BÊN KIA THÂN XÁC

Tác giả Bài
Bom bacang

  • Số bài : 6
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 14.08.2013
  • Trạng thái: offline
BÊN KIA THÂN XÁC 08.10.2015 22:36:52 (permalink)
LỜI NÓI ĐẦU

Một đêm tháng 7 năm 2006 tôi lên mạng messenger yahoo lang thang. Gặp cái nick bupbecuky1980 và tôi làm quen.Câu đầu tiên tôi hỏi: “Búp bê ở trong tủ kính mà cũng bị cũ kỹ à?” ngay sau đó nhận được câu đáp: “Vì bị nhuốm màu thời gian”. Thế rồi chúng tôi nói chuyện với nhau một cách xã giao và không ai hỏi nhau về webcam, tức chúng tôi không cần quan tâm đến hình thức của nhau nữa rồi.Sau vài lần gặp gỡ, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn để lại trên mạng “Vĩnh biệt người bạn mới quen, hãy cởi bỏ mặt nạ của tên săn người đi!” Tôi vô cùng sửng sốt và vô cùng thất vọng vì sau đó người ấy lại bặt vô âm tín. Cho dù mỗi lần lên mạng tôi đều để lại tin nhắn hoặc vài câu thơ tôi thích để nói thay tình cảm và tâm trạng mình cho bupbecuky. Bởi tôi hiểu người ấy cũng như tôi, cô đơn đến cùng cực nhưng người ấy lại muốn chạy trốn tôi. Tôi quyết tìm cho ra ngọn nguồn.
Đột nhiên đầu tháng 11 năm 2006 tôi nhận được tin nhắn của bupbecuky1980 là muốn nối lại trò chuyện với tôi. Tối 13/11/2006 tôi được biết hôm nay là ngày sinh nhật của bupbecuky1980. Rất tiếc tôi không có bông hoa nào tặng nàng mà chỉ có lời chúc chân thành đến bạn tôi.Rồi nàng thông báo cho tôi biết đang ở Sài Gòn chuẩn bị phẫu thuật dạ dày với lí do “Ơ trong này còn có mẹ tôi và dượng chăm sóc cho tôi được, chứ ngoài Hà Nội tôi không có điều kiện” và nàng cho tôi số điện thoại di động của nàng để giữ mối liên hệ trong những ngày nàng nằm bệnh viện.Toi nhắn tin “Chúc bạn sức khoẻ và nghị lực để vượt qua thử thách này, chúc các bác sĩ thành công trong ca phẫu thuật”. Và câu trả lời là: “ Cảm ơn bạn, tôi biết mình phải làm gì. Hãy nhìn con chim sẻ đậu trên cành liễu yếu, nó biết cái cành cây sắp gãy, nhưng nó cũng biết mình còn đôi cánh.”. Từ đó chúng tôi chỉ trao đổi tin nhắn qua điện thoại di động mà quên hẳn mạng messenger yahoo…
Và câu chuyện về BÊN KIA THÂN XÁC bắt đầu từ đây…
                                                                                          Ngheodenchet
 
 
 
 
 
 
 
Tin nhắn lúc 7 giờ 0’ 43” và 7 giờ 01’ 03” ngày 17 tháng 01 năm 2007 của nick name: bupbecuky1980
Dạo phố đêm là thú vui xem ra có vẻ giang hồ rẻ rúng. Không, đêm tuyệt diệu! Cái bàn nước leo lét co rúm góc đường Lê Duẩn ngày nào có cô gái đã cắn răng ngăn nước mắt trước người đàn ông tâm thần trong bộ quần áo lính cũ mèm nhảy múa: Gom hết những nát tan đội lên đầu mà hát. Nhiều đêm cô vẫn đứng trước sân ga mong
tìm lại người điên cho cô câu hát ý nghĩa nhất đời hôm ấy.Đêm nay, đường Đồng khởi đèn sáng hơn ga Hàng Cỏ ngồi dưới xe bò bía cạnh một người lính của phía bên kia. Tỉnh táo không điên không múa hát, lần đầu tiên trong đời tôi nói chuyện chính trị, dù đã sống với người làm chính trị. Trời bắt số kiếp ta cô độc, trời lại phù cho ta không lạc lõng trong đêm. Gía được nói chuyện với bạn lúc này. Tôi nhớ bạn quá! Phút giây này tôi biết không thể bấm vào 2 chữ Gửi tin. Cái ý nghĩ ích kỷ đang xâm chiếm lòng tôi: Lưu tin vào máy đi. Sáng mai tới Thái hay nợ Thái? Sáng mai tôi có gửi đi không?
Nhắn trả lời của ngheodenchet lúc 13h55’ ngày 17/01/2007
Cũng trên sân ga ấy, vào một đêm hè ồn ào gió bụi. Tôi chờ tầu để lên trường, trong cái náo nhiệt đó tôi nghe có tiếng đàn ghi ta ở góc nào đó trên sân ga ánh đèn yếu ớt. Bị quyến rũ bởi tiếng đàn, tôi đã lần ra được nơi nó phát ra. Đó là chỗ các cựu sỹ quan VNCH mới được phóng thích chờ chuyển tàu về nam. Tôi đã quen 1 thiếu tá, dân HN di cư, ông ta là lính dù. Qua  chuyện trò của 2 người ở 2 chiến tuyến, tôi mới hay chính trị là trò chơi trên xương máu đồng loại. Tôi được anh ấy độc tấu cho nghe “Tôi đưa em sang sông và Thà như giọt mưa” tôi vô cùng thích thú với cuộc gặp gỡ đêm đó. Sau này, khi gặp a Phạm Lợi ở Hải Phòng, tôi kể lại cảm xúc của mình khi nghe ghi ta tỉa bản nhạc ấy. Về sau này, tôi có được nghe P.Lợi chơi “Tôi đưa em...” trên TV. Cũng là những kỷ niệm khó quên trên sân ga. Nơi khởi nguồn của những biệt ly và phôi pha.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 8h30’ ngày 02/02/07:
Chào buổi sáng. Đêm qua tôi ngủ ít quá, bạn nói một ngày chỉ nên dành cho bạn một phút. Nhưng tôi chưa biết bạn là cô gái có hình hài ra sao, mà lại nhớ đến mỗi khi chiều xuống đêm về. Lẽ ra tôi không nên cho bạn biết điều này.
Trả lời của bupbecuky (02/02/07 lúc 9h11’ 39”)
Sao tôi luôn muốn bạn dành cho chúng mình một khoảng đúng mực? Sao tôi ẩn hiện trước bạn. Bởi lo sợ những bốc đồng rơi rớt lại từ tuổi trẻ. Lo sợ sự ngộ nhận. Bởi phản ứng tự vệ. Bởi tôi biết tôi-kẻ mà khi ngọn lửa cháy lên sẽ không ngăn được câu hỏi: Anh muốn có em được hay không? Mà có ngọn lửa nào cháy vô tận đâu. Mà chúng ta là những kẻ đã không còn đủ tự tin và thăng hoa để lao vào lửa nữa, vì chúng ta đã kịp dặn dò và tính toán cho lúc bước ra. Cái ngắn ngủi và cái mãi mãi. Ta phải chọn một. Tôi đã chọn rồi. Khi đêm qua tôi quyết không nhắn tin cho bạn dù tôi nghĩ đến bạn. Khi tôi biết đêm nay bạn sẽ trở về bên gia đình của bạn. Còn tôi, tôi độc hành. Tôi cũng không định nói điều này. Nhưng ta phải chọn.
Tin nhắn của ngheodenchet (14h28’ 02/02/07)
Bạn có nhiều lí do để biện hộ, bởi lẽ bạn đã phải chịu nhiều đau khổ hơn tôi. Bởi lẽ bạn là phận gái, là một bông hoa đẹp nên đời này bày đặt ra nhiều cạm bẫy để làm khổ bạn. Cho nên bạn tự vệ đúng thôi. Còn tôi, một trái tim khốn khổ bị bóp nghẹt bởi sự phản trắc. Tôi cần sự chia sẻ và yêu thương đúng nghĩa của nó.
Trả lời của bupbecuky (15h03’ 02/02/07)
Chia sẻ và yêu thương? Lẽ nào tôi không cần? Lẽ nào tôi không cần nó mãi mãi. Lẽ nào tôi không cần nó trong mọi lúc, trong mọi lúc, trong mọi lúc???Chia sẻ và yêu thương đích thực! Làm sao đích thực được khi đơn giản chỉ là hỏi thăm nhau những giây phút quá trống trải lại phải ngập ngừng, phải cẩn trọng: thời điểm này không phải dành cho mình.Biện hộ? Không. Đây là báo động là cảnh tỉnh là kiêu hãnh. Tim ta đã phải chịu nỗi đau vì sự phản trắc. Lẽ nào ta cùng trở thành kẻ phản trắc. Và tôi thì sao, tôi sẽ tự gọi mình bằng cái tên gì? Sao chỉ cần giữ chặt cho riêng mình một thứ mờ ảo mà khó quá thế này!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h49 ngày 08/02/07
Đêm đã trở nên tĩnh lặng, nhìn lên bầu trời tôi thấy lác đác vài vì sao xa lắc. Không biết vì sao mang tên bupbe...có ở chùm sao nào?
Trả lời của bupbecuky lúc 23h29’32”ngày 08/02/07
Tối nay tôi đi hát. Người HN quen nói hát hay không bằng hay hát. Người SG lại chăm chú hát thật mùi, thật khớp. Tôi chọn riêng một bài: Ngày nào đời còn có nhau xin cho dài lâu. Ngày nào đời thôi có nhau xin người biết đau...Cho dù vai kề, cho dù tay rời, cho dù độc hành, xa xôi, dù đã gần đến lúc đời thôi có nhau, hãy hết sức toả sáng lấp lánh như ánh sao trên bầu trời đen kịt những ngày này. Những ngày còn có nhau.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 0h10 ngày 9/02/07
Bạn đã hát: Chiều một mình qua phố, cho dù đã xảy ra điều gì đi chăng nữa thì ta vẫn giữ lại vẫn nhớ về điều tốt đẹp của người đã đi qua. Còn tôi, tôi đọc bài thơ: Cuộc chia ly màu đỏ, một bài thơ làm tôi xúc động về tình yêu và sự hy sinh, dâng hiến.
Trả lời của ngheodenchet lúc 9h24’ ngày 09/02/07
Tôi thích nhất: Màu xanh nhạt, ăn các món xào và thích cay một chút. Thích đi trên đường rợp bóng cây. Ngồi ở góc cuối phòng hay bên cửa sổ. Phim “Tiếng chim hót trong bụi mận gai”. Thích phụ nữ mặc đồ màu sáng trang nhã, thoa son màu hồng nhạt, tóc buông dài tự nhiên. Thích mùa thu và hoàng hôn nhất. Ngày sinh của người thân tôi nhớ hơn cả. Tôi giống cha và gần gũi con trai nhất. Có vài người bạn tin cậy. Dạy con và công việc được giao làm tốt. Mãn nguyện nhất là con đã lớn khôn. Mong muốn lớn nhất là có một tình cảm chân thành sâu sắc với
người mình thương yêu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h48’ ngày 09/02/07
Tôi thích màu đỏ, thích ăn canh cua và đồ ngọt. Tôi hay đi trên các con đường đê, ngồi một mình trên sân thượng. Thích phim Con mèo của Nga. Tôi thích mặc áo sơ mi kẻ màu nhạt thoa son màu tím hồng. Tóc buộc sau gáy. Tôi thích mùa đông, thích hoà mình vào đường phố tấp nập những buổi chiều. Ngày tôi sinh bé Nhi, ngày con bé gọi mẹ với tôi ý nghĩa hơn cả. Hình thức giống bố, tính cách có lẽ không giống ai. Tôi không gần gũi người thân. Tôi đã đánh mất một người bạn tin cậy. Điều tôi làm tốt nhất và mãn nguyện nhất là con gái tôi. Điều tôi mong muốn
nhất không bao giờ thực hiện được nữa
Tin nhắn của Bupbecuky lúc 9h53’ ngày 09/02/07
Bạn còn điều gì muốn nói cho tôi? Còn điều gì muốn biết về tôi?
Trả lời của ngheodenchet lúc 10h04’ ngày 09/02/07
Nếu có thể được, tôi gửi tới bạn cả một trời thân thương. Còn muốn hỏi thêm điều gì ư? Nhiều lắm, suốt phần còn lại tôi vẫn muốn biết.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 11h48’ ngày 09/02/07
Đa nhân cách. Nói ít viết nhiều. Lầm lì nhưng ưa những thứ sôi động. Những người từng sống cùng với tôi đều nói: không biết đâu mà lần. Nói về hoa. Tôi thích hoa của cái thời thiếu thốn ngày xưa. Cái thời hối hả đi mua một bó những thược dược, viôlét, layơn, hoa cúc, hoa hồng, hoa bướm về cắm chung trong lọ lục bình là đủ cho ngày tết. Cái thời hoa hồng nhiều gai thơm nức, thời hoa đồng tiền ta cánh đơn cánh kép, hoa cẩm chướng bé xíu từng chùm từng chùm.Là phụ nữ, nhưng tôi thờ ơ đi qua những tiệm hoa bây giờ. Những bông hoa to hơn, nhiều màu hơn, thẳng đuỗn trơn tru. Những bó hoa mà phần giấy át phần hoa, phải gọi là bó giấy màu mới đúng. Sắp tết rồi! Nhà bạn sẽ gói (mua) bao nhiêu cái bánh chưng? Bạn có hay đưa Quang đi gò Đống đa không? Ngày trước mẹ hay đưa tôi đi và dạy về tinh thần dân tộc. Bạn có tắm lá mùi với con trai? Có cùng cắt tóc cùng , có đi mua giày mới? Sắp têt rồi!
Trả lời của ngheodenchet lúc 12h30’ ngày 09/02/07
Cái thời bạn nói, tuy thiếu thốn, đơn sơ nhưng nó rất thật rất gần gũi với cảm nhận và hoà hợp giữa con người và thiên nhiên. Bây giờ mọi thứ đều hối hả, hình thức cho đủ lệ bộ. Còn đâu hương xưa của khói bếp bên nồi bánh chưng? Còn đâu mùi thơm ngây ngất của hoa hồng, thơm hắc của hoa cúc? Tất cả đã đổi thay theo công nghệ và thị trường mất rồi. Tôi chỉ mua hai chiếc bánh chưng bày bàn thờ thôi. Đã lâu rồi, từ lúc học mầm non Quang tự tắm lấy. Không cho ai tắm hộ. Tôi hay đưa cháu đi các bảo tàng và hiệu sách còn gò Đống Đa thì chưa. Nhiều khi để giảng cho con hiểu bài tôi cũng trở thành học trò bất đắc dĩ. Tết sắp đến rồi, ngoài kia mọi người hối hả, trời mây mù thi thoảng gió lạnh và nhiều hơi ẩm. Tôi sẽ tìm cắm lọ hoa đồng tiên đơn màu đỏ.
Nhắn tiếp lúc 12h54’ ngày 09/02/07
Bây giờ tắm nước nóng ở bình đun tự động. Cái mùi nước đun từ nắm hạt mùi., bây giờ chỉ ngửi thấy ở nơi người nghèo. Thật buồn. Bao giờ được như “ Bức tranh quê”- Anh Thơ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 13h29’ ngày 09/02/07
Tôi không ở cùng con gái. Tôi không dạy được con bé tất cả những bài học làm người đàng hoàng. Con gái tôi chịu nhiều ảnh hưởng của bố nhiều hơn. Nó phải học sớm. Giống như  Quang, Nhi bắt đầu biết làm lấy, lần trước khi tôi mặc áo cho, con bé đã giằng ra. Nó biết đọc quá sớm, tôi không thích. Con bé cũng mới học đàn, tôi không thích. Biết giữ áo quần sạch sẽ, thu gọn búp bê khi chơi xong. Tôi không thích. tự giác cúi chào người lớn, nói: Cháu xin khi nhận quà.Người ta nói con bé rất ngoan. Và tôi hiểu rằng sau đó là con bé ngoan mà không
cần có tôi. Tôi chẳng thể thay đổi một con đường bằng phẳng. Tôi muốn đứa trẻ được quyền dựa dẫm vào người thân của nó! Tôi muốn nó là đứa trẻ khi nó đang là đứa trẻ. Tôi không muốn con tôi học cách sống bản lĩnh trước khi được sống tự nhiên. Tôi không cần nó phải là đứa trẻ ngoan mà muốn nó là đứa trẻ tự trọng.Tôi muốn con tôi ngẩng đầu tươi tắn chào người lớn, nói cháu cám ơn chứ không nói cháu xin. Tôi cần con tôi làm cái nó muốn một cách có ý thức chứ không phải có ý thức làm cái đúng đắn. Nhưng bố con bé không sai khi muốn con sớm trưởng thành và bản lĩnh. Em thì sao? Em đã làm được gì cho em? Bây giờ cái tôi chỉ có thể cho con tôi thấy những điều tốt đẹp trên con đường không bằng phắng tôi đi. Tôi đang nỗ lực đấy. Và tôi nói lại, làm lại cho nó thấy những đẹp đẽ những hạnh phúc tôi từng hưởng. Tôi đón con về ngày tết. Cắm hoa, cắt giấy màu, gói bánh,
rang hạt bí, nấu canh măng. Tắm lá mùi, những gì háo hức tôi từng có.

Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h48 ngày 09/02/07
Người ta nói: Không ai thương yêu con bằng người mẹ. Chân lý ấy muôn đời. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Tôi chia sẻ với bạn nỗi nhớ thương tha thiết này.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h51’ ngày 10/02/07
Lát nữa tôi hát tặng bạn: Em ơi Hà Nội phố và Nỗi lòng người đi, bạn nghe được không?
Trả lời của bupbecuky lúc 21h53’ cùng ngày
Tối nay tôi uống ít rượu. Mặc kệ cái dạ dày không chết được đâu. Hai đứa em đưa bạn về quậy ầm ĩ. Trốn vào một góc vẫn không yên. Tôi đang lạng lạng, nhưng không say đâu. Gìờ tôi nghe bạn hát được không? Bài nào cũng được, không nhạc cũng được.
ngheodenchet lúc 22h06’ 10/02/07
Đừng uống nữa nhé, tôi lo lắm đấy
Trả lời của bupbecuky lúc 0h02’ ngày 11/02/07
Sao nhớ Bố quá ! Lạ lắm ! Nói chuyện với bạn làm tôi nhớ bố thế này. Ngày xưa, bố hay hát lắm. Lâu lắm rồi chẳng nhớ được bố hát những gì. Ngày xưa đầy ắp tiếng nhạc, những ngày hè năm 86 hay mất điện. Tôi học kém chỉ hóng đi chơi với bố. Còn lại chỗ tôi lõm bõm những bài hát hình như là hay lắm. Hỏi cô đi bán đèn lồng, năm nay cô đã có chồng hay chưa, khách hỏi thì em xin thưa, đèn lồng đã có người mua má hồng đã bị nắng mưa phai rồi. Sao bố hay hát bài đó thế. Sao bố hay lang thang thế. Sao bố quên hẳn tôi đi như thế. Con là mặt trời, con là mặt trăng, con là cả một cuộc đời. Sao bố quên hẳn tôi đi như thế. Sao bố lạ lùng thế, sao ,sao bố tuyệt vời đến thế mà bố quên tôi? Sao bố không mang tôi đi theo để rồi quẳng tôi vào xó xỉnh nào để bây giờ tôi không phải sống thế này. Sao không say được thế này hả trời ơi. Sao bố tôi không yêu tôi như bạn yêu thằng Quang. Mà sao bạn hát cho tôi nghe làm gì thế này. Sao không say được thế này trời ạ.
Trả lời của ngheodenchet lúc 0h27’ ngày 11/02/07
Những âm điệu chúng ta đã hát, những ồn ào mà Lan chạy trốn đã khơi dậy trong bạn những kỷ niệm đẹp thời thơ ấu. Nhớ đến bố với tình cảm khát khao và oán trách. Tôi không biết sẽ nói với bạn thế nào để cho bạn được bình yên nơi tâm hồn, hãy giữ lại hình ảnh và tình cha con cho dù đã có điều gì xảy ra. Mong bạn bình tâm và đừng uống dù là 1 giọt rượu.
Tiếp lúc 0h39’ cùng ngày
Bạn đang xúc động khi nhớ về bố, bởi cái thực tại này không phải là cái bạn muốn. Thôi kệ, đời là vậy.
Trả lời của bupbecuky lúc 0h52’ ngày 11/02/07
Tôi không đủ sức mạnh thường trực . Mệt lắm bạn ạ, cứ phải cường lên. Cho tôi nói mệt lắm một lần, mai tôi sẽ bình tĩnh trở lại. Mà bạn cũng thế, những cái cũ bạn quên dần đi. Bạn cũng khổ mất thôi. Không quên được là khổ. Mình khổ vì mình cứ nhớ những cái người khác bỏ đi dễ dàng. Tôi sẽ đi ngủ. Mai lại bình thường thôi.
Nhắn của bupbecuky lúc 9h54 ngày 14/2/07
Gửi đến bạn một phần ấm áp của mẹ con tôi trong ngày xuân đầy nắng này. Tôi vui. Và mong bạn hạnh phúc bên người thân.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h35 ngày 16/02/07
Chiều ba mươi tết, chiều biên giới người ơi!
Trả lời của bupbe...lúc 17h24’ ngày 16/02/07
Nào mình ăn một bữa cơm cuối năm! Cho xua tan muộn phiền, bỏ hết nỗi buồn lại đằng sau. Từ mai hãy biết quên những điều nên quên, biết thờ ơ với những gì người ta đều thờ ơ, biết bằng lòng chấp nhận cái đang có. Từ mai sẽ cố gắng sống cho niềm vui. Hãy uống riêng một ly cho nhau! Ngày mai, mong một năm mới và nhiều năm mới về sau đầy ý nghĩa sẽ đến với bạn và thân nhân.
Tin nhắn của bupbe...lúc 16h03 ngày 17/02/07
Lâu lắm mới vãn cảnh chùa. Chia sẻ phút nhẹ lòng với bạn. Năm mới an lành!
Trả lời của ngheodenchet lúc 17h05 cùng ngày
Đêm qua sau phút đón giao thừa, tôi cũng đi chùa Quán Sứ thắp hương trong cảnh náo nhiệt chen chúc nhau, ngoài đường pháo nổ inh tai. Tuy vậy vẫn vui.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h40’ ngày 18/02/07
Từ nhà tôi về quê nội phải đi qua đường Hoàng Diệu, Phan Đình Phùng, những con đường rợp bóng hàng cây bốn mùa mưa nắng, những phố đã đi qua một nửa đời tôi với bao buồn vui kỷ niệm. Một cơn gió lay ngọn cây, lá vàng rơi đầy hè phố cũng làm tôi xao lòng.
Trả lời của bupbe...lúc 10h16’ cùng ngày
Nhà tôi nhiều đời ở lại Hà nội, đã chẳng còn gốc mà về. Muốn hít thở một chút không khí chỉ còn biết lui tới vùng ngoại ô. Chưa từng tíu tít cả nhà đưa nhau về quê. Gia đình bạn ấm cúng lắm mà! Dù gì tôi cũng phát thèm lên đấy! Tôi chẳng biết đưa con đi đâu cho có ý nghĩa. Công viên, rạp xiếc, trung tâm văn hoá đi với ai lúc nào chẳng được. Đành mẹ con đưa nhau đi ô tô sang Bắc Ninh một chuyến. Năm nay nóng thế! Thích rét se sắt hơn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h30 ngày 18/02/07
ừ, quê tôi xa lắm ở mãi tận...p.Đồng xuân bạn ạ
Trả lời của bupbe...lúc 11h07’ ngày 18/02/07: Ôí trời!
Tin nhắn của ngheo...lúc 14h12ngày 18/02/07
Tâm tư “Thiếu quê hương” của bạn cũng là của tôi. Chính vì thế mà tôi rất thích tập thơ - Bức tranh quê – Anh Thơ.
Tin nhắn của bupbe...lúc 16h23’ ngày 18/02/07
Bây giờ bức tranh đô thị át bức tranh quê. Tôi thấy dạo này người ta chuộng cái đẹp hơn bao giờ hết. Tết nhất cốt ở cái đẹp. Hôm qua ra đường thấy thanh niên đứa nào đứa ấy đẹp thế cơ. Vẻ đẹp nhìn 1 cái chết liền. Dạy con làm phụ nữ, dạy con về thẩm mỹ là việc của mẹ. Mà sao để giải thích cũng vất vả quá. Không thể nói: tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Lớn lên bọn nó phản đối ngay. Đành nói, nhìn một cái chết liền không bằng cái đẹp khi ngoái đầu nhìn lại. Đành so sánh cái mặn mà với cái rực rỡ, cái đằm thắm với cái lộng lẫy. Phải lấy cái đẹp này so sánh với
cái đẹp khác. Chứ gỗ với nước sơn nghe lý thuyết suông quá. Mệt thật đấy, ai bảo không sinh con trai ?
Trả lời của ngheodenchet lúc 21h 30 ngày 18/02/07
Bạn tưởng con trai dễ dạy dỗ à? Nó chỉ ăn thôi, bạ đâu bỏ đấy quần áo mỗi nơi một cái. Bố mẹ đi theo sau nó để dọn dẹp. Chỉ biết nấu “mỳ úp” và món trứng trần, thỉnh thoảng rửa vài cái bát đĩa và lau được cái nhà. Ngoài ra nó chẳng làm gì cả.
Tin nhắn của bupbe...lúc 8h21 ngày 19/02/07
Bé Nhi thì nhút nhát lắm. Lại biếng ăn nữa, toàn giấu mẹ đổ cơm đi. Mẹ mắng ngồi khóc thút thít. Thích vào bếp. Khổ nỗi mẹ nó thì vụng về. Mẹ rửa ấm chén để vào khay, con lấy khăn lau khô từng cái. Xấu hổ quá mẹ phải nhận khuyết điểm. Mua hai bức tranh để nói với con về cái đẹp. Nói cả buổi tối mới biết nó bướng bỉnh ra trò. Tôi phát hiện thấy con bé thích hội hoạ. Tôi mong con tôi hiếu động như bé Quang. Tôi tình nguyện dọn dẹp, tình nguyện ngồi nói phét về các em xinh với con cái. Sợ lắm trẻ con mà như cụ già. Nhưng mà con mới bé như thế mà bạn cho vào bếp úp mỳ, trần trứng thì không ổn chút nào đâu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h59’ ngày 19/02/07
Khi bé Quang đi học buổi đầu tiên. Tôi đến đón con tan trường. Từ xa trông thấy con nhỏ xíu khoác cái cặp đã to lại nặng nữa, như một cái nấm lùn di động. Tôi chợt nghĩ: Không biết khi nào con sẽ lớn khôn? Rồi thời gian trôi quá nhanh. Bây giờ đã là một chàng trai tuấn tú và bắt đầu tự lập. Tôi đang ở tp HP. Về chúc tết bà ngoại và hỏi thăm vì bà cháu ốm nặng lắm.
Tin nhắn của bupbe...lúc 12h01’ ngày 19/02/07
Ra thế! Vậy mà tôi cứ đinh ninh về một cậu nhóc lon ton. Hoá ra đã là một chàng trai rồi. Nhìn con đang nằm cuộn tròn trên phản như cún con. Phải lâu lắm mới có một thiếu nữ Vũ Lan Nhi. Còn mình thì tuổi già ập đến. Bà ngoại mệt thế thì cả nhà phải cẩn thận chu đáo mới được, bệnh già khó đoán. Chị nhà lấy chồng xa, con gái không được ở gần chăm mẹ, buồn lắm.
Tin nhắn của ngheo....lúc 21h13’ ngày 19/02/07
Mẹ già như chuối chín cây. Có những điều như đã nhận lời rồi. Vẫn cứ mong mọi điều như mình mong muốn. Không biết có được không?
Tin nhắn của ngheo...lúc 22h08’ ngày 19/02/07
Không biết lý giải thế nào, nhưng được nói chuyện với bạn tôi thấy đời còn có ngày mai, vẫn cứ muốn bọn mình là bạn của nhau. Gửi tới Lan những lời thân thương nhất của tôi.
Tin nhắn của bupbe...lúc 22h15’ ngày 19/02/07
En về, én lại xa, mùa xuân không ở lại. Rồi tôi sẽ đi rất xa...
Tin nhắn của ngheo...lúc 22h17’ ngày 19/02/07
Đời người như gió qua. Rồi Lan Nhi sẽ là thiếu nữ xinh đẹp hơn mẹ nó, bản lĩnh hơn và nhất định sẽ thành đạt hơn và hạnh phúc tuyệt vời.
Tin nhắn của ngheo...lúc 22h23’ ngày 19/02/07
Vẫn biết là thế, tại sao ta không giành lại mùa xuân, chí ít cũng là trong tâm tưởng?
Tin nhắn của ngheo...lúc 22h40’ ngày 19/02/07
Nếu én bay thật xa... Hãy thư về cho tôi qua email: thuyvienxu@yahoo.com.vn
Tin nhắn của bupbe...lúc 08h36’ ngày 20/02/07
Bạn nói rồi bé Nhi sẽ bản lĩnh hơn tôi. Đây đúng là điều tôi rất chờ mong ở con bé. Bản lĩnh, chính là phần thiếu hụt nhất của con người tôi. Tôi đã từng mơ ước nhiều điều lắm. Nhưng không có bản lĩnh để làm. Rôi thì tôi không mơ ước nữa. Tôi chỉ còn đặt ra những kế hoạch, dự định để thực hiện. Tôi không có nghị lực và luôn buông xuôi. Tôi không đủ sức vượt qua gập ghềnh khi những người phụ nữ khác ở địa vị như tôi có thể xem nó không thấm tháp gì. Tôi sợ hãi nỗi cô đơn hơn người khác. Tôi không sử dụng được những vũ khí mình có, luôn lo lắng co rúm lại. Tôi là một tuổi trẻ buồn buồn. Tại sao tôi như thế? Đấy là ít bản lĩnh. Mà giá như tôi an phận sống yếu đuối và đơn giản, cuộc đời tôi sẽ khác. Nhưng không làm được thế. Tôi là người duy mỹ. Có lẽ tôi ảnh hưởng tính nghệ sĩ của bố, tri thức của mẹ, cái nhìn xoi mói của ông ngoại. Tôi không chịu được những thứ méo mó. Nhưng tôi không đủ bản lĩnh để giữ cho mình sống trong sạch.
Tin nhắn của bupbe...lúc 08h39’ ngày 20/02/07
Tôi đã nói rất nhiều với bạn về cuộc đời tôi. Lúc  nào tôi cũng có nhu cầu muốn nói với bạn. Muốn nói về mình nhiều hơn, muốn hỏi về bạn. Nhưng còn một phần tôi chưa nói. Tôi đã hẹn bạn về một lúc nào đó. Bởi vì khi tôi nói với bạn, đấy là lúc mình cần nhìn nhận lại về mối quan hệ này rồi. Có một khoảng thời gian sau nỗi nhục vì ngoại tình với bạn của chồng, li dị, tôi sống một mình. Cảm giác thật tồi tệ, cùng cực. Tôi xin đi làm lễ tân ở một công ty. Tới lúc ấy vẫn còn bàng hoàng và không che giấu nổi. Tôi rất khó tiếp xúc, có một người đã đặc biệt
quan tâm đến tôi. Một người đã không nói: Có chuyện gì nói cho anh đi, mà nói: là bạn, Anh làm gì được cho em bây giờ. Lẽ ra tôi đã có được một người để gọi là bạn tôi. Nhưng khi người ta có được một người để trân trọng, người ta cần phải được chia sẻ mọi lúc. Lần thứ hai tôi bị nguyền rủa. Tôi vào một  nơi khác làm. Vị trí hay phải đi lại chạy vạy. Tôi kết thân với một tay công an có ô dù rất lớn. Cậu ấy trẻ tuổi hơn tôi và ngoan ngoãn như em trai út. Tồi tệ nhất là những thằng công an, cậu ấy thừa nhận với tôi như thế. Với cậu ấy tôi nhìn thấy cái phần xấu xí của bản thân mình. Đây là một người xấu, và người xấu ấy sống đẹp với tôi. Lần thứ ba tôi bị gia đình cậu ấy nguyền rủa. Tôi không giữ được cho mình một người bạn, dù tôi thật sự chỉ cần một người bạn. Không phải những gì ta muốn là được. Không phải những gì ta quan niệm thì người xung quanh cũng quan niệm như ta. Không thể sống trong sự giả dối, che đậy, phản trắc. Không thế sống trong sự nguyền rủa. Không thể sống mà không nhìn vào đôi mắt của con mình để dạy nó hãy sống có trách nhiệm, sống trung thực, sống đẹp. Cho nên, có những việc dù là mong muốn, cũng nên dừng lại và buông tay ra.
Tin nhắn của ngheo...lúc 10h07’ ngày 21/02/07
Chào bạn. Hôm qua là một ngày tồi tệ của tôi. Say tối ngày, muốn nói chuyện cùng bạn mà không được. Tôi đã nghĩ nhiều về những điều bạn tâm sự. Thật ra, những cái bạn nêu ra lại thuộc về bản tính của người phụ nữ. Truyền thuyết về nàng Mỵ Châu vẫn còn đó. Cho nên nếu có nói gì với bạn thì tôi cũng chỉ nói được: Bạn là người thiếu nữ có trái tim đa cảm và yếu mềm trước cuộc đời còn có nhiều mưu mô.Tôi lấy ngay những va vấp nếm trải của mình để răn dạy đứa con. Lấy luôn cuộc đời mình làm một thiết bị mà chỉ có phần tốt đẹp nhất và những cảnh báo kịp thời được chuyển tải đến con yêu quý. Chính vì thế mà tôi tin rằng bạn cũng sẽ giành cho Lan Nhi những gì mẹ nó đã phải trả giá. Và nó sẽ là người thực hiện những ước mơ của mẹ nó một cách tuyệt vời.
Tin nhắn của bupbe...lúc 16h12’ ngày 21/02/07
Sáng nay đổi trời con bé bị ốm. Nó cảm nặng quá. Cứ như thế này làm sao yên tâm nổi? Cả ngày hôm qua nói chuyện với bố con bé. Nói chuyện nghiêm túc về tương lai của con, về trách nhiệm làm mẹ. Suốt đêm không ngủ. Càng ngắm con càng xót, càng thấy mình đáng trách. Chỉ biết đến bản thân có làm gì cho con được đâu! Mấy
hôm ở bên mẹ, biết mẹ đang ốm con bé ngoan ơi là ngoan. Thế mà con mệt mãi mẹ mới biết. Tôi đoảng vị lắm. Bạn đừng nói gì xoa dịu tôi. Giận mình thì tâm sự với bạn vậy thôi
Tin nhắn của ngheo...lúc 16h20’ ngày 21/02/07
Hai mẹ con đều ốm cả! Lúc này có người giúp đỡ và an ủi thì đỡ hơn
Tin nhắn của ngheo...lúc 16h33’ ngày 21/02/07
Tôi không có ý định an ủi bạn. Nhưng với Lan, mọi điều đều có thể lại bắt đầu, miễn là bạn có niềm tin và sức khoẻ để thực hiện nó.
Tin nhắn của bupbe...lúc 16h37’ ngày 21/02/07
Con ốm nên lo quá thôi. Bạn đừng nghĩ gì. Tôi không sao đâu.
Tin nhắn của ngheo...lúc 17h05’ ngày 21/02/07
Những lúc như thế này, tôi chỉ là kẻ giỏi võ mồm. Chẳng ra làm sao cả!
Tin nhắn của bupbe...lúc 17h10’ ngày 21/02/07
Chỉ cần những chia sẻ tế nhị, chỉ cần nghĩ tốt đẹp về nhau là nhẹ lòng rất nhiều. Tôi biết ơn bạn lắm
Tin nhắn của bupbe...lúc 13h23’ ngày 22/02/07
Đưa bé Nhi đi chùa. Nó hỏi tại sao người ta lại nói: Nam mô a di đà phật. Tôi giải thích cho con bé khi hàng vạn người trong cùng một thời khắc cùng niệm câu đó thì phật pháp làm sao. Thế là nó nhìn quanh nghe ngóng một hồi rồi nhận xét loanjibazao mẹ à. Tiếng TQ nghĩa là bất nhân mẹ ạ. Sau đấy lại đưa nó đi nhà thờ Phùng Khoang. Lúc bố nó đến thăm, nó rối rít kể chuyện đi chơi. Nhân tiện cũng kết luận con chỉ đi chơi nhà thờ thôi, làm bố nó ngán ngẩm. Gìa như bà cụ non.Tránh cảnh bon chen cuộc sống tìm đến nơi tâm linh lại gặp cảnh chen lấn. Bây giờ đi chùa đành phải đi những nơi xa xa trung tâm, tránh ngày lễ ngày rằm mùng một cho yên tĩnh. Cho thanh thản lòng mình. Ngày trước đi tôi hay đi chùa Kim Liên bên Hồ Tây hoặc đền bà ỷ Lan bên Gia Lâm.
Tin nhắn của ngheo...lúc 13h06’ ngày 23/02/07
Bây giờ có ai ở bên bạn? Bạn nhớ bé Nhi lắm phải không? Tôi chia sẻ nỗi niềm cùng bạn.
Tin nhắn của bupbe...lúc 13h29’ ngày 23/02/07
Con bảo mẹ đang đau bụng, thế là sáng nay nhất định đòi sang. Bố nó bảo nó đòi sang từ tối qua cơ. Nhớ bố lắm nhưng rất công bằng và trách nhiệm như người lớn. Tiền mừng tuổi đưa cho mẹ để mẹ mua thuốc. Nó còn nói thầm là mẹ hiền lắm không bắt học toán. Âm mưu thế đấy. Quan tâm mẹ lắm, cứ như cảnh sát. Hỏi mẹ tối qua
ăn mấy bát cháo. Ăn cơm xong toàn lĩnh nhiệm vụ rửa bát. Cứ loắt choắt mang từng cái bát vào bếp, trèo lên ghế rửa. Không cho mẹ tham gia. Trẻ con hay thật, mới ốm đấy mà khoẻ ngay được. Buổi sáng hót như chích choè mệt quá nằm ngủ lăn ra.
Yêu lắm.!
Tin nhắn của ngheo...lúc 13h44’ ngày 23/02/07
ừ, hai mẹ con chăm sóc cho nhau thì chóng lại người lắm và thật là ấm cúng.
Tin nhắn của bupbe...lúc 13h48’ ngày 23/02/07
Nhìn con thế này tôi yếu đuối, không thể dứt đi được. Bây giờ tôi đã hiểu bạn hơn. Tôi cũng chia sẻ với bạn, một cuộc sống vì con cái.
Tin nhắn của ngheo...lúc 14h28’ ngày 23/02/07
Bạn có số máy bàn không?
Tin nhắn của bupbe...lúc 14h35’ ngày 23/02/07
Tôi không muốn nói dối bạn. Cho tôi suy nghĩ một thời gian nữa. Chưa phải lúc này.
Tin nhắn của ngheo...lúc 10h55’ ngày 24/02/07
Tôi ra Đinh Lễ, nhưng không tìm được 2 phần sau của Thần khúc
Tin nhắn của bupbe...lúc 11h00’ ngày 24/02/07
Tĩnh ngục và Thiên đường chỉ được chọn dịch ở bản cũ, không tái bản.
Tin nhắn của bupbe...lúc 11h08’ ngày 24/02/07
Bạn dạo Đinh Lễ thấy mới đây tiểu thuyết có cuốn nào đáng đọc không?
Tin nhắn của ngheo...lúc 11h13’ ngày 24/02/07
Tuyển tập Kawabata và Ba người khác – Tô Hoài là đọc được
Tin nhắn của ngheo...lúc 11h46’ ngày 24/02/07
Bạn đã đọc Lê Vân sống và yêu chưa? Nếu đọc rồi thì theo bạn nên đánh giá cuốn sách đó như thế nào?
Tin nhắn của bupbe...lúc 11h53’ ngày 24/02/07
Chưa. Văn học trong nước thi thoảng tôi chỉ chọn đọc tiểu thuyết. Tôi thấy người ta rầm rộ nói đến mấy cuốn sách của các cây bút nữ nhưng chưa tò mò đến mức tìm đọc. Bạn ấn tượng cuốn sách đó? Nó có gì bên trong? Vậy tôi sẽ đọc xem sao. Và mình sẽ nói với nhau về nó sau.
Tin nhắn của ngheo...lúc 12h32’ ngày 24/02/07
Tìm hiểu giai đoạn đen tối, cải cách ruộng đất, vùng đồng bằng Bắc Bộ và những phận người sau đấy thì nên đọc Ba người khác. Một màn trong kịch bản của đại cách mạng văn hoá vô sản sau này. Còn cuốn kia thì cái nhìn của tôi, đàn ông, sẽ cực đoan hơn
Tin nhắn của bupbe...lúc 12h51’ ngày 24/02/07
Tôi gần như vô thần, nhưng ham thích đọc những tiểu thuyết thiên về triết học duy tâm, tôn giáo, tâm linh. Đề tài đang nóng hiện nay. Chủ yếu họ viết ngắn, tôi đọc ít. Nhứng có đọc một số bằng cảm nhận cởi mở, trước tiên vì tôi là con người. Nhưng đánh giá bằng cái đầu lạnh. Không hẳn là cực đoan. Lí do họ viết chưa chạm đến phần con người của tôi, chứ chưa nói đến phần cảm xúc tinh thần.
Tin nhắn của ngheo...lúc 23h26’ ngày 24/02/07
Chiều nay tôi đứng bếp với canh riêu cua, đậu phụ rán lướt. Lại nhớ đến bạn, hôm nay bạn ăn có ngon miệng không?
Tin nhắn của bupbe...lúc 23h41’ ngày 24/02/07
Tôi ăn cháo phát ngán. Tôi chán kiêng khem đến tận cổ rồi! Sao bạn ngủ muộn thế này! “ Nào, hãy ngủ đi! Ngày tháng mệt lắm, cần hồi sức. Những bản nhạc hay nhất ngân lên, những vết đau liền lại. Lá non tới tấp bay về cây, mê say. Hãy ngủ đi! Để nuôi giữ niềm tin dù lạc lõng. Qủa quyết sống, nồng nàn yêu, đắm say thở, bị phản bội tổn thương mà không thể dối. Đôi lúc như người mộng mị. Ta đang tận hiến những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, dệt tầm gai thơ, dệt máu thành chữ. Hãy ngù đi! Để màn sương chùm tấm choàng lung linh ngọc trai cho thành phố. Để ta được ngắm nhìn bằng tình bao dung. Khi ngủ sao tất cả hiền không ngờ thế? Nào , ngủ đi”
Tin nhắn của ngheo...lúc 11h05’ ngày 25/02/07
Hôm nay phố tôi sao nhiều người bán sách trên hè thế! Tôi dạo xem có cuốn nào đáng đọc không, bạn đang làm gì đấy?
Tin nhắn của ngheo...lúc 13h52’ ngày 25/02/07
Nhà mình theo gen bên mẹ nên cũng có mấy anh em bị đau dạ dày. Anh cả và hai em đã bị cắt 2/3 dạ dày. Tôi đã chăm sóc và theo dõi họ, không đến nỗi kiêng khem dài dài như bạn. Bây giờ họ khoẻ lắm, uống bia rượu như điên. Chắc trường hợp của bạn có thể phải thận trọng hơn. Cũng mong được như họ.
Tin nhắn của bupbe...lúc 14h35’ ngày 25/02/07
ừ, bây giờ người ta bán sách khắp nơi nhỉ. Năm kia trên đường Giải phóng tôi mua được mấy cuốn Gioóc giơ Sand giá bèo. Chiều qua lượn một vòng mang về được vài cuốn tiểu thuyết và một tập tản văn. Đã đọc hết cuốn tự truyện của Lê Vân, thấy chẳng muốn bình luận gì. Sáng nay đưa con bé đến một hoạ sĩ quen, cho nó tiếp xúc dần dần với hội hoạ. Nó háo hức khác hẳn ngày thường. Có vẻ con bé có gen của ông ngoại. Hy vọng đừng mang luôn cái gen đau da dày. Tôi bị đau do di truyền cộng thêm cái thói thích gì ăn nấy. Phẫu thuật xong rồi nhưng vẫn bị phản ứng, tiến triển chậm. Công chúa giẫm phải gai mồng tơi. Bực mình! Cứ rón rén kiêng khem quá bằng giết tôi đi. Vừa nãy cứ vô tư hai mẹ con ăn tạp pí lù. Rồi sẽ uống được rượu bét nhè thôi.
Tin nhắn của ngheo...lúc 15h51’ ngày 28/02/07
Trời mưa rả rích, nghe tiếng mưa nẫu ruột. Mấy ngày nay TV nói về bệnh thuỷ đậu ở trẻ nhỏ. Bạn đã đưa Lan Nhi đi tiêm phòng chưa? Con bé thích hội hoạ, hãy tạo cơ hội cho nó phát triển. Tôi có tập tranh của các danh hoạ thuộc bảo tàng Sant Peterbur. Muốn gửi tặng cháu. Tôi sẽ gửi qua bưu điện, được không bạn?
Tin nhắn của bupbe...lúc 17h35’ ngày 28/02/07
“...Có những dòng sông không trở lại
...Có những chiều vàng chếnh choáng
Những con đường tạc bằng dấu chân
Cuộc đời-dòng sông lớn đầy nghịch lưu
Dẫu mỗi con người hoá thân thành sông
Cũng không lường được vòng xoáy dòng sông ấy.
Một ngày trong khoảnh khắc, mái đầu trắng sóng
Tiếng hát như chiều thảng thốt...
Nhìn qua lòng tay, thấy mặt trời mang màu khác
Bàn tay che những mặt người không rõ
Ai ngờ lúc hợp-tan!
Không ai nhớ những dòng chảy ngược!
Mơ hồ cuốn chúng ta vào mộng mơ ảo ảnh
Khi nụ cười vỡ vào nước mắt
Có một dòng sông chảy ngược vào tôi
Bàn tay dựng lên chân trời khác.
Một dòng sông chảy ngược... vào... tôi”
Bài thơ này tôi đã đọc lại nhiều lần trong mấy ngày vừa rồi. Liên tiếp ba ngày mưa dầm, khép lại quãng thời gian bất thường ngắn ngủi, trở lại làm việc, quay lại nhịp sống cũ. Tôi cũng đã nghĩ về bạn, mỗi ngày, nhiều hơn một phút. Bạn- một tấm lòng thật tốt với tôi. Chỉ riêng việc tin tưởng và quý trọng một mối quan hệ quá mơ hồ viển vông, hẳn đã là một lòng tốt hiếm hoi lắm! Tôi đã nghĩ về bạn, nhiều hơn một phút, nhiều lắm. Tôi hiểu được với tôi và bạn cái giờ phút ý nghĩa dù ngắn ngủi còn trân trọng và đúng đắn hơn cái mãi mãi. Rồi tôi sẽ đi thật xa. Cũng giống như một con chim sẻ thích bay. Đến ngày tôi ra đi, mình sẽ gặp nhau. Và bạn cũng sẽ gặp cả tuổi thơ của tôi nữa. Rồi như tôi và bạn đã nói những ngày đầu, ta sẽ như một ánh sao băng xoẹt qua bầu trời, thoáng chốc nhưng không vô hình. Để rồi vĩnh viễn qua đi như một hơi thở nhẹ. Vậy thôi! Mấy ngày mưa tôi đã nhớ bạn lắm!.
Tin nhắn của ngheo...lúc 19h12’ ngày 28/02/07
“Mưa chiều lạnh giá cô đơn
Nhớ em nơi ấy có còn thương Anh?
Nỗi buồn mượn chén rượu cay
Chợt nghe trong gió tiếng ai mặn nồng”
(V.T.T)
Tin nhắn của ngheo...lúc 21h28’ ngày 01/3/07
“...Vòm trời kia có thể sẽ không em
Không biển nữa. Chỉ còn anh với cỏ
Cho dù thế thì anh vẫn nhớ
Biển một bên và em một bên...”
(Trần Đăng Khoa)
Tin nhắn của bupbe...lúc 22h09’ ngày 01/3/07
“Biển vẫn cậy mình dài rộng thế...”
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 22h49 ngày 5/3/07
Đôi lúc tôi thấy ghét bạn. Và con cáo ẩn náu trong người tôi lại hiện ra với đôi mắt ti hí soi mói, với cái mõm nhọn nanh nọc và một quả tim đầy máu độc, con sói đấy nói: Hắn hơn ngươi nhiều, hắn giàu có hơn ngươi nhiều, cả khi hắn nói về một cuộc sống tăm tối thì cái cuộc sống ấy cũng giàu có hơn ngươi nhiều. Hạnh phúc ư? Bình yên ư? Nếu thứ ấy hắn không có thì hắn vẫn đang có một cái gì gần giống như thế đó thôi. Lúc này hắn đang tham gia một trò chơi xúc xắc cùng người, lúc lắc, đổ quân xúc xắc ra, rồi thì thế nào cũng lóc cóc tiến 1,2,3,4...ô vuông
trên bàn cờ. Dừng lại và buông tay ra, gấp bàn cờ lại. Ngươi có cuộc sống của ngươi. Cuộc sống ấy có hắn là bạn của ngươi hay không có hắn là bạn của ngươi cũng chẳng xi nhê gì. Mi đã quen ăn đủ mọi gia vị rồi kể cả thứ mùi vị nhạt thếch. Có gì đâu. Mà hắn cũng thế thôi, nếu người có đưa thứ gia vị gì cho hắn ăn thì với hắn, cái thứ ấy cũng làm gì đến mức khó nuốt. Buông tay ra cho rồi.
Lúc ấy tôi thấy ghét bạn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h54’ ngày 5/3/07.
Cảm ơn những ngôn từ đầy hình tượng ngụ ngôn ấy. Nếu tôi đúng như vậy, thì, tôi chẳng còn tư cách và nhân danh gì để nói với bạn về những vì sao trên bầu trời. Xin lỗi vì đã làm bạn phiền lòng.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 23h09 ngày 5/3/07
Nào ngủ đi thôi, khi ngủ chúng ta hồn nhiên lắm!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h54’ ngày 5/3/07.
ừ thì ngủ, chúc bạn ngủ ngon.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 8h30’ ngày 6/3/07.
Trưa mai tại phố Hàng Vôi tôi có cuộc gặp mặt các bạn tuổi học trò. Cái lớp 10A trường PTCN Hoàn Kiếm ấy ngày xưa thân thương lắm. Chia sẻ với bạn phút tương phùng.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 8h46 ngày 6/3/07
Trong số bạn cũ ấy có một bím tóc nào làm bạn xao xuyến đầu đời không nhỉ? Trời lạnh rồi, mặc ấm và kéo khoá kín cổ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 8h50’ ngày 6/3/07.
Có đấy, tôi vẫn còn giữ tấm hình với dòng chữ “Đừng bao giờ quên những người bạn gái này nhé”
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 9h04 ngày 6/3/07
Tối qua tôi có chuyện tức tối nóng giận. Tôi bực mình cả với bạn. Hẳn là bạn có trách tôi? Cũng đành vậy. Tôi chưa bao giờ có ý định nói những lời đó. Buồn! Ngày trước ông tôi có nuôi con chó ta được 7 năm. Cả nhà không ai quý chó, nhất lại là chó ta, trừ ông. Nó biết trông nhà, nghe lệnh chủ, phải cái...(thiếu tin)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h50’ ngày 6/3/07.
Sáng nay tin bạn gửi cho tôi bị thiếu, hãy gửi lại nhé.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 19h21 ngày 6/3/07
Thôi, không đọc được cũng là hay. Nếu đọc nó có lẽ bạn sẽ phật ý mất. Thế nên không nên đọc vào buổi tối. Tốt hơn hết là không cần đọc lại nó làm gì cả. Hôm nay trời lạnh. Từ hôm về nhà đến giờ mới được một ngày gió mùa se sắt dễ chịu quá!
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 9h49 ngày 7/3/07
Cây bàng thân thương góc sân trường, ôm ấp đám học trò trong vòm lá rộng. Cứ mỗi độ thu sang cây bàng chút lá, đám bạn lại ra vui vẻ đùa chơi. Cái ngày xưa ấy dắt tay nhau đi trong sân trường vắng, lượm lá bàng bạn bán tôi mua. Vô tư lắm tuổi hồn nhiên tinh nghịch, khúc khích tiếng cười, ánh mắt nhìn nhau. Cái ngày xưa ấy theo thời gian đi mất. Đám bạn giờ đã lớn, bước vào đời chộn rộn bán mua. Chẳng ai lượm lá vàng như xưa nữa. Cái ngày xưa ấy đi đâu?
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 9h54 ngày 7/3/07
