KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền

Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 40 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Lương_Hiền

  • Số bài : 160
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 27.06.2016
  • Nơi: diễn đàn văn học
  • Trạng thái: offline
KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 21.07.2016 09:05:00 (permalink)
Chương 13-THÁNG NGÀY LÊNH ĐÊNH

Năm chiếc thuyền câu lượn đi lượn lại, vừa gõ thuyền vừa xua đuổi, vừa té nước, vừa dềnh sóng quanh một đoạn sông Lèn, của một nhóm người đang thả lưới đánh cá, cứ như là một trò chơi của trẻ nhỏ trong những ngày lễ hội trên sông, chỉ khác là không có đông khán giả trên bờ hoan hô cổ vũ reo hò và những loa truyền thanh vang dội, mà chỉ có  năm người họ với nhau.Các tuyển thủ xem ra rất điêu luyện, họ đứng thẳng người trên chiếc thuyền câu bé nhỏ mà không ngã, như người làm xiếc, tay cầm sào, lúc bơi, lúc đẩy, lúc lại đập nước bì bõm, người họ uốn éo vừa dập dềnh vừa đưa thuyền đan đi đan lại với nhau như mắc cửi, mà không va chạm vào nhau, nước sông  bắn tung tóe lên soi ánh mặt trời lấp la lấp lánh như những ánh hào quang chớp nhoáng, làm  họ liên tưởng như những ánh lửa của đạn bom nổ trên sông nước  trong những năm tháng  chiến tranh trên chính khúc sông này.Cuộc quần lộn đuổi cá kéo dài đến mười lăm, hai mươi phút, thì một người đứng tuổi, cầm  chiếc mũ cối đã bạc trên đầu, dơ lên quay quay mấy vòng rồi hô:
- Thu lưới!
Tất cả đều ngồi xuống bơi bằng  hai dầm về đầu phao của mình, bắt đầu cuốn lưới và gỡ cá.Người nào cũng ngậm lấy mõ lưới vào mồm, một tay kéo từng phao lưới mắc vào mõ, những con cá mắc lưới được kéo lên thuyền   được gỡ ra, lùa vào gầm xạp ngồi, nhiều chú cá to rãy đành đạch trong thuyền nghe rất vui tai, những cánh lưới được kéo lên nhịp nhàng như những dải lụa phơi dưới nắng óng a óng ánh, xen lẫn  những con cá bị lưới quấn  vẫn còn rãy lõm bõm làm bắn nước vào mặt người vớt lưới, những tia nước nhỏ soi trong ánh mặt trời lóe lên những tia màu ngũ sắc, như một bông hoa xanh đỏ tím vàng…Khoảng mươi phút sau thì việc gỡ lưới bắt cá xong, trên sông  lại nổi lên tiếng rít của điếu cày sòng sọc, và những làn khói thuốc lào tỏa ra khoan khoái, bay bay trên mặt nước.Họ cụm lại với nhau và trao đổi kết quả của mẻ lưới vừa rồi. Mọi người đều vui vẻ. Nam Sao lại hô:
-Tiếp tục lên đầu nguồn, làm vài mẻ nữa!
-  Vâng, nào đi anh em ơi!
Năm chiếc thuyền câu lại cúi rạp mình bơi nối đuôi nhau ngược dòng sông Lèn lên phía ngã ba Bông, lại tiếp tục rải lưới  quây cá, lại tiếp tục dềnh thuyền,  rỡn sóng, đập nước xua đuổi, ồn ã cả một khúc sông. Có lúc hứng lên, họ còn hát , còn hò theo giọng hò của dân chài  kéo lưới ngoài khơi:
-Dô hò là hò, ta hò kéo lưới, ới khoan dô khoan ,
Kéo lưới ra khơi, kiếm khoang cá đầy, ới khoan hò khoan
Nuôi chồng nuôi vợ, nuôi cái nuôi con, ới khoan dô khoan,
Nuôi cả xóm làng, ới khoan dô khoan , ới khoan hò khoan…
Họ cứ đứng trên thuyền mà dập dềnh, mà hò mà hát, đi đi lại lại, như những vũ điệu của dân chài ven sông, ven biển , cho bớt đi những nỗi mệt nhọc đầu tắt mặt tối.Rồi lại vớt lưới bắt cá, rồi lại bơi lại chèo, lại giăng lại thả, lại đập lại xua, lại hò lại hát, cho đến khi nắng lên cao họ mới nghỉ.Bơi thuyền đem cá về bến chợ gần nhất để bán, rồi lấy tiền đó đong gạo, mua rau muối  thuốc lào và mua quà cho trẻ con… Họ kéo thuyền lên bờ rồi gánh lưới gánh thuyền về trong làng, phơi lưới ,cơm nước, nghỉ trưa.Buổi chiều, họ lại tu sửa vá lưới, rồi lại chuẩn bị thuyền thúng cho buổi đánh cá chiều hoặc tối, có hôm đánh cả đêm, tùy theo con nước dòng hay cả, cá nhiều hay cá ít.Nhiều buổi thức cả đêm, đến sáng ra họ đã có cá đem ra chợ bán rồi.
Đây là một nhóm bộ đội công binh thuộc đơn vị của Nam Sao trước đây, nay đã về hưu hay phục viên về địa phương, không có nghề nghiệp gì, chỉ trông vào mấy sào ruộng,  làm  theo kiểu hợp tác xã, ba cọc ba đồng không đủ sống.  Nhân dịp  Nam Sao về quê vợ chơi thấy thế, bèn bàn với   mấy anh em làm thêm  nghề    phụ là đánh cá .Mấy anh em đều kêu lên:
- Xem ra nghề ấy cũng được đấy, nhưng chúng em có biết mô tê gì về cá với mú đâu. Nam Sao bèn mỉn cười:
-Miễn là các cậu có quyết tâm, còn tay nghề đã có  anh giúp đỡ các chú, cái gì chứ làm giầu thì khó, chứ kiếm ăn đủ sống qua ngày thì không  khó. Mấy chú còn nhớ hồi ở đơn vị đi B, ta còn kiếm được cá ăn, huống chi bây giờ về có điều kiện hơn nhiều.
-Ừ nhỉ, dạo đó dù ít dù nhiều ngày nào thủ trưởng cũng kiếm được cá ăn  cho bếp chỉ huy tiểu đoàn, hôm thì câu, lúc thì khua lưới.. lúc thì thả  đăng, thả lờ cá, lại có khi còn  bắn cá nữa… Chả thế mà liên lạc tiểu đoàn ngày nào cũng đi xin, đi hái lá chua về kho, nấu cá.-Mấy anh lính cũ xôn xao nhớ lại, chen nhau kể.
Mọi người đều lấy làm phấn khởi,  đồng thanh nói:
-Đề nghị thủ trưởng ở lại đây dậy chúng em kiếm cá nhá !-Nam Sao nhìn vào mắt các đồng đội cũ thăm dò quyết tâm của họ rồi thong thả nói:
-Nếu các chú có quyết tâm cao, cùng làm ăn với nhau, thì tôi xin ở lại đây cùng kiếm sống  với các chú và hướng dẫn các chú bao giờ các chú thành thạo nghề  rồi tôi mới về hoặc đi đâu thì mới đi. Các chú có nhất trí không ?
- Thế thì hoan hô thủ trưởng, chúng em hoàn toàn nhất trí ạ !.Thế là năm sáu cánh tay dơ ra nắm chặt lấy nhau cùng hô như những ngày còn ở đơn vị :-Quyết tâm ! Quyết tâm !

Đò Lèn 3-4-1965
Sau vụ Mỹ dựng lên sự kiện vịnh Bắc bộ, chỉ là cái cớ để tiến hành chiến tranh phá hoại miền Bắc, và cũng từ đây máy bay trinh sát nhiều lần vào đất liền, sâu vào những vùng nhà máy công trường, nhưng chủ yếu là đường giao thông, hệ thống cầu đường và những trận địa phòng không của ta.
Về phía ta, các đơn vị bộ đội và nhân dân đã được lệnh chuyển thời bình sang sinh hoạt thời chiến .Một số nơi trọng điểm cầu cống lớn, các trận địa cao xạ đã triển khai và sẵn sàng hạ máy bay Mỹ ngay từ loạt đạn đầu.
Nhân dân các địa phương đã đào công sự những nơi công cộng  và một số gia đình đào ở mức độ không kiên cố.
    Sông Đò Lèn  rộng 150m, bờ Bắc là huyện Hà Trung, bờ Nam là huyện Hậu Lộc.Sông Lèn là một nhánh của sông Mã, từ ngã ba Bông một nhánh chảy về phía Hàm Rồng rồi ra biển, một nhánh chảy qua cầu  Lèn rồi ra lạch Sung.
Cầu Đò Lèn bắc trên truc đường số 1.Bốn phía  Đông Tây Nam Bắc  đều  có núi, cách xa cầu Lèn  từ 2 đến 3 km, một số núi đã trồng thông.Làng mạc: bờ Bắc là xã Hà Ngọc, Hà Phong, bờ Nam là xã Đồng Lộc, Châu Lộc.
Đường số 1 tính từ Hà Nội vào là ga Bỉm Sơn, ga Đò Lèn, cầu Lèn, ga Nghĩa Trang đi Cầu Tào, cầu Hàm Rồng vào thị xã Thanh Hóa.Đường số 1 và đường sắt chạy song song cách nhau một rãnh thoát nước.
Cầu Đò Lèn là  hệ cầu mới bắc trước 1-2 năm, dài 200m, trông đồ sộ và kiên cố,cầu có trọng tải xe hỏa và các loại ô tô vận tải 30-40 tấn.
Tình hình địch:Trước ngày 3-4 máy bay trinh sát đã nhiều lần bay lượn trên sông Lèn.Đến ngày 1-4, hồi 7 giờ, một máy bay trinh sát phản lực bay rất thấp từ biển vào bay qua cầu Lèn, tiếp ngày 2-4 không thấy có hiện tượng gì.Đến 9 giờ ngày 3-4-1965, nhiều tốp máy bay Mỹ đánh phá  cầu Đò Lèn.
 Các cỡ súng của ta bắn trả máy bay Mỹ, một chiếc trúng đạn, máy bay rơi, một phi công đã bị dân quân bắt sống.Song chúng vẫn ngoan cố, hết đợt này đến đợt khác lao vào đánh phá, nào bom, rốc két, tên lửa…
Suốt từ 8 giờ sáng ngày 3-4 đến 3 giờ chiều, không mấy lúc ngớt tiếng bom đạn ở khu vực cầu Đò Lèn .Đúng 3 giờ chiều ngày 3-4-1965 cầu Đò Lèn bị sập một nhịp gần mố phía Nam.Giao thông vận tải từ xe hỏa đến ô tô tuyến đường1 qua cầu Đò Lèn bị tắc
 Tình hình ta: Hàng ngày những chuyến xe lửa, hàng đoàn xe ô tô vận tải từ Bắc vào Nam đều phải qua cầu Đò Lèn, lưu lượng qua lại mỗi một ngày phải tính hàng nghìn.Cầu Đò Lèn bị sập lúc 3 giờ chiều thì hàng trăm xe cơ giới đã bị ùn lai hai bên đầu cầu, không những xe cơ giới mà còn các loại xe đạp , xe ba gác,xe cải tiến và người qua lại, cũng bị ùn lại, phải tìm cách qua sông Lèn.
 Tin địch đánh Thanh Hóa, Quân khu ba, Bộ tổng tham mưu điều động các đơn vị cao xạ vào tăng cường, 5 giờ chiều  ngày 3-4 đã tới Bắc cầu Đò Lèn.Đó là cao xạ pháo 14,5 ly bốn nòng gồm 10 khẩu 15 xe  và một tiểu đoàn 37 ly.Trên đường vào cầu Hàm Rồng, đều bị tắc, nằm triển khai tại chỗ phía Bắc Cầu Lèn
  Tiểu đoàn cao xạ 37 ly của sư đoàn 304 chiến đấu từ sáng tới 3 giờ chiều ở cầu Đò Lèn, hạ một máy bay Mỹ nhưng ta bị hy sinh một đồng chí chính trị  viên phó tiểu đoàn là đồng chí Lăng.
16 giờ 30, đồng chí Hiều, phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa đến quan sát khu vực cầu.Về phía sư đoàn 304 có đồng chí Tham mưu trưởng sư đoàn, Chủ nhiệm công binh sư đoàn  và tiểu đoàn trưởng  tiểu đoàn 15 công binh Nam Sao
Hội nghị giữa địa phương và quân đội triển khai ở xã Hà  Phong, thành phần gồm: Chủ tịch, Bí thư, Xã đội trưởng và huyện đội Hà Trung , Hậu Lộc  là hai huyện và bốn xã Nam Bắc cầu Đò Lèn.
Quyết tâm:-Bảo đảm vượt sông, trước mắt giao cho tiểu doàn 15 sư doàn 304 ngay đêm nay thông xe.Sau đó Ty giao thông Thanh Hóa điều phà lập bến ở sông Lèn, mười ngày sau phải có phà và bến.- Việc sửa đường hai bên đầu cầu và đường lên xuống bến, điều quân bốn xã Hà Phong, Hà Ngọc, Đồng Lộc, Châu Lộc đảm nhiệm.- Công binh bắc xong cầu hoặc ghép xong phà, ưu tiên cho các đơn vị cao xạ sang sông chi viện cầu Hàm Rồng trước.
Sử dụng lực lượng công binh tổ chức vượt sông:
-17 giờ  ngày 3-4-1965,tiểu đoàn 15 sư đoàn 304 từ trước đã đóng quân ở thôn Kim Đề xã Hà Ngọc ở bắc cầu Đò Lèn 2km.đến ngày 1-4 tiểu đoàn đã di chuyển lên Hùng Lý cách cầu Lèn 15 km ,chỉ để lại doanh trại cũ và 16 đông chí  kỹ thuật máy đẩy.
Vào 15 giờ 15 phút ngày 3-4. Tiểu đoàn 15 công binh sư 304 báo động đại đội 29 cầu thuyền hành quân gấp xuống cầu Lèn.Như vậy lực lượng bảo đảm vượt sông đêm nay ở bến Lèn là đại đội 29 và 16 kỹ thuật máy đẩy của tiểu đoàn 15 sư đoàn 304
-Chỉ huy vượt sông là đồng chí Nam Sao, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 15.
-Sử dụng khí tài vượt sông:
-Thuyền sắt 100  gồm 10 cái x 3 khoang = 30 khoang.
-Máy đẩy                     2 cái
-Toàn  bộ dầm ván  đủ cho hai phà.
Diễn biến chiến đấu vượt sông:
Dùng phương pháp ghép hai phà, mỗi phà bốn thuyền sắt 100,  còn hai thuyền làm dự bị.
22 giờ 30 phút hai  chiếc phà được ghép xong, mỗi phà lắp một máy đẩy 14 mã lực.Lúc này đường lên xuống bến hai bên đầu mố chưa làm xong.Sau đó có cả công nhân hạt giao thông của hai huyện phối hợp  cùng làm, trước chỉ có 4 xã gần đầu cầu .Tới lúc này mỗi bên phải có tới 5-6 xã, xã nào cũng muốn góp sức vào việc thông đường,thông phà, nhất là các đơn vị cao xạ đang chờ ở đầu mố.
 Thời kỳ này  địch chưa đánh ban đêm, cầu Đò Lèn như ngày hội, chỗ cuốc, chỗ đào, người gánh, người đội.Tiếng gọi nhau í ới, trẻ em đều ra xem không khí lao động tối nay ở bến cầu Lèn khác với những buổi lao động thường vì có không khí chiến đấu khẩn trương.
-24 giờ 30 ngày 3-4-1965chiếc xe con được chở đầu tiên, cũng là chiếc xe của đoàn kiểm tra của Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Hóa Hoàng Văn Hiều và xe của thủ trưởng sư đoàn 304 cũng đi kiểm tra.
Chuyến xe thứ  hai là pháo cao xạ, sang đến mố bờ Nam bị lầy sụt, lại phải sửa chữa lại đường mố cầu, nhưng cũng phải ngừng lại  chuyển hai máy đẩy vào một phà mởi đủ sức đẩy phà 4 thuyền mà trước đây chỉ đẩy hai thuyền .Do khó khăn về đường bến và phà nên  chỉ chở được 10   xe cao xạ qua sông thì trời sáng.Còn lại hai tiểu đoàn và hàng trăm xe bị ứ đọng hai bên đầu mố  cầu  Đò Lèn.
Các tối tiếp  sau  do tiểu doàn 27 công binh cầu phà quân khu đảm nhiệm, và công chính sau đó 10 ngày cũng đưa phà công chính xuống và hoàn thành làm bến.
 Kết thúc: 3 giờ chiều ngày 3-4 địch đánh sập cầu, ngay đêm hôm đó đã thông phà  cho pháo cao xạ qua sông.
-Buổi huy động dân quân bảo đảm giao thông ngay trong  trận đầu, đã có giá trị về cách sử dụng lực lượng tại chỗ chống chiến tranh phá hoại  của đế quốc Mỹ
-Thiết lập được hai đầu mố phà và đường lên xuống bến  dài mỗi bên khoảng 100m, trên cơ sớ  có nền và đường lên xuống , sau này củng cố và sử dụng tiếp  những ngày chống chiến tranh phá hoại
-Là một buổi ban đầu chống chiến tranh phá hoại  của tỉnh Thanh Hóa.Nó còn kết quả về mặt rút kinh nghiệm về cách tổ chức huy động lưc lượng và sử dụng khí tài để bảo đảm giao thông.


