TRANG THƠ NGUYỄN VĂN PHÚ
GIẾNG NƯỚC ĐẦU ĐÌNH Nguyễn Văn Phú . Phây (facebook) ơi, qua xứ Hải Dương, Cho tôi nhắn gửi tình thương quê mình. Quê mình làng Sãi đẹp xinh, Giếng làng in mãi bóng hình người xưa. . Bóng ai gánh nước sớm trưa Tạc vào đáy giếng, như vừa hôm qua. Để rồi mỗi bữa thăm nhà, Là tôi nhất định ghé qua giếng làng. . Ngẩn ngơ trong dạ xốn xang Mong sao nhìn thấy bóng nàng đâu đây; Trên vai quẩy gánh nước đầy Mồ hôi lăn nhẹ má hây hây cười ; . Giếng trong, trong vắt bao đời Dù đi đâu, vẫn nhắc tôi nhớ về ; Hải Dương tháng 2/2017 (P0422), đăng ngày 22/5/2022, Nguyễn Văn Phú r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 30.11.2022 09:42:47 bởi Phu Nguyen Van >
THĂM ĐẢO CORSE Nguyễn Văn Phú . Mây trắng bồng bềnh mây trắng bay, Trời xanh xanh ngắt tận chân mây Nhấp nhô như những hòn non bộ, Một dải nắng hồng thả ngất ngây. . Biển rộng mênh mông dưới cánh bay, Hai giờ, du khách thả hồn say Đến thăm Đảo Cooc (Corse) ngoài biển cả Cuộc sống thiên đường ở chốn đây. . Đảo Cooc là quê hương xuất thân Tướng tài xung trận mấy trăm lần, Chưa thua, chỉ biết giành chiến thắng Quân sự thiên tài Na-Pô-Leon (Napoléon). . Đảo Corse, Pháp 24-31/5/2022 (P0423), đăng ngày 2/6/2022 r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2023 00:41:30 bởi Phu Nguyen Van >
MỪNG «LIÊN HIỆP THI CA VIỆT NAM» TRÒN HAI TUỔI . Tám mươi (80) Hội văn thơ đất Việt Đã kết thành ; «LIÊN HIỆP THI CA - VIỆT NAM», của nước non nhà. Chỉ hai năm (2020-2022) đã trổ hoa đầy vườn. . Thi nhân của bốn phương tụ hội, Để cùng nhau tiếp nối cha anh. Chẳng mong xây lũy xây thành ; Chỉ mong tô đẹp, rạng danh nước nhà. . Hai năm trước dăm , ba, bẩy Hội, Mấy trang thơ mong đợi sum vầy Hai năm, hơn bẩy trăm ngày ; Trên tám mươi (80) Hội, về đây họp cùng. . Gửi lời chúc và mừng tất cả, Hội viên từ muôn ngả đường xa, Về đây xây dựng ngôi nhà Của chung, đất Việt nở hoa muôn đời. . Paris tháng 6/2022 (P0424), Nguyễn Văn Phú
PHẤN ĐẤU THÀNH "PHÓ THƯỜNG DÂN" Nguyễn văn Phú . Thế gian lắm "phó thường dân", Chả ai biết "trưởng" để phần cho ai? Người đời nói cấm có sai : "Muốn làm phó, phấn đấu hoài không xong". . Ấy là nói chuyện mấy ông Đã làm "quan trưởng", mới mong "phó" mà. Càng lên chức trọng cao xa, Thì càng mong "phó" lúc già thảnh thơi. . Mong sao: quan lúc hết thời; Được làm chức "phó" cuối đời bình an. Còn như bách tính vô vàn, Mấy ai đã được làm quan dưới trần. . Giỏi gì cũng “phó thường dân” Hoặc làm trợ lý, cũng gần bùn đen. Kể chi cái chức thấp quèn, Nhỉnh hơn thiên hạ, ai thèm nhắc tên. . Nếu "may" tìm được “người quen”, Đứng ra bảo lãnh bon chen quan trường. Thì trời mới rủ lòng thương, Ban cho mệnh phước, mở đường tiến thân. . Thế là được “đứng đầu dân”, Tha hồ đục khoét, khỏi cần so đo. Nhà xây rồi, lại xây to, Còn xây dinh thự để cho muôn đời. . Đồ dùng, sắm đủ hết rồi, Gửi tiền, tích trữ ở nơi an toàn. Đời sau thỏa sức cư nhàn Trăm năm con cháu giầu sang hơn người. . Ngẫm cho thế sự ở đời, Lừa dân thì dễ, lừa trời được chăng? Những thằng khốn nạn lăng nhăng; Làm sao tích đức, được bằng “phó dân” . Quan trường mới định rời chân Chưa làm được “phó”; lưới trần đã giăng. Ai hay Trời rộng đất bằng, “Quan trường” đâu của mấy thằng lưu manh. . Bắc thang lên tận trời xanh Hỏi sao chức “phó” để dành, không phân! Trời rằng: muôn sự ở dân; Quan tham nhũng nhiễu, ai cần chúng bay. . “Phó thường dân”, sống thẳng ngay, Tu nhân tích đức bao ngày chửa xong, Chúng mày, một lũ lông bông, Xun xoe, nịnh hót. Dân không muốn bầu. . Paris, 17/6:2022 (P0425), Nguyễn Văn Phú
