Kiểu:
Xin chào !

 MỘT GIẤC CHIÊM BAO...

Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 281 trên tổng số 281 bài trong đề mục
Tác giả Bài
duyennam

  • Số bài : 396
  • Điểm: 0
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 16.03.2014
  • Trạng thái: offline
Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 08.02.2020 22:07:19 (permalink)
0
Người đàn bà điên...
 
Chồng bà mất sớm lúc còn son
Bà vẫn một mình sống với con
Lòng mẹ thương con không kể xiết
Nhờ anh nhựa sống bà sinh tồn.
 
Đơn chiếc gia đình hai mẹ con
Trong ngôi nhà nhỏ của chồng còn
Tảo tần buôn bán nuôi con học
Đại học vừa xong mạng yểu non.
 
Anh vừa hiếu thảo vừa ngoan hiền
Không những học giỏi lại rất siêng
Luôn tay giúp mẹ khi cần đến
Anh thường khoe mẹ “Giống bà tiên”.
 
Đã hai ngày rồi bà không ăn
Mới hai hôm mà đã già khằn
Mắt lõm, má khô, người hốc hác
Ôm chiếc hòm con đã cách ngăn.
 
Tôi thấy người bà gầy hẳn đi
Cố khuyên bà gắng ăn chút gì
Miếng ăn vào miệng không thèm nuốt
“Đã mất con rồi sống ích chi ?”
 
Đã đến giờ rồi anh phải đi
Ra vùng đất vắng cỏ xanh rì
Huyệt đào xong đã còn non đất
Bà bám hòm con chẳng cho đi.
 
Bà lại lần mò ra mộ anh
Ánh trăng vừa đủ rọi qua cành
Một dáng lom khom lê từng bước
Đứt ruột làm sao, hỡi cao xanh!
 
Như thế đã lâu bà vẫn ngồi
Ánh trăng buồn bã sắp đi thôi
Một bóng màu đen bên mộ mới
Như ngôi tượng đá. Thời gian trôi.
 
Xa quê tôi đã một thời gian
Có một nhân duyên trở lại làng
Cảnh củ người xưa thì vẫn thế
Một bà rối trí đi lang thang.
 
Hỏi ra mới biết chính là bà
Đã già trước tuổi...quá...quá xa
Tóc rối tùm lum như con rối
Áo quần xốc xếch nhận sao ra?
 
Căn nhà bà ở đã điều hiu
Hai năm thay đỗi bao nhiêu điều
Mái dột, cột xiêu, không chăm sóc
Nơi bà quay lại mỗi buổi chiều.
 
Như để đón con sau tan học
Hỏi người qua lại con bà đâu
Không có con về bà lại khóc.
Cảnh mẹ nhớ con đến bao lâu?
 
Duyên Nam
08-02- 2020
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.02.2020 22:08:38 bởi duyennam >
 
    duyennam

    • Số bài : 396
    • Điểm: 0
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 16.03.2014
    • Trạng thái: offline
    Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 15.02.2020 03:24:28 (permalink)
    0
    Ngày tình nhân...
     
    Ngày tình nhân! Nghĩ về em! Thật nhớ! 
    Nhớ làm sao? Cứ ngỡ ngày hôm qua
    Nhớ thì nhớ. Bây giờ đã quá xa.
    Có muốn tặng...một món quà. Thật khó.
     
    Ngày tình nhân. Gởi lời thương theo gió
    Nửa địa cầu về bên đó thăm em
    Gió đầu xuân sẽ êm dịu về đêm
    Em trọn giấc , đừng thèm nhớ anh nữa!
     
    Ngày tình nhân. Tuyết đã về đầy cửa
    Màu trinh nguyên, không chừa ngọn cỏ xanh
    Chim về tổ, không chịu đậu trên cành
    Ngày yên lặng, lòng đành thêm nỗi nhớ.
     
    Ngày tình nhân, anh thức dậy bỡ ngỡ
    Viết vài dòng để chuyên chở về em
    Ngày tình nhân, chúc em sẽ vui thêm
    Nhờ vô tuyến, về đêm anh sẽ gọi.
     
    Duyên Nam
    (February 14-2020)
     
     
      duyennam

      • Số bài : 396
      • Điểm: 0
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 16.03.2014
      • Trạng thái: offline
      Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 15.02.2020 21:24:39 (permalink)
      0
      Anh vô tình...
       
      Anh vô tình khiến em đau đớn thế
      Có nói gì...cũng quá trể phải không?
      Ngày tình nhân...đã không tặng em bông!
      Không quà cáp, cũng không lời an ủi!
       
      Anh vô tình đã khiến em buồn tủi
      Em đau buồn là núi nặng tim anh
      Sự vô tình... là sự thật chân thành
      Em đã trách...nên anh đành phải chịu!
       