Nhận xét:- Huy động lực lượng  phối hợp ba thứ quân: bộ đội công binh, hạt giao thông, và dân quân du kích cùng bảo đảm giao thông.
-Đơn vị tiểu đoàn 15 công binh sư 304 tuy dóng quân ở gần, nhưng chưa được phân công  bảo đảm  vượt sông bến Lèn, nên ban đầu  có lúng túng, nhưng sau đó đã kịp thời khẩn trương triển khai chiến đấu, đưa  ngay được cao xạ qua sông là một cố gắng lớn.Tiểu đoàn trưởng Nam Sao đã trực tiếp  chỉ huy đơn  vị  đại đội 29  vượt sông trong ngày đầu tiên đã thắng, bảo đảm an toàn cho đơn vị bạn qua sông.
                                                          
 Tổ đánh cá sông Lèn
                                                                                                                                                                   Kể từ ngày nhận quyết định nghỉ hưu với cái lon thượng úy ở tỉnh đội Thanh Hóa, Nam Sao buồn bã trở về làng  Lễ  ở Hải Dương, đưa cho vợ cái sổ hưu còm cõi lúc bấy giờ chỉ với mấy chục đồng.Rồi bỏ làng ra đi lang thang để thăm lại các chiến trường xưa, nơi anh đã cùng đồng đội chiến đấu và công tác mấy chục năm qua.Nơi đầu tiên anh đến là quê vợ anh, cũng là nơi anh đã chiến đấu với giặc Mỹ sứt đầu mẻ  trán, trong những ngày chống chiến tranh phá hoại bằng không quân  ác liệt.Anh định cũng chỉ ở lại đây chơi dăm ngày thăm bố mẹ vợ và anh em họ hàng bên  ngoại, rồi lại đi, thăm các đồng đội ở nơi khác.Nhưng  thấy đời sống của đồng đội cũ ở đây đang gặp nhiều khó khăn, nên anh tình nguyện ở lại dậy nghề cho anh em biết nghề phụ đánh cá, một nghề truyền thống của quê anh, mà anh đã  học được từ hồi còn nhỏ do bố anh đã truyền lại. Cái khó khăn nhất của anh em ở đây là đã không biết nghề, lại không có vốn ban đầu để mua sắm đồ nghề dụng cụ tối thiểu, như mua thuyền mua lưới.Nghề gì cũng vậy, muốn làm ăn lớn phải có vốn nhiều, trong những năm chiến đấu  anh được biết sông suối ở đây rất nhiều cá, muốn đánh cá phải ra sông lớn mới đánh được nhiều, mà  cá lại to, muốn đánh cá to phải có lưới to, vốn lớn.Nhưng anh em lại không có , nên anh phải dậy họ từ bước đi ban đầu là đánh cò con ở trong đồng ruộng, trong vũng, trong khe, để tích lũy vốn rồi mới ra sông to nước lớn  được. Anh liền bàn với gia đình vợ và đứng ra vay một số vốn tối thiểu đủ mua dăm tấm lưới mới, trang bị cho mỗi người một tấm, còn que, vợt, thời giỏ… thì của ai người nấy tự kiếm.Thế là  lớp học đánh cá của các cựu chiến binh bên sông Lèn bắt đầu, theo phương pháp vừa học vừa làm do giáo viên Nam Sao hướng dẫn.Vốn đã thạo nghề , lại là con nhà lính, việc quân sự  đã quen, anh vận dụng phương pháp huấn luyện  trực quan cụ thể vào đây, nên các học viên đều tiếp thu rất nhanh.Đầu tiên anh dẫn học viên ra  một vũng nhỏ giữa đồng để thực hành khoa mục “khua lưới”, rồi anh xắn quần áo lội xuống ,cầm lưới làm thị phạm, rải đến đâu nói đến đó, rồi khua, đập nước, chọc nước, đuổi cá .Rồi vớt lưới, bắt cá, phơi lưới, rũ lưới v v…Sau đó anh cho các học viên tự làm, anh đứng trên bờ quan sát, hướng dẫn cho các học viên thành thạo mới thôi . Tuy lý thuyết chỉ đơn giản thế thôi, nhưng muốn đánh được nhiều cá thì phải tích lũy nhiều kinh nghiệm.Nam Sao đều nói cho anh em nghe, không dấu một chút nào, với giọng châm biếm hóm hỉnh xen lẫn tiếu lâm  nên ai cũng thích, cũng vui cười.Chẳng mấy chốc họ đã thành thạo khoa mục khua lưới trên đồng ruộng, rồi lao vào kiếm sống và tích lũy vốn.Nam Sao quy ước với anh em là, trong những ngày tháng đầu, dù được nhiều hay ít cá đều không được ăn, mà phải mang bán để tích lũy vốn, mua sắm lưới to hơn và thuyền thúng để vươn ra sông, làm ăn lớn hơn.Được mọi người đều nhât trí . Chỉ hơn một tháng sau cần cù làm ăn tích cóp, và vay mượn thêm, giúp đỡ lẫn nhau, trong tổ ai cũng xắm được  thuyền câu, được lưới ba màn, rộng dài hơn để vươn ra sông .Nam Sao lại  huấn luyện họ các khoa mục: bơi thuyền, đứng trên thuyền thúng, quây lưới đánh cá ban ngày ,thả lưới đánh cá ban đêm, ven sông ven suối …Anh còn dậy họ cả bài  đứng trên thuyền thúng  câu vút, mà anh là một tay sở trường và thiện nghệ.
 Khoảng một tháng sau,  mấy anh em lính cũ ở gần đấy nghe tin Nam Sao lập “tổ đánh cá cựu chiến binh” liền đến xem, thấy hay, cũng đề nghị xin vào tổ,Nam Sao và  anh em trong tổ đều đồng ý, thế là tổ kết nạp thêm thành sỹ số mười người.Nam Sao cử  anh  Lê Thân là cán bộ trung đội trưởng công binh cũ về phục viên làm tổ trưởng chung của tổ sông  Lèn, và phân chia mỗi người kèm cặp, giúp đỡ thêm một tổ viên mới cả về dạy nghề và ứng vốn cho vay để mua sắm trang thiết bị đánh lưới. Chỉ  hơn một tháng sau nữa các tổ viên mới cũng đều thành thạo tay nghề và nhanh chóng hoàn vốn hơn các tổ viên cũ.Tiếng lành đồn xa, tiếng giữ đồn xa, những người lính cũ của Nam Sao  ở quanh vùng Thanh Hóa nghe tin tiểu đoàn trưởng cũ của mình đang dậy nghề đánh cá ở sông Lèn, cũng vội vàng tìm đến thăm, họ mừng mừng tủi tủi gặp nhau, trong hoàn cảnh đất nước đang khó khăn về kinh tế sau những năm tháng chiến tranh, những người lính trở về quê hương, gia đình đều bị nghèo đói, họ đề nghị thủ trưởng cũ giúp đỡ họ có thêm nghề phụ này để  thóat khỏi cảnh bần cùng  trong lúc khó khăn này.Nam Sao thấy mủi lòng thương anh em đồng đội cũ.Nhưng xét thấy bản thân mình,”ốc cũng không mang nổi mình ốc còn đâu sức mang cọc cho rêu”, nhưng  nhìn thấy anh em, bỏ thì thương, vương thì tội. Anh đã sa đà vào lập tổ đánh cá sông Lèn này đã năm sáu tháng trời, khi anh em đã yên ổn thành nghề kiếm ăn tạm được  rồi, anh cũng đang muốn bay nhảy đi thăm thú các nơi chiến trường xa, bạn bè cũ, cho thỏa chí tang bồng, liệu sau này còn sức mà đi không.Nhưng trước hoàn cảnh của anh em chiến hữu trong vùng quê đang nghèo đói này, anh sao nỡ bỏ đi. Sau một đêm suy nghĩ, anh quyết định ở lại, đem sức tàn của mình phuc vụ cho đời, cứu vớt những bạn bè đồng đội còn khó khăn hơn mình ở ngay trên mảnh đất chiến trường xưa  ác liệt này. Anh nẩy ra một sáng kiến:Tổ chức các  tổ theo kiểu dây truyền, người đi trước hướng dẫn và giúp đỡ người đi sau như kiểu  ở tổ cựu chiến binh trên sông Lèn mà anh đã làm gần đây. Hôm sau Nam sao tập hợp anh em lại và nói rõ ý định của mình, anh phân tích:
 -Địa hình ở tỉnh Thanh này tuy xa nhau  dăm sáu chục cây số, thậm chí có nơi gần trăm cây số nhưng vẫn trong một tỉnh nhà, quen thuộc, quan hệ liên lạc với nhau dễ dàng.
-Sông suối có nhiều, nhưng đều có thể thông thương với nhau bằng đường nước, có thể đi thuyền đánh cá từ sông này sang sông khác hàng tháng trời, mà sông suối ở đây lại rất nhiều cá,ven sông nào cũng có chợ mua bán cá. -Ở sông nào cũng có một vài  lính công binh hoặc thanh niên xung phong , hoặc công nhân giao thông của ta ở đó, hoặc có cơ sở của ta trước đây làm căn cứ đóng quân nay có thể  nhờ trú ngụ  qua lại.-Những đồng đội của ta đều có tình thương yêu gắn bó trong những năm tháng chiến tranh, nay gặp lại nhau  trong hoàn cảnh khó khăn đều sẵn lòng giúp đỡ nhau trong làm ăn kiếm sống… Vì vậy ở mỗi dòng sông chúng ta đều có thể tổ chức một tổ  đánh cá theo kiểu ở sông Lèn này. Nơi nào có người trước, có nhu cầu trước, ta tổ chức trước, nơi nào có người sau, có nhu cầu sau, ta tổ chức sau. Vậy bây giờ nơi nào cần tổ chức trước nào ? Có mấy người nhao nhao  lên:
- Em ạ ! em ở Cẩm Thủy ven sông Mã, chúng em có một tổ ba người rồi ạ, toàn quân đại đội ba cũ cả, nhờ thủ trưởng giúp chúng em trước ạ! Tên em là Cầm  trước là tiểu đội trưởng tiểu đội một ạ!-Một anh khác dơ tay luôn:
-Em ở phà Ghép cũ,”bến phà Thép” của thủ trưởng làm  bến trưởng trước đấy ạ .Nam Sao hỏi tiếp:
- Có mấy người rồi ? Tên chú là gì nhỉ?
- Dạ tên em là Thế ạ. Chúng em  cũng có ba người rồi, hai lính công binh ở C1và một Thanh niên xung phong ở bến phà Ghép phối hợp với ta  trước đây ạ!- Lại một đồng chí ngồi ở góc trong cùng, vội vàng đứng lên:
- Còn em nữa ạ!  em  ở Cổ Tế, mà hồi chiến tranh vẫn gọi là bến phà “khổ thế” đấy ạ !Nhóm chúng em  có bốn đồng chí vẫn liên lạc với nhau, ba là lính công binh, một là lính cao xạ tăng cường cho tiểu đoàn ta, bảo vệ bến trước đây, nhưng hai người đã lên rừng làm sơn tràng rồi cũng vất vả lắm mà kiếm chẳng được bao nhiêu, còn hai người chúng em ở nhà chưa có việc gì làm cả, ở bến sông ấy lắm cá lắm ạ, em cũng muốn đi đánh cá, nhưng chưa biết làm thế nào ạ !- Nam Sao liền hỏi:   
- Các đồng chí ở ven sông Bưởi có phải không ?
- Vâng, đúng đấy ạ !Tên em là Tề, trước là lính của đại đội 2  chuyên phá bom  đấy ạ !
 -Sông Bưởi trước đây mỗi lần địch thả bom rơi xuống sông , quân ta vớt hàng mấy tạ cá liền, cả tiểu đoàn ăn mấy bữa không hết.
- Vâng, thủ trưởng còn nhớ kỹ quá!
- Còn ai nữa không nhỉ? Không hả, thôi cứ thế đã nhá. Nam Sao nhìn đồng đội xung quanh xem còn ai nói gì không,  thấy anh em im lặng,  anh nói tiếp:
- Theo đề nghị của các đồng chí như vậy là ta cần thành lập thêm ba “ tổ đánh cá cựu chiến binh” nữa là : một tổ ở  sông Mã, Cẩm Thủ, một tổ ở sông Ghé, bến phà Ghép và một tổ ở  sông Bưởi, bến Cổ Tế phải không ạ?- Đúng thế ạ!- Mọi người đều nói.
–Để tiện liên lạc và tổ chức, mỗi nơi tạm thời có một tổ trưởng đứng ra tổ chức, tôi đề nghị đồng chí  Cầm phụ trách tổ sông Mã, đồng chí Thế phụ trách tổ sông Ghép và đồng chí  Tề phụ trách tổ sông Bưởi.Trước mắt mỗi tổ của ta cứ tổ chức ba đến bốn người làm nòng cốt, rồi phát triển dần thêm sau, không nên ồ ạt, vì còn phải học tập, làm thử rồi rút kinh nghiệm và phải đầu tư vốn, phải hỗ trợ giúp đỡ nhau thì mới làm được.Kinh nghiệm như ở tổ sông Lèn, cứ một người đi trước giúp một người đi sau thì thuận lợi nhất, tuy chậm nhưng chắc, còn tổ chức và đầu tư ồ ạt sẽ dẫn  đến làm ăn không kết quả lại sinh ra công nợ thì sẽ mất đoàn kết và sẽ tan ngay mà thôi.Các đồng chí có nhất tri thế không?- Nhất trí đấy ạ!- Mọi người đều đồng thanh.
- Còn việc giúp đỡ huấn luyện và hướng dẫn kỹ thuật tôi xin sẵn sàng ở lại với các đồng chí, nhưng một mình tôi, tôi không thể  chia ra ba nơi cùng một lúc đượ, cho nên tôi kêu gọi và đề nghị các đồng chí ở tổ sông Lèn, vì tình đồng đội, hãy chia người ra đi giúp đỡ các tổ mới một thời gian, vừa là kết nghĩa cũng vừa  là để các đồng chí đi khai phá một vùng đất mới cho quen thông thổ, để rộng tay làm ăn lớn hơn.  Tôi sẽ luân phiên đến các tổ mới, để cùng các đồng chí tiểu giáo viên tổ sông Lèn, hướng dẫn giúp đỡ thêm các đồng chí nắm bắt được tay nghề nhanh chóng hơn.- Thế thì hay quá rồi !- Mọi người lại đồng thanh.- Các đồng chí ở tổ sông Lèn có nhất trí như thế không?Đồng chí Lê Thân tổ trưởng tổ sông Lèn đứng lên phát biểu:
- Tôi thấy phương án của thủ trưởng Nam Sao rất là hay, lấy anh em tổ cũ giúp đỡ các tổ mới, dưới sự chỉ huy chỉ đạo chung của thủ trưởng cho tất cả các tổ thì mới phát triển nhanh được.Rút kinh nghiệm của tổ tôi, thủ trưởng phải dậy từ đầu và kèm cặp cho tất cả anh em thì phải mất tới sáu bảy tháng trời mới làm ăn  được, đồng chí nào cũng có thể kiếm sống được rồi.Nếu cứ làm như của tổ tôi trước đây ,thì thủ trưởng phải đi mỗi tổ mất bảy tháng, ba tổ mất hai mươi mốt tháng, thì quá lâu và vất vả cho thủ trưởng quá.Còn làm theo phương án mới của thủ trưởng vừa trình bày thì chỉ hết bốn năm tháng, là cả ba tổ mới  đều được rèn luyện tay nghề và có thể kiếm sống ngay được rồi.-Đúng đấy, đúng đấy, hay lắm, hoan hô thủ trưởng !-Toàn thể anh em đều vỗ tay- Anh Thân nói tiếp:
- Thay mặt anh em tổ sông Lèn xin ủng hộ và chấp hành ý kiến thủ trưởng, sẵn sàng đi giúp đỡ các đồng chí tổ mới ở bất cứ nơi đâu .Cụ thể chúng tôi sẽ phân công sáu đồng chí  đến ba tổ, mỗi tổ hai đồng chí, mang theo đầy đủ dụng cụ đồ nghề của chúng tôi để vừa làm vừa hướng dẫn các đồng chí,và cũng để các đồng chí thực tập bằng đồ nghề của chúng tôi cho quen, rồi mới đầu tư vốn mua sắm đồ nghề mới của các đồng chí.- Nam Sao bỗng cười lên ha hả:
- Trúng ý quá, hoan nghênh và cảm ơn các đồng chí tổ sông Lèn ! Bây giờ các đồng chí tổ trưởng hiệp đồng với nhau cụ thể đi.Chậm nhất là năm ngày nữa ,các tổ đồng loạt ra quân.Tôi sẽ đến với tổ sông Mã trước, tôi cũng mang theo đầy đủ lương thực, thực  phẩm và đồ nghề thuyền lưới của tôi để hướng dẫn các đồng chí và cùng kiếm sống với các đồng chi. Các đồng chí không phải lo gì cho tôi đâu!

