ĐẠI NAM DỊ TRUYỆN - Phan Cuồng

Tác giả Bài
Phan Cuồng

  • Số bài : 2
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.03.2014
  • Trạng thái: offline
ĐẠI NAM DỊ TRUYỆN - Phan Cuồng 27.03.2014 15:52:10 (permalink)
Phần dẫn thứ nhất: NHẤT NHẬT PHU THÊ HỀ… Bấy giờ đã giữa đêm, Cao Tiến vẫn thắp đèn. Đặt trước mặt gã là một cuốn sách nhỏ chi chít chữ. Cuốn sách này, không lúc nào gã không mang theo bên mình. Gã đã đọc đi đọc lại hàng trăm, hàng nghìn lần. Nhưng hôm nay, gã vẫn muốn đọc lại một lần nữa. Cuốn sách ghi chép chi tiết các bước tiến hành một việc lớn.
Đó là bao nhiêu công sức của gã, gã đã chuẩn bị cho việc này tám tháng trời. Hôm nay, chính là ngày quyết định.
Sau lưng Cao Tiến, một chiếc giường gỗ được chạm khắc, trang trí rất cầu kỳ. Từ tám tháng trước, hắn đã khổ công tìm kiếm loại gỗ “tử ấn” cực kỳ quý hiếm để đóng chiếc giường này. Trên giường, người thiếp yêu của hắn đang ngủ. Tiếng thở khẽ khàng của người sản phụ đến tháng thứ tám khiến Cao Tiến phải hít một hơi thật mạnh để ngăn những tạp niệm.
Cao Tiến lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Chiếc hộp này hắn đã chuẩn bị từ lâu. Gã lấy trong hộp ra bốn sợi dây thừng, mỗi sợi dài chừng một thước. Mỗi sợi thừng đều được bện rất cầu kỳ.
Cao Tiến tiến đến bên giường.
Một lúc sau, người thiếp trở mình, cảm thấy chân tay vướng víu, nàng mở khẽ đôi mắt, nhìn thấy hắn, nàng khẽ cười âu yếm, hỏi nhỏ:
- Chàng chưa ngủ ư?
Cao Tiến cũng nhẹ nhàng đáp lại:
- Xong việc này, ta sẽ đi ngủ thôi.
Người thiếp thấy chừng Cao Tiến có việc hệ trọng lắm, liền hỏi:
- Có việc gì để mai hẵng làm, muộn rồi.
Lần này Cao Tiến không trả lời. Hắn vừa nhìn người thiếp yêu, miệng lẩm nhẩm hát câu ca cả hai người vẫn thường hát:
- Nhất dạ đồng sàng chung dạ ái, nhất nhật phu thê hề bá dạ ân…
Vừa lẩm nhẩm hát, Cao Tiến vừa thận trọng thắp thêm mười ngọn nến lớn. Bây giờ, trong phòng mọi vật đều sáng tỏ. Cao Tiến lại đến trước cái hộp gỗ, lấy ra một một vật sáng lạnh. Đó là một con dao. Con dao này mới nhìn đã biết là loại bảo vật hiếm có trên đời. Nó được chảm trổ cực kỳ tinh xảo, lại được làm từ loại thép cực tốt, ánh thép xanh biếc, phản chiếu ánh sáng lên trần nhà.
Người thiếp vẫn đang trong cơn mơ ngủ, chợt thấy ánh sáng lóe lên, giật mình tỉnh dậy, quay người về hướng Cao Tiến. Bấy giờ, nàng mới biết mình đã bị trói tứ chi tự bao giờ. Ngạc nhiên, nàng hỏi gã:
- Sao thế này, sao tay chân thiếp không cử động được?
Cao Tiến tay vẫn cầm con dao, tiến về phía nàng, hắn nói rất nhỏ nhẹ:
- Việc này rất hệ trọng, nàng hãy giúp ta. Ta sẽ suốt đời tưởng nhớ nàng, chung tình này không đổi thay.
Người thiếp thấy Cao Tiến ăn nói kỳ lạ, trong tay lại cầm hung khí, đột nhiên trong đầu thoáng qua ý nghĩ kinh hoàng. Nàng nhỏm người dậy, nhưng tay chân đã bị trói chặt, làm sao nàng con cử động được?
Người thiếp dãy giụa mấy lần nhưng không sao thoát được, bèn hoảng hốt hỏi:
- Chàng muốn làm gì thế?
Cao Tiến đáp:
- Việc này ta cũng không muốn, chỉ là việc phải làm mà thôi.
Bấy giờ con dao của hắn đã đặt lên bụng nàng, lưỡi dao sắc nhọn đến mức, chỉ khẽ chạm vào dao thịt, máu đã chảy thành giọt.
