Cô bạn học

Tác giả Bài
hoatraimua2014

  • Số bài : 13
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 17.02.2017
  • Trạng thái: offline
Cô bạn học 17.02.2017 11:43:47 (permalink)

CÔ BẠN HỌC



Tùng ... Tùng ... Tùng ... Tiếng trống đánh dài báo hiệu giờ vào lớp, Tôi vội vàng từ sân trường chạy vào lớp cho kịp tiết học đầu tiên, do thời gian quá gấp khi chạy vào Tôi đã sơ ý đụng phải cô bé, lớp phó học tập của lớp , cô bé có gương mặt tròn, với đôi má ú, tóc luôn buộc kiểu đuôi gà ,dáng người thấp bé, nhưng rất hung hăng, bọn con trai trong lớp mỗi khi đùa cợt hay bị cô bé đánh, nên trong lớp ai nấy đều sợ, mấy bạn nữ đặt cô một nick name trông khá ấn tượng đó là " bà chằn teen " ngoài khuyết điểm hung hăng ra cô bé còn khá nhiều ưu điểm mà ít có ai để ý và biết đến, đó là cô luôn hòa đồng với bạn thời gian giận rất ngắn , nói chuyện dí dỏm hài hước, cũng có một số bạn bè nói cô bé là tính tình lúc nắng lúc mưa, chẳng ai hiểu và biết được tính nết của cô bé cả. Tôi cũng không ngoại lệ . Cô bé nhìn Tôi chằm chằm mặt đỏ lên vì tức giận sau một cái té đau điếng do chính tôi gây ra

- Bộ đui rồi hả ? Chạy cũng phải coi trước coi sau chứ, cũng may là không bẩn cái áo dài chứ không thì ông không yên với tôi đâu

những bạn trong lớp cười ào lên vì biết tính cách hung tợn của cô bé , có bạn nam đứng cạnh nói nhỏ vào tai tôi

- Bạn đỡ Thảo Nguyên lên nói lời xin lỗi với cô ấy là xong chuyện , chứ không là chẳng yên thật với Nguyên đâu đấy .

Thấy câu nói của bạn nam cùng lớp cũng có lý, Tôi bước lại gần, chuẩn bị đỡ cô bé lên và sẵn sàng nói lời xin lỗi, cứ như thế là xong chuyện , nào ngờ cô bé hét lớn lên

- Đừng chạm vào người tôi , tính lợi dụng tôi hả .

Tôi đứng yên chẳng biết nói gì,câu nói của cô bé khiến tôi phải lùi lại sau tiếng cười trêu chọc của các bạn , đây không phải là lần đầu tiên Thảo Nguyên nới với tôi những lời vậy , dường như tôi đã thuộc lòng , chúng tôi đã học chung từ lớp một cho đến lớp chín, mà chưa có giây phút nào gọi là chan hòa chỉ có xung khắc như lửa với nước , tính nết của cô bé tuy có hung dữ nhưng vẫn hòa đồng với các bạn khác,còn riêng Tôi thì chưa bao giờ . Tôi từng suy nghĩ cô bé ghét tôi vì lý do gì, thậm chí cách xưng hô cũng không được như người khác chỉ có " ông với tôi - mày và tao " chưa từng có lời ngọt ngào như " bạn với mình - hoặc xưng tên " Cô bé nhìn tôi như thù tôi từ kiếp nào, cuối cùng Thy lớp trưởng phải lên tiếng để can thiệp

- Thôi Nguyên à , bạn ấy cũng biết mình sai, nên mới lại định đỡ bạn lên đó

bạn Thi nháy mắt làm ám hiệu để Tôi nói lời xin lỗi cùng cô bé

- Mình xin lỗi đã làm bạn ngã thật sự mình không muốn .

Đây cũng là câu nói mà ít khi nào Tôi nói cùng Thảo Nguyên, trừ những trường hợp nhờ vả cô bé giúp đỡ một chuyện nào đó , nói xong cô bé nhìn mặt tôi nói câu cuối và đi vào ghế ngồi

- Đồ đáng ghét .

Tôi hơi quạu vì câu nói của cô bé, nhưng bạn bè khuyên ngăn trong đó có Thy lớp trưởng

- Thôi Quang à , bạn cũng vào vị trí luôn đi,chuẩn bị tiết học đầu, cãi nhau tám chín năm nay chưa đả hay sao , cãi xong rồi vui vẻ lại , vui lại rồi cãi tiếp, trông hai bạn thú vị quá .