Ngược dòng

Đúng năm ngày sau,Nam Sao cùng hai đồng chí ở tổ sông Lèn là, Thân tổ trưởng và Minh tổ viên, mỗi người một thuyền thúng và đầy đủ đồ nghề đánh lưới , xoong nồi bát đĩa và gạo muối đem theo vài ngày, bơi thuyền ngược dòng sông Lèn lên ngã ba Bông rồi rẽ sang sông Mã, ngược lên Cẩm Thủy.Nam Sao đã xem con nước,vào giờ thủy triều lên là xuất phát, để lợi dụng sức nước, tuy ngược sông, nhưng không phải ngược dòng nên bơi thuyền rất nhẹ nhàng. Lúc đó khoảng bốn giờ sáng,bắt đầu hành quân.Những người cựu chiến binh này vẫn còn tác phong quân sự, họ đi theo một hàng dọc.Thân đi trước  tiền tiêu, quan sát xem có chướng ngại vật trôi sông gì không, thì báo cho cả tổ biết mà tránh.Nam Sao đi giữa, Minh đi sau cùng.Hôm ấy, trăng về sáng, ánh trăng bao phủ mặt sông mênh mông, gió nhè nhẹ thổi, gợn sóng lăn tăn hiền hòa, trông rất thanh bình.Ấy vậy mà dòng sông này mới mấy năm gân đây thôi, đã sục sôi bom đạn bởi chiến tranh phá hoại của giặc Mỹ, chính những người lính này đã phải chiến đấu gian khổ ác liệt trên những dòng sông ở đây, để bảo vệ cầu phà , đưa xe pháo ra tiền tuyến, chi viện miền Nam. Khi cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc  bị thất bại, lại chính họ đã lên đường vào Nam chiến đấu, góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.Ngày nay đất nước được hòa bình, may mắn họ  còn sống, được  trở về quê hương, lại đang đi kiếm sống để khôi phục lại kinh tế gia đình  đang nghèo đói khó khăn. Đang bơi, cậu Thân  bơi chậm lại, quay đầu hỏi:
-Thủ trưởng Sao ơi, thủ trưởng còn nhớ khúc sông này không? Chỗ cây đa bên bờ Nam kia kìa ! Nam Sao hỏi lại :
-Sao cơ?- Thân nói tiếp:
-Đây chính là tuyến cầu giả, mà hôm ấy thủ trưởng lệnh cho tổ em căng dây  ngang qua sông  để ngăn những mảng  lửa phốt pho ùn lại thành một tuyến dầy đặc, bọn máy bay  Mỹ tưởng là cầu thật của ta, liền chút xuống đây mấy chục quả bom,bị quân ta bắn rơi hai máy bay, chúng chuồn thẳng, tưởng là phá được cầu của ta ,nhưng cầu của ta ở phía thượng lưu gần một cây số vẫn an toàn .
- À, nhớ rồi! Lần ấy các cậu  cũng rất nhanh chân, nếu không thì cầu của ta bị tan
hết .- Minh cũng nói xen vào:
- Em cũng còn nhớ  chứ, cái trận phá tan tuyến lửa trên sông ấy đúng là một trận nhớ đời, chính em cũng bị cháy mất một mảng tóc, mấy tháng sau mới mọc  đấy!- Minh nhớ lại- sau bao nhiêu lần chúng dùng bom đạn bắn phá cầu ta không được, đêm đó bọn giặc sảo quyệt, kéo hàng đàn máy bay đến, ném hàng trăm quả bom lân tinh và phốt pho, cháy  rực đỏ cả một khúc sông, đỏ cả một vùng dài hơn hai cây số ở phía thượng lưu, những mảng cháy lớn nổi lềnh bềnh trên mặt nước  trôi xuống, có nguy cơ gặp cầu phao của ta sẽ bị đọng lại ngang sông, làm mục tiêu để chúng phá cầu .Nhưng vỏ quýt dầy có móng tay nhọn, tiểu đoàn trưởng Nam Sao đã nhanh trí lệnh cho toàn đơn vị, mỗi người cầm một cây sào hoặc một  cành cây  nhảy xuống nước bơi ra giữa sông đập tan những mảng lửa vụn ra, một trung đội đứng trên cầu cầm sào gạt chúng chui qua gầm cầu trôi đi.Anh cũng lệnh cho một tổ chạy xuống dưới hạ lưu thực hiện phương án hai đã chuẩn bị sẵn, căng dây qua sông cho lửa đọng lại để đánh lừa máy bay địch.Lệnh xong , anh cầm một cây sào rồi hô lớn:
-Tất cả nhảy xuống sông!
Toàn tiểu đoàn đều noi gương anh  nhảy xuống, cả các cô thanh niên xung phong cũng nhảy xuống.Mọi người đều tả xung hữu đột, thật là một trận đại hồng chiến, hàng mấy trăm con người  lăn lộn dưới  sông chui vào lửa vừa hô vừa đập, có người bị cháy cả tóc, cháy cả quần áo, phải lặn xuống nước  cho  lửa tắt, cho đỡ rát, có người bị thương vẫn tiếp tục đập, người nọ dìu người kia ,vẫn đập.Cho đến khi bom nổ  dưới tuyến cầu giả hạ lưu, họ mới dìu nhau nhảy lên cầu, ôm lấy nhau, vừa mừng vừa sợ, vừa cười vừa khóc vì đã vượt qua một trận chiến đấu với lửa lạ lùng và ác liệt. Nhịp cầu phao của ta vẫn còn nguyên vẹn, tiếp tục thông cầu chở xe, pháo nối nhau ra tiền tuyến.
Ba chiếc thuyền nan vẫn bơi đều đều, vừa đi vừa kể chuyện.Qua những địa điểm, những trận chiến đấu xưa lòng họ thấy bùi ngùi và xúc động nhớ lại những đồng đội, kẻ còn người mất, nhưng vẫn thấy mình còn hạnh phúc , vì mình vẫn còn , lại đang dìu dắt nhau đi kiếm sống và thăm lại chiến trường xưa như hôm nay. Thân lại hỏi Nam Sao:
-Liệu đến chiều, lúc thủy triều rút ta có đến nơi được không thủ trưởng?
- Thừa sức, mình đã tính toán rồi, chúng mình còn đủ thời gian đánh lưới kiếm vài cân cá để  chiều đến liên hoan gặp mặt với  tổ thằng Cầm chứ.
- Ôi thế thì hay quá !- Minh reo lên- Đề nghị thủ trưởng cho đánh thôi, đánh sớm cho mát !
- Ừ được, các cậu ngắm xem dọc sông có cái vụng nào thì ta quây một mẻ đi, bây giờ cũng đã sáng rồi-Nam Sao trả lời.
-A, có vụng đây rồi thủ trưởng ơi !-Thân kêu to- Nhìn  đằng trước kìa, phía bên tay phải ấy ,ta mở hàng một mẻ đi  các anh ạ.
Họ đi một đoạn nữa, rồi dừng lại bên bờ vụng chuẩn bị rải lưới.Ba người rải ba mặt quây xung quanh vụng, rồi họ tác nghiệp đánh cá.Chỉ mười phút sau họ vớt lưới.Đây là một vụng ở gần ngã ba sông lớn, nên khá nhiều cá và cá lại to, mẻ đầu tiên cả ba thuyền cũng được dăm cân .
-Thế là mở hàng thắng lợi rồi các thủ trưởng ơi!-Minh reo lên- Chiều nay tha hồ mà liên hoan.Họ cụm nhau trên sông uống nước hút thuốc và ăn sáng.
Có xôi  của mẹ đĩ nhà em  thổi cho mang đi đây, mời các thủ trưởng ăn sáng đi- Minh vừa nói vừa đưa cho mỗi người một nắm .
Lại còn túi khoai sọ chấm muối vừng  nữa đây này- Thân tiếp.
-Thôi, khoai để dành đến trưa, khỏi phải nấu cơm-Nam Sao cũng nói-chiều gặp gỡ liên hoan một thể.
 Ăn sáng xong họ lại bơi hành quân trên sông. Vừa đi vừa chuyện trò vui vẻ.Anh chàng Minh trẻ tuổi nhất còn hứng khởi lên hò hát theo giọng hò sông Mã nữa khi thấy các cô gái chèo thuyền đi qua :
   Ơ hò… Tiếng ai như tiếng tơ vàng
    Tiếng ai như tiếng cô nàng của anh…ơ hò…
Dọc đường họ còn dừng lại  đánh  hai mẻ lưới nữa, cũng được kha khá.Đến khoảng bốn giờ chiều thì đến địa điểm tập kết ở ngoài thị trấn Cẩm Thủy theo đúng hẹn.Cả tổ ba người của Cầm ra đón tận bờ sông.Mọi người đều hồ hởi ôm chầm lấy nhau, những người đồng đội cũ gặp nhau xiết bao cảm động:
-Chào thủ trưởng Nam Sao !
-A…chú mày là thằng Hùng liều phải không ? Vẫn còn sống à, tưởng mày chết trong trận phá  bom năm ấy ở cầu Tào rồi cơ mà.
-Vâng, em là Hùng đây, hôm ấy em chỉ bị thương ngất đi thôi,khi tỉnh dậy thì nghe anh em bảo thủ trưởng đã hành quân đi B rồi.
Nam Sao lại quay sang một chú khác:
- Còn mày là thằng Huy lái xe bị bom lật đổ  ở cầu Đồi mà không chết có phải không?
-Vâng, chính em đây ạ, thủ trưởng còn nhớ   lính quá!
- Nhớ chứ sao quên được, chúng ta còn sống, còn khỏe mạnh thế này là mừng.
-Nhưng nghèo đói lắm thủ trưởng ạ!
-Thế mới phải rủ nhau đi kiếm ăn, mình cũng đến đây để kiếm ăn và giúp  các cậu kiếm ăn đó thôi.
-Vâng ạ, thủ trưởng  về rồi mà vẫn còn vất vả với các chiến sỹ  chúng em quá, cảm ơn thủ trưởng.
- Đồng đội sống chết còn có nhau, huống chi bây giờ. Vừa lúc đó Minh gọi to:- Mang rổ và quang gánh  ra khiêng cá đi các cậu ơi!- Cả tổ của Cầm đều hỏi:
- Cá ở đâu mà nhiều thế?
-Cá ở sông Mã của các cậu chứ ở đâu, bọn mình vừa đi vừa tranh thủ đánh vài mẻ để lên liên hoan với các cậu đây.
Sau khi bốc cá khiêng lên bờ Huy và Hùng nói to :
-Phải đến trên một yến đấy, toàn cá ngon thôi, liên hoan  một bữa chiều nay sao hết được ?
- Chia cả cho ba  nhà  các đồng chí cùng ăn mữa chứ!- Nam Sao gọi to với  cánh Huy Hùng đang khiêng cá- Ăn cá nhiều vào để mà nổi máu kiếm cá đấy !  Nam Sao đến thăm các gia đình của tổ sông Mã đều ở gần quanh  trong làng đó và động viên mọi người cố gắng làm ăn để tự cứu lấy mình thoát đói khỏi nghèo.Bữa liên hoan chiều hôm đó tổ chức tại nhà Cầm diễn ra rất vui vẻ và  ấm tình đồng đội.Họ kể chuyện đến mãi khuya mà vẫn không bao giờ hết chuyện.Nam Sao phải nhắc :
-Thôi ngủ đi để giữ sức, mai bước vào một trận chiến đấu mới, trận chiến trong thời bình để kiếm sống ! Nói với anh em như vậy, nhưng anh trằn trọc suốt đêm không ngủ được vi thấy thương hoàn cảnh các đồng đội ở đây nghèo khổ quá, anh suy nghĩ tìm cách nào để giúp đỡ họ mau chóng vượt qua được. Ngay từ sáng sớm hôm sau  các tổ viên đã lục đục kéo đến ra quân.Từ tối qua, tổ trưởngThân, tổ  sông Lèn đã bàn, có sẵn ba thuyền,  mỗi thuyền kèm một tổ viên sông Mã bắt đầu thực tập rải lươi trên sông.Nhưng Nam Sao bảo :
- Chưa được, phải dành một tuần lễ học cơ bản đã, cũng như học quân sự ấy, muốn chiến đấu giỏi phải học từng động tác  bài bản từ đầu rồi mớí tập tổng hợp được.Những động tác cơ bản ở đây  trước hết là tập bơi thuyền thúng thành thạo đã, bơi ngồi, bơi đứng, bơi khom, bơi xuôi dòng, bơi ngược dòng, bơi trong gió mưa bão táp, bơi trong đêm tối mù mịt, bơi để không va chạm vào thuyền khác và cũng tránh để không bị thuyền khác va vào mình và sử trí tình huống khi thuyền bị lật, bị chìm, phải tự cứu lấy mình mà không bị trôi mất đồ nghề, kể cả cá đã đánh được làm sao không bị mất…  Ở con sông Mã rất rộng và mùa nước rất hung dữ này, nếu không có bản lĩnh thì mất nghiệp như chơi, mà có khi còn mất mạng nữa.-Mọi người đều lắng nghe và hưởng ứng ý kiến của Nam Sao. Cậu Hùng liều liền vội vàng hỏi:- Thưa thầy, các điều thầy nói em đều hiểu, còn việc  giữ cá không bị mất khi đã bị lật thuyền rồi thì làm thế nào cơ ạ?- Đơn giản, khi thấy thời tiết không thuận lợi  thì cho cá vào lồng ,buộc dây vào cáng thuyền cho chắc ăn.- À ra thế, em hiểu rồi ạ! – Nam Sao lại tiếp:
- Động tác cơ bản của việc rải lưới là rải xuôi dòng, rải ngược dòng, rải ngang sông, khi nào rải nông , khi nào rải sâu, việc sử trí khi lưới bị vướng vào vật cản trôi sông, bị cá to lôi đi xa, hoặc bị chìm xuống đáy sông, nếu không có biện pháp sử lý khéo và kịp thời thì sạt nghiêp hết, mất cả chì lẫn chài.Ngay cả việc ,gõ lưới  đuổi cá cũng phải có bài bản chứ không phải gõ lung tung, đuổi lung tung , cá  không chạy vào lưới mà lại chạy ra ngoài cả  thì không ăn thua, có gõ cả ngày cũng chẳng được mấy . Các cử tọa ngồi nghe Nam Sao nói cứ há hốc mồm ra, cứ xít ra xít vào.Anh lại nói tiếp:
- Ngay cả việc vớt lưới bắt cá cũng phải có nghề, khi nào thì kéo nhanh, khi nào thì kéo chậm, có lúc gặp cá to còn phải bơi theo cá, rồi nhẹ nhàng kéo lên mặt nước và dùng vợt chụp lấy ngay, nếu không nó rãy, rách toạc cả lưới, mất cả cá đấy !… Nghe xong tầm quan trọng của việc học cơ bản, ai cũng nhất trí với thầy Nam Sao, dành một tuần lễ đầu tiên để học các động tác cơ bản mà không nóng vội thực tập tổng hợp ngay. Buổi sáng đầu tiên Nam Sao dùng ba thuyền nan cho ba tổ viên của tổ sông  Mã tập bơi đơn thuần, không mang theo đồ nghề gì cả.Các giáo viên hướng dẫn từng động tác cụ thể, từ cách ngồi cách đứng, cách cầm dầm bơi, cầm sào.Cách bơi tiến, bơi lùi, bơi ngang, bơi một tay, bơi lượn vòng…Họ tập ở chỗ nước đứng dần dần mới ra chỗ nước chảy chậm, nước chảy nhanh,bơi ngang sông, bơi đi bơi về hàng chục vòng, rồi bơi dọc sông hàng chục cây số.Chiều về anh nào anh nấy đều mệt bở hơi tai, nhưng vẫn động viên nhau kiên trì luyện tập, họ đã quen với tác phong huấn luyện của tiểu đoàn trưởng Nam Sao từ hồi trong quân ngũ.Buổi chiều tối để ba học viên nghỉ lấy sức cho buổi tập ngày mai.Ba giáo viên lại lấy thuyền đi  thả lưới  quanh vụng gần đó để lấy cá về bồi dưỡng cho anh em luyện tập và các giáo viên huấn luyện.Đêm đó họ cũng đánh được hơn một yến cá, chia cho các gia đình để kho ăn dần trong  mấy ngày huấn luyện.Vào ngày thứ ba thì gặp trời mưa, tổ trưởng Cầm đề nghị với thầy Nam Sao cho nghỉ, nhưng anh gạt đi mà bảo:
-Đây là  thời cơ cho chúng ta luyện tập, phải tận dụng mọi thời tiết để rèn luyện. Trước đây trong quân ngũ chúng ta phải tranh thủ mọi thời gian, mọi thời tiết để huấn luyện chiến đấu vì tổ quốc.Bây giờ  xuất ngũ rồi, chúng ta cũng phải tận dụng mọi thời gian, mọi thời tiết để rèn luyện vì cuộc sống mưu sinh của chúng ta .Mình phải tự lo cho mình thôi, chẳng ai lo cho mình cả !
-Em chỉ sợ các giáo viên mệt thôi !
- So với thời gian huấn luyện trong quân ngũ thì đã thấm vào đâu, các đồng chí hãy cố gắng lên, không phải lo cho chúng tôi đâu, các đồng chí thành nghề thì chúng tôi mới vui và hết mệt!-Quả nhiên hôm ấy trời mưa to, anh em mặc áo mưa đội mũ cối đều lao ra sông tập suốt cả ngày hôm ấy trong mưa to gió lớn, các giáo viên đều tận tình ngồi cùng thuyền để hướng dẫn sử trí tình huống thuyền bị lật trong mưa gi, đến chiều tối mới về, người nào người ấy đều ướt sũng, nhưng rất hả hê vì đã biết cách sử lý trong tình huống mưa to gió bão.
 Sau ba ngày ở Cẩm Thủy để giúp đỡ huấn luyện cho tổ sông Mã.Theo kế hoạch đã bàn từ trước, ngày thứ tư Nam Sao bàn giao lại cho hai huấn luyện viên của tổ sông Lèn ở lại tiếp tục giúp đỡ cho tổ sông Mã .Còn anh lại chuyển đi kiểm tra và giúp đỡ tổ sông Bưởi, anh dặn hai tổ trưởng Thân và Cầm:
- Hết tuần lễ học cơ bản, đến tuần học tổng hợp là có thể kiếm cá được rồi, nhưng không vì say kiếm cá mà quên mất học tập bài bản, không nóng vội ăn sổi, sau mỗi lần tập và đánh cá, đều phải rút kinh nghiệm tìm ra ưu khuyết điểm để kịp thời khắc phục cho mẻ sau, lần tập sau.Phải học nghiêm túc thì mới chóng thành nghề, tôi sẽ lên với các đồng chí sau hai tuần nữa.
 Sáng hôm sau tạm biệt tổ sông Mã và các giáo viên, Nam Sao lại một mình một thuyền xuôi dòng sông Mã về sông Bưởi, anh phải bơi gần hai mươi cây số qua ngầm Eo Lê gần thành nhà Hồ rồi rẽ vào sông Bưởi, trên đường đi có một mình , lại xuôi nước, nên anh đi khá nhanh.Anh cũng dừng lại  đánh mấy mẻ lưới để kiếm cá làm quà cho tổ của Tề buổi chiều nay.Khoảng năm giờ chiều anh đã tới nơi tập kết ở một làng  phía Nam bến Cổ Tế.Cả bốn tổ viên và hai giáo viên của tổ sông Lèn đều đã đón chờ đông đủ.Họ ôm chầm lấy nhau vui cười ríu rít, Tổ trưởng Tề giới thiệu:
 -Có cả hai đồng chí đã đi làm sơn tràng nghe tin thủ trưởng đến chỉ bảo, cũng  bỏ về học nghề đánh cá của thủ trưởng rồi đấy ạ !
- Đâu đâu, hai cậu ấy đâu?- Chúng em đây ạ!
- Tưởng là ai, hóa ra là thằng Kim và thằng Nhạn à? Các chú trước kia đều là lính của đội trưởng phá bom  Đoàn Văn Lộc  có phải không?
-Vâng đúng đấy ạ, thủ trưởng nhớ chiến sỹ quá!
 - Các chú còn nhớ liệt sỹ phá bom Lê Thanh Sơn ở đây không, mộ có còn hay mất, hãy còn à, tí nữa chúng ta phải ra thắp hương cho chú ấy nhá ! Đang nói chuyện ở trên bến thì nghe thấy cá rẫy đành đạch ở dưới thuyền, mọi người đều nhìn ra :
-Cái gì thế nhỉ, hình như thủ trưởng đánh cả cá đem về à ? Tổ trưởng Tề hỏi.
- Mình thấy trời còn sớm , nên đánh mấy mẻ về để các cậu uống rượu cho vui
.-Ôi, hế thì nhất thủ trưởng rồi! Hoan hô thủ trưởng ! Ngay sau đấy  họ kéo nhau đến thắp hương cho mồ liệt sỹ Lê Thanh Sơn, rồi kéo về nhà tổ trưởng Tề. Đêm đó họ lại liên hoan, lại tâm sự suốt đêm như ở tổ Cẩm Thủy.Sớm hôm sau ,Nam sao kiểm tra việc huấn luyện của hai giáo viên của tổ sông Lèn với bốn học viên của tổ sông Bưởi trong ba ngày qua.Biểu dương các huấn luyện viên và học viên đã tích cực và nghiêm túc thực hiện theo chương trình đã vạch ra, và góp ý bổ sung thêm một số điểm cơ bản trong học tập, để nhanh chóng thành nghề , kiếm ăn xóa đói giảm nghèo cho bản thân và gia đình mình. Nam Sao cũng ở lại đây ba ngày huấn luyện , rồi lại chia tay tổ Sông Bưởi, một mình lại bơi thuyền đến tổ Sông Ghép cách đó gần ba mươi cây số.Trên đường đi,  anh còn dừng lại ở cầu Hàm Rồng, thả lưới đánh cá và để nhớ lại một trận tháo thủy lôi trôi trước đây.