Người thiếp kinh hãi chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy Cao Tiến ấn tay, con dao rạch một đường ngọt êm trên bụng nàng. Con dao quý bấy giờ đã phát huy công dụng, chỉ một lực nhỏ, vết cắt đã sâu đến mấy phân. Người thiếp chưa cảm nhận được sự đau đớn, chỉ thấy thoáng chốc, bụng mình mát lạnh, rồi tất cả sự nặng nề mấy tháng nay nàng đã quen thuộc chợt vụt tan biến. Cơ thể nàng thoáng chốc nhẹ nhõm như thời con gái.
Người thiếp cảm thấy ướt át khắp cả thân thể. Khi ấy chính là lúc nước ối trong người nàng chảy lênh láng đẫm giường. Nàng cúi đầu, nhìn xuống, thấy máu đỏ nhuộm thắm chăn gối. Bụng nàng bây giờ đã xẹp xuống rõ rệt, thay vào đó là một đống bầy nhầy lẫn lộn giữa máu và thịt. Nàng kinh hãi cảm thấy đôi tay Cao Tiến đang mò mẫm trong bụng nàng. Nàng có thể cảm thấy được mười ngón tay hắn lạnh buốt.
Người sản phụ kinh hãi muốn hét lên một tiếng kinh hoàng, nào ngờ tự khi nào, sức lực của nàng đã cạn kiệt, không sao cất được thành tiếng. Nàng chỉ khẽ rên lên được mấy tiếng:
- Chàng, chàng…
Trong lúc còn chưa hiểu việc gì đang diễn ra, nàng nhìn thấy hai tay Cao Tiến cầm một vật từ trong bụng nàng, nhẹ nhàng nhấc lên. Lúc này, một cơn đau dữ dội phát tiết từ bụng khiến nàng không thở được. Nàng chết điếng khi nhìn thấy vật đó.
Đó chính là một hài nhi.
Hài nhi nhỏ bé này, chỉ lớn hơn đôi bàn tay Cao Tiến đôi chút. Một sợi nhau nhỏ bé vẫn nối cơ thể nàng với nó.
Đến tận bây giờ người thiếp mới nhận ra: Mình đang bị mổ sống!
Vừa hoảng loạn, vừa đau đớn, nàng vẫy vùng trong tuyệt vọng. Nàng càng dãy dụa, máu càng tràn ra nhiều. Một lần quằn mình Khuôn mặt nàng nhanh chóng trở thành xám xanh, đôi môi mịn hồng hôm nào bây giờ khô khốc. Nàng giật giật cơ mặt mấy hồi rồi ngất đi.
Chợt nàng cảm thấy mát lạnh trên mặt. Thì ra Cao Tiến đã lấy một bát nước chuẩn bị sẵn, đem đổ lên mặt nàng. Trong cơn đau đớn, nàng vẫn nghẽ thấy tiếng hắn:
- Nàng phải tỉnh táo, nàng chưa thể đi được, chưa thể đi được.
Chờ cho người thiếp hơi tỉnh lại, Cao Tiến mới đưa dao cắt dây nhau. Hắn đã làm xong bước thứ nhất. Người thai phụ vẫn còn sống, vẫn tỉnh táo trong thời điểm cắt nhau, đó là điều hắn cần nhất.
Trên giường, người thai phụ trợn mắt trừng trừng nhìn gã đầy căm phẫn. Nàng lên cơn co giật mấy cơn rồi tắt thở. Ánh mắt trợn trừng của nàng vừa ẩn chứa nỗi niềm kinh hãi, vừa là ánh mắt căm hận khó lòng tả xiết
Cao Tiến không để ý đến ánh mắt đó. Hắn đang ngắm hòn máu đỏ của hắn trên tay. Giữa hai chân bào thai này, một mấu thịt nhỏ trồi ra, hiển nhiên đó là một đứa con trai. Bào thai này vừa được cắt nhau, cơ thể nhỏ bé đã có thể cử động. Bất ngờ, mở mắt trừng trừng, ánh mắt của hài nhi mở to mà phần lòng đen chiếm gần hết con mắt, thành ra, ánh nhìn này trở nên cực kỳ quái dị. Đột nhiên nó cất tiếng khóc. Thực kỳ dị, trong miệng hài nhi, răng đã mọc đủ tự bao giờ, mỗi chiếc răng đều nhọn hoắt như răng mèo. Tự hài nhi này, vẻ ma quái hiện lên thực quái gở.
Cao Tiến mừng rỡ, hai tay run rẩy, miệng lẩm bẩm:
- Dị thai, dị thai, thành công rồi, thành công rồi…
Cao Tiến bấy lâu nay, cứ mỗi tuần trăng đều lén pha nước tiểu mèo vào nước cho người thiếp uống. Hắn biết nước tiểu mèo dễ gây quái thai cho sản phụ. Đó cũng là điều gã muốn.
