TRANG THƠ HUYENNGUYEN
Trích đoạn: nguyens
MONG MANH
Em đã ươm mùa mái tóc xanh
Không mây nên gió mới lành`
Không anh em có thấy đời như tranh?
Chút lối bờ thóang mong manh
Tình anh gói ghém gửi lên cành
Vương vương gió nói gì hoa thế
Thương e cõi nhơ' đành hanh dỗi hờn.
Gió nói tình mình quá mong manh
Tình mong manh gửi mong manh
Tình mong manh lá mong manh
Gió thu thổi lạnh mùa xanh mấy mùa...
(XIN PHÉP ĐƯỢC THÊM DẤU KHÔNG BIẾT CÓ ĐÚNG KHÔNG)
Cảm tạ. Cảm tạ. Ít nhất là tấm lòng. Sau nữa là sự cảm thông. Sau nữa là tri âm.
Có nhiều chuyện cũng không biết noí làm sao.
Mong anh nhiều sức khoẻ. Mình đaị khaí làm baì thơ đó như sau: ( Vì sao mà đaị khaí nhỉ? Chắc là bởi đaị khái nó như thế.???...)
Em đã ươm mùa mái tóc xanh
Không mây nên gió mới lành
Không anh em có thấy đời như tranh?
Chút lời bỏ thoảng mong manh
Tình anh gói ghém gửi lên cành
Vương vương gió nói gì hoa thế(*)
Thương em cội nhớ đành hanh dỗi hờn.
Gió nói tình mình quá mong manh
Tình mong manh gửi chốn mong manh
Tình mong manh lá mong manh
Gió thu thổi lạnh mùa xanh mấy mùa... Thân aí chaò anh.
(*) Đây là câu thơ cuả một người tôi rất yêu thương...
Mưa. Mưa về...
buả lối
chiêm bao...
Mộng về
than khóc
kêu gaò ước mong
Mấy năm tình vẫn long đong,
Ngàn năm mây trắng phơi hong nắng trời
Chiều tàn dợm bước chơi vơi...
Sợi dây tình đứt dâng khơi giọt sầu
Đi là đi đến nơi đâu
Quên hay là nhớ hồi đầu aí ân
Suối khe mù mịt chân trời
Để cây ngơ ngẩn heó phơi sượng sần
Về đi aí tử nương tân
Nguôi ngoai niềm cũ phai dần dấu xưa
Muà mưa trùng điệp muà mưa
Tình duyên khôn nối mộng thừa ăn năn...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2005 04:49:39 bởi huyennguyen >
Vô tình... Em vô tình, nên đêm bỗng dưng sâu
Ta cuí mặt và nghe gió ngang đầu
Sợi dây diều ấy, em luà mộng
Trên nhánh phai phôi rẽ bến cầu
......
Em vô tình nên hoa đá phai tan
Và bên song lan cúc thiếu rộn ràng
Ta mang trời cũ trôi phiêu dạt
Để xuôi dòng trông cổ độ qua mau...
Cô đơn mưa đêm... Cô đơn ta thấy mưa đêm
Điù hiu hôn gót người em khẽ khàng
Tóc trầm rẽ dáng hai hàng
Vẩn vơ buông xoã giữa đàng mơ xa
Nới vòng rộng bước em qua
Maù đêm phủ lấp nhạt nhoà lối xưa
Cô đơn thầm thĩ tiếng mưa
Người đi khuất neỏ hồn chưa lắng chìm
Người đi máu chaỷ về tim
Khẽ khàng đập nhịp im lìm vũ sa
Cô đơn lặng nhấp chén trà
Lưỡi thơm đắng vị muì hoa...
bổng trầm...
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.11.2005 05:20:39 bởi huyennguyen >
Mai rày. Gặp nhau từ độ đơm mai
Chia ly từ thuở xuân phai sắc màu
Bâng khuâng tiếc bóng bạch câu
Ngang qua cửa sổ trôi mau xuân tình
Chìm trong hồn hẫng âm thinh
Vút cung thương nhớ tang tình đê mê
Khói chiều xứ Quảng vân vê
Đôi tà áo trắng hẹn thề với mây
Đi về cùng những mai rày
Niềm tay khuất lấp rày mai... ẩn tình...
Chia Ly. Chia ly có thể là buồn
Chia ly có thể là nguồn bão giông
Chia ly có thể là không
Đôi khi là có mênh mông sợi tình
Chia ly xin cứ lặng thinh
Chia ly có thể làm tình mãi xanh
Chia ly có thể là anh
Mà em cũng có phần tranh với mình
Chia ly là giữ nguyên trinh
Cuộc tình ngày cũ ta mình cùng nhau.