<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2016 15:00:23 bởi Lương_Hiền >
 
#1
    Lương_Hiền

    • Số bài : 160
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 27.06.2016
    • Nơi: diễn đàn văn học
    • Trạng thái: offline
    Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 21.07.2016 09:29:12 (permalink)
    Chương 14-THÁO GỠ THỦY LÔI TRÔI 30-5-66

    Cầu Hàm Rồng nằm trên quốc lộ số 1 bắc qua sông Mã.Mố bờ Bắc thuộc xã Hoằng Long – huyện Hoằng Hóa, mố bờ Nam thuộc xã Đồng Sơn –huyện Đông Sơn.Đường bộ và đường sắt vào cầu bên bờ Bắc độc đạo, một bên là chân núi Ngọc dốc đứng, một bên là tả luy dốc xuống sông Mã.Phía bờ Nam cách mố 200m là nhà máy điện Hàm Rồng.Phía hạ lưu cách cầu  100m là bến phà Hàm Rồng.Khu vực này thành một cụm giao thông, kinh tế quan trọng của tỉnh Thanh Hóa .
    Giặc Mỹ thường xuyên dùng máy bay đánh phá, chúng dùng nhiều thủ đoạn, bay ngày, bay đêm, sử dụng nhiều kiểu loại bom đạn khác nhau nhằm mục đích phá hoại và ngăn cản  giao thông từ Bắc vào Nam của ta.Trận đánh lớn nhất là hai ngày 3 và 4 tháng 4 năm 1965  rồi tiếp tục hàng năm trời.Đánh phá các công trình khu vực Hàm Rồng hỏng đi, hỏng lại nhiều lần nhưng vẫn không phá được cầu, ta vẫn khắc phục nhanh chóng bảo đảm giao thông thông suốt.Nên giặc Mỹ  cay cú, phải nghiên cứu chế tạo một loại vũ khí mới để chuyên đánh cầu Hàm Rồng.Trận ác liệt bắt đầu từ ngày 29-5-1966, chúng sử dụng nhiều tốp máy bay ném bom mật độ dầy đặc, tập trung vào khu cầu, nhưng cầu chỉ bị thương nhẹ, bom rơi nhiều ở hai bên bờ và thượng hạ lưu cầu, rơi dưới sông.Khoảng 1 giờ đêm, từ Tỉnh đội cách xa cầu 15km nghe thấy những tiếng nổ lớn dồn dập cách nhau 5-10 phút một tiếng nổ.Phán đoán tiếng nổ nằm trên mặt đất hoặc mặt nước, khác với tiếng nổ của bom là nổ to và đanh.Năm giờ sáng nhận được báo cáo  của đài quan sát Hàm Rồng:Vào lúc 0 giờ 15 phút ngày 30-5-1966, 1 máy bay C130 thả một vệt thủy lôi theo dọc sông về phía thượng lưu, cách cầu Hầm Rồng khoảng 3km.Đến 1 giờ thì xuát hiện tiếng nổ, mà tiếng nổ cứ trôi dần về phía cầu, đếm  được 5 tiếng nổ, khu vực Hàm Rồng lại yên tĩnh.Trời sáng hẳn, mới quan sát thấy, trên mặt sông cách cầu khoảng 200m, thấy một quả thủy lôi chưa nổ màu đen bị giữ lại không trôi được nữa.
       Tình hình ta: Lệnh của  đồng  chí  chỉ huy trưởng Tỉnh đội, việc đi lại trên cầu ,trên sông tạm dừng hoạt động.Tỉnh tổ chức ngay một bộ phận trinh sát và khắc phục bom đạn sẵn sàng làm nhiệm  vụ.Đồng chí Phạm Văn Thứ Tham mưu phó tổ chức bộ phận này để xuống hiện trường, thành phần gồm: hai sỹ quan  trợ lý công binh:Đào Xuân Nhật, Nguyễn Văn Xuân và một  sỹ quan trợ lý tác  chiến Phạm Văn Dũng, do chủ nhiệm công binh Nam Sao phụ trách ra ngay hiện trường cầu HàmRồng.
       Tổ chức trinh sát: 7 giờ tất cả đã có mặt ở hiện trường, đứng trên bờ sông quan sát  hiện vật, dáng như một chiếc thuyền thúng cách bờ khoảng 100m ở giữa dòng chảy, hôm ấy nước sông to, do mưa trên nguồn từ mấy hôm trước chảy về có lưu tốc nước mạnh, làm cho quả thủy lôi cứ bập bềnh muốn rời khỏi vị trí.
       Sau một giờ ngồi trên bờ trao đổi, để nhận dạng và phán đoán đó là loại thủy lôi gì ?.Cuối cùng không ai kết luận được một cách chính xác, mà chỉ phán đoán đó là một loại thủy lôi trôi..Đào Xuân Nhật phát biểu:
    - Có thể đây là loại thủy lôi có  sừng va chạm để gây nổ đánh  các phương tiện đi trên sông  biển .đề nghị chúng ta phải trực tiếp đến hiện vật để xem xét, đứng trên bờ không thể kết luận được và không thể có biện pháp khắc phục .Trường hợp này ta không nên dùng biện pháp  phá nổ bằng cách bắn súng hay bộc phá,như vậy ta không nghiên cứu được đây là loại vũ khí mới của địch.Tôi đề nghị giữ lại hiện vật để tìm cách chống, phá, khi địch đánh sau này.Đồng chí Thứ điện về báo cáo với chỉ huy trưởng và dự kiến phương án khắc phục theo ý kiến của Đào Xuân Nhật.Được cấp trên chấp nhận.
       Tổ kỹ thuật được thành lập ngay trên bờ sông do đồng chí Đào Xuân Nhật phụ trách, đồng  chí Nguyễn Văn Xuân tổ viên và đồng chí Cư trung sỹ công an khu vực Nam Ngạn Hàm Rồng, tổ  viên.Đội hình đi đã được bố tri sẵn sàng.
    Dự kiến một số tình huống có thể sảy ra:
    -Thủy lôi chưa va chạm vào mục tiêu nên chưa nổ.
    -Thủy lôi đang làm việc và chờ thời gian tự hủy.
    -Trong khi người và phương tiện tiếp xúc thủy lôi có thể gây thủy lôi nổ và thương vong.
    Quyết tâm ra khơi vẫn không thay đổi.
    Đội hình gồm: Đồng chi Xuân cán bộ kỹ thuật công binh, đồng chí Cư công an chèo thuyền. Mọi  người trên bờ sông đã được lệnh vào vị trí ẩn nấp phía sau bờ đê .
    Trận chiến đấu bắt đầu :
    Thuyền rời khỏi bờ chếch về phía thượng lưu 100m so  với thủy lôi, lợi dụng sức nước chảy đưa thuyền tiếp cận thủy lôi, sợi dây bảo hiểm buộc vào thuyền và từ từ tở ra theo thuyền .Thời gian căng thẳng tính theo giây phút, vì đây là một cuộc chiến đấu giáp lá cà với địch.Sợi dây bảo hiểm vẫn từ từ tở ra.Thời điểm tiếp xúc giữa thuyền và thủy lôi đã đến gần.Sự im lặng của mọi người trên bờ đã lo lắng thực sự.Không biết mọi hành động của hai người trên thuyền khi chèo sát vào thủy lôi, có bình tĩnh làm đúng các động tác đã thống nhất trên bờ không, mọi người ngó đầu lên để quan sát.
      Thuyền đã tiếp xúc thủy lôi một cách chính xác,sợi dây bảo hiểm theo dòng chảy thành hình vòng cung nổi trên mặt nước, thuyền và thủy lôi thành một khối dừng lại.Đồng chí Xuân rời khỏi thuyền, bước lên mặt quả thủy lôi xem xét tổng thể và ghi chép một số hình dáng cấu tạo bên ngoài của thủy lôi.Thời gian diễn ra 5 phút, đồng chí Xuân bước xuống thuyền, dây bảo hiểm kéo thuyền vào bờ.
    Đồng chí Xuân báo cáo :- Mặt quả thủy lôi hình 8 cạnh(bát giác)-Đường kính khoảng 1,8m-2,2m.Ở giữa lõm xuống một bậc khoảng 20cm theo hình 8 cạnh ,đường kính khoảng 1,2 m-Ở trung tâm trên mặt có 1 ô tròn, đường kính khoảng 30 cm, chứa 7 mặt kính lồi ( 1 cái ở giữa ô, 6 cái xung quanh), khi nhìn vào thấy xuất hiện màu sắc : xanh- tím-vàng - đỏ,  khác nhau-Trên thành có 1 vòng cáp lụa nhỏ có thể được nối thông vào bên trong quả.-Thủy lôi bị giữ lại trên dòng chảy  là do chiếc dù giảm tốc chưa tách rời khỏi thủy lôi, vì dây dù bị vướng vào một vật thể dưới đáy sông, làm cho thủy lôi không trôi đi được.
    Qua báo cáo của đồng chí Xuân, tổ kỹ thuật trao đổi cần nắm thêm một số cấu tạo bên ngoài của thủy lôi một cách tỉ mỉ hơn nữa để làm cơ sở lập kế hoạch tháo gỡ ,báo cáo cấp trên.Tổ chức trinh sát tiếp tục lần thứ hai: đội hình như cũ, thêm đồng chí Nhật tổ trưởng .Khi thuyền tiếp cận, Nhật và Xuân cùng bước lên quả thủy lôi, sức nổi  của quả thủy lôi thay đổi không đáng kể, hai người cùng  nhau xem xét cấu tạo bên ngòai kỹ hơn.
    -Phần nổi trên mặt nước khoảng 30-35 cm
    - Sáu ổ khóa dây dù vẫn đóng chặt
    Vòng cáp lụa trên thành thủy lôi có một sợi dây thép luồn qua .Phán đoán: khi tách dù, sợi dây thép sẽ giật vòng cáp ra, để đưa thủy lôi vào trạng thái chờ nổ.
    Nhật đi xung quanh, vịn tay vào thành thủy lôi, đưa hai chân xuống nước, sờ bằng chân vào xung quanh xem có gì vướng không, không có gì, chỉ có cấu tạo của vỏ thành và đáy quả thủy lôi thôi.
    Qua hai lần trực tiếp trinh sát, đã có số liệu báo cáo Bộ chỉ huy quân sự tỉnh và Quân Khu.Đồng thời Ban công binh tỉnh tiến hành lập kế hoạch tháo gỡ.
       Tổ chức tháo gỡ:Sáu giờ sáng hôm sau Nam Sao, trưởng ban công binh nhận được lệnh của tỉnh và quân khu cho tổ chức tháo gỡ.Việc tổ chức được thành lập ngay.Thành phần gồm:
            -Thiếu tá Trần Khắc Biểu, phó phòng công binh Quân khu.Chỉ huy chung.
            - Thượng úy Nguyễn thế Huấn, trợ lý bom mìn Quân khu.
            -  Thượng úy Phạm Mạnh Quỳnh, trợ lý bom mìn Bộ tư lệnh công binh.
            -  Thượng úy  Nguyễn Nam Sao, trưởng ban công binh Bộ chỉ huy quân sự Thanh Hóa.
            - Chuẩn úy Đào Xuân Nhật, trợ lý bom mìn tỉnh Thanh Hóa.
            - Chuẩn úy Nguyễn Văn Xuân, trợ lý công binh tỉnh Thanh Hóa.
    Được trang bị: 1 thuyền nan, 150m dây bảo hiểm,150m dây cáp lụa, 1 tời bằng sắt quay tay, các dụng cụ tháo phá bom mìn.
    Thứ tự các bước tiến hành:
    Bước một:Đưa thủy lôi vào mép nước bờ sông, là những người đã trinh sát:Nhật và Xuân, làm các động tác an toàn cho người xong, bơi thuyền nan kéo theo hai sợi dây:1 dây cáp, 1 dây thừng, ra vị trí của thủy lôi, nhanh chóng thao tác, quàng một vòng cáp qua mặt quả, trượt xuống xung quanh thành xuống đáy ngoài của quả thuỷ lôi.Buộc dây thừng vào móc thành thủy lôi.Xong bơi thuyền vào bờ.Lệnh tời cáp.Sợi cáp được từ từ cuốn lại theo tời và căng dần ra tới mức nhất định, nó co kéo làm đứt hệ thống dây dù nối vào ổ khóa thành thủy lôi, chiếc dù vẫn mắc vào vật thể  ở đáy sông, nằm lại đó.Quả thủy lôi đã buộc sẵn  dây bảo hiểm kéo vào bờ.
      Lệnh cho các đồng chí phuc vụ cho việc tời, kéo quả thủy lôi, thu dọn dụng cụ về vị trí quy định phía sau.Các đồng chí cán bộ kỹ thuật công binh của Bộ, quân khu và tỉnh chuẩn bị cho việc nghiên cứu tháo gỡ. Tổ trinh sát  kỹ thuật gồm các đồng chí Quỳnh, Huấn, Nhật và Nam Sao quây quanh qủa thuỷ lôi nghe đồng chí Nhật, giới thiệu khái quát những điểm đã trinh sát được ngày hôm qua, về hình dáng và hiện trạng lúc thủy lôi còn đang ở giữa sông.Nhìn vào hiện vật ,các đồng chí trao đổi khái niệm về nguyên lý  gây nổ của các loại thủy lôi này như:
    -Nổ do điều khiển từ xa bằng vô tuyến.
    -Nổ do hiện hình màn quang trên các kính bố trí trên mặt thủy lôi, khi vào gầm cầu nổ hất tung cầu lên.
    - Nổ do cảm ứng điện từ, và nổ tự hủy, khi đã hết thời gian quy định nằm ở đất đối phương, như 5 quả nổ ngày hôm qua, để bảo đảm bí mật loại vũ khí mới.
     Tại sao quả này chưa nổ được là vì vòng cáp an toàn chưa được rút ra để nối thông mạch cho hệ thống của máy thủy lôi làm việc.
     Những ý kiến nói trên, tổ kỹ thuật đều nhất trí  đi đến kết luận là có cơ sở khoa học, của loại vũ khí mới của đế quốc Mỹ.Ta mới tiếp xúc lần đầu, cần phải tháo ra để nghiên cứu học tập và tìm cách đối phó với địch.Đồng chí Quỳnh đã được phép của Bộ, tranh thủ ý kiến của đồng chí Biểu và đồng chí Nam Sao thống nhất với tỉnh  cho tổ chức thực hành tháo gỡ.
    Hiện trường tháo gỡ, được chuẩn bị chu đáo.Quả thuỷ lôi được đưa đến một chỗ lõm dưới nước, thuộc đất bãi ven sông phía bờ Bắc cách Hàm Rồng 500m về phía thượng lưu.
    Tổ kỹ thuật tháo gỡ do đồng chí Quỳnh phụ trách, 2 tổ viên Huấn và Nhật, Đồng chí Nam Sao giám  sát chung và bảo đảm an toàn.
      Bước hai:
    Thời gian bắt đầu lúc 13  giờ ngày 30-5-1966.
    Thứ tự tiến hành:
    -Chụp ảnh quả thủy lôi xong , mang máy ảnh để ở phía sau quả thủy lôi cách 100m, đề phòng thủy lôi nổ trong khi chưa tháo xong, sẽ tồn tại hình ảnh đã chụp được.
    -Ba đồng chí bước xuống quả thủy lôi, đồng chí Quỳnh là người tháo , đồng chí Nhật và Huấn phuc vụ và trao đổi kỹ thuật trong quá trình tháo gỡ.
    -Dùng cờ lê vặn các ê cu liền ốc mở các nắp trên thành thủy lôi (chụp ảnh )
    -Dùng tay lấy những bánh xốp màu trắng ghép sát nhau bên trong thủy lôi ( đề phòng thủy lôi khi bị thủng vẫn nổi được).Lúc này thấy các ô chứa máy lộ ra.
    -Dùmg cờ lê vặn các ốc nắp máy và mở nắp máy, thấy các hệ thống đường dây điện thông vào các buồng chứa máy ở quanh thành quả thủy lôi và buộc thành từng nhóm dây lại với nhau ( dừng lại chụp ảnh)
    -Nam Sao đề nghị tổ kỹ thuật nghỉ ít phút để trao đổi rút kinh nghiệm, bổ sung cho bước tháo tỉ mỷ, thận trọng và chuẩn xác hơn, có thể chỉ một sơ xuất nhỏ, chập mạch điện, gây nổ thủy lôi.Máy ảnh đưa về vị trí cất dấu xong lại tiếp tục tháo gỡ.
    -Tách riêng ra từng sợi dây điện và cắt rời không cho chúng nối thông mạch với nhau, các đầu dây đều quấn cách điện.
    -Lần tìm điểm đầu và điểm cuối của dây, xem nối vào những bộ phận nào,
    -Tìm thấy mạch điện nối thông kíp với thuốc nổ mồi,  nằm trên lượng thuốc nổ của thủy lôi.(dừng lại chụp ảnh)
    -Cắt từng sợi dây tách khỏi nguồn nối với kíp.
    -Lấy hộp kíp và bánh thuốc mồi ra.Trên mặt lượng thuốc nổ, mạng màu trắng bố trí ở toàn bộ phần đáy của thủy lôi.Đã tháo được kíp nổ và phát hiện không còn đường dây nào tới lượng nổ nữa.Ai cũng thở phào nhẹ nhõm.mọi động tác tháo lúc này tự tin hơn và chắc thắng.Nam Sao nói với mọi người :
    -Nhưng không được chủ quan !
    -Lần lượt tháo các hộp máy ở trong buồng chứa máy, mang ra.Bảo quản và đánh dấu thứ tự  vị trí của chúng .Lúc này quả thủy lôi biến thành một cái nồi đựng thuốc nổ.Mọi người mới hể hả cười vang: Thành công rồi !chiến thắng rồi!
    Nam Sao lệnh cho chiếc xe tải của Bộ tư lệnh công binh đã chờ sẵn, lùi xuống gần quả thủy lôi, Xuân và Nhật nhanh chóng bắc hai ván trượt.Nam Sao tập trung mọi người kéo và đẩy nó lên xe, chằng buộc lại thật chắc chắn.Các phụ kiện đóng hộp để riêng một chỗ, có người bảo quản cẩn thận.Xe nổ máy đưa về Viện nghiên cứu , Bộ tư lệnh công binh.
    Kết thúc tháo gỡ quả thủy lôi trôi lúc 17 giờ cùng ngày. Tổ kỹ thuật thu dọn dụng cụ về vị trí rút kinh nghiệm trận đánh.
    Nhận xét:Các đồng chí chỉ huy và các đồng chí tham gia khắc phục hậu qủa sau trận đánh bằng thủy lôi của địch đã thống nhất đi đến kết luận:
    -Địch dùng loại thủy lôi trôi kiểu mới chứa lượng nổ to và sức nổ mạnh.Trọng lượng cả vỏ là 5.000 LBS (bảng Anh), nhằm vào mục đích phá cầu Hàm Rồng.Dự đoán nguyên lý gây nổ là: Khi thủy lôi trôi đến gầm cầu, gây thay đổi ánh sáng trên mặt quả thủy lôi, các bộ phận máy bên trong làm việc, gây thủy lôi nổ.
    - Sau trận đánh, đài quan sát đã kịp thời phát hiện và báo cáo về Sở chỉ huy.
    -Các đồng chí chỉ huy của  các cấp nghiệp vụ công binh:Tỉnh, Quân khu, Bộ tư lệnh công binh đã nhanh chóng kịp thời chỉ đạo giải quyết hậu quả.
    -Các đồng chí trinh sát kỹ thuật lúc ban đầu kiên quyết dũng cảm, thông minh sử trí tình huống trong khi làm nhiệm vụ, đã giúp cho việc thực hành tổ chức tháo gỡ có hiệu quả tốt, kết quả này làm tiền đề cho việc nghiên cứu tài liệu của Bộ, phổ biến rộng rãi cho các đơn vị để sẵn sàng  dùng các biện pháp chống lại loại vũ khí mới này của địch.
       Nam Sao vẫn nhớ như in từng giờ phút của trận phá gỡ thủy lôi trôi này:
    0 giờ 15  phút ngày 30 -5-1966 một máy bay C130  thả một vệt 6 quả thủy lôi trôi  vào Hàm Rồng,bị nổ 5 quả chưa đến chân cầu, 1 quả bị mắc lại và không nổ.Phá đoán như sau:
    5 quả nổ là do tự hủy- chưa trôi đến gầm cầu, nên chưa có tác động màn ánh sáng-Tự hủy là do thả xa quá, mà thời gian tự hủy lại để ngắn.1 quả không nổ vì chưa cắt được dù, nên chưa đưa đầu nổ vào vị trí chiến đấu, có thể do dù mở chưa hết, nên khi xuống bị mắc cây ngầm dưới sông. Cũng có thể còn do gió ngược với nước ( nước xuôi, gió ngược)nên thủy lôi trôi chậm hơn theo tốc độ nước chảy (Vm/s) của nước, hoặc bọn Mỹ tính thủy triều lúc đó sai, nên tốc độ chậm , bị nổ trước khi đến cầu.
    Cay cú vì bị thất bại ngày 30-5-66, bọn giặc lái không phá nổi cầu Hàm Rồng.Bọn chỉ huy lầu năm góc Mỹ lại thúc  ép bọn giặc lái tiếp tục thả trận thứ hai:
    0 giờ 45 phút ngày 31-5-66 địch lại cho một máy bay C130 đi thả thủy lôi tiếp để phá cầu Hàm Rồng.Thủ đoạn, máy bay đi vòng theo hướng khác, vào sườn Nam núi Nưa thuộc huyện Triệu Sơn, rồi vòng ra Hàm Rồng, để tránh cao xạ ta.Nhưng đến Triệu Sơn thì bị một tiểu đoàn cao xạ  ta đang huấn luyện tại đó ,liền bắn cháy chiếc C130 này, máy bay rơi tại chỗ tổ giặc lái đều chết hết.Thế là tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa .Số thủy lôi bị nổ 5 quả, còn lại một quả nguyên vẹn bắn ra đất.Phòng công binh Quân khu liền tổ chức thu dọn, cẩu những bộ phận của chiếc C130 này về triển lãm ở Hà Đông, trong đó có 1 quả thủy lôi còn nguyên.( quả thủy lôi ngày 30-5 đưa về Bộ tư lệnh công binh) Đồng chí Nguyễn Tuyên được giao nhiệm vụ nghiên cứu tính năng tác dụng và nguyên lý nổ của các loại thủy lôi này đã viết thành tài liệu phổ biến kịp thời trong lực lượng công binh.Ban công binh tỉnh do đòng chí Nam Sao làm trưởng ban đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quan sát, trinh sát và kịp thời phối hợp với cán bộ kỹ thuật bom mìn Quân khu và Bộ bảo đảm việc tháo gỡ thủy lôi nhanh chóng an toàn.


