bài thơ MẸ TÔI xin phép đăng lại

Tác giả Bài
lá chờ rơi

  • Số bài : 6916
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 29.06.2005
  • Nơi: 6 tháng bên đông 6 tháng đoài
  • Trạng thái: offline
bài thơ MẸ TÔI xin phép đăng lại 19.07.2017 14:54:29 (permalink)
Xin cho góp một bài MẸ TÔI để cùng chia sẻ tâm tình thương yêu MẸ
 
MẸ TÔI
(Xin ghi lại mấy giòng kỹ-niệm nầy để suốt đời nhớ thương mẹ.)
 
Mẹ chân không bờ ao múc nước
Gánh oằn vai tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh hoa thắm mẹ môi hồng.
 
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội bà cho lại
Phải cách nàng dâu cách mẹ chồng.
 
Mới giỗ vừa xong nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài đến chạy trong.
 
Thi đậu xong thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng* nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài mẹ cắt may.
 
Đâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng vậy đã thành quen. 
 
Đương buổi xuân thì mẹ đảm đang
Thương chồng vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
 
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Mấy năm đèn sách lắm chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang trẻ chóng về.
 
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Đàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa sao đi chẳng thấy về !
 
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách **
Sóng cuộn lòng son mắt lệ mờ.
 
Đợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương mắt nghẹn nhìn.
 
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần âm cảnh đã chia tay.
Còn đâu mộng ước về thăm lại,
Ôm mẹ hôn đôi má lệ đầy.
 
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
 
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn nhớ mẹ nhiều.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ơn phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Sông hồ còn bám chân du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu.
 
Lá chờ rơi (Nouméa 1985)
* giữa đệ nhị thế chiến, không hàng nhập, chỉ mặc vải ta, nhuộm đen.
** câu thơ tâm đắc nhất của toàn bài. Nó tương ứng với sự bị chia cách vì xa xôi, và với sự đổi thay chính thể của đất nước.
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2017 15:00:09 bởi lá chờ rơi >
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9