“ Cái ngày xưa của cậu học trò Vũ Thành Thái cách cái ngày xưa của cô nữ sinh Phan Hoàng Lan khá xa. Chắc hẳn lòng bạn phải da diết nhớ hơn tôi. Hôm qua bạn nói sẽ đi gặp bạn học cũ làm tôi thấy háo hức thích lắm! Tôi thích lắm vì bạn đã kể với tôi. Ngày xưa tôi cũng là cô học trò nhiều kí ức. Mà ngày xưa cũng đã mười năm rồi đấy. Cái thời từ đó vô tư và phóng khoáng. Một cô bé xanh xao, khuôn mặt non choẹt bùng học trốn tiết, học dốt lại hay vặn hỏi khó thầy cô. Không chơi với bạn học giỏi chỉ hay nghịch ngầm. Chỉ vì nỗi hoa hoàng lan giống hoa móng rồng mà cậu lớp trưởng bị ghét hết cả năm học. Ngày chia tay còn tha cho một câu xao xuyến: Trông mắt bạn buồn tôi có lỗi gì không? Rồi cười nắc nẻ lắm đến giờ hễ gặp lại lớp trưởng còn lúng túng. Tôi ác nhỉ? Tôi vẫn nhớ từng chỗ ngồi, cái tên. Và bâng khuâng thật là sau lần bất chợt nghe trên đường bạn học cũ gọi: Hoàng Lan. Chỉ ngày xưa bạn học mới gọi thế. Thích lắm! Ngày xưa của tôi tròn vành vạnh Bạn yêu quý, trưa nay hãy sống thật như ngày xưa nhé! Rồi kể cho tôi nghe với nhé, cả vui, cả buồn, cả đầy ấm áp cảm xúc, cả thay đổi nhạt
nhẽo, cả da diết nhớ, cả lãng quên, cả bím tóc ngày xưa nữa. Tôi đang cười. Ôi, nếu như ngày xưa bọn mình là bạn học, thì đừng gọi Hoàng Lan là móng rồng sắc nhọn, thì đừng lén lút viết câu thơ: 
Tóc em rối và áo em đỏ lắm,
Em xa xăm như biển lạ lùng ơi!
Thì đừng học giỏi và cô gái đừng cười nắc nẻ....Ngày xưa nếu là bạn học nhỉ. Trưa nay bạn hãy thật như ngày xưa nhé.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h10’ ngày 7/3/07.
“Này trưởng ban tổ chức ơi, như trưa nay là vui lắm rôi, chỉ tiếc thiếu vài nhân vật nữa thì cuộc vui trọn vẹn. Đến lúc hát và khiêu vũ thi thiếu Phúc nếu không thì còn tuyệt vời nữa”
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 17h37 ngày 7/3/07
Nói lại chuyện cũ về Phúc đi. Mấy đứa kia sao không về nhỉ? Hôm nay Thắng nói chuyện với ai nhiều nhất? Nhìn ai nhiều nhất?Nhớ đến ai ngày xưa nhất?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h21’ ngày 7/3/07.
Người tôi muốn nói muốn nhìn, muốn...lại không có mặt, người ấy đi công tác. Tiếc quá, còn P là cô bạn bây giờ được phong làm lớp trưởng. Tuổi hồng đã qua, nhưng kí ức về nó vẫn mãi xanh bạn nhỉ? Mai tôi sẽ kể cho hoa móng rồng nghe.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h37’ ngày 7/3/07.
Ngày xưa ấy đã qua còn đâu, cùng mây trôi rất xa bao mơ ước...
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 19h36 ngày 7/3/07
Tháng tám mùa thu năm 1997, lỗi hẹn mười năm sau họp lớp cũng vào mùa thu, để nhìn lại một chặng đường thay đổi. Từ ấy những cánh hoa lá cỏ theo gió bay đi. Đã 10 năm rồi đấy. Mùa thu này, biết còn góp mặt móng rồng nữa không? Mai tôi muốn bạn kể về bím tóc vắng mặt ấy. Là tôi thấy ghen tị.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h55’ ngày 8/3/07.
Tình tuổi học trò thoáng như một làn sương mỏng, nó tinh khiết như giọt nước mắt học trò và không bao giờ trở lại.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 9h57 ngày 8/3/07
Bím tóc ngày xưa có đẹp không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h21’ ngày 8/3/07.
Cái đẹp ngày xưa không như bây giờ đâu, với mình thì sự dịu dàng đã là đẹp rồi. Nếu được cả nét mặt và hình thể nữa thì tuyệt vời. Bạn O của tôi không sắc sảo đâu. Mà nó là kỷ niệm rồi bạn ơi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h31’ ngày 8/3/07.
Bạn đẹp thuộc nhóm nào nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 10h34 ngày 8/3/07
Ưm, tôi không có núm đồng tiền, không có mắt nai, không có răng khểnh, không có bờ môi mơ mộng. Tôi có đường lông mày và viền mi rất đậm nhưng lại sở hữu đôi mắt một mí. Miệng mỏng chứ không đầy đặn nhưng lại có đường gờ viền môi. Chỉ nhìn một thoáng là người quen xưa của bố mẹ tôi nhận ra ngay con của bố Hữu, vì
tôi thừa hưởng cái mũi thẳng tắp gọn nhỏ rất đặc biệt của bố. Và cả mái tóc quăn nhẹ làn sóng, làn da rất trắng, xanh xao. Không sắc sảo chẳng đằm thắm. Không rực rỡ mà cũng chẳng mặn mà. Rõ ràng cũng chẳng hề dịu dàng. Người ta nói tôi ưa nhìn, có người nói tôi thanh tú, bạn bè nghệ sĩ của bố nói tôi phá cách, duyên ngầm. Họ làm tôi phân vân. Có lúc tôi kiêu căng nhận mình là đẹp. Có lúc tôi thấy mình góc cạnh thôi. Tôi vẽ tôi bằng lời cũng khá hình tượng đấy nhỉ. Chẳng cần ảnh chụp, chẳng cần trỏ áo xanh áo đỏ bạn vẫn nhận ra tôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 11h02’ ngày 8/3/07.
Nét đẹp ấy giống như Hà Kiều Anh bạn nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 11h25 ngày 8/3/07
Ngày xưa lớp trưởng nói tôi là hoa móng rồng. Tôi giận ghê gớm. Gần chục năm gặp lại, lớp trưởng nói hoa móng rồng có hình dáng, hương thơm nhang nhác giống lan nên mang tiếng là đẹp, nhưng vướng cái tên nên mang tiếng sắc nhọn. Chẳng ai mấy khi nhận ra nên cứ lẫn lộn chúng với nhau. Và người ta chỉ thích tên hoa Hoàng lan chứ không mấy thích tên hoa móng rồng. Riêng cậu ấy thích. Nghe xong tôi lại cười nắc nẻ. Ngày xưa ấy tôi bốc đồng giao du và luôn cười nắc nẻ với cậu ấy. Gìờ vẫn thế, dù tôi đã thay đổi, hình như đã dịu dàng hơn. Nhưng tôi vẫn cứ là móng rồng sắc nhọn với mỗi lớp trưởng. Cô bé vô tâm bồng bột ham chơi ngày xưa lại là người hoài cổ nhất và lớp trưởng học giỏi lúng túng ngày nào giờ đã quen bon chen phỉnh nịnh, ra oai và đắc ý, có người nói lớp trưởng thành đạt và khôn ra. Nhưng lớp trưởng cũng hoài cổ.
Ngày xưa ơi! Vì thế, tình học trò đẹp vì nó thơ bé trong lành, tình ấy mong manh vì đứa trẻ phải lớn lên, va quệt và thay đổi. Cái ngày xưa ấy không đi mất mà con người cứ dần dần bước xa khỏi nó.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h18’ ngày 8/3/07.
Hôm nay đọc lại các tin nhắn của bạn, mới thấy Hoàng Lan là một cô gái thông minh, bướng bỉnh. Chỉ làm theo mình nghĩ mà ít chịu ảnh hưởng hay tác động ở bên ngoài. Đó cũng là điều hay nhưng cái giá phải trả cũng khá đắt.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 14h46’ ngày 8/3/07
Bạn ơi thỉnh thoảng chảy máu cam có là triệu chứng đáng ngại không? Có phải bệnh là bệnh gì không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h02’ ngày 8/3/07.
Chảy máu cam thông thường là do huyết áp thành mạch quá cao nên gây ra hiện tượng đó. Bạn ăn uống tránh những đồ gây nhiệt trong người. Tăng cường rau xanh và hoa quả tươi mát. Nếu bị thì lấy đá lạnh chườm lên mũi là được. Đây là hiện tượng bình thường. Uống vitamin C và B1 bạn ạ.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 15h11’ ngày 8/3/07
Vậy à, thế là dạo này tôi bị nóng trong rồi. Từ tết đến vừa nãy bị 3 lần. Trước có bao giờ thế đâu. Sợ ơi là sợ. Tưởng lại bệnh tật thì chắc chết. Phù, may quá! Bạn là người lớn có khác. Hay thật đấy. Vừa nãy tôi tưởng mắc bệnh trong phim. Sợ lắm! Tôi sẽ uống thuốc luôn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h40’ ngày 8/3/07.
Trong kí ức của bạn, có lớp trưởng học giỏi và...chẳng biết gì cả! Kêu ông thần thời gian cho tôi được nhập vai đó nhỉ? Tôi sẽ làm cho nó có kết cục khác đi.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 17h09’ ngày 8/3/07
Lớp trưởng học giỏi không biết gì và học sinh trung bình giả vờ chậm hiểu. Đến nay anh thanh tra hiểu đời và cô phiên dịch chững chạc vẫn cứ kẻ lúng túng bẽn lẽn, kẻ giả vờ lớ ngớ. Chẳng đối mặt nhau bao giờ, như 2 cái xe máy chạy khác vận tốc trên các con đường liên tiếp thi nhau chuyển sang đường 1 chiều của Hà nội. Ha.. ha cuộc đời dòng sông lớn đầy nghịch lưu.. Nếu ngày xưa có chàng lớp trưởng biết đi lang thang thay vì làm toán, biết hát tình ca thay vì nhắc nhở, biết ngồi kề bên dưới gốc bàng xanh um lá thay vì làm giúp bài kiểm tra. Nếu ngày xưa có chàng lớp trưởng biết làm tắt nụ cười tinh quái. Nếu ngày xưa có chàng lớp trưởng đừng vì cô bé xa xăm như biển lạ lùng. Biển thất thường lắm lắm. Nếu ngày xưa...thì cô bé mãi đẹp như tuổi 17 non choẹt.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h39’ ngày 8/3/07.
Thay vì đối đáp trả lời bạn trong tin nhắn này. Tôi muốn Lan nghe “Thôi đừng chiêm bao” do Lệ Quyên hát. Tường Văn đã nói đúng trong câu chuyện này.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 17h57’ ngày 8/3/07
Bạn này hãy nói sự thật cho tôi nhé! Nói như bạn thật sự nghĩ ấy. Nói bằng cảm nhận và đánh giá của người đàn ông trong bạn. Có phải tôi chỉ có thể là một người tình hơn  là một người vợ? Người đàn ông sống cùng với tôi sẽ hạnh phúc được không? Liệu với con người tôi thế này, có thể duy trì, nuôi dưỡng một cuộc sống gia đình không? Tôi sai thật sự ở chỗ nào?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h17’ ngày 8/3/07.
Ai được làm chồng của bạn, người ấy hạnh phúc và tự hào về nó. Bạn là người phụ nữ khéo tay, sắc sảo, biết thu vén việc nhà và sẽ dạy con nên người. Bạn ít nói và đừng tỏ ra bức xúc trong mọi câu chuyện thì tuyệt vời lắm.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 18h30’ ngày 8/3/07
It nói, làm được. Còn phần kia... A, tối nay tôi đi hát, sẽ chọn bài của Tường Văn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h44’ ngày 8/3/07.
Bạn có nhiều cái giống mẹ tôi lắm, ngày xưa bà là hoa khôi của phố Hàng Lược. Chúng tôi rất sợ nghe mẹ nói dù là chuyện cỏn con. Những dự tính của mẹ đều hoàn hảo.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 18h45’ ngày 8/3/07
Ha ha...Nhi cũng thế! Sợ mẹ nói! Ha ha ...
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h48’ ngày 8/3/07.
Chúc bạn một đêm thật vui và mãn nguyện. Khi nào về ta sẽ nói chuyện nhé.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 18h51’ ngày 8/3/07
Tối nay giữa mọi người tôi sẽ hát nhiều hơn nói.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 13h25’ ngày 9/3/07
Cả tuần hoang mang, thế là ngã ngũ. Chia sẻ với bạn thất bại nặng nề nhất trong công việc.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h38’ ngày 9/3/07.
Tôi cũng chưa tường tận về công việc và mức độ thiệt hại chỗ bạn. Tuy nhiên vẫn còn nhiều cơ hội và thời gian để khắc phục và phát triển. Bạn đừng buồn và bi quan.
Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 13h46’ ngày 9/3/07
Con người thế nào công việc thế ấy-Trả giá đắt, chịu đựng được. Chỉ muốn nói bạn nghe thôi. Sẽ tươi tỉnh mà. Làm việc thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h57’ ngày 9/3/07.
Tôi đã bị vấp ngã, trắng tay nhiều lần vì công việc và công danh cũng phù du. Cái hay nhất là biết đứng dậy đi tiếp. Biết làm lại. Thế là lại tìm lại, lấy lại...
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h06’ ngày 10/3/07
Ngã tư Bà Triệu-Lê Đại Hành ai đổ dầu nhớt ra đường. Tôi và nhiều người khác bị “xoè cánh”. Hai đầu gối đau ê ẩm. Lâu lắm mới được vậy.
      Tin nhắn của bupbecuky1980 lúc 10h16’ ngày 10/3/07
Bạn nhìn đường mà đi. Đừng ngã nữa. Xương cốt không còn như xưa đâu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h24’ ngày 10/3/07
Uống với mình ly cafe, ta quên đi phiền muộn.
       Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h43’ ngày 10/3/07
 Bạn vừa gọi cho tôi à? Chết rồi, Lan tưởng thằng Tuấn giao dịch gọi cho tôi lên tôi gọi đến nhà bạn rồi. Xin lỗi bạn lỡ tôi làm phiền. Tôi đang gặp trục trặc nên bất cứ số đt lạ nào tôi cũng kiểm tra lại.Số máy bàn vừa rồi là của nhà chồng cũ tôi. Bạn đừng gọi. Tôi đang gặp rắc rối, sẽ không liên lạc với bạn ít ngày. Đừng lo cho Lan.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h44’ ngày 10/3/07
Không sao đâu, mong bạn khắc phục được trục trặc này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h08’ ngày 12/3/07
Tôi vẫn muốn phủ lên bạn toàn niềm vui. Thế mà...thật rõ chán. A! Có điều này. Vô tình nghe giọng Quang, tôi thấy thành quả của bạn mỹ mãn lắm. Không nịnh đâu. Tôi đoán, nếu đã là chàng trai, cậu ấy hẳn phải cao lớn mạnh mẽ hơn bố. Và ngoan.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h22’ ngày 12/3/07
ừ, cháu ngoan lắm. Từ nhỏ đã không biết khóc. Đi học thầy cô khen. Tôi chưa phải lo nghĩ về học tập của con. Bây giờ lớn rồi ít nghe lời bố.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h32’ ngày 12/3/07
Chỉ cần ngoan. It nghe lời bố là rất đúng. Như thế càng yên tâm, mà cũng có nhiều dịp tủm tỉm cười. Giống tôi mỗi khi nghe lỏm chuyện bố con nhà hàng xóm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h36’ ngày 12/3/07
Bạn quái lắm Hoàng Lan ạ!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h38’ ngày 12/3/07
Thật! Nghe họ nói chuyện thèm không chịu được. Bạn không biết được đâu. Vì bạn sẵn có mà.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h43’ ngày 12/3/07
Tên bạn gắn với Hà Nội qua nhạc phẩm “Em ơi Hà Nội phố” bạn có biết điều này không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h45’ ngày 12/3/07
Biết. “...Ta còn em mùi Hoàng lan...”
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h52’ ngày 12/3/07
Khi ấy không thể gọi khác đi được. Đúng không bạn?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h54’ ngày 12/3/07
Hãy truyền lại cho Quang nét tinh tế bạn có.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h04’ ngày 12/3/07
Tôi rất tự hào vì đời đã cho tôi một người bạn, như Hoàng Lan.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h05’ ngày 12/3/07
Tôi tự hào, vì mình luôn được đẹp, trong lòng bạn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h04’ ngày 12/3/07
Lạ lắm! Lúc này, lúc khác, lại cảm giác, ta đã từng thoáng gặp nhau. Thoáng qua. Tôi cứ linh cảm hình như bạn đã đi qua, cái nhìn ngừng lại ở tôi một lúc, và tủm tỉm cười. Cách đây 4 tháng. Không biết có phải bạn không. Nhưng lạ lắm. Tôi luôn có cảm giác tôi từng nhìn thấy bạn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h13’ ngày 12/3/07
Qua những lần mình trò chuyện, tôi thấy chúng ta gần nhau lắm, từ ký ức cho đến hiện tại. Có thể ta đã gặp đã thấy nhau qua tâm tưởng. Đó là điều kỳ diệu của sự đồng cảm.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h30’ ngày 12/3/07
Đêm nay, tôi sẽ bắt đầu lật những trang đầu tiên của văn học Nhật. Khởi đầu từ Kawabata.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h36’ ngày 12/3/07
Ngày xưa đi học tôi sợ 3 tháng hè dài lê thê. Mới nghỉ thì háo hức chơi bời phá phách. Sau thì chỉ mong được đến trường để học để gặp lại bạn bè thân thương. Có lần, quần áo chỉnh tề rồi đến trường khi hè chưa hết. Đi quanh gốc bàng xù xì trong sân trường vắng lặng. Rồi bâng khuâng thương nhớ mơ hồ, chỉ mong được vào lớp để học, để phá phách, đùa chơi. Tôi khác người ở chỗ này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h47’ ngày 12/3/07
Tôi yêu gốc bàng đầy sâu róm, thích hít mùi lạ, mùi quả chín. Tôi khóc mướt khi ông ngoại chặt gốc bàng trước cửa. Xa tuổi học trò nhớ nhất vòm lá mùa thu. Tôi nhớ nếp sống cũ, thói quen cũ, nhớ những cái cũ không nói được bằng lời dù tôi nhiều ngôn từ. Chẳng còn lại gì nữa rồi, chỉ còn biết khóc thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h56’ ngày 12/3/07
“...Ngoài kia hoa phượng rụng rơi tơi tả. Dư âm làm sống lại đời ta, dù ngăn cách nhớ hoài ngày qua...”
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h14’ ngày 12/3/07
Tôi tệ lắm. Ngày trước thông tin lạc hậu, tôi tung tin: “Ngày mai lớp tập trung để nghe phổ biến đi thăm quan” Rồi các bạn lục tục kéo nhau đến trường dài cổ ngóng chờ. Sau đó tôi đề xuất: Ra bãi giữa sông Hồng chơi, đến xẩm tối mới về.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h32’ ngày 12/3/07
Tôi bướng lắm. Thi đến màn ứng xử, câu hỏi là: Theo em, người phụ nữ Việt nam truyền thống và hiện đại cần có phẩm chất gì? Tôi nói: Sách đã trả lời và nhiều người đã trả lời trước em rồi. Em chỉ muốn làm được thôi. Trượt. Tôi luôn bị xem là ngịch ngầm, thế là thành học sinh cá biệt. Có phá phách gì đâu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h43’ ngày 12/3/07
Tôi muốn được vào lớp học, thì mẹ tôi phải đến trường gặp BGH và GVCN để cam kết thì tôi mới được học. Mà năm nào cũng thế, ăn đòn nhiều vẫn không khá. Hạnh kiểm khá là đồ xa xỉ của tôi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h52’ ngày 12/3/07
Hai lần tôi xuýt lưu ban-Mẹ bật khóc. Tôi như quả bóng bơm căng sắp nổ. Mẹ như quả bóng xì hơi. Mẹ nói tôi lý luận. Mẹ khóc, tôi thua. Ghét nhất nói xin lỗi. Tôi học, mẹ thi. Mẹ nhỏ bé, sướt mướt mà đầy sức mạnh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h11’ ngày 12/3/07
Mai ta tiếp tục, bây giờ nghỉ thôi. Chúc bạn ngủ ngon
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h11’ ngày 12/3/07
Bạn ngủ ngon!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h14’ ngày 14/3/07
Chào buổi sáng. Thời tiết này có làm bạn thấy khó chịu không? Trời đất sũng nước làm gì cũng khó.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h20’ ngày 14/3/07
Trời đất, thân mình. Cảm giác không sạch sẽ, sáng sớm đi bơi cho thoả. Lạnh thấu mà không thoát được sự nhớp nhúa. Tôi khó ở quá!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h50’ ngày 14/3/07
Mấy ngày này người bình thường cũng còn khó ở nữa là. Tôi mong bạn luôn vui khoẻ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 14h26’ ngày 14/3/07
Nắng rồi này! Mưa gió mãi bạn làm công trình bất tiện lắm. Tôi khoẻ từ đời nào rồi. Làm mình làm mẩy thôi. Thấm tháp vào đâu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 14h34’ ngày 14/3/07
Ư, hết mưa hết gió, trời ửng hồng. Một cái gì đó trong lòng phơi phới. ước gì được đi chơi đồng nội.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 14h26’ ngày 14/3/07
Đêm qua nằm miên man chợt loé lên lời bài hát hồi bé được nghe. Thấy mình tài ghê. Bài hát đom đóm. Gía bạn cũng biết. Để tôi hát bạn nghe. Một tối không mưa.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h01’ ngày 14/3/07
“...Đom đóm bay ra chiều hôm thật nhiều...Đom đóm ơi bay như ngày xưa”. Cũng mong một ngày đẹp trời được nghe bạn hát đom đóm, và nhiều bài nữa.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h01’ ngày 14/3/07
Ôi, bạn tôi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h11’ ngày 14/3/07
Tôi muốn: “Trong chuyến du hành qua cuộc đời, Từ bờ này tới bờ kia. Tôi và Lan sẽ còn gặp nhau...” (R.Tagore)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h15’ ngày 14/3/07
Tôi sợ bạn lắm! Càng ngày nỗi sợ càng lớn! Làm sao bạn biết được. Trời ơi, tôi chỉ muốn bạn đừng có thật.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h34’ ngày 14/3/07
Bạn ơi, sao lại thế nhỉ? Lẽ nào ký ức, kỷ niệm như một cuốn phim và những âm thanh dội từ kỷ niệm dội về. Lại có lỗi với ngày hôm nay? Tôi sẽ là không thật nếu cuộc nói chuyện giữa Lan và Tôi, như ta nói với các vì sao, khi ấy ta sẽ thấy thanh thản đến lạ lùng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h51’ ngày 14/3/07
Bạn đọc Blog của tôi viết chưa?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h55’ ngày 14/3/07
A, tôi đã từng bị cảnh cáo toàn trường ĐHXD vì “tuyên truyền văn hoá uỷ mị, độc hại” thì làm sao lại không biết những bài hát đó?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h03’ ngày 14/3/07
Bạn không thể giữ gìn cho tôi sao? Gĩư gìn cho tôi những ngày tháng này, ngắn ngủi, xáo trộn, cô độc. Bạn không thể trao cho tôi sao? Để tôi được tự mình dứt bỏ. Bạn không thể chờ đợi vì tôi sao? Để tôi không còn một vướng víu nào nơi này nữa, đến khi tôi gặp bạn rồi tức khắc ra đi. Bạn không thể quên tôi ngày sau đó sao? Để tôi được là ngôi sao băng thôi. Bạn không thể hiểu được người đàn bà trong tôi sao? Để tôi thoát được tham lam ích kỷ,nỗi cay đắng muốn chiếm hữu, cả sự yếu đuối. Bạn không thể nhận thấy tôi luôn cố gắng để bạn sẽ chỉ nhớ về tôi như kỷ niệm mờ ảo càng dễ quên. Không nhận thấy tôi không muốn biết cuộc sống thực tại của bạn để không thể quay về gặp bạn sao. Bạn không thể giúp tôi nói ít sao? Bạn không thể hiểu tôi sao? Vì bạn đã nghĩ tôi sắc sảo...
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h06’ ngày 14/3/07
Bạn không biết tôi khóc sao?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h20’ ngày 14/3/07
Tôi yêu em, một tình yêu tinh khiết, tôi luôn cho em là thiên thần. Vì thế, tôi sợ một ngày nào đó không có em. Ai sẽ ru tôi ngủ? Như em đã ru tôi. Hãy tha thứ cho tôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h02’ ngày 14/3/07
Tôi sẽ giữ mãi câu chuyện này trong hồn tôi. Và luôn nhớ về Hoàng Lan như nhớ về tình yêu đầu. Tôi sẽ không bao giờ để Hoàng Lan phải bận lòng khi nhớ về tôi. Bạn có bằng lòng không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 17h24’ ngày 14/3/07
Mình sẽ không bao giờ nói cám ơn và xin lỗi nhau nhé
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h29’ ngày 14/3/07
Ư, sẽ không bao giờ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 00h49’ ngày 15/3/07
“Nửa đêm em thức dậy
Nghe ngọn gió phương này thổi sang phương ấy
Đấy là hồn anh đang thở đêm đêm
Đi giữa đất trời đến hát ru em” (Ngọn gió – Chính Hữu)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h49’ ngày 15/3/07
Hãy để cho lòng biển được dịu yên đi. Đừng khơi những con sóng dậy.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h07’ ngày 15/3/07
Em thân yêu. Đêm qua em ngủ có trọn giấc không? Tiếng khóc và những giọt nước
mắt em cho anh một đêm thao thức miên man. Anh yêu em như cuộc đời mình.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h09’ ngày 15/3/07
Mình bắt đầu xa nhau rồi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h15’ ngày 15/3/07
Anh không biết dối lòng mình.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h21’ ngày 15/3/07
Lòng em lạnh từ lâu. Tim em đầy máu độc. Anh chỉ hâm nóng được kí ức em. Anh chỉ đánh thức cô bé ngày xưa dậy. Người đàn bà trong em thì... em không còn ham muốn gì. Em không làm xáo trộn cuộc sống của con anh. Cũng không còn sức lực để quăng quật mình như trước...Anh dần quên em đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h30’ ngày 15/3/07
Anh yêu em vì cái nghiệt ngã mà em chỉ là người vô tình gánh chịu. Hoàng Lan còn trẻ lắm! Lẽ nào em phải chịu những bất công và sự vô đạo của cuộc đời này? Chiều nay anh quay  lại BN sau dự đám cưới ở phố Quán Sứ. Đừng vậy nghe em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h55’ ngày 15/3/07
Nếu có thể được, coi như bạn chưa đọc, chưa thấy những dòng chữ ấy. Bỏ đi một đoạn chưa đúng lúc, trong câu chuyện giữa Lan và tôi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h14’ ngày 15/3/07
Tôi không muốn xáo trộn thực tại của bạn. không muốn lợi dụng bạn để chống chọi nỗi cô đơn. không muốn làm bạn dù chỉ lẻ loi đau. không muốn trao không muốn nhận. Bạn đã hứa rồi mà. Sao bạn ác thế.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h23’ ngày 15/3/07
Tôi đang làm theo ý muốn của thiên thần trong tim tôi. Tôi đau lắm chứ bạn!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h03’ ngày 15/3/07
Tôi đã đi tìm cả thời gian dằng dặc một người như bạn để mà yêu, để mà dựa vào, để khóc. Như yêu bố, như được dựa vào bố, như khóc vì bố. Chẳng cần biết bạn xấu đẹp, bạn già trẻ, bạn là ai. Tôi vẫn biết bạn là người ngày xưa tôi đi tìm. Tôi không đau sao. Nếu tôi mạnh mẽ trước bạn, tôi cần gì phải che kín mình để bạn không thể tìm tôi. Tôi đã kiêu hãnh gặp bạn từng ngày. Dẫu cần phải đòi gặp bạn một lần rồi chạy trốn. Bạn đã hứa rồi mà. Sao bạn ác thế.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h14’ ngày 15/3/07
Với thiên thần, tôi là người suốt đời đi theo để chiêm ngưỡng, để bảo vệ, để che chở và sẵn sàng xả thân. Lẽ nào tôi lại làm điều ác, làm điều tệ bạc.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h52’ ngày 15/3/07
Lúc này trời BN đen kịt, sũng nước. Hồi chiều thấy khô ráo đã mừng. Ai dè lại trở gió lạnh, tí tách mưa rơi. Không biết lúc này Hoàng Lan đang làm gì nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h15’ ngày 15/3/07
Vô duyên, nói cứ như không ý. Mưa sậm sượt. Bảo là mưa xuân đấy. Thôi thì chịu đựng vì cây cối và côn trùng. Chứ trong nhà rườn rượt nước. Tôi vừa phi xe ra đường, ướt nhoèn nhoẹt. Về cho xong.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h24’ ngày 15/3/07
Mưa rơi từng giọt mưa rơi
Lòng ai có lạnh như tôi thế này?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h43’ ngày 15/3/07
Lần đầu tiên nói chuyện với bạn, tôi nhắc đến bài thơ của Lưu Quang Vũ. Bài thơ về mưa gió. Tôi chỉ thích những cơn mưa dữ dội. Cái Nhi lúc nãy gọi điện, bắt chước giọng mẹ: Ngoài kia mưa gió tơi bời. Tôi phì cười: mưa này có tơi bời đâu con. Rồi thì nó nói rả rích, thánh thót, tí tách, xì xì. Con bé đang tập dùng từ. Đi nắng, mồ hôi lấm tấm cánh mũi, nó cởi mũ ra, quệt mấy lọn tóc quăn trước trán, cong môi lên: nóng phì phì mẹ nhỉ? Nó thích học mẹ nói những từ láy. Tôi nịnh nó: con vừa vừa đau, con cháu cháu, cháu cháu yêu. Nó thuộc đi khoe khắp cả
nhà. Cái gì nó cũng biến thành từ láy: Mẹ cất cho con đôi dép dép, mai mẹ mua cho con cái bút bút. Bạn ấm lên chưa?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h31’ ngày 15/3/07
Rơi rơi...dịu dịu rơi rơi
Trăm muôn giọt nhẹ nối lời vu vơ.
Tôi tưởng như đang nghe Lan Nhi đọc câu thơ này. Tôi thấy...ấm lên rồi!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h31’ ngày 15/3/07
Bạn có trách tôi không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h34’ ngày 15/3/07
Không khi nào!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h36’ ngày 15/3/07
Uống một chút nước. Ngủ đi. Đừng mở cửa sổ, đêm nay nhiều hơi ẩm ướt.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h42’ ngày 15/3/07
ừ, đọc nốt mấy trang Cách đồng bất tận...rồi ngủ. Bạn cũng ngủ đi.

Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h23’ ngày 17/3/07
...” Quãng đời tôi, tàu đêm vắng không người, vẫn lặng trôi. Hoa nào mà không phôi phai sắc hương, mối tình nào mà không gây vấn vương...”
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h00’ ngày 17/3/07
Đọc xong Cánh đồng bất tận, tôi thấy như loài người bỏ quên một bày đàn của mình nơi đồng hoang đó. Họ sống theo bản năng loài vật nhưng lại ác hơn con vật, vì họ có suy tính của con người. Tập truyện về những phận người kiếp sống nơi đồng hoang vu như thời hồng hoang.Ngọc Tư viết quá thật. Nên quả đắng này làm một ít người làm chính trị nổi giận.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h28’ ngày 18/3/07
Những ngày này, tôi nhớ bạn vô cùng! Không biết lúc này Hoàng Lan đang làm gì nhỉ? Tôi nhớ bạn!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h00’ ngày 18/3/07
Bạn nói: Bạn ở phố nghèo. Vậy phố ấy ở đâu và tên phố là gì? Tôi cũng ở phố nghèo mà!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h19’ ngày 18/3/07
Tôi đã cố gắng để lùi ra xa mấy ngày, mà...sao bạn ác thế cơ. Tôi ở một ngõ phố ang ang tiếng người già rên rỉ, tiếng hét hò của bọn choai choai, tiếng xoe xoé các cặp vợ chồng chửi nhau bữa cơm rồi hả hê như không cùng bữa cơm, ngõ phố nghèo đầy rẫy suốt hai bên con đường Giải phóng. Mà con người có giải phóng được đâu. Bạn để tôi một mình lúc này đi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 8h25’ ngày 19/3/07
Một tiếng nữa là đến lúc đối mặt với cả ngày dài căng thẳng lắm. Tôi sợ! Sao như cả thế giới này chống lại tôi. Bạn hãy cầu nguyện cho tôi. Chắc bạn có đức tin. Tôi sợ lắm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 8h58’ ngày 19/3/07
Dù có xảy ra điều gì. Hoàng Lan vẫn mãi là người tôi nhớ thương. Cầu mong những điều tốt lành nhất đến với bạn. Chúc bạn vượt qua những thử thách, khắc nghiệt. Có gì thì cho Thái rõ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h01’ ngày 19/3/07
Chỉ cần có bạn thế này thôi. Là đủ lắm rồi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h05’ ngày 19/3/07
Hãy can đảm và trí tuệ để chiến thắng. Tôi tin bạn sẽ làm được.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h13’ ngày 19/3/07
Hãy sắp xếp mọi việc theo trình tự logic nhất và chỉ duy nhất hành động và phát ngôn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h17’ ngày 19/3/07
Tôi sẽ không yếu đuối đâu. Tôi trút nó với bạn rồi. Tôi sẽ trở về, ổn thôi.
(Tối hôm nay Hoàng Lan gọi điện cho tôi, nàng nói đến một tiếng mười phút về tất cả các vấn đề mà hai chúng tôi đề cập tới. Cuộc nói chuyện của hai người bạn xa cách nhau qua bức tường vô hình thật thú vị và đầy xúc động. Đang nói chuyện thì Hoàng Lan có khách đến nhà...và câu chuyện dừng ở đó lúc 22h07’)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h09’ ngày 19/3/07
Bạn à! qua rồi, đã có tin, ổn rồi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h16’ ngày 19/3/07
Ôi thế là bạn tôi đã vượt qua thử thách. Chúc mừng thắng lợi này.A! tôi nhớ ra tên thuốc bổ rồi: Hyđrozon, hãy cho Lan Nhi uống nhé.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h26’ ngày 19/3/07
Mai tôi sẽ là Lan nghịch ngợm ngày xưa. Sẽ hát bạn nghe những bài bé tý. Đêm nay bạn ngủ ngon. Tôi hứa sau đây sẽ thật ít nói đến nỗi buồn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h40’ ngày 19/3/07
Hãy để mọi vấn đề thật rõ ràng và có kết luận chính thức. Khi ấy niềm sung sướng và hạnh phúc của Hoàng Lan là vô biên.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 07h38’ ngày 20/3/07
Tôi biết một chuyện thế này: Bà Mùi là người buôn ma tuý, khi ổ nhóm bị CA phát hiện, bà ấy kịp thời tẩu tán tang vật và tài sản. Sau nhiều ngày lấy cung mà không kết tội được bà ấy. Cán bộ điều tra nói: Chị không có gì phải lo cả, ngày mai chị về thì đừng có tham gia buôn bán ma tuý nữa. Làm ăn cho đúng luật! Khi nghe điều tra viên nói vậy, bà Mùi sướng quá và nói: Thôi em sợ lắm rồi! Về nhà em cạch đến già. Khi ấy lệnh tạm giam được đưa ra, bà ta buộc phải kí và án phạt là 18 năm tù. Nghe nói bà ấy thành người dở hơi ở trong tù. Tôi kể câu chuyện này cho bạn thân thương của tôi, với lời nhắn của lịch sử: Hỡi loài người, ta yêu người nhưng hãy cảnh giác!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 07h55’ ngày 20/3/07
Bạn! Tôi không ăn kẹo của họ đâu. Củ khoai phải ra tay chứ. Tôi hứa là tôi ổn rồi. Chỉ yếu ớt với bạn thôi. Không ai bắt tôi ngồi một chỗ được. Bạn tin tôi nhé.
(Sau một tối nói chuyện cả tiếng đồng hồ, kết thúc là tiếng khóc nức nở của Hoàng Lan, nàng ân hận về những tháng năm đã sống phí sống hoài, bị giày vò bởi những khổ đau và mất mát. Tôi không chịu được nổi tiếng khóc ấy, nó như tiếng súng trong lòng tôi, và câu hỏi tại sao lại thế hả người ơi? níu chặt tôi lại với em.)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h02’ ngày 20/3/07
“Ngủ đi em mộng bình thường. Ru em sẵn tiếng thuỳ dương đôi bờ. Ngủ đi em, ngủ đi em”
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h08’ ngày 20/3/07
Anh hứa sẽ không bao giờ tìm Em. Nhưng khi Hoàng Lan gọi, thì dù ở chân trời góc bể. Anh cũng tìm về.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h15’ ngày 20/3/07
Lan ơi. Bố mẹ chỉ có mình em thôi à?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h34’ ngày 20/3/07
Lời đề nghị của Em như tiếng súng nổ trong tim Anh, trời ơi, sao Em nỡ vậy?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h58’ ngày 20/3/07
Em sống để nhìn con. Em làm mẹ thật đốn mạt. Nhục nhã cho con em khi lớn lên. Người ta nhìn nó thế nào. “Nó giống cái nòi giống nhà nó” Em vô cùng đốn mạt, Anh ơi...Em ân hận lắm. Sao Anh biết Em làm gì. Sao Em không lướt qua Anh vài dòng rồi thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h15’ ngày 20/3/07
Qúa khứ dù là vinh quang hay tủi nhục, hạnh phúc hay khổ đau cũng là cái đã qua, đã ở phía sau rồi. Em hãy quên nó đi và kiêu hãnh bước tiếp. Đứa nhỏ lớn lên trong yêu thương vỗ về của mẹ. Chính nó là ngọn lửa trong lòng em. Hãy tin Anh nói đi và lau nước mắt, hãy nở nụ cười nhẹ nhõm, giấc ngủ ơi hãy đến với Hoàng Lan nhẹ nhàng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h26’ ngày 20/3/07
Anh đang rơi nước mắt đây này, yêu Anh và thương Anh thì tiếp tục tranh đấu với số phận và hoàn cảnh Em nhé. Không buông xuôi và đầu hàng.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h08’ ngày 21/3/07
Sao Anh lại cô đơn đến thế hả Anh? Sao đến nỗi phải đau vì thứ ảo ảnh thế này.
Em chẳng mang vệt nắng nào cho Anh. Em tồi tệ quá. Anh cô đơn đến thế sao Anh. Đọc “Người đẹp say ngủ” Em xót xa lắm. Em muốn gọi Anh từ khi đấy. Nhưng muộn mất rồi. Em thương Anh mà, yêu thì Em không biết được, cảm giác đấy Em không biết, nhưng Em không hoài nghi Anh, không hoài nghi Anh. Em tin Anh mà. Nhưng Em không làm được nữa rồi. Em đã cạn hết năng lượng làm mẹ, làm vợ, cạn cả năng lượng đàn bà. Còn một quá khứ tồi bại, Em vẫn đeo đẳng trả nợ. Còn một hiện tại khốn nạn Em mang từ hôm nay. Em làm gì được cho Anh. Bắt Anh đeo đá cho Em ? Còn thực tại Anh đang sống. Nỗi đau Anh cũng thành thói quen rồi. Thay nỗi đau này
bằng nỗi đau khác cay đắng hơn? Còn con trai anh. Sao đã lớn quá. Lớn quá rồi. Em không làm gì được. Rồi Em cũng xa Anh mà. Sao A phải đau vì Em thế. Em  chỉ như ảo ảnh. Anh đau làm gì. Sao Anh sống buồn như thế. Em thương Anh mà. Em muốn trao cho Anh nhiều lắm. Nhưng ngày mai, Em làm sao kể được với Anh cái thực tại Em sẽ sống. Anh sẽ ghê tởm Em. Mà Em không nói dối Anh được. Sao Anh phải nhớ về một đứa như Em. Em thương Anh mà, Em tin Anh mà. Nhưng Em không làm được. Em làm gì được gì cho Anh bây giờ!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 00h26’ ngày 21/3/07
Em làm được! Hãy là Hoàng Lan của ngày xưa, hãy là Hoàng Lan của bây giờ, trở về sau những hành trình mơ ước tan hoang. Miễn là Em biết làm lại biết sống vì cái tốt cái đẹp trong Em. Biết dâng tặng nó cho đời. Anh đợi Em và hy vọng Em sẽ là vậy. Anh yêu thương Lan.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h36’ ngày 21/3/07
Anh không tìm Em. Anh không hỏi Em đang làm gì. Anh không như lúc nãy nếu sau này Em đi. Không nói yêu thương Em . Không thì thầm, không làm Em khóc khi gặp Anh. Anh hứa đi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 00h43’ ngày 21/3/07
Anh sẽ giấu hết tình cảm vào trong tâm hồn. Khi gặp Em Anh sẽ làm Em luôn vui.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 01h02’ ngày 21/3/07
Thái à, Em sẽ là của Anh. Em hứa. Xin Anh đợi Em. Ngày mai, Anh Em mình đặt chuyện đêm nay vào góc tối nhất trong lòng. Hãy cho Em là Lan như hôm trước. Anh đừng hỏi Em hiện tại. Anh đừng tìm Em. Thời điểm này tâm Em rối loạn. Em sẽ làm đau Anh. Đừng hỏi Em. Đêm nay Anh ngủ đi. Đừng nghĩ miên man. Tĩnh tâm đếm
1,2,3,4...ngôi sao. Anh à! Em xin lỗi Anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 01h08’ ngày 21/3/07
Em ngủ đi, khuya lắm rồi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 08h29’ ngày 21/3/07
“...Cây si xanh gọi họ đến ngồi
Trong bóng rợp của mình, nói tới ngày mai.
Ngày mai sẽ là ngày sum họp
Đã toả sáng những tâm hồn cao đẹp...”
A thích vần thơ này, đọc tặng E phút dịu nhẹ này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 11h00’ ngày 21/3/07
Anh giữ tâm trạng ổn định để làm việc. Đừng để Em xía vào một ngày của Anh quá nhiều đấy. Nghĩ đến Em 2 phút thôi. Em không biến mất tăm đâu. Em còn ở lại hành Anh. 2 phút. Ngượng quá! Em đến là tồi tệ. Sẽ có lúc Anh chán ngấy Em. 2 phút thôi đấy.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h19’ ngày 21/3/07
It quá! Theo Anh phải là 2n phút thì Anh mới thôi nhớ Em!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h52’ ngày 21/3/07
“...Anh nhớ em anh nhớ lắm em ơi
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm
Gío bao lần, từng trận nhớ thương đi
Mà kỷ niệm ơi còn gọi ta chi...” (Xuân Diệu)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h30’ ngày 21/3/07
“Anh xa cách em như đất liền xa cách bể
Nửa đêm sâu nằm lắng sóng phương em
Em thân thuộc sao thành xa lạ thế
Sắp gặp em rồi sóng lại đẩy xa thêm” (Tế Hanh)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h54’ ngày 21/3/07
Anh à, phải cân bằng thôi. Thức khuya, sáng dậy sớm chịu làm sao được. Mà anh ít đọc đi, đọc nhiều càng buồn thêm ra. Anh hời hợt như người ta cho bớt khổ. Cứ phét lác một tý, tụ tập một tý, liếc dọc liếc ngang một tý, hưởng thụ một tý thì có làm sao đâu anh. Cứ hời hợt xoe xoé như người ta thì cái gì cũng trôi như nước mà. Anh thế này em buồn. Em thức khuya nhiều, trưa nay như người mộng du, xoè cánh mà ngỡ ngàng sao mình còn đi được. Tự nhiên lo cho anh. Ngủ đi anh à. Cho nhịp sống bình thường, anh còn sức lực như xưa đâu. Anh cũng nghĩ ít thôi, nỗi đau anh cũng quen rồi mà. Đừng làm nó ảnh hưởng đến mình. Từ giờ nhớ lời càu nhàu của em. Anh hãy sống hời hợt cho bớt khổ. Anh phải giữ mình cho khoẻ. Nghe theo em đi mà.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 00h02’ ngày 22/3/07
Nghe em, anh đi ngủ. Như anh nông dân cày xong thửa ruộng. Em cũng ngủ đi nhé!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 08h50’ ngày 22/3/07
Chào em, đêm qua em ngủ say không? Em bị xoè cánh à, có bị xây xước bị đau lắm không? Em cũng vô tư mà làm việc đừng lo nhiều cho anh. Trong lời dặn dò của em, anh thấy mình già quá rồi em hỷ? Hoặc như là bé Lan Nhi ấy. Những lời chân thành dịu dàng làm anh vui lắm em à.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 09h07’ ngày 22/3/07
Em ngủ được. Sáng qua ngã cái uỵch mà chẳng sao. Anh đang phải chịu cái thói làm điệu của em. Đừng để tuổi tác là gánh nặng. Mình chỉ quan tâm đến lẽ tự nhiên của nó thôi. Anh còn nhiều thứ lắm, ngoài nghĩ đến cái đứa như em, đừng sao nhãng. Em thấy như mình đang cau mày cong môi mắng anh thì có.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 11h31’ ngày 22/3/07
Này “cái đứa như Em” ơi, trong cái chanh chua chao chát ấy, anh vẫn thấy cái dìu dịu dễ chịu như “người em gái nhỏ tôi yêu”.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h26’ ngày 22/3/07
Hôm nay HN phố có mưa không em? BN mưa cả ngày, buồn ghê! Hôm nay em làm việc tốt không?
(Sau đó em không nhắn trở lại mà gọi điện cho tôi. Chúng tôi nói chuyện thật dài, hát cho nhau thật nhiều và cười cũng rất nhiều...)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h17’ ngày 22/3/07
Em thấy vui lắm không. Cứ như thế này anh khỏi phải liếc ngang liếc dọc nữa rồi. Em ngủ đi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h26’ ngày 22/3/07
Em vui. Nhất là lúc Anh cười phá lên, dài thật dài. Em thích anh cười thế. Ôi xấu hổ cái thân em. Anh nào có phải ông già ủ dột. Em thích anh cười dài thật dài. Còn liếc thì vẫn cứ phải liếc chứ. Ngủ thật sâu. Anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 08h12’ ngày 23/3/07
Chào em, chúc em một ngày đầy ắp niềm vui và hạnh phúc.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 08h2’ ngày 23/3/07
Hừm, đầy quá trào ra ngoài mất còn gì. Anh thì hôm nay sẽ cười như Liên xô. Bọn mình rời vai trò chúc tụng này anh. Rồi, sẽ có niềm vui nhiều nhiều anh nhỉ!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 08h29’ ngày 23/3/07
Không gì sung sướng bằng được đợi chờ...con tim đã vui trở lại.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h21’ ngày 23/3/07
Mưa suốt anh à. Đi đường nhìn đường đừng nhìn trời đấy anh. Cho em yên tâm quên đi ít ngày, đừng nhắc. Em nhớ anh nhiều. Chết em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h01’ ngày 23/3/07
Anh đã về tới HN, trời không mưa. AnE.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h45’ ngày 24/3/07
Anh về Hàng Khoai, mấy chị em ngồi tán dóc. AnE.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h22’ ngày 24/3/07
Anh đi xem Hà Nội ACB đá với Thanh Hoá. Em có thích bóng đá không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h32’ ngày 24/3/07
Anh đừng ác với em nữa, Em cứ như bài toán công trình của anh ý, anh nhiều mẹo lắm cơ. Nói chuyện bóng bánh với anh sau.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h56’ ngày 24/3/07
Ha..,ha…Anh cố nhớ lời em mà thấy khó quá. Em như khoảng trời trước mặt. Anh không ác đâu em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h47’ ngày 25/3/07
“…Mưa vẫn rơi dầm dề
Ngày vẫn dài lê thê
Thì anh ơi cứ đợi
Đợi em về anh nhé…”???
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h34’ ngày 25/3/07
Em đang ngồi với cô giáo cũ. Tình cờ, ngại ngùng. Rưng rưng. Ba tháng học cô, kỷ niệm thật nhiều. Nhớ anh mất rồi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h41’ ngày 25/3/07
Tình thày trò, một tình cảm thiêng liêng với nhiều kỷ niệm của ngày xưa thân ái. Anh nhớ em lắm em ơi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h42’ ngày 25/3/07
“ Hãy đến với tôi qua dấu vết thời gian phai mờ,
Hãy ngó thẳng vào cõi chết, bởi lẽ:
Mộng nào mà chẳng tàn phai,
Hy vọng nào rồi cũng nát tan
Trái quả nào hái được trong năm
Cuối cùng cũng héo khô
Nhưng tôi là sự thật muôn thuở
Và trong chuyến du hành qua cuộc đời
Từ bờ này tới bờ kia
Tôi và em, chúng ta sẽ còn gặp nhau
Gặp nhau mãi mãi…” (R. Tagore)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h55’ ngày 25/3/07
Anh đã hứa. Và em đã hứa. Sao anh không thể giữ lời? Anh không hiểu được em rồi. Anh, người ta sống với nhau 24 tiếng một ngày vẫn có những khoảng tối của riêng mình. Em với anh còn có những điều không thể chia sẻ, không muốn chia sẻ. Em không cần anh làm điều gì cho em, phải cam kết gì với em. Em chỉ cần anh hứa, anh đã hứa. Nếu anh không làm được, nếu anh không hiểu em…Anh và em dường như ngày càng xa nhau.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h48’ ngày 26/3/07
Anh! Em tệ quá phải không anh?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h51’ ngày 26/3/07
Không, Anh ngượng lắm, vẫn như xưa, biết là sai vẫn thích làm theo ý mình.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h56’ ngày 26/3/07
Anh không sai. Sai là vì anh đặt nhầm tấm lòng mình vào em. Gía như em là một người nào khác. Một người bớt phức tạp, bớt rối rắm như em. Em đã sợ anh ghét em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h17’ ngày 26/3/07
Anh luôn nghĩ về em như nghĩ về loài hoa trinh nữ. Gai góc, sức sống mãnh liệt và biết khép lá ngây thơ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h17’ ngày 26/3/07
Wo hen xiang shun: wo ai ni!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h19’ ngày 26/3/07
Em dịch ra tiếng Ta đi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h25’ ngày 26/3/07
Anh yêu em?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h26’ ngày 26/3/07
Đấy là điều em khó nói với anh. Anh xoá nó đi. Kệ. Mà anh cứ nghĩ em là em thôi. Đừng ví em với cái thứ đẹp đẽ thế. Cứ nghĩ em là cái đứa chẳng ra sao của anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h30’ ngày 26/3/07
Tất nhiên là anh nghĩ em là Hoàng Lan rồi. Ngoài ra không có ý nào khác.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h31’ ngày 26/3/07
…” Ta còn em, một màu xanh thời gian…”
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h40’ ngày 26/3/07
Em đỏng đảnh này, cay nghiệt này, đa nghi này, kỳ quặc này, ăn uống thay đổi này. Em mà là trẻ con nhà anh chắc anh phải dựng xe chạy vào tẩn cho một ngày mấy trận. Nhưng mà, em sẽ là đứa biết nghe lời mất thôi. Hình như là thế.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h44’ ngày 26/3/07
Em sẽ là masoeur, còn anh vẫn mãi là tên vô đạo, tên khờ khạo em nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h42’ ngày 26/3/07
Anh ngồi nói chuyện với mọi người ở đấy đi. Em không thích người ta dị nghị về anh
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h45’ ngày 26/3/07
Mọi người đi hết rồi. Chỉ còn anh và em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h55’ ngày 26/3/07
Em có đôi mắt lá răm, miệng mỏng. Những thứ trong ca dao tục ngữ các bà mẹ hàng trăm năm vẫn đọc để nhắc con trai mình. Ha.. ha..Em mới là gai góc, là hư thân ấy chứ! Nếu ví em với cái tên hoa nào thì tên hoa móng rồng hợp phết anh nhỉ? Ha..ha..Hôm nay nắng lên đổi trời, anh sang bên đấy có mệt không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h01’ ngày 26/3/07
Anh chưa bao giờ được nghe ca dao về nét đẹp của em. Anh nói thật. Hôm nay anh đi cũng như mọi lần. Quen rồi mà.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h15’ ngày 26/3/07
Dạo này sức khoẻ em sao rồi? Còn bị chảy máu cam và đau bụng không? Chắc em không phải ăn kiêng rồi nhỉ? Em uống trà hoa hoè thanh nhiệt ấy, nếu có thêm nấm linh chi xay nhỏ uống cùng thì tốt lắm. Nhất là người vừa bị phẫu thuật.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h16’ ngày 26/3/07
Em thường đi làm xa nên có nhiều thói quen. Như là, gọt vỏ táo không đứt, bỏ vào ấm trà uống trước khi đi. Là quần áo rồi cuộn tròn cho vào túi nilon thổi căng phồng. Hộp dụng cụ, hộp đồ ăn khô…Anh này, lạ nhỉ, chợt thấy em và anh có nhiều cái giống nhau phết. Em đang bấm bấm cho anh bằng tay trái.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h20’ ngày 26/3/07
Em khoẻ rồi. Thời tiết này em chỉ hay bị đau họng. Cứ khò khè. Uống kháng sinh mấy hôm là khỏi. Em xấu tính. Rất sợ đau. Em thích uống thuốc khỏi thật nhanh cơ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h21’ ngày 26/3/07
Anh chỉ biết bấm bằng tay trái thôi, mình tương đồng nhiều thứ lắm, từ tuyệt vời đến hư thân
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h24’ ngày 26/3/07
Ha..ha..Chắc anh sinh ra là để kết bè kết đảng với em hay sao…ha..ha…
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h25’ ngày 26/3/07
Anh quen dùng kháng sinh Cephalexin và Bisepton để trị viêm họng. Phế quản.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h26’ ngày 26/3/07
Đúng thế!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h30’ ngày 26/3/07
Được rồi em sẽ chuyển sang dùng đơn của Nhà thuốc. Anh nghỉ đi. Cái trò bấm bấm thế này mỏi mắt đấy. Mà sao anh không ra ngoài một lúc cho thoáng. Nghe ếch kêu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h37’ ngày 26/3/07
Anh ở cái biệt thự đứng chơ vơ ven đường. Lúc này anh là Thạch sanh gác miếu. Nghe ếch nhái kêu váng cả đầu. Anh chưa phải đeo kính em à. Em đi nghỉ đi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h46’ ngày 26/3/07
Anh đang làm em bật cười. Anh có một tâm hồn rất trẻ, ít nhất là với riêng em-bà già của anh. Đêm nay, biết đâu ở HN lại có một bà già nằm nhớ về Thạch sanh không đeo kính nơi hiu quạnh cánh đồng giữa nền nhạc inh ỏi ếch kêu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h52’ ngày 26/3/07
Và chàng Thạch sanh cũng đang mơ về nàng công chúa, “cái đứa chẳng ra sao, cái bà già…”, mà chàng muốn ôm trọn trong vòng tay.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h20’ ngày 26/3/07
Nơi anh ở thoáng lắm, mở cửa ban công, gió thổi tung tất cả và theo đó là côn trùng, muỗi bọ bay vào nhà.  Thôi Em ngủ đi. Anh muốn được hôn em say đắm.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h05’ ngày 26/3/07
Em muốn anh biết một điều. Em không thể nào làm đau anh được. Không thể. Anh đi nghỉ đi. Chào Thạch sanh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h50’ ngày 27/3/07
Em sinh nhật ngày nào nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h00’ ngày 26/3/07
Lần thứ 2 em nói chuyện trên mạng là kỷ niệm một ngày tuổi của em. Anh đã chúc mừng rồi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h01’ ngày 27/3/07
Anh đã không nhớ, thật đáng ghét em nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h02’ ngày 27/3/07
13-11-1980 - 2,6 kg.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h05’ ngày 27/3/07
Hơi nhẹ cân!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h09’ ngày 27/3/07
Mẹ kể, em đỏ hỏn, Chàng hoa quấn mấy vòng. Không khóc được. Bà đỡ phải tét 4 cái mới ré lên. Gìơ cho bú không chịu bú. Mẹ phải hối lộ bác sĩ để cho bú đêm.
 Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h11’ ngày 27/3/07
Hồi bé tóc quăn tít, bố mẹ gọi là Nhím. Em còn có một em gái. Cái Bông, da nó trắng như bông gòn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h15’ ngày 27/3/07
Ôi thế à? Hai chị em xinh như chúa hài đồng ấy. Bây giờ Bông ở đâu, làm gì? Chắc
hai chị em thương yêu và quấn quýt nhau lắm nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h22’ ngày 27/3/07
Mẹ đẻ dày. Nó kém em 14 tháng. Sau khi nó sinh em ốm đau suốt. Bố mẹ nghe lời người ta nghĩ nó át vía em. Em ốm yếu bố mẹ giữ lại nuôi. Cái Bông gửi sang cho em gái bố. Cô vô sinh. Chồng cô không tốt. Bông ở với cô từ năm 1 tuổi. Sau này mẹ muốn đón Bông về. Đến đón lại thương cô nên thôi. Chị em em không mấy liên hệ. Nay Bông vẫn ở với cô. Nó chỉ coi mình cô là mẹ. Cô sức khoẻ không tốt. Bông rất có hiếu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h31’ ngày 27/3/07
Nhà chỉ có hai chị em, mà chuyện em kể, anh cũng thấy éo le và xót xa. Gía như hai chị em cùng ở với nhau từ lúc lọt lòng thì gia cảnh của em có lẽ khác, yên ổn hơn, hạnh phúc hơn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h31’ ngày 27/3/07
Bông tính trầm, ít nói. Nhưng khi đã nói thì đâu vào đấy. Em cũng đi làm rồi. Công việc rất tốt. Bông nhỏ nhắn, mũm mĩn, khuôn mặt giống mẹ, da trắng hơn chị. Tính nó rất lạnh lùng, nguyên tắc. Yêu ai cũng dửng dưng. Người yêu nó cũng rất vất vả. Trước nó không thích em (vì em mà nó bị đem cho). Hai năm nay chị em gần gũi nhau nhiều. Bông vẫn không thích chúng em là chị em ruột. Nó muốn giữ nguyên là chị em họ. Bông rất yêu bé Nhi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h40’ ngày 27/3/07
Chị em em rất khác nhau, hình thức, tính cách. Nhưng đều có ít niềm vui. Bông mạnh mẽ hơn em nhiều. Ơ cạnh nó em cũng ít nói. Hình như sang năm nó lấy chồng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h43’ ngày 27/3/07
Bông phải lớn lên trong sự thiếu tình cảm cha mẹ, vì vậy em lạnh lùng và thận trọng soi xét là đúng thôi. Bản năng tự vệ mà. Nhưng em đã trưởng thành và tự lập là tốt lắm rồi. Còn tính cách ấy thì tiểu thuyết “Đồi gió hú” và “Giên Erơ” đã lí giải hộ rồi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h02’ ngày 27/3/07
Bông giống mẹ, em giống bố. Khi hai chị em ở cạnh nhau cũng thú vị. Bông hay nói cho em nghe tin tức của bố. Em kể về mẹ. Cũng buồn. Nhưng bọn em quen rồi. Bông có niềm hạnh phúc là nó luôn có cô ở bên cạnh. Nó nghe lời cô từ bé. Ngày trước nhà cô ở Nhân chính. Nó 3 tuổi. Nhà nửa trên cạn nửa dưới hồ. Cô đi gánh nước,
bảo nó không được nghịch kẻo ngã xuống hồ.Cả tiếng xếp hàng được gánh nước về, Bông vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Hàng xóm bảo cô liều quá. Cô hoảng sợ, đi đâu cũng tha Bông đi theo. Năm ngoái chị em ăn sữa chua, thấy nó lấy thìa vét cốc rất sạch. Em xót quá. Nó rất nền nếp. Nhưng hay thở dài. Em rất khó nói chuyện với nó về tình yêu. Nhưng xem ra nó coi chuyện này quá sòng phẳng. Em gai gai người. Nó cứ chuẩn mực và khắc nghiệt thế nào ấy.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h05’ ngày 27/3/07
Bố là hoạ sĩ, không để tâm đến gia đình vợ con một cách thấu đáo. Nhiều khi là sự sao nhãng và suy nghĩ ý tưởng phi thực tế. Quan tâm đến bạn bè nhiều hơn gia đình. Mẹ làm công tác khoa học, cũng đam mê nghiên cứu, theo đuổi. Chính những điều này đã làm hạnh phúc gia đình trở nên mong manh, kém bền vững. Gía như bố mẹ em thực tế hơn thì…
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h15’ ngày 27/3/07
Nhà em phức tạp quá anh nhỉ? Nhưng nhìn em gái em, em tự hiểu rằng, những điều xảy ra trong cuộc sống của em một phần là do hoàn cảnh, nhưng nguyên nhân là lỗi của chính em. Em không muốn bé Nhi giống em. Cũng chẳng đồng ý với cách dạy của nhà nội con bé. Em chẳng muốn nó giống dì nó, cứ nặng nề thế nào. Nỗi ân hận
trong lòng em ngày càng lớn. Nếu làm lại được, em sẽ sống vì con một cách tỉnh táo hơn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h25’ ngày 27/3/07
Cóc chết ba năm quay đầu về núi, máu chảy về tim và châu về Hợp phố rồi tái hồi Kim Trọng. Anh hy vọng em sẽ tìm được cách về với con gái.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h30’ ngày 27/3/07
Đàn ông các anh !!!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 2035’ ngày 27/3/07
Những kẻ đã gây ra cho em nỗi đau này? Thôi anh không nói với em về đề tài này nữa. Em đồng ý không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h40’ ngày 27/3/07
Em có nhiều tính xấu. Xấu nhất là đỏng đảnh, thất thường mưa nắng. Cái bà đồng cốt gần nhà bảo em có căn cô bé. Em mà giở chứng thì anh phải mắng át em, anh mà thoả hiệp là em bắt nạt đấy
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 2042’ ngày 27/3/07
Được. Anh sẽ làm.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h44’ ngày 27/3/07
Em kể anh nghe vài câu chuyện của em nhé.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 2046’ ngày 27/3/07
Hình như mỗi lần anh mượn thơ nói thay tâm trạng, tình cảm của mình. Thì em nổi đoá?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h47’ ngày 27/3/07
Anh nghĩ đúng rồi đấy. Em ghét thế lắm. Em muốn anh nói bằng lời của anh cơ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 2047’ ngày 27/3/07
Em kể đi! anh nghe.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 2050’ ngày 27/3/07
Biết vậy. Anh sẽ xử lý vụ này đơn giản thôi
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h57’ ngày 27/3/07
Chữ CƠ, ở cuối câu của em sao mà đáng ghét thế!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h55’ ngày 27/3/07
Ơ với mẹ em chỉ nghịch thôi. Ơ với ông ngoại, ông hay chửi bố em, em mới phá quấy. Hồi bé em rất láo. Chửi bậy như ranh. Chuyển trường liên tục. Có một cô giáo-người hôm trước em nói với anh- em là học trò ngoan của riêng cô, nhờ một buổi dự giờ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h58’ ngày 27/3/07
16 tuổi em vào SG ở với mẹ một năm. Ơ đó em trao nụ hôn đầu tiên, cho một người bạn trai dám cắt 10 phân tóc của em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h02’ ngày 27/3/07
Mẹ sợ em yêu sớm, mách ông ngoại. Ông đón em về, chửi nhiều lắm. Em lại ngông nghênh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h05’ ngày 27/3/07
