Ta và Hắn
Thay đổi trang: << < 313233 > | Trang 31 của 33 trang, bài viết từ 451 đến 465 trên tổng số 490 bài trong đề mục
Trường Phi Bảo 12.04.2009 00:03:31 (permalink)
0
Em Nhớ Anh, Và Vẫn Nhớ Thơ
Trường Phi Bảo
(Cho người tôi yêu ...)


Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Từ nay thôi thế hết dại khờ
Kỷ niệm, người về mang đi mất
Lòng em chết lặng với bơ vơ

Cảm xúc cạn rồi, lệ đã khô
Sao tình như sóng mãi vỗ bờ
Ngỡ trí phôi phai màu nhung nhớ
Tim sầu con nhện lén giăng tơ

Anh bỏ em rồi, em bỏ thơ
Mà thơ tha thiết vẫn đợi chờ
Em định viết gì, nhưng không viết
Sợ vần lạc ý, ý bâng quơ

Thơ viếng hồn em lúc nửa đêm
Làm em trăn trở mộng trong rèm
Hồn lỡ sa vào đôi mắt ấy
Khao khát một vòng tay dịu êm

Khao khát được gần anh phút giây
Chỉ là ảo tưởng được sum vầy
Muốn viết, nhưng tình đâu để viết
Trơ trọi riêng mình anh có hay (?)

Em bỏ thơ rồi, em bỏ thơ
Dù muốn, dù không, chắc dại khờ
Người đi, kỷ niệm về thăm hỏi
Em nhớ anh, và vẫn nhớ thơ.


11/4/2009

Trường Phi Bảo 27.04.2009 23:05:15 (permalink)
0
Nếu một ngày anh không cần em nữa
Trường Phi Bảo

Nếu một ngày anh không cần em nữa
Em sẽ ra đi mà không hề hối tiếc
Hành lý mang theo là con tim bất diệt
Chứa tình anh,
và năm tháng xa xưa

Nếu một ngày em trở thành người thừa
Trong nỗi nhớ, trong anh từng hơi thở
Em ra đi ...
...dẫu biết tình yêu mình dang dở
Vẫn dành trọn cho anh những dại khờ

Nếu một ngày anh vô tâm, hững hờ
Đối đãi em chẳng khác người xa lạ
Cố ngăn nước mắt, em nói lời từ tạ
Rồi ra đi vờ thanh thản vô cùng

Trước khi trời trở gió,
trước giông tố mịt mùng
Em ra đi mà không hề hối tiếc
Anh lãng quên rất nhiều thứ em biết
Sự vui buồn,
niềm hạnh phúc,
lúc trở trăn dành cho nhau

Em không muốn mình là gánh nặng
ở lòng anh khổ đau
Nên em sẽ ra đi,
một khi anh không cần em nữa
Ai đó sơ ý thổi tan ngọn lửa
Đã từ lâu em thắp bằng chính thực niềm tin

Nếu không phải vì tiếng sét ái tình
Thì bao năm tháng chúng mình đâu ai người phá vỡ
Trách có được gì, ghen thêm nức nở
Thì thôi đành xa nhau.

Nếu một ngày anh không cần em nữa...!

27/4/2009


Trường Phi Bảo 01.06.2009 20:23:55 (permalink)
0
Khúc tâm tình
Trường Phi Bảo

 
Em lại quay về với khoảng trống riêng em
Và trái tim bao lần bị bó bột
Những thương tích bầm mình
Những nỗi đau tím tái
Anh như ngọn đuốc sống
vừa thiêu cháy một linh hồn

 
Trắng tay rồi có phải không cô đơn
Đừng trách thương yêu dành cho anh nhiều quá
Sự liều lĩnh nào cũng đều có cái giá
Đừng trách gì người?
Đừng trách chi ai!

 
Đừng tự hỏi vì sao đêm quá dài
Hôm nay hay ngày mai cũng vậy
Xung quanh trống trãi,
tâm tình kê trang giấy
câu thơ buồn còn ở lại
thật may

 
Em không trách lòng người dễ đổi thay
Hãy giữ cho nhau bao hình ảnh đẹp
Dù tình yêu đã khép
Mãi sáng trong như thuở trăng tròn.