    Hàm Rồng tháng 10-1967

    Ngày 4-4-1965 không quân Mỹ mở đợt đánh phá xuống khu vực cầu Hàm Rồng liên tục, thả nhiều bom đạn, nhưng cầu vẫn hiên ngang.Các đoàn xe vận tải từ Bắc vào Nam, chở đầy lương thực, vũ khí, phân đạm.Lại có cả các xe chở các loại pháo, vẫn bon bon trên cầu Hàm Rồng.Địch đánh , ta sửa ta đi .Địch lại đánh, ta lại sửa ta đi.Địch đánh ngày, ta sửa ngày.Địch đánh đêm, ta sửa đêm.Địch đánh ít, thì máy bay rơi ít, địch đánh nhiều, thì máy bay rơi nhiều.Hàng trăm chiếc máy bay Mỹ đã bị quân dân ta bắn rơi, hàng vài chục giặc lái đã bị ta bắt sống tại đây.
     Đường giao thông của ta vẫn thông suốt, không quân Mỹ càng tức tối, tập trung máy bay đánh phá ác liệt từng đợt.Những trận ném bom, tên lửa, kể cả pháo kích từ biển vào khu vực cầu Hàm Rồng ngày 21,22,23-10-1967.Số máy bay đã tăng mỗi toán  từ 35-40 chiếc.Trong một ngày 6 lần đánh phá.Mỗi lần chúng ném bom dọc bờ sông Mã và hai bên núi.Cánh đồng khói bốc lên nghi ngút mỗi bề hai cây số.Khi máy bay Mỹ đến, các hỏa lực phòng  không của ta lại bắn bao vây chúng, cái thì cháy,cái thì rơi, số còn lại tháo chạy ra biển.Những đòn đích đáng vào không lực Hoa Kỳ.Thế  mới biết sức mạnh của nhân dân Thanh Hóa anh hùng.
       Ngày 21 -10 hồi 9 giờ sáng,một đoạn đường ô tô khu vực đồi không tên bị trúng 3 quả bom, phá 50m đường.
       Ngày 22-10, một đoạn đường số 1, cách cầu Hàm Rồng 500m, đường sắt và đường bộ trúng bom phá 30m .
       Ngày 23-10 , cầu Hàm Rồng bị thương nặng, mố phía Nam, xe không qua được, đồng thời đường tránh khu vực  đồi không tên hỏng hàng trăm mét.Bom bi, bom chưa nổ, rải rác ở khu vực đồi không tên cầu Hàm Rồng.Đây là một trong hàng trăm trận, quân Mỹ đánh ác liệt nhất, và cũng trong một ngày máy bay Mỹ  bị hạ 9 chiếc, cầu chỉ bị chúi xuống, chưa bị sập.
       Chủ trương kế hoạch của ta:Phán đoán được âm mưu mở chiến dịch lớn, đánh phá giao thông của địch.Ta đã bố trí sẵn những lực lượng bảo đảm giao thông,gồm có:Đại đội công binh 21, bộ đội địa phương tỉnh Thanh Hóa.Đội cầu đường sắt.Đội công nhân giao thông hạt thị xã.Đội cầu phao ty giao thông.Ngoài ra Quân khu còn bố trí tiểu đoàn 27 công binh cầu phà, sắn sàng chi viện cho Hàm Rồng, Đò Lèn.Còn một đội  quân ngoài biên chế là dân quân và nhân dân hai huyện thị, Hoằng Hóa, thị xã Đông Sơn.Cần thiết sau hai giờ có hàng vạn người ra ứng cứu.Một sức mạnh tổng hợp của chiến tranh nhân dân, chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ ở khu vực Hàm Rồng Thanh Hóa.     
       Ban chỉ đạo trên mặt trận chống chiến tranh phá hoại gồm có phó chủ tịch Hoàng Văn Hiều, tỉnh đội, ty giao thông , công an , ty y tế vv…Thường xuyên thường trực chỉ đạo và chỉ huy.Thượng úy Nam Sao là chủ nhiệm công binh tỉnh Thanh Hóa là ủy viên thường trực cho ban chỉ đạo, và trực tiếp chỉ huy, điều động các lực lượng  công binh và giao thông để sử lý các tình huống.
       Quyết tâm và sử dụng lực lượng:Địch tập trung đánh phá khu vực Hàm Rồng 3 ngày liền .Ban chỉ đạo tỉnh Thanh Hóa hạ quyết tâm:Huy động mọi lực lượng bảo đảm giao thông thông suốt không được để tắc quá đêm.Sử dụng lực lượng:- Đại đội 21 công binh Thanh Hóa chuyên về phá gỡ bom đạn các loại -Quân khu 3 chi viện tiểu đoàn 27 bảo đảm bến vượt nặng ở thượng lưu cầu Hàm Rồng 2km.-Hạt giao thông Hoằng Hóa, thị xã sửa đường hai đầu mố.-Đội cầu phao giao thông :Sửa và bắc cầu phao hạ lưu cầu Hàm Rồng 1km, cho người và xe cải tiến qua(cầu Nam Ngạn).-Đội cầu sắt sửa chữa cầu Hàm Rồng.-Dân quân tự vệ được huy động phối hợp làm đường, làm trận địa, vận chuyển vật liệu.- Riêng đại đội 21 công binh: Làm đường,phá bom đạn địch còn lại, thu nhặt bom bi trên toàn khu vực Hàm Rồng, tập trung lại phá hủy.
       Diễn biến:- Từ 8 giờ sáng ngày 21-10-1967, không quân Mỹ đánh phá không ngớt đến đợt cuối  cùng là 16 giờ .Khu vực HàmRồng, khói bom, khói súng, tiếng nổ to, tiếng nổ nhỏ, trên trời , dưới đất ầm vang.-Đại đội 21 đóng quân ở xã Hoằng Hợp, được báo động, xuất quân từ đợt ném bom hồi 8 giờ ngày 21, cán bộ chiến sỹ suốt ngày ở khu vực Hàm Rồng, đânh dấu  bom, phá hủy bom bi, một tổ xung kích dùng bộc phá lấy  đất lấp hố bom.Đồng chí Nam Sao, chủ nhiệm công binh tỉnh, kỹ sư Phạm Chân, trợ lý công binh, trợ lý bom đạn  Đào Xuân Nhật, trợ lý cầu đường, kỹ sư Võ Như Sáu đều có mặt trực tiếp chỉ đạo ngay tại khu  vực Hàm Rồng.
    18 giờ toàn bộ các lực lượng triển khai. Tiểu đoàn 27 công binh quân khu, hành quân ban ngày bằng cơ giới, 20 giờ đã  tới bến nặng, làm phà cách thượng lưu Hàm Rồng 2km.Sau một giờ, các đoàn cao xạ và xe vận tải đã qua sông. Từ bờ Bắc vào Nam .Còn từ bờ Nam ra Bắc,  đi theo tuyến phà giao thông, người đi bộ qua cầu phao.Tất cả an toàn.
    Sáng ngày 22-10 không quân Mỹ tiếp tuc đánh phá.Cầu sắt Hàm Rồng lại hỏng, đường tránh sườn Nam đồi không tên hỏng hàng trăm mét, phía Bắc đường xuống bến phà hỏng nặng.
     Bốn tiểu đoàn cao xạ:pháo 57ly và 37 hai nòng   của Bộ tăng cường cho khu vực Hàm Rồng, phải qua sông Mã để bố trí ở khu vực cánh đồng Nam Ngạn và đồi không tên.Tiểu đoàn 27 công binh quân khu chuyên chở cả ban ngày, từ sáng  đến gần tối.Đại đội 21 phải sửa đường ban ngày .Cứ sau mỗi đợt đich  đánh, thì lại xuất hiện chiến sỹ công binh và lực lượng giao thông phối hợp sửa đường .
       Thật thi gan  với địch.Ngớt tiếng bom thì đã thấy  công binh, công nhân sửa cầu, làm đường.Dưới sông tiểu đoàn 27 chở phà.Trên đầu bến phía Bắc thì hàng đoàn xe pháo cao xạ triển khai tại chỗ bắn máy bay, phối hợp với trận địa cao xạ cụm Hàm Rồng do đồng chí Khuy, trung doàn trưởng chỉ huy.
    -Ngày 23, địch tiếp tục đánh, ta tiếp tục sửa  chữa. Hôm đó, có đoàn công  binh Cu Ba vào Thanh Hóa, đòi ra tham quan Hàm Rồng.Ta bảo vệ các đồng chí bạn không  cho ra, nhưng lợi dụng xe con , các đồng chí yêu cầu, cứ cho các đòng chí ra học tập.Tại chiến hào, các đồng chí Cu Ba nói:”Phi đen cát tơ rô bảo : Phải ra chiến hào cùng Việt Nam”, thế là các đồng chí Cu Ba ra Hàm Rồng khói lửa. Chính mắt các  đồng chí Cu Ba trông thấy bom Mỹ  vừa đánh xong, thì ở dưới sông đã xuất hiện, tiểu đoàn 27 công binh chở phà, những khẩu cao xạ 57 với xe xich cồng kềnh ở phà công binh trên sông Mã.Tiếng búa giao thông chữa cầu.Bóng anh công binh đại đội 21, cầm cờ nhỏ đánh đấu bom.Đồng chí Cu Ba chạy   tắt đón một chiến sỹ của đại đội 21 tên là Hòa xách cái bị cói, tay cầm cờ, đến lúc đồng chí Cu Ba xem trong túi thấy toàn bom bi chưa nổ.Đồng chí đó nói:”Học tập Việt Nam anh dũng”.
    Kết quả,:Tuy máy bay Mỹ đánh liên tục ba ngày 21,22,23-10-1967. đường giao thông của ta qua sông Mã, Hàm Rồng vẫn thông suốt.Riêng cầu sắt Hàm Rồng,ngày thứ ba, bị hỏng nặng.Ta chữa 7 ngày lại thông  tàu hỏa. Bốn tiểu đoàn cao xạ qua sông ban ngày kịp thời chiến đấu.Các đoàn xe vận tải chi viện cho miền Nam qua Hàm Rồng thông suốt..Trong ba ngày ta bắn rơi 14 chiếc máy bay, bắt sống 9 giặc lái.
    Nhận xét:Phối hợp bộ đội và công nhân, dân quân ,cao xạ  tạo thành lực lượng tổng hợp trong chiến tranh nhân dân, trên mặt trận bảo đảm giao thông, chống  chiến tranh phá hoại  của giặc Mỹ, nhất định sẽ giành thắng lợi.Chỉ đạo chống chiến tranh phá hoại: Luôn chủ động , bố trí lưc lượng mạnh, đối phó kịp thời, chỉ đạo đúng thời cơ.Đại đội 21 công binh và tiểu đoàn 27 vượt sông dũng cảm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được nhân dân mến yêu.
    Như vậy sau 4 năm gây chiến tranh phá hoại lần thứ nhất ( 1964-1968) và gần 2 năm chiến tranh phá hoại lần thứ hai (1971-1973), quân và dân Hàm Rồng đã bắn rơi 117 máy bay Mỹ các loại. Riêng trong hai ngày 3và 4-4-1965 Mỹ bắt đầu đánh Hàm Rồng với 454 lần /chiếc, bị ta hạ 47 chiếc.Đúng là :Hàm Rồng nỗi kinh hoàng của không lực Hoa Kỳ! Giao thông của ta vẫn không bị ngừng trệ, chi viện vào chiến trường miền Nam.

     
    #2
      Lương_Hiền

      • Số bài : 160
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 27.06.2016
      • Nơi: diễn đàn văn học
      • Trạng thái: offline
      Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 21.07.2016 09:35:46 (permalink)
      Chương 15- CON HƠN CHA LÀ NHÀ CÓ PHÚC
       
