Ai đi hết biển...

Tác giả Bài
Đặng Quang Chính

  • Số bài : 496
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.10.2011
  • Trạng thái: offline
Ai đi hết biển... 28.12.2017 04:11:36 (permalink)
Ai đi hết biển...

Bốn ngày để tham dự đại lễ của Phong Trào Hiến Chương 2000 trôi qua nhanh. Giờ đây, ngồi trên chuyến bay từ Iceland về lại Na Uy, lòng tôi còn vấn vương đôi chuyện.

Buồn cười nhất là hôm đầu, tôi bị cô lập gần như tuyệt đối. Anh Long, trưởng ban tổ chức đã về nhà, để tôi một mình trong căn phòng (mọi thứ trong nhà đều bị niêm phong - bao bọc- kỹ). Nhớ khi vừa bước lên xe của anh ta, lúc được đón tại phi trường, tôi đã nhận ra ngay tình trạng cô đơn của "người hùng", tại địa phương Ontario này (thuộc Toronto, Gia Nã Đại). Tôi nói với anh là, nếu tôi ở địa phương này, tôi sẽ giúp anh một việc gì đó.

Cùng một ý nghĩ tương tự, nhà văn Hoàng Hà diễn tả cách khác, sau khi đã ngồi đâu vào đó, trong cùng căn phòng với tôi, vào tối hôm sau. Anh nói, tôi nói với anh Long rằng, xưa Nguyễn Thái Học có đồng chí Cô Giang, Cô Bắc, còn anh bây giờ chiến đấu chỉ có một mình. Khi thuật lại ý nghĩ đó, nhà thơ Hoàng Hà (tên thật là Võ Tá Hân) thêm vào một câu mà cả hai đều đồng cảm "Thật tội nghiệp cho anh ấy!..."

Tính cô đơn rõ nhất là khi bốn người (anh Hân đi với con gái, cô Mai) ngồi trong quán. Trong lúc chờ thức ăn, tôi nói rằng, lát nữa ai về nhà nấy, rồi những ngày sắp đến không có thời giờ, chắc chắn chúng ta sẽ không có dịp nói chuyện nhiều với nhau. Có lẽ hưởng ứng với điều này, nhà văn Hoàng Hà đọc bài thơ ưng ý

Uống rượu nhìn em một hóa hai
Một em trong mộng một em ngoài
Em ngoài không dám... và không dám
Em mộng thì em cứ mộng hoài…

Bài thơ liền nhập tâm người nghe ngay tức khắc. Nhất là đối với những ai là "dân nhậu" lại thấy người ngâm -không phải đọc- vừa uống bia (quán không có rượu) vừa diễn tả tâm ý.

Sau phần diễn cảm, ông Hoàng Hà hỏi tôi có muốn nói gì không. Tôi chuẩn bị nói và có một suy nghĩ đồng thời diễn ra. Điều mình nói ra chắc sẽ làm Bá Long ngạc nhiên một chút ít nào đấy. Tôi nói ý rằng, tôi nói vui thôi, ông này (hướng về anh Long) mà có người yêu thì lỡ chuyện hết. Để người khác đợi chờ mấy chục năm, ai mà chịu nổi. Ông Hà có vẻ đợi chuyện gay cấn sắp được kể. Ông sốt sắng hỏi: "Cùng khóa Thủ Đức hả..?". Tôi nói "Hôm anh Long trình luận án tiến sĩ, có tôi và vài anh em khác trong khóa Thủ Đức đến dự. Nếu anh Long còn hình cũ, sẽ nhận ra ngay. Ông "Từ giữ chùa" - anh Long - hơi cười...rồi cũng im thin thít!".

Hình như anh ta làm việc một cách đơn chiếc đã quen rồi. Nếu có thêm anh em phụ tay cũng được, không cũng chẳng sao.