 
01/06/2009
 
 
Trường Phi Bảo 02.06.2009 12:59:18 (permalink)
0
Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Trường Phi Bảo


Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Không của cải,
không hành trang,
chỉ đôi bàn tay trắng
Như ngày anh yêu em, em cũng chẳng có gì
Ngoài nỗi nhớ vụn vằn, ngoài con tim cao quý

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Kiếp Hải Âu lang bạt chưa tìm ra bờ bến
Con thuyền mãi lênh đênh
Anh cũng giống bao gã đàn ông khác

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Ném hạnh phúc, trao trả người vô phước
Ngày tháng cũ bên anh góp nhặt được
Nỗi nhớ thừa cay đắng biết bao nhiêu

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Con búp bê giờ đây đã cũ
Ngôi nhà ấy lúc đứng, ngồi, khi ngủ
Đã mất rồi vị trí của riêng em

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Lời hứa nào thay cho lời xin lỗi
Tình yêu đến và xa như gió thổi
Anh ...
chẳng dành cho em trọn vẹn tấm lòng

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
Đâu mong gì lại được anh tìm kiếm
Nếu mà em tan biến
Trong cuộc đời này thật sự anh có vui (?)

Em buồn quá nên mới bỏ ra đi
...

02/06/2009
Trường Phi Bảo 27.08.2009 22:31:09 (permalink)
0
Bài thơ cho tuổi mới
Trường Phi Bảo

Mỗi sinh nhật, mỗi bài thơ
Tự mình nhặt lấy ước mơ cho mình
Vui buồn thắp ngọn lung linh
Ủ trong tim biết bao hình ảnh quen

Liều qua dâu bể một phen
Dốc đời trơn trượt vụng chen chân vào
Mình nhỏ bé biết làm sao (?)
Nhìn theo danh lợi nghẹn ngào trần ai

Trắng tình, trắng cả đôi tay
Vẫn vô tư suốt năm dài văn chương
Áo cơm gởi lại bên đường
Chịu ơn cha mẹ yêu thương ẵm bồng

Lời ru thuở ấy mênh mông
Cái cò, cái vạc, con sông, đình làng
Giờ mình hăm sáu tình tang
Cái cò, cái vạc, đình làng còn đâu

Xưa kia cổ tích nhiệm mầu
Chuyện nay cổ tích phép mầu hết thiêng
Người theo tiếng gọi kim tiền
Nên quên mất lối về miền thơ tôi

Sự đời gian dối thế thôi
Thì mình khóc cạn hết lời sẽ quên
Ngủ yên ngày tháng buồn tênh
Cho thơ chảy sợi bồng bềnh tóc mây.

Mình xin chúc tụng mình đây
Cười lên tôi nhé đêm nay mỗi mình
Mỗi mình xinh lại thêm xinh
Và duy nhất chỉ mỗi mình đáng yêu!

27/08/2009


Trường Phi Bảo 25.10.2009 21:41:53 (permalink)
0
Ngẫm!
Trường Phi Bảo

Cuộc đời đâu thiếu những khúc quanh
Em gặp được anh
Duyên tầm duyên, nợ tầm nợ
Lại góp thêm dang dở
Lại lo phần ly tan

Cuộc đời dở dang
Biết kể sao cho lòng anh thấu hiểu
Nông nổi qúa nhiều
Mà lỡ lầm không ít

Em không còn trẻ nít
Anh bằng tuổi cha em
Khoảng cách càng xa thêm
Cả hai mình hiểu rõ

Thì trách làm gì chuyện ngày xa xưa đó
Tình là dây oan
Lòng người mang ngang trái
Anh một vợ, một con
Em lỡ thì con gái

Chẳng dụm dành hạnh phúc cho ngày mai
Mất trắng tương lai em không còn lối thoát
Bao đêm trường ngơ ngác
Vần thơ lạc theo bước chân viễn hành

Anh đến làm chi mảnh đất hết tươi xanh
Gieo hy vọng để rồi em vỡ mộng
Sao chỉ là một bóng, không thể thành hai bóng
Sao không kiếp này, cứ phải hẹn kiếp sau

Cứ mãi loanh quanh ở phía không nhau
Trượt dốc đời, ôm đớn đau khổ hận
Đã thua rồi lý trí
Nên sợ lời con tim
Rất mệt mỏi với trò chơi trốn tìm

Mùa xuân nào mới thật của riêng em.