      1- Con trai đầu của Nguyễn Văn Thuận là Nguyễn Văn Vĩnh sinh năm 1956,giữa mùa cải cách ruộng đất ở nông thôn, gia đình ông nội bị quy là thành phần địa chủ, bị tịch thu tất cả tài sản nhà cửa ruộng đất, phải ăn ở chui rúc trong xó vườn xó bếp, thiếu thốn cực khổ nên ông bà bố mẹ nuôi nấng con cháu rất chật vật, mẹ thiếu sữa vì cả nhà thiếu ăn, nên những ngày tháng đầu mới sinh  bị còi cọc ốm đau  nhiều, mãi đến khi sửa sai , gia đình được hạ thành phần xuống phú nông, được trả lại nhà cửa ruộng vườn.Với sức lao động dồi dào, tháo vát và chí tiến thủ làm ăn cần cù nhẫn nại thông minh . Chẳng bao lâu, cả gia đình lại nhanh chóng khôi phục lại được kinh tế đầy đủ no ấm hơn người, dần dần lại có bát ăn bát để hơn trước cải cách ruộng đất, lại khối người đến cầu cạnh. Gia đình hai cụ Ruy, Sen và anh chị Thuận, Roãn  sẵn sàng gạt bỏ hiềm khích hận thù, lại cưu mang nhừng người nghèo khó như trước đây.Cháu Vĩnh lại được ông bà cha mẹ chăm sóc nuôi dậy no đủ, dần dần lớn lên khỏe mạnh thông minh.Anh chị Thuận Roãn chỉ tập trung cho con học tập chăm chỉ nên người, hạn chế các sinh hoạt đoàn thể  chính trị, nhi đồng thiếu niên, chơi bời đàn đúm.Nỗi day dứt vì gia đình có liên quan  chính trị vì  người bác theo Pháp rồi vào Nam theo Mỹ bị làng xóm xì xào cách ly, lớn lên Vĩnh cũng nhận biết được thái độ phân biệt đối sử của cán bộ Đảng và chính quyền trong thôn xã với gia đình mình.Chính vì thế nên em càng có ý chí vươn lên không chịu thua kém người, thua kém bạn bè.Em chịu khó học tập  hơn người, lao động chăm chỉ  và trông nom  dìu dắt các em  để giúp đỡ cha mẹ. Thời kỳ còn học phổ thông, tuy đi học nhưng em vẫn là người lao động  chăm chỉ giỏi giang nhất thôn xóm, dù là việc của hợp tác xã hay việc của gia đình.Sau này lên đại học tuy ở xa nhưng Vĩnh vẫn tranh thủ ngày nghỉ về  giúp đỡ cha mẹ những việc nặng nhọc, và luôn luôn quan tâm săn sóc các em trong việc học hành và lao động. Ngay từ ngày học  phổ thông Vĩnh đã có nguyện vọng, theo nghề của bố, nhưng ở tầm cao hơn, nên học xong lớp mười, cuối cấp ba lúc đó, anh đã thi vào đại học xây dựng  và được trúng tuyển với số điểm khá cao.Sau bốn năm anh đã tốt nghiệp lấy bằng kỹ sư loại ưu. Trong thời gian học tập anh đặc biệt học tập sâu về kết cấu thép và nghề hàn thép, theo anh đó là xu hướng mới trong nghề xây dựng tương lai .Vì thế vừa học đại học anh lại vừa học thêm nghề thợ hàn. Cuối khóa anh vừa tốt nghiệp kỹ sư xây dựng  loại ưu, lại vừa tốt nghiệp thợ hàn bậc 4. Ra trường Vĩnh xin đi làm  ở một số công trường xây dựng, vừa làm kỹ sư vừa làm thợ hàn mục đích để rèn luyện tay nghề. Vốn tính cần cù nhẫn nại, lao động chăm chỉ, vừa làm vừa học thêm kinh nghiệm của những đồng nghiệp lâu năm và các thợ già,  nên thu nhập  lương cũng kha khá so với bạn bè mới ra trường.Sau một năm lăn lộn trên một số công trường trong nước.Nguyễn Văn Vĩnh nhận  thấy việc xây dựng trong nước còn có khuynh hướng trì trệ  chậm phát triển so với  nước ngoài, nên anh  có ý định xin đi lao động nước ngoài để học tập thêm.Anh về  trình bày nguyện vọng với  gia đình, được bố mẹ đồng ý, thế là anh đăng ký xin đi lao động ở Liên xô, lúc bấy giờ thuận lợi hơn, được chấp nhận .Sang nước bạn, đầu tiên anh chỉ làm thợ hàn để xem xét và nghe ngóng việc làm ăn ra sao.Lần đầu tiên tiếp xúc với các công trường lớn và lao động theo tác phong công nghiệp không lề mề chậm chạp như ở nhà.Tuy vất vả nhưng anh thấy thích thú, anh lại hăng say lao động và tích cực  học tập thêm  ở các thầy các thợ giỏi nước ngoài, nên chỉ sau một năm lao động, trong đợt thi kiểm tra tay nghề tại nước bạn, Vĩnh  đã vinh dự đạt tiêu chuẩn thợ hàn bậc bảy trên bảy của Liên xô, được bạn bè trong và ngoài nước nhiệt liệt  chúc mừng.Từ đó trên các công trường anh được chỉ định phụ trách kíp trưởng, đội trưởng, hoặc  từng hạng mục công trình riêng.Vốn là kỹ sư xây dựng anh có thể  phát hiện và tham gia với các kỹ sư một vài chi tiết chịu lực hoặc thay đổi quy trình hàn để tăng thêm độ bền vững của công trình, được các kỹ sư nước bạn hoan nghênh, tán thành và tin tưởng.Sau một thời gian Nguyễn Văn Vĩnh được tín nhiệm với các nhà thầu, có thể ký kết hợp đồng nhận thi công các công trình kết cấu từ đơn giản đến phức tạp như các công ty xây dựng khác.Anh đã huy động các thợ người nước ngoài cùng làm, trong đó ưu tiên thợ người Việt để tương trợ và giúp đỡ bạn bè trong nước , nhưng với điều kiện kỷ luật lao động cao, chất lượng công trình là nghiêm  khắc, được mọi người tôn trọng và tin tưởng, xin theo anh làm khá đông.
      Để việc làm ăn được phát triển hơn, anh quyết định về nước cưới vợ, rồi đưa vợ sang Liên xô cùng sinh sống và làm việc với anh để bảo đảm cuộc sống gia đình được ổn định và làm ăn được bền vững hơn.
      Vợ Nguyễn Văn Vĩnh là người cùng quê  tên là Đỗ Thị Thúy, kém anh ba tuổi, học sau anh một cấp, họ đã quen nhau từ thời học phổ thông, hoàn cảnh gia đình  ông bà  nội trước đây trong cải cách ruộng đất cũng bị quy oan là địa chủ, sau sửa sai  hạ xuống là trung nông.Thúy là một cô gái xinh đẹp nết na hay lam hay làm, học hành cũng vào loại khá, thường hay đến nhờ anh Vĩnh giảng bài, phụ đạo hộ nên rất thân nhau.Khi Vĩnh học đại học thì cô Thúy còn học cấp ba, hai gia đình cũng đã đồng ý cho quan hệ đi lại và thương yêu nhau.Sau khi Vĩnh tốt nghiệp ra trường rồi đi làmThúy yên trí là anh sẽ gần gũi mình nhiều hơn.Nhưng đột nhiên Vĩnh lại xin đi lao động nước ngoài làm Thúy hơi hoang mang .Trước khi đi họ đã gặp nhau để bàn chuyện tương lai.Thúy bảo Vĩnh :
      -Em tưởng anh cứ làm ở trong nước, anh cũng đã khối việc rồi làm không xuể,  cần gì phải đi lao động nước ngoài để phải xa nhau, bao giờ mới về được?
      -Em cứ yên tâm, cứ làm việc ở trong nước thì anh cũng chỉ là con  trâu con bò kéo cày suốt ngày, được một mớ rơm mớ cỏ nhai đi nhai lại mà thôi. Anh muốn mình phải  trở thành một cỗ xe  có tốc độ cao, chạy nhanh và làm được nhiều việc, chở được nhiều tiền của hơn người, muốn vậy chỉ có đi ra nước ngoài mới  mở rộng tầm nhìn để tìm hiểu  và học tập thêm nhiều nữa, thì mới phát triển được. Em cứ ở nhà học tập cho chu đáo, chỉ một vài năm , anh tìm được hướng làm ăn tốt thì sẽ về đón em sang cùng anh.Chúng ta dù đi đâu, ở đâu cũng phải có một gia đình vững chắc thì việc làm ăn mới phát triển bền vững được .
      -Em chỉ sợ một mình anh ở xa xôi gặp nhiều khó khăn trắc trở không có người thân động viên an ủi...
      -Em đừng lo, bố mẹ anh còn gặp bao nhiêu nỗi đắng cay tủi nhục, mà vẫn bền bỉ vươn lên được, anh là con há lại không noi gương được bố mẹ hay sao? Thời nay đã khác không bị trù úm ràng buộc như bố mẹ trước đây, nhất định anh phải vươn lên tầm cao hơn, để làm vui lòng bố mẹ, làm vẻ vang cho ông bà tổ tiên họ hàng làng xóm ta.Em còn lo gì nữa không nào?
      -Em vẫn còn lo...Thúy mỉn cười nhìn vào mắt Vĩnh, vẻ hóm hỉnh- sợ khí hậu không hợp  và sợ... gái Tây nó chài mất anh thôi ...-Vĩnh bỗng cười ha hả, nhìn thẳng vào mắt Thúy rồi nháy nháy mắt trêu lại:
      -Điều đó thì phải hỏi em mới đúng ! Nếu lâu lâu mà không có liên hệ với anh thì có khi anh cũng bị gái Tây nó chài thật đấy!-Cả hai cùng cười xòa, ôm hôn nhau thắm thiết.Thúy bỗng nói nhỏ vào tai Vĩnh:
      -Anh có muốn... ăn cơm trước kẻng không ?
      -Không , chẳng giải quyết được cái gì cả, cứ để... dành đấy cho anh .Trước mắt chúng ta là sự nghiệp  còn dài, đừng vì những háo hức nhỏ nhen nhất thời mà có khi  phá vỡ cả cuộc đời.Tình yêu của chúng ta phải trong sáng tự hào trước hai gia đình và bàn dân thiên hạ.
      -Ôi em cảm ơn anh, em sung sướng tự hào vì có anh, người yêu, người chồng lý tưởng của em !
      Sau khi sang nước ngoài được gần một năm, trước mắt Nguyễn Văn Vĩnh nhìn thấy một nền kinh tế thị trường của nước bạn đầy xôi động, nhiều người Viêt Nam sang đây  một số tay nghề chuyên môn kỹ thuật yếu, nên  đã chuyển sang buôn bán ,chạy chợ cũng kiếm ăn được.Anh nghĩ  đây cũng là một hướng có thể phát triển được, nếu như có thêm người anh sẽ cho làm thêm hướng phụ, cũng như ở trong nước bố mẹ anh đã làm ,nông nghiệp và công nghiệp, trang trại và xí nghiệp gạch ngói song song cùng tồn tại và hỗ trợ cho nhau . Nguyễn Văn Vĩnh liền điện về cho Đỗ Thị Thúy, nói Thúy nên đi học thêm  một khóa học Cao đẳng  về thương mại nữa.Chả là trước đây  thấy Vĩnh học nghề xây dựng nên Thúy cũng thi vào đại học xây dựng để cùng theo nghề của anh và hỗ trợ cho anh .Nhưng nay thấy Vĩnh gọi điện về trao đổi như vậy,Thúy cũng tán thành. Cô đang học đại học xây dựng năm thứ ba, cô liền xin vào học thêm  một lớp Thương mại  cấp tốc trong hai năm nữa, tuy học có vất vả nhiều nhưng cô lại thấy rất vui  vì Vĩnh đang làm ăn phát triển, vì sự nghiệp của hạnh phúc tình yêu của  hai người cô tập trung  sức lực vào học tập, bỏ cả những chuyện chơi bời giao lưu bạn bè, và bí mật không cho các bạn bè biết là mình đang học thêm nghề thương mại . Hàng tuần, hàng tháng Vĩnh luôn luôn gọi điện về thăm hỏi, chi viện và động viên Thuý, là nguồn nghị lực giúp cho Thúy ngày đêm  phấn đấu học hành đạt kết quả tốt của cả hai chương trình.
      Bẵng đi hai năm, đối với những người rỗi rãi thì cũng thấy khá lâu, nhưng đối với người hăng say lao động như Vĩnh ở bên  nước ngoài và người chăm chỉ học tập như Thúy ở trong nước thì, cả hai đầu nỗi nhớ đều thấy rất nhanh .
      Thúy đã học xong đại học, thi tốt nghiệp cũng được bằng đỏ ,sau vài tháng cô cũng tốt nghiệp bằng thứ hai ở trường thương mại đạt loại ưu, trước sự phấn khởi vui mừng của cả hai gia đình đặc biệt của Vĩnh.Trước đó một thời gian anh cũng đã hoàn thành thủ tục hồ sơ chuẩn bị  thành lập công ty xây dựng  Viễn  Phương tại Liên xô chuyên môn nhận thầu xây dựng những nhà xưởng, kho tàng lớn bằng kết cấu thép là chủ yếu, thu hút từ 300 đến 400 thợ kỹ thuật với đầy đủ các trang thiết bị hiện đại của các nước tiên tiến . Mọi việc đã chuẩn bị xong, chỉ chờ đưa Thúy sang là công ty sẽ ra đời.Anh muốn dành một bất ngờ cho Thúy, người vợ yêu quý của anh.Vĩnh giành thời gian một tháng để về cưới vợ và thăm gia đình, bạn bè làng xóm quê hương.
      Đám cưới  của Nguyễn Văn Vĩnh và Đỗ Thị Thúy diễn ra khá linh đình  ở  cả hai nơi :quê hương làng Lễ và tại một phòng cưới sang trọng ở Hà Nội, trước sự vui mừng của hai gia đình và họ hàng của  Vĩnh và Thúy cùng các thầy cô và bạn bè  thân bằng cố hữu ở quê và ở các trường học.Họ không tổ chức  tuần trăng mật ở các khu du lịch như nhiều đôi trai trẻ khác, mà chỉ dành thời gian thăm các cụ các ông các bà, chú bác cô dì, anh em  trong họ hàng làng xóm quê hương và đến thăm, cảm tạ các thầy cô đã dậy học và rèn rũa mình nên người.Vĩnh đặc biệt đến thăm và cảm ơn các kỹ sư cũ và các bác thợ già đã truyền kinh nghiệm cho mình trưởng thành trở nên người kỹ sư giỏi và người thợ giỏi.Sau hai mươi ngày ở nhà  làm xong mọi thủ tục theo lệ làng nước, anh xin phép hai gia đình đưa Thúy  sang Liên xô để kịp ra mắt công ty và nhận đấu thầu  một công trình quan trọng mà một người bạn bên đó cùng công ty vừa điện về gấp.
      Vĩnh và Thúy bay sang Liên Xô trong không khí vui mừng của hai gia đình  đưa tiễn khà đông đủ ở sân bay Nội Bài và bạn bè làm ăn đón ở sân bay Domodedovo nước Nga. Hai ngày sau Công ty Viễn Phương được ra mắt và sau đó là một hợp đồng xây dựng một khu kho xưởng lớn được ký kết,Vĩnh phải huy động và thuê tới  trên mười kỹ sư và trên 400 công nhân làm việc ở công trường.
      Vĩnh định cho Thúy  nghỉ ngơi và đi tham quan du lịch một vài nơi .Nhưng Thúy không nghe, vốn cũng là con nhà ham công tiếc việc và cũng là kỹ sư xây dựng ,nên máu nghề nghiệp nổi lên cô chẳng cần nghỉ mà lao ngay  vào tìm hiểu công trình cùng  Vĩnh  để làm quen và giúp đỡ chồng dần dần trong công việc.
      -Chúng ta còn nhiều thời gian mà anh.  Em muốn khi nào công việc vào nề nếp rồi thì mỗi ngày nghỉ anh đưa em đi tham quan du lịch một nơi cũng không muộn mà!
      -Thế cũng được, hoan nghênh em.Nào chúng ta cùng bắt tay vào việc nhé.Trước mắt em hãy xem và sửa lại cho anh bản tiến độ thi công công trình khu  xưởng A,rồi phóng to lên bảng điện tử để chúng ta theo rõi hàng ngày...Thúy tỏ ra nhanh nhẹn và  say sưa thích thú bên cạnh chồng mà cũng như một người thầy kèm cặp cho cô ngay tại công trường, cô như một thực tập sinh trên công trường của nhà mình nên rất vui thích, hòa mình vào với các kỹ sư , kỹ thuật và anh chị em công nhân, chuyện trò cởi mở  hồ hởi với mọi người, được anh chị em gần gũi thân mật ,không hề có chút gì tỏ ra là bà chủ nhà cả. Vì vậy Thúy được các  kỹ sư và công nhân người Nga  rất tôn trọng và quý mến.
      Thời gian thấm thóat trôi qua, sau một năm Thúy đã phát triển tay nghề  kỹ sư xây dựng của mình lên một bước khá nhanh, cô đã thành thạo trong công việc chỉ đạo ,kiểm tra, hướng dẫn trên công trường bằng tiếng Nga thay chồng được.Cũng là lúc công trình khu xưởng A đã hoàn thành vượt thời gian theo yêu cầu của bên A,dưới sự nghiệm thu kiểm tra của của cơ quan tư  vấn kỹ thuật do bên A chủ trì, bảo đảm chất lượng an toàn tốt.Nhờ vậy uy tín về chất  lượng và thời gian của công ty Viễn Phương được nhiều khách hàng càng tín nhiệm .Vĩnh lại tiếp tục ký hợp đồng và triển khai các công trình khác với nhiều bạn hàng mới.
      Rồi một hạnh phúc mới nữa là Thúy đã đến ngày sinh nở một bé trai bụ bẫm làm cho hai vợ chồng Vĩnh Thúy và gia đình bè bạn đều phấn khởi vui mừng, họ lấy ngay tên của công ty đặt tên cho con là Viễn Phương, cũng là điều mơ ước sau này cho con kế tục sự nghiệp của mẹ cha. Ở trong nước, ông bà Thuận Roãn được tin cháu Viễn Phương ra đời, liền tổ chức một buổi liên hoan cả nhà cả họ để báo tin và chia vui, mừng cho con, cháu ở nơi xa.
      Vĩnh yêu cầu Thúy nghỉ ở nhà chăm con không phải lo nghĩ gì về các công trình xây dựng nữa.Mọi việc anh đã bố trí giao cho các kỹ sư và các tổ trưởng thợ lo liệu đầy đủ. Anh hướng cho Thúy nếu rỗi thời gian, thì ôn lại kiến thức  thương mại mà Thúy đã học theo sự chỉ đạo của Vĩnh trước đây. Chờ cho Thúy khỏe mạnh và cu con cứng cáp, thì anh sẽ bàn với Thúy chuyển sang đề án hai mà Vĩnh đã ấp ủ từ trước, khi chưa về nước cưới vợ .
      Sau sáu tháng cu con Viễn Phương hay ăn chóng lớn đã khá cứng cáp, và sức khỏe của Thúy cũng đã hồi phục tốt, trong khi đó Thúy  vừa trông con lại vừa ôn lại những kiến thức thương mại mà cô đã học xong.Cô liền thuê người trông con ở nhà, rồi tự động một mình lái xe con đi  tham quan một số chợ  và trung tâm thương mại  gần đó để thăm dò tìm hiểu cách thức buôn bán ở đất nước này ra sao.Cô đến thăm một số bạn bè người Việt để thăm hỏi họ cách làm ăn thế nào.Các bạn bè đều phấn khởi vui mừng  kể chuyện và trao đổi kinh nghiệm với Thúy, không hề dấu diếm gì cả mà còn khuyến khích Thúy nên đi theo con đường kinh doanh thương mại cho có bạn bè. “Phi thương bất phú”,”buôn có bạn bán có phường”... là những câu tục ngữ bất hủ của cha ông ta đời xưa đã nói,nay Thúy lại được nghe những người bạn nói ở đây, làm Thúy cũng thấy hứng khởi. Cô cũng suy nghĩ quyết tâm theo con đường của Vĩnh người chồng thông minh của mình đã có định hướng và gợi ý mình từ trước.Nghĩa là noi gương bố mẹ ở nhà: Bố làm công nghiệp, mẹ làm nông nghiệp, hai bên cùng song song hỗ trợ cho nhau.Thì ở đây Vĩnh làm xây dựng, mình làm thương mại, hai bên cũng song song hỗ trợ cho nhau.Nhưng làm thương mại thì nên buôn bán cái gì cho phù hợp với sở trường của mình, mà lại hỗ trợ cho chồng được. Suy nghĩ mãi mấy hôm liền,Thúy bỗng bật ra một ý nghĩ:buôn vật liệu xây dựng .Thật là tuyệt, chồng làm xây dựng ,vợ buôn vật liệu xây dựng thì không chạy đi đâu được, vừa buôn bán vừa cung cấp vật tư xây dựng cho các công trường của công ty Viễn Phương.Buôn tận gốc, ăn tận ngọn .không phải qua khâu trung gian ở giữa nữa.Tất nhiên buôn vật tư xây dựng thì đòi hỏi phải có kho xưởng rộng để chứa hàng. Việc đó cần phải đầu tư. Khi Thúy đem ý định đó bàn với chồng , thì được Vĩnh đồng ý và hoan nghênh ngay:
      -Ôi đầu óc của vợ anh qủa là sáng suốt thật, coi như em đã làm cung ứng vật tư, một nửa phần việc của anh rồi đó còn gì.Cảm ơn em!-Còn về kho tàng em không lo , trước mắt và bao giờ ta cũng có một số nhà xưởng chưa bàn giao  cho bên A cơ mà, tạm thờì ta vẫn sử dụng được.Sau này vào nề nếp ta sẽ đầu tư lớn hơn và có quy củ hơn.
      Thúy sung sướng quá ôm chầm lấy chồng mà hôn mà vò mớ tóc của chồng  rối bù lên một cách  thắm thiết.
      Thế là từ đó Công ty Viễn Phương mở rộng , có hai hình thức kinh doanh: Một là xây dựng cơ bản, hai là cung ứng vật tư xây dựng. Mỗi người phụ trách một việc.Vĩnh phụ trách việc ký kết hợp đồng và chỉ huy xây dựng,Thúy chuyên trách về buôn bán vật tư xây dựng,Hàng tuần có giao ban trao đổi tình hình xây dựng và kinh doanh để cả hai vợ chồng cùng nắm được công việc của hai bên để cùng giải quyết những khó khăn và thống nhất chủ trương phương hướng phát triển mới. Câu ca của các cụ ta ngày xưa đã nói “ Thuận vợ thuận chồng ,tát bể đông cũng cạn” quả là không sai. Chỉ trong vòng ba năm  công ty Viễn Phương của vợ chồng Vĩnh đã nổi đình đám về uy tín và làm ăn  đứng hàng nhất nhì trong số Việt kiều ở Liên xô lúc đó, mà nhiều công ty bản xứ cũng phải kính nể.Vĩnh đã mua được cả dinh thự của đại sứ quán Việt Nam khá khang trang  để làm nhà ở và kinh doanh lâu dài. 

