KÝ SỰ THÁNG 5

Tác giả Bài
THƠ NGÃ DU TỬ

  • Số bài : 708
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.01.2009
  • Trạng thái: offline
KÝ SỰ THÁNG 5 31.05.2016 23:09:58 (permalink)
KÝ SỰ THÁNG 5
Phần 1
 
Ngày mùng 8 tháng tư Bính Thân ( 14/5/2016) Đoàn chúng tôi đi Bình Định gồm TT Thích Như Tại, trụ trì chùa Liên Ứng quận Bình Thạnh TPHCM cùng phật tử của chùa về Bình Định phát quà từ thiện cho người nghèo, 14 giờ chiều hôm ấy, sau khi xếp tất cả quà lên trên xe là khởi hành ngay bởi sắp đến ngày Phật Đản công việc của chùa rất bận rộn. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa kịp sáng chúng tôi đã có mặt tại Bình Định, Sau ăn sáng uống café là chúng tôi trực chỉ về chùa Mai Lộc ở Diêu Trì, thuộc P. Trần Quang Diệu để phát 100 phần quà từ thiện cho người nghèo. Thầy trụ trì chùa Mai Lộc đón TT Như Tại và phật tử hết sức thâm tình, Thầy đôn hậu lắm coi như con cháu, ai cũng niềm nở với vị sư già ở bổn tự Mai Lộc.
Bổn tự còn dọn thức ăn sáng chay khá chu đáo, ai ăn chay thì mời vào, nào bánh hỏi, cháo – món cháo rất đặc biệt ăn là nhớ đời, rất ngon, Có lẽ ai cũng phải khen nếu được thưởng thức và Bánh tráng cuốn với rau sống ở nhà chùa khỏi nói nó roi rói tươi ngon và rất sạch bởi trong chùa trồng.
Điểm tâm xong là thầy Như Tại và vị trụ trì sở tại cho phép phát quà, 
Người nghèo ở đây đã có mặt khá sớm vì vậy anh em Phật tử cũng tranh thủ phát cho bà con về sớm, Anh Dũng là người thường đi với thầy Như Tại trong các chuyến từ thiện nên rất có kinh nghiệm trong sắp xếp.chừng một tiếng rưỡi đồng hồ là đã gần như hoàn tất 100 phần quà, còn ít phần chưa có người nhận để tại chùa ai đến trể thầy trụ trì sở tại tiếp tục giải quyết. 
Thầy Như Tại còn khá nhiều công việc Phật sự nên thầy quay về Sài Gòn trong sáng 15/5 
Một chuyến đi dù mệt nhọc nhưng cũng khá vui vì được nhìn thấy niềm rạng rỡ trong ánh mắt của người thật nghèo nhận quà của các Phật tử những vật dụng sẻ chia tuy món quà không lớn nhưng ấy là tấm lòng giữa người và người mà thầy Như Tại cũng như phật tử chùa Liên Ứng, số 482/ 76 Lê Quang Định, quận Bình Thạnh TP HCM cố gắng vận động mới có được.
Trong đoàn hình như ai cũng hoan hỉ vì đã làm được việc phước báu: - Sẻ chia cho người thiếu thốn hơn. Nắng mới tràn khắp trên đường như soi rọi nổi hân hoan trên từng khuôn mặt mỗi người, Có lẽ một ngày thật ý nghĩa với các anh chị em trong đoàn phật tử chùa Liên Ứng.
Cầu chúc thầy Như Tại dồi dào sức khỏe, chân cứng đá mềm để tiếp tục hoằng hóa chúng sinh, giúp đỡ cho người như hạnh nguyện của thầy thường tâm tình với chúng tôi.


NGÃ DU TỬ
Mùa Phật Đản 2016 ( PL 2560)

 
 
#1
    THƠ NGÃ DU TỬ

    • Số bài : 708
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.01.2009
    • Trạng thái: offline
    Re:KÝ SỰ THÁNG 5 31.05.2016 23:13:53 (permalink)
    KÝ SỰ THÁNG 5 
    Phần 2 
     
