Đàn bà nông nổi

Tác giả Bài
nguyễn thế duyên

  • Số bài : 1176
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.05.2008
  • Nơi: Hà nội
  • Trạng thái: offline
Đàn bà nông nổi 04.06.2014 13:24:05 (permalink)
                                       


Hắn đến chùa Tiêu! Chính hắn cũng chẳng biết làm sao mà hắn lại đến đây. Hắn ngồi nhà và cảm thấy trống rỗng, mở máy tính định viết nhưng ngồi mãi vẫn không viết được dòng nào thế là hắn đóng máy lại và đi.
Chùa Tiêu vắng ngắt, không một bóng người. Hắn cúi đầu bước từng bước chậm rãi đi lên chùa. Một làn gió thoảng qua mang một mùi thơm gõ vào tâm thức  khiến gã bàng hoàng bừng tỉnh cơn mộng du. Mùi hoa lan. Gã từ từ ngước mắt nhìn lên, giữa đám lá xanh mướt của hai cây lan cổ thụ, một đôi chim sâu đang lích chích đùa giỡn.
Gã đứng tựa lưng vào một gốc  lan. Một cánh lan rụng rơi vào vai gã khiến một câu thơ bỗng bật ra.
                          Song khách song lan song song đứng
                          Nhất thệ phát nguyền bạch đầu song
Câu thơ này nó đã bật ra trong một lần nàng với gã đến đây thắp hương.  Hôm đó, chùa cũng vắng tanh không một bóng người. Cửa chùa đóng chặt , gã và nàng thắp nhang cắm vào chiếc lưu hương đặt bên ngoài chùa ngay dưới hai gốc lan này. Hai người đứng song song bên nhau, song song với hai gốc lan già. Không biết hôm ấy nàng khấn gì, còn gã khi nhắm mắt chắp tay thành kính thì hai câu thơ ấy bỗng bật ra trong tâm trí thay cho lời khấn. Thế mà bây giờ! Mới một năm trôi qua.
Hôm đó , sau khi khấn xong, gã đọc cho nàng nghe hai câu thơ đó. Nàng bảo.
-               Hai câu thơ hay thật đấy! Nhưng Từ “Song ‘ cuối cùng của anh có ý gì vậy? Hai mái đầu bạc cùng song song đứng khấn hay khấn cho yêu nhau đến bạc đầu?
Hắn cười hỏi lại nàng.
       -Thế em nghĩ thế nào?
-Không! Em không nói đâu –Đố anh đoán được em nghĩ thế nào về cái từ “Song “ đó.
Hôm đó, hắn đã không đoán được nàng nghĩ gì nhưng hôm nay thì hắn đoán được rồi.
 
                                                      *
                                               *             *
 
Hắn là một gã khờ ! Tự hắn cũng công nhận điều đó. Giữa thời buổi đảo điên, chẳng một ai tin ai, niềm tin của thiên hạ chỉ là một chữ  « Tiền » thì gã, có lẽ là người duy nhất còn sót lại trên cuộc đời này lại đi tin vào một chữ « Tình ».
       Một lần hắn kể với thằng bạn thân của hắn về nàng, bạn hắn đã ngạc nhiên hỏi lại .
       -Mày bảo sao ! Nàng yêu mày ? –Rồi gã ôm bụng cười sằng sặc –Mày điên mất rồi ! Làm đéo gì có chữ « Tình » trong cuộc đời này. Nó yêu tiền của mày đấy.
Mặt hắn cau lại vì tức giận. Đột ngột, hắn thẳng cánh đấm một nhát cực mạnh vào cái mồm đang ngoác ra cười của thằng bạn, thân nhau đã mấy chục năm. Tiếng cười tắt ngấm, bạn hắn lấy tay áo chùi dòng máu ứa ra trong miệng , mắt trợn tròn kinh ngạc. Rồi gã thở dài một tiếng, lắc lắc cái đầu nói với hắn bằng một giọng đầy thương cảm.
       -Tội nghiệp ! Đúng là mày yêu mất rồi !
       -Mày nên nhớ rằng nàng yêu tao cách đây đã hai năm. Lúc ấy tao đã bán nhà đâu mà mày dám bảo nàng yêu tao vì tiền ?
