[PREVIEW] Chỉ Được Yêu Mình Anh (Nam Lăng)

Tác giả Bài
snoogy

  • Số bài : 53
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 30.05.2013
  • Trạng thái: offline
[PREVIEW] Chỉ Được Yêu Mình Anh (Nam Lăng) 06.03.2014 09:39:50 (permalink)
ThueSach.vn - Chỉ Được Yêu Mình Anh (Nam Lăng): "Cô gái hai mươi sáu tuổi đang thất nghiệp gặp phải một ông chủ tai quái. Mối quan hệ giữa CEO mỹ nam của khách sạn đầu ngành trong cả nước VIVS với anh chàng cấp dưới đẹp trai đã trở thành một câu đố lớn chưa có lời giải...."

Thuê Sách Chỉ Được Yêu Mình Anh



Cô gái hai mươi sáu tuổi đang thất nghiệp gặp phải một ông chủ tai quái.

Mối quan hệ giữa CEO mỹ nam của khách sạn đầu ngành trong cả nước VIVS với anh chàng cấp dưới đẹp trai đã trở thành một câu đố lớn chưa có lời giải.

Không hiểu vì lý do gì mà một cô nhân viên mới đi làm còn chưa đến hai tháng đã có cuộc thương thảo riêng

với CEO mỹ nam, nội dung chỉ gói gọn trong mấy chữ: "Tôi muốn cô làm người phụ nữ của tôi!”

Tình yêu không có người đúng kẻ sai, cũng chẳng tồn tại thứ được gọi là "sai thời điểm”, nhưng cần phải

không ngừng cố gắng, nỗ lực. Người có thể kiên trì đến cùng mới chính là người yêu thương bạn


Sách Hay Cùng Thể Loại:
Ốc Sên Chạy (Điệp Chi Linh)



Trích Đoạn:

Vệ Nam hiểu rất rõ, hai người không hợp nhau.

Vì vậy cô rất lý trí lựa chọn chia tay.

Vệ Nam không nói với bất kỳ ai về lý do chia tay. Nếu Kỳ Quyên và Tiêu Tinh hỏi, Vệ Nam cũng chỉ nói là “tính cách không hợp”.

Tiêu Tinh luôn cảm thấy ấm ức thay cho Vệ Nam, ngỡ rằng Tô Mẫn Mẫn thọc gậy bánh xe khiến hai người chia tay. Còn Kỳ Quyên dường như rất vui khi thấy họ chia tay. Sau khi Vệ Nam và Hứa Chi Hằng chia tay còn mời Vệ Nam ăn một bữa cơm thịnh soạn, chúc mừng cô thoát khỏi móng vuốt của ác quỷ.

Vệ Nam không muốn nói cho họ biết lý do chia tay vì cô nghĩ rằng thực sự rất khó nói.

Dù Hứa Chi Hằng thật sự là cặn bã nhưng cô không muốn nghe thấy từ đó từ miệng người khác. Điều ấy khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Bí mật này giống như sợi chỉ buộc trái tim Vệ Nam, nó không ngừng được thít chặt, ban đầu đau đơn dữ dội, nhưng về sau dần dần thấy quen với nó. Nhiều năm trôi qua, sợi chỉ ấy đã thít chặt vào tận sâu trong tim, vết cứa mà sợi chỉ ấy để lại quá nhỏ, dường như không nhìn thấy dấu vết.

Quên rồi sao?

Chỉ là chôn chặt, giấu vào nơi sâu hơn mà thôi.

Một thời gian sau khi chia tay, Hứa Chi Hằng thay bạn gái “tích cực” hơn. Mỗi khi gặp nhau trong sân trường, anh ta coi như không nhìn thấy Vệ Nam.

Sinh nhật lần thứ hai mươi của Vệ Nam, anh ta tặng một chiếc hộp, bên trong trống rỗng, không có bất kỳ thứ gì.

Vệ Nam gọi điện hỏi anh ta có ý gì. Anh ta không giải thích, chỉ hạ giọng nói: “Cái mình cần chỉ là một người có thể chấp nhận tất cả con người mình”.

Sau đó anh ta cúp máy, để lại tiếng tút tút vô hồn.

Vệ Nam cảm thấy câu nói ấy của anh ta lạnh đến thấu xương. Mùa hè nóng nực mà nghe thấy lạnh toát cả người.

Tiếng tút tút cứa vào tim khiến Vệ Nam nhói đau.

Nhưng vẫn không thể thuyết phục được bản thân chấp nhận.

Tuy anh ta rất đẹp trai.

Tuy anh ta có sức hút đặc biệt và khí chất hơn người.

Tuy rất yêu anh ta, yêu năm sáu năm, yêu đén mức mỗi lần nhớ đến anh ta lại thấy đau.

Mối tình thầm lặng khắc cốt ghi tâm, và – quãng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi.

Nhưng vẫn không thể chấp nhận được sự thực anh ta có dính dáng đến bọn lưu manh côn đồ thậm chí xã hội đen. Không thể chấp nhận được sự thực bố anh ta là tên trùm xã hội đen khét tiếng. Hơn nữa anh ta không hề có ý định thay đổi, hơn nữa anh ta sống trong môi trường ấy vui vẻ thích thú “như cá gặp nước”.

Vệ Nam thấy căm ghét, thậm chí sợ hãi.

Sức hút mãnh liệt và vẻ đẹp trai của các đàn anh xã hội đen khiến các cô gái ngây thơ mê mẩn đến mức chết đi sống lại, sau những lần không ngừng kiềm chế bản thân và câu nói tình cảm “Thực ra anh yêu em”, cùng họ vui vẻ bước vào cuộc sống hôn nhân. Đó chỉ là những YY tẻ nhạt mà thôi.

Bây giờ bản thân mình cũng gặp những con người như thế, nhớ lại những khuôn mặt với nụ cười đáng sợ, cùng với cách xưng hô nịnh bợ giả tạo “Đại ca Hứa” khi gọi Hứa Chi Hằng, những cô gái trát phấn đầy mặt ăn mặc hở hang mà họ ôm ấp, những tập tiền nhân dân tệ họ trao đổi với nhau, mùi thuốc lá nồng nặc phát ra từ cơ thể họ…

Đó không phải là những thứ Vệ Nam muốn chấp nhận là có thể chấp nhận được.

Cha mẹ Vệ Nam, những công nhân viên chức lương thiện, thật thà không thể chấp nhận người con rể như vậy. Còn người anh trai bề ngoài rất hầm hồ nhưng thực chất rất quan tâm người khác chắc cũng không để em gái lấy con người như thế. Những người bạn xung quanh Vệ Nam đều là những con người trong sạch, nhắc đến bọn lưu manh, côn đồ, xã hội đen, họ sẽ nhìn với ánh mắt coi thường, khinh bỉ. Từ nhỏ cô sống trong gia đình bình thường, ấm cúng, đối mặt với những thứ đen tối như vậy chắc chắn sẽ cảm thấy sợ hãi và muốn chống đối.

Không dám bước chân vào thế giới ấy. Mặc dù ở đó có người mình yêu tha thiết.

Chỉ có thể đứng nhìn từ xa.

Vệ Nam căm ghét sự giả tạo của cô ta. Nhưng cũng khâm phục dũng khí của cô ta.

Hai người sống với nhau gần một năm, xem ra Tô Mẫn Mẫn đã bước vào cuộc sống của Hứa Chi Hằng. Bây giờ, nhìn người đàn ông đã từng hôn mình, yêu mình thân mật với cô gái khác, Vệ Nam cũng chỉ có thể thản nhiên nói với mình: Không trách ai cả.

Chỉ trách hai người không ở trong cùng một thế giới. Chỉ có thể giống như hai chiếc thuyền trên cùng một đường thẳng. Đi qua giao điểm ấy sẽ ngày càng xa cách.

Vệ Nam dùng nước lạnh rửa sạch những vệt nước mắt trên mặt, sau đó lấy giấy ăn lau mặt, nhìn vào gương mỉm cười.