Lớp trưởng nói xong, tất cả chúng tôi đều bước vào ghế ngồi , trong giờ học Tôi hay liếc mắt về dãy bàn thứ hai bên trái, nơi đó là nơi của Thảo Nguyên ngồi , dĩ nhiên cái liếc mắt của Tôi không phải là đưa tình mà chỉ xem hành động của cô bé như thế nào có biểu hiện sự giận dỗi về tôi hay không , nếu thật sự cô bé giận Tôi đến mãi mãi,thì việc học hành của Tôi chắc chắn sẽ sa sút, bởi vì Thảo Nguyên nổi tiếng là học giỏi được giáo viên chủ nhiệm giao chức lớp phó học tập , còn bản thân Tôi thì quá tồi tệ những khi gặp khó khăn về vấn đề học, tôi hay hỏi Thảo Nguyên, hỏi thầy cô ngay tại lớp thì tôi ngại với bạn bè, đó cũng là lý do mà tôi liếc mắt sang không ngờ bị đôi mắt của Thảo Nguyên bắt gặp, cô bé bặm môi viết một mảnh giấy nhỏ rồi chọi lại vị trí Tôi , trong giấy cô bé viết rằng :

- Có tin tôi móc mắt ông ra không,hả ông nhà văn ? Làm gì nhìn tôi dữ vậy bộ tính trả thù mấy câu nói hồi sáng hả

Mỗi khi nghe cô bé gọi tôi là ông nhà văn tôi hay buồn cười bởi vì môn Ngữ Văn tôi học được hơn các môn khác, tuy tả tập làm văn từ ngữ không hay, nhưng so sánh Tôi hơn các bạn bè khác,và thường được giáo viên dạy văn khen , từ đó trong lớp đặc biệt là Thảo Nguyên gọi tôi là Nhà Văn . Tôi bực vì câu nói chanh chua của cô bé trong giấy định viết hơn thua với Thảo Nguyên, nhưng nghĩ lại nếu làm vậy cô bé sẽ giận không hướng dẫn cho mình làm bài tập lúc đó thì khổ,nghĩ vậy nên thôi viết gọn chỉ bốn từ

- Còn giận Tôi không ?

Chọi lại nơi Thảo Nguyên, cô bé nhìn tôi trề môi cười với lời thoại trả lời trong giấy

- Xí ! Ai thèm giận chứ, đọc xong đừng chọi giấy lại thầy bắt gặp thì khổ cả hai có gì ra chơi hoặc tan trường nói chuyện , vậy nha chúc Quang học tốt .

Tôi vui vì từ rất lâu nay mới được Thảo Nguyên gọi tên Tôi trông có vẻ như quen thuộc, Tôi nghĩ rằng tính nết cô bé có phải nắng mưa thất thường như bạn bè trong lớp nói, giờ Tôi mới biết những gì họ nói là sự thật , được một câu nói gọi tên của Thảo Nguyên tuy không nói bằng miệng, nhưng Tôi vẫn thấy vui vui,khác với mọi khi gặp nhau thì cãi vả, có đôi khi cô bé giận Tôi,đến cả tuần không nói chuyện, cũng không hướng dẫn bài tập cho tôi làm, từ đó tôi kiềm chế cái tính nóng nảy của mình, mỗi khi cô bé châm chọc vào Tôi , Tôi chỉ cười rồi đi nơi khác, cũng có nhiều bạn bè kết đôi Tôi và cô bé thành một cặp, nguyên do từ đâu Tôi cũng chẳng biết, nhưng tôi biết một điều rất thực về chúng tôi là " Oan gia ngõ hẹp " , Tôi chính là cái gai trong mắt của cô bé , nhà Tôi và cô bé cách nhau một ấp,gia đình cô bé giàu có trong xóm , còn nhà Tôi thì quá nghèo nên những lần đi học hoặc túng quẫn,Tôi hay mượn tiền của cô bé những lần như vậy cô bé đều cho mượn, nhưng hay la mắng, Tôi thấy xấu hổ cho mình về hành động mượn tiền của con gái . Mỗi khi gặp mặt cô bé Tôi thấy rất sợ với đôi mắt dữ tợn, và gương mặt quá ngầu , tính tình cô bé mạnh mẽ chẳng khác nào một người con trai, nhưng tâm hồn cô bé rất lạc quan, cô bé rất thích những bài thơ của tôi, những buổi chiều tan trường về cô bé hay đưa cuốn nhật ký cho tôi, và bảo chép thơ của Tôi vào , nhật ký của cô bé ngoài sáu dòng tự bạch của bạn bè ra, số trang còn lại là thơ tôi .