       

         
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2016 15:24:36 bởi Lương_Hiền >
       
      #3
        Lương_Hiền

        • Số bài : 160
        • Điểm thưởng : 0
        • Từ: 27.06.2016
        • Nơi: diễn đàn văn học
        • Trạng thái: offline
        Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 21.07.2016 10:02:35 (permalink)
        2--Trang tri vt tri
         
        Nguyễn Văn Thuấn sinh năm 1958,sau anh trai là Nguyễn Văn  Vĩnh hai năm, từ bé  đến lớn học hết phổ thông ở quê.Sau giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.Đang ở nhà làm trang trại với mẹ thì được Ban chỉ huy xã đội gọi lên nói là:-  gia đình anh chưa có ai đi lính chiến đấu cả, nên đợt này anh phải đi lính nghĩa vụ  bảo vệ Tổ quốc  như mọi người..Thuấn liền trả lời một cách thẳng thắn: - Vâng đúng thế ! Vì gia đình ông nội tôi trước đây bị quy là thành phần bóc lột, và có liên quan đến chính trị nên không ai được đi , ngay bố Thuận tôi ngày còn trẻ đã xung phong mấy lần cũng không được đi ,chứ nhà tôi không ai trốn tránh cả.Nay nhà nước có chính sách bình đẳng, thì chúng tôi sẵn sàng đi ngay không ngại gì cả.
        -Vậy thì hoan hô anh Thuấn! –Anh xã đội trưởng nói tiếp:- Về chuẩn bị đi, ngày mai lên đường.
        -Đi ngay bây giờ  cũng được , đã sẵn sàng rồi !
        Thế là Nguyễn Văn Thuấn gác việc đi học đại học nông nghiệp lại, vác ba lô lên đường nhập ngũ.Sau  ba  tháng huấn luyện quân sự, lăn lê bò toài, ném lựu đạn, đánh bộc phá và bắn các loại súng bộ binh...,môn nào anh cũng đạt được loại khá giỏi .Rồi cả tiểu đoàn anh được bổ sung cho các đơn vị sang chiến đấu tại Căm pu chia, giúp nước bạn tiêu diệt bọn diệt chủng Pôn pốt- Yêng xa ri .Trong chiến đấu Thuấn tỏ ra rất  xông xáo và dũng cảm lập được nhiều chiến tích, được tặng thưởng huân chương chiến công và được đề bạt lên Tiểu đội trưởng. Sau hơn hai năm hoàn thành nhiệm vụ  quốc tế, đơn vị anh được trở về nước.Cấp trên có ý định cho anh đi học đào tạo sỹ quan, nhưng anh không muốn,  mà xin giải ngũ về để đi học đại học nông nghiệp rồi trở về làm trang trại theo nghề của mẹ mà anh đã tham gia  phụ giúp mẹ được mấy năm trước khi  đi nhập ngũ rồi. Cũng giống như anh Vĩnh,  chỉ đạo cho người yêu  học khác nghề để rộng tay xoay sở làm ăn ,Thuấn đạo diễn cho người yêu của mình là Bùi Thị Vân đi học đại học tài chính.Còn anh sau khi giải ngũ  trở về tiếp tục học đại học nông nghiệp mà anh đã thi đỗ trước đây.Anh vừa học vừa làm, phụ giúp mẹ trong trang trại của gia đình trong những ngày nghỉ.Đồng thời anh vẫn nghiên cứu một hướng riêng cho trang trại của mình, đi sâu vào những cây con quý hiếm và đặc sản. Sau bốn năm học tập, thi tốt nghiệp anh đạt loại ưu.Nhà trường có ý định giữ anh lại làm cán bộ giảng dậy tại trường.Anh rất cảm ơn Ban giám hiệu  nhà trường, mà xin về nông thôn  để thực hiện đề án trang trại của riêng mình.Vợ anh, Bùi Thị Vân cũng vừa tốt nghiệp trường tài chính, anh xin cho vợ vào biên chế nhà nước ở gần nhà, vẫn có thời gian trông nom con cái và phụ giúp, cố vấn hỗ trợ cho anh khi cần thiết, như việc vay vốn ngân hàng để kinh doanh thủ tục được thuận lợi hơn. Sau này chị phát triển trở thành giám đốc ngân hàng huyện, thì càng có điều kiện quản lý  giám sát  tài chính hỗ trợ  cho anh hơn.
        Trở về quê hương, anh vẫn làm cán bộ kỹ thuật  về chăn nuôi và trồng trọt trong trang trại của mẹ được ngày càng phát triển.Đồng thời anh chuẩn bị cho trang trại của mình.Về trồng trọt, anh chọn trồng cây vải thiều, lúc đó đang mới nổi lên ở Thanh Hà, bước đầu anh mới quyết định trồng  hai hec ta, nhân giống bằng phương pháp khoa học cấy phôi mà anh đã nghiên cứu và học tập được tại trường đại học .Sau khi trồng xong hai hec ta quanh nhà chỉ phải thuê một hai người trông nom  chăm bón .Còn anh lên vùng Bắc Giang hợp tác với  bạn bè cũng là kỹ sư nông nghiệp thuê đất của hợp tác xã mở nông trang trồng đại trà khoảng   hai trăm  hec ta do anh làm Chủ nhiệm  Tổ hợp kiêm trưởng ban kỹ thuật, hợp tác với trường đại học nông nghiệp để cung cấp giống, thuốc và phân bón.
           Về chăn nuôi, anh chọn nuôi vịt trời, một loại động vật đặc sản chưa ai nuôi bao giờ, là nguồn thực phẩm có giá trị dinh dưỡng lớn và kinh tế cao, sinh sản lại rất nhanh Anh chọn thuê hai hec ta hồ nước làm trang trại vịt trời. Cắm cọc bê tông  và giằng thép như một  khung nhà lớn, căng chắn lưới thép xung quanh và che phủ trên nóc cao tám mét, vịt có thể bay trong không gian hạn chế.Dưới bờ có chuồng ổ  nhiều ngăn nhiều tầng cho vịt ngủ và đẻ trứng. Thuấn đã huy động lực lượng đi  đặt mua ở những tổ chuyên săn bắt vịt trời ở  các đầm lầy Ninh Bình ,Hòa Bình...ban đầu về được hơn một trăm con làm giống .Sau  đó cho ấp trứng để lấy vịt con.Xây lò ấp kiểu trứng vịt nhà, thời gian được nhanh nhiều hơn và đạt tỷ lệ nở cao hơn .Anh đã phải hợp đồng mua mỗi ngày hàng tạ cá lẹp tươi các loại để thả xuống hồ  cho đàn vịt trời mò ăn, đồng thời cũng mua hàng tạ thức ăn để nuôi cá.
         Chỉ chưa đầy một năm, đàn vịt trời của anh đã đông hàng vài trăm con.Đã có thể xuất bán cho các cửa hàng đặc sản ở các thành phố với giá trị cao gấp  bốn năm lần vịt nhà.Đồng thời anh cũng đầu tư xây dựng tiếp thêm hai ba nhà trại vịt trời nữa ,để nâng sỹ số vịt trời nuôi hàng vài nghìn con.Vừa cung cấp thực phẩm cho các nhà hàng đặc sản vừa cung cấp giống nuôi cho các trang trại vịt trời mới, mà nhiều người đến tham quan và xin anh cho làm đại lý nuôi vịt trời, mở rộng ra ở nhiều nơi.
        Những năm sau, khi trang trại của Thuấn đã phát triển lớn, thì Thuấn không thể phụ giúp cho trang trại của mẹ được nữa mà đã có các em gái thay thế anh phụ giúp mẹ.Bởi vì  riêng trang trại của anh hàng năm đã  cung cấp cho thị trường vài tấn vịt trời và hàng vài trăm tấn vải thiều, kể cả sản xuất và thu mua bán đi khắp nơi trong nước và xuất khẩu sang nước ngoài nữa.
        Riêng vịt trời sau này anh còn nghiên cứu thêm cách cắt tỉa lông cánh hoặc buộc thêm nhẫn chì nặng vào chân để cho chúng không thể bay cao được nữa, mà bay là là mặt nước như vịt nhà .Sau đó anh còn phát triển chăn nuôi thêm chim cút nuôi trong hồ, le le và chim cốc là loại chuyên  ăn mò như vịt trời, có giá trị cung cấp nhiều dinh dưỡng cho thực phẩm đặc sản và cũng có giá trị kinh tế cao hơn nữa.Anh cũng đang nghiên cứu nuôi chim trĩ dài đuôi, là loại đặc sản cao hơn cả các loại vịt trời, chim cốc...
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2016 15:25:03 bởi Lương_Hiền >
         
        #4
          Lương_Hiền

          • Số bài : 160
          • Điểm thưởng : 0
          • Từ: 27.06.2016
          • Nơi: diễn đàn văn học
          • Trạng thái: offline
          Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 21.07.2016 10:14:00 (permalink)
          3-Người trưởng tàu xe la Bc Nam.
           Nguyễn Văn Trình là con trai thứ ba của Nguyễn Văn Thuận, kém anh trai thứ hai là  Thuấn ba tuổi, từ bé tới lớn cũng học tập hết phổ thông ở quê .Dáng người cũng to cao như bố và các anh, có phần trắng trẻo đẹp trai  và trông vẻ thư sinh hơn các anh.Học tập chăm chỉ và luôn luôn dẫn đầu trong tốp ten của các lớp ở trường.Trong thời gian ở nhà, vừa học tập vừa phụ giúp bố trông nom xưởng gạch ngói, nhất là những việc về thống kê kế toán sổ sách...Những ngày nghỉ cũng tham gia lao động như một công nhân và anh cũng nhanh chóng nắm bắt được các kỹ thuật đun đốt lò gạch ngói. Ông Thuận rất vui mừng vì sau này sẽ có Trình thay thế quản lý  công ty gạch ngói Thuận Bằng này.Ông Thuận cũng hướng cho Trình đi học đại học xây dựng như anh Vĩnh để sau này có thể giữ vững và phát triển được công ty gạch ngói lên cao hơn.Nhưng  Trình lại không muốn chôn vùi mình ở xóm làng quê hẻo lánh này, mà muốn được tung tăng bay nhảy đi khắp nơi khắp chốn để mở rộng tầm nhìn và tham quan phong cảnh đep đẽ ở các nơi, trong và ngoài nước.. Thế là anh thi vào trường đại học giao thông vận tải, chuyên ngành lái xe lửa.  Khi người ta đã có mục tiêu ý định rõ ràng thì việc học tập cứ nhẹ như lông hồng,Trình chăm chỉ say sưa học tập mà vẫn thấy thảnh thơi thoải mái,anh luôn luôn đứng đầu lớp , mà còn hướng dẫn phụ đạo thêm cho các bạn yếu cùng lớp nữa.Sau bốn năm ra trường anh được Ban tổ chức cán bộ Tổng cục đường sắt đến tận trường xin về Đoạn toa xe Hà Nội cùng một số sinh viên ưu tú khác.Đó cũng là thời gian ta mới giải phóng Sài Gòn thống nhất đât nước , mở ra cho ngành đường sắt một chân trời rộng lớn.Nguyễn Văn Trình được bố trí làm trưởng tàu một đoàn tàu khách chạy suốt Bắc Nam. Lần đầu tiên được chỉ huy một đoàn tàu chạy khắp chiều dài của Tố quốc, lòng anh lâng lâng khó tả.Anh thức trắng cả đêm cả ngày để quan sát các cung đường, ngắm nhìn các phong cảnh đất nước mà lòng anh phơi phới , như những người chiến sỹ đang ra trận năm nào, chắc hẳn anh Thuấn mình trên đường đi chiến đấu cũng có tâm trạng vui như mình đây. Ôi tổ quốc ta bao la hùng vỹ quá. “Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay...” Bất giác anh cất lên một câu hát quen thuộc, hòa với nhịp điệu con tàu chạy xình xich, xình xịch..đều đều, như múa như reo trong lòng anh. Hành trình du lịch trên con tàu của anh bắt đầu là như thế đó mà mãi mãi anh không bao giờ quên lần đầu tiên ấy. Chuyến tàu chạy suốt Bắc Nam  do anh chỉ huy lần đầu đã hoàn thành tốt đẹp không hề có va vấp gì trên đường cũng như về trật tự trị an trên tàu  đều được an toàn. Được  Ban lãnh đạo Đoạn đường sắt Hà Nội –Sài Gòn biểu dương người trưởng tàu trẻ.Anh rất phấn khởi và vui sướng vì mình đã nghiêm túc tuân thủ các quy định, hoàn thành nhiệm vụ một cách trọn vẹn.
          Từ đó đội tàu của anh luôn luôn bảo đảm thời gian an toàn và năng xuất chạy tàu  Thống nhất trên tuyến Bắc Nam.Cuối năm trong hội nghị thi đua được bầu là Đội tàu thống nhất xuất sắc nhất. Anh cũng là chiến sỹ thi đua xuất sắc. Cũng  cuối năm đó hạnh phúc đã đến với Trình, vợ anh là một nữ nhân viên  trên tàu trong đội tàu của anh là thợ kiểm tra kỹ thuật đầu máy toa xe, là một cô gái trẻ xinh đẹp, tốt nghiệp trường trung cấp giao thông, khoa đường sắt, cũng mới ra trường và cùng chuyến đi xuyên Việt đầu tiên với anh. Họ mến nhau ngay từ ngày đầu tiên mới gặp nhau, nhưng anh không tỏ ra vội vã mà cứ để theo dõi thử thách  xem cô nhân viên này ra sao đã.Đỗ Thị Thủy –tên cô ấy- tỏ ra là một cô gái thông minh, nhanh nhẹn, tính tình rất dịu dàng và đứng đắn, thẳng thắn, không xô bồ đùa rỡn  như các cô gái khác.Làm việc hết mình và có trách nhiệm cao. Mãi sáu tháng sau, anh mới thổ lộ tình cảm của mình.Cô gái lấy làm hãnh diện vì được anh trưởng tàu tài hoa đẹp trai này chính thức đặt vấn đề quan hệ yêu đương với mình, phấn khởi quá suốt đêm hôm ấy cô không ngủ được, thỉnh thoảng lại dậy lấy gương ra soi và mỉm cười một mình.Nhưng Thủy cố kìm hãm mình không nên tỏ ra là vồ vập quá, sợ anh ấy lại khinh cho, nhưng từ ngày hôm sau trở đi người cô lúc nào cũng thấy mặt mình như bừng bừng khí thế và hay cười  hay nói hơn trước.Công việc càng thấy nhẹ băng băng, từ đó những giờ nghỉ hay ngày nghỉ họ thường đi chơi với nhau, hoặc đi du lịch, hoặc đi thăm bạn bè của nhau.Cả đơn vị anh em bạn bè đồng đội đều mừng cho đôi trai tài gái sắc ấy, thật là đẹp đôi.Cuối năm ấy họ cưới nhau trước sự vui mừng của hai gia đình, họ hàng và cán bộ công nhân viên trong đơn vị đến dự đông vui ở một khách sạn sang trọng ở Hà Nội.
            Tuần trăng mật của họ không chỉ có ý nghĩa là hưởng hạnh phúc mà còn có một ý nghĩa quan trọng khác nữa là đi tìm phương hướng phát triển kinh tế làm ăn, theo truyền thống của gia đình, bố mẹ và các anh đều là những người làm kinh tế giỏi, chả lẽ họ lại phải chịu bám lấy nghề lái tàu này trong biên chế, lương ba cọc ba đồng này mãi hay sao? Vậy làm sao đủ sống và  sau này còn nuôi con cái ăn học  bằng người ? Phải noi gương bố mẹ, phải học tập các anh, các em.Không thể trở về bám lấy bố mẹ  ở cái làng quê ấy được, phải tìm lấy con đường riêng của mình , nếu không hơn thì chí ít cũng phải tương đối bằng anh bằng em.Bố mẹ cũng đã nuôi mình ăn học thành người mà chịu thua anh kém em hay sao?.Những câu hỏi đó luôn luôn dằn vặt trong đầu óc Nguyễn Văn Trình và cũng truyền sang cô vợ trẻ xinh đẹp của anh.Họ quyết định đi du lịch trên một chuyến tàu liên vận sang Trung quốc, từ Bắc Kinh đến Thượng Hải ... về Quảng Đông đến Vân Nam.Ỏ đâu cũng thấy tràn ngập hàng hóa các kiểu loại, đặc biệt là xe cộ máy móc công nghiệp ,nông nghiệp rất nhiều.Trình liền nói với Thủy:
           - Chúng ta đều là nghề lái tàu, là thợ cơ khí cơ điện cả, nên chỉ làm nghề điện máy là hợp nhất. Thủy cũng trả lời:
          - Vâng, hiện nay đất nước ta đang khôi phuc kinh tế, nên rất cần máy móc, nếu chúng ta buôn được các thứ máy móc này về thì chắc ăn rồi. Trình liền nắm  lấy tay Thủy , hai vợ chồng xiết chặt tay nhau cùng mỉn cười nhất trí ý hợp tâm đồng. Thế là họ lao vào tìm chọn các đối tác.Muốn làm ăn lớn phải tìm đến các công ty ,nhà máy lớn, và nghiên cứu giá cả thị trường. Cũng may là trong thời gian học đại học, Trình nhận ra rằng ngành đường sắt của ta thì liên quan nhiều đến Trung quốc,  do đó anh đã học ngoại ngữ đầu  tiên là tiếng Hoa, nên việc giao dịch với anh lúc này khá thuận lợi. Hơn nữa trong thời gian công tác  Trình và  Thủy cũng hay đi dạo quanh thị trường điện  máy trong nước để tìm hiểu nhu cầu và giá cả thị trường rồi.  Hai vợ chồng liền vào thăm và liên hệ  với  một tổng công ty điện máy lớn ở Bắc Kinh, là nơi trung tâm kinh tế của cả nước Trung quốc. Tổng công ty này rất nhiệt tình đón tiếp vợ chồng Trình khi biết ý định của  hai  vợ chồng trẻ này muốn làm ăn kinh tế lâu dài với họ.Họ cũng  cảnh giác và khôn khéo kiểm tra xem trình độ hiểu biết về máy móc của khách hàng này ra sao.Trình và Thủy cũng đều thực thà thao tác biểu diễn một số máy cho  cho họ biết để tạo lòng tin cho đối tác.Và cuối cùng khi họ nhìn thấy tấm bằng đỏ trưởng tàu xe lửa của Trình và bằng thợ máy hỏa xa củaThủy thì họ hoàn toàn tin tưởng vào hai vị khách hàng đẹp đôi này, mà không dám coi thường hoặc dở mánh khóe buôn bán  bịp bợm  nhà nghề ra với họ nữa. Trình và Thủy cũng thận trọng từng bước để không bị mắc lừa  trong khi ký kết hợp đồng sơ bộ với đối tác. Sau khi ở đó một tuần lễ  để khảo sát và học tập cách  kinh doanh, được Tổng công ty Hoa Phong này nhiệt tình hướng dẫn  giúp đỡ và thỏa thuận các cách liên lạc giao lưu, trao đổi hàng hóa, các thủ tục xuất nhập khẩu và  thỏa thuận ban đầu xong.Bên  Hoa Phong muốn giao  ngay một lô hàng đầu tiên cho vợ chồng Trình trực tiếp áp tải về nước  ngay, mà không cần đặt tiền trước. Nhưng Trình không vội vàng  ăn sổi  chưa nhận ngay, mà mời một đại diện của tổng công ty Hoa Phong sang  Hà Nội khảo sát thị trường , cùng về  với Trình ngay, bởi vì một số thủ tục về kinh doanh ở trong nước Trình chưa kịp làm. Bởi  anh nghĩ đã làm thì làm cho chắc chắn, công khai và hợp pháp, không phải chui  lủi lẩn trốn như một số người đã làm hiện nay trên tàu  mà anh đã gặp.Sau khi thủ tục hợp pháp rồi thì đã đánh là đánh lớn, đánh chắc, ăn chắc ngay. Bên Hoa Phong nghe Trình nói thì tán thành ngay và rất hoan nghênh quan điểm làm ăn mạnh dạn và chững chạc của anh.Họ càng thêm tin tưởng và cử một Giám đốc  khảo sát thị trường cùng  về Việt Nam với vợ chồng Trình. Trong một chuyến tàu tốc hành Bắc Kinh –Hà nội.  Thế là tuần trăng mật của  đôi uyên ương Trình Thủy  đã làm  một cuộc đổi đời như vậy đấy.
          Công ty điện máy Bình Minh của Trình và Thủy ra đời và hoàn thành thủ tục pháp lý  chỉ trong vòng  một tuần lễ.Hai người về quê để ra mắt họ hàng nội ngoại sau ngày cưới và cũng là báo cáo xin phép bố mẹ về việc làm ăn mới .Đề nghị bố mẹ chi viện cho vay  một số vốn ban đầu khoảng một tỷ đồng để làm vốn pháp định khi xin thành lập công ty với nhà nước và ngân hàng, trong vòng ba đến sáu  tháng sẽ xin hoàn lại trả bố mẹ đầy đủ.Hai ông bà Thuận Roãn rất vui mừng phấn khởi vì các con đã có chí thú, chủ động kinh doanh làm ăn, không bám  vào biên chế nhà nước lâu dài, nhất trí chi viện vốn ban đầu cho vợ chồng Trình ngay . Các thủ tục đăng ký môn bài, thuế má được tiến hành nhanh.Ngay sau  đó tìm các bạn hàng tiêu thụ trong nước, tập hợp lại nhu cầu trước mắt, rồi mới ký kết hợp đồng chính thức với tổng công ty Hoa Phong ,Trung quốc . Ngoài ra còn phải tuyển chọn một số nhân viên giao dịch và bán hàng , phần lớn là những bạn bè chân tay thân tín cùng học nghề với mình mà Trình và Thủy đã nhằm sẵn từ trước.Đồng thời phải thuê một cửa hàng giao dịch và một khu kho tạm thời, ở các kho của nhà ga hiện nay đang rỗng, có bảo vệ chắc chắn,.Chuyến hàng đầu tiên gồm các máy điện nước và công cụ, công nghiệp và nông nghiệp khoảng hai nghìn chiếc, chở trên  chuyến tàu hàng  do tổng công ty Hoa Phong  áp tải đến biên giới Bằng Tường,làm thủ tục xuất khẩu bàn giao cho công ty Bình Minh nhận chuyển tiếp về Hà Nội  do Trình và Thủy dẫn một số nhân viên lên hướng dẫn tiếp nhận lần đầu để làm quen thủ tục và giới thiệu bạn hàng hai bên với nhau.Do công tác tổ chức của Trình rất tỷ mỉ và khoa học nên chuyến hàng đầu tiên về tới ga Hà Nội chỉ phải dừng lại ở trong ga  một đêm  một ngày thì phân phối hết.Các bạn hàng trong nước  đã chuẩn bị sẵn xe cộ và lực lượng  vận chuyển khá đầy đủ và nhanh chóng giải phóng bốn toa xe hàng điện máy, lập một kỷ lục mới trong ngành đường sắt lúc bấy giờ.
           Trong đăng ký xin thành lập công ty  điện máy Bình Minh,Trình đã thống nhất để cho Thủy đứng tên làm giám đốc.Nên sau khi hoàn thành thủ tục Thủy phải làm đơn  xin nghỉ phép một thờì gian rồi sau đó xin thôi việc để chuyên việc quản lý kinh doanh.Còn Trình vẫn ở lại tiếp tục làm  trưởng tàu Bắc Nam, rồi xin chuyển sang làm trưởng tàu liên vận quốc tế, để có thể quán xuyến hỗ trợ việc vận chuyển hàng của tổng công ty Hoa Phong và công ty Bình Minh.Sau chuyến hàng đầu tiên  được xuôn xẻ.Công ty Bình Minh  lại ký kết thêm nhiều mặt hàng mới, như máy nghiền xàng đá, máy gặt đập, máy xúc húc loại nhỏ, máy làm gạch ngói ... Hàng được liên tục trở về Hà Nội, có nhiều chuyến, nhiều toa tàu chạy thẳng tới Huế, Đà Nẵng, Sài gòn...  giao cho các đại lý của công ty Bình Minh. Mọi việc giao dịch và liên lạc đều thông qua máy vi tính và điện thoại di động mà không phải trực tiếp đi lại như trước, nên với một bộ máy gọn nhẹ  chỉ hơn chục người, có cả người nước ngoài mà Trình và Thủy vẫn điều hành được công ty với doanh số hàng chục tỷ đồng chạy đều liên tục, không sảy ra trục trặc gì lớn, không nợ hay chậm tiền thuế với nhà nước, tiền cước vận tải với đường sắt, nhà ga đều sòng phẳng, không có điều  tiếng gì .Trong nội bộ công ty được đoàn kết chặt chẽ cùng làm ăn, thương mến nhau như trong một gia đình.
             
