[PREVIEW] Trả Ta Kiếp Này (Thiên Tình Hữu Phong)

Tác giả Bài
snoogy

  • Số bài : 53
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 30.05.2013
  • Trạng thái: offline
[PREVIEW] Trả Ta Kiếp Này (Thiên Tình Hữu Phong) 26.02.2014 15:53:25 (permalink)
ThueSach.vn - Trả Ta Kiếp Này (Thiên Tình Hữu Phong): "Hôn sự không phải là ngươi nghĩ lui có thể lui , như ngươi vậy, muốn đẩy phụ thân cùng ca ở chỗ nào?" Cùng thiếu gia khoảng cách tương cận, thiếu gia trên người tựa hồ cũng có chứa băng tuyết hàn khí, đúng là này hàn khí nặng vừa tựa hồ có một loại sâu kín mùi hương thoang thoảng, lòng của ta hơi động một chút, cũng không dám nhìn hắn. "Tốt lắm." thiếu gia chậm lại khẩu khí, nói: "A Ngân, trước mang tiểu thư trở về phòng nghỉ ngơi đi." "Vâng." ...."

Thuê Sách Trả Ta Kiếp Này



Có những thứ chỉ khi bản thân đói mềm mới thưởng thức nổi vị ngon của nó, cũng giống vậy, có những tính cách chỉ khi bản thân nguy hiểm thật sự mới bộc lộ ra bên ngoài.

Đau đớn trên cơ thể luôn luôn giày vò con người ta hơn hẳn đau đớn trong tâm hồn. Bởi đau đớn trong tâm hồn ta có thể né tránh, có thể bỏ mặc, còn đau đớn trên cơ thể thì không.

Nếu như chúng ta chiến thắng người khác, chi bằng hãy tự chiến thắng bản thân mình. Chiến thắng được bản thân thì có thể tự khống chế vận mệnh.

Không chỉ lương thiện, ôn nhu, đơn thuần, xinh đẹp và ngây thơ mới có thể là nữ chính. Gian xảo tuyệt tình cũng hoàn toàn có thể!!!

Chống chỉ định cho những trái tim yếu đuối.

Sách Hay Cùng Thể Loại:
Nếu Chỉ Là Thoáng Qua (Mai Tử Hoàng Thời Vũ)



Trích Đoạn:

“Bổn cô nương xưa nay chưa hề biết ghen là gì!”

Tan việc thật sớm, cô đi mua đủ mọi nguyên liệu, về nhà rửa cá thật kỹ rồi đem chiên lên. Sau khi đặt nồi cá lên bếp chưng trên lửa nhỏ, cô xử lý nốt mớ chân giò, nấm hương. Lúc đại công cáo thành thì trời đã nhá nhem tối rồi. Ngẩng đầu nhìn con số đang chỉ trên đồng hồ, cô liền vội vã phóng ra cửa.

Vừa khẽ đẩy cửa vào một cái là anh đã thấy ngay, liền om sòm: “Cuối cùng thì cũng tới. Em không coi mấy giờ rồi à, làm anh tưởng em mất tích rồi chứ!” Càng ngày anh càng trẻ con, không biết con người trầm tĩnh lãnh đạm thuở ban đầu gặp gỡ đã biến đâu mất tiêu rồi. Cô đảo mắt nhìn trần nhà, háy anh một cái rồi dúi vào tay anh chiếc bình giữ nhiệt: “Chết đói thì thôi, dù gì thì dân số Trung Quốc cũng quá đông rồi, bớt đi một người cũng chả sao!” Anh vừa mở bình ra, vừa lườm cô: “ Muốn anh biến cho khuất mắt phải không, mong anh chết đến vậy cơ à!” Mùi thơm lan tỏa ra tứ phía, khiến người ta thèm chảy nước miếng. Anh dốc bình canh cá lên làm vài ngụm to rồi mới nói: “Cứ yên tâm 100%, họa càng nhiều thì anh càng sống lâu”

Cô bật cười, nhưng nghĩ đang ở trong bệnh viện mà lại nhắc đến chuyện sống chết thì không tốt, nên vội chuyển đề tài: “Để múc vào bát hẵng uống!” Anh nghe lời, đưa bình cho cô, múc vào bát xong xuôi rồi cô mới đưa lại cho anh. Toàn bộ hoa trong căn phòng này đã được thay bằng những bông tươi mới nhất, nhưng gần đầu giường anh lại cắm một bó hoa đã khô héo, mùi thơm tựa có tựa không, mang một vẻ đẹp mơ hồ. Nhìn kỹ cô mới nhận ra được đó là một bó hoa bách hợp.