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, hết một mùa hè chúng tôi từ giã mái trường, bước sang mái trường mới Trung Học Phổ Thông tại huyện, từ đó Tôi và Thảo Nguyên không còn học chung nhau nữa, nhưng mỗi ngày tôi đều đến nhà của cô bé chở cô bé đi học, vì Tôi không có xe đạp , từ đó về sau chúng tôi không còn cãi nhau nữa, ngày nào cũng đi trên đoạn đường từ xã đến huyện vài cây số , những kỷ niệm kể không hết, trên chiếc xe đạp mi ni của cô bé, rồi một chiều về Tôi nói cùng cô bé sẽ có một ngày không xa tôi thôi học đi tìm việc làm ở Sài Gòn,cô bé nhìn Tôi với ánh mắt thân thiện không còn hung dữ như trước ,nhẹ nhàng từng tiếng nói cùng Tôi

- Sao phải nghĩ học vậy Quang ?

Tôi chỉ đáp cho qua chuyện

- Tại mình chán học đấy mà , mình học không giỏi như bạn , lại không có điều kiện Nguyên thấy đó, cả chiếc xe đạp cũng không có phải đi nhờ xe của Nguyên

cứ tưởng những câu nói đó cô bé sẽ để ngoài tai,nào ngờ cô bé rất quan tâm về vấn đề Tôi nghỉ học lúc nào cũng nhắc đi nhắc lại

- Chỉ vì nghèo , không thích học mà Quang bỏ cuộc hay sao, đó là con đường tương lai ta đang đi mà Quang suy nghĩ cho kỹ 

Tôi cười đáp như nói vui

- Mình làm gì có tương lai chứ

Cô bé Thảo Nguyên đanh đá hung hăng như ngày nào,giờ đã tan biến khỏi tâm hồn tôi,thay thế một Thảo Nguyên mới rất dịu dàng và đáng yêu , tính tình cô bé thay đổi theo thời gian, đến trưởng thành kể cả cách nói chuyện cũng rất hòa nhã

- Sao Quang lại không có tương lai chứ , người ta nghèo mà vẫn đi học đó , phải có nghị lực để phấn đấu Quang à , nghe lời Nguyên học tiếp đi Quang ... hứa nha

Tôi nói gọn

- Chắc không học nữa rồi , chắc chắn như vậy , không hứa được đâu .

Đoạn đường tôi và Thảo Nguyên đi từ huyện và xã khá dài cho cuộc trò chuyện không có cãi nhau , chỉ có quan tâm chia sẻ lẫn nhau, có đôi khi Thảo Nguyên im lặng trong một thời gian dài, như đang nghĩ ngợi chuyện gì đó về bản thân Tôi

- Quang nghỉ rồi ! Ai chở mình đi học đây ?

Tôi cười nói

- Thì đi cùng bạn bè lớp chín của mình đó

Thảo Nguyên im lặng một lúc rồi nói

- Mà khi nào Quang nghỉ

Tôi trả lời nhanh

- Ngày mai Nguyên à

cô bé nói trong sự ngạc nhiên

- Cái gì , ngày mai sao , vậy hôm nay là ngày cuối cùng Nguyên đi học và về cùng Quang hả

Tôi nói nhanh

- Đúng là như vậy , chúc Nguyên học tốt nha

cô bé im lặng mãi cho đến khi tới nhà, Tôi hỏi gì cô bé cũng chẳng trả lời, chẳng hiểu vì lý do gì, khi đến nhà cô bé Tôi xuống xe chào đi về , bất ngờ cô bé gọi tên tôi thật lớn

- Quang .......