Chuyện gì cũng có hai mặt. Do đó, ta sẽ không ngạc nhiên, vì hơn hai giờ sáng, anh Long gõ cửa vào phòng chúng tôi, chỉ để làm hai việc: mua thêm thức ăn cho hai bố con ông Hân và giao va li của tôi đã bị thất lạc tại phi trường. Ông Hân tưởng anh Long sẽ có được giấc ngủ ngon, sau khi mất thêm gần 30 phút để tự lái xe về nhà riêng của anh ấy. Nhưng không anh Long nói, còn phải viết bài cho buổi lễ hôm sau. Ngán ơi là ngán!...Phục ơi là phục!...

Không biết bao giờ anh Long mới đi hết biển?!...
Còn ông nhà văn Hoàng Hà này cũng thế.

Mười sáu tuổi đầu, ông ta đã tự thân đi từ Bắc vào Nam. Hết làm nghề "gõ đầu trẻ" tư gia lại đi làm kế toán cho mấy ông nhà buôn người Tàu. Việc làm kéo đến gần 3 năm nên hồi đó, ông ta nói tiếng Quảng Đông trong việc xã giao cũng không đến nỗi tệ. Rồi làm nghề vẽ trong ngành xây cất. Chuyễn việc đó vào trong cơ quan của Pháp. Học tiếng Mỹ. Rồi làm cho cơ quan quân sự Mỹ. Vì làm lâu đời, nếu được "đồng hóa cấp bậc, chắc có thể cũng được mang lon thiếu tá. Nhưng, do thâm niên và may mắn, ông ấy nhận được sự vụ lệnh cấp trước để tùy nghi sử dung, mà người cấp lại là cấp tướng trong quân đội Hoa Kỳ. Điều này giải thích tại sao ông rời VN khá sớm, ngày 23.04.1975. Ông rời nước bằng máy bay Mỹ, cả gia đình và một số bà con. Tất cả đến 23 người.

Định cư xứ người, ông Hân vẫn còn "chiến đấu" hăng say. Từ con số gần 7 người con khi ở Việt Nam, sau đó thành 10 và hiện nay ông đã trở thành một Đại đội trưởng, với tổng số cháu chắc lên đến cũng được 40 người.

Thời "giang hồ" thưở nhỏ, khi sống phong trần ở trong Nam, kể cả khi làm việc với người Mỹ, ông vẫn còn hay nhậu. Bạn bè anh em xem ông ta như người Nam bộ. Lúc qua Mỹ rồi, ông còn tiếp tục nhậu hay không, tôi không hỏi kỹ. Nhưng, ông hay làm thơ về rượu hoặc sưu tầm những bài thơ thuộc loại này.

Phải đây là lấy rượu quên sầu, cái sầu của người phải xa xứ?.

Tuổi 86, nếu không có con gái đi kèm, chắc ông ta cũng không dám phiêu lưu, dù rằng chỉ ngồi có ba giờ bay, từ Seatle đến Toronto. Ông nói, tôi thấy ông Long khẩn khoản. Hơn nữa, cảm phục cái tinh thần chống Cộng của ông ta, nên tôi mới đi sang đây.

Những người cùng tinh thần, chí hướng có sự đồng cảm với nhau rất nhanh.

Tính cách hăng say với mục đích của mình, có lẽ chỉ đôi người có được. Tôi không nhớ phát biểu sau, của một nhân vật chính trị nước ngoài (hay của một người VN nào đó) ý rằng, dù chỉ có 2 phiếu (của ông ta và bà vợ) tôi cũng ra tranh cử.