    PHẦN 2
    Phát quà xong cho những người nghèo có mặt tại chùa Minh Lộc, Quy Nhơn tôi cũng tranh thủ tạm biệt thầy Thích Như Tại cùng đoàn phật tử chùa Liên Ứng quận Bình Thạnh TPHCM vội vàng ra quốc lộ 1 để đón xe đò về Quảng Ngãi, Bởi lẽ hôm nay là ngày húy nhật của cha vợ tôi tại Chợ Chùa, TT Nghĩa Hành từ ngày cha mất đến nay tôi chưa bao giờ được về để dự đám giỗ ông, người cha đầy trách nhiệm với con và rất tình cảm với vợ chồng và con cái chúng tôi.Tôi cũng ngậm ngùi lắm nhưng thôi, lần lửa hoài bây giờ đã đến Bình Định không lý do gì không về dự, trước là cho mẹ vợ tôi vui sau là thăm luôn các anh chị em nhà bên vợ, tuy rằng thỉnh thoảng tôi vẫn về Quảng Ngãi nhưng không thể nào gặp đủ mặt các anh chị em cùng con cháu phía nhà ngoại Kim Ngân(1), Tôi hy vọng lần nầy sẽ gặp tất cả. Lúc ấy đồng hồ trên tay tôi chỉ đúng 9h 
    Tôi lên chuyến xe 16 chỗ sau 5 phút ngồi ở café dọc đường, nhanh đến nổi không kịp uống café, người chủ quán bèn bỏ café vào ly nhựa chuyển cho tôi khi tôi bước lên xe, Hỏi người phụ xe về đến TP Quảng Ngãi mấy giờ, người phụ xế nói ngay: Khoãng 11 h 35 chú sẽ đến Quảng Ngãi, Tôi nghĩ sẽ kịp giờ húy nhật của cha, 
    Xe chạy khá nhanh dù có bắt khách dọc đường nhưng đúng như dự liệu của phụ xe, Tôi xuống Quảng Ngãi chậm hơn 5 phút như lời người phụ xế. Nắng thật gắt, nóng cũng dữ hơn nữa từ trong xe có máy điều hòa vừa nên cảm giác là vậy, người xe ôm với cái cười duyên dáng từ xa chạy đến đã nói với tôi :
    - Anh về đâu tôi chở anh về, giờ đã đứng trưa rồi, nắng gắt quá
    - Anh cho tôi về nhà khách Phú Quí, ngay ngã 5 đường về Nghĩa Hành ( một địa chỉ bạn bè thâm tình của tôi – vợ chồng Phan Hùng - Lê thị Ấn) anh biết chứ?
    - Dạ biết
    - Thưa anh bao nhiêu tiền?
    - Dạ bốn chục
    Tôi lên xe anh ấy đi cũng khá mau, khoãng 5,7 phút là tôi có mặt tại nhà.
    Dùng trà với vợ chồng anh chị Hùng, Ấn bởi tôi có gọi điện trước nên anh chị chu đáo Sau những câu chào hỏi thường tình, chị Ấn vội vàng nói:
    - Về có việc gì không hay là thăm chơi? Tôi nói ngay bởi quá thân nhau:
    - Tôi về để kịp ăn đám giỗ ông nhạc
    - Vậy à, Cậu lấy xe về ngay để còn kịp, chắc người nhà đang đợi. Anh Hùng đưa chìa khóa xe cho Dũ, Chị Ấn nói 
    Anh Hùng đưa chìa khóa xe cho tôi, Tôi chỉ kịp nói 
    - Rất cảm ơn ông bà đã khá chu đáo cho tôi, hẹn mai café nghen
    Tôi lên xe và nổ máy, con đường thu hẹp dần khoãng cách, lòng tôi cũng nôn nao khó tả, tôi tăng tốc chiếc xe Dream 2 cứ băng băng trên lộ, có lẽ tôi như một tay đua cừ khôi vậy, 15 phút là tôi có mặt ở nhà ngoại mấy cháu, Tôi bước vào nhà ai cũng mừng rỡ, nhất là mẹ tôi, Có lẽ đây là niềm mong của bà cứ mỗi lần gọi vào Sài Gòn là nói “con cố gắng về ăn giỗ ba con” tôi cứ dạ, nhưng rồi thời gian cứ trôi qua đã mười mấy năm rồi còn gì! 
    Tôi chỉ bắt tay chào hỏi mọi người và lên gác trên đặt phẩm vật đứng trước bàn thờ cha dâng hương khấn vái, lòng tôi thấy vui, trên bàn thờ còn rất nhiều thứ trên ấy, Tôi còn nhìn kỹ thì ra mẹ tôi vẫn trang trọng đặt bài thơ của cậu Bốn và tôi viết cho cha khi ông tạm biệt trần gian quay về với nơi vĩnh cửu.
    Khách mời đã về hết cả, còn ít người thân cùng con cháu của gia đình .
    Tôi xuống nhà hỏi thăm, các em các cháu giục tôi vào ngồi bàn, Quây quần với nhau chừng vài mươi phút là xong.
    Thì ra năm nào cũng vậy từ ngày ông mất đến giờ mẹ và các anh chị đều giỗ như vậy cứ mời người ta nấu nướng, che rạp đàng hoàng lắm, năm nay được 7 bàn, cũng khá nhiều khách đấy chứ, vậy là vui rồi, có lẽ phước báu của cha tôi nên mới duy trì được như thế.
    Lâu lắm rồi tôi mới có dịp ăn giỗ ở quê nhà, nghe nói người Nghĩa Hành đúng giờ giấc lắm chứ không phải như trong Sài Gòn ngay cả tiệc cưới cũng vậy.
    Buổi chiều hôm ấy tôi gọi những người bạn thân tình đến chơi, nghe tôi về anh em cũng cố gắng đến dưới phố chỉ có Trần văn Tân và Trần văn Lâm, Nghĩa Hành thì anh Hoàng Tú, Nguyễn Thượng Hoàng, Nguyễn Quý, Trần văn Tô...Rất tiếc lần nầy Duy Khanh bận quá nên không có mặt . Đột ngột gọi được như vậy cũng là vui, Hôm ấy tôi uống với anh em cũng khá nhiều mặc dù đêm trước tôi chẳng ngủ nghê gì, lại quay phim suốt từ 6 đến 9 h và dọt xe đò về nhà. 
    Tối ấy vợ tôi - Bích Liên cũng từ Sài Gòn về không khí gia đình trông vui hẳn lên.
    Sáng hôm sau 16/ 5 Lương Thanh gọi tôi rất sớm Café Thiên Phúc, rồi Nguyễn Quý, Hồ Duy Khanh, Tấn Tô Sau đó thì có Phan Thanh Sơn và Sơn gọi Chế Thanh Vũ cùng tôi quây quần bên tách café sáng, Ồ sao mà chuyến về nầy vui thế hầu như gặp khá nhiều khối lớp 12 C và 12 A, vui lắm, chuyện trước, chuyện sau, chuyện bây giờ mọi chuyện trên đời cứ tràn lên mặt bàn, tụ lại như cơn gió bay ngang qua ký ức thời học trò sau thống nhất 1975, bè bạn như vậy là quá quý, có người 40 năm mới gặp, thời gian qua nhanh, nhìn lại thằng nào tóc cũng trắng cả, tròn một vòng hoa giáp rồi còn gì, chia tay nhau hẹn chiều lại ghé Hồ Sen quán tại Nghĩa Hành.
    Dàn hợp xướng ve sầu nơi ấy hát đồng dao với công suất lớn thì ra về quê mới thấy mùa hè.thú vị. Cây phượng ven đường đỏ rực những hoa nhuộm một quãng dường như hồng lên từ phía quê hương Nghĩa Hành.
    Tôi tranh thủ về với vợ chồng cô em ruột Dần Đạm còn tại quê nhà lấy chìa khóa vào nhà cha mẹ tôi ở Hành Đức để thăm nhà và dâng cúng, thường mỗi lần về quê là vậy, cứ mỗi lần đứng trước nhà tôi có cảm giác là lạ, thì ra nhà vẫn còn đó chỉ có điều không ai ở thiếu hơi ấm con người, chỉ rằm, mùng một các em về mở cửa nhang khói, và mỗi năm 5 cái giỗ chạp mới có người , vì vậy sao mau xuống cấp quá, Tôi hơi bùi ngùi, ai cũng thích về quê vì tố chất yêu quê hương của mỗi người, nhưng sống nơi đây chắc là không được Gần 40 năm ly quê còn gì.
    Tôi tranh thủ thăm nhà Du người đối diện nhà tôi và vội vã thăm bà Truyền, bà Lập người tôi mến vì tính chân thành, lòng trung thực và sự thủy chung vì chữ nghĩa, chữ tình. Các bà già quá, Tội nghiệp các bà lắm, tôi chuyện trò mỗi người 10 phút rồi lì xì và tạm biệt.họ.
