Trích đoạn: Khánh Quỳnh
TỰ TÌNH
Hàng trúc đong đưa lá uốn quanh
Hiu hiu gió thổi khẽ rung mành
Buông mình soi bóng hồ liễu rũ
Thương chút duyên tình phận mỏng manh
Đêm thu vằng vặc ánh trăng soi
Nâng phím so dây họa mấy lời
Lăn tăn sóng nuớc cùng réo rắt
Lòng sầu dâng mãi biết sao vơi?
Người đã đi rồi bỏ lại tôi
Héo cánh hoa xinh nhụy úa rồi
Thân cành xơ xác buồn man mác
Thuyền quyên lần nữa lại đơn côi
Cạn chén men say cố tìm quên
Má hồng sao vẫn cứ lênh đênh
Lệ tràn rơi mãi hoen màu phấn
Khép cửa tim lòng ,hãy gắng lên.
r
VÌ AI
Bồng bềnh chiếc lá đong đưa
Nhẹ trên đầu sóng song thưa ai buồn
Tự tình trăng cũng buồn luôn
Muốn gởi theo gió tình buồn đến ai
Hoài lang dạ cổ ưu hoài
Nắng vàng hay giọt sương mai úa màu
Tình ai sáng tỏ như sao
Để anh ao ước lọt vào tim ai
Biết là tình chỉ ưu hoài
Ngày mai rồi sẽ bên ai suốt đời
Hay là như ánh sao rơi
Để cho tinh tú trên trời xót thương
Chữ tình tôi đã vấn vương
Gởi bao nỗi nhớ đêm trường về ai
Ước mơ xây dãi lâu đài
Trái tim mở rộng vì ai khép rồi
Người đi trong gió mồ côi
Tự tình tôi khóc bồi hồi trong đêm
r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2005 07:19:10 bởi Viet duong nhan >