Điều trên, tôi đã cảm nhận trước khi qua Canada. Đó là lý do chuyến đi của tôi. Ủng hộ một tấm lòng đầy nhiệt huyết cũng là một cách chiến đấu. Những người trong Ban tổ chức chắc cùng một suy nghĩ nên họ đã âm thầm tiếp tay với anh, ít ra đã được 17 năm , từ năm ra mắt Phong trào năm 2000. Nào anh Hùng, chị Bình (vợ anh Hùng) ...nào là bác Trần Quang Thọ (Trung tá, xuất thân Võ bị Thủ Đức), cô Trần Nhi Hữu (con bác), anh Dũng, anh Hoàng .v..v...và còn nhiều nữa mà tôi không có dịp trao đổi với tất cả. Rồi ban văn nghệ nữa!... Nhóm có độ 8(10 người), mỗi người mỗi phong cách biểu diễn...và điều quan trọng là, tất cả làm việc "không công"(free)!. Đó là chưa kể đến anh Phan Tấn Ni, điều khiển ban nhạc. Thật là những tấm lòng hiếm có!...

Cũng thời gian 17 năm qua, một ít thay đổi đã xảy ra. Từ nhân vật chủ chốt của Phong Trào, Giáo Sư Nguyễn Cao Hách, Cố Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, Cố Thượng Nghị Sĩ Lê Tấn Bửu, đến Cụ Huỳnh Hữu Hiệu và Chiến Hữu Nguyễn Quốc Thái.....đã ra đi.

Nhưng, sự cô đơn của Anh Long đang có tư thế chuẩn bị cho lớp kế tiếp, được tuyển chọn kỹ?. Sự say sưa của nhà văn Hoàng Hà không lấn át được một đường hướng có tính chiến lược.

Trong bữa ăn tối 26.11, một ngày trước khi tôi trở lại Na Uy, chúng tôi có đề cập với anh Long một sự chuẩn bị cho tương lai sắp tới. Phong Trào phải có một lớp trẻ tiếp nối. Đây không phải là chuyện dễ, tuy ai cũng có thể thấy được. Câu trả lời, không phải của riêng Anh Long. Một là, lúc lớp trẻ thành công, khi bước vào dòng chính ở xứ người, cũng là lúc họ chỉ chuyên tâm; hay nói đúng hơn là, họ không thể nghĩ xa hơn nữa về quê hương yêu dấu của cha mẹ, ông bà của họ. Hai là, để quy tụ lớp trẻ cần đến sự tài trợ nhiều mặt. Tiếc thay!...kẻ có lòng lại không có của.

Những người đã đi được một khoảng thời gian dài trong công cuộc tranh đấu cho nước nhà được tự do, dân chủ...hay dám can đảm bắt đầu "tái xây dựng lại" công việc của mình, thường có cảm tưởng họ đã phải làm lại từ đầu. Đôi khi có thể có chút chán nản. Còn cảm giác cô đơn, lúc nào cũng thường trực trong họ.

Cố thủ tướng Anh, Tony Blair, cũng thế. Trong cuốn hồi ký, ông ta đã nói về điều này. Những nhà lãnh đạo của nhiều nước phương Tây cũng ít nhiều mang nó trong người, khi còn tại chức. Nói chi là các ông lãnh tụ của các xứ độc tài.

Để diễn tả phàn nào sự khó khăn đó, tôi xin ghi lại bài thơ đã gửi đến Phong Trào Hiến Chương 2000, để dự thi giải văn thơ tranh đấu năm 2017


Tôi yêu con số không

Tôi yêu số không...
Chẳng bởi điều gì mơ hồ, huyền hoặc
Cũng chẳng phải thiền, dịch hay Yoga
Một cảm nhận bao la...
Như trên trời muôn vì sao lấp lánh

Cảm giác bao la trải ra trên mặt đất
Bao bộ lạc, giống nòi sống rải khắp địa cầu
Quốc gia này suy vi, quốc gia kia thịnh trị
Dân tộc này ấm no, dân tộc kia nghèo đói
Tất cả bắt đầu rồi kết thúc cũng số không

Số không như người dân trong tay không tấc sắt
Không búa liềm, không dao găm, súng đạn
Của cải cũng là không khi nhà nước đã cướp đi
Họ chỉ còn căm hờn, lòng sục sôi nhen nhúm
Có phải nơi đâu có bất công nơi đó có đấu tranh?!

Chỉ một câu hỏi đó thôi, ai là người tập hợp được tinh thần đó
Một tinh thần bất khuất, một ý chí kiên cường tranh đấu
Con số một nơi đây trở thành con số một linh thiêng
Một tập hợp, một đảng, một người lãnh đạo
Trước bảy tám con số không thành lực lượng lớn vô cùng

Nhưng, đây cũng là một lời cảnh cáo!...
Đến những cá nhân, những đảng phái không hồn
Họ tự tuyên dương họ thành số một
Chưa tập hợp được lòng dân lại gây phân ly, chia rẽ
Trò ma giáo, kiểm điểm bằng những thói lề gian xảo!

Bọn phù thủy dù có khi đắc thắng
Cũng chẳng lâu rồi chúng sẽ rụi tàn
Sự thiện, ác dù muốn dù không là thế
Lẽ vượng, suy cũng từ đó mà ra
Luật nhân quả, lẽ trời mà cũng là khoa học đó

Bởi vây...ai ơi!
Lấy nhân bản làm đầu
Con người đi lên, mạch sống vươn lên
Đất nước tiến bộ, con người phát triển
Sống hòa hợp với thiên nhiên, đất trời và vũ trụ

Hiến Chương Nhân Bản ai đặt mà nên
Hiến Chương 2000 không tự nhiên mà có
Con người đặt ra, con người sẽ tạo ra thành công, nếu kiên trì tranh đấu
Từ con số không, bước lần hồi, tất cả sẽ cùng nhau đến đích
Có ai chưa biết đi mà biết chạy bao giờ

Bởi vậy...ai ơi!
Đã đấu tranh phải tìm con đường ngay mà tiến
Đừng chiếm lĩnh Cộng đồng bang trò kiếm "Credit"(**) vu vơ
Đừng tìm cách chia rẽ Cộng đồng, một tổ chức tách thành hai, ba nhóm
Khi đã rẽ chia rồi, trước sau cũng chỉ làm tôi mọi kẻ thù!

Khi đã đấu tranh phải biết kẻ thù nào phải đánh
Đôi lúc thù trong còn hiểm nguy hơn giặc ngoại
Đã chiến đấu chỉ có con đường sống, chết
Không có chuyện bất chiến tự nhiên thành
Không có chuyện Bất bạo động mà đòi đổi thay tình thế

Hãy học cha ông đã diệt kẻ thù hàng trăm năm trước
Với lực lượng của giặc, thế của ta như con số không nhỏ bé
Tránh trực tiếp đương đầu, du kích chiến khởi công
Lúc lực địch thuộc về ta, đó là lúc chúng ta tổng tấn công trực diện.
Con số không ban đầu trở thành lực lượng vô biên, nhờ hai tiếng "Sát thát" vang rền trong lòng dân quân lúc đó.

Con số không bây giờ, nơi lực người dân bần cùng cũng thế
Chẳng so được với cường quyền đầy quân đội, công an
Nhưng, tất cả nếu tập hợp được thành một khối
Một ý chí tinh ròng của toàn dân tộc
Con số một, trước nhiều con số không, thành một lực lượng lớn vô cùng.

Con số một, số không, số thời đại điện tử (***) hiện nay
Chúng biến hóa, thực thành hư, không rồi lại có
Con số không to tướng nằm ở mỗi cá nhân
Nhưng...trở thành sức mạnh vô cùng!
Khi đứng sau một ý chí tượng trưng cho toàn dân tộc

Con số một, số không, số thời đại điện tử (***) hiện nay
Chúng biến hóa, thực thành hư, không rồi lại có
Con số không to tướng nằm ở mỗi cá nhân
Nhưng...trở thành sức mạnh vô cùng!
Khi đứng sau một ý chí tượng trưng cho toàn dân tộc


Bài thơ được xem như là kết luận (phần 1) với một phân vân chưa có câu giải đáp rốt ráo "Ai đã đi hết biển..."