    Tôi về nhà đi vòng thăm vườn xưa nhang cũng đã tàn, tôi khóa cửa xuống Sông Vệ thăm vợ chồng cô em thứ Mười, café tại nhà trò chuyện với cô em, Thúy dọn mấy trái chuối cau, chuối cau ngoài quê giờ to quá, có lẽ đất tốt chăng nhưng ăn rất thơm và ngon 
    Thịnh coi thi về nói chuyện chừng hơn 40 phút là tôi phải trở lại Chợ Chùa vì có hẹn với anh em. Hẹn lúc khác Thịnh Thúy nghe.
    5 giờ chiều chiều Lương Thanh gọi tôi về Quán Đầm Sen khi tôi đến nơi hắn đã có mặt nơi đây với dĩa đậu phộng rang và mấy lon Ken, Rõ ràng Thanh rất đúng hẹn, lát sau Phan Thanh Sơn đến Nguyễn Thượng Hoàng, Nguyễn Tám, Lương Hữu Tư rồi Tấn Tô và cuối cùng có Lê văn Tài. Thế là lại quây quần bên bàn nhậu, Phải nói Lương Thanh gọi dĩa tép đồng hấp không chê vào đâu được ăn là nhớ đời ( Riêng tôi mấy chục năm mới thưởng thức món nầy nên nhớ đời là phải đạo), sau đó Phan Thanh Sơn gọi cá lóc đồng nấu măng tre gai, rau sưng, trời ơi sao 2 thằng bạn biết ý thế không thể không nhớ đời được, hương vị đồng quê rau sưng nầy chắc ít nơi nào có, tôi mang theo mấy mươi năm bây giờ mới hâm lại, quý hóa quá, Cảm ơn các bạn rất nhiều..
    Sáng hôm sau, café với ông anh cả nhà vợ Phan Gia Hòa (cũng là bạn của nhóm bè bạn chúng tôi) Phan Gia Khải, Trang Hoàng Tân cùng Hải. sau đó Nguyễn Văn Trung cũng đến bằng xe đạp tới tranh thủ café với tôi mới ghê chứ bởi Trung còn phải chấm thi . 
    Tạm biệt anh em thân hữu Nghĩa Hành, và rồi cũng tạm biệt cả nhà tôi xuống phố uống café với bạn bè dưới ấy, Lê thị Ấn và bè bạn chờ tôi dưới café Thủy Vương đường Phan Bội Châu, Tạ văn Thành cũng đến, lại gặp nhau chuyện trò hàn huyên, Chia tay nhau Các bạn hỏi tôi:
    - Khi nào thì vô 
    - Ngày mai tôi phải ra Đà Nẳng thăm cậu ruột, cậu cũng 87 tuổi rồi còn gì nhận tiện đã về đến đây, cuộc đời vốn vô thường làm sao ai biết trước chuyện gì vì vậy có điều kiện là tới và hôm sau sẽ vào Sài Gòn luôn
    - Nếu có gì alo nghe 
    - Ừ, vậy thôi còn được ngày nào vui cứ vui
    Tôi gọi Hồ Nghĩa Phương dự định ăn trưa cùng nhau để nói chuyện với Phương, nhưng Phương mau mắn hơn : - bạn ở đâu?
    - Tôi ở phố đây mà tính gọi cậu ăn trưa
    - Thôi, ghé luôn xuống nhà hang Phạm Anh mình lai rai ở đây mọi người đã ngồi cả rồi
    Tôi xuống đúng địa chỉ, thừa nhận TP Quảng Ngãi mở rộng khá nhiều con đường song cũng nhỏ đi dăm bảy phút là đến nơi, Hồ Nghĩa Phương đón tôi vào tất cả an vị trong căn phòng ấm áp, tôi thấy anh Duy Thanh ngày trước hát cho Quảng Ngãi sau nghe anh có sáng tác, ns Nhất Phương hiện dạy nhạc ở Sông Vệ, Hạnh Nhi, Thu ở Sài Gòn về cùng đi với cô em, Phan Bá Trình, Thu Thanh cũng đến sau, cuối cùng thì Nghị cũng tới, ngồi quây quần với nhau, Duy Thanh hát mấy sáng tác mới của mình cho tôi và các bạn nghe, và cứ thế Nhất Phương, Hạnh Nhi…Hạnh Nhi hát, ngâm Hồ Nghĩa Phương quay một đoạn sau đó có up lên trang fb của mình, Thu Thanh phải về vì chiều phải coi thi có gửi tặng tôi tập thơ : “Chuyện mình với ta” cô ấy mới xuất bản đây là lần đầu tôi gặp một người thơ Quảng Ngãi, tôi sẽ đọc sau khi về Sài Gòn.
