm chí vài chục năm trôi đi, vẫn chưa phát hiện hoặc thấy xác họ bị trả lại. Một nghi phạm bị bắt. Lão khẳng định vụ án sẽ vẫn tiếp diễn, nhưng không cho biết chi tiết, chỉ khăng khăng đòi gặp Na Lan. Và khi cô đến, lão đưa ra các câu đố khác nhau. Phải giải được loạt câu đố này, cô mới mong chặn được vụ án, tìm được xác những người bị hại bao nhiêu năm qua. Na Lan mù mờ đi theo chỉ dẫn, mỗi khám phá lại đẩy cô lên một mức độ bấn loạn và hiểm nguy mới, nhưng không bấn loạn và hiểm nguy nào sánh được với kết cục chờ cô phía cuối chặng đường.

Sách Hay Cùng Thể Loại:

Tuyết Đoạt Hồn (Quỷ Cổ nữ)



Trích Đoạn:

Ngôi nhà gỗ đó của chúng tôi đang chứa hai cái xác đáng sợ và vô số bí mật. Tuy nhiên, nằm giữa mênh mông tuyết và rừng thông, trông nó vẫn rất trang nhã tĩnh mịch như một bức tranh đẹp về thế giới cổ tích in trên lịch hoặc các tấm thiệp. Người tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, chắc là kết quả sau chặng đường nhọc nhằn và những nỗi sợ hãi bất tận.

‘‘Liệu có phải những kẻ muốn giết ta đang ngồi trong nhà chờ ta lớ ngớ không chút cảnh giác bước vào rồi tóm gọn không?’’ Tôi hỏi các bạn đồng hành, tinh thần và thể xác cũng đang tơi tả như tôi.
Giản Tự Viễn chớp ngay thời cơ: ‘‘Cho nên hoàn toàn không nên trở về đó.’’

Cốc Y Dương dúi anh ta một cái: ‘‘Lúc này đừng lắm lời vô ích nữa.’’ Anh đi lên mấy bước, ngoảnh lại nói với chúng tôi: ‘‘Mọi người hãy nấp sau cây, tôi lên trước xem sao. Nếu có chuyện gì thì lập tức quay đầu ngay’’

Tôi nói: ‘‘Em đi với anh, có thêm người sẽ dễ tiếp ứng cho nhau.’’
Cốc Y Dương mỉm cười: ‘‘Em ít ra vẫn còn quan tâm đến anh.’’
Tôi chưa kịp nghĩ để trả lời thì Giản Tự Viễn đã chép miệng nói : "Lúc này tán tỉnh đong đưa thì không phải là lắm lời vô ích chứ gì?."

Cốc Y Dương phớt lờ, anh chỉ nhìn tôi, đôi mắt nhỏ dài của anh chứa chan đầm ấm. Anh nói: ‘‘Chúng ta phải giảm rủi ro xuống mức thấp nhất, cho nên chỉ mình tôi đi, nếu có chuyện gì thì mọi người gắng tự lo liệu.’’ Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã lướt đi vè phía ngôi nhà gỗ.

Trước mặt ngôi nhà cũng là tuyết trắng mịn màng, có nghĩa là trong thời gian ngắn vừa rồi không có ai đi lại trước cửa. Cốc Y Dương chao người trượt đến trước bậc thềm thì dừng lại, tháo ván trượt ra, bước lên bậc thang gỗ.

Anh lên từng bậc, rất chậm, mỗi bước phải mất ít nhất ba giây, hình như anh cảm nhận ra mối nguy hiểm đang rình rập trong đó. Anh cúi nhìn mặt đất trước cửa, tôi biết anh đã nhìn thấy gì. Máu. Trương Cầm bị bọn linh miêu cắn, máu phun thành tia ra ngoài cửa. Anh đẩy cửa, cửa mở. Thì ra cửa chỉ khép hờ, không khóa.
Còn dấu hiệu nào xấu hơn thế không?

Tôi gọi: ‘‘Quay ra đi.’’

Nhưng đã muộn, Cốc Y Dương đã đẩy cửa bước vào.

Anh đã vào ba phút. Ba phút dài vô tận.

Hân Nghi bất giác bám chặt cánh tay tôi, giọng run run: ‘‘Sao vào lâu thế vẫn chưa ra? Chắc anh ấy không gặp chuyện gì chứ?’’

Tôi vừa định nói ‘‘tôi sẽ vào xem sao’’ thì cửa bỗng mở toang, Cốc Y Dương nhào ra, đổ vật xuống bậc thềm, anh cố gượng đứng dậy, bỏ cả ván trượt tuyết, loạng choạng bước về phía chúng tôi. Tôi chạy lên đón thì bị Hân Nghi và Giản Tự Viễn kéo lại.

Vì Cốc Y Dương đang huơ tay làm hiệu ‘‘đừng’’. Anh chạy lên vài bước thì bị lún xuống tuyết ngập đến thắt lưng, khó mà cất bước được nữa. Anh gọi to: ‘‘Đừng. Đừng lại gần. Đừng vào’’

Tôi gạt Hân Nghi và Giản Tự Viễn ra, trượt về phía Cốc Y Dương gọi: ‘‘Tại sao ?’’

‘‘Cô ấy đang trong đó. Thành Lộ. Thành Lộ đang trong đó. Nguy hiểm.’’

Thành Lộ?

Một tiếng thét vang lên phía sau tôi, tôi kinh hãi ngoảnh lại. Hân Nghi.

Hân Nghi bỗng quay ngoắt trượt xuống dốc.

‘‘Hân Nghi.’’ Tôi gọi, rồi trượt đuổi theo. Giản Tự Viễn hiểu ra ngay, anh nhín người rồi cũng bám theo. Nhưng Hân Nghi là Phi Tuyết, chúng tôi chỉ còn cách đứng nhìn bóng cô ấy nhanh chóng nhỏ dần.

Có tiếng gió và tiếng trượt tuyết vù vù. Cốc Y Dương. Chẳng rõ anh đã đi ván trượt từ lúc nào, lướt đến bên chúng tôi. Trượt tuyết, chỉ có Cốc Y Dương mới có thể đuổi kịp Hân Nghi.

Chẳng mấy chốc bóng anh và Hân Nghi cùng mất hút trong mênh mông tuyết trắng.

Vết trượt của họ vẫn còn đây, tôi và Giản Tự Viễn dù chậm chạp thì cũng không bị bỏ lại, mất phương hướng. Chúng tôi trượt một lúc thì nhìn thấy Cốc Y Dương đang đứng bất động như pho tượng, mắt nhìn phía trước, quay lưng về phía chúng tôi.

Tôi dấn nhanh mấy bước dến bên cạnh anh, rồi cũng nhìn x axa, hít thở thật sâu.

Bên cạnh cây thông to cách chúng tôi khoảng ba chục mét, Hân Nghi đang vung tấm ván trượt tuyết tới tấp phạt vào tuyết, miệng không ngớt rít lên chói tai, hình như đang thét gào cho đã, và lại giống như đang xua đuổi nỗi sợ hãi.

ThueSach.vn
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9