Bởi dị thai chết đi thường tạo quái vong.
Cao Tiến tay cầm hài nhi rất cẩn thận, tiến về cửa, hắn bước ra, đi thẳng về bếp. Ở đây, một ngọn lửa đã được hắn chuẩn bị từ khi nào, khói bốc lên giữ dội. Một cái dàn bằng nứa đã được dựng lên, bên dưới có bốn chân lớn cũng làm bằng nứa, tạo thành một cái lưới đặt cách xa mặt đất, cao quá đầu người.
Cao Tiến đặt hài nhi lên cái lưới nứa đó. Vì ở cách xa ngọn lửa, hài nhi bị khói hun dữ dội. Chỉ trong chốc lát, cơ thể đỏ hỏn đã bị hun đen đúa. Cơ thể bé nhỏ này ban đầu còn dãy dụa mạnh mẽ. Về sau nó chỉ còn yếu ớt cử động. Tiếp đến, một cơn co giật nhẹ. Cuối cùng, thi thể hài nhi nằm bất động. Đoạn, gã lại đặt lên trên hài nhi một cái thẻ bằng tre. Đây chính là loại bùa có tác dụng giam hãm linh hồn hài nhi trong chính thể xác đen đúa kia. Xong việc, Cao Tiến đứng nhìn ngọn lửa cả đêm.
Sáng hôm sau, Cao Tiến quay trở lại phòng, hắn thấy người thiếp của hắn nằm bất động, hiển nhiên nàng đã chết. Cao Tiến tiến lại gần giường. Cái xác ngập ngụa trong máu, thịt, ruột gan, tạo nên một mới hổn lốn tởm lợm.
Mieoo….
Đột nhiên, một con mèo từ sau giường nhảy vọt qua cái xác, chạy thẳng ra cửa. Cao Tiến giật mình, nhảy vọt ra sau. Mặt hắn tái mét nhìn theo con mèo. Gã phải mất một thời gian định thần rồi mới dám dùng con dao vẫn đặt bên giường, cắt dây trói. Xong xuôi đâu đấy, hắn chồm người qua cái xác nắm lấy hai đầu tấm nệm, định cuộn cái xác vào trong. Nào ngờ hắn nghe thấy tiếng thì thầm bên tai. Cao Tiến cả kinh quay sang ngang.
Gã thấy tử thi đã bật dậy tự khi nào, đôi mắt hắn nhìn thấy đôi mắt đẫm máu của tử thi chỉ cách mình có một tấc. Miệng tử thi thì thầm mấy tiếng:
- Trả con ta… Trả con ta…
Cao Tiến kinh hãi, gã giơ tay, xô mạnh cái xác. Không ngờ cái xác hất tay hắn ra, bóp chặt lấy cổ hắn. Người sản phụ chân yếu tay mềm là thế mà bây giờ lực đạo mạnh mẽ vô cùng. Cao Tiến cảm thấy hai đôi mắt mình đang lòi ra ngoài. Gã tiện tay cầm con dao đặt cạnh giường, vung mạnh một cái. Con dao quý đã chém lìa một cánh tay tử thi.
Nào ngờ, tử thi dường như không biết đau, dùng cánh tay còn lại, cầm lấy một đoạn ruột của chính mình quấn lấy cổ hắn mà siết chặt. Cao Tiến lại vung dao lên. Đoạn ruột đứt, một thứ dịch vàng vọt chảy ướt áo hắn, bốc mùi hôi thối kinh khủng. Cuối cùng, cái xác nằm vật ra, bất động.
Cao Tiến miệng thở hồng hộc, trong lòng kinh hãi vô cùng, nhớ lại ánh mắt kia, rõ ràng không phải của người chết mà biểu lộ sự căm phẫn vô hạn, tử thi lại có thể nói được. Nếu bị “quỷ nhập tràng” thì không bao giờ có chuyện đó. Cao Tiến biết rằng, người thiếp yêu của hắn đã phải chịu đau đớn suốt cả đêm qua, sống cũng không được mà chết cũng không xong, là chờ thời cơ để kéo hắn cùng chết theo…
***
Cao Tiến tỉ mẩn trông chừng cái bào thai một tháng trời. Gã phải luôn giữ cho ngọn lửa không bị tắt, lại không được cho lửa bốc to quá, lại sợ chuột ăn mất bào thai kia, vậy nên trong một tháng này, hắn không lúc nào dám lơ là, thực là hao tổn biết bao công sức. Sau một tháng ròng, bào thai chỉ còn là một cái xác khô đét. Cao Tiến đem cái xác, khéo léo đặt nó vào trong một ống sứ nhỏ.
Cuối cùng, gã đã luyện thành “hài nhi bùa”.