28/08/2009

<bài viết được chỉnh sửa lúc 14.08.2011 17:10:24 bởi Trường Phi Bảo >
tay thi 28.10.2009 08:55:06 (permalink)
0

Ta và Hắn...!
Trường Phi Bảo

Ờ! mặc kệ hắn kêu ta bằng "bé"
Bởi vì ta có lớn hớn hắn đâu
Tuổi ta nhỏ và thấp hơn hắn một cái đầu
Đứng bên hắn, ta cũng xưng bằng "chú"

Hắn buồn bã lên đường đi nhập ngũ
Ngày cuối cùng hắn còn ghé thăm ta
Tặng cho ta chiếc nhẫn cỏ làm quà
Ta thấy hắn có điều chi khó nói

Gặn hỏi mãi hắn vẫn lắc đầu chối
Vờ giận dỗi ta hất mặt làm ngơ
Bẽn lẽn cười, hắn bảo: Chú sẽ chờ...
Ngày bé lớn mang trầu cau dạm hỏi

Ta đỏ mặt, thẹn thùng duyên con gái,
Hắn ngây ngô nhìn ta thật đắm say
Ta bật cười: Chúc chú lên đường ngày mai
Không thuận buồm cũng vững chèo xuôi mái

Thế là hắn ra đi quên trở lại
Mấy mùa rồi ta cứ đợi, cứ mong
Bạn bè ta đứa nào cũng có chồng
Chỉ riêng ta còn phòng không chiếc bóng

Ta đã nhớn cùng mùa xuân mơ mộng
Tóc ta dài đâu che hết ngày xưa
Nhớ lời hắn thương biết mấy cho vừa
Thầm ao ước hắn về làm lễ hỏi

Rồi một chiều hồn ta thay áo mới
Nghe tin hắn về ta vội vã sang thăm
Nhà hắn rộn ràng áo tím, áo xanh
Ta ngơ ngác khi hay hắn sắp cưới vợ

Ta thất thỉu quay về trong nức nở
Mưa lâm râm trên lối cũ hẹn hò
Ném vào thinh không chiếc nhẫn cỏ hắn cho
Như ném bỏ kỷ niệm đầu vụng dại

Qua hôm sau, hắn tìm ta - ta ngại!
Hắn xin ta cho được nắm bàn tay
Ta mặc kệ, ngỡ hắn định chia tay
Ừ, thì nắm, để rồi sau ly biệt

Nhưng sao hắn lại cầm hôn thắm thiết
Ngón tay tình, hắn lồng chiếc nhẫn yêu
Ghì đầu ta vào ngực hắn, hắn kêu:
Nhớ, nhớ quá, nhớ không sao chịu được!

Ta ngỡ ngàng đẩy hắn về phía trước
Hắn ngỡ ngàng quỳ sụp dưới chân ta
_Lấy chú nha, chú yêu bé thật mà
Ta chới với chẳng hiểu mô tê gì rứa ???

Hắn giải thích lòng ta thôi buồn nữa
Ta chợt tức con bé khờ trong ta quá.
_Cổng tân hôn hóa ra chú dành đón bé hả???
Hắn khẽ gật đầu, ta sung sướng khóc òa

Trường Phi Bảo

Ta và Chàng

Ta và Chàng
Như gió mây
Mây lang thang
Gió theo mây

Ta và Chàng
Như trăng sao
Chung bầu trời
Nhưng xa xôi

Ta và Chàng
                                 Như bướm hoa                                 
Hoa đưa hương
Bướm mê hoa