Trong hoàn cảnh hụt hẫng, chấn sang tâm lý nên em phản ứng lại một cách tự nhiên và dại dột. Còn mái tóc ấy em tặng à?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h05’ ngày 27/3/07
Trong cuộc đời có hai người em không bao giờ muốn đối diện. Bố em. Và một người đã làm em thay đổi con người em. Người đã dạy em ý thức được cái mình có.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h09’ ngày 27/3/07
Tất cả đều là đàn ông! Anh rất tiếc mình cũng có trong danh từ chung này!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h10’ ngày 27/3/07
Đấy là một cái chòi trên đê. Em được dạy phải ăn mặc thế nào, buộc tóc kiểu gì. Em biết được mình có cái gì đẹp. Em biết đọc sách. Biết ý nghĩa của việc học. Em biết mình phải thành phụ nữ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h13’ ngày 27/3/07
Và biết đến Thần khúc từ đó?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h14’ ngày 27/3/07
Bố em truyền cho em hình thức. Bố em bỏ em ra đi. Người ấy truyền cho em kiến thức. Người ấy đuổi em đi. Em không bao giờ muốn đối diện với họ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h17’ ngày 27/3/07
Lý do gì mà họ tàn nhẫn với em khi em còn bé nhỏ trước cuộc đời?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h17’ ngày 27/3/07
Em gặp bố con bé năm em 19 tuổi. Bốn tháng sau thì đám cưới. Em sinh con trai đầu, hai ngày sau mất.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h20’ ngày 27/3/07
Trời ơi, sao em lại phải chịu quá nhiều mất mát vậy?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h25’ ngày 27/3/07
Cháu sinh không đủ tháng hả em?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h26’ ngày 27/3/07
Thể trạng em không khoẻ, mang bé Nhi em nghén đến tháng thứ 8. Sau khi sinh, em mắc hội chứng sau sinh, gần như tâm thần. Em cứ bế con bé đi lên xe bus, đi quanh các tuyến. Bác sĩ nói em có tiềm thức muốn đi, muốn lang thang. Phải chữa từ từ. Em không hợp mẹ chồng nhưng phải cảm ơn bà. Bà phản đối bác sĩ. Bà đón em sang phụ bà bán hàng và sai em làm việc cật lực. Mấy tháng sau thì em khỏi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h31’ ngày 27/3/07
Sau khi mất đứa con thứ 3 thì em không còn làm mẹ được nữa. Cuộc sống gia đình vốn không thuận từ khi mới cưới, rồi nảy sinh vấn đề. Em ra đi. Nhưng với em, không còn làm lại một gia đình được nữa.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h32’ ngày 27/3/07
Gía như em có một người yêu thương em, hiểu được và hoá giải được tất cả nỗi đau khổ chất chứa trong lòng em…
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h38’ ngày 27/3/07
Không bằng cấp chuyên môn. Nhưng bố con bé trước đó hằng ngày vẫn dạy em học. Công thêm 6 năm học tiếng Trung của cha xứ. Em đi làm. Rồi chuyển sang một công việc nặng về giao tế. Dần dần em ràng buộc nhiều mặt vào một mối quan hệ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h39’ ngày 27/3/07
Em vẫn làm lại được, như thế không phải là dấu chấm hết. Một gia đình chỉ có 2 vợ chồng yêu thương nhau, chăm sóc nhau đến phút cuối cuộc đời, không phải là hiếm em ạ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h40’ ngày 27/3/07
Em đã kể gần như toàn bộ những câu chuyện đời em cho anh nghe. Anh đừng bao giờ hỏi em. Đừng thúc ép em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h49’ ngày 27/3/07
Câu chuyện của em ác liệt, tàn khốc hơn cả một trận giao tranh. Anh đã hiểu em hơn và rất trân trọng tình cảm em đã trao tặng anh. Ôi cuộc đời, đừng bắt Hoàng Lan phải chịu thêm nỗi đau nào nữa!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h54’ ngày 27/3/07
Đằng sau những cái đó, em vẫn có được rất nhiều. Chẳng phải em đã làm cho một người yêu thương em chỉ bằng tâm hồn, bằng tri thức và bằng ngôn từ đấy à? Em thật chẳng ra làm sao anh hả?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h01’ ngày 27/3/07
Anh không rõ nét mặt em, nhưng với cả tâm tình, Anh và em có được một thứ tình cảm thật đặc biệt, trong suốt hơn pha lê. Anh biết ơn em!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h06’ ngày 27/3/07
Hình hài của anh, em cứ trông bộ mặt gân guốc và pha chút du côn của diễn viên: Công Lý. Đó là hình ảnh anh đấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h14’ ngày 27/3/07
Đến khi nhìn thấy em, Chắc chắn anh sẽ biết đây là em. Rõ ràng em cao ráo ưa nhìn hơn cái cô Thảo Vân nhiều. Ôi, vô duyên quá. Ngày trước em chỉ muốn mình đơn thuần là bạn cơ. Rồi thì em thấy mình nhớ. Gìơ thì vượt qua khỏi tầm tay em mất rồi. Em vừa muốn lại vừa không. Mà thôi anh. Kệ nó đi. Mình ngủ thôi. Khà, nãy giờ anh không biết đâu chứ, chiều nay em uống bia, vừa bấm cho anh vừa mơ màng này.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h41’ ngày 27/3/07
Anh không hạnh phúc như họ. Mọi sự so sánh, liên tưởng đều khập khiễng. Chỉ biết rằng để gặp được em, anh phải là người em …yêu. Mà điều này, trời ơi, muộn mất rồi! Em ngủ đi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h43’ ngày 27/3/07
Em yêu anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h44’ ngày 27/3/07
Anh yêu em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h31’ ngày 28/3/07
Thị trường nhà đất nóng lên. Từ sáng đến giờ anh mới tạm yên. Giải thích, đàm phán rồi lí sự…khi ngồi đuổi ruồi, khi cong đuôi chạy. Anh yêu em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 17h16’ ngày 28/3/07
Em đưa vài tay TQ đi khảo sát. Chúng nó muốn thò chân vào mảng nhậu nhẹt của dân nhà mình. Nắng này, em khoẻ ra. Nhớ anh thành quen rồi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 18h06’ ngày 28/3/07
Anh đừng ăn qua quýt, đi tiếp khách đừng uống nhiều kẻo đau vai. Đâu vào đấy thôi mà. Đang tất bật thì cứ xao nhãng em đi một chút đã, để em sẽ quấy quả anh bù lại sau.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h12’ ngày 28/3/07
ừ, Anh cũng làm như em nói đấy, nhưng nhiều khi từ chối thì thành khiếm nhã. Lát nữa anh gặp em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h57’ ngày 28/3/07
Mở nhà hàng Trung Hoa được đấy. Hà Nội chưa có ai nổi đình đám đồ nhậu T. Anh biết Hải Vạn tuế, nên ông nhờ nhà hàng.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h06’ ngày 28/3/07
Bọn nó tính làm một nhà hàng liên hoàn chuyên đồ nhậu. Mấy hôm liền em dắt đi các quán xá đông đúc nhất hiện nay. Mấy thằng này lần trước sang mình buôn xe tải và phụ tùng. Em không ưa mấy. Chỉ là dắt đi thế thôi, không dính dáng gì. Anh mệt không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h14’ ngày 28/3/07
Anh hiểu chứ, công việc rồi yêu cầu công tác mình làm hết trách nhiệm và nhiệt tình là được. Em đưa họ đếnThế giới bia ở Thái thịnh ấy. Anh không mệt, em đã được nghỉ chưa?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h20’ ngày 28/3/07
Em về nhà rồi. Anh đừng tắm vội nhé, dễ cảm đấy. Lấy khăn nóng lau qua thôi. 1,2 tiếng nữa hãy tắm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h27’ ngày 28/3/07
Anh quen với công trường rồi, sinh hoạt cũng vội vã, tạm bợ. Anh đã tắm nước lạnh, không sao đâu em. Anh sẽ cố gắng theo lời em dặn dò. Anh thấy ấm áp từ nơi em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h40’ ngày 28/3/07
Anh không được chủ quan thế. Xem phim em ghét nhất cái trò chồng uống rượu về vợ bảo đi tắm cho thoải mái. Thế quá bằng giết người à. Anh phải cẩn thận chứ, đừng có mà cậy khoẻ. Vội vã tạm bợ đã đành nhưng không có nghĩa là cẩu thả, vô trách nhiệm thế. Từ giờ uống say hay không say cũng không được tắm ngay. Tuyệt đối cấm tắm nước lạnh ban đêm.Sáng sớm ra ngoài phải đứng nép vào mở cửa từ từ kẻo trúng gió độc thì khốn đấy. Nhất là bên đó thông thống như thế, buổi sớm gió to lắm. Anh để sẵn chai mật ong, rượu say về rót một chén nhỏ uống giải độc. Anh ẩu quá em thấy bực mình.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h52’ ngày 28/3/07
Em yên tâm đi. Anh biết tự bảo vệ mà. Nói đến vợ giục đi tắm khi say, anh rùng mình. Ngày trước anh tiếp chuyên gia Nga. Say xỉn, vợ lôi ra tắm nước lạnh. Hôm sau anh mới biết do mẹ vợ nói…cũng không biết sao mình hiền lành đến vậy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h10’ ngày 28/3/07
Cứ để mọi thứ trôi đi như một hơi thở nhẹ anh à. Anh hôm nay đi nằm sớm đi. Thương nhớ anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h14’ ngày 28/3/07
Nói chuyện với em anh thấy vui và em như đề tài bất tận, bất tận.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h18’ ngày 28/3/07
Búp bê ở trong tủ kính mà cũng cũ kỹ à? Vì bị nhuốm màu thời gian. Anh, có anh ký ức đẹp của em trở lại. Với anh em được nói. Em sợ làm đau anh lắm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h21’ ngày 28/3/07
Em đừng sợ, chính anh mới là người sợ làm đau em yêu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h29’ ngày 28/3/07
Anh đừng để Quang xa cách anh. Dù là cha, nhưng một người cha biết làm mẹ bao giờ cũng thành công hơn anh à. Tuổi Quang bắt đầu có bước ngoặt tâm lý. Tình cảm thời thơ bé rất sâu sắc, nhưng một vết xước thời điểm này có thể gây ra cả mảng tối trong lòng đấy. Anh nên nhã nhặn, dân chủ với cậu ấy hơn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h33’ ngày 28/3/07
Anh cũng đã nghĩ đến lời em nói, cuối tuần anh sẽ nói với con.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h36’ ngày 28/3/07
Ước gì em là một nửa của đời anh nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h52’ ngày 28/3/07
Trong một cuốn sách có viết: Sao em không như thuở ban đầu. Cuộc sống, cả sự lo toan nhu cầu hay cái nhịp đều đều đơn điệu của nó đều kéo theo đủ thứ hệ lụy. Rồi có cái gì mãi tốt đẹp được. Ngay cả cái tốt đẹp thuở ban đầu ấy đã chắc gì là tốt đẹp đâu. Có chút tình, chút suy xét mới về ở với nhau. Rồi chẳng được là cây, chẳng được là hoa, thôi thì sống với nhau không phù hợp, cũng là do cuộc sống. Từ cái con đường chung ấy, lối anh tiếp tục đi, lối em rẽ ngang, dù chỉ là chọn hướng đi khác nhau. Cái được cái mất của ta khác nhau. Rồi thì cũng thành
thói quen như một sự an bài.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h05’ ngày 28/3/07
Số phận và những lá bài cuộc đời là những lí do để người ta nói, để bao biện cho những khổ đau, mất mát mà ta phải gánh chịu. Sao không cưỡng lại nó nhỉ? Lát nữa anh xem Olimpic VN đá với Oman.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h19’ ngày 28/3/07
Gía như em còn chút ít trong trắng. Gía em còn cái bản năng để làm lại một gia đình trọn vẹn. Gía Nhi đừng quá bé nhỏ, Quang chưa trưởng thành. Gía Nhi san sẻ tình yêu của bố nó cho em nhiều hơn. Quang gần mẹ ít hơn. Gía em bản lĩnh để tránh được những lầm lạc. Gía em được tự do. Em đã được là một nửa của đời anh. Gìơ em chỉ còn có thể đợi đến một ngày làm trọn lời hứa với anh. Em cầm lòng làm ngôi sao băng. Anh, em thương anh lắm lắm. Em sợ bất cứ điều gì làm xây xát anh, làm xáo trộn anh, làm đau anh. Anh phải gĩư thật chặt cái anh có - con trai anh. Em thương yêu anh. Họ bắt đầu đá rồi, anh xao nhãng em đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h29’ ngày 28/3/07
Em, Phan Hoàng Lan, mãi mãi là cô gái trong trắng, ngây thơ, là thiên thần của anh. Anh yêu thương em như cuộc sống của mình.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 11h48’ ngày 29/3/07
Đêm xem xong trận đá bóng, nỗi thất vọng ngập tràn. Cố dỗ mình vào giấc ngủ mà khó quá à. Ước muốn được đón em sang BN chơi. Nơi anh làm, mấy anh chị em quý khách lắm.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 11h50’ ngày 29/3/07
Anh đừng hối thúc em! Hãy cố bao dung em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h10’ ngày 29/3/07
Anh! Nếu có từ nào nồng nàn, ngọt ngào và tuyệt vọng tột cùng để em gọi anh, em sẽ hét thật to lúc này. Tối nay, anh đừng uống, em muốn nói một câu chuyện nghiêm túc cùng anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h20’ ngày 29/3/07
Anh không uống, anh sẽ lắng nghe em nói. Ôi thiên thần của lòng anh. Anh yêu em lắm lắm.
(Và tối đến nàng gọi điện cho tôi, em khoe mẹ vừa ra chiều nay, mấy mẹ con bà cháu líu ríu trò chuyện. Những âm điệu của người đang yêu sao nghe tuyệt vời thế! Nàng như một con chim hoạ mi hót lảnh lót cho tôi nghe những âm điệu du dương. Rồi nàng lại thổn thức vì những đau thương mất mát, những lầm lạc đã dẫm chân qua…và ân hận, xót xa. Tôi nghe mà lòng nghẹn lại, sao em không tự giải phóng cho mình khỏi những dày vò con tim và tâm hồn mình? Tôi chỉ biết vỗ về an ủi và sẽ dấn thân với em trên đường đời còn lại)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h17’ ngày 29/3/07
Cầu mong em có thể mang về bên anh chút ấm áp. Cầu mong anh không đau vì em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h22’ ngày 29/3/07
Em mang đến cho anh cả một trời yêu thương, anh biết ơn em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h27’ ngày 29/3/07
Em luôn là mặt trời, là bài ca để anh hát mãi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h39’ ngày 29/3/07
Em hết lòng thương anh, thương anh vô cùng. Em lo cho quan hệ của anh với con trai lắm. Anh đừng để có khoảng cách với cậu ấy. Đừng đi đằng trước để chỉ bảo đường cho cậu ấy đi. Đừng đi đằng sau để kéo giữ cậu. Anh phải đi song hành bên cạnh cậu ấy, để cậu ấy tự chọn đường. Anh chỉ góp ý nâng đỡ thôi. Để cậu ấy làm
việc cậu ấy thích một cách có ý thức. Đừng can dự đến những việc làm, sinh hoạt, quan hệ thường ngày nhỏ nhất của cậu ấy. Anh phải tập thói quen tôn trọng và đồng tình. Chỉ định hướng những cái quan trọng.  Cậu ấy phải được trưởng thành theo ý thức của cậu ấy. Anh đừng nói với Quang chuyện của mẹ câu ấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h40’ ngày 29/3/07
Em thương anh vô cùng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h46’ ngày 29/3/07
Anh sẽ cố gắng là người bạn của con trai. Không bao giờ con biết điều đó. Anh yêu em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h54’ ngày 29/3/07
“ Khi anh trở thành con thuyền phiêu du trên biển
Giữa sóng đùa, xô đẩy, ít cưu mang.
Em hãy là khúc nhạc miền quê vời vợi,
Gọi anh về như một kẻ hành hương.”
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h19’ ngày 29/3/07
Anh đừng đọc sách đêm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h25’ ngày 29/3/07
Em chưa ngủ à? Đêm nay mẹ có ngủ cùng em và cháu ngoại không? Chúc em vui và ấm áp với người thân.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h31’ ngày 29/3/07
Con bé về bên kia rồi. Mẹ đi nằm chẳng thấy nói gì. Chịu không biết mục đích mẹ ra lần này. Kệ. Anh đừng đọc khuya. Em yêu anh. Yêu anh. Yêu anh. Vừa rồi em chưa nói được. Em khó nói. Anh ngủ đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h36’ ngày 29/3/07
Em ngủ đi, anh cũng đi ngủ đây. Hôn em nồng nàn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h56’ ngày 30/3/07
Trưa nay chị nuôi nghỉ, cả bọn đi ăn thịt chó trừ bữa! Em và mẹ, hai mẹ con có nhiều điều muốn nói khi ăn trưa?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h57’ ngày 30/3/07
Em đang ăn trưa với mẹ và Bông, bàn việc của cậu em trai anh ạ.
(Sau những chẫn động va chạm giữa mẹ và bupbecuky xảy ra, nàng như người mộng du, thực hư, hư thực… trời ơi nghe nát tan cõi lòng)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h53’ ngày 02/4/07
Tôi có lỗi. Có lỗi với em, có lỗi với bupbecuky của tôi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h38’ ngày 02/4/07
Tôi có lỗi. Có lỗi với em, có lỗi với bupbecuky của tôi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h55’ ngày 02/4/07
Em tàn nhẫn lắm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h09’ ngày 02/4/07
Không bao giờ và không khi nào. Anh lại phải xa em bởi những lí do không đâu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h24’ ngày 02/4/07
Xin lấy lại tất cả những lời cay nghiệt đã nói. Biết người không đáng phải nghe nó. Người là duy nhất, là duy nhất tôi không muốn làm đau. Đã qua giờ phút điên dại. Nhớ lại đau lòng như cắt.Nhưng nhẹ nhõm thanh thản lạ lùng. Như được giải thoát. Biết lòng đã lạnh ngắt rồi. Chỉ còn tình thương với người. Mong sao người bớt đau, mong người sớm hết đau. Cuộc sống có nhiều quan hệ, nhiều nỗi lo toan phải tiếp tục giải quyết, không thể biệt tích ngay lúc này được. Đành chịu giữ mối dây liên lạc này, làm người không dứt khoát được. Sẽ sớm ra đi thôi. Trong cõi lòng luôn trân trọng người. Và ân hận. Gía như đã biết kết thúc như thế này, thì đừng bao giờ có khởi đầu. Xin tạ lỗi với người. Hãy coi như một hơi thở nhẹ. Ngày nào còn chưa quên, hãy chỉ nghĩ đến những gì ấm áp. Đừng nhớ tiếc, phỉ nhổ, ghét giận, tự ái, hoài nghi. Âm áp làm người dễ chịu hơn. Sự ghét bỏ chỉ thêm buồn. Đến một ngày thời gian sẽ phủ bụi lên hết thảy những ngày còn đau này. Xin người tĩnh tâm. Người có tấm lòng thật tốt. Tốt nhất trong tất cả những người tôi được quen biết. Mong người được bình yên. Con trai người sắp rời khỏi vòng tay người. Cầu mong người gặp được một tình yêu trọn vẹn. Tôi xin tạ lỗi với người!!!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h39’ ngày 02/4/07
Anh và em mới chỉ là bắt đầu bước lên đường, chưa bao giờ gặp gỡ, chưa bao giờ song hành, chưa từng biết mặt nhau, chưa từng nắm bàn tay nhau. Lẽ nào phải chịu đắng cay vô nghĩa của cuộc đời? Mình hãy sống vì nhau đi em. Đó là mong ước, là yêu cầu của chúng ta lúc này. Anh yêu em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h43’ ngày 03/4/07
Chào em, qua cơn mưa, trời lại nắng đẹp phải không em? Mẹ còn ở ngoài này hay đã vô SG rồi? Đừng nghĩ ngợi nhiều em nhé.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h08’ ngày 03/4/07
Em vừa đau vừa mệt mỏi lắm phải không? Anh thương nhớ em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h13’ ngày 03/4/07
Tháng sau em đi. Em đang dùng liệu pháp y tế để thoát tạm thời khỏi thứ ma quái đó. Em không biết nói gì với anh cả. Em sợ nếu lại bột phát, sẽ nói những điều làm anh tổn thương như lần trước. Anh không sai điều gì. Anh yêu rất thật và mạnh. Em sợ phải nói dối anh. Nếu cứ tiếp tục, em sẽ phải nói dối. Thời gian này em đang phải vật lộn với cơ thể mình. Em biết em sẽ không thắng được. Em đã bắt đầu suy nghĩ tỉnh táo. Càng tỉnh táo em càng xác định rõ em phải làm gì. Với em, lâu dài và mãi mãi là không được nữa. Anh yêu em tử tế quá! Anh muốn hướng tới hạnh phúc và gắn bó. Đấy lại là khó khăn cho em. Mình kết thúc để tất cả trở về quỹ đạo của nó. Em muốn anh buông tay. Nhưng em lại đau đớn khi anh ghét giận em. Đấy là sự ích kỷ của đàn bà. Nếu cứ nuôi dưỡng sự ích kỷ ấy, em sẽ trở thành tàn nhẫn với anh. Anh không sai, đừng nói xin lỗi em thế. Em mãn nguyện  gặp
được anh. Cái giá này em phải trả cho sự buông thả của em. Anh đừng thương em khổ. Em biết anh sẵn sàng giang tay che cho em, nhưng đấy là mù quáng. Em có trách nhiệm phải nói ra sự thật này. Em rất mang ơn anh. Em nợ anh thật nhiều. Xin anh nghĩ về em bằng những điều tốt đẹp. Đừng ghét em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h31’ ngày 03/4/07
Anh biết em đang vật lộn để chiến thắng chính bản thân mình. Kẻ nào, đứa nào đã đưa em đến thảm hoạ ấy? Trời ơi, ước gì em có sức mạnh phi thường để để thoát khỏi bàn tay của tử thần. Sao em lại khổ đến cùng cực? Anh thương em lắm. Mong em rũ bỏ được ma quái!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h34’ ngày 03/4/07
Đoạn cuối trong câu chuyện của chúng mình, anh đừng chia sẻ cùng ai. Trước đây, những điều đẹp đẽ của em, em đã chỉ muốn dành cho riêng anh. Những người khác cũng đọc chung với anh mất. Đoạn cuối cùng tồi tệ này, anh giữ gìn cho em. Đừng để người ta cười khẩy, khinh miệt em. Em ghét cái ông ấy. Nếu ông ta tốt với anh, lẽ ra ông ta phải can ngăn, cảnh tỉnh anh chứ không khuyến khích anh thế. Anh nhớ bảo vệ cho em. Gĩư lại cho mình anh thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h40’ ngày 03/4/07
Anh vẫn giữ cho riêng mình câu chuyện của anh và em. Anh yêu thương em và vẫn thế, mãi mãi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 08h32’ ngày 04/4/07
Em thân thương, Anh thương yêu em và muôn đời nguyền rủa, căm thù cái thứ ma quái. Cái thứ đã đẩy em đến nông nỗi này. Em vướng vào nó từ bao giờ? Chắc em đã nhiều lần muốn thoát ra mà không được phải không? Em sử dụng dưới dạng chích à? Tại em không có nghị lực và quyết tâm đấy thôi! Hãy từ bỏ nó đi em và phải đoạn
tuyệt với quá khứ khổ đau này. Anh hy vọng em tự giải thoát cho mình và vì con gái nữa. Anh yêu em. Đây là dòng tin cuối cùng anh gửi đến em yêu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 08h43’ ngày 04/4/07
Một năm trước em có bệnh, Đau óc và thân xác. Em rất sợ đau. Đó là cách giải thoát. Em vẫn còn giữ lại được giọng nói mạch lạc và che giấu được người xung quanh. Em vẫn còn tự trọng để làm việc và nhân cách cuối cùng với người yêu thương em. Nếu em có nói điều gì, làm điều gì, đấy là vì em nghĩ cho anh. Anh làm việc đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h13’ ngày 04/4/07
Em đã dại dột, giải thoát nỗi đau bằng sự đày ải kinh khủng hơn, dã man hơn với chính cơ thể và linh hồn em! Lạy chúa lòng lành, hãy cho Hoàng Lan sức mạnh và nghị lực để thoát khỏi địa ngục này!!!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 09h15’ ngày 04/4/07
Anh bướng quá! Chẳng giữ lời hứa bao giờ. Làm việc đi anh à.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h31’ ngày 05/4/07
Em đã dại dột, giải thoát nỗi đau bằng sự đày ải kinh khủng hơn, dã man hơn với chính cơ thể và linh hồn em! Lạy chúa lòng lành, hãy cho Hoàng Lan sức mạnh và nghị lực để thoát khỏi địa ngục này!!!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 14h01’ ngày 05/4/07
Anh không làm được hả anh? Em làm khổ anh đến thế cơ à? Đừng để xót thương xen vào chuyện chúng mình. Em ghét thế. Ghét. Em muốn em còn đẹp, thông minh, bướng bỉnh, ác khẩu. Thế thôi. Quên những cái khác đi anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h22’ ngày 05/4/07
Anh yêu em !
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h31’ ngày 07/4/07
Anh đang ngồi trong sân Hàng Đẫy. Mấy đêm rồi anh không ngủ được. Tối qua anh phải uống senđuxen mới ngủ được chút ít. Chẳng hiểu tại sao? Anh tệ quá!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h36’ ngày 07/4/07
Em xin lỗi anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h39’ ngày 07/4/07
Em không có lỗi, chỉ tại trái tim anh khốn khổ thôi mà.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 18h16’ ngày 11/4/07
Anh chờ ngày em ra đi, như kẻ tử tù chờ ngày thi hành bản án.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 18h25’ ngày 11/4/07
Em thấy mình quá tệ. Khi đọc tin anh.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h35’ ngày 11/4/07
Em ngồi tựa lan can sân thượng, tay ôm gối, nhìn trời đen kịt. Chục ngày không ra đường mà chẳng cuồng cẳng. Oải. Nghe phía nhà bên kia chênh chếch giọng Tuấn Ngọc hát một bài Phạm Duy nghe quen lắm. Nhác nhác lại giọng con mụ hàng xóm gióng giả chửi. Thanh âm trong trẻo lẫn lộn với phức hợp tục tằn. Cuộc đời chết tiệt. Gió lành lạnh mùa hoa xoan, côn trùng vo ve. Trên cao tịnh không có ánh sáng một ngôi sao nào. Đĩa nhạc bên kia chuyển sang Con thuyền không bến. Hai thằng choai rồ máy phi qua. Tiếng máy bơm nước đồng loạt đua nhau. Tiếng kêu cửa sắt rít như dao cứa cổ. Tiếng con mụ khèn khẹt. Hình như nó đang chửi cả mình. Tự nhiên tai thính khác thường. Sợ âm thanh. Lại mấy con chó ta vừa xấu vừa bẩn a dua nhau sủa bóng. Tự mình khe khẽ đọc thầm một đoạn Thần khúc thiên đường. Trời làm gì có sao. Bấm bấm bằng tay không thuận mất nửa tiếng. Xuống nhà thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h53’ ngày 11/4/07
10 ngày em giam mình trong nhà, 10 ngày em được lắng nghe những âm điệu dịu êm. 10 ngày phải nghe những tiếng chát chúa của đời thường. Trong cái hỗn độn ấy, anh nghĩ, em nhận ra được rất nhiều điều. Trong đó, anh tin, em sẽ chiến thắng được bản thân mình.Hơn nữa hai chữ tình yêu cuộc sống trở về với em mãnh liệt!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h49’ ngày 11/4/07
Hôm nay, chính xác 11h20’ phút tối, là ngày em sinh con gái. Kết tinh duy nhất.
Thành tựu duy nhất. Hạnh phúc duy nhất. Con bé nặng 2,9 kg. Sinh sớm 26 ngày ấy.
Đỏ hỏn, mắt nhắm nghiền, miệng ngoác ra khóc ngằn ngặt, đầu không một sợi tóc. Em nhăn mặt: Ôi sao xấu thế này. Không bế mấy hôm liền. Tròn 5 năm rồi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h59’ ngày 11/4/07
Anh gửi tới em nhân ngày sinh nhật Lan Nhi những lời thân thương nhất và tốt đẹp nhất. Anh chia sẻ mọi tình cảm và nỗi niềm của em lúc này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h57’ ngày 11/4/07
Em không yêu con, khi nó còn bé. Không như mong ước, không như chờ đợi. Nó khóc suốt, em như phát điên. Có đêm em mặc kệ. Khoá cửa phòng, chui vào tủ áo. Rồi một ngày em bỏ mặc nó lại không lưu luyến. Chỉ gần đây em mới thật sự biết mình là mẹ, biết yêu con.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h08’ ngày 11/4/07
Anh hiểu, Lan Nhi sinh ra khi nó chưa hoàn chỉnh về thể chất. Chính điều này và sự khủng hoảng tinh thần, suy sụp về thể chất đã làm em mất phương hướng. Dù sao em vẫn còn tình yêu thương với con gái. Anh hy vọng nó được nhân lên theo năm tháng.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h07’ ngày 11/4/07
Em không biết làm một phụ nữ thực thụ. Em nhiều ngôn từ. Những ngọt ngào em nói với người sống cùng không át được những lời cay nghiệt. Em may vá, nấu nướng, vun vén, không át được thỏi đỏng đảnh, bà tướng. Em càu nhàu và em lì lợm. Em mua nhiều đọc nhiều sách nuôi con nhưng không thể toàn tâm toàn ý bế ẵm con mình. Em sống với ai cũng méo mó.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h18’ ngày 11/4/07
Vì em lớn lên theo năm tháng, thiếu hẳn một mái ấm gia đình, thiếu hẳn sự dìu dắt vào đời của cha mẹ. Em lấy chồng, người ấy không hiểu em, người ấy không biết hoá giải nỗi lòng em, không biết nhân lên dù là niềm vui, ước mơ bé nhỏ nơi em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h15’ ngày 11/4/07
Có những buổi xưng tội và có kinh sám hối. Em từ bỏ lâu rồi, từ khi em quyết không nói lời xin lỗi. Anh tinh ý lắm, khi anh cầu chúa cho em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h21’ ngày 11/4/07
Anh yêu thương em như đời anh mà.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h28’ ngày 11/4/07
Em ngạo mạn và bất cần sống. Em không nhận lỗi và không tự kết tội mình. Trước đây, khi ấy, em cũng như cái phần xấu xa phổ biến của đàn bà. Bạc, tham, cả tin, hưởng thụ, nông cạn. Gần nhà em bây giờ có một gia đình. Người đàn bà xoe xoé trong cái nhà ấy, sự cùng cực khổ của chị ta và sự quán xuyến của chị ta, nếu so ra, em chỉ đáng để chị ta cười khẩy.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h35’ ngày 11/4/07
Em đã nhận thấy khiếm khuyết của mình rồi. Bây giờ, đơn giản, tránh xa nó, khi đi tiếp đường đời. Làm được em nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h31’ ngày 11/4/07
Em chỉ nhận ra được chính mình vào buổi sáng ngày hôm ấy. Khi em thức dậy. Anh ơi, em khóc. Khóc như chưa bao giờ như thế.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h41’ ngày 11/4/07
Em cứ khóc đi, nước mắt sẽ làm vợi đi những xót xa, ân hận. Nước mắt sẽ rửa trôi những bụi đời đã vương trên má em và làm đôi mắt em trong hơn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h35’ ngày 11/4/07
Em sẽ vẽ ra cho anh những hình dung rõ nhất về những kẻ như em. Những cái khi anh nghe, anh đọc, anh xem, người ta không nói hết.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h45’ ngày 11/4/07
Anh chẳng sợ và cũng sẽ không chạy trốn khi em nói về điều kinh khủng nhất mà em đã phải mang theo.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h48’ ngày 11/4/07
Bắt đầu từ một ngày tháng 2. Thời tiết khó chịu. Công việc làm đầu em rối loạn. Dạ dày em rất đau. Khủng khiếp. Em sợ dao kéo đụng chạm vào người mình. Thuốc cũng không có tác dụng gì. Cậu ta rút một điếu thuốc, gỡ đầu lọc ra, cho vào đấy một miếng trăng trắng, gắn lại, châm lửa. Một cảm giác nhẹ bẫng, mơ làm tiên được làm tiên, mơ làm chim được làm chim. Mấy ngày sau, em lại đau dữ. Em hỏi, cậu ấy không đồng ý. Phải mổ thôi. Dùng nhiều nghiện mất. Em cười. Cái điệu cười ấy anh chưa phải nghe. Cậu ấy lại mang về cho em. Rồi không cần đau dữ, câu ấy cũng phải mang về cho em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h01’ ngày 11/4/07