 
#1
    Phan Cuồng

    • Số bài : 2
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 27.03.2014
    • Trạng thái: offline
    ĐẠI NAM DỊ TRUYỆN - (TIẾP 1) 27.03.2014 16:09:44 (permalink)
    Phần dẫn thứ hai “DỊ NHÂN”

    Hắn đã vượt qua ngôi làng ấy.

    Ngôi làng mà người ta gọi là ngôi làng ma.

    Hắn đã vượt qua nghĩa địa ấy.

    Nghĩa địa của ngôi làng ma.

    Bây giờ hắn đứng trước một rặng tre lớn. Trên khuôn mặt hắn, mồ hôi chảy thành từng hàng, thậm chí ngay cả trong cái không khí lạnh lẽo này. Khuôn mặt ấy, cái khuôn mặt nhợt nhạt vì vừa trải qua một trận chiến mà trước khi dấn thân vào, hắn cũng không thể tin chắc mình có thể vượt qua hay không, bấy giờ có chút co giật.

    Cả đời hắn xuất hiện hai cơn co giật như thế, lần đầu tiên là vào một đêm mưa. Một ánh chớp lóe lên, kéo dài trên bầu trời. Mặc dù đã chuẩn bị trước, nhưng hắn vẫn giật mình khi tiếng sấm vang lên sau đó vài khoảnh khác. Hắn đã bật chăn, vụt dậy, đẩy cửa chạy sang phòng bố mẹ hắn.

    Thật lạ, trong căn phòng, đèn vẫn sáng. Hẳn là đã khuya lắm rồi, nhưng đèn vẫn sáng. Cơn tò mò làm hắn không bước vào ngay mà ghé mắt qua cửa để nhìn. Hắn thấy bố hắn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, tay cầm một chiếc thìa, xúc ăn một vật gì đó. Một chậu cây cảnh đặt trong phòng che khuất món ăn của bố hắn, món ăn mà cứ nhìn theo cách ăn của bố hắn thì hẳn là ngon lành lắm. Khi ấy hắn đẩy cửa vào, toan làm mặt giận với bố vì không cho mình ăn cùng. Khi ấy, hắn thấy món ăn khoái khẩu của bố hắn.

    Đó là một cái đầu người!

    Trên bàn, một cái đầu người được đặt ngay ngắn trên đĩa. Phần đỉnh của cái đầu bị cắt phạt đi nhưng không quá sâu, như thể nếu cắt sâu quá thì “thức ăn” sẽ bị rớt ra vậy. Hắn có thể thấy được cái cán thìa nhô lên từ cái lỗ ấy. Như thể khi ăn xong người ta không đặt thìa xuống mâm mà đặt vào trong bát vậy.