      Có đôi lúc chính anh cũng không hiểu
      Máu lãng mạng sao lại thiếu trong người?
      Cũng là người....cũng có dòng máu tươi
      Câu nịnh đầm sao lại lười đến thế?
       
      Anh đã hiểu. Sửa lại chắc không trể?
      Cây hạnh phúc...cũng như thể...bản thân
      Cần chăm sóc, cần thăm hỏi ân cần
      Cây mới lớn...lớn dần thành đại thụ.
       
      Chưa bao giờ... thoáng qua đầu tình phụ
      Đừng nghĩ nhiều sẽ mất ngủ nhe em
      Thấy em buồn tim anh lại nhói thêm.
      Đang nghĩ cách để em vui trở lại.
       
       Duyên Nam
      February 15, 2020
       
       
        duyennam

        • Số bài : 396
        • Điểm: 0
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 16.03.2014
        • Trạng thái: offline
        Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 18.02.2020 00:19:58 (permalink)
        0
        Tôi viết...
         
        Việc tôi làm hằng ngày...là con số
        Nên tôi viết có lắm chỗ khô khan
        Quá thực tế với chi tiết rỏ ràng
        Không bóng bảy, không hóa trang mộng mị.
         
        Tôi viết ra...những điều đang suy nghĩ
        Về chiêm bao...ở địa vị khách quan
        Nên đôi lúc hăng say quá. Lạc đàng
        Vào hoang dại! Lang thang ! Không định hướng!
         
        Rồi như thế theo dòng trôi tư tưởng
        Làm quân vương khiến dưới trướng tuân theo
        Hay có lúc rách rưới như bọt bèo
        Mất con chữ, ráng đuổi theo. Không kịp.
         
        Nên mệt lử. Vài ngày sau lại tiếp
        Vẫn thẩn thờ theo cái nghiệp cầm ca
        Đem lời ra góp gió tại quán trà
        Đời mộng mị thoáng qua như cơn gió.

        Viết cầm tay chỉ giản đơn vậy đó
        Viết vài dòng lại mắt ngó mông lung
        Văng vẳng xa vài tiếng trống bập bùng
        Rồi...lại nữa...mất tập trung. Lỡ nhịp.
         
        Thôi thì vậy. Để lần sau viết tiếp...
         
        Duyên Nam
        February 17, 2020
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 01.03.2020 20:20:04 bởi duyennam >
         
          duyennam

          • Số bài : 396
          • Điểm: 0
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 16.03.2014
          • Trạng thái: offline
          Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 23.02.2020 07:14:46 (permalink)
          0
          Cô-vít mười chín (Covid-19)
           
          Covid  19 Corona!
          Tại mày bịnh dịch đã xảy ra
          Hơn hai ngàn người đã bị chết
          Sơ-sinh, lớn tuổi cũng không tha.
           
          Covid  19 Corona!
          Tại tỉnh Vủ-hán, mày bò ra
          Thoát được! Lan tràn ra thế giới
          Kinh tế đình trệ. Sẽ không tha!
           
          Mày là vi-rút hiệu chính tông
          Chưa có thuốc trị đúng vậy không?
          Nên mày tung hoành như nhà trống
          Sẽ có một ngày. Mày bị gông.
           
          Nghĩ đi nghĩ lại, sao trách mày?
          Chính người Vủ-hán giúp một tay
          Để mày từ thú qua nhân loại.
          Khám phá kịp thời, kể cũng may.
           
          Nói thì nói vậy chứ trách chi
          Chính người Vủ-hán đâu sướng gì
          Đã bao người chết. Gia đình khổ.
          Một lần y-sử lại phải ghi.
           
          Vốn dĩ xẻ chia một địa cầu
          Giao thông, buôn bán còn dài lâu
          Ráng giữ với nhau tình hửu nghị
          Có khi hạn vận lại cần nhau.
           
          Trí tụê con người thượng đế cho
          Mấy con vi-rút có gì lo
          Quốc gia thế giới nên đoàn kết
          Nguyên cứu thuốc ngừa. Sẽ thắng to.
           
           Duyên Nam
          February 22, 2020
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.03.2020 22:03:56 bởi duyennam >
           
            duyennam

            • Số bài : 396
            • Điểm: 0
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 16.03.2014
            • Trạng thái: offline
            Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 24.02.2020 09:01:01 (permalink)
            0
            Vô nghĩa (Vanity)….
             
            Ba mươi năm đào tạo một bác sĩ
            Một vi-rút đình chỉ mọi công lao
            Đời mỏng manh như hơi thở ngọt ngào
            Biến tức khắc khi tiếp giao không khí.
             
            Mạng sống người như chuông treo sợi chỉ
            Hiện hửu đây rồi không khí phút sau
            Ai nghèo khó hay tiền bạc dồi dào
            Đều vô nghĩa trong vòng rào vô nghĩa.
             
