Tản văn -Có những người khóc lẻ loi - YÊU -

Tác giả Bài
Mầu Hoa Khế

  • Số bài : 264
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 15.07.2009
  • Trạng thái: offline
Tản văn -Có những người khóc lẻ loi - YÊU - 08.08.2018 23:45:44 (permalink)
Có những người khóc lẻ loi ...



Bắt đầu từ đâu ?! có lẻ từ một phút giây của định mệnh khi nàng nhìn thấy tấm hình của một người lính Việt Nam Cọng Hòa bị hoen mờ bởi thời gian . Đôi mắt dừng lại rồi nhìn chăm chú hơn , trong hình là một người lính có cái dáng dấp cao cao , cái vóc dáng lý tưởng trong rất nhiều những giấc mơ thiếu nữ . Người đàn ông có gương mặt không trội nổi lắm nhưng lại toát ra một sức lôi cuốn ngấm ngầm , nàng là người có biết qua chút ít kỷ thuật để có thể làm cho tấm hình mờ nhạt kia được rõ nét hơn . Sau vài phút chăm chú ngồi sửa đổi nàng cảm thấy thú vị khi nhìn tấm hình rồi bất chợt trong đầu như một màn ảnh đại vĩ tuyến tràn ùa về mang theo những mảnh vở của kí ức được chắp nối chớp nhoáng không đầu không đuôi giống như một khung cửu bị rối ren trong cái cảm giác thật lạ lùng , bỗng dưng trái tim đập nhanh hơn làm như đang thúc hối một điều gì đó thật mơ hồ ...


Người lính trong tấm hình kia nàng không thấy xa lạ , lục lại trí nhớ đang như một mớ hổn độn rồi tự hỏi , chắc chắn mình có gặp , nhất định là có gặp người đàn ông này trong một quá khứ xa khuất nào đó nhưng chưa thể nhớ ra . Nàng bắt đầu tò mò đi tìm hiểu một chút riêng tư trong căn nhà trên cái thế giới mà người ta cho là ảo .

Trước mắt nàng dội đập hình ảnh của một người đàn ông râu tóc bạc trắng ...nàng mở to đôi mắt ...là chàng đây sao ?! chàng , hình ảnh người lính năm xưa của một thời trai tráng mà nàng đang đắm đuối nhìn . Rồi hờ hững quay lưng rời đi với một tâm trạng bâng khuâng , nàng hoàn toàn không biết rõ gì hết về đời sống của người đàn ông luống tuổi đó , nàng chỉ cảm thấy thời gian thật quá tàn nhẫn đã cuốn trôi toàn bộ cái nét thanh xuân một thời nơi hình ảnh của ngườI lính mà nàng nhìn thấy .

Rồi với những sáng trưa chiều tối nàng vui vẻ đùa vui trong một nhóm bạn và thỉnh thoảng thấy người đàn ông đó để lại những lời comment nhẹ nhàng dễ thương và từ những comment đó đã đưa nàng quay lại căn nhà riêng tư của ngườI đó để ngồi tỉ mĩ đọc những dòng sinh hoạt và ngắm nhìn những bức hình được đưa lên . Vẫn những comment dịu dàng đùa vui có sự giới hạn cho thấy là một con người điềm đạm và được biết chàng là một võ sư , chàng học chương trình tiếng Pháp và mang cấp bậc trung úy của Việt Nam Cọng Hòa . Những chi tiết đó thật sự cuốn hút nàng bởi đó là những điều mà nàng hằng mơ mộng để tìm ở nơi đối tượng yêu thương ,cho nên nàng lại chăm chú nhìn người đàn ông râu tóc bạc trắng với một cảm giác thật gần gủi để rồi nàng ứa nước mắt khi nhìn thấy sự héo úa trên hình dáng và trong đôi mắt toát ra một tia nhìn buồn bã như còn lóng lánh những giọt nước mắt được ngăn giử lại trong cái vũng chứa đầy những thương đau . Người đàn ông đó đang có một đời sống thật lẻ loi , bất cần và như thể buông xuôi bởi lính tính nhạy bén đã cho nàng cảm nhận ra điều đó .


Ôi những người khóc lẻ loi ...trong Nửa Hồn Thương Đau của Phạm Đình Chương , nàng như nhìn ra mình đang chính là hình bóng người đàn ông đó ... ôi những ngườI khóc lẻ loi một mình ...Trong trái tim của nàng lại dâng lên một cảm xúc se thắt khi nhìn thấy những vết thâm đen dưới quầng mắt chàng , nàng bỗng dưng như một nhà khảo cổ đi tìm tòi và khám phá rồi bất chợt mĩm cười với ý nghĩ nếu như người đàn ông này rơi vào tình yêu thì nhất định hình dáng của người lính năm xưa sẽ quay trở về ngay tức khắc .

....


Ở một không gian xưa , một con đường xưa và một mái trường xưa . Nàng trong tà áo dài trắng tinh khôi của tuổi học trò và chàng , cậu nam sinh cũng sơ mi trắng với quần tây xanh . Mỗi ngày tan lớp chàng chưa vội về nhà để tìm một góc đường đứng ngắm nhìn theo những tà áo dài trắng hồn nhiên bay lượn đi qua trước mắt và nàng là một trong những cánh bướm trắng đó . Họ đã lướt qua đời nhau bởi cái màn u minh của đất trời che kín lại đôi mắt , họ như những chiếc lá cứ vậy mà cuốn xoay trong vũ trụ , họ phải trải qua một vòng tròn quá lớn nơi cõi trầm luân . Hai người là bản sao của nhau khi mà từ trong tiền kiếp đã bị đánh vỡ ra chia thành hai mảnh . Có phải đã tới lúc hai cái mảnh vở kia đã được sự ân sủng của thượng đề đưa tay vén bức màn u minh một màu đen tối cho họ tìm thấy lại nhau để được yêu thương thêm một lần nữa ?! ...


Mầu Hoa Khế
May-30-2018
 
 YÊU
 
Khi nàng ngồi giữa một ngày mà chung quanh hoàn toàn không có tiếng động , sự im lặng như nhấn chìm nàng vào một khoảng không gian êm ái giống như một chiếc lá úa vàng đang nổi trên mặt nước hồ thu , buông trôi thân xác , buông trôi mọi cảm xúc trong cuộc sống , buồn vui đau khổ và hạnh phúc. Nụ cười trên đôi môi nàng không hé mở mà mím lại như một sự sẳn sàng để dứt khoát ... ừ phải dứt khoát một cách triệt để .


Quay một vòng quá lớn cùng nỗi đau tê dại mà phận người không may mắn đã gánh chịu . Tất cả mọi thứ giờ đây phải mạnh dạn để hủy diệt trong cái trí nhớ nhỏ nhoi đã quá tộI nghiệp khi mà tháng ngày đang dần dà cạn kiệt . Nàng tự tay viết ra như một lời nguyền .Phải kết thúc mọi thứ , mọi niềm đam mê lạc thú đừng để biến thành một kẻ điên dại giữa bao người tỉnh táo .
Trong những lời khuyên của thế gian chữ " buông " nàng thấy ghét thậm tệ , người ra lời khuyên có chắc là đã cắn nỗi chữ " buông " ?! . Với nàng cứ để những si mê lầm lạc như những cái tát trời giáng vào mặt , tỉnh hay không thì cứ thế mà xuôi theo tự nhiên . Cho tới một ngày nàng đã mơ hồ trước mắt nàng là một cánh cổng hư vô . Nàng mở to đôi mắt với những ngấn lệ hoen mờ bỏ lại sau lưng những tiếng cười trong vắt như pha lê của một thời tuổi trẻ , bỏ lại những vết sẹo chằng chịt in dấu trong một trái tim mềm yếu đã lỗi nhịp không biết bao lần khi đón nhận những nỗi đau .


Bể trầm luân và con người cứ trầm mê luân phiên với những chuyển biến hình hài hợp tan ảo hóa khôn cùng . Nàng biến mình thành một làn khói mong manh đang từ từ tan loãng hay chỉ là một giọt sương khuya hèn mọn im nằm trên một đóa hoa dại bơ vơ bên đường , nàng đang tự mình thoát thai khi mà sự sống chưa hoàn toàn kết thúc . Bởi con đường đi tới sự lãng quên ... lãng quên nó không phải là một trò đùa như bàn tay sấp ngửa khi nỗi nhớ luôn là một sự cám dỗ đầy sự quyền năng ...

...


Và chàng đã xuất hiện không trên yên ngựa trắng như trong những giấc mơ thiếu nữ , mà xuất hiện với sự hoang dã bụi bặm với ánh mắt vô hồn như một con thú đang mang đầy thương tích nằm chờ chết , một cái chết đến thật nhẹ nhàng chấp nhận với nụ cười khinh bạc , và chính ở nơi cái dáng vẻ khinh bạc đó đã giử trái tim nàng dừng lại khi mà nàng như chiếc lá cuối cùng đang cố bám lấy sự quyết tâm thay đổi cho đời mình bằng một sự khép kín với nhân gian thì bỗng dưng bị cuốn lốc thật mạnh mẽ như một cơn bão .
Thế giới bắt đầu rộn ràng hơn thêm với âm thanh màu sắc . Cánh cổng hư vô đành khép lại cùng mọi lý lẻ nhân sinh mơ hồ khi mà tình yêu bắt đầu dâng hiến trọn vẹn ... tất cả chỉ là mới bắt đầu ...



Mầu Hoa Khế 
July 5 2018
 
 
 
 
 
#1
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9