Đặng Quang Chính
01.12.2017
22:18

(trên chuyến bay đến Doha)
 
#1
    Đặng Quang Chính

    • Số bài : 496
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.10.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:Ai đi hết biển... 05.01.2018 18:49:34 (permalink)
    Nếu đi hết biển (2)
     
    Một kinh nghiệm du lịch, có lẽ ai cũng biết, sau khi đã nhận thức những lợi, hại ra sao của việc này. Đó là khi phải ra phi trường vào những giờ cao điểm, chúng ta nên chọn lúc đi phù hợp, thay vì chờ đúng giờ theo sự tính toán bình thường. Hôm về lại Na Uy, lẽ ra tôi rời nhà từ lúc 14:30 (hay 15:00) tôi đã chọn đi lúc 16:00 -hơi sớm so với giờ phi cơ cất cánh- vì nghĩ rằng, như thế là đủ, không cần sớm hơn. Tốn đến gần 70 Canada kim là một chuyện, mà vì vội vã nên khi đưa tiền đô Mỹ cho tài xế, tôi đã không có sự tính nhẩm đúng cách, để được thối trả đúng mức.
     
    Trước khi lên máy bay, tôi mua một khúc bánh mì nhỏ. Những chuyến có đường bay ngắn, hành khách không được phục vụ một bữa ăn có thể giúp mình tạm quên đói bụng. Dĩ nhiên, gọi món ăn trên máy bay cũng được, nhưng chịu một giá cao hơn, nếu ăn món đó ở phi trường.
     
    Nhưng may mắn, tôi có chổ ngồi sát cửa sổ mà ghế giữa không có người ngồi. Rời phi trường một lúc khá lâu, người ngồi ngoài cùng, cạnh đường đi, đã vói mình vào trong, hỏi tôi một câu. Tôi xác nhận anh chàng đã đoán đúng quốc tịch của mình. Không những thế, tôi có thiện cảm ngay khi biết là người này đã có thời gian dạy tiếng Anh cho người Việt. Trong lúc trò chuyện, tôi đã có lúc thắc mắc về công việc đó. Người Việt tại Na Uy, cớ sao lại học tiếng Anh (?). Nhưng, những nội dung khác đã kéo thắc mắc đó trôi đi, không khiến điều đó trở thành một cản trở trong việc tiếp xúc.
     
    Có một vài đoạn đối thoại nhỏ tôi vẫn còn nhớ đến bây giờ
    - Anh đến Na Uy hồi nào?
    - Năm 1992
    - Hồi đó tôi mới sinh ra...(anh ta cười)
     
    Anh chàng trẻ tuổi này cũng thành thật đấy chứ! Tôi chợt nhớ đến Kjell Inge Røkke, người Na Uy, sang Mỹ vào năm 24 tuổi, bắt đầu sự nghiệp bằng chiếc tàu đánh cá, dài 68-foot. Bây giờ, ông ta là một trong những người giàu có tiếng tại Na Uy.
     
    Nhưng, con đường vượt biển, tìm đến một đất nước xa xôi, không ai cũng thành công giống nhau. Ông Røkke không có bằng trung học, nói chi học tới Đại học. Tôi nhớ đến nhà văn Hoàng Hà mới quen. Hồi đó, vào trong Nam, ông đâu đã học hết trung học. Nhưng máu giang hồ chắc đầy ắp trong người.
     
    Lúc khác, anh ấy nói thêm: 
    - Ông ở Na Uy còn lâu hơn tôi
    - Cũng đủ lâu...
    - Tôi đã ở Đại hàn rồi...
     
    Anh còn cho biết, đã qua Tàu, Nhật ..v..v.. và đã (hay đang học) ở Mỹ. Bang Iowa thì phải. Học thì nào môn tâm lý rồi hai ba môn nào khác nữa mà bây giờ tôi đã quên rồi. Tóm lại, anh chàng, nếu là học trò của cụ Phan Châu Trinh, có lẽ sẽ trở thành người yêu nước, không trước thì sau. Nếu anh chàng học tập theo đường hướng đó, ta phải xem đó là một loại người có chí "tang bồng hồ thỉ". Máu "giang hồ" hay chí "tang bồng hồ thỉ" chỉ khác nhau là mục đích và cách thức thực hiện.
     