            Xác được chôn trong mộ xinh nghĩa địa
            Hay bụi tro cũng vô nghĩa đất trời
            Ai một lần tay phủi trắng ra khơi
            Biển hư vô khi chào đời đã định.
             
            Mạng sống người...được bao ngày đã tính?
            Hơi thở còn lo chửa bịnh tha nhân
            Quên an nguy của cơ thể rất cần
            Để ra đi....cả triệu lần thương tiếc.
             
            Duyên Nam
            February 23, 2020
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 25.02.2020 10:07:21 bởi duyennam >
             
              duyennam

              • Số bài : 396
              • Điểm: 0
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 16.03.2014
              • Trạng thái: offline
              Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 01.03.2020 07:47:57 (permalink)
              0
              Ngày đầu nhập học...
               
              Có một thời khi con còn nhỏ bé
              Cầm tay cha để khỏi té dọc đường
              Ngày nhập học với đôi mắt yêu thương
              Con vào lớp, cha dựa tường nhìn lén.
               
              Trên đường về sao cổ cha mắc nghẹn
              Mắt lưng tròng! Con chim én rời bầy
              Đã bắt đầu con rời khỏi vòng tay.
              Bốn tuổi rưởi, chưa biết thay áo mới.
               
              Cha biết rằng thời gian sẽ không đợi
              Con từ từ sẽ nới rộng không gian
              Một ngày kia con sẽ bỏ xóm làng
              Theo mộng ước như đại bàn tung cánh.
               
              Buổi học đầu sao tim cha thấy lạnh
              Thương con nhiều vì một mãnh mầm non
              Phải nẻ đất chịu nắng gió sinh tồn
              Mà không biết sẽ gì còn phía trước.
               
              Cha chỉ mong ngày đầu tiên con được
              Vui thật nhiều và mong ước đến trường
              Kiếm con chữ để chia xẻ bốn phương
              Và khi lớn làm cột rường xã hội.
               
               Duyên Nam
              February 23, 2020
               
               
                duyennam

                • Số bài : 396
                • Điểm: 0
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 16.03.2014
                • Trạng thái: offline
                Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 15.03.2020 03:53:30 (permalink)
                0
                Không có em...
                 
                Không có em bầu trời buồn vời vợi
                Khắp mọi nơi cần tới một mình em
                Khi đêm về hàng vạn ánh sao đêm
                Nhưng không có bóng hình em trên đó.
                 
                Không gian mình nhớ lúc xưa quá nhỏ
                Thu mình lại trong cái vỏ riêng tư
                Nhưng mỗi ngày cái vỏ lớn từ từ
                Con ốc nhỏ không còn như lúc trước.
                 
                Gió đại dương đã đổi chiều thổi ngược
                Khiến ba đào cứ mỗi thước một cao
                Con ốc nhỏ đã thay đổi lúc nào
                Bị sóng lớn cuốn vào con xoáy mới.
                 
                Sao trên trời đã quá xa vời vợi
                Tay không dài để với tới sao đêm
                Mọi nỗi đau dấu kín trái tim mềm
                Nên vết cắt cứ về đêm lại nhức.
                 
                Có những lần trong nỗi đau cùng cực
                Đã nhớ về một quá khứ.....
                 
                 Duyên Nam
                March 14, 2020
                 
                 
                  duyennam

                  • Số bài : 396
                  • Điểm: 0
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 16.03.2014
                  • Trạng thái: offline
                  Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 22.03.2020 05:19:07 (permalink)
                  0
                  Con đã hiểu...
                   
                  Con ra đời...không tự mình lựa chọn
                  Làm con ai? Hay tồn tại thế gian?
                  Vì nơi đây đâu phải là địa đàng
                  Chỉ vất vả! Gian nan! Bao người chịu! 
                   
                  Có một điều...tình thương con không thiếu!
                  Con hạnh phúc trong tối thiểu của mình
                  Nhìn  ngoài kia...một thế giới văn minh
                  Là cơ hội...con phục chinh, mơ tới.
                   
                  Rồi một ngày...con không bao giờ đợi
                  Ba ra đi...vì thế giới...chiến tranh
                  Đúng! Quả thật! Mạng sống quá mong manh!
                  Thoáng một cái...thuyền tròng trành sóng gió.
                   
                  Ba ra đi...nhưng nỗi lo còn đó
                  Mẹ bôn ba vượt sóng gió vì con
                  Thân của mẹ cứ mỗi lúc hao mòn
                  Con hạnh phúc...được làm con của mẹ.
                   
                  Nhìn bức hình khi mẹ thời còn trẻ
                  Mẹ quá xinh...sao là kẻ theo ba?
                  Đã bao lần con nhận tiếng thở ra
                  Lúc về đêm...ôm hình ba...mẹ khóc.
                   