Tôi quay lưng lại thấy Thảo Nguyên còn đứng đó với đôi mắt nhìn Tôi như muốn nói điều gì đó

- Có chuyện gì vậy Nguyên

cô bé nói mà chẳng để ý đến ánh mắt của những người hàng xóm đang nhìn về phía chúng tôi

- Ngày mai là tạm biệt rồi, Quang vào nhà Nguyên ăn cơm cùng gia đình , học chung từ nhỏ đến lớn mà chưa có dịp mời Quang , vào nhà đi Quang lát Nguyên lấy xe máy đưa Quang về

Tôi xua tay từ chối

- Thôi để mình về còn phải chuẩn bị hành lý để ngày mai lên Sài Gòn nữa khi nào trở về sẽ ghé thăm Nguyên sau

cô bé dường như muốn giữ chân Tôi lại

- Vậy Quang có muốn cùng Nguyên đi dạo trên chiếc xe đạp này, lần cuối cùng không ?

Tôi trả lời

- Thôi đã đi một tháng mấy nay rồi , Nguyên vào nhà đi, dường như gia đình đang đợi thôi chào Nguyên nha

lại một lần nữa cô bé gọi tên tôi

- Quang ....

Tôi quay lại

- Chuyện gì hả Nguyên

cô bé đáp

- Hồi xưa đi học Nguyên hung dữ lắm phải không ?

Tôi cười vì câu nói lạ lùng của cô bé, vì chưa bao giờ cô bé hỏi Tôi như vậy

- Đâu có , mà cũng có,nhưng giờ thì đáng yêu hơn nhiều , ủa mà Nguyên nói chuyện này làm gì ?

cô bé cười nói

- Không gì,nhắc lại cho vui vậy mà , Quang làm thơ viết văn hay lắm đó, thật sự Nguyên rất ngưỡng mộ

Tôi cười

- Cám ơn Nguyên , những gì Quang viết nó không mang ý nghĩa sâu sắc gì hết , hay ho gì đâu , chỉ duy nhất mình Nguyên khen thôi , mà Nguyên viết thơ cũng có ý nghĩa chứ bộ Quang còn giữ bài thơ, Sắc Son của Nguyên trong nhật ký nè

cô bé nói

- Vậy Quang biết bài thơ đó Nguyên viết tặng cho ai không ?

Tôi suy nghĩ một lúc

- Không biết , là ai vậy ?

cô bé nhìn Tôi rồi nói

- Ngốc thật ! Là Quang đó

nói xong cô bé dắt chiếc xe đạp vào nhà, Tôi đứng nhìn quanh như nói một mình

- Ủa là tôi sao , nhưng đó là bài thơ tình mà có lẽ nào, Nguyên .... Nguyên ....

cô bé chạy thẳng vào trong nhà như tránh đi tiếng gọi của tôi, từ đó cái tên Thảo Nguyên nó mang dấu ấn trong lòng Tôi, nó gợi lại cho Tôi những kỷ niệm nguyên vẹn từ thuở chín năm trường lớp , Tôi ra về với những dòng suy nghĩ chồng chất không biết lời Thảo Nguyên nói có thật hay không, vì một bài thơ tình tuy không da diết nhưng sao Tôi thấy yêu và trân trong nó vô cùng

" Em như cánh chim trời
Theo anh đi muôn nơi
Gởi tình yêu về tổ
Xa tít chốn ngàn khơi
Em yêu anh mất rồi
Tuổi thơ áo tinh khôi
Giọt mực máy lem tím
Tim em chẳng mồ côi
Có anh về đường dài
Khi em tuổi ô mai
Sắc son từ dạo ấy
Thế đấy hỡi chàng trai ".

Bài thơ Sắc Son Tôi đã thuộc lòng vì vần điệu khá ấn tượng Tôi chính là nhân vật câu cuối cùng của bài thơ, và mà từ lâu Tôi không nghĩ ra thậm chí không dám nghĩ vì Tôi và Thảo Nguyên là hai tính tình đối kị .