Ta và Chàng
Như nước non
Nước phiêu du
Non sắt son

Ta và Chàng
Cùng nhích lại
Nối cung đàn
Nhưng dở dang

Ta trông Chàng
Mắt xa xăm
Chàng mãi đi
Bước phiêu bồng


T
âyThi
Trường Phi Bảo 19.01.2010 17:18:16 (permalink)
0
Trăm năm tình mới
Trường Phi Bảo


Đưa tiễn thời con gái
Em theo người sang sông
Ngày xưa qua bến mộng
Cho duyên thêm chạnh lòng

Giã từ đêm xuân cũ
Tạ tình ngày thơ ngây
Nỗi buồn thôi ủ rủ
Em như chim lạc bầy

Những gì tha thiết nhất
Dành riêng tuần trăng mật
Bao sầu đau chất ngất
Bỏ lại phía trời xa

Đừng nhắc chuyện hôm qua
Hay tiếc chuyện đã rồi
Theo người về chốn ấy
Câm lặng nửa vời thôi

Tình trăm năm vẫy gọi
Sẽ không còn chia phôi
Em vui thay áo mới
Mừng hạnh phúc trọn đời

19/01/2010
Trường Phi Bảo 19.01.2010 17:19:24 (permalink)
0
Còn chút gì cho nhau
Trường Phi Bảo


Còn chút gì để nhớ
Nhớ chút gì để yêu
Yêu chút gì tha thiết
Tha thiết gì chút duyên

Nợ là ta không nợ
Nên duyên tình không chung
Đường cũng chia hai lối
Đôi ngã khó tương phùng

19/01/2010
Trường Phi Bảo 19.01.2010 17:20:56 (permalink)
0
An phận
Trường Phi Bảo

Em đã khóc vì anh
Suốt một thời con gái
Những giọt lệ đem cho
Không mong gì nhận lại

Giờ xa thời con gái
Ai người khóc thương em
Ai mừng vui, ai mãi
Mong em mộng êm đềm

Con sóng vỗ vào tim
Con thuyền neo bến khác
Giữa dòng em ngơ ngác
Sầu kiếp lục bình trôi

Anh đâu rồi anh ơi
Nhẽ nào xa cách mặt
Nhẽ nào khuất cả bóng
Nhẽ nào tê tái lòng

Em đi qua cánh đồng
Nắng cháy vàng bông lúa
Em đi về nhà chồng
Mai ẵm bồng trẻ nhỏ

Biết anh không chốn đó
Bên mưa gió đợi chờ
Tình giờ chỉ giấc mơ
Em bất ngờ an phận.

19/01/2010
Trường Phi Bảo 13.03.2010 19:59:03 (permalink)
0
Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Trường Phi Bảo


Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Hoa đẹp nhưng rồi sớm phai bông
Tình ta sẽ úa màu trong trắng
Sợ lắm ai kia đổi thay lòng

Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Dẫu là lãng mạn chút cũng không
Hồn thơ sẽ khóc nhòe trang giấy
Cho nhớ thương ai thắm đựơm dòng

Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Em nào tha thiết với ứơc mong
Giản đơn xin tặng vòng tay ấm
Tỏ chút dịu dàng của đàn ông

Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Mỏng manh từng cánh anh biết không?
Hoa đẹp nhưng mà gai thật sắc
Làm nát tình ta thuở mặn nồng

Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng
Chỉ cần bờ vai che bão giông
Niềm tin gầy dựng theo năm tháng
Hạnh phúc ngày sau sẽ trổ bông

Yêu em, anh đừng tặng hoa hồng

13/3/2010
Trường Phi Bảo 30.04.2010 17:35:49 (permalink)
0
Thương Yêu Mù Quáng
Trường Phi Bảo
 
Sâu thẳm yêu là lòng tin mù quáng
Tận niềm thương gốc rễ của dại khờ
Thiên tình sử Mỵ Châu và Trọng Thủy
Mấy ngàn năm ngỡ chỉ còn trong mơ
 
Khi yêu ai thì không thể vực ngờ
Đâu ai muốn làm thế cờ bại trận
Chắc Mỵ Châu nàng cũng nhiều ân hận
Trọng Thủy buồn, cũng giận chuyện giao tranh.
 