    Khuôn mặt đờ đẫn của người chết không hề vương chút máu nào, hẳn là người ta đã rửa sạch trước khi sử dụng. Nhưng trên khuôn mặt ấy, ánh mắt trợn ngược của người chết không được vuốt mắt cho thấy nỗi hãi hùng của những giây phút cuối cùng khi sống. Cái miệng há hốc càng xác nhận cho sự kinh hãi ấy. Có cái bớt nhỏ trên trán người chết. Cái bớt nhỏ này, lại tô điểm cho sự kinh hoàng của hắn càng trở nên kinh hoàng hơn.

    Cái bớt xanh nhỏ bé này, là của mẹ hắn!

    Hiển nhiên, bố hắn khi nãy đã xúc lấy não của mẹ hắn mà ăn.

    Năm thìa! Bố hắn ăn toàn bộ bộ não của mẹ hắn chỉ trong năm thìa. Khi ấy, hắn mới năm tuổi. Năm thìa, hắn nhớ rất rõ, bởi từng chi tiết của bữa ăn diễn ra trong đầu hắn một cách tỉ mỉ đến hàng ngàn lần. Tận đến bây giờ, mỗi khi thức giấc, hắn vẫn có thói quen lẩm bẩm đếm từng thìa…

    Lần thứ hai, khi cơ mặt hắn co giật, chính là bây giờ.

    Trên đùi trái của hắn, máu đã ướt đẫm đến tận đôi giày vải. Hắn hiểu, nhờ vết thương chí mạng ấy, mà hắn sống sót.

    Hắn lê từng bước chân nặng nhọc vào bên trong lũy tre tối tăm.

    Có một tiếng hát ru văng vẳng đâu đó…

    Phía trên cái gò đất cao chưa đến hai trượng này, một cây đa khổng lồ đen đúa trong đêm đầy những rễ đâm từ trên cao xuống đất như một con quái thứ đang tìm cách chui xuống đất. Có một ngôi nhà nhỏ nằm lọt trong những móng vuốt ấy.

    Ngôi nhà sáng đèn.

    Cái thứ ánh sáng phát ra từ ngôi nhà nhỏ này quá mỏng manh yếu ớt so với bóng tối hùng vĩ bao trùm lấy nó, thành ra, nó chỉ đủ sức cho thấy những rặng tre đung đưa một cách ma quái khắp nơi xung quanh ngôi nhà

    Hắn bước chậm rãi đến trước cửa, toan đẩy ra. Chợt bên trong có tiếng nói yếu ớt vọng ra:

    - Hồ Nguyên Tấn, ngươi cũng có thể vượt qua “mê hồn địa” của ta thực ư?

    Hồ Nguyên Tấn lại đáp:

    - Tại hạ có uống một viên “đoạn trường[1] tễ”.

    Có tiếng cười nhạt bên trong nhà.

    - Chỉ có thế thôi sao?

    Hồ Nguyên Tấn bấy giờ đáp:

    - Tại hạ… Tại hạ… phải tự đâm vào đùi mình, chân bên phải, hẳn là… thành tật rồi.

    Tấn lại nhói đau, trên đùi hắn, con dao nhọn vẫn xuyên ngang qua đùi, khiến cho mỗi khi cử động, hắn đều cảm thấy đau thấu tâm can. Máu vẫn không ngừng rỉ ra trên đôi dao ấy.

    Trong nhà vang lên một tràng cười lớn, tuy yếu ớt nhưng cực kỳ ma quái, một tiếng nói cất lên:

    - Hay lắm, uống thuốc độc để cơn đau đớn giúp ngươi được tỉnh táo hơn, đến khi không chịu được thì tự đâm vào chân mình để cả hai cơn đau cùng hợp lực khống chế sự mê muội, từ đó thoát qua được “mê hồn địa” của ta. Cái nghĩa địa này, không dùng được nữa.

    Nói rồi tiếng ở trong nhà bật lên một tràng cười sảng khoái, như thể vừa được xem một vở tuồng hay vậy.