Thế là từ đó Tôi bỏ quê hương lên Thành Phố làm,từ đó dường như tôi không thể liên lạc được với cô bé nữa, Nguyên giờ ra sao Tôi cũng chẳng biết . Rồi một chiều đi làm trên đường về ,Tôi thấy những cây phượng bên ven đường của phố Sài Gòn đã nở hoa Tôi biết đây là mùa hè , lòng tôi thấy nhớ Nguyên, nhớ một cách lạ thường mà không sao để tả thành lời được, mỗi khi nhớ đến cô bé học cùng, Tôi hay lấy nhật ký ra đọc, có dòng tự bạch của Thảo Nguyên và có luôn tấm ảnh dán đầu bài thơ Sắc Son,lòng Tôi nao nao muốn gặp cô bé tại đây để vơi đi nỗi nhớ đang về trong lòng , nhưng làm sao được khi Tôi đang ở nơi xa . Có phải Tôi cũng đã yêu thầm cô bé ở ngay lúc ban đầu, Tôi cứ trách bản thân mình và trách luôn cái ngày ấy , tưởng chừng nó như giấc chiêm bao sẽ quên lãng đi hình bóng cô bạn học hay có tính chanh chua với mình, nào ngờ khi xa rồi mới thấy nỗi nhớ càng thắm thiết hơn . Rồi năm tháng sau Tôi có dịp về thăm quê niềm vui như bất tận, cái vui này là sắp được gặp Thảo Nguyên, nếu như được gặp cô bé Tôi sẽ nói ngay lời yêu từ thuở ấy mà không do dự hoặc hối tiếc , về đến quê ngay lập tức Tôi tìm đến nhà Thảo Nguyên, đây con đường ngày xưa Tôi hay đến chở Thảo Nguyên đi học giờ khác xưa nhiều quá, con đường đã rãi nhựa và mỹ quan hơn xưa , có không ít sự thay đổi của hai năm từ khi Tôi bước chân lên Thành Phố, cái ngôi nhà của Thảo Nguyên cũng khác đi hoàn toàn , màu sơn đã thay đổi, hoa trồng rực rỡ trước cổng, vào có hồ cá cảnh trông rất thơ mộng, Tôi bước lại gần bấm chuông cửa mãi đến một lát sau mới có tiếng bước chân của người phụ nữ ra mở cửa

- Cháu tìm ai

Tôi nhìn người phụ nữ và nói

- Cháu chào cô , cô cho cháu hỏi Thảo Nguyên có nhà không ?

người phụ nữ cười và nói

- À Thảo Nguyên là con bé mập mập lùn lùn da trắng, con của anh Ba chủ nhân cũ của ngôi nhà này phải không cháu ?

Tôi đáp ngay

- Dạ đúng à , đúng là con của bác Ba

người phụ nữ nói

- Vậy thì xin lỗi, người cháu đang tìm gia đình nó bán căn nhà này lại cho cô rồi

Tôi ngạc nhiên hỏi lại

- Ủa sao kỳ vậy , thế cô có biết gia đình bác Ba đang ở đâu không , thật sự cháu rất muốn gặp Thảo Nguyên

người phụ nữ nhìn tôi như thông cảm

- Cô nghe nói là gia đình anh Ba sang Mỹ định cư ở đó luôn , tại cháu lâu quá không về đây, không biết cũng phải

Tôi nghẹn ngào trước câu nói của người phụ nữ

- Dạ cháu cám ơn cô ! Chào cô cháu về

Tôi bước chân đi mà lòng buồn tan nát, biết bao nhiêu kỷ niệm thời chung lớp chung trường, một thời đầy mơ mộng giờ đây nó như cơn gió bay qua người Tôi, mà cố nắm giữ cũng không được, Tôi phải làm gì để về lại những tháng ngày năm xưa cùng với Thảo Nguyên cùng cãi vả , hình bóng mà Tôi lưu giữ mãi, giờ Tôi không bao giờ được nhìn thấy ngoài thực tế, Tôi đang đứng đây còn Thảo Nguyên thì ở một nơi rất xa xôi,biết đến bao giờ Tôi gặp lại cô bé , và lời yêu Tôi đang định nói, giờ Tôi lại nói với chính mình, nó tạo cho Tôi sự áp lực mà nhiều đêm phải trăn trở khi nhớ lại cô bé Thảo Nguyên khi xưa . Những nét chữ nhỏ xinh xắn trong nhật ký vẫn còn đây, thời ô mai thắm hồng tuổi xuân cũng đã chớp nở rộ khắp sân trường nhưng bóng hình của Thảo Nguyên thì quá xa mờ , sao Tôi vẫn thấy nhớ nhớ cô bạn học xưa, nhớ luôn những tháng ngày cãi vả rồi giận hờn, có nhiều đêm Tôi nằm mơ được gặp Thảo Nguyên vài lần,nó dựng lại cho Tôi màn kịch hồi tưởng,ngập tràn nhung nhớ, về cô bạn học mãi mãi và không bao giờ thôi .

Tác giả : Quang Nguyễn ( Tân Hộ Cơ - Tân Hồng - Đồng Tháp ) 
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9