    Xong lại ra một quán café khá xinh đẹp ở gần đó. Nắng Quảng Ngãi khá gay gắt vào quán café thơ mộng khung cảnh lịch thiệp khá thú vị, chúng tôi uống café tại đây chất men cũng được giải, Hồ Nghĩa Phương tranh thủ cùng tôi và ns Nhất Phương ghé về hội Văn học nghệ thuật Quảng Ngãi tặng tôi tập văn và thơ Quảng Ngãi 4o năm cùng số tạp chí Sông Trà và tiện thể gửi luôn cho anh Bùi Đức Ánh và Trần Hoài Anh, Sau đó tôi cùng ns Nhất Phương cùng vào nhà Phan Bá Trình.
    (Về Sài Gòn đọc Thơ 40 năm Quảng Ngãi tôi chợt buồn chẳng lẽ thơ Quảng Ngãi chì lèo tèo, èo uột bấy nhiêu thôi sao, tự dưng tôi thương các thi sĩ Quảng Ngãi cả đời nặng nợ với văn chương ( Chưa đọc văn) vì có những thi sĩ trước bạ, đăng đàn trước và sau 1975 như Nguyễn Khắc Minh, Vũ Hồ, Lê Vinh Ninh, Trần Thoại Nguyên v.v ,,, Tôi không hiểu cả hội văn học Quảng Ngãi lại làm điều rất tệ chắc các bạn buồn tôi nhưng đây là sự thật, nếu như: Thơ 40 năm của HVHNT Quảng Ngãi thì không ai trách cứ gì )
    Vào nhà Phan Bá Trình, tôi, Duy Thanh, và ns Nhất Phương uống rượu chuyện trò rồi tham quan ngôi nhà khá đẹp của Trình mới xây ở TP Quảng Ngãi, không ngờ Trình cũng chơi đồ cỗ dữ nghen, đặc biệt Trình còn nuôi và nhân giống gà rừng tôi thích quá chụp mấy tấm ảnh tại đây, Trình tặng tôi tôi tập thơ MẮT QUÊ vừa xuất bản.
    Thời gian qua mau tôi và Nhất Phương chia tay với Trình và anh Duy Thanh để về Sông Vệ bởi Nhất Phương còn lớp nhạc chiều, 
    Tôi cùng Nhất Phương ghé ăn tô mì Quảng chính hiệu ở Sông Vệ, thời còn đi học trước 1975 bọn tôi ở phố Quảng Ngãi thỉnh thoảng đạp xe vào trong ấy để ăn bây giờ ăn lại vẫn cung cách ấy có điều tô mì nhỏ hơn nhưng hương vị vẫn vậy, chia tay Nhất Phương tôi về nhà vợ chồng cô em gái Võ Hữu Thịnh, Thanh Thúy trò chuyện đến tối tôi mới trở về Nghĩa Hành .
    Ngày mai là rời quê hương để trở về Sài Gòn tiếp tục vòng quay áo cơm trần gian, Cơm áo không đùa với khách thơ
    Ôi chao, thời gian 3 ngày sao mà chóng vánh thế mới đó cũng đã trôi nhanh.
    Sáng tôi gọi điện cho Thầy Lê Tấn Dụng, thi sĩ Khắc Minh và thầy Hùynh Châu cùng café với các học trò, tôi xuống café Vườn Hồng và cùng anh Linh( bạn thơ thầy Khắc Minh) và thi sĩ Khắc Minh đến café khá đẹp trên đường Chu Văn An sau đó Lê thị Ấn cùng cô em, Trần Văn Tân, thầy Dụng và thầy Chậu cũng đến, quây quần trò chuyện cũng đến 11h trưa mới chia tay, tôi tạm biệt rồi về nhà anh Hùng Ấn, Anh Hùng chở tôi ra đường đón xe đi Đà Nẳng, tiếp tục chuyến hành trình về thăm cậu và các bạn văn Đà Nẳng. 
    Cảm ơn anh Hùng Ấn đã cho tôi mượn chiếc “giấc mơ 2” làm phương tiện di chuyển trong những ngày ở Quảng Ngãi, và cảm ơn các bạn tôi cũng như các thầy đã cùng gặp nhau thăm hỏi và chuyện trò, Về quê như vậy là quá thú vị, Chúc tất cả dồi dào sức khỏe để còn có dịp hội ngộ lần sau. 
    ( còn tiếp)
     
    NGÃ DU TỬ
     
     
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9