Đoản khúc... 1) Cửa Sổ. Mắt người là cửa sổ
Thấy cuộc đời trong gương Khung cửa sổ nhỏ
Nhìn ra một ngọn xanh
Bằng đôi mắt lành
Người thiếu phụ trong gương. 2) Qua Cầu. Qua cầu
Em đánh rơi chiếc nón
Thấy thân mình như mây.
xin phép họa lại bài thơ nha hai anh
Em đã ươm mùa mái tóc xanh
Không mây nên gió mới đành hanh
Nhìn tranh em thấy anh không nhỉ ?
Chút lời bỏ thoảng chút mong manh
Gói ghém gửi em ân tình nọ
Gió nói gì hoa gío vương cành
Mà sao hoa cứ đành hanh thế ?
Thương em hờn dỗi - nặng lòng anh
Gió nói tình mình quá mong manh
Như mây với gío...mãi không thành
Mưa buồn nên lá rơi rơi lệ
Gió thu lạnh thổi ... lá mong manh
<bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2005 16:16:31 bởi MM_Ngoc >
Đào Hương
Vòm trời cong tối đen
Vần vũ cơn mưa giông
Khách dừng cuộc chơi ngông
Trần gian gió lụy phiền
Dấu bụi phong trần cũ
Hằn vết chân chim xưa
Cố nhân ơi! Mắt lửa...
Xin một lần được về
Vùng yêu dấu xưa xa
Và đôi môi nồng đượm
Mùi đào hoa Tết nào...
Đoản Khúc 2. Tha Nhân... Tha nhân ơi!
Hoàng hôn phủ mắt
Người thương bằn bặt
Khuất bóng quê nhà
Tà dương mộ địa
Khẩn cầu thiết tha... Lá.
Lá lo âu
Khuyên chàng lữ khách
Về mau...
Lữ khách hồi đầu
Lòng tơ vương lá... Đom Đóm Ta bắt được mi rồi đom đóm ơi!
Trên đôi tay ta mỏi mệt rã rời
Lập loè mi, thứ ánh sáng ma trơi!
Hay mi không thực có trên đời?
Mong Manh Mùa Gió Có thể nói gì...
Cho những ngày đã qua?
Khi mùa gió mong manh đã thổi trên cánh đồng?
Thế mà gió chẳng vui!
Riêng em có bạn hay chưa?
Tim côi còn chán như chưa khi nào?
Đêm sâu với mộng lao đao
Chút tình khiên cưỡng đi vào thiên thu
Gió về để lại hoang vu
Cánh đồng xa mãi cho dù mai sau... - Tặng cố nhân của một bữa xa xôi nào tri ngộ -
Ngày đó Ngày đó anh gặp em
Mây chang trời nắng hạ
Heo may mùa thu êm
Chết theo chiều rất lạ...
Thụy Ngủ quên trong áng mây chiều.
Trong sương cố quận trong triều bồng lai
Mặc thời gian rớt qua vai
Mặc cho sương trắng nhuộm phai mái đầu
Thênh thang đôi tiếng ngáy sâu
Phong vân biến sắc đổi màu trăng tuôn
Ngủ quên trong kiếp chim muông
Quên mơ du lãng ngoài truông trên ngàn
Giật mình khôn xiết bẽ bàng
Ruột đau gan thắt hai hàng lệ khan
Đem thân xác gửi trăng vàng
Phiêu diêu sông nước tựa ngàn năm xưa
Ngủ bao nhiêu nữa cho vừa?
Đến khi nhân thế còn chưa vừa lòng.
Nguyên Hôn. Thôi rồi phai nụ hôn đầu
Tôi em đứng lại mặc dầu xuân qua
Đạp nhàu đồng cỏ tháng ba
Tà xiêm phơ phất xiêm tà nếp xưa
Hoặc là em ở ta đi
Ta đi em ở còn gì nhớ nhau?
Nỗi niềm tưởng lại hôm đầu
Hư vô vĩnh viễn gặp nhau hát mừng
Giờ đây nước lã người dưng
Phải chi phút ấy ta đừng động tâm
Em đi ứa lệ âm thầm
Mình ta ở với trầm ngâm vui gì?...
Tái Sinh Em đi không thốt một lời
Hợp tan tan hợp lẽ đời uyên nguyên
Em đi bỏ một lời nguyền
Màu son phấn cũ hoàng tuyền tụ vân
Một hôm dứt bặt si sân
Hẹn nhau chín suối phong vân quyện hòa
Hoang lâm kết nụ loa xòa
Bàn chân dẫm vượt quá rào hoang lâm
Sơn khê âm vọng thì thầm
Về trong tử tận ươm mầm tái sinh...
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu: