Trích đoạn: Khánh Quỳnh
TÌNH CỜ
Dẫu biết gặp nhau chuyện tình cờ
Đêm về dệt mộng với trăng thơ
Thả hồn theo gió đi khắp nẻo
Mong gặp lại Người thỏa ngẩn ngơ
Chỉ trách ông Trời sao khéo trêu
Se duyên gặp gỡ, nhớ thật nhiều
Ước gì ta lại gặp lần nữa
Thỏ thẻ tim lòng nói tiếng yêu
Nhưng mà lại sợ quá đi thôi
Tình xưa cách biệt tận chân trời
Đành lòng quên bỏ niềm hạnh phúc
Chăn gối một thời...nước cuốn trôi
Đời mình sao thật quá khổ đau
Thương nhiều rồi cũng phải xa nhau
Chắc rằng số phận mình mãi thế
Nếu còn gặp lại tiếng " bạn " trao.
MÃI HỎI
Bạn đời bạn hữu bạn thế nào
Nhìn trăng se lạnh làm sao tỏ lòng
Tiêu sầu ai thổi khúc nhớ mong
Suối xa ngấn lệ ngập dòng tương tư
Nợ duyên hay số, ảo thật hư
Hồn bay khắp nẻo tìm từ yêu thương
Tâm tư tình gởi chốn xa hương
Tìm trong quên lãng đêm trường nhả thơ
Đêm dài hồn khóc những giấc mơ
Sáng ra chợt hỏi mình chờ điều chi
Tình yêu là cái chữ gì kỳ
Hồn ta đau khổ chính vì chữ yêu
Ta yêu bạn,hay bạn yêu ta
Ôi sao nghịch lý khổ mà vẫn mang