Bạn hắn không nói gì lẳng lặng đi vào nhà trong , một lúc sau gã quay ra bảo .
       -Đi ! Mày đi với tao.
       -Đi đâu ?
       -Cứ đi rồi khắc biết.
Hắn cứ đinh ninh rằng chắc thằng bạn hắn biết một điều gì đó về nàng mà hắn không biết. Hắn đứng dậy đi theo thằng bạn. Bạn hắn dẫn hắn đến một ngôi nhà hai tầng khá khang trang nằm sâu trong một ngõ nhỏ. Gã bấm chuông. Một người đàn ông trung niên đi ra mở cửa, thấy bạn hắn, , gã chào hỏi thân mật như hai người đã quen nhau từ lâu lắm.
       -Tưởng ai ! Hóa ra là anh Phúc. Lâu rồi mới thấy anh ghé qua.
Bạn hắn kéo gã ra xa, nói nhỏ điều gì đó. Hắn thấy người đàn ông  quay lại nhìn hắn rồi cái đầu của gã gật lia lịa.
       -Vâng vâng ! Em hiểu rồi.
Bạn hắn quay sang bảo hắn.
       -Mày vào trong nhà ngồi đợi chúng tao một lúc.
Trước khi đi, gã thanh niên còn quay lại bảo hắn.
       -Có bia trong tủ lạnh , anh cứ tự nhiên nhé!
Hai người rủ nhau đi rồi, hắn mở tủ lạnh mang mấy lon bia ra bàn ngồi đợi. Một lúc sau, cánh cửa mở ra và một cô gái bước vào. Vừa vào trong nhà, cô gái đã lập tức khóa trái cửa lại rồi đi lại ngồi tọt ngay vào trong lòng gã. Cô ta cầm lon bia trên bàn nhìn hắn bằng ánh mắt  lơi  lả.
       -Anh khát không? Em mớm bia cho anh nhé.
Nói rồi cô ta ngậm một ngụm bia , tay nâng mặt hắn lên, áp môi mình vào môi hắn từ từ nhả ngụm bia vào miệng   . Mắt cô gái  đong đưa.
Hắn chợt nhớ đến cái lần đầu tiên hắn ôm hôn nàng. Mặt nàng hơi ngửa lên chờ đợi. Mắt nhắm lại và khi môi hắn chạm vào môi nàng hắn cảm nhận được làn môi ấy đang run rẩy . Một mái tóc điểm bạc và một làn môi  run rẩy! Hai thứ đó làm cho hắn  cảm nhận được một hương vị lạ lắm của nụ hôn của cái tuổi xế chiều.
Miệng hắn hơi mở ra đón nhận ngụm bia từ miệng cô gái, lập tức lưỡi cô gái lùa sâu vào trong miệng gã, quấn ngay lấy lưỡi gã. Một cái lưỡi lạnh,  và nhẽo khiến cho hắn hơi rùng mình.
Lần đầu tiên ấy, hắn cũng định lùa sâu vào miệng nàng nhưng môi nàng mím lại. Nàng đẩy hắn ra và nụ hôn đột ngột kết thúc khiến cho hắn vừa ngượng, vừa hối hận. Hắn lúng túng
       -Anh xin lỗi !
Mãi về sau này hắn mới làm được điều đó..
Uống hết lon bia, cô gái rời khỏi lòng hắn, đứng dậy đi ra giữa phòng, bắt đầu cởi bỏ quần áo. Hắn hơi cắn môi. Một hình ảnh vụt hiện lại trong tâm trí hắn. Một bàn tay run rẩy, lóng ngóng mở chiếc khuy áo . Chiếc thứ nhất, Chiếc thứ hai. Nàng dấu mặt mình vào cổ hắn, đôi bàn tay vòng riết đầu hắn. Hơi thở của nàng gấp gáp. Hắn có cảm giác rằng nàng biết rất rõ điều gì đang xảy ra và nàng đang đồng lõa với hắn. Nhưng khi chiếc khuy cuối cùng mở tung thì nàng bỗng giật mình buông vội hắn ra và cầm hai vạt áo của minh khép lại.
       -Đừng!
Tiếng nàng gần như thầm thì thoảng bên tai hắn như một cơn gió nhẹ. Tiếng “Đừng” nhẹ bẫng không có một chút khí lực. Hình như tiếng “Đừng” ấy  đã kéo bàn tay hắn về phía trước để rồi hắn chẳng còn biết tới thời gian.
       -Anh có cần tắm không?
Cô gái hỏi. Hắn lắc đầu.
       -Không cần!
       -Cũng được thôi. Nhưng anh phải rửa ráy cái của quý của anh đi một chút không mùi kinh lắm.
Nói xong cô gái lôi tuột hắn vào phòng tắm. Cô túm lấy cái của hắn. Cười hỏi.
       -Sao nó nhẽo thế này?
Câu hỏi làm cho hắn chợt nhận ra hắn không hề có chút hứng thú nào . Sao vậy? Mới có mấy tháng nàng và hắn giận nhau mà ham muốn của hắn đã chết rồi ư?
       -Sao lần nào gặp em anh cũng hư thế?
Một lần nàng hỏi hắn trong khi hắn đang ôm riết lấy nàng. Chẳng hiểu tự bao giờ cặp đùi rắn chắc của hắn khóa chặt lấy đùi nàng để cho thằng bé đang cương cứng của hắn dụi dụi vào một vế đùi mềm mịn. Hắn cười thú nhận.
       -Anh cũng không biết tại sao nhưng cứ gặp em là trong anh lại trào dâng một khao khát mãnh liệt. Sao! Em không thích à?
Hắn hỏi? mặt nàng đỏ lên. Không trả lời, nàng dấu khuôn mặt khả ái của mình vào cổ hắn,  vòng tay qua mông hắn riết chặt.
Hắn là người từng trải. Từ lúc sinh ra cho đến khi bạc mái đầu lúc nào hắn cũng nghèo khổ,nhưng là một người kiên cường, hắnkhông oán thán lấy nửa lời, nghiến chặt răng lại, hắn dũng cảm đứng thẳng người chiến đấu chống lại số phận. Có lẽ tại cái tính cách ấy khiến cho hắn khổ. Giá như hắn mềm mỏng đi một tỵ! giá như hắn quị lụi đời đi một tỵ! Không phải hắn không biết.  Hắn biết nhưng hắn không làm được. Gia đình hắn kể ra vào loại gia đình gia thế. Anh chị hắn là quan chức to của chế độ. Giá như hắn mở miệng nói với họ nhưng không! Hắn chẳng bao giờ mở miệng cầu xin ai kể cả trong tình yêu. Hắn cứ nghĩ rằng mình là người tinh đời nhưng bây giờ ngẫm lại hắn mới biết mình là thằng ngốc. Mắt nàng nhắm lại khi hắn ôm nàng thì làm sao nàng có thể thấy cái ánh mắt mê đắm của hắn đang tưới đẫm tấm thân tuyệt mĩ của nàng. Giá như lúc ấy hắn thì thầm. Ôi! Em kiều diễm biết bao ! như bao nhiêu kẻ tán gái dẻo mỏ vẫn thường làm thì có phải bây giờ hắn đã khô ng phải đứng một mình tại đây, tại cái nơi hắn đã từng phát thệ yêu nhau đến bạc đầu không. Hắn cứ nghĩ rằng hắn tốt, hắn yêu nàng chân thành thế là đủ.. Không đủ! Hóa ra đàn bà yêu bằng tai chứ không yêu bằng đầu còn hắn lại yêu bằng đầu chứ không yêu bằng lưỡi.  Quả thật là tội nghiệp cho hắn.
Hắn vốn là người kín đáo không hay nói về mình. Giữa một đám bạn văn chương, ai cũng muốn đọc thơ của mình thì duy nhất có hắn ngồi im lặng lắng nghe. Nếu có ai bảo hắn đọc những bài thơ hắn viết thì hắn cười với nụ cười ngại ngùng.
       -Thú thật tôi chẳng thuộc bài thơ nào mà tôi đã viết..
Chỉ khi ngồi riêng với nàng, hắn mới đọc những bài thơ của mình cho nàng nghe.và nói với nàng những ước muốn cháy bỏng của hắn trong con đường văn học. Sao nàng không hiểu chính tình yêu đã làm cho hắn vượt qua được sự sợ hãi của chính mình mà nói ra những điều tấy?