Anh có hai đứa cháu, chơi với Mai Thanh Hải. Dự sinh nhật nó tại New century rồi mắc nghiện từ đấy. Bây giờ sau nhiều năm kiên trì và mọi người hết lòng động viên, yêu thương chúng nó, Cũng giã từ được rồi, tuy nhiên mọi người luôn theo dõi nhắc nhở chúng. Tốt rồi em à.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h03’ ngày 11/4/07
Cái thứ đó có nhiều cách dùng. Bọn em gọi là chơi. Một gói, đúng ra là một cục nhỏ giá là 50 nghìn. Gần đây thuốc khan tăng 100 nghìn. Chơi theo bữa như ăn cơm. Đứa ít tiền mất dép rồi phải chích. Hoà với nước rồi tiêm. Bình thường thì đặt lên tờ giấy bạc kẹo cao su hơ lửa đưa lên mũi hoặc cho vào điếu thuốc. Lúc vội vàng có thể nuốt. Mỗi ngày 2 bữa, 3 bữa như thế. Có một người TQ quen thân chỉ cho em một cách ít độc hại. Chơi qua chai nước. Cách này tốn gấp 3 lần thông thường, nhưng không hại phổi. Ăn uống tẩm bổ sẽ không thấy triệu chứng của con nghiện.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h13’ ngày 11/4/07
Khi làm ở Lạng Sơn, anh đã thấy họ chơi rồi. Lán công nhân của anh, tụi xe ôm vào ngồi hít và chích nhờ. Có đứa còn mời chơi thử. Anh sợ lắm, phải nhờ bộ đội biên phòng tới dẹp tụ điểm ấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h10’ ngày 11/4/07
Nhưng có 3 thứ dù là dân nghiện mất dép hay nghiện quý tộc đều không che đậy được. Một là khi chơi xong, đứa nào cũng đê mê phê thuốc. Dù là người sống cùng yêu thương đến mấy cũng ghê tởm. Hai là khi buổi sáng ngủ dậy. Ba là nhìn thấy con nghiện đi mua thuốc. Nhục.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h19’ ngày 11/4/07
Từ bỏ đi em, không giấu mãi được, anh thương yêu em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h14’ ngày 11/4/07
Em rạng rỡ nhất vào buổi sáng. Da em xanh, ngủ dậy chợt hồng hào. Mặt cũng như là bầu bĩnh hơn. Nhưng buổi sáng hôm đấy em khóc.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h21’ ngày 11/4/07
Sức khoẻ, tài sản, tuổi xuân bị khói thuốc tàn phá, huỷ hoại hết!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h25’ ngày 11/4/07
Nỗi nhục thứ 3, khi ấy em chưa từng phải chịu. Em hay đi miền trung. Cậu ấy mua
cho em cả chỉ, có thể chia ra để dùng dần. Đi dài ngày quá không đủ, cậu ấy sẽ mang thêm vào. Cậu ấy là CA, mang cái đó dễ. Nhưng tính em đỏng đảnh. Một lần hục hặc, cậu ấy không mang vào. Khi đó em đang ở Vinh. Lần đầu tiên em tự đi mua. Em đi xe đẹp của cơ quan, mặc thật sang trọng. Em vào trong đó. Không ai nghĩ em là con nghiện. Nhưng trên cái ghế đó, con đàn bà thô tục đưa em cái gói rồi gọi em là mày. Em như bị điện giật. Em cai lần đầu tiên.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h23’ ngày 11/4/07
Anh thấy ở phố anh, không có đứa nào nghiện mà sống quá tuổi 40.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h31’ ngày 11/4/07
Anh thương em, quyết tâm từ bỏ đi em. Đời sẽ có ngày mai.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h34’ ngày 11/4/07
Để cắt cơn mất 3 ngày. Sau đó không còn vật vã nữa.Mệt mỏi, bồn chồn, nói nhiều. Rồi thì không đòi hỏi thuốc nữa. Nhưng phải cách ly tuyệt đối. Chỉ cần nhìn thấy một cái gì gợi nhớ là lại thèm. Cứ thấy cậu ấy là em lại nhớ đến nó. Em quyết định cắt đứt. Nhưng không dễ thế. Có thể lúc đầu khi đưa  em  điếu thuốc, cậu ấy xót em đau thật. Nhưng khi người ta không hẳn là xót xa nữa. Em chơi lại. Và như người ốm ăn cháo được ăn cơm. Em chơi nhiều hơn.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h36’ ngày 11/4/07
Em vào bệnh viện Bạch Mai, người ta bán thuốc hỗ trợ cắt cơn đấy. Anh nhớ là: Natrexone thì phải. Em hãy dùng nó đi. Anh xin em đấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h39’ ngày 11/4/07
Em ràng buộc vào cậu ấy ngày càng chặt, không có cậu ấy em không có thuốc. Cậu ấy không nghiện. Những lúc tỉnh táo suy nghĩ, em vất vả để phân định cậu ấy làm thế vì yêu em hay cậu ấy hành hạ em. Em cai thêm hai lần sau đó. Nhưng đã cai mà chơi lại càng ác hại.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h42’ ngày 11/4/07
Mẹ thằng cháu anh đưa nó về quê ngoại ở gần 3 năm. Mẹ nó phải đi theo canh giữ giám sát, và mình phải quyết tâm mới là điều quyết định
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h45’ ngày 11/4/07
Thằng đấy là con quỷ đội lốt người!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h47’ ngày 11/4/07
Em đi biệt xứ. Đoạn tuyệt nơi này. Em có người bạn TQ. Người này giúp em cai nghiện bớt đau đớn. Ông ấy nói với em và cậu ấy về một loại thuốc, khi đưa vào người rồi, nếu chơi thuốc phiện lập tức sẽ chết ngay. Em phải đi anh ạ. Đưa nó vào người và đi biệt, xa hẳn nơi này.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h55’ ngày 11/4/07
Thuốc đấy chính là NATREXONE mà các trung tâm cai nghiện đang sử dụng để giúp người bệnh từ bỏ ma tuý.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h57’ ngày 11/4/07
Em đừng bao giờ nhìn mặt “cậu ấy”, tên sát nhân không dao- súng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 00h01’ ngày 12/4/07
Khuya rồi, em ngủ đi. Anh nhớ thương em. Mong em là Hoàng Lan thời hoa đỏ ngày xưa.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h01’ ngày 12/4/07
Em ân hận vô cùng vì làm khổ anh. Lẽ ra em không được quen anh. Lẽ ra chỉ như lúc đầu mình nói với nhau, làm bạn chia sẻ. Ngồi bên nhau dưới mái hiên nhà rồi chia tay nhau như ngày hôm đấy anh nói. Nhưng em bồng bột mất tự chủ. Sao mình lại ra thế này. Mình chỉ đồng cảm với nhau không phải là yêu , không thể là yêu, không nên yêu. Phải là đồng cảm, là văn chương, là âm nhạc, là đẹp cơ. Em chỉ tòan làm méo mó. Em không muốn nó ra thế này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h02’ ngày 12/4/07
Xin anh hiểu, bao dung cho em. Xin anh hiểu điều em nói, anh ngủ đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h02’ ngày 12/4/07
Cái “cậu ấy”, thằng đó là CA? Nó không nghiện, nhưng lúc nào cũng có thuốc cho em dùng? Vậy nó là gì? Quỷ đội lốt người hay nó sử dụng ma tuý để phục vụ nghiệp vụ của nó? Quân dã man! Nó giết đời em rồi. Đưa nó xuống địa ngục đi em. Đừng nhớ tiếc con quỷ ấy nữa!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h35’ ngày 12/4/07
Tại em thôi. Người ta cũng không đến nỗi khốn nạn đâu. Em cần thì người ta mới đưa đến. Em tự nguyện chứ có ai lừa phỉnh em đâu. Em cũng chỉ là thứ gánh nặng. Rồi đến ngày người ta cũng mệt mỏi chán ngán thôi, chứ tiếp tục mãi sao được. Kết tội người ta để làm gì đâu. Tại em, cái gì cũng tại em thôi. Em kể ra không phải là em than thở với anh, Anh không được xót thương hay bào chữa cho em làm gì. Em tự nguyện buông thả. Bây giờ em đủ trưởng thành rồi còn non nớt đâu mà để người ta dụ dỗ em. Tại em. Chỉ tại em thôi. Em muốn anh biết chuyện này để suy nghĩ thực tế. Em không che đâu anh. Không lường gạt, lợi dụng quyến rũ anh. Không thêu dệt tương lai gì. Tỉnh táo nhìn nhận thì anh chỉ có tình cảm với em qua lời nói, qua tả nên mới có vẻ tốt đẹp. Thực tế cuộc sống hàng ngày của một con người còn vô số điều khác nữa. Chỉ thật sự là yêu khi tiếp xúc khi có tình cảm với những thứ đó. Vì anh và em chỉ có liên hệ phiến diện, nó gây ảo giác. Anh chỉ đang đồng cảm thôi. Anh trưởng thành hơn em, anh hiểu điều này hơn em. Anh hãy hiểu cho điều em nói, anh ạ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h45’ ngày 12/4/07
Anh yêu thương em lắm lắm, anh không thể lý giải được tại sao anh lại như vậy.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h05’ ngày 12/4/07
Đêm qua, trắng đêm anh không ngủ. Câu chuyện của em đã làm anh chuyển từ dịu dàng sang xót xa, nuối tiếc. Có lẽ phận người, những mảnh tình xa xôi mơ mộng đã được chúa an bài rồi!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 13h19’ ngày 12/4/07
Em báng bổ chúa. Em là quỷ sứ rồi.Đức cha của em ạ! Anh hiền lành lạ. Em chẳng được anh quát bao giờ. Thiệt thòi quá. Anh này, giá mà em chỉ mang đến dịu dàng, bỏ hết xót xa đi. Em muốn mình dịu dàng, em tệ quá. Nhưng anh có tin được em không, có tin là em thật sự rất thương anh không. Ngược đời, Anh mà lại phải bị cái đứa như em thương. Nhưng em thương anh lắm anh ạ. Em muốn anh dịu dàng ngủ. Lúc nào còn nhớ đến em chỉ là nhớ đến những dịu dàng, và rồi lại dịu dàng quên. Em muốn anh tìm được một niềm hạnh phúc. Trong tương lai, đừng chịu an bài. Chúa không với tay  tới được anh đâu.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 13h38’ ngày 12/4/07
Nếu ở cạnh em lúc này. Anh sẽ thiết quân luật. Cai trị bằng uỷ ban quân quản. Và anh ra lệnh hành quyết thằng kia, cái thằng em gọi là “cậu ấy”, còn em tống vào biệt giam. Khi nào em ngoan ngoãn sẽ cho phục sinh.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 13h38’ ngày 12/4/07
Em hay cắn trụi móng tay, hay gãi lông mày. Hay làm ướt gối bằng dòng suối từ miệng khi ngủ. Hay ngồi bần thần buổi sáng. Hay bực dọc khi có người xưng hô không phải phép. Hay cáu gắt khi nóng nực. Hay ngứa miệng chê bai. Em thích nhìn trời đêm. Thích mưa dữ dội. Thích ngồi quán rock. Thích nghe green garden. Thích
mặc áo gió lang thang dọc phố. Thích phi xe đường quốc lộ. Thích uống bia HN pha vodka. Thích cắt giấy màu. Thích ăn canh cua. Thích học các cách kho cá. Thích chẻ rau muống, tước rau bí. Thích lôi quần áo ra là lượt. Thích lau nhà hơn quét nhà. Thích truyện ngắn S.ZWEIG. Thích tiểu thuyết A. CAMUS. Thích thơ Phùng Quán, Lưu Quang Vũ, Văn Cẩm Hải. Thích hát tình ca của lính cộng hoà. Và rồi em thích đọc anh nghe, thích hát anh nghe…
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 15h36’ ngày 12/4/07
Thế em có thích hát ru để đưa anh vào giấc ngủ không? Có đồng ý trao cho anh nụ hôn của tình yêu muộn màng, sám hối không? Có muốn anh hát ru, vỗ về khi em khó ở không? Có muốn anh đe nẹt khi ngang bướng, láo lếu không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h58’ ngày 12/4/07
Thế nếu một ngày em không hát được. Thế nếu nhiều ngày em không hát được. Thế nếu một ngày em lạnh ngắt những nồng nàn. Thế nếu nhiều ngày em lạnh ngắt những nồng nàn. Thế nếu một ngày em vẫn láo lếu trước đe nẹt. Thế nếu nhiều ngày em vẫn láo lếu trước đe nẹt. Thế nếu một ngày em nói dối. Thế nếu nhiều ngày em nói dối. Thế nếu một ngày em phản bội. Thế nếu nhiều ngày em phản bội. Thế nếu một ngày cả anh cũng kiệt quệ. Thế nếu một ngày cả anh cũng buông xuôi. Thế nếu một ngày em lại một lần tự mình ra đi. Vậy có cần thiết phải thích phải muốn phải làm không? Có cần thiết phải là cái mãi mãi không. Cái giờ phút ngắn ngủi toàn mỹ đẹp hơn là cái mãi mãi giả tạo rất nhiều mà, rất nhiều mà. Mình cùng chung một tiếng nói, một suy nghĩ đi anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h53’ ngày 12/4/07
Em ở đâu? Hỡi người!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h53’ ngày 12/4/07
Không. Không đời nào em gặp anh lúc này đâu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h06’ ngày 13/4/07
Tôi biết những người khóc lẻ loi không nguôi một phút
Nhưng người khóc lẻ loi không rơi ngoài tim mình
Em biết không?
Lệ là những viên đá xanh, tim rũ rượi.
Đôi khi anh muốn tin,
Ngoài trời chỉ còn trời sao là đáng kể
Mà bên những trời sao lấp lánh đôi mắt em,
Đến ngày cưới.
Đôi khi anh muốn tin
Ngoài đời thơm phức những trái cây của thượng đế
Mà bên những trái cây ngọt ngào đôi môi em
Nguồn sữa mát khởi đầu
Đôi khi anh muốn tin
Ôi những người khóc lẻ loi một mình đau đớn
Lệ là những viên đá xanh, tim rũ rượi
Gửi anh một bài thơ em thích: Lệ đá xanh- Thanh Tâm Tuyền. Qua đêm nay sáng mai thức dậy lại ngắm những vệt nắng cuối thềm anh ạ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h20’ ngày 13/4/07
Nếu cả loài người đều yêu nghệ thuật và thơ ca, sẽ không còn cái ác. Nhốt lại những trái ngang, đổi đời cho những bà goá bụa, những ông trắng tóc héo da cô độc. Những người thất cơ lỡ vận đói khát tha hương. Những kẻ lưỡng tính lạc đàn….Thơ ca đi! Những chùm quả vòm cây như những chùm đèn huyền diệu. Rừng xanh hiệu lệnh hy vọng. Nhân lên triệu cặp tình nhân, những đôi yêu nhau và hoa nở…Anh phủ thơ ca khắp thế giới của em! Cảm ơn anh nhiều quá. Đức cha của em!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h59’ ngày 13/4/07
Rồi em sẽ làm một bài thơ, đọc riêng anh nghe thôi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 00h54’ ngày 14/4/07
Những ngày ngắn ngủi này, em là Hoàng Lan dịu dàng thi ca cùng anh. Để chúng mình thương nhớ nhau dịu dàng. Đêm nay em lại đọc kinh. Rồi một ngày em sẽ hát thánh ca cho riêng anh nghe.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h32’ ngày 14/4/07
Anh còn trẻ hơn bọn trống choai tập gáy bây giờ nhiều. Nhưng mà, anh rõ là ông bố lẩm cẩm rồi. Ha ha…Sao không lôi kéo nó, hai bố con lập một đội tuyển chơi chung cái gì đó chứ nhỉ. Phải a dua a tòng như tình báo ý anh. Nếu không thì riêng một góc trời, việc đứa nào đứa nấy làm anh hả. Khổ thân anh! Ông bố sắp bị thất sủng. Ha ha …ăn cơm rồi vào lãnh cùng một giấc đi anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h15’ ngày 17/4/07
Trời lại mưa xuân, những mầm non đang trỗi dậy. Và những yêu thương đang chờ đợi chúng ta. Tất cả khổ đau, ngang trái… phải chìm xuống để cuộc sống của em vươn lên. Đó là điều anh muốn nói với em thân thương lúc này.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h53’ ngày 18/4/07
Phía tây bầu trời, một ngôi sao sáng lắm. Sao gì đó em?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h01’ ngày 18/4/07
The star far from west of the black sky, that my eyes always smile with you. I swear, by the moon and the star on the sky…
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h06’ ngày 18/4/07
Anh đọc và hiểu anh ngữ kém lắm. Đó là gì?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h12’ ngày 18/4/07
Chỉ có trăng sao là bất diệt. Em nhớ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h20’ ngày 18/4/07
Nhưng trăng và sao không biết nói lời yêu thương.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h24’ ngày 18/4/07
Em yêu thương anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h24’ ngày 18/4/07
Anh yêu thương em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h28’ ngày 18/4/07
Khi gặp em chắc anh lúng túng lắm. Nỗi nhớ thương yêu em sẽ làm anh im lặng mất.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h43’ ngày 18/4/07
Em đã nhớ rất sâu giọng nói anh, khi nhiệt tình khi trầm xuống. Nhớ rất sâu tiếng cười anh, dài thật dài. Thế là đủ lắm với em rồi. Em yêu thương anh. Không thể nào làm đau anh được. Muốn mang đến anh chỉ những dịu dàng. Lòng em thương yêu anh nhiều hơn, nhiều hơn những lời em hà tiện nói. Chỉ muốn mang đến anh những dịu dàng, không làm đau anh được.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h50’ ngày 18/4/07
Anh hằng mong ước được dâng hiến em tất cả tình cảm nơi anh. Mong em được nhiều hạnh phúc, yên bình và đầy nghị lực.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h06’ ngày 18/4/07
Anh trao em nhiều lắm rồi! Anh là người duy nhất nói chuyện cùng em trong đời. Là người em tìm kiếm trong đời. Đức cha của em. Người cha của em. Qúa khứ của em. Bạn của em. Ngôi sao của em. Nỗi dằn vặt của em. Em muốn đêm nào anh cũng dịu dàng ngủ. Đêm nay anh ngủ thật nhẹ, thật êm. Không một vết gợn nào vương vào
tâm trí anh. Ngủ dịu êm anh ạ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h12’ ngày 18/4/07
Em đã trao cho anh cả thiên đường tình em. Anh sẽ ôm ấp và mang theo suốt chặng đường còn lại. Anh luôn biết ơn em.!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h00’ ngày 19/4/07
Mảnh trăng non đang khuất dần, nó như đời anh hao khuyết em ạ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h12’ ngày 19/4/07
Đêm qua anh ngủ thật dịu êm, say xưa. Em thật dịu hiền Hoàng Lan ạ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h24’ ngày 19/4/07
“Trăng ngàn năm trăng ân tình chưa thoả”. Em đang nhìn mảnh trăng hư hao gầy guộc, như thân phận mình. Anh. Phần hao khuyết em gánh thay anh cả. Quãng đời còn lại anh hãy cố lấp đầy. Phần nước mắt em khóc thay anh cả. Anh hãy cố sống trọn vẹn niềm vui. Phần đường độc hành em đi nốt thay anh cả. Anh hãy cố tìm ấm cúng. Có phải chúa thương tình dành lại cho em  ít ngày trăng lên bên những ngôi sao lãng đãng. Ngày nào còn được ngắm trăng sao, em ơn chúa đã cho em một người để dịu dàng nhớ. Em thương anh nhiều thế.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h30’ ngày 19/4/07
Hãy để anh chia sẻ tất cả với em những hư hao, buồn thảm cũng như những niềm vui dù là nhỏ xíu. Anh yêu thương và nhớ em vời vợi
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h03’ ngày 19/4/07
Em thương anh lắm.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h00’ ngày 19/4/07
Những lời em nói, như những lời của Venus nói với anh. Anh sung sướng vì em là một phần lớn lao của đời anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h06’ ngày 19/4/07
Thôi em nghỉ đi. Anh đọc tiếp Kawabata đây.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h55’ ngày 19/4/07
Gấp sách thôi, muộn rồi mai còn làm anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h57’ ngày 19/4/07
Anh sẽ đi ngủ đây. Anh muốn được ôm hôn vuốt ve em trước khi ngủ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h11’ ngày 19/4/07
Em có bằng lòng không? Hỡi thiên thần của anh!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h13’ ngày 19/4/07
Ngủ sớm đi anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h31’ ngày 20/4/07
Thời tiết này có làm em mệt không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h38’ ngày 19/4/07
Em quen rồi mà anh. Anh hỏi thế này em ngượng lắm. Nghỉ trưa đi anh.
(Sau đó là một chuỗi ngày khổ sở, Hoàng Lan phải chống chọi lại những cơn vật do ma tuý hành hạ, có lúc không chịu nổi em đã trốn ra ngoài. Rồi lại quay về nơi tự cách ly của mình. Dù sao tôi vẫn cứ hy vọng là em thoát ra được móng vuốt của con quỷ ma tuý. Nếu không chiến thắng nổi ma quái này, thì trên mọi phương diện tôi chẳng có lý do gì để tồn tại mối quan hệ này với Hoàng Lan cho dù tôi rất yêu thương thân phận em.)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h58’ ngày 24/4/07
Con đường tình không lối
Con sông tình không bờ
Ai chồn chân mỏi gối
Ai mái chèo bơ vơ
Con đường tình không lối
Biết vậy mà vẫn đi
Sông tình không bến đợi
Nhưng đâu sợ chia ly
Bởi đường tình quyến rũ
Bởi sông tình mộng mơ
Hay tình cô thiếu nữ
Đã chiếm hồn nhà thơ      (Exenhin)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h21’ ngày 24/4/07
Trời đổi gió, mưa rơi nhiều. Em có nhớ như anh nhớ em da diết?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h23’ ngày 24/4/07
Hà nội mình đang mưa. Ngoài trời loét nhoét đen kịt. Cửa kính mờ hơi nước. Mùi ngai ngái ẩm ướt ở mấy luống cỏ tóc tiên quyện vào hương hoa loa kèn. Xung quanh bất giác tĩnh lặng tiếng người. Chỉ nghe tiếng mưa rơi. Mỗi lúc mưa càng mau. Cảm giác se sắt da thịt. Sao trời không mưa mãi nhỉ. Em mặc áo màu ngọc trai xám. Hình như là màu của biển trong mưa. Tiếng sấm! Đêm nay thế là có một trận mưa dữ dội. Em ngửi thấy mùi của đất. Chỉ còn mùi nồng nồng của đất. Nhớ anh!.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h33’ ngày 24/4/07
Sao mình lại có suy nghĩ và lời nói hợp nhau đến thế nhỉ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h37’ ngày 24/4/07
Vì mình là ký ức ở trong nhau.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h40’ ngày 24/4/07
Ký ức, thực tại anh và em đã có lúc hoà tan vào nhau. Sự diệu kỳ của tìm kiếm gặp gỡ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h00’ ngày 24/4/07
Chỗ anh mất điện mà nến lại không có! Biết thế nào là đen như mực.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h01’ ngày 24/4/07
Cảm ơn bàn tay anh đã chọn bupbecuky. Cảm ơn đôi tai biết lắng nghe đã thấu hiểu đau đớn trong em. Cảm ơn lòng kiên nhẫn anh đã hoá giải tính hoài nghi ở em. Cảm ơn tâm hồn đồng điệu anh đã khơi lại tình cảm quá khứ của em. Cảm ơn những tinh tế ở anh đã chấp nhận phù phiếm mơ hồ phía em. Cảm ơn lòng bao dung anh đã che
chở cho thói thất thường đỏng đảnh của em. Cảm ơn trái tim anh yêu thương em. Cảm ơn đôi chân anh vững vàng cho em biết anh khoẻ mạnh. Cảm ơn đôi vai anh không đau cho em yên tâm. Cảm ơn mái đầu, vầng trán, ánh mắt, đôi môi…em chưa nhìn thấy đã cho em hình dung ra anh, nhận ra anh. Cảm ơn những ngôn từ em có đã nói thay cho em một câu không cần phải nói!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h13’ ngày 24/4/07
Em đã cho anh cả một trời yêu thương, cho anh cả một cuốn từ điển về ngôn từ của những người yêu thương nhau bất tận. Anh yêu em vô cùng!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h24’ ngày 24/4/07
Mưa thật dữ dội, sấm nổ ầm ầm. Chắc em hài lòng với cơn mưa này? Đêm nay em sẽ ngủ ngon đấy nhỉ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h34’ ngày 24/4/07
Hộp điện nổ, mấy nhà liền nhau mất điện. Em cũng đang tối um. Phố nghèo nào cũng như nhau. Lại nhớ ngày bé cảnh Hà nội 7, cứ trời mưa to là bên kia điện sáng, bên mình tối um. Thắp đèn nằm nghêu ngao hát…Em hát anh nghe nhé!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h36’ ngày 24/4/07
Ư, anh muốn nghe em hát!
(Sau đó hai đứa trò chuyện và hát cho nhau nghe tất cả các bài mà chúng thích chúng thuộc.)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h31’ ngày 24/4/07
Khuya rồi, mình ngủ đi em à.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h55’ ngày 25/4/07
Mai quốc lễ, anh về nhà. Nó lại đi nhậu cùng tụi cơ quan. Chắc anh lại cơm bụi thôi.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h54’ ngày 25/4/07
Thật thế không? Tối qua anh nhầm em với ai đó. Câu anh nói “Chỗ anh mất điện…lúc này anh nói với em đấy” Thực ra anh chưa hề nói. Đang có người khác cùng với em lúc này. Em không ghen tỵ đâu. Em chỉ ghét bị nhầm lẫn. Từ lúc đấy, em thấy không vui. Không, em ức. Em ghét bị nhầm lẫn
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h01’ ngày 25/4/07
Thế ư? Sao lại có chuyện ấy nhỉ? Thôi chết, anh nhớ ra rồi: Lúc mất điện, thằng Cường mượn máy chơi game. Chắc nguyên nhân từ đây? Nhắn đến em vẫn số máy này?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h08’ ngày 25/4/07
Em vẫn ậm ạch lắm, vì chẳng phải tin nhắn của thằng Cường, mà là anh nói. Anh buột miệng nên quên mất đấy. Em ức thì nhắc thế, chứ không phải em giận. Con lại đi về muộn để anh một mình à? Anh ăn chưa?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h48’ ngày 25/4/07
Con lại sang nhà bạn ở Thành Công xem đá bóng rồi. Nó lại để anh một mình đêm nay. Buồn quá, Anh nhớ em!
( Đêm ấy trước lúc xem đá bóng em và tôi trò chuyện với tất cả cả các chủ đề hai đứa nêu ra. Sau cùng là cá độ, em nói: “Em lấy Chelsea, còn tôi lấy Liverpool, nếu Liverpool thắng thì…Em sẽ yêu anh!” và tôi đã nhận vụ độ này với kết quả Chelsea 1 – Liverpool 0 )
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h16’ ngày 26/4/07
Thua cá độ ! Mất tình yêu nơi mình thương nhớ vô vàn. Trên đời này chỉ mình anh dại dột như thế ! Chẳng có ai giúp anh trong vụ này.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 11h36’ ngày 26/4/07
Nếu bóng đá giống tình yêu anh nhỉ….Ha ha em chưa từng thua vụ cá độ nào (dù chẳng khoái bóng bánh) chưa mấy khi thua bạc. Thế mà lại thua anh. Aha, em yêu đơn phương anh Thái này. Em quậy chưa? Bực mình, khó tính, ghét buôn dưa lê. Anh Thái chúc sức khoẻ rồi cúp máy cái rụp giờ. Cơm nước đi anh à. Nâng ly nhân dịp
giỗ tổ của bọn mình nào!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h36’ ngày 26/4/07
Chúc em thắng độ! Anh ăn cơm rồi, em ăn chưa? Chắc em dậy muộn hả? Nâng ly cùng em, chúc mọi sự an lành.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 12h45’ ngày 26/4/07
Em là thứ gái ngủ trưa. Lề mề, biếng nhác, dây dưa tối ngày. Hỏng! Gìơ em ăn cơm thì anh ngủ trưa. Chẳng quậy phá người bên ấy nghỉ trưa nữa.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 12h47’ ngày 26/4/07
Tối mình gặp lại nhau em à. Anh yêu em.
(Tối ở nhà tôi hát karaoke, đang hát thì em gọi tới. Tất nhiên là phải nghỉ hát rồi. Hai đứa buôn từ 21h đến gần 1giờ sáng mới chịu nghỉ. Đủ mọi chuyện từ kỉ niệm ấu thơ đến văn học nghệ thuật đã từng thưởng thức)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h41’ ngày 27/4/07
Một ngày làm việc nhẹ tênh nhé anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 9h44’ ngày 27/4/07
Anh đang soạn thảo hợp đồng. Em đã cho anh một tối nhớ mãi! Với em từ thân yêu không đủ nghĩa để nói hết tình anh.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 9h54’ ngày 30/4/07
Em ốm, đêm máu cam ra rất dữ. Người nóng sốt. Không đón con. Bây giờ em không muốn nghe anh, không muốn trả lời anh. Em uất lắm. Anh để mặc cho em nghỉ. Anh càng hỏi thăm em càng tủi. Để mặc cho em nghỉ.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h00’ ngày 30/4/07
Những lúc như thế này, anh chẳng giúp được gì cho em dù là việc nhỏ xíu. Thà đừng quen nhau, coi nhau là bạn. Anh buồn. Em nằm nghỉ đi, đừng trả lời anh.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h55’ ngày 30/4/07
Em ốm kiểu này là bình thường. Em chịu được, qua ngay thôi mà anh. Không ngại gì, em tệ thế. Cứ làm mình làm mẩy để anh khó nghĩ. Tại em ghen. Rõ là vớ vẩn. Anh đừng có mà buồn đấy. Buồn rồi thành ra suy diễn lung tung cho khổ. Em bình tĩnh lại rồi, không dằn vặt anh nữa đâu. Nhiều lúc em trẻ con. Mệt mỏi là dở chứng dở nết với anh thế. Anh mà nghĩ ngợi là em không vui đâu. Rồi em sẽ khoẻ ra, sẽ ngoan, sẽ tươi tắn. Em trẻ con nhỉ? Anh nghe nhạc thật thư thái đi anh!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 11h00’ ngày 30/4/07
Câu chuyện của chúng ta chưa qua được trang đầu mà đã như thế này! Nếu có duyên mình về ở với nhau thì mức độ “ác liệt” đến đâu nhỉ? Anh đến chết mất! Trời ơi, anh phải làm gì bây giờ?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h16’ ngày 30/4/07
Em vụng cư xử. Em cáu bẳn. Em ngang ngược. Em chanh chua. Em sáng nắng chiều mưa,em bất mãn.Em hoài nghi. Em tự ti. Em cả ghen. em nho nhen, em ích kỷ. Em giận hờn vô lý. Em chỉ làm theo ý mình. Em hư đốn, em thân tầm gửi. Em gầy yếu, em đau ốm. Em lười biếng, em sợ hãi. Chẳng được nước non nào. Em không mong
duyên gì cả. Đấy là em hỗn mất tý tẹo thôi. Anh cứ làm ngơ đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 19h11’ ngày 02/5/07
Em nói, em có tật hay gãi lông mày. Anh bắt chước gãi thử, bây giờ thành tật. Anh bắt đền em đấy!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h44’ ngày 02/5/07
Em có ối tật xấu. Anh bắt chước có mà đến tết. Xem nào, em ăn toàn  bị vãi cơm này (Khakha, miệng mỏng). Viết bút máy toàn bị dây mực ra tay này. Không ngủ được là cáu, mệt là cáu, nóng là cáu, cáu vô cớ này. Đi đâu đứng lên là quên chìa khoá, quên vé xe này. Đi cũng nhanh, ăn cũng nhanh, làm gì cũng hấp tấp, láu táu này. Đi mua sắm, đi ăn hàng toàn cãi nhau này. Đanh đá trần đời này. Ôi nhiều vô khối ý. Anh khiếp luôn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h52’ ngày 02/5/07
A, em không ngồi vào bàn ăn cơm đâu. Toàn bưng bát ra ngồi đất, tựa vào tường. Em hay ngủ vạ vật, toàn ôm chăn nằm co con tôm trên sofa, trên sân thượng. Em toàn ăn cơm nguội, ăn bánh để ỉu. Em lại rất điệu đà, cầu kỳ. Anh mệt luôn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 19h56’ ngày 02/5/07
Tóm lại em vừa tính tiểu thư, vừa máu du côn, vừa khí tính vừa cẩu thả, vừa gàn dở, vừa ẩm ương, sợ chưa? Thôi không nói chuyện nữa. Anh nghỉ đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h01’ ngày 02/5/07
Em không thích nói nữa thì thôi. Chứ bắt anh đi nghỉ sớm thế! Em còn chưa trả lời anh một câu hỏi đấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h41’ ngày 02/5/07
Nhiều lúc em rất sợ anh à! Sợ điều không nên mà cứ vương vấn vào. Em bảo vệ trái tim mình vì em sợ. Đây là lần đầu tiên em biết suy nghĩ điềm tĩnh. Có lẽ sau tất cả mọi chịu đựng, có lẽ em đã nhiều tuổi hơn, có lẽ em đã xác định được một đích đến. Mà cái đích ấy cho em là sự bình ổn. Có lúc nào anh thấy chán ghét em không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h44’ ngày 02/5/07