    Nhớ lại hồi mới "đậu" thanh lọc tại trại tị nạn, khi được phỏng vấn bởi đài truyền hình của Malaysia, về đất nước nào tôi sẽ chọn là nơi định cư, câu trả lời rất gọn là: "Đất nước nào có tự do". Sẵn đây, nói về chữ "đậu". Chương Trình Hành Động Toàn Diện vào năm 1989 (Comprehensive Plan of Action CPA) của Cao Ủy tị nạn LHQ, nhằm ngăn chận việc bỏ nước ra đi của người Việt, đã tạo ra một sự nhận định sai lệch trong thuyền nhân (Boat people). Họ làm việc thanh lọc, loại người ra đi vì lý do kinh tế và đưa họ trở lại VN. Trước thanh lọc, ai cũng tưởng, cứ là sĩ quan, viên chức cán bộ của chính thể VNCH ở miền Nam là có vé ưu tiên. Sau đợt phỏng vấn đợt 1, đến Đại tá còn rớt, nói là ai khác. Con số những chuyến vượt biên giảm xuống rồi ngưng hẳn. Nói là "nhận định sai lạc" vì họ cứ tưởng, hai khía cạnh của một thực thể xã hội hoàn toàn khác biệt nhau. Nhưng không, ông Trump, Tổng thống Mỹ, trước khi vào chính trường, đã là một doanh gia.
     
    Tôi muốn khuyến khích người trẻ tuổi này, nên kể ngắn về việc một người cùng gát thi với tôi trước đây. Anh kia kể là, đã từng đi nhiều nước trên thế giới, theo cách, đến đâu cứ tìm được việc gì (bất cứ loại công việc gì) anh ta làm để sống...và đi tiếp.
     
    Nhưng, hơi chưng hửng khi nghe hỏi và câu kết luận cuối của anh
    - Ông thích sống ở Na Uy không...?
    - Nói chung, thích. Nhưng "xã hội an sinh" không phải là toàn bích.
    - Tôi hơi nản...Tôi thích các thành phố lớn!
     
    Anh chàng này không thể là một Che Guevara của Nam Mỹ, một thời trước cuộc CM ở Cuba. Nhưng kinh nghiệm của đời giang hồ ít ra cũng khiến đầu óc của anh ta cởi mở hơn. Chẳng hạn, việc vói người vào phía trong, hỏi thăm tôi có phải là người Việt không (chắc thấy tôi đang đọc tờ báo "Đối lực" của Phong trào Hiến chương 2000)
     
    Trong lúc chàng tuổi trẻ này ngồi ngủ (vì mới từ Mỹ về đến Iceland và cùng tôi trên chuyến bay về lại Na Uy) tôi mở iPAD, xem một bài viết của GS Ngô Bảo Châu, tựa đề "Yêu nước".
     
    K. là giáo sư toán Đi hc Yale, có quc tch M nhưng gc là người Nga, nói tiếng M vn đc st ging Nga. Có ln tôi hi anh y ln cui anh v Nga là khi nào. Anh y nói t khi tôi đi M tôi chưa quay li Nga bao gi. Nhìn v mt ngc nhiên ca tôi, K. nói rng đi vi anh y nước Nga cũng ging như bt kỳ mt nước nào khác trên thế gii, anh không cm thy liên quan đến nhng gì hin gi đang xy ra Nga. Trường hp ca K. không phi là mt trường hp ph biến, nhưng cũng không phi là mt trường hp cá bit. Tuy hơi b bt ng nhưng tôi cm thy cái lý trong nhng chia s rt thng thn ca K. Nói cho cùng thì ti sao mi người phi gn bó vi mnh đt nơi mình sinh ra”.
     