  Nàng xinh đẹp, trẻ hơn rất nhiều so với tuổi đời. Còn hắn , thời gian và sự khốn khó rạch lên mặt gã những vệt hằn ngang dọc làm cho hắn già hơn rất nhiều so với tuổi của mình. Một lần hắnđi làm cùng với nàng, có người chỉ vào nàng hỏi hắn
       -Con gái bác đấy à?
Nghe câu ấy nàng cười phá lên thích thú. Lúc đi ra ngoài đường nàng bảo.
       -Thấy chưa ! Anh thật là tốt phúc khi yêu được em.
Hắn công nhận là hắn tốt phúc. Yêu được một cô gái trẻ thế, xinh thế có người đàn ông nào không thích. Với cái đầu mẫn cảm và hay suy tư của mình, hắn biết nàng  yêu hắn. Một cô gái đẹp và tự do như nàng có biết bao người theo đuổi. Thỉnh thoảng, nàng lại nhận được những tin nhắn, những cuộc điện thoại đưa đẩy và lần nào nàng cũng kể với hắn kèm theo một nhận xét.
       -Nghe thằng cha ấy nói chuyện củ chuối không chịu nỏi.
 
Hay
       -Thằng ấy phải loại ngay từ vòng gửi xe.
Mà đấy toàn là những người trẻ hơn gã, ga lăng hơn gã và đẹp trai hơn gã. Ấy vậy mà nàng lại yêu gã. Yêu một cách đắm đuối và gã đánh giá nàng rất cao cũng chính vì điều đó.
Khi gã và thằng bạn thân trở về nhà, bạn gã hỏi
       -Sao ! Con bé ấy có đẹp hơn cô nàng của mày không ?
Hắn im lặng gật đầu công nhận.
       -Trẻ hơn nàng không ?
Hắn lại gật đầu. Bạn hắn cười vỗ vào vai hắn
       -Trẻ hơn, đẹp hơn chơi sướng hơn mà chỉ mất có ba trăm nghìn. Thời buổi này chỉ có thằng điên mới đi ngoại tình.  
 Hắn lắc đầu và nhìn thằng bạn với ánh mắt thương hại.
       -Mày không hiểu thế nào là làm tình và thế nào là ân ái
       -Khác quái gì ! Thì cũng chỉ là đút vào và dập xuống.
Hắn im lặng
. Biết nói gì đây với một kẻ chỉ biết đến khoái cảm..
Rời chùa Tiêu, hắn phóng xe trở về Hà Nội . Hắn rẽ vào một con đường ngang nhỏ và đỗ xe trước một nhà nghỉ . Hắn đi vào trong bảo với cô lễ tân  .
       -Cho tôi một phòng. Phòng 203 !
       -Dạ thưa anh phòng 203 đang có khách mất rồi. Hay là anh lấy phòng khác ?
Hắn lắc đầu.
       -Không ! Tôi sẽ đợi. Tị nữa tôi sẽ quay lại.
Cô lễ tân ngạc nhiên hỏi hắn.
       -Anh hẹn người của anh ở phòng 203 ạ ?
Hắn lắc đầu.
       -Không ! tôi chẳng hẹn ai cả.
Cô gái liếc nhìn lên chiếc đồng hồ. Mới chín rưỡi sáng. Chẳng một ai thuê phòng để nghỉ trưa vào giờ này. Hắn bỏ ra ngoài . Một tiếng sau, khi biết chắc là phòng đã rỗi hắn quay trở lại nhận chìa khóa lên phòng.
Đóng cửa phòng lại, hắn nằm ngửa trên chiếc giường đan hai bàn tay vào nhau để ra sau gáy trân trân nhìn lên trần nhà.Hôm ấy, sau khi thắp hương ở chùa Tiêu trở về hắn và nàng đã nghỉ lại tại chính căn phòng này. Hôm đó hắn mệt. Hắn còn nhớ là hắn không đủ sức để leo lên đỉnh đồi nơi đặt bức tượng phật. Một mình nàng leo lên thắp hương. Từ dưới nhìn lên,hắn thấy cái dáng mảnh mai của nàng đứng lặng im giữa trời hè nắng gắt hai bàn tay nàng chắp lại thành kính. Hắn gọi với lên
       -Xuống đi em ! Nắng lắm.