                  Con đã hiểu...vì sao mẹ khổ nhọc
                  Cây tình yêu đã mọc được cây non
                  Mẹ quên đi một tuổi trẻ đang còn
                  Làm bóng mát cho đời con được lớn.
                   
                  Duyên Nam
                  (March 21-2020)
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.03.2020 23:23:23 bởi duyennam >
                   
                    duyennam

                    • Số bài : 396
                    • Điểm: 0
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 16.03.2014
                    • Trạng thái: offline
                    Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 28.03.2020 22:01:23 (permalink)
                    0
                    Về đi em...
                     
                    Về đi em... khi tàu chưa rời bến
                    Bịn rịn hoài cũng đến lúc chia tay
                    Tàu anh đi vào khoản ba chục ngày
                    Anh lại về trong vòng tay em đó.
                     
                    Về đi em... khi nắng chiều còn tỏ
                    Để anh nhìn được bóng nhỏ anh yêu
                    Anh không muốn đợt sóng cuối buổi chiều
                    Ngập đôi mắt có nhiều điều muốn nói.
                     
                    Về đi em... để lòng anh cứng cỏi
                    Gan lì hơn vượt qua khỏi thường tình
                    Chuyến đi nầy đâu phải cuộc trường chinh
                    Cũng viển dương, cũng bình thường như trước.
                     
                    Về đi em...đừng nhìn anh mắt ướt
                    Anh lại buồn thêm vết xước trái tim
                    Khi xa em vùng ký ức anh tìm
                    Lời hẹn ước thêm niềm yêu đã chín.
                     
                    Về đi em...dấu cơn đau bịn rịn
                    Phải vui nhiều dẫu sâu kín nhớ anh
                    Tàu viển dương nhiều sóng gió chòng chành
                    Sóng bạc đầu không làm anh đổi ý.
                     
                    Về đi em...
                     
                     Duyên Nam
                    March 28, 2020
                     
                     
                      duyennam

                      • Số bài : 396
                      • Điểm: 0
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 16.03.2014
                      • Trạng thái: offline
                      Re:MỘT GIẤC CHIÊM BAO... 1 ngày và 6 giờ (permalink)
                      0
                      Viết cho những người tiên phong đã nằm xuống trong trận chiến
                      không biên giới chống Coronavirus Covid-19.
                      Anh nằm xuống...
                       
                      Anh nằm xuống...khi phần anh đã trọn
                      Vì tha nhân không trốn nhiệm vụ mình
                      Trên chiến trường không thấy một chiến binh
                      Không ranh giới. Chỉ rập rình vi-rút.
                       
                      Vì tha nhân,  anh đễnh lơ một chút
                      Làm nạn nhân cho vi-rút hoành hành
                      Rồi ra đi khi xã hội cần anh
                      Làm tiên phong chống lan nhanh bệnh dịch
                       
                      Anh nằm xuống...vì nghề nghiệp mục đích
                      Xả thân mình...dù nghịch cảnh ra sao.
                      Thiếu trang bị bảo vệ hay chiến bào.
                      Vẫn chiến đấu nâng cao tình nhân loại.
                       
                      Trong hoàn cảnh thiếu người anh không thoái.
                      Ca dài hơn! Sự mệt mỏi! Cô đơn!
                      Gia đình đó, nhưng ly cách! Không sờn!
                      Miếng ăn vội! Mắt chập chờn thiếu ngủ!
                       
                      Cám ơn anh. Sự hy sinh quá đủ
                      Thanh thản đi vào giấc ngủ thiên thu
                      Mọi người đây noi gương sáng cho dù
                      Những bất tiện...Cũng không bù công anh đó.

                      Anh thấy không...
                       
                      Bệnh dịch to nhưng  lòng người quá nhỏ
                      Vơ cho mình. Kệ. Mặc bỏ người ta
                      Thử tưởng tượng...thế giới chỉ xác ma
                      Sống với ai? Những lòng tà ích kỷ?
                       
                       Duyên Nam
                      March 29, 2020
                       
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 1 ngày và 3 giờ bởi duyennam >
                       
                        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                        Thay đổi trang: << < ..111213141516171819 | Trang 19 của 19 trang, bài viết từ 271 đến 281 trên tổng số 281 bài trong đề mục

                        Chuyển nhanh đến:

                        Thống kê hiện tại

                        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                        Chú Giải và Quyền Lợi

                        • Bài Mới Đăng
                        • Không Có Bài Mới
                        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                        • Khóa (có bài mới)
                        • Khóa (không có bài mới)
                        • Xem bài
                        • Đăng bài mới
                        • Trả lời bài
                        • Đăng bình chọn
                        • Bình Chọn
                        • Đánh giá các bài
                        • Có thể tự xóa bài
                        • Có thể tự xóa chủ đề
                        • Đánh giá bài viết

                        2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9