Kiểu:
Xin chào !

 NƠI CHỐN ẤY – CHIỀU 30 TẾT !

Tác giả Bài
Tuấn Nguyễn

  • Số bài : 146
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.03.2011
  • Trạng thái: online
NƠI CHỐN ẤY – CHIỀU 30 TẾT ! 30.01.2018 10:20:20 (permalink)
  (Nguyễn Lương Tuấn)

“Nơi chốn ấy” không đâu xa lạ, là những con đường, những góc phố, những ngôi nhà tôi đã đi qua hàng ngày, hàng bữa, đã quá quen thân. Con đường Chi Lăng nơi nhà tôi tọa lạc. Bến đò Chợ Dinh, những ngôi nhà quen thuộc hai bên đường.
Đi hết đường, qua cầu Gia Hội, là bến xe Đông Ba, đường Trần Hưng Đạo, cầu Trường Tiền và đường Thuận Hóa ngày xưa, ngang ngã tư Nguyễn Tri Phương, ở nơi góc bên trái là garage ông anh con dì, hàng ngày tôi đi học trường Nguyễn Tri Phương, vẫn qua đây và thỉnh thoảng ông anh kêu vào, dúi cho ít tiền để tiêu vặt.
Rồi những ngày lên đại học, con đường Thuận Hóa, sáng, chiều đưa đón anh Hiệp tôi qua garage, góc An Cựu Nguyễn Huệ nơi anh làm việc.
Cũng chưa hết, những con đường qua một ngã rẽ khác, ngược về một dòng ký ức xa xăm hơn. Đó là những năm tôi đi bộ để đến trường Bồ Đề Thành Nội năm lớp nhất và 4 năm trung học đệ nhất cấp tại trường Nguyễn Du. Đó là con đường Võ Tánh tôi đi hàng ngày. Chiếc cầu Đông Ba quen thuộc, cửa Đông Ba, con đường Mai Thúc Loan, và những con đường rẽ trái mà tôi hay đi để đến trường Bồ Đề.
Nơi chốn ấy đi qua hết thời thanh xuân của tôi. Tôi nhớ từng con đường, từng ngõ ngách, từng ngôi nhà, từng con người mà tôi quen biết tiếp xúc hàng ngày: giọng nói, tiếng cười, nếp sinh hoạt, thói quen, … Những người ấy thuộc thế hệ của cha tôi, anh chị tôi đã mất gần hết. Những ngôi nhà, chốn cũ mà tôi đã đi qua không biết bao nhiêu lần cũng đã thay đổi … Bây giờ chỉ còn là ký ức. Thế nhưng tất cả với tôi là một ký ức sống động, một nơi chốn quen thân, như thấm đẫm vào da thịt tôi, theo từng tế bào.
Có những tình cảm tiềm ẩn mà ta không nhận biết. Nó lắng vào tiềm thức, vào vô thức. Thế rồi một thời điểm nào đó, một biến cố nào đó, ta chợt bắt gặp, ta quay quắt khi ta vắng nó hay mất nó …
Chiều ba mươi tết với tôi có thể nói là thời điểm mà tôi chợt nhận ra nơi chốn ấy là quê hương là ngôi nhà đã cho tôi đời sống với những mối liên hệ, ràng buộc vô hình, khi mà khi sự sinh động, nếp sinh hoạt của thành phố ngừng nghỉ như cảnh tượng chiều 30 tết thì ta cảm nhận một tình cảm kỳ lạ, một nỗi buồn man mác.
Kỷ niệm của tôi về chiều ba mươi tết là ấn tượng về cha tôi.