    - Ngươi đã mất công như thế, để ta cho ngươi xem cái ngươi vất vả đi tìm. Ngươi hãy vào đây…

    Hồ Nguyên Tấn nghe nói thế thì hít một hơi rất sâu, đẩy của bước vào. Trong nhà, tất cả mọi vật dường như đều được làm từ gỗ, một cái ban thờ lớn chiếm đến nửa gian nhà, một cái sập gụ lớn bóng lộn chắc nịch, bên trái có một tủ sách lớn với vô số sách sắp đầy, một bộ bàn ghế mà trên bàn vẫn còn bày một ấm trà có lẽ mới pha vì vẫn còn có thể thấy mùi thơm ngào ngạt và bốc khói từ ấm, tất cả đều được làm bằng gỗ, được khảm ốc rất cầu kỳ và tinh xảo nhưng vẫn tránh được sự diêm dúa dễ thấy ở đồ khảm ốc. Mọi đồ vật được sắp xếp rất gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ, chắc hẵn vẫn được thường xuyên lau dọn tỷ mỉ.

    Phía bên phải ngôi nhà có một cánh cửa nhỏ ngăn giữa hai phòng. “cạch” một tiếng, Tấn thấy cánh cửa này mở ra, để lộ ra bên trong một căn phòng hẳn cũng chỉ thắp một ngọn nến trong đó. Bóng đen vừa mở cửa đứng nguyên ở đó như mời hắn vào.

    Trống ngực hắn đập thình thịch, nhưng đích đã ở rất gần làm tâm trí hắn nhộn nhạo. Hắn bước tới gần cánh cửa, từ đây hắn có thể thấy rõ hơn bóng đen đứng đó. Đấy là một dáng hình phụ nữ mềm mại, yểu điệu nhưng hơi gầy gò, đầu nàng hơi cúi xuống đúng như cung cách của một người dưới, mái tóc người này không búi lên như những người phụ nữ Đại Nam thời ấy vẫn làm, mà xõa tóc che đi phần lớn khuôn mặt.

    Mặc dù thân hình người này tao nhã nhưng khi đến gần, hắn có thể thấy rõ hơn nước da nhợt nhạt đến xanh xao của nàng. Hắn biết nàng là ai.

    Đột nhiên nàng ngẩng cao đầu, để lộ bộ mặt xương xẩu và đôi mắt mở to, đôi mắt này thâm quầng mà đục ngàu máu rất hung tợn, nó không hề có lòng đen mà chỉ dày đặc những tia máu kết thành một màu đỏ thẫm cho cả đôi mắt. Trên gương mặt ấy, đôi môi cũng tái ngắt đi đến thâm đen như vừa đi giữa trời lạnh. Hàm răng đều đặn như những hạt lựu đỏ au những máu…

    Hiển nhiên, đó là một ma nữ.

    Ma nữ này vùng lên toan nhảy xổ vào Tấn. Tấn bình thản nhìn nó. Ngay lúc này phía bên trong có tiếng quát:

    - Mai con, đừng làm thế, không ích gì đâu.

    Ma nữ nghe thấy thế lại thôi không nhảy vào hắn nữa. Nó vẫn gầm ghè như một con chó bị chủ quát nhưng vẫn chỉ chực tấn công người khách lạ. Đầu ma nữ hơi cúi xuống theo lệnh người trong nhà nhưng đôi mắt vẫn hướng lên một cách giận dữ làm phần trắng trong con mắt chiếm đến quá nửa, khiến cho vẻ dữ tợn càng tăng thêm bội phần.

    Tấn dường như không quan tâm đến ma nữ này, thản nhiên lướt qua trước mặt nó. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn lướt qua như thế, ma nữ liền thét “Á” một tiếng man dại, bật ngược về sau đến một trượng.

    Tấn không thèm quay mình lại, chỉ đưa mắt nhìn quanh căn phòng. Chợt lại có một tiếng “Á” vang lên. Nhưng đây không phải là tiếng của ma nữ, mà là tiếng của Hồ Nguyên Tấn. Dưới ánh đèn leo lét nhảy múa một cách ma quái, hắn mở to đôi mắt đến hết mức có thể. Trong chốc lát, hắn quên cả cơn đau, bởi hắn thấy một thứ kinh dị nhất từ trước đến giờ.

    “Thứ đó”, đang nằm trên giường!



    [1] Thuốc làm đứt ruột


     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9