Anh bảo anh có tình cảm với em thế nào đấy là quyền của anh. Vâng, nhưng mong muốn anh không buồn, không nhớ thương em, đấy cũng là quyền của em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h47’ ngày 02/5/07
Những điều em nói ra cũng là điều anh trông đợi ở em. Em nhìn đời, đánh giá sự vật thận trọng hơn và có định hướng rõ ràng hơn. Cứ thế em nhé!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h55’ ngày 02/5/07
Anh chưa bao giờ chán ghét, bởi lẽ, em đang vượt qua ngon núi mà em cần nhiều nghị lực và lòng quả cảm. Những người ấy, không bao giờ anh ghét mà ngược lại !
Tin nhắn của bupbecuky lúc 20h54’ ngày 02/5/07
Có lúc em tủi phận, em nằm khóc, em muốn phá quấy. Nhưng em không bao giờ làm. Vì em coi sự yên ổn của anh quan trọng hơn. Điểm dừng ấy là sự trưởng thành của em. Em yêu thương anh theo cách ấy. Anh bao dung cho em. Đấy là điều em muốn bây giờ. Dù anh hiểu em đến đâu, thương em đến đâu thì chỉ mình em biết em muốn gì. Mình em xác định đích đến của em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h02’ ngày 02/5/07
Tất nhiên đích đến của mỗi người là khác nhau, nhưng cùng trên một con thuyền, họ biết chia sẻ và giúp đỡ nhau !
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h15’ ngày 02/5/07
Em tưởng anh còn ở nhà, thấy ấm ức thế nào. Phức tạp thật. Gìơ lại buồn buồn. Đến em cũng không hiểu được mình nữa. Trên đấy gió lắm rồi. Sao anh không xuống nhà nằm đi. Mình nói chuyện nhau nghe. Xung quanh người ta ì xèo quá. Em nhớ giọng anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h21’ ngày 02/5/07
Cảm giác, tâm trạng lẫn lộn thường báo trước một điều: Sắp có và sẽ làm được hướng mới, tốt hơn, hạnh phúc hơn cho cuộc đời.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h59’ ngày 03/5/07
Em nghe ké hàng xóm nhạc phẩm “Đàn ông ơi, đừng làm khổ đàn bà” à? Nhạc và lời của Thế mới chết hả? Anh đang nghe MP3 nhạc Hoa đấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 17h15’ ngày 03/5/07
Em chịu không biết thằng nào viết bài đấy. Chỉ cười thầm, nếu cứ nghe mãi bài này thì mấy tay đàn ông còn làm khổ cánh đàn bà dài dài. Nhạc hoa em thích (Anh trăng minh chứng cho lòng em) Anh đang dạo bộ phải không? Mùa hè rồi, sắp tới anh phải kiếm chỗ quay lại bơi lội cho mát mẻ khoẻ người đấy anh ạ. Chuẩn bị về ăn cơm thôi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 20h15’ ngày 03/5/07
Không kịp trêu thì trời bắt đầu khóc rồi. Em ăn cơm mẹ nấu ngon miệng không?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 21h54’ ngày 03/5/07
Bữa cơm chan đầy nước mắt, lời than thở. Em chán ngấy. Bất hiếu cũng được, em hết chịu nổi. Cứ ở gần con người ấy em hoá điên. Nghe chuyện anh, em thèm có người mẹ như mẹ anh. Anh đừng bảo ban em, em biết anh sẽ nhắc nhở gì mà. Em chịu đựng mẹ tới tận hôm nay là quá sức em rồi. Nhưng mà em không nói điều gì tệ hại
cả. Chán thế đấy, nên em mới tự nhận là đứa không ra gì của anh. Nếu mà em được làm trẻ con nhà anh, biết đâu em ngoan. Hôm nay em nhớ đến anh trong hư hỏng.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 22h08’ ngày 03/5/07
Trước đây anh quậy phá, hư hỏng, càn quấy và cả lưu manh nữa. Nhưng sau mỗi lần trả giá cho những ngông cuồng và dại dột. Anh biết mình phải làm gì để không lặp lại.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h16’ ngày 03/5/07
Anh là cây đào thế, vươn cành, ra lá, trổ hoa tung toé thế nào cũng vẫn có khuôn. Em là cây đào rừng.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 22h18’ ngày 03/5/07
Lại mưa lác đác rồi. Anh hát “Riêng một góc trời” em nghe lúc này được không.?
(Sau đó em và tôi nói chuyện với nhau và hát cho nhau nghe đến khuya, em thông báo cho tôi biết ngày ra đi của em chỉ còn tính lùi vài đếm nữa thôi. Em hỏi tôi: Có nên gặp lại bố trước lúc ra đi không? Theo tôi: Em nên gặp bố, dù gì thì đấy cũng là người đã sinh ra em)
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 23h58’ ngày 03/5/07
Thôi khuya rồi, mình ngủ thật ngon em nhé ! Anh hôn em nồng nàn.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 23h58’ ngày 03/5/07
Anh nghỉ đi đừng nghĩ mông lung nữa. Ngủ sâu vào anh ạ! Đắp chăn, đêm chuyển lạnh đấy.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 15h47’ ngày 04/5/07
Em sẽ gặp bố sau. Em vừa nói chuyện với bố con bé về quan hệ của nó với bên ngoài sau khi em đi. Có vẻ là thống nhất được. Cũng giải quyết nốt mấy việc nhà cửa. Nỗi lòng em chỉ còn hướng về những người ý nghĩa lắm với em lúc này. Anh của em. Em yêu anh biết chừng nào. Trên nẻo đường em mệt mỏi bay, anh là mặt hồ yên tĩnh phủ sương em khép đôi cánh nghỉ. Trên đường đời thật dài anh bước, phút cô đơn ngước nhìn bầu trời, em là ngôi sao băng vụt rơi xuống. Rồi chim vẫn cất cánh. Rồi người vẫn đi. Chúa an bài cho mặt hồ muôn đời tĩnh tại, ánh sao băng chỉ vụt sáng chốc lát. Mình đừng bao giờ phải buồn lòng vì nhau. Không nuối tiếc. Mình đã có những ngày đẹp thế. Vẻ đẹp phủ sương. Em sẽ cộng anh vào quá khứ cuộc đời em. Anh hãy cho em là phép trừ đi những chán chường, buồn nản, cô đơn. Dù anh không ở bên em mọi lúc, mọi lúc. Mọi lúc…Anh đã nói thay cho em nghe những lời của người cha sinh thành, của Đức cha tâm linh, của người chồng em xây đắp tìm kiếm. Dù em làm điều gì, nói điều gì làm anh thất vọng, ôi nỗi thất vọng em đau đớn gây ra. Anh vẫn sẽ bao dung cho em. Hai chúng mình chỉ đọng lại cái ĐEP. Em yêu anh! Trời mưa đường trơn anh đi xe từ từ. Về nhà vui cùng con trai.
Anh phải sống bình yên. Sống cả cho em.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h26’ ngày 04/5/07
Trời mưa, mưa nhiều lắm, suốt cả ngày! Có lẽ ông trời cũng thấu hiểu nỗi lòng anh lúc này. Giọt mưa thay nước mắt anh khi phải tiễn em đi. Cái lạnh nói thay cho anh nỗi lòng, tâm hồn, con tim anh khi phải xa em yêu dấu! Anh nghẹn ngào chẳng biết nói gì nữa đâu…
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h42’ ngày 04/5/07
Đêm nay em lại hát anh nghe thật nhiều. Cười anh nghe thật nhiều. Cho xua tan nước mắt, xua tan cái lạnh. Em sẽ không khóc nữa khi biết đôi mắt anh nâu. Đàn ông mắt nâu không bao giờ ác được. Em không cần anh nói gì, chỉ cần đôi mắt anh nâu. Anh tuyệt vời biết chừng nào! Em tự hào, trên đường đời anh, những người đến trước,những người tới sau chỉ mình em biết anh như thế, chỉ mình em yêu anh như thế. Anh đừng nói gì.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 21h01’ ngày 04/5/07
Hôm nay em gọi bằng máy bàn cho anh đi!
(Sau đó em và tôi nói chuyện với nhau qua điện thoại, hát cho nhau nghe tất cả những bài em và tôi yêu thích, nói với nhau tất cả những điều như của những người sắp phải từ biệt thế giới này nói với nhau. Tôi nói em biết, ngày mai tôi sẽ gặp lại bạn học cũ.)
Tin nhắn của bupbecuky lúc 01h24’ ngày 05/5/07
Em muốn anh dành tron vẹn cả ngày mai cho riêng bạn bè xưa, ký ức trường xưa. Đêm nay trăm ngàn lần em mang ơn anh. Em mãn nguyện!!!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 01h30’ ngày 05/5/07
Anh cảm ơn em, cảm ơn cuộc đời, cảm ơn Hoàng Lan thân yêu, ngàn lần yêu dấu! Em đã cho em đêm tình ơi tuyệt vời. Ngủ say em nhé!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 01h37’ ngày 05/5/07
Anh là người duy nhất trong đời em nói mình yêu bằng lời, em biết mình yêu bằng tim. Duy nhất! Em yêu anh! Tinh khiết. Em yêu anh! Duy nhất! Ngủ đi mình! Bình yên. Em yêu mình!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 01h41’ ngày 05/5/07
Anh yêu em như yêu cuộc sống!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 16h05’ ngày 05/5/07
Anh đến 76 Xuân Diệu, bọn anh tụ tập ở đây. Anh nhớ em lắm!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 16h08’ ngày 05/5/07
Hôm nay em lùi ra xa…trả anh về quá khứ. Em gửi hồn em vào tiếng cười anh. Hôm nay em lùi ra xa…
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h05’ ngày 06/5/07
Hôm qua anh say hết biết luôn. Sáng mới tới lấy xe về. Ngượng quá!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 09h49’ ngày 06/5/07
Em vừa ngủ gật. Ngượng hơn!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h50’ ngày 06/5/07
Sao mới sáng dậy mà đã ngủ gật?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 09h51’ ngày 06/5/07
Say vui thế em hoan hô. Anh gặp chị Oanh không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h54’ ngày 06/5/07
Có gặp em à. Nhưng giữa chừng chị ấy về. Chắc nhà có việc.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 09h56’ ngày 06/5/07
Chị ấy có đẹp không?
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 09h59’ ngày 06/5/07
Chị ấy có đôi mắt to, bọn anh gọi là “Oanh chố”. Không đẹp như em đâu.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h10’ ngày 06/5/07
Chết rồi lại mắt to. Sao nhiều người mắt to thế! Em định đến, em đã thay đồ đẹp rồi mà vẫn cao lêu đêu, vẫn gầy xiêu vẹo, vẫn mỏng dính, mắt vừa hẹp vừa tối tăm, má hốc hác. Em có trang điểm rồi, nhưng mà em không biết cách, em càng thảm hại hơn. Em sợ xấu, em ở nhà. Chị ấy thế là đẹp hơn em bây giờ.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h13’ ngày 06/5/07
Anh cho em xin địa chỉ chính xác bên Bắc Nam đi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h18’ ngày 06/5/07
Chi nhánh Công ty XNK Việt Hoàn, đường Huyền Diệu, tp Bắc Nam. Em sang đấy gọi, anh sẽ đón em mà.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h20’ ngày 06/5/07
Địa chỉ chính xác đi mà anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h29’ ngày 06/5/07
Đây là địa chỉ giao dịch và bưu điện đấy! Không có số nhà.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h36’ ngày 06/5/07
Em đang trên đường đi rồi anh ạ. Em vào cõi mơ hồ của anh rồi. Từ nay em chẳng còn là gì nữa. Cả trước kia em cũng không là gì. Em chỉ là ảo ảnh. Em chào anh em đi!
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h39’ ngày 06/5/07
Sao thế em? Phũ phàng thế ư? Em quá ác với anh!
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h47’ ngày 06/5/07
Em không thể nghe anh được. Em không đủ can đảm. Em nhất định phải đi. Không thay đổi được. Em chỉ còn tư cách chào anh một câu. Em không thể không chào anh.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 10h51’ ngày 06/5/07
Cầu chúa cho em thượng lộ bình an, cho em sự yên bình và hạnh phúc nơi xứ người. Chào em.
Tin nhắn của bupbecuky lúc 10h52’ ngày 06/5/07
Em chào anh em đi
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 11h24’ ngày 06/5/07
Em đi đường bộ? Bao giờ tới nơi?
Tin nhắn của bupbecuky lúc 11h32’ ngày 06/5/07
Em đi đường bộ và đường biển. Mất ít ngày. Anh buông tay ra giúp em với. Em không dứt lòng tháo sim ra được thế này. Anh buông tay ra giúp em với. Đi khuất khỏi nơi này là em quên lãng hết. Quên hết. Nhưng bây giờ anh giúp em quên trước đi. Anh ngừng trước em đi. Chào nhau rồi anh ơi.
Tin nhắn của ngheodenchet lúc 17h52’ ngày 06/5/07
“Xa quá rồi em, người mỗi ngả
Bên này đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào” (Quang Dũng)
-Tôi biết tin này mãi mãi nằm lại tại trung tâm nhắn tin vì em đã bước ra khỏi vùng phủ sóng rồi!
Câu chuyện về một người con gái khát khao một tình yêu, một cuộc sống đời thật giản đơn thanh bình, khái niệm hạnh phúc luôn xa vời với em. Nỗi bất hạnh luôn tới và giày vò con tim em đến ngày em ra đi chạy trốn khỏi cuộc đời này: Cô đơn-bất hạnh-bệnh tật-ngập chìm trong những cơn vật vã vì ma tuý. Ai đã làm đời em ra nông nỗi này?
Sáng ngày 07 tháng 5 vừa tới Bắc Nam lúc 9 giờ kém 10 phút. Tôi đã nhận được một bức thư gửi qua đường chuyển phát nhanh EMS của người gửi có cái tên: Nguyễn Thái Nhật Linh – Hoàng Mai – Hà Nội. Tôi biết đây chắc chắn là thư của Phan Hoàng Lan gửi cho tôi. Đây là lá thư đầu tiên, nét chữ đầu tiên và cũng là cuối cùng em gửi lại cho tôi trước khi em bước vào ngàn trùng xa cách để trở thành hư vô…Nỗi đớn đau tràn ngập lòng tôi cho dù người ấy luôn là ảo ảnh.
 Sáng ngày 07 tháng 5 vừa tới Bắc Nam lúc 9 giờ kém 10 phút. Tôi đã nhận được một bức thư gửi qua đường chuyển phát nhanh EMS của người gửi có cái tên: Nguyễn Thái Nhật Linh – Hoàng Mai – Hà Nội. Tôi biết đây chắc chắn là thư của Phan Hoàng Lan gửi cho tôi. Đây là lá thư đầu tiên, nét chữ đầu tiên và cũng là cuối cùng em gửi lại cho tôi trước khi em bước vào ngàn trùng xa cách để trở thành hư vô…Nỗi đớn đau tràn ngập lòng tôi cho dù người ấy luôn là ảo ảnh.
Và đây, bức thư nàng gửi cho tôi:
5/5/2007 – 6/5/2007                                                     note 129
Anh yêu thương của em !
Bây giờ là gần một giờ sáng. Em ngồi đây thức cùng anh trọn đêm. Một đêm có lẽ trời không mưa. Tự nhiên em lạnh quá!
Em chỉ yêu mùa đông, mùa đông thôi. Em không mặc nhiều áo ấm, em phong phanh cho cái lạnh thấm vào da thịt. Rồi thì em luôn miệng càu nhàu, luôn miệng kêu lạnh. Sao em lạnh thế này anh. Gía trời lại mưa, mưa dữ dội. Em sẽ mất cả đêm nay để viết cho anh những dòng này. Cố giữ cho nét chữ mạch lạc, em sẽ phải ngừng lại nhiều lần. Đây sẽ là lần cuối cùng em nói chuyện tâm tình với anh. Không thể để những điên loạn giày vò lên những trang giấy này. Không thể để nước mắt em rớt xuống những dòng chữ này. Anh đã gọi em Lan ơi! Lan ơi! Hoàng Lan ơi! Nhiều lần thế mà sao em ngu ngốc, em lú lẫn quên nói với anh một tiếng Dạ! Sao mãi đêm qua anh mới nhắc? Sao anh lúc nào cũng mềm mỏng quá!
Hoàng Lan. Cái tên chỉ dành riêng cho bố, cho mẹ, cho các em, cho con gái, cho bạn học thân thiết yêu thương nhất, cho người có tình với em nhất. Đời gọi em cái tên khác. Anh gọi tên em thật nhiều, thật trầm, thật dài. Em biết hết, em hiểu hết. Em là Hoàng Lan của anh. Nếu phải là Nhật Linh, anh cũng sẽ gọi thật nhiều, thật trầm, thật dài như thế. Linh ơi! Linh ơi! Nhật Linh ơi! Nhưng em chỉ muốn là Lan thôi, chỉ muốn là Lan của anh, Lan mới được yêu thương, Lan mới được hạnh phúc.
Em sinh ngày 13 tháng 11 năm 1980. Ngày ấy bố đưa mẹ về quê một người bạn ở Thanh Hoá. Em không được sinh ra trong bệnh viện mà phải nhờ một bà đỡ tên là bà Dịu. Mẹ kể bà Dịu mát tay đỡ lắm nhưng mà khó tính đăm đăm. Ngày mới sinh em nhẹ cân, tét mấy cái mới chịu khóc. Chắc thế nên mới đau ốm liên miên. Tràng hoa quấn cổ mấy vòng, mẹ bảo thế nên mới khổ đến nỗi này. Rồi bố mẹ bế em quay về Hà Nội khi em 8 ngày tuổi. Em đi tầu lần đầu tiên khi ấy. Đấy! Em đùa anh, toàn nhận mình là gái nhà quê. Đúng quá rồi còn gì
Bố em tên là Hữu, mẹ em tên là Thi. Bố sinh năm 1950, mẹ sinh năm 1952. Nhà nội em ở ngoại thành, nhà ngoại em cũng ở ngoại thành. Một bên đầu tỉnh, một bên cuối tỉnh. Nhà bố mẹ và em ở cũng ngoại thành. Em là gái Hà Nội 7. Sau này em lấy chồng trên phố, được ké nhờ tên “dân phố”. Rồi lại quay về vùng ven. Em đích thị dở quê dở tỉnh. Giọng em cũng đa đá địa phương. Lai tạp nhiều, ngoại thành, Thanh Hoá, Nghệ An, Quảng Bình, Đà Nẵng, Phú Yên, Sài Gòn, giọng Tàu nữa. Những nơi em đã đi qua, đỗ lại.Nhưng em vẫn là Hoàng Lan – Hà Nội của anh – Anh đã nói, em là Hà Nội của anh. Anh nhớ không?
Em chỉ quen với Hà Nội đường tàu, Hà Nội nghèo thôi! Đợt trước em thuê nhà trên phố, thấy nhiều người sang quá, ngại. Rồi em thuê nhà đô thị Trung Yên. Nhà gì đâu mà kín cổng cao tường, đứa nào biết đứa ấy. Lạnh. Em lại mua nhà dở quê dở tỉnh. Quen rồi.
Nếu em gặp anh hai năm trước. Hồi ấy em cũng ốm rồi. Chẳng biết em có nhận được ra anh không? Nhiều lần em tự hỏi em thế đấy. Em chỉ sợ hồi ấy em còn ngu ngốc, còn lơ láo vô tình, còn hời hợt, còn bông lơn quá! Lỡ mà anh cũng dửng dưng đi bước qua. Mình làm sao mà nhận được ra nhau.Thế nên em chẳng oán trách gì nữa,
chẳng tiếc nuối gì nữa. Em phải  đến ngày này mới đủ để anh nhìn, đủ để anh quan tâm, anh nhấp đèn, rồi anh thương, anh yêu em. Em không dám nuối tiếc nữa.
Hai rưỡi sáng rồi anh ạ ! Gìơ này đêm qua em đang nằm nghĩ về anh. Tối qua anh làm em sợ. Em sợ lắm lắm khi người ta uống rượu, người ta bê tha, người ta đập phá, người ta hung hãn, người ta ác lắm! Nhưng em còn sợ anh uống rượu hơn. Em sợ anh buồn, em sợ anh đau vai, em sợ mưa gió làm anh bị lạnh, em sợ tắm nước lạnh làm anh bị cảm. Ngày đầu mình quen nhau, em đang ngà ngà hơi bia. Ngày đầu mình nghe giọng nhau, anh đang vui say trong ngày sinh nhật. Ngày đầu mình hát nhau nghe, đêm em uống say không nổi. Đêm qua, đêm cuối cùng còn được nghe giọng nhau, anh chua chát say. Chưa bao giờ anh nói với em như thế. Chưa bao giờ anh nói với em bằng chất giọng như thế. Chua chát. Đêm nay anh có uống không? Anh uống vui với bạn bè không? Anh uống có vì cả em không? Gìơ này anh ngủ rồi. Giấc ngủ yên hay  ngủ mệt? Em chỉ còn một đêm nay thôi!
Em đã hứa sẽ không khóc nữa. Nước mắt để dành cho ngày gặp mặt. Còn 10 tiếng nữa là em đi rồi. Vậy mà em không làm được. Cả cái ngày gặp mặt-cái ngày em đã đánh dấu vào trong trí nhớ, vào trong tâm can em-thứ bảy ngày 5 tháng 5. Nhưng em không thể, em đã đợi ngày này bảy tháng. Nhưng em không thể, anh không biết em
dừng xe giữa đường đi Bắc Ninh mưa trùng trùng sáng thứ sáu. Anh không biết em vật vờ con phố nhà anh, góc phố quê anh chiều thứ sáu. Chân em nặng trĩu, vai em nặng trĩu mà em không thể bấm số gọi anh. Em quay đi. Gặp anh em không đi nổi. Không thể đi nổi. Em yêu anh còn nhiều hơn anh yêu em. Nhiều đến nỗi anh như cái
phao để em bám víu. Anh là cái phao để em bám víu. Cho em thoát ra khỏi con sóng thần khốn nạn cuộc đời em, xô đẩy táp vào em, trùm lấp lên em. Nhưng em yêu anh hèn nhát, yêu ngu xuẩn, yêu đến phụ bạc, yêu đến ác độc, yêu vô trách nhiệm, yêu đến mức em buông tay ra.
Em không đủ can đảm để gặp anh, không can đảm để gặp anh, để rồi lại ra đi. Em sẽ không đi được, gặp anh làm sao em đi được. Mà em phải đi. Em buông tay để em ra đi.
Em yêu anh dường nào
Em yêu anh biết chừng nào
Sao em khổ sở thế này.
Đường ray, tiếng còi đêm, ánh đèn đỏ ối của người kéo ghi tàu, ngọn đèn dầu leo lét quán nước buồn thiu oằn oại bóng người tàn tạ. Cuộc đời em, ký ức em em chỉ toàn gắn với đường tàu ấy.Cái thời lêu lổng, láo lếu, lang thang dọc đường ray. Cái thời thiếu nữ đạp xe hàng chục cây số chỉ để đỗ lại ngắm nhìn và lắng nghe một điều mình mê say. Cả những ngày thân tàn tạ vẫn còn muốn hụt hẫng bước về con đường ấy, kỉ niệm ấy, kí ức ấy. Em tìm gì cho em? Em mãi mang tâm trạng của một người trên sân ga. Em phải đi, bàn chân em phải bước. Văng vẳng em nghe dội về tiếng anh gọi em. Tim em đau cả cái đau vật lý, cả nỗi đau tình. Nhưng em phải đi. Em đã muốn nhìn trộm anh xa xa. Nhìn trộm anh rồi chạy trốn. Thế mà em không nhấc chân nổi. Em đứng lặng góc đường. Trời mưa em lạnh lắm!
Em trừng phạt mình. Em chẳng mang gì theo em cả. Những dòng tin anh gửi cuối ngày em lại xoá. Số điện thoại của anh, điện thoại công ty anh, điện thoại ở nhà anh em xoá hết. Địa chỉ trong trí nhớ em xoá. Em chẳng mang gì theo em đâu. Em chẳng có được gì cho em đâu. Chỉ có quá khứ, chỉ có kí ức, những người thân anh, những ngày tháng, những thời khắc, giọng anh lúc nhiệt tình, khi trầm xuống, tiếng cười anh dài thật dài, những bài ca hoan say. Vậy mà đêm qua anh hát cho em nghe ít quá, còn ít quá. Em chỉ thèm muốn nghe riêng tiếng cười anh, giọng nói anh, lời ca anh. Đó là sức mạnh thiên phú của anh, em mãi mãi nhớ. Em mang anh trong trí nhớ em. Em mãn nguyện!!!
Em chẳng để lại gì cho anh ngoài lời nói. Ngoài những lời nói mà anh lưu lại. Chao ôi! Những lời nói thì có ý nghia gì đâu. Em không trao anh lấp lánh đôi mắt em ngày cưới, đôi môi em khởi đầu, cánh tay em vòng ân ái. Em không trao anh những đêm hoan say. Em không tận hiến cho anh của em. Em chỉ trao anh một tình yêu muộn. Lời nói thì có ý nghĩa gì đâu. Cần gì đâu. Có cần gì đâu.Em lục lọi mấy tấm ảnh. Tấm này bố bế em, em bé quá. Tấm này chụp ở công viên với mẹ, em lấc cấc quá. Tấm ảnh cô dâu, không có anh. Tấm ảnh bế con, em chói nắng. Em chỉ còn một tấm hình áo dài trắng khi 16 tuổi. Ôi tự dưng em buồn nôn quá! Tại thức đêm đây mà, cái dạ dầy lại hành em rồi.
Tấm hình em 16 tuổi. Hồi ấy em tự hào lắm. Con gái bao giờ cũng ý thức được niềm tự hào. Em không đẹp như mẹ như em gái em. Em chưa bao giờ đẹp thì đúng hơn. Em chỉ có được vẻ phá cách thôi. Tóc quăn loà xoà, khuôn mặt dài dài thon thon. Em có cái trán cao. Niềm tự hào của đứa con gái học dốt nhất lớp. Một người ngày ấy nói: trán cao thì không thể nào ngu được. Em có cái mũi thẳng tắp gọn ghẽ. Ngày xưa ngồi với lũ bạn em sáng bật lên, cao bật lên. Vậy mà em lại mang một đôi lông mày rậm, một đôi mắt hẹp, ngang. Đôi môi mỏng dính. Dọc ngang, ngang ngược là sao. Ngày xưa em tự hào thế, dù em không đẹp, không đẹp như mẹ, không đẹp như em gái. Nhưng sao khác với em bây giờ, khác quá! Anh yêu bupbe khi đã cũ kỹ. Không phải cô bé đó. Em ra hiệu ảnh chụp một tấm hình lấy ngay. Đặt bên tấm hình ngày xưa. Vẻ phá cách ngày ấy giờ mới giết em. Khi em tệ hại thế này, thì cái thanh tú vầng trán, khuôn mặt với cái ngang ngược cặp mắt đôi môi, với thân hình gầy guộc mỏng dính lúc này, em còn ra gì nữa đâu, còn gì nữa đâu. Em nhớ hôm nào anh hát bài hát về tấm ảnh xưa. Em không muốn mình hữu hình, em không muốn đâu. Em mờ ảo, em đã để hồn anh và hồn em quyện vào nhau mờ ảo. Bỏ đi tấm ảnh không hồn. Em châm lửa đốt.
Trước đó, vở tập viết, em đốt. Vở lớp 1, lớp 2, lớp 3, lớp 4, lớp 5, lớp 6, lớp7, lớp 8, lớp 9, lớp10, lớp11, lớp12, năm đầu đại học em đốt. Quyển sổ màu đỏ, những câu thơ mất nết, những ghi chép bậy bạ, em đốt. Quyển màu nâu, những vần thơ thân phận, những lời văn chua xót em viết dọc miền trung, dọc đường đời em, em đốt. Tập giấy gửi con gái trong tương lai, giãi bày cho mình, em đốt. 24 cuốn sổ nhân chứng cuộc đời em, từng ngày, từng giờ, từng cảm xúc, em đốt. Cuốn thứ 24 dừng lại ở trang 128, em xé , em đốt. Những trang này, em giữ lại, em viết dòng nhật ký gửi anh. Những trang giấy trong cuốn sổ cuối cùng em viết lại cuộc đời mình, cảm xúc mình. Hơi thở em, mùi tóc em quen dùng dầu Enchanteur anh à, cả những khi em gục lên vương lại làn môi em, nước mắt em, bàn tay em lật từng trang, tâm can em mở ra với cả những nét chữ nguệch ngoạc này. Em gửi lại anh những trang cuối cùng nhật ký quá khứ em. Tương lai sẽ không bao giờ em ghi lại, sẽ không có trang giấy nào làm nhân chững nữa.Tay em mỏi nhừ. Trời chưa sáng đâu anh. Em sẽ không khuyên anh nữa, không xin lỗi, không cám ơn, không có giọt nước mắt nào rơi xuống.
Mai em ra đi. Cả ngày hôm nay em đã chống chọi để không đi tìm anh. Em không đến tìm anh, dù buổi chiều em biết anh ở đường Xuân Diệu. Em đã chọn áo lụa mỏng tang đỏ rực, váy Bô hê miêng pha đỏ đen, sổ tung mái tóc. Em đã trang điểm. Nhưng không cứu vãn được nữa anh à! Em tệ hại quá thế này! Em đã không đến tìm anh. Vậy mà đêm nay em đã không nói gì với anh. Chao ôi! em muốn lắm. Em muốn nói với anh lắm! Em muốn nói với anh phát điên. Nhưng mà em sợ, em sợ buột miệng nói ra ngày mai, ôi, không gần sáng rồi, hôm nay em đi. Em sợ nghe giọng anh, em sẽ lao đến anh thì làm sao em đi nổi. Em tự gọi vào máy bàn độc thoại với anh cả tối cho hết sạch tiền đi. Cho hết sạch đi thì em sẽ không gọi anh nữa. Em nói chuyện một mình như kẻ mất trí.
Nhưng Chúa ơi! Anh có nhắn cho em không?
Chúa ơi! Ban đêm anh có gọi cho em không?
Chúa ơi! Sao lấy hết đi của em màu mỡ tốt tươi, sao lấy hết đi của em thanh tú sóng sánh, sao lấy mất của em niềm tự hào. Còn lại gì đâu. Em còn ra gì đâu. Chỉ còn lời nói mạch lạc.
Chiều tối nay, anh, không, chiều tối qua, anh trở về quá khứ, với bạn bè xưa, ký ức trường xưa. Em lùi ra xa anh…Từ chiều tối nay em xa anh…Anh sẽ ghét em, chán ghét em thôi ! Em cam chịu, em cam chịu. Em chẳng làm được gì cho anh. Chẳng để lại gì cho anh. Em xa lạ, em mờ mịt, em tệ với anh dến thế, em tệ với anh quá
mà! Em biết gửi những trang giấy này về đâu cho anh bây giờ? Trưa nay em sẽ hỏi anh. Em gọi cho anh hay nhắn tin cho anh đây? Em có làm cho anh hụt hẫng, thất vọng mất không? Em tệ đến quá lắm. Qúa lắm  thế này! Nhưng em chỉ còn giữ được lời nói mạch lạc.
Nẻo đường em mệt mỏi bay, anh đã là mặt hồ yên tĩnh phủ sương em khép đôi cánh nghỉ. Đường đời thật dài anh bước, phút cô đơn ngước nhìn bầu trời, em là ngôi sao băng vụt rơi xuống. Rồi chim vẫn cất cánh, rồi người vẫn cất bước đi. Chúa an bài cho mặt hồ muôn đời tĩnh tại, ánh sao băng chỉ vụt sáng chốc lát. Không buồn lòng vì nhau, không nuối tiếc. Mình đã có những ngày, mình đã có những ngày, đã có những ngày đẹp thế. Vẻ đẹp phủ sương. Em cộng anh vào quá khứ cuộc đời em. Anh hãy cho em là phép trừ đi những chán chường, buồn nản, cô đơn. Anh đã nói thay cho em nghe những lời của người cha sinh thành, của Đức cha tâm linh, của người chồng em xây đắp tìm kiếm. Chúng mình chỉ đọng lại trong nhau cái ĐEP.
Người ta gọi điện báo, giờ xe đi phải muộn hơn vài tiếng. Thời gian em ở lại cùng anh dài thêm một quãng.
Em ra đi thế này là để lại phía anh một làn sương khói. Em đã không thể cho phép mình dối anh. Nói dối anh là cực hình với em. Sao mà mỏi mệt. Em chỉ có thể nói dối anh những địa điểm, những địa điểm mà cuộc đời em đã đi qua, đã đứng lại ít lâu. Em kiêu hãnh, em muốn mình đẹp mãi. Anh cố bao dung cho thói đàn bà của em.Anh đã đem lại cho em nhiều lắm. Đừng giữ trong lòng những tiếc nuối ấy nữa. Anh thật sự đã cho em rất nhiều, rất nhiều mà. Em mãn nguyện có được người đàn ông em mong ngóng trong đời. Người đàn ông khơi dậy ký ức em.Người đàn ông hiểu được xáo trộn, điên loạn trong em. Người đàn ông chịu đựng xoa dịu em.
Viết những dòng này em bình tĩnh lạ lùng. Vì em tin yêu anh lạ lùng.
Anh! Em gọi anh như người đàn ông của riêng em. Mình! Em gọi anh như gọi chồng em.Em chỉ còn lại mỗi giọng nói mạch lạc.
Ngày nào con trai trưởng thành. Ngày nào con trai biết yêu bằng tâm hồn, bằng lòng bao dung, bằng sức mạnh, bằng cả tinh tế như anh. Ngày nào con trai biết cảm nhận trước khi đánh giá. Ngày nào con trai biết nhìn cuộc sống bằng đôi mắt nâu của anh. Ngày nào anh yên tâm tin cậy con. Ngày đó em tự hào biết bao nhiêu nếu còn được anh tin, còn được anh nhớ, còn được anh yêu. Em tự hào biết bao nhiêu nếu còn được anh nhắc đến trong câu chuyện cuộc đời anh kể con nghe. Để con trai hiểu được bố nó là người đàn ông phải được yêu, đã được yêu. Để con trai hiểu được bố nó là người đàn ông biết yêu tinh khiết và xả thân đến dường nào ! Để con trai hiểu được bố nó đáng kính trọng dường nào! Khi ấy em tự hào biết bao nhiêu vì đã không làm điều gì để bị nó kết tội. Chúng mình yêu nhau thanh sạch.Nếu cô còn được nhắc đến trong câu chuyện đời bố cháu kể.
Quang! Cháu ơi! Dù phương diện nào cô cũng không đủ tư cách để gọi cháu thế.Chỉ vì cô yêu bố Thái cháu! Cô biết ơn bố Thái cháu! Hãy hiểu bố thêm cho phần của cô. Hãy chia sẻ với bố thêm cho phần của cô. Hãy nói chuyện với bố cháu thêm cho phần của cô. Chăm sóc bố cháu!
Gía mà các con trai cô có được một ngày trưởng thành như cháu! Đã có lần cô nghe giọng cháu. Cô tham lam nhận đã quen biết cháu lắm! Cô biết ối chuyện của cháu đấy. Chăm sóc bố Thái thêm cho phần của cô!Mong cháu có được tình yêu, hạnh phúc bình yên với một người phụ nữ có tình.
Anh ! Em chỉ xin anh hai điều nữa thôi. Đừng kể về em cho những người xa lạ với em, cho những người em phải tủi thân ghen tỵ. Đến ngày em không còn ý nghĩa với anh nữa, hãy đưa tất cả những lời của em vào lửa. Xin anh đừng để em bị quăng quật. Em chỉ còn mỗi lời nói mạch lạc gửi lại anh thôi.Em đã xin lỗi mẹ. Em đã gọi điện nói sẽ vào gặp bố. Bố bảo để mấy hôm nữa con vào được không? Bố phải đưa hàng vào nam gấp. Em nói: Vâng. Vậy là em không gặp lại bố như anh bảo ban em.
Em yêu anh! Yêu anh! Yêu anh nhiều lắm! Sao em không nói lời yêu anh thật nhiều, thật nhiều từ trước!
Khi những trang này đến tay anh, em đã đi rồi. Ở nơi đó, em đoạn tuyệt tất cả quá khứ. Tất cả. Em chỉ còn nhớ bầu trời sao thôi! Chỉ có trăng sao là bất diệt!
Nhím- Hoàng Lan ngày xưa của anh, Hoàng Lan của quá khứ.
Em chào anh! Em đi.
(cuối của notes:144)
Đọc những ghi chép và bức thư của Hoàng Lan gửi cho tôi, anh Vũ Thi vô cùng xúc động. Anh nói: Trong cõi đời này những người yêu cuộc sống hơn cả niềm tin vào đấng tối cao. Thế mà họ lại phải chịu nhiều khổ đau cay đắng, nỗi cô đơn đến cùng cực. Ai? Nhân danh cái gì mà đẩy họ đến nghiệt ngã con đường đời?
Và đây, những lời xót xa bật ra từ trái tim của anh Vũ Thi về phận người và cầu mong em, Hoàng Lan, trở lại với đời trong yêu thương như em hăng mơ ước.