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 21.07.2016 15:30:30 bởi Lương_Hiền >
           
          #5
            Lương_Hiền

            • Số bài : 160
            • Điểm thưởng : 0
            • Từ: 27.06.2016
            • Nơi: diễn đàn văn học
            • Trạng thái: offline
            .. 21.07.2016 11:54:48 (permalink)
            .
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:50:09 bởi Lương_Hiền >
             
            #6
              Lương_Hiền

              • Số bài : 160
              • Điểm thưởng : 0
              • Từ: 27.06.2016
              • Nơi: diễn đàn văn học
              • Trạng thái: offline
              .. 22.07.2016 16:01:57 (permalink)
              .
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:51:16 bởi Lương_Hiền >
               
              #7
                Lương_Hiền

                • Số bài : 160
                • Điểm thưởng : 0
                • Từ: 27.06.2016
                • Nơi: diễn đàn văn học
                • Trạng thái: offline
                .. 22.07.2016 16:19:30 (permalink)
                .
                <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:57:26 bởi Lương_Hiền >
                 
                #8
                  Lương_Hiền

                  • Số bài : 160
                  • Điểm thưởng : 0
                  • Từ: 27.06.2016
                  • Nơi: diễn đàn văn học
                  • Trạng thái: offline
                  .. 22.07.2016 18:18:03 (permalink)
                  .
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:58:16 bởi Lương_Hiền >
                   
                  #9
                    Lương_Hiền

                    • Số bài : 160
                    • Điểm thưởng : 0
                    • Từ: 27.06.2016
                    • Nơi: diễn đàn văn học
                    • Trạng thái: offline
                    .. 25.07.2016 19:21:15 (permalink)
                    .
                    <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:56:36 bởi Lương_Hiền >
                     
                    #10
                      Lương_Hiền

                      • Số bài : 160
                      • Điểm thưởng : 0
                      • Từ: 27.06.2016
                      • Nơi: diễn đàn văn học
                      • Trạng thái: offline
                      .. 25.07.2016 19:26:41 (permalink)
                      .
                      <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 16:54:14 bởi Lương_Hiền >
                       
                      #11
                        Lương_Hiền

                        • Số bài : 160
                        • Điểm thưởng : 0
                        • Từ: 27.06.2016
                        • Nơi: diễn đàn văn học
                        • Trạng thái: offline
                        .. 25.07.2016 21:03:40 (permalink)
                        ..
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2016 11:54:17 bởi Lương_Hiền >
                         
                        #12
                          Lương_Hiền

                          • Số bài : 160
                          • Điểm thưởng : 0
                          • Từ: 27.06.2016
                          • Nơi: diễn đàn văn học
                          • Trạng thái: offline
                          Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 28.07.2016 16:13:36 (permalink)
                          Công viêc đang làm ăn thuận lợi thì chiến tranh biên giới phia Bắc xảy ra, quan hệ giữa ta với Trung quốc bị  gián đoạn , việc giao lưu hàng hóa bị ngừng trệ.Nhưng công ty Bình Minh vẫn tiếp tục tồn tại.Với số vốn đã kiếm ăn được trong mấy năm qua đã kha khá, họ không chịu ngồi yên, nhu cầu nền kinh tế trong nước vẫn đòi hỏi cao.Họ chuyển hướng sang buôn bán với  các nước khác như Thái Lan, Đài Loan, Úc vân vân...Những hợp đồng qua đường biển, đường hàng không  được giao dịch ký kết .Mặc dầu chiến tranh biên giới chưa kết thúc, nhưng trên thị trường Việt Nam đã  lại tràn ngập hàng hoá của các nước khác. Chỉ có Trung quốc là bị mất đi một thị trường Việt Nam đáng kể mà thôi. Những kỳ nghỉ phép năm của Trình được dồn lại trong những chuyến cùng Thủy đi  du lịch nước ngoài như Thái Lan, Australia, Pháp, Đức... ,vừa có ý nghĩa là du lịch nhưng lại cũng có  mục đích là đi tìm nguồn hàng và ký kết hợp đồng cho công ty Bình Minh.
                          Sau chiến tranh biên giớ phía Bắc, tình hình chính trị trong nước  đã tạm thời ổn định, nhưng tình hình kinh tế lại càng trong giai đoạn khó khăn, nạn đói kém, thất nghiệp diễn ra ngày càng nhiều .Trong nội bộ các cơ sở, công trường , nhà máy ,đơn vị... thường diễn ra tranh công tranh việc, đố kị tị nạnh  lẫn nhau gây nên mất đoàn kết, bè phái cục bộ và tham nhũng nảy nở ngày càng nhiều... Giữa lúc đó trưởng tàu hỏa xa vào loại giỏi giang có tín nhiệm nhất  nhì và đang có triển vọng phát triển lên cao hơn của Đoạn đường sắt  Hà Nội, Nguyễn Văn Trình làm đơn xin thôi việc, với lý do  xin về tự túc làm ăn, để nhường việc cho các đồng chí khác hoàn cảnh khó khăn hơn. Tính đến nayTrình mới vào biên chế nhà nước được tám năm, cũng là tám năm làm trưởng tàu, luôn luôn là chiến sỹ thi đua, chưa hề bị kỷ luật lần nào .Mọi người  mới ngã ngửa người ra .Quái, cái anh chàng trưởng tàu còn trẻ mới ba mươi hai tuổi này bị hâm hay sao, người ta phải cạy cục xin vào biên chế chả được anh ta lại xin ra, người ta muốn ở lại bám lấy đồng lương nhà nước, và sau này có chế độ về hưu, để con cái còn được nhờ vả mà anh ta lại không muốn. Anh ta tài hoa như thế lại đang có triển vọng được đề bạt lên cán bộ cấp cao hơn nữa, nhưng anh ta lại bỏ xin về, chả hâm là gì? Lãnh đạo đoạn đường sắt  tưởng là anh ta có bất mãn gì liền đến động viên  anh ta ở lại, chẳng gì cũng là một trưởng tàu giỏi, cho về thì tiếc quá, nhưng Trình nhất định xin về.Một số người biết Trình có công ty kinh doanh đang làm ăn khá thì khuyên  Trình cứ để vợ làm cũng được rồi, còn anh nên ở lại để đi hai chân , quân tử phòng thân đi hai chân là hơn cả, đề phòng chân  này bị sa sảy thì đã có chân khác đỡ. Anh trả lời : đó chỉ là lợi  dụng nhà nước, đánh lừa nhà nước, chỉ có bọn tham nhũng mới hay lợi dụng kiểu ấy mà thôi. Một cán bộ lãnh đạo cấp cao của ngành  Giao thông vận tải hỏi anh một cách thân mật:- Cậu nghĩ thế nào mà lại xin thôi việc.Trình cũng trả lời thật thà:- Tôi tự thấy mình có thể về làm ăn kiếm sống bằng việc khác để nuôi dậy con cái sau này  được, để dành việc cho người khác làm mà thôi!  Động viên ở lại mãi không được , cơ quan cũng đành phải cho anh về nghỉ thôi việc , không có chế độ gì cả.Anh rất vui vẻ cảm ơn cơ quan và chào mọi người ra về một cách thanh thản.                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                         
                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                      
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.07.2016 16:17:09 bởi Lương_Hiền >
                           
                          #13
                            Lương_Hiền

                            • Số bài : 160
                            • Điểm thưởng : 0
                            • Từ: 27.06.2016
                            • Nơi: diễn đàn văn học
                            • Trạng thái: offline
                            Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 28.07.2016 16:26:38 (permalink)
                            Chương 16- CẦU HỔ ,TĨNH GIA  5-66
                             
                            Lực lượng bảo đảm giao thông phục  vụ chiến đấu từ 1966  đến 1967 của đại đội 19 công binh Thanh Hóa, thuộc Quân khu Ba.Trên cung đoạn từ phà Ghép vào cầu Hổ thuộc quốc lộ 1A  trên dải đất huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa.
                             Cầu Vằng, cầu Hổ nằm trên đoạn đường giao thông chủ yếu quan trọng , tại đây gồm có 3 đường: Đường bộ, đường sông và đường sắt giáp nhau, bên cạnh là ga xe lửa Khoa Trường.
                             Việc giao thông vận tải vào chiến trường phục vụ chiến đấu bằng các loại  ô tô, xe lửa, sà lan, thuyền dân, đều phải vượt qua đây. Khu vực này được mệnh danh là túi bom đạn của máy bay Mỹ gieo xuống.Bất kể ai đi qua lại đều phải có sự quan sát từ xa và chuẩn bị một tư thế  khẩn trương để vượt qua phà Ghép, cầu  Vằng và cầu Hổ, để bảo đảm an toàn cho tính mạng.Cầu Hổ nằm trên đoạn sông  cong, vừa chịu đựng xe ô tô trên mặt cầu, dưới chân cầu là thuyền bè , sà lan ra vào va quệt, dễ bị sập đổ.
                             Tình hình địch: Trên không thì ngày đêm máy bay địch săn đuổi xe cộ, tàu thuyền, ngăn chặn sự chi viện của ta vào chiến trường.Ngoài biển thì pháo hạm địch cũng thường xuyên bắn phá đe dọa  xe pháo và những người qua lại, cũng như bà con nhân dân sản xuất.Thời gian  quy luật máy bay địch bắn phá thường là từ  8 giờ sáng đến 11-12 giờ trưa, và  từ 16 đến 17 giờ chiều.Chúng còn tập kích đánh lén vào lúc 20 đến  21 giờ đêm.
                            Tình hình ta : Tỉnh đội Thanh Hóa tổ chức tiểu đoàn 47 công binh.Bước đầu do Nam Sao, Trưởng ban công binh tỉnh kiêm tiểu đoàn trưởng, gồm có đại đội 19 và đại đội 12.Riêng đại đội 12 mới thành lập, sau đảm nhiệm khu vực cầu Lựu vào khe Nước Lạnh-Hoàng Mai.
                            Đại đội  19 đảm nhiệm  từ phà Ghép vào cầu Đồi, cầu Đại Thủy, cầu Vằng, cầu Hổ.Vào cuối năm 1966-1967 thì trọng tâm là cầu Vằng, Cầu Hổ.
                             
                            #14
                              Lương_Hiền

                              • Số bài : 160
                              • Điểm thưởng : 0
                              • Từ: 27.06.2016
                              • Nơi: diễn đàn văn học
                              • Trạng thái: offline
                              Re:KHÁT VỌNG BÌNH YÊN(Tập II)_Tiểu thuyết _Lương Hiền 28.07.2016 16:35:49 (permalink)
                               Từng giai đoạn lại có đại đội pháo phòng không 37 hoặc 57 ly phục kích sẵn đánh máy bay địch và yểm hộ công  binh bảo đảm giao thông bắc cầu.Lực lượng dân sự có đội cầu 1 của Ty giao thông Thanh Hóa, đóng quân tại xã Nguyên Bình và phần lớn đóng tại xã Tân Trường, giáp đại đội 19.
                              Nhiệm vụ chủ yếu của đại đội 19 là bảo đảm giao thông, lấp hố bom, làm đường tránh, sửa chữa và bắc cầu, khắc phục hậu quả do bom đạn Mỹ trên tuyến.
                              Quyết tâm, kế hoạch và biện pháp:
                              -Trong quá trình bảo đảm giao thông  phục vụ chiến đấu .Đơn vị đã trải qua nhiều trận khắc phục sửa những đoạn đường lớn và nhiều cầu do địch bắn phá.Sự đoàn kết hợp đồng giữa đại đội 19 và đội cầu 1 đã có những bước  phát triển tốt đẹp trong việc hoàn thành nhiệm vụ.
                              Tuy nhiên cũng nhiều phen đấu tranh gay gắt trên lĩnh vực tư tưởng và kỹ thuật xây lắp cầu, cống không tránh khỏi chê bai lẫn nhau.Có hiện tượng không tin là bộ đội bắc được cầu, hoặc những việc kỹ thuật  khó khăn.
                              Trong một trận thử sức quyết liệt đấu tranh về tư tưởng giữa đại đội 19 và đội cầu 1 để bắc lại cầu Hổ do địch đánh sập lúc 8 giờ ngày 13-8-1966:Ngay sau khi cầu sập, 20 phút sau, cán bộ đại đội 19 kiểm tra cụ thể .Điện báo cáo về ban công binh tỉnh đội.Lệnh của Tỉnh đội: đại đội 19  bàn bạc hiệp đồng với đội cầu 1 để bắc lại cầu khẩn trương thông xe.
                              Khoảng 13 giờ 30 phút, ban chỉ huy đại đội 19 gồm  có các đồng chí Lê chí Đạo đại đội trưởng, Nguyễn Văn Vượng chính trị viên, Phạm Thành Cư đại đội phó ,Nguyễn Thức đại đội phó; cùng đồng chí Truy đội trưởng đội cầu 1 giao thông,  cùng phối hợp kiểm tra để xác định quyết tâm .Thì đồng chí Văn Bằng tỉnh đội phó và đồng chí Nam Sao chủ nhiệm công binh tỉnh xuống kiểm tra, xây dựng quyết tâm cho bộ đội khắc phục hậu quả cầu Hổ.
                              Quá trình  kiểm tra khảo sát lòng sông tại vị trí bắc cầu thì bê tông sắt thép đất đá ngổn ngang ở đáy sông, nhất là  những tảng bê tông to lớn vướng mắc không thể đóng cọc được do cầu cũ bị bom đạn đánh sập.
                              Mặt khác, sông Ngự tuy nhỏ nhưng gần cửa biển nên nước thuỷ triều lên xuống trên dưới 2m Sông cạn, chiều tối nước lên cao, mức thông thuyền phải đạt từ 2,5m đến 3m.Như vậy chân cầu cao tới trên 5m, đó là chưa kể dưới đáy sông, bùn đất hố bom, phải đóng cọc trụ sâu từ 2,5 tới 3m.Tuy vậy khẩu độ nhịp cầu phải dược mở rộng từ 4m đến 9m hoặc 10 m, để thuyền bè, sà lan qua lại cầu được an toàn
                              Ngoài yếu tố địa chất thủy văn, kỹ thuật kết cấu cầu, thì nguyên vật liệu như gỗ làm chân trụ, phải dài 8 đến 10m, đường kính 25 -30 cm, yêu cầu thẳng và dầm cầu bằng  đường ray xe lửa, khó kiếm ngay được một lúc.
                              Trước khó khăn vậy, đồng chí Thai, kỹ sư đội phó đội cầu 1, nêu ra những yếu tố quan trọng trong khâu kỹ thuật và đủ các mặt khó khăn, thời gian không làm được, mức độ chuẩn bị và thi công phải từ nửa tháng trở lên  mới giải quyết được.
                              Chẳng lẽ bó tay trước cái khó , mà yêu cầu vận chuyển vào chiến trường thì xe mong đợi từng giờ.Không  thể thuyết phục được đồng chí Thai.Ban chỉ huy đại đội 19 đã nêu ở ngay đầu cầu phương án tại chỗ,: Tự khảo sát lòng song, vẽ mặt cắt đáy sông, tự thiết kế cầu bằng dầm sắt đường ray xe lửa ( cứ 3 ray bó lại thành một dầm), số lượng 8 cái, trụ cầu bằng gỗ để bảo đảm cho xe 8-12 tấn đi qua.
                              Tuy vậy,  cũng bị đồng chí Thai bác bỏ về khâu kỹ thuật và đưa ra lý luận  về lực tĩnh lực động vv…khi xe qua cầu không bảo đảm.
                              (Thay đỏi trang:sang trang 2)
                              <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.07.2016 19:29:31 bởi Lương_Hiền >
                               
                              #15
                                Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
                                Thay đổi trang: 123 > | Trang 1 của 3 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 40 bài trong đề mục

                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

                                Chú Giải và Quyền Lợi

                                • Bài Mới Đăng
                                • Không Có Bài Mới
                                • Bài Nổi Bật (có bài mới)
                                • Bài Nổi Bật (không bài mới)
                                • Khóa (có bài mới)
                                • Khóa (không có bài mới)
                                • Xem bài
                                • Đăng bài mới
                                • Trả lời bài
                                • Đăng bình chọn
                                • Bình Chọn
                                • Đánh giá các bài
                                • Có thể tự xóa bài
                                • Có thể tự xóa chủ đề
                                • Đánh giá bài viết

                                2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9