

THÍCH ĐƯỢC ANH YÊU ÔM NGỦ
THÍCH
Thích làn khói trắng rộn lưng trời
Thích bếp nhà ai rực lửa khơi
Thích ngõ yêu kia khêu nến tỏ
Thích sân ái nọ thắp đèn ngời
Thích luôn mắt biếc sâu nào thỏa
Thích mãi môi hồng ngọt chẳng vơi
Thích dựa lưng chàng nhìn ngắm phố
Thích ai lặng lẽ mộng xa vời.
ĐƯỢC
Được cậu kề bên hóng gió trời
Được nhiều lắm nhé vạn trùng khơi
Được mơ áo cưới xe hoa rạng
Được ước cô dâu chú rể ngời
Được nắng đầu hè xua thấp thỏm
Được trăng cuối hạ đuổi chơi vơi
Được thêm một chút thôi mê đắm
Được nhớ nhiều hơn chỉ mộng vời.
ANH
Anh đừng giấu nữa trái tim ngời
Anh cứ âm thầm lệ có vơi
Anh thả khoan dung cùng mặt đất
Anh gieo đức độ sánh bầu trời
Anh à hạnh phúc cần năng dựng
Anh nhé yên bình phải thiết khơi
Anh hãy trao đi nồng khát vọng
Anh trông mộng thắm vẫy tay vời.
YÊU
Yêu chỉ riêng anh thấy tuyệt vời
Yêu nhiều dẫu kể lúc đầy vơi
Yêu cha dưỡng dục công như núi
Yêu mẹ cưu mang nghĩa tựa trời
Yêu mãi cây đa cầu ước thả
Yêu hoài bến nước vọng tình khơi
Yêu rồi bức họa đồng quê ấy
Yêu cả người ta ánh mắt ngời.
ÔM
Ôm say dẫu biết họ đâu vời
Ôm khát ai gần dạ chẳng vơi
Ôm mộng thầm yêu sương ủ núi
Ôm tim vụng nhớ gió theo trời
Ôm dù nguyệt thẹn luồn mây trốn
Ôm mặc hoa hờn dậy sóng khơi
Ôm khuyết bờ trăng cong cớn đợi
Ôm cho ái thỏa thắm xuân ngời.
NGỦ
Ngủ nhé trăng khuya đã gác trời
Ngủ rồi gió hát để sầu vơi
Ngủ đi tuổi trẻ qua nhà đợi
Ngủ lại mùa xuân đến cửa vời
Ngủ cứ thêu tình hồng rực dạ
Ngủ còn dệt mộng thắm nồng khơi
Ngủ cùng tớ nhỉ quàng chăn ái
Ngủ ghé sân yêu én nhạn ngời.
Ngược Miền Thương Nhớ – 07/03/2018