Nỗi lòng này không thể thấu trời xanh
Nước biển kia trách gì không nổi sóng
Cơ đồ chìm dưới tình yêu nóng bỏng
Vẫn chờ nhau nơi thập tử nhất sinh
 
Ai là người sẽ khôi phục niềm tin
Lông ngỗng bay khuất tầm nhìn đôi lứa
Nếu tình yêu lỗi lầm không thể chửa
Chẳng lý gì ngọc soi sáng mãi đâu
 
Thời bây giờ khác xa thời Mỵ Châu
Nên đốt đuốc khó tìm ra Trọng Thủy
Yêu bằng tim ai yêu bằng lý trí
Nông nỗi nào cũng cao giá như nhau.
 
30/4/2010 
 
Lụa trắng 30.04.2010 23:08:04 (permalink)
0
Nhà quê

Phận mình, con gái nhà quê
Ấu thơ canh cửi, triền đê, cánh cò...
Tảo tần như một con đò
Nắng mưa, bồi lở bến bờ nông sâu.
Thị thành chẳng cuốn hút đâu
Yên bình thôn xóm, bên nhau... dãi dề.

Cảm ơn Trường Phi Bảo ghé thăm nhân vấn đề về Mỵ Châu - Trọng Thuỷ. Tôi đặc biết thích mấy lời chữ ký của bạn đấy.
Trường Phi Bảo 01.05.2010 10:21:35 (permalink)
0

Trích đoạn: Lụa trắng

Nhà quê

Phận mình, con gái nhà quê
Ấu thơ canh cửi, triền đê, cánh cò...
Tảo tần như một con đò
Nắng mưa, bồi lở bến bờ nông sâu.
Thị thành chẳng cuốn hút đâu
Yên bình thôn xóm, bên nhau... dãi dề.

Cảm ơn Trường Phi Bảo ghé thăm nhân vấn đề về Mỵ Châu - Trọng Thuỷ. Tôi đặc biết thích mấy lời chữ ký của bạn đấy.

 
Rất vui khi Lụa Trắng ghé thăm nhà. Cảm ơn bạn đã đề thơ gởi lại. Chúc bạn có những ngày nghĩ lễ vui vẽ! Thân ái!
 
 
 
 
 
Trường Phi Bảo 03.10.2010 09:43:39 (permalink)
0
Biển và Sóng
Trường Phi Bảo


Anh biết không trong lòng Biển có Sóng
Tự lâu rồi đâu phải chỉ hôm nay
Mối duyên này trời đất buộc chẳng sai
Yêu muôn kiếp vẫn xanh hoài mộng ước

Biển lãng du theo bóng Thuyền phía trước
Con Thuyền vui theo Biển hát tình ca
Ngoài khơi kia ai đoán được phong ba
Khi Sóng lớn chợt hóa ra bão tố

Con Thuyền nào cũng neo về Bến đổ
Lúc gió mưa Bờ là chốn bình yên
Sóng lạc loài giữa muôn lớp muộn phiền
Hờn trách Biển sao triền miên thao thức ?

Đợi chờ Trăng, ngỡ Sóng còn yên giấc
Biển và Trăng tình tự suốt canh thâu
Sóng lặng lẽ riêng mang một nỗi sầu
Trong cay đắng có chút ghen, chút giận

Anh biết không Sóng không hề oán hận
Bởi vì thương, vì nhớ...lại khoan dung
Trái tim Biển bao la chẳng vô cùng
Nên dẫu xa cũng chung về một hướng

Sóng dịu dàng quyện lấy Biển say hương
Vị muối mặn cho duyên đời thắm lại
Trong lòng Biển - Sóng chính là mãi mãi
Như chính lòng em ,
anh mãi mãi tình nồng.

03/10/2010

 


 
Thay đổi trang: << < 313233 > | Trang 31 của 33 trang, bài viết từ 451 đến 465 trên tổng số 490 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2025 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9