Nàng vẫn đứng im mắt ngước lên nhìn vào bức tượng phật. Lúc cả hai ngồi nghỉ dưới bóng song lan, nhìn những dòng mồ hôi chảy dài trên cái cổ trắng ngần của nàng hắn loay hoay muốn lấy cái gì đó lau đi những dòng mồ hôi ấy nhưng hắn đâu có phải là người lịch lãm luôn có khăn tay trong người.
       -Em khấn gì trên ấy mà lâu vậy ?
Nàng không trả lời vào câu hỏi mà lại quay sang nhìn hắn bằng con mắt ái ngại.
       -Dạo này sức khỏe anh tệ quá.
Hóa ra nàng khấn cho sức khỏe của mình. Hắn thầm nghĩ. Cảm động, Hắn kéo tay nàng dúi mặt vào cổ nàng. Nàng đẩy hắn ra.
       -Đừng anh ! Giữa chốn linh thiêng đừng làm chuyện đó.
Trời ơi ! Hắn đâu có định hôn nàng. Hắn chỉ định liếm đi những giọt mồ hôi của nàng đang tuôn chảy vì hắn. Nhưng hắn không nói được. Hắn im lặng.
Hắn cứ thế nằm im trên giường của căn phòng 203 để mặc cho những hoài niệm kéo về hành hạ.Hôm đó, hắn bảo nàng vào tắm trước. Đợi cho nàng khép cửa phòng tắm lại, hắn quay lưng lại phía buồng tắm, vội vàng  móc trong túi ra một viên thuốc đưa lên miệng định nuốt thì một bàn tay đã bịt ngay mồm hắn.
       -Không cần đâu anh ! Chúng ta chỉ nằm ôm nhau cũng được mà.
Giọng nàng điềm tĩnh.  Hắn quay lại. Nàng đang đứng ngay sau lưng hắn, khỏa thân.
       -Sao em biết anh định dùng thuốc ?
Hắn hỏi .
       -Thì từ trước đến giờ có bao giờ anh không tắm cùng em đâu.. --Nàng lấy tay cốc nhẹ vào đầu hắn. –Em rất thông minh đấy anh không thể lừa được em đâu.Thôi vào tắm cùng  em đi.
Nàng nói giọng rất vui vẻ..
Quả thật hôm ấy hắn rất mệt, trong lòng không lấy một chút hứng thú nào. Nhưng nghe cái giọng cố tình tỏ ra vui vẻ của nàng trong hắn lại cuộn lên một chút ân hận. Không bao giờ nàng nói nhưng với sự từng trải của mình hắn biết nàng có nhu cầu rất cao về tình dục. Làn da nàng mịn trắng, gò má luôn ửng hồng và ánh mắt lóng lánh như có một ngọn lửa bập bùng cháy sáng bên trong tất cả mách bảo cho hắn biết nàng khao khát. Thế mà nàng lại chọn hắn trong  vô số những người trẻ hơn hắn, sinh lực hơn hắn đang bu lấy quanh nàng.
Hắn nằm ôm lấy nàng, vùi mặt mình vào bầu vú vẫn còn hồng tươi của nàng im lặng lắng nghe cái nhịp thở gấp gáp mà nàng đang cố gìm nén. Nàng có thể gìm nén được hơi thở nhưng nàng lại không thể gìm nén được con tim đang loạn nhịp của mình. Hắn bỗng thấy thương nàng và giận mình vô hạn. hắnnhỏm dậy
       -Anh khát quá. Để anh ra lấy mấy lon bia vào đây chúng mình cùng uống.
Hắn đứng dậy mặc quần áo mở cửa phòng đi ra ngoài một lúc sau  quay vào phòng cùng với mấy lon bia.
       -Anh kiếm cớ mua bia để ra ngoài uống thuốc đấy à?
Nàng hỏi khi thấy cái của quý của hắn dần dần cứng lên. Hắn chối.
       -Đâu có!
Rồi hắn nhìn nàng cười cười.Nàng đỏ mặt
       -Anh cười cái gì?