Ngay từ chiều ba mươi, cha tôi đã nhắc anh em tôi mang đồ cúng vào nhà ngoại cũng là nơi mẹ tôi đã lớn lên cho đến khi đi lấy chồng. Ngôi nhà ngoại ở đường Yết Kiêu, bên hông tử Cấm Thành với tôi là một hình ảnh rất ấn tượng. Hình ảnh ngoại lưng còng, tóc bạc vẫn thường hay quét lá vàng trong sân, nhặt đào rơi rụng cất kỷ để dành cho cháu làm tôi nhớ mãi. Những năm sau này khi ngoại không còn, mỗi chiều ba mươi tôi vẫn mang đồ vào cúng ngoại.
Con đường vào nhà ngoại trở nên quá thân quen. Ngôi nhà cổ bên phải trên đường Võ Tánh, ngang khúc vượt qua ngã ba Ông Ích Khiêm (Đò Cồn) luôn đóng cửa, nằm phía sau hàng rào già tàu có một cái gì đó như ẩn chứa một nỗi buồn làm tôi bị cuốn hút. Và rồi, cầu Đông Ba, cửa Đông Ba, đường Mai Thúc Loan,…lần lượt đi qua trong tầm mắt. Trong không khí ẩm, lạnh, mù sương, ngôi nhà tranh, mái thấp của ngoại hiện ra vẫn là một cái gì rất ấm lòng.
Còn nhớ, một năm khác, chiều 30 tết cha sai tôi qua nhà O Dung dượng Điểu lấy chiếc khăn đóng mà ông để quên, mang về cho ông cúng, năm đó tôi đã lên đại học. Đường qua nhà O xa tít, tới ngoẹo Giàn Xay rẻ phải, bỏ bốn năm nhà là tới. Trên đường đi và về đường phố Chi Lăng, Trần Hưng Đạo, qua cầu Trường Tiền, đến Thuận Hóa (Hùng Vương) qua cầu An Cựu, …vắng bóng người. Mọi nhà đều đã đóng cửa để chuẩn bị cúng đón ông bà. Lúc ấy tôi cảm nhận có một cái gì đó vừa bồn chồn pha lẫn xúc động khi nhìn thành phố Huế chiều 30 tết vắng lặng. Lúc ngang qua chè Hẽm, theo thói quen, tôi nhìn vào xem có hai chị em sinh đôi ngồi bán đó không nhưng tôi thất vọng, hai người đẹp ngày thường tôi vẫn thich ngắm mỗi khi tôi lái xe Honda qua chở anh tôi, bây giờ cũng không thấy nữa!
Chiều 30 tết, những con đường, những ngôi nhà đóng cửa. Thành phố tĩnh lặng. Nếp sinh hoạt thành phố như ngưng hẳn lại. Và tôi đi trong thành phố với một mối cảm hoài sâu lắng, như đang nhớ về một người thân đã vừa tạm biệt tôi !
Chiều 30 tết sau khi cha tôi đã cúng cộ lên nêu, khi tiếng pháo đã nổ vang từ xa đến gần, khi cả nhà quây quần bên bên mâm tiệc cúng chiều, nồi bánh tét vẫn còn đang nấu, ngọn lửa hồng vẫn tỏa sáng. Tôi vẫn còn nhớ những cây pháo xì tôi nhặt từ phong pháo cha tôi cho đốt bị rơi trên đất,.
Tôi thích nghe tiếng pháo nổ từ xa vẳng vẳng rồi bỗng nhiền ầm ầm sát bên tai, rồi lại chạy đi xa dần nhỏ dần, …
Tiếng pháo nổ vang xa từ nhà nầy qua các nhà khác luôn là một dư âm sống mãi trong ký ức tôi. Đó là tiếng vọng của chiều cuối năm. Tiếng động của thời gian không quay lại.
Tôi thích tiếng pháo chiều cuối năm và tôi thương nhớ hình ảnh cha tôi mặc chiếc áo dài đen, chít khăn đóng, quần lãnh trắng, phủ phục cúng lạy chiều 30 tết.
Kỷ niệm tính ra đã gần nửa thế kỷ rồi!
Tôi nhớ về nơi chốn ấy chiều ba mươi tết. 
Mãi mãi …
  
