Một chiều đông
phạm lê huy 05.02.2015 05:37:46 (permalink)
Một chiều đông
Phạm Lê Huy 
 
Khoảng tháng Giêng tháng Hai này tuy Cali đất trời đang vào Xuân, nhưng thỉnh thoảng cũng rỉ rích vài cơn mưa và gió lạnh; nhất là vào giấc chiều tối vì bị ảnh hưởng bởi tiết trời mưa đông giá buốt thổi đến từ miền Đông-Bắc Mỹ.

Tôi vào youtube… “Chiều nay nghe chơi vơi / Nhìn chiếc lá sắp rơi mưa giăng đầy trời…” - Nhạc phẩm Một Chiều Đông của nhạc sĩ lão thành tài hoa Tuấn Khanh nhẹ nhàng thoảng lên qua giọng ca trầm ấm thư thả của Duy Quang, nghe gần gũi, ấm áp, tha thiết làm sao !

Thuở ấy, tôi từ mặt trận có được bốn-mươi-tám giờ phép quí báu về thăm nhà. Một cơn mưa nhẹ rỉ rích xuống Quy Nhơn của tôi kèm theo chút gió lạnh như thế này, lạnh như bây giờ. Một người bạn nhỏ đến chơi và tặng tôi, à không, cho tôi chép lại bản nhạc này. Tôi cắt “ngòi bút” bằng vỏ hộp diêm có năm mũi nhọn, chấm mực xạ rồi kẽ khuông nhạc, viết lời ca. Tôi bắt chước nét chữ dịu dàng thanh thoát của Lê Ngọc Thanh - bạn học tôi, các mẫu tự trong một từ được viết liền nét nhau, đặc biệt nét sau của chữ “h” kéo dài thêm một chút thật bay bướm. Nhưng tôi vụng quá không “nhái” được, nên chỉ thấy nét chữ của tôi nghệch ngoạc trên bản nhạc ấy thôi.

Bạn tôi thong thả rải arpère một hợp âm rời trên dây đàn, khẽ hát, bắt đầu từ điệp khúc “Một chiều đông bên sông / thuyền lênh đênh cặp bến / đừng qua em ơi, sông nhuốm sương chiều…”. Giọng hát bạn mộc mạc nghe ấm lòng làm sao, tôi nhớ mãi đến giờ và tôi cũng thuộc luôn bài hát ấy đến giờ.

Hết phép, giọng hát ấy và bài hát chép tay ấy theo tôi ra đơn vị. Trong bước quân hành, ở bất cứ nơi nào, mỗi khi có mưa có gió thì tôi lại nhớ người bạn nhỏ ấy vô cùng, tôi lại khẽ hát “… Chiều nay nghe chơi vơi / Nhìn chiếc lá sắp rơi mưa giăng đầy trời…”. Thuở ấy mưa gió đâu có thấm vào đâu so với sức trai hai-mươi / hăm-mấy đầy nhựa sống và nhiệt huyết của chúng tôi. Chúng tôi đã chắc tay súng và hát vang trong mưa rừng giá rét trên tiền đồn Kon Xơm Lũ / bắc Kontum “… Mưa, mưa mãi thấm lòng người trai nơi sa trường / Hạt mưa vui như hồi vỗ tay ca / Mưa, nhưng vẫn ấm lòng người trai đi xa nhà / Mưa cho tình thương mến thêm đậm đà !... ” -  (Hạt Mưa Trên Poncho - Trầm Tử Thiêng).

Được biết bây giờ người bạn nhỏ của tôi đang có một mái ấm gia đình sung túc và hạnh phúc nơi quê nhà. Thật mừng cho bạn biết bao !

Đồng thời tôi cũng có mấy người bạn mà giờ không biết đang ở nơi nao… Trên rừng già, dưới biển sâu hay trong lòng đất lạnh; hoặc đang lưu vong nơi nào đó trên trái đất này hay trong manh áo phong phanh đang lây lất “lưu vong” ngay trên chính quê hương của mình… Chúng tôi đã bặt tin nhau từ lâu… Tôi nào biết… Tôi nào hay !? 

Phần tôi, chiều nay trong tiết mưa lạnh xứ này, đang ngồi đây ôm cái tuổi hưu của mình, nheo mắt đăm chiêu nhìn về bóng chiều cuối ngày… Sao ngày qua mau quá !? Rồi lại đăm đăm nhìn về cuối con đường trong trí tưởng của mình… Sao con đường phía trước ngày càng không xa mấy… !? Mỗi bước chân chệnh choạng bước tới là mỗi tấc đường ngắn lại… Có khác mấy không so với những năm tháng trước bảy-lăm “Chupao ai oán hờn trong gió. Mỗi chiếc khăn tang một tấc đường” - (Thơ Lâm Hảo Dũng). 