       -Anh cười là lỗi tại em mà sao em lại cứ đổ tội cho anh?
       Tại em?
Nàng ngạc nhiên nhìn hắn.
       -Thế tại ai? Tại em đẹp . Nếu em mà xấu như thị nở thì thằng bé của anh có thức dậy không?
Nghe hắn nói, mặt nàng hồng lên thích thú. Đàn bà! Ai chẳng thích được khen là đẹp dù mái đầu đã điểm bạc.
       -Lâu lắm rồi em mới được nghe một câu ngọt ngào của anh.—Nàng vùi mặt mình vào ngực hắn ao ước. –Giá như ngày nào em cũng được nghe những câu như thế này.
Hắn ôm lấy nàng , vòng tay mơn man tấm lưng trần mịn màng im lặng cảm nhận hương tình dâng lên .
-        Em đã đọc bài thơ  “Im lặng- tình yêu” Của anh rồi mà.—Rồi hắn chầm chậm đọc.-- “Và sự lặng im nói hộ biết bao lời”.
       Hắn là vậy đấy. Tình yêu của hắn mãnh liệt và dữ dội nhưng nói là đòi hỏi người đàn bà của hắn phải có những phút giây im lặng, lắng lại suy tư mới có thể cảm nhận được. Đừng mong hắn nói thành lời . Hiếm hoi lắm. Có một lần, nàng với hắn cãi nhau vì một chuyện gì đó mà bây giờ hắn cũng chẳng còn nhớ nàng đã kết tôi hắn “ Anh chẳng bao giờ thèm quan tâm đến em cả” Hắn đã hỏi lại nàng “ Em kể đi! Ai đã lo lắng cho cuộc đời em hơn anh? Kể cả cái thằng chồng cũ chung sống với em hơn mười năm trời?” Nếu như nàng không phải là người đàn bà nông nổi thì nàng sẽ thấy hắn hỏi mà hàm răng hắn hơi nghiến lại. Hắn rất bực mình. Nàng không trả lời được câu hỏi của hắn. Chồng cũ của nàng là kẻ bất tài, chỉ biết đòi hỏi và vô trách nhiệm  đã bỏ mặc nàng với đứa con vạ vật suốt bao nhiêu năm trời. Còn đám đàn ông ga lăng đang bu đầy quanh nàng lại chỉ quan tâm chăm sóc cho cái “Lỗ tai tình yêu” của nàng bằng những lời đường mật “ Ôi! Sao hôm nay em lộng lẫy thế” Hay “Em thông minh thật đấy” . Nghe những lời như thế nàng cảm thấy hạnh phúc .
 Hắn chợt nhớ đến lời thằng bạn “Trẻ hơn, xinh hơn, chơi sướng hơn mà chỉ mất có ba trăm nghìn”.  Hắn nằm đây với nàng đâu phải để làm tình. Nếu để làm tình hắn đã bỏ ra ba trăm nghìn để nằm với một cô gái khác trẻ hơn, xinh hơn nàng . Hắn nằm đây với nàng để cảm nhận tình yêu, để uống chén rượu tình ngây ngất diệu kì mà tạo hóa chỉ ban tặng riêng cho loài người. 
Cũng chính trên chiếc giường này hắn đã thiếp ngủ trên người nàng.Khi tỉnh dậy hắn thấy đôi  bàn tay  nàng đang mơn nhẹ khắp tấm lưng trần để ru cho hắn ngủ.
          -Anh dậy rồi đấy à ?. – Nàng hỏi,và khi thấy hắn định lăn xuống  giường thì nàng đã ngăn hắn lại. –Anh cứ nằn nguyên như thế ngủ thêm một chút nữa đi.
Câu nàng nói làm hắn chợt nghĩ đến cô gái mà thằng bạn hắn đã dùng để mở mắt cho hắn về sự ngu dại của mình.
          -Ra rồi à ?
Nói xong, cô gái nghiêng người cho hắn lăn bịch xuống giường, ngồi dậy không nói một lời  đi vào phòng tắm . Tiếng xối nước rất to như một lời nhắc nhở lạnh lùng. « Tiền » !
Hắn lăn xuống giường, hỏi nàng.
          -Anh nặng thế sao em không đánh thức anh dậy.