“Chẳng sao cả, không có tình yêu cũng không đến nỗi không sống được. Vệ Nam, cố lên”. Khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, Vệ Nam lại trở về hình ảnh một cô gái vui vẻ, hoạt bát, như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Hứa Chi Hằng đang đứng dựa tường ở hành lang, đứng lặng lẽ, một mình. Vệ Nam nhìn thấy anh ta liền dừng lại, mỉm cười và hỏi: “Có chuyện muốn nói với mình à?”

Hứa Chi Hằng lạnh lùng nói: “Biết chuyện tôi và Tô Mẫn Mẫn ở bên nhau rồi chứ?”

“Uh”.

“Không ghen à?”

Vệ Nam vuốt tóc mái rồi mỉm cười: “Cậu yên tâm, đó là chuyện của hai năm trước. Mình quên lâu rồi. Cậu và Tô Mẫn Mẫn yêu nhau cũng tốt”.

“Hơ, tôi cứ tưởng rằng tình cảm cậu dành cho người đàn ông đầu tiên hôn mình sâu sắc hơn cơ đấy”.

Vệ Nam im lặng một lúc rồi nói: “Không sai, tiếc rằng… .”

Hứa Chi Hằng nhếch mép cười mỉa: “Tiếc cái gì?”

“Tiếc rằng cậu không phải là người đầu tiên hôn cô ấy”. Giọng nói dứt khoát, kèm theo tiếng thở dài não nề, sau đó bổ sung thêm một câu: “Cậu cũng vênh váo cao ngạo quá đấy. Tôi thật sự không ưa những người hung hăng như cậu”.

Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc, rõ ràng bản thân mình là người rất hung hăng nhưng lại không ưa những người hung hăng – Lục Song.

Vệ Nam toát mồ hôi, quay đầu lại thì thấy anh ta đang ung dung đứng dựa vào tường, mỉm cười nhìn Vệ Nam và thân mật nói: “Đúng không, Vệ Nam?”

Hứa Chi Hằng cười lạnh lùng: “Nói thế có ý gì?”

“Cậu nói thử xem?” Lục Song nhún vai, rồi đi thẳng về phía Vệ Nam, dùng cử chỉ thân mật đẩy Vệ Nam mặt đang ngơ ngác về phía tường, đúng vị trí đủ để làm cho Hứa Chi Hằng hiểu lầm. Lục Song nháy mắt với Vệ Nam, sau đó quay người lại, mỉm cười và nói: “Thế nào?”

“Anh ta là bạn trai của cậu?” Hứa Chi Hằng nhìn Vệ Nam, tận sâu trong đáy mắt anh ta có thể cảm giận được tâm trạng nặng nề khiến Vệ Nam không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sâu ấy.

Vệ Nam quay đầu đi, nhẹ gật đầu: “Đúng vậy”.

“Vậy thì chúc mừng nhé. Cuối cùng cũng có người yêu cậu, thật không dễ dàng gì”. Khi đến gần cửa, Hứa Chi Hằng hạ thấp giọng nói: “Chúc cậu hạnh phúc… Tiểu Nam”.

Tiểu Nam.

Khoàng thời gian bên nhau ngắn ngủi, anh ấy đều gọi Vệ Nam như vậy.

Tiếc rằng sau này, cách gọi thân mật ấy không bao giờ xuất hiện nữa.

Tiếng sập cửa hơi chói tai, Vệ Nam nhếch mép, đẩy Lục Song ra: “Anh đến đây làm gì?”

Nụ cười trên môi Lục Song tắt hẳn, nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi”. Nhìn khuôn mặt sám hối chân thành của anh ta, Vệ Nam không nói câu gì, quay người bước vào, bỗng nhiên Lục Song nói: “Nếu không phục thì em hôn lại đi”.

Vệ Nam quay người lườm cho anh ta một cái. Một số người không biết xấu hổ cũng phải có mức độ chứ.