BÊN KIA BỜ THÂN XÁC (Trường ca)

                                             Tặng Hoàng Lan

Em cố gánh nỗi đau một thời
Không chia sẻ cho người yêu dấu
Con thuyền bé lênh đênh không bến đậu
Sõng vô tình xô sóng xiết bờ đau
Cô đơn ơi! Em đang ở đâu?
Buồn ngập mắt tràn đêm vò nỗi nhớ.
Em đã đi mặc cho tình dập vỡ
Ngỡ ngàng đau chôn tiếng gọi không lời
Ta ở đâu? Ta đang ở trong đời.
Từng góc phù du tận cùng thương nhớ
ở thật sâu đáy lòng ta lần giở
Có nhau không? ôi từng mảnh rã rời
Ơi một đêm trong thế kỷ loài người
Em ngồi chắp cho thành hình yêu dấu
Và nước mắt cô lên thành châu báu.
Chuỗi ngọc ăn năn, chuỗi ngọc đời người
Em hãy về-Em hãy đến bên tôi
Mà sống lại từng ngày ta quên sống.
Êm dịu quá - Xa xôi – Và ác mộng,
Nhớ về nhau sao xa cách muôn trùng
Chỉ một lần mà sao vẫn thuỷ chung
Sâu tận đáy…tận cùng ôi nỗi nhớ…
Và nước mắt sôi lên thành ánh lửa
Khúc du tình chất ngất mãi trời cao
Đêm đêm ơi…Em đang ở nơi nào
Có thấy được không? Thiên đường nỗi khổ.
Có thấy được không? Trái tim người đang vỡ
Từng mảnh buồn từng mảnh vỡ phù du
Cõi đời ơi sao có mắt như mù
Mặc nỗi khổ lầy đêm thành địa ngục
Tiếng hú gọi tìm nhau…đời ngã gục…
Khúc du tình vọng lại cõi xa xưa
Đêm sao băng cho nỗi khổ dư thừa
Ta hát tên nhau qua từng ngày nỗi nhớ
Cứ đắp lên cho thành núi khổ
Cứ bồi lên bồi mãi nỗi thương nhau.
Em ở đâu? Đêm nay anh ở đâu?
Đời bặt gió lửa bừng nung nỗi nhớ
Ôi cõi sống! Từng ngày ta còn dở
Mãi đi tìm…tìm mãi đến bên nhau.
Hãy về đây mà nhận lấy lần đầu
Ta được sống làm người, ta được sống
Hỡi bóng dáng những hồn người như mộng
Mãi tìm nhau trong một cõi xa xưa
Đời phù du trong những đêm mưa
Từng giọt vỡ như lời người vang tiếng
Hãy về đây tìm nhau mà bay liệng
Cõi đời này một lần đến rồi đi
Hãy về đây em đừng nghĩ suy gì
Hãy về đây…Em hãy về thương nhớ…
26/5/2007 ( Vũ Thi )
                                               HẾT
 
 
 
 
 
 
 
 
#1
    macdung

    • Số bài : 192
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 02.03.2010
    • Trạng thái: offline
    Re:BÊN KIA THÂN XÁC 09.10.2015 20:33:24 (permalink)
    MacDung tôi thích bài viết của bạn! Kết cấu câu chuyện lý thú, tự sự nhân vật lôi cuốn và phong phú, với nhiều trăn trở... Bạn nên tăng tốc trong sáng tác, để MacDung được... đọc ấy nhé!!!
     
     Thân!
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9