          -Tại em thấy anh ngủ ngon quá. Mệt lắm phải không anh ?
Nàng hỏi với một giọng đầy vẻ quan tâm pha thêm một chút gì đó của sự ân hận. Điều đó làm cho hắn áy náy.
          -Hôm nay chán quá phải không em ?
          -Không ! Không ! –Nàng vội vàng nói. –Tuyệt vời mà anh.
Hắn biết nàng nói dối. Hắn muốn nói lời xin lỗi nhưng không nói được, Hắn ôm riết lấy nàng mơn man lên khắp cơ thể nàng như một sự bù đắp. Nàng có hiểu không ?
                                                                      *
                                                          *                       *
Cho đến tận lúc này đây, hắn cũng không biết tại sao nàng rời bỏ hắn. Hắn không hỏi. Chắc là tại mình ! Hắn tự nhủ, tự đổ lỗi cho chính mình để không oán trách  nàng.
Có một lần, sau khi nàng tuyên bố chia tay, hắn đến nhà nàng để lấy một tập tài liệu mà ngày trước hắn gửi. Thấy hắn, nàng hỏi
          -Sao anh không gọi điện báo trước. Em có việc phải đi bây giờ.
Lòng hắn quặn đau. Đã nhiều lần hắn đến nhà nàng mà không gọi điện báo trước và những lần như thế bao giờ nàng cũng tỏ ra ngạc nhiên đến cái mức vui mừng.Có lần hắn đến thấy nàng đang dắt xe ra khỏi nhà. Hắn hỏi.
          -Em có việc phải đi à ?
Và định quay xe trở ra thì nàng ngăn lại.
-        Anh vào đi ! Bọn bạn em rủ đi sinh nhật  ấy mà. Kệ chúng nó !
Hắn điềm tĩnh.
          -Anh chỉ đến lấy tập tài liệu rồi đi ngay
Nàng không nói gì quay vào trong nhà lấy tài liệu. Hắn dợm chân định bước theo nàng  nhưng lập tức hắn dừng lại và quay người đi ra ngoài sân đứng đợi. Hắn thoáng thấy một bóng đàn ông trong phòng . Lúc nàng đi ra cầm tập tài liệu đưa cho hắn, hắn cầm tập tài liệu đi ngay làm như không hề biết tý gì. Hắn không muốn làm cho nàng phải lúng túng. Anh cầu mong cho em được hạnh phúc.
Hắn đã có một cái cớ để mà hận. Nhưng hắn không hận.. Ngày trước, khi can ngăn hắn bạn hắn đã cảnh báo.
          -Món nợ tình là món nợ khó trả nhất.
Đúng ! Hắn nợ nàng. Cả đời này chắc rằng hắn không bao giờ trả được. Nàng đã cho hắn một quãng thời gian tuy là ngắn ngủi , nhưng thăng hoa. Nàng đã cho hắn một quãng đời để nhớ. Với hắn thế là quá đủ !
Hắn đứng lên, nhìn căn phòng 203 lần cuối đóng cửa lại chậm rãi bước xuống cầu thang trả phòng. Liệu nàng có quay lại nơi này như hắn ?
             Tôi !
            Kẻ si mê
         Có thể chết trong âm thầm tuyệt vọng
Thì hai mươi năm sau em sẽ đến bên mồ tôi và khóc
Vì đi trọn cuộc đời em vẫn không tìm được
Một người tình như tôi đã yêu em
 
Hai mươi năm nữa liệu nàng có khóc  ?
                                                   Hà nội 3-6-2014
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.06.2014 18:10:36 bởi nguyễn thế duyên >
 
#1
    NgụyXưa

    • Số bài : 877
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 31.01.2007
    • Nơi: Thái Bình Dương
    • Trạng thái: offline
    Re:Đàn bà nông nổi 06.06.2014 00:20:34 (permalink)
    "Đàn bà nông nổi" đã được mang vào thư viện.
     
    Xin cám ơn tác giả.
     
    #2
      Phong sương tuyết nguyệt

      • Số bài : 8
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 03.04.2014
      • Trạng thái: offline
      Re:Đàn bà nông nổi 06.06.2014 10:04:59 (permalink)
      xoá
       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9