Lục Song lại mỉm cười: “Thôi, không trêu em nữa. Đây là nhiệm vụ anh trai em giao phó cho anh, muốn anh tìm cách giúp em không còn dính dáng gì đến Hứa Chi Hằng nữa”. Anh ta ngừng một lát rồi mỉm cười hỏi: “Em và Hứa Chi Hằng từng yêu nhau, đúng không?”

Vệ Nam im lặng.

“Anh trai em đã điều tra ra chuyện ấy”. Lục Song giải thích.

“Đừng có mà lừa em. Anh trai em làm gì có thời gian rảnh rỗi mà đi điều tra em? Dù có điều tra thì anh ấy cũng không đủ bản lĩnh điều tra ra chuyện từ hai năm trước”.

“Được thôi, để anh nói hết cho em nghe. Thực ra trước đây không lâu luật sư Tiêu Phàm nhận một vụ án có dính dáng đến Hứa Chi Hằng, điều tra anh ta thấy trong danh sách bạn gái có tên của em. Thế là hỏa tốc gọi điện thoại cho anh trai em, bảo anh ấy nghĩ cách cứu em ra”.

Tiêu Phàm bảo anh Vệ Đằng bảo vệ em gái, đó là chuyện rất bình thường, nhưng Vệ Nam lại cảm thấy rất khó chịu trong lòng.

Quả nhiên, không ai chấp nhận người thân, bạn bè của mình giao lưu với những kẻ lưu manh, côn đồ.

Vệ Nam bình tĩnh nói: “Không có gì, em sẽ gọi điện bảo anh trai em yên tâm. Em và Hứa Chi Hằng chia tay lâu rồi”.

Lục Song cười: “Uh, loại người đấy, em quan tâm đến làm gì”.

Hai người đang nói chuyện thì cửa mở, Hứa Chi Hằng ôm Tô Mẫn Mẫn mặt tái nhợt đi ra.

Trong phòng vọng ra tiếng nói lạnh như băng tuyết của Kỳ Quyên: “Hứa Chi Hằng, mày biết không, toàn thân mày từ trên xuống dưới đều nồng nặc mùi cặn bã, giống hệt cha mày vậy. Tao không biết có phải mày sinh ra để đối đầu với xã hội hay không? Những thứ cặn bã được mày phát huy đến cùng cực”.

Những lời mắng chửi do quá kích động và tiếng ly vỡ hòa lẫn vào nhau, thật inh tai, giống như dây leo thắt chặt con tim của Vệ Nam.

Hai từ “cặn bã” nghe thật chối tai, giống như trong không khí có thứ gì đó đang nổ tung.

Sắc mặt Hứa Chi Hằng u ám đến cực điểm, anh ta không quay đầu lại, ôm Tô Mẫn Mẫn đi qua trước mặt Vệ Nam. Dáng người cao gầy dường như đông cứng lại, xa dần, xa dần.

Cảm giác khi anh ta đi qua vẫn giống hệt như lần gặp đầu tiên, lạnh lẽo và xa vời.

Vệ Nam lặng lẽ nhìn hàng lang.

Dưới bóng đèn chùm, hình bóng của anh ấy lúc ẩn lúc hiện, mờ mờ ảo ảo, cuối cùng tan biến.

Đầu hành lang tối om, giống như màn đêm đang há to miệng nuốt chửng anh và Tô Mẫn Mẫn, không để lại chút dấu vết nào.

Nơi anh ấy ra đi, trống vắng, chỉ còn lại ánh đèn nhấp nháy lúc ẩn lúc hiện, nhấp nháy đến chói mắt.

Vệ Nam biết rằng, cuối cùng Hứa Chi Hằng đã thực sự bước ra khỏi thế giới của mình.

Chỉ có điều Vệ Nam không biết rằng vì sao Hứa Chi Hằng luôn nói “Cậu yêu mình đúng không”. Nhưng chưa bao giờ nói… . “Mình yêu cậu”.

Ngày chia tay, khi Vệ Nam hỏi, anh ấy không trả lời.

Chỉ mỉm cười rồi quay người bước đi.


ThueSach.vn
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9