Bên ngoài cửa sổ, nơi sân nhà kia, trên mấy cành cây khẳng khiu, những chiếc lá yếu ớt đang lẩy bẩy run rẩy trong gió… Những chiếc lá sắp rơi trong mưa giăng đầy trời… Tôi lại nhớ đến câu mà tôi đã đọc được ở đâu đó “Đời người như chiếc lá, khi đã không còn nhựa sống thì nó sẽ khô héo đi, sớm muộn gì rồi cũng sẽ lìa cành”.

Đời người ngắn ngủi như thế nên tôi thường khuyên nhủ, nhắc nhở các con tôi hãy cố gắng làm việc, giữ việc và thăng tiến nghề nghiệp vì thời buổi này tìm việc làm không dễ. Có việc làm ổn định, đời sống mình mới thoải mái hơn, khỏi phải lo tháng đủ tháng thiếu. Để mai sau khỏi phải lo âu nhiều khi tuổi già sồng sộc kéo tới; dẫu biết rằng Sinh Lão Bệnh Tử là chuyện đời thường không ai tránh khỏi.

* * *
 
Từ Giáng Sinh 2014, Hà Vang từ Pháp gởi email gợi ý nhóm bạn cũ chúng tôi hãy nhắc lại những chuyện cũ là những kỷ niệm thân thương của thuở học trò, của thời thanh thiếu niên đầy hoa và mộng.“Vang tôi xin trích vài lời trong sách Phật: Hãy sống với hiện tại, đừng trông chờ tương lai (và hãy quên đi quá khứ mà Vang tôi cố tình không nói đến), vì nếu không nói đến quá khứ thì chúng ta còn gì để kể cho nhau nghe khi không có cơ hội găp nhau !!!” – “Hoan hô Hà Vang… Một bông hồng thật tươi thắm trao mày”. 

Và nhiều bạn hưởng ứng. Những chuyện cũ / mới được hào hứng nhắc lại, những tấm hình mới / cũ dù có lu mờ theo thời gian cũng được gởi lên. Trong một email của Kim Lan có đoạn “Các bác thân… Không biết các bác sao chứ tôi thì đọc những hoài niệm về lớp chúng mình là thích lắm, như lại được trở về cái không khí vô tư lự, thân ái, hồn nhiên, đùa giỡn bạ đâu nói đó. Nếu có giận hờn chắc cũng chỉ thoáng qua, cái tình cảm quí báu là mình cảm thấy một cách rất tự nhiên là chấp nhận và được chấp nhận... Thời gian… Ôi thời gian dĩ nhiên làm cho chúng ta không còn tươi mát nữa, thì cùng quay lại những khúc phim xưa trong đó mỗi đứa chúng ta đã đóng một vai để bồi hồi một chút, để tim rộn lên một chút, để cười ha ha ha... Vậy thì có lời nào thất thố, xin hãy "gửi gió cho mây ngàn bay" đi nhé!” – “Cám ơn chị… Cám ơn những lời chân tình của chị. Và một bông hồng thật tươi thắm trao chị đây”.

Còn Hồng Quốc Anh - Trưởng Lớp Muôn Năm kiêm Đại Huynh của chúng tôi – xưa nay vốn kín tiếng nay bỗng “sung” lên, góp vài chuyện cũ thật hấp dẫn của mình, rồi bỗng ngưng ngang xương, khiến ai nấy đều tiếc hùi hụi và chờ đợi “hồi sau” xem sao.

Nói thiệt, thời gian gần đây tôi thấy lòng mình vui lắm và mùa đông nơi này cũng ấm lên qua những mẫu chuyện vụn vặt của thời xa xưa ấy.

Các bạn ơi… Đoạn đường phía trước của tụi mình đang ngắn dần lại đó… Hãy tiếp lời nhau đi để sưởi ấm mùa đông này và làm ấm lên đoạn đường ngắn ngủi còn lại của tụi  mình !

À... Còn nữa, vài hôm nữa là đến Valentine’ s Day rồi, chẳng phải đây là dịp tốt để tụi mình nhắc lại thật nhiều về những mẫu chuyện nho nhỏ của những ngày xưa thân ái ấy sao !? 

Và,

“Ta chúc nhau những gì đẹp lòng nhau
Dù thời gian có phôi pha ta không bao giờ quên… ”

(Ngày Tạm Biệt – Lam Phương)

Thân ái !

Phạm Lê Huy
(Los Angeles, Feb. 2015)
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.02.2015 22:41:49 bởi phạm lê huy >
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9