    Sau nhập đề đó, ông Châu đề cập đến vài lần ông nhìn thấy tại các sân bay Hàn quốc, Nhật những thanh niên như xuất phát từ Nghệ An, Việt Nam. Có lẽ như ông, nhưng do có nhiều thời gian hơn, nên tôi có dịp tiếp xúc với họ (dù là bên nào khởi đầu trước câu chuyện). Để nhanh chóng, tôi lấy giải thích của ông Châu làm nền cho lý do của mình.
     
    Ti sao li đng cm vi h? Ngoài tiếng Vit là ngôn ng có th dùng đ hiu nhau, ngoài nơi sinh Hà Ni và Ngh An cách nhau vài trăm cây s, tôi có gì chung vi h? Ti sao tôi vn cm thy “liên quan” đến s phn ca h? Tôi thy ch có mt câu tr li hp lý duy nht: s “liên quan” đó chính là lòng yêu nước. Nếu đó là tình yêu thì có l không cn tìm cách lý gii na. Chc chn mi người yêu nước, hoc không, theo mt cách khác nhau. Nhưng tôi cho rng, yêu nước, v cơ bn, là cm thy “liên quan” đến s phn ca đng bào mình”.
     
    Lúc rời trại tị nạn, tôi chỉ có một mong muốn đơn giản là được định cư tại một nước tự do. Và thật tình mà nói, trong đầu không có một giấc mơ làm giàu trong cuộc sống mới. Có thể điều đó do ảnh hưởng của sự thanh lọc, khi Cao ủy tị nạn chỉ cho những thuyền nhân đến định cư xứ tự do, với lý do chính trị (?)… mà có thể đó là mục đích của tôi từ lâu (tôi đã chọn nghề giáo trước 75). Nói về tôi là điều tôi chẳng muốn. Lấy trường hợp của Tiến sĩ Nguyễn Bá Long, có thể nào chứng minh ý muốn của một người chỉ có mục đích đi cho "hết biển"? Ông ta định cư tại Canada vào những năm 1979-1980. Từ đó đến nay, lúc nào ông cũng lo hoàn thành 2 số báo, Đối lực và KT Thị trường. Ai dám nói chắc là với việc điều hành hai tờ báo đó, ông Long có cuộc sống sung túc?... ...Lợi tức chưa biết thế nào, nhưng việc đấu tranh -qua hai tờ báo đó- cho một nước VN được tư do, độc lập, dân chủ, thịnh vượng ..v..v...là một việc làm đã có nhiều người bỏ cuộc khá lâu!
     
    Những người như nhà văn Hoàng Hà, ông Nguyễn Bá Long, tuy không còn nhiều...nhưng vẫn còn rải rác khắp các quốc gia, nơi có người Việt sinh sống. Khi họ còn cảm thấy liên quan đến số phận đồng bào của mình, họ là những người yêu nước!
     
    Chúng ta yêu nước theo cách của chúng ta. Cách đó, theo nhóm cầm quyền hiện nay là của bọn chống phá cách mạng, theo đuôi thế lực diễn tiến hòa bình ..v..v..Nhưng đã đi theo đường lối của chúng ta, chúng ta hãy đi cho hết biển.
     
    Ở đây, nếu có điều gì liên quan đến cuốn sách "Nếu đi hết biển của Trần Văn Thủy", điều này được người viết xác định là: có và không. Trước hết, nhắc lại là, ""Nếu đi hết biển" không phải một bộ phim mà là một tài liệu viết cho William Joiner Center, đại học Massachusetts Boston.
     
    "Có" là câu trả lời cho thắc mắc của Trần Văn Thủy: "người Việt ở hải ngoại có được tự do sáng tác?
     