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2018 22:55:43 bởi Tuấn Nguyễn >
 
#1
    Tuấn Nguyễn

    • Số bài : 146
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 15.03.2011
    • Trạng thái: online
    Re:NƠI CHỐN ẤY – CHIỀU 30 TẾT ! 30.01.2018 22:35:10 (permalink)
    NHỚ NỘI, NHỚ NỒI BÁNH TÉT
    (Nguyễn Lương Tuấn)

    Những ngày cuối năm, sát tết, trời mưa nhẹ, lạnh, tôi chợt nhớ những cái tết thời còn bé ở Huế. Ngày ấy, sao mệ nội, chị làm việc không chừa một món gì: Nào mứt, nào bánh, nào dưa món, nào hành ngâm dấm, ... . Chỉ riêng cái món mứt đã thấy không biết bao nhiêu là loại, mứt gừng, mứt bí, mứt dừa, mứt khoai, mứt cà rố. Rồi bánh thì bánh thuẩn, bánh hạt sen, bánh in đậu xanh khô, bánh ổ, ..
    Hình ảnh mà tôi nhớ mãi vẫn là mệ nội tôi. Lúc tôi lên 10 thì mệ cũng đã ngót 80 tuổi rồi. Có điều, khác với mệ ngoại, dáng ngoại lưng còng, tóc bạc, mệ nội trong trí nhớ tôi người thẳng đứng, không gù, da đẹp, mặc dù có lấm tấm đồi mồi trên mặt, trên hai bàn tay, nhưng nội vẫn làm việc khỏe. Mẹ tôi mất sớm. Có thể nói, với tôi tình mẫu tử là một cái gì rất mong manh chóng lụn tàn. Mệ nội là người mẹ thứ hai của tôi. Tôi nhớ sau này khi tôi ngồi chơi với nội. Nội vẫn nhìn tôi và nói: “Cái thằng ni, mi bú tau đến có sửa luôn !”.
    Những năm tháng cha tôi chưa có người kế thất có thể nói công việc nhà, nấu nướng, kỵ giỗ, hay ngày tết thì nội vẫn tất bật làm việc giúp cho gia đình sinh hoạt đều đặn và nhờ nội mà tôi chóng lớn, có được niềm vui thay vào sự bất hạnh thiếu tình mẫu tử.
    Tôi nhớ nội giữa tiết trời cuối đông, lạnh, lòng ngậm ngùi miên man những kỷ niệm về nội …
    Từ sáng 29 nội đã loay hoay ngồi gói bánh tét bánh chưn, tối đó cả nhà quay quần trên bộ ngựa nhà dưới để vừa phụ gói bánh cho nhanh với nội vừa nói chuyện. Với bánh tét thì kí ức về nó không đơn giản là đòn bánh với những sợi lạt cột chặt bao quanh thân bánh mà màu lá xanh như màu áo của mùa xuân. Và nội, da lấm tấm đồi mồi ngồi cúi mình trên bộ ngựa gỗ trắc cặm cụi gói từng đòn bánh.
    Với cha tôi thì bánh tét là trọng tâm của ngày tết. Ông nói rằng không gì thích thú và tiện lợi cho bằng ngày tết dùng bánh tét thay cơm.
    Bánh tét tiện lợi cho các lần cúng bửa trên bàn thờ cũng như ăn nhanh. Nó giãi quyết vấn đề tiết kiệm thời gian, để tiếp khách, đi thăm nhau, chúc tết nhà bà con, bạn bè, …
    Do vậy mà cha tôi đã sưu tầm đâu một cái nồi bằng nhôm dày, nặng. Hai người khiên nó mới nổi. Tha hồ cho anh, chị tôi phụ cùng nội quây quần gói bánh để kịp sáng mồng một tết có bánh kịp cúng ông bà.
    Kí ức sâu đậm về đòn bánh tét đã cho tôi gợi nhớ từng chi tiết nhỏ: Những sợi lạt anh tôi đã cẩn thận chẻ và tước nhỏ để gói bánh, những lớp lá chuối sứ màu xanh tươi nằm rãi trên mặt ván của bộ ngựa từng xấp như những xấp vải và thúng nếp ruộng đã được vút sạch, ủ qua đêm mà trong nếp có một lượng nhỏ muối để bánh có độ mặn mà và cũng để chống thiu.
    Tôi thích nhất là nhụy đậu xanh dùng để đưa vào làm nhân cho bánh, vì tôi được cái thú thỉnh thoảng bốc một cục nhụy, lén bỏ vào miệng. Đậu xanh này đã được nấu chín, giáo đặc, sau đó đậu được rãi trên một cái trẹt thành một lớp dày. Trên đó nội cẩn thận cắt đậu thành từng dong để mỗi lần đong nếp đưa vào lá thì đậu xanh được lấy ra theo từng dong, vo hình viên trụ và cho vào giữa nếp. Một việc khác nữa, sau khi cho nhụy đậu vào bà nội lại dùng đũa gắp thịt ba chỉ bỏ vào nhân đậu để bánh có vị béo của thịt mỡ. Lá gói bánh được cuốn tròn, hai đầu lá bẽ quặt. Rồi một lớp lá nữa lại bao quanh đòn bánh. Khâu cuối cùng là cột bánh. Những sợi lạt được cột quanh theo bánh làm thành từng lóng, rất duyên dáng.
    Điều quan trọng nhất trong việc gói bánh là tuyệt đối bánh gói chặt và đòn bánh lăn thật tròn, nhất là lá gói xong phải kín, không để nước chui được vào đòn bánh.
    Phải nói là công việc gói bánh tét diễn ra suốt đêm và khi hoàn thành để đưa vào nồi, tôi đếm có đến 30 chục đòn bánh dài từ 30 đến 35 cm. Ngoài bánh tét, nội còn lo gói bánh chưng nữa. Gói bánh chưng đơn giản hơn vì có khuôn để cho nếp vào, cũng như bánh tét, nhân đậu xanh và thịt mỡ được cho vào giữa. Mấy lớp lá chuối quặp lại ôm lấy nếp nhưng vẫn theo hình vuông của khuôn bánh.
    Khi nồi bánh đã được đưa vào lò mà ngọn lửa làm bừng sáng cả gian nhà xưởng thì cũng là lúc tôi còn ngủ lăn quay trên giường do mất ngủ ngồi xem cả nhà gói bánh để rồi đêm giao thừa nồi bánh tét, bánh chưng đã được nấu xong kịp cúng.
    Tiếng pháo giao thừa nổ dòn dã đón năm mới cùng với niềm hân hoan của tôi: Mệ nội dúi cho tôi một chiếc bánh tày, là một loại bánh được gói nhỏ hình lép như một loại bánh tét thu nhỏ.
    Nội ơi! Đã 46 năm nội ra đi, và hơn nửa thế kỷ con không còn cơ hội ngồi bên cạnh nội quan sát nội gói bánh . chiều nay trời sương mù lạnh, những ngày cuối tháng chạp, con nhớ ngôi nhà mình tại Huế, nhớ nội, nhớ nồi bánh tét, nhớ cái xưởng làm của cha, cùng với ngọn lửa hồng bốc hơi bánh đêm ba mươi.
      
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2018 22:54:37 bởi Tuấn Nguyễn >
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2019 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9