Điện thoại của anh chợt reo lên, từ lúc ở bên anh cho đến giờ, đây mới là lần đầu tiên cô nghe thấy tiếng chuông kỳ quái như vậy. Anh liếc cô một cái rồi bắt máy: “Má, chuyện gì thế?” Không biết người đầu dây bên kia nói gì, chỉ nghe anh đáp: “Má đừng có nghe ông viện trưởng nói lung tung, má đi mà coi thức ăn của cái viện này ấy, toàn là những món gì đâu không! Mai con sẽ góp ý cho ổng, khó ăn muốn chết luôn. Hôm qua đến thăm không phải má cũng nói con gầy rồi còn gì, đừng có nói là má gạt con nha!” Lát sau, anh lại trả lời: “Con biết rồi, giờ con đang ăn nè. Má không tin à? Không thì má cứ tới đây coi” Đầu dây bên kia lại nói một hồi dài, anh đáp: “Má tới thì cứ tới đi. Nhưng không phải thư ký Lưu nói mấy ngày nay má có việc bên ngoài sao?”

Cúp máy, thấy cô đang cúi đầu ngắm hoa đến xuất thần, tay vô thức vặt từng cánh từng cánh hoa hồng rụng lả tả xuống, anh vừa bưng bát canh uống, vừa cười hì hì nói: “Em thành đạo tặc hái hoa từ bao giờ thế?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, vẻ muốn nói lại thôi, một lát sau cô mới mở miệng: “Uống nhanh một chút đi, em còn phải về” Mặt anh đổi sắc, trầm hẳn xuống: “Muốn về đến vậy sao?” Cô nhìn ra cửa sổ, màn đêm mịt mờ như vô đáy, xa xa, những ngọn đèn đường nho nhỏ hắt ra thứ ánh sáng màu vàng mờ ảo.

Cô không lên tiếng, chỉ nhìn anh gật đầu. Anh nổi giận, lạnh lùng nói: “Vậy thì đi đi, đi mau cho anh!” Cô xách túi, xoay người bước ra. Hành lang vắng lặng, nghe loáng thoáng có tiếng đồ vật bị ném từ phòng anh truyền tới. Không hiểu sao tim mình chợt đau nhói, cô vùng chạy ra khỏi bệnh viện trong hơi thở hỗn loạn.

Cô trở lại nhà. Căn phòng vẫn còn thơm nồng mùi canh cá, mùi của món canh mà cha cô đã nấu nhiều năm về trước. Bao nhiêu năm rồi, cô vẫn cảm giác được tình yêu của cha đậm đà trong món canh ấy. Bất chợt cô cảm thấy nhớ nhà khôn xiết. Cô nhớ mẹ, nhớ những lúc nằm trong lòng mẹ kiếm tìm cảm giác ấm áp. Bất giác thấy mặt mình ươn ướt, cô đưa tay lên má. Thì ra, đó là nước mắt.

Chuông điện thoại lanh lảnh reo, màn hình hiện ra dòng chữ: “Hình Lợi Phong đang gọi, bạn có muốn nghe hay không?” Cô vẫn còn ngẩn ngơ, cứ để mặc nó reo. Tiếng chuông kéo dài một hồi rồi tắt. Một lúc lâu sau, chuông lại reo. Cô thấy đầu mình đau như muốn nổ tung, đành bấm đại nút trả lời: “Alô”

Tiếng cười sang sảng của Hình Lợi Phong từ đầu dây bên kia truyền tới: “Không quấy rầy giấc ngủ của em đấy chứ?” Cô sụt sịt: “Không”. Anh ta liền yên lặng, nói: “Sao vậy, em bị cảm à?” Không ngờ anh ta chu đáo vậy, cô cười bưng bít: “Hình như mũi em bị ngạt” Hình Lợi Phong đáp: “Vậy thì em nên uống thuốc đi.” Cô ừ một tiếng “Em uống rồi. Cám ơn anh.”