    "Không" là câu trả lời cho một hình tượng mà tác giả đã nêu ra trong sách: "Nay tác giả khôn lớn, được ra nước ngoài nhiều và nhận ra rằng nếu cứ tiếp tục đi, sẽ qua biển, qua những châu lục và cuối cùng cũng trở về nơi khởi hành". Điều này, được hiểu theo cả nghĩa tiêu cực và tích cực. Nhưng, câu sau của tác giả thường bị giải thích theo lối tiêu cực "Nhưng không phải cứ đi rồi ai cũng sẽ về lại chốn cũ". Lối tiêu cực là cách gián tiếp nói rằng, chính quyền hiện nay sẽ không duyệt xét cho những thành phần "phản động" chọn quê hương là nơi yên nghĩ cuối cùng!
     
    "Có thể có" là câu trả lời của người viết, gửi đến tác giả Trần văn Thủy, khi ông ấy viết "Liệu văn chương có thể là cầu nối mang lại sự hòa hợp, hoà giải cho người Việt Nam ở hai bên bờ biển Thái Bình?”
     
    Lối giải thích vừa nói không phải là sự lấp lửng, ba phải, vì ngày nào mà các tác giả, trong hay ngoài nước có cùng nhận định như sau -mà suy nghĩ của GS Châu là một cụ thể- văn chương sẽ phát huy tác dụng đúng mức của nó "Nhưng tôi mong muốn một khế ước xã hội như những khế ước xã hội đã là nền tảng cho những nước phát triển. Tôi muốn một xã hội công bằng được đảm bảo bởi một nhà nước pháp quyền. Tôi muốn một nền kinh tế lành mạnh, phồn thịnh hoạt động trên nguyên tắc thị trường. Tôi muốn một xã hội mà ở đó người dân có thể tự tổ chức cuộc sống cộng đồng của mình mà không bị cản trở, đó là xã hội dân sự. Vì cái chúng ta cần là một xã hội công bằng, phồn thịnh và một cuộc sống cộng đồng gắn bó, nên người lãnh đạo mà chúng ta muốn là một người cổ súy cho nhà nước pháp quyền, kinh tế thị trường và xã hội dân sự”.
     
    Biển nuôi sống chúng ta một cách gián tiếp. Hơi nước từ sông, biển tạo nên nguồn nước cho con người. Biển đưa chúng ta đến những bến bờ mới, tại đó, chúng ta có những khám phá mới. Từ đó, mang đến sự ấm no thịnh vượng. Nhưng, biển cũng mang đến những tàn phá khinh khủng đến với con người. Vì thế, hình tượng "Biển" ở đây của người viết, còn hơn là một điều gì chỉ có tính cụ thể như vừa kể. Con người, với tính nhân bản, không bao giờ chắc chắn sẽ hoàn thiện một mẫu người lý tưởng, một cuộc sống thiên đàng trên thế giới này; do đó, họ vẫn cứ đi mãi, phiêu lưu đi tìm một thế giới trong mộng ảo. Cuộc sống của một con người, có giới hạn, dù có sống qua 100 trăm năm, cũng đến thế mà thôi. Nhưng, vì mong ước đó, con người muốn và sẽ truyền cho các thế hệ nối tiếp, ước muốn của con người là, một cuộc sống an bình, thịnh vượng cho mọi người trên trần gian này!
     
    Chúng ta sẽ cố gắng hết sức, truyền cho thế hệ kế tiếp, dù trong hay ngoài nước, tinh thần "Đi cho hết biển" vừa nói trên. Và chúng ta nên bền bĩ trong việc làm của mình, dù "...Ngay cả khi không có lá phiếu, người dân cũng cần nói rõ về xã hội mà mình muốn. Nói được cái mình muốn không hề dễ, nó khó hơn nhiều so với nói cái mình không muốn. Nếu không nói được cái mình muốn, nó sẽ không bao giờ xảy ra" (Ngô Bảo Châu)
     
    Tôi muốn nói được cái mình muốn. Tôi không thể nói thay ai cả, kể cả những người ở trong nước. Nhưng, vì tôi đang ở nước ngoài, tôi sẽ cố gắng làm tròn công việc này, với khả năng có thể.
     
     
     
    Đặng Quang Chính
    24.12.2017
    12:38
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
     
      
     
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2019 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9