Đầu dây bên kia, anh ta ngượng ngùng nói: “Đang định hẹn em ngày mai đi ăn, vậy mà đến cả ông trời cũng không giúp anh là sao ta?” Cô “à” một tiếng, một lúc sau mới quyết định: “Chắc là không sao đâu. Mai đi ăn ở đâu, anh cứ nói đi.” Hình Lợi Phong cười, nói: “Vậy là em nhận lời rồi nha. Để mai anh gọi lại, em đi nghỉ sớm một chút đi.” Và căn phòng lại chìm trong yên tĩnh.

ღღღ

Thoáng cái mà đã qua một tuần rồi. Đi ăn cùng Hình Lợi Phong hai lần, nghe anh ta nói đông nói tây, thế là thời gian cứ trôi qua vèo vèo. Hôm đó Trầm Tiểu Giai nhìn bó hoa hồng trắng Hình Lợi Phong gửi tặng cô, nói: “Hoa này được đó, so ra thì thích hợp hơn uất kim hương nhiều. Sao mà mình lại không nhận ra vậy cà, dạo này người ta đào hoa dữ!” Cô chỉ cười cười, theo thói quen lấy điện thoại ra xem. Không có bất kỳ cuộc gọi nhỡ nào. Anh không gọi cho mình nữa!

Lại là Phính Đình gọi đến, chưa gì đã phủ đầu cô: “Rốt cuộc cậu với Giang thiếu là như thế nào vậy?” Cô nói quanh co hồi lâu cũng không tìm ra từ nào để hình dung chuyện giữa hai người. Phính Đình thở dài nói: “Tự cậu đến bệnh viện mà coi đi!” Nghe cô nàng nói vậy, cô không còn tâm trí nào làm việc nữa, vội vã chạy ra ngoài. Lên taxi xong mới nhớ mình quên chưa xin phép, tuy cũng sắp đến giờ tan tầm rồi, nhưng dù sao như vậy cũng không tốt, nên cô liền gọi điện thông báo sơ cho Tiểu Vương.

Nhìn cánh cửa phòng anh, cô có cảm giác bất an hệt như mình đang tiến vào một khu rừng rậm nguyên thủy, không biết đi đường nào, không biết cái gì đang chờ đón phía trước. Hít sâu mấy hơi, cô mới có dũng khí đẩy cửa bước vào. Mùi thuốc hăng hắc xộc thẳng vào phổi cô, tuy căn phòng ngập đầy hoa nhưng cũng không thể át đi cái mùi khó chịu này, cái mùi gợi cho cô nhớ đến những tháng ngày cha nằm viện. Hồi ấy, ngày nào cô cũng ngửi thấy nó nhưng không hề thấy khó chịu, chắc là do nó quyện lẫn với mùi của cha. Thấm thoắt vậy mà đã hơn mười năm rồi.

Căn phòng chìm trong im lặng, không có một tiếng động nào. Đi qua tiểu sảnh, cô mới thấy anh đang nằm trên giường. Tấm thảm nền rất dầy, rất êm, cô cảm thấy mình như đang bước trên mây vậy, cảm giác rất không thực.

Anh mở miệng: “Đã nói không muốn ăn rồi, đừng có tới làm phiền tôi nữa! Còn phiền nữa tôi kêu viện trưởng cách chức bây giờ!” Thì ra anh hay uy hiếp các cô hộ sĩ như vậy. Cô thấy buồn cười, nhưng lại cảm thấy mắt mình cay cay. Không nói gì, cô chỉ lẳng lặng đứng bên cạnh giường. Cứ như thế một hồi, rồi dường như nhận ra điều gì đó, anh đột nhiên xoay người lại.


ThueSach.vn
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9