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2023 00:43:41 bởi Phu Nguyen Van >
NGƯỜI GOM RÁC BÊN ĐƯỜNG Nguyễn văn Phú . Một cơn gió thổi bên đường Bao nhiêu lá rụng góc tường cuốn bay; Vỉa hè lá rụng kín đầy, Chỉ vài cơn gió hết ngay sạch rồi; . Nhưng không phải gió của trời, Gió này là của chính người lao công. Thổi từ cái máy đeo hông; Gom trăm đống lá mà không mệt người. . Theo sau, xe rác tới nơi, Chỉ vài phút ngoạm hết mười đống to. Dân tình sung sướng chẳng lo, Cảm ơn người giữ sạch cho phố phường. . Nghĩ về quê lại thấy thương, Bóng người em gái bên đường đẩy xe. Rác đầy chất đống vỉa hè Lá cây gom, chiếc chổi tre cũ mòn. . Ban ngày lo việc chồng con Tối chưa được nghỉ, phải còn thay ca. Vội vàng thu xếp việc nhà ; Đẩy xe, cầm chổi để ra quét đường. . Con ngoan nhìn mẹ thấy thương Lon ton em cũng ra đường phụ thêm. Mẹ còn quét đến tận đêm Chổi tre mòn lại mòn thêm mấy lần. Trời ban luật xuống dưới trần, Sao còn thiên vị để dân chạnh lòng. Người ta gom rác thong dong Còn mình mòn chổi, lưng còng suốt đêm. . Paris, 27/7/2022 (P0426) r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 02.09.2023 00:50:33 bởi Phu Nguyen Van >
MONG NGÀY GẶP MẶT HỘI HUNG Nguyễn văn Phú (Thân tặng các bạn Hội Hữu nghị Việt Nam Hungari, hẹn về gặp mặt 18-9-2022) . Du-Na (Duna) cùng với sông Hồng Ti-Xo (Tisza) kết với Mê Công bạn bè; Chúng mình có cả hai quê, Vẫn mong có dịp đi về hai nơi. . Mùa thu, tháng tám hai mươi (Augustus 20) Mùng hai tháng chín (Szeptember 2), mọi người gặp nhau; Đã thành thông lệ từ lâu Cách xa ngàn dăm, ở đâu cũng gần. . Năm nay lại có một lần Để người xưa được quây quần bên nhau. Kể gì học trước học sau, Tha hồ thỏa sức, chụm đầu cười vui. . Bao nhiêu kỷ niệm lâu rồi Bao nhiêu nhung nhớ của thời sinh viên Bao lần ai đã nhắc tên Bao năm ai đã lỡ quên ai rồi. . Gặp nhau chỉ có nụ cuời; Nỗi buồn tan biến cho người trẻ ra. Cảm ơn các bạn Hội ta Cho mình gặp hết bạn xa bạn gần. Mỗi năm giữ được một lần Cho người xưa lại quây quần bên nhau. . Paris, 14/8/2022 (P0427)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.10.2022 21:23:06 bởi Phu Nguyen Van >
IN THƠ TẶNG BẠN Nguyễn Văn Phú . Thơ tôi xuất bản ít thôi Dăm ba trăm cuốn, tặng người yêu thơ. Người thân mong ngóng đợi chờ Có cùng ý tưởng giấc mơ đời thường. . Tặng gia đình, tặng người thương, Tặng cho các bạn cùng trường, ngày xưa. Những người gần gũi sớm trưa Đói no chia sẻ, nắng mưa với mình. . Tặng cho các cháu học sinh Nhứng bài lịch sử nước mình vẻ vang. Tặng cho bạn hữu khắp làng Nhớ ngày thơ bé gọi sang chơi cùng. . Tặng cho bạn Hội Việt - Hung Tặng cho các bạn ở cùng cơ quan. Vượt bao vất vả gian nan Vẫn vui vẻ chắng phàn nàn so đo. . Vẫn mong nhiều sách tặng cho Tất tần tật bạn yêu thơ trên đời. Qua thơ gửi gắm đôi lời: Dòng thơ gói trọn tình tôi chân thành. .
Paris 9/2022 (P0428)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.10.2022 21:18:26 bởi Phu Nguyen Van >
GẶP MẶT HỘI KHOA PHÁP SƯ PHẠM 1970-1975 Nguyễn Văn Phú . Khoá mình găp măt hôm nay (2-10-2022) Để ta nhớ lại những ngày xa xưa. Bốn mươi năm đã có thừa. Bao nhiêu kỷ niệm như vừa hôm qua. Hôm nay tuổi đã xế tà Mà sao vẫn trẻ, như là sinh viên. .
Hà Nội, ngày 2/10/2022 (P0429), Nguyễn Văn Phú
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.10.2022 21:16:39 bởi Phu Nguyen Van >
GẶP MẶT BẠN HỘI VIỆT – HUNG Nguyễn văn Phú . Mấy năm chẳng được gặp nhau Con cô vid có kể đâu nghĩa tình ! Mấy năm nó cứ rập rình Dùng mưu, lập mẹo, bắt mình cách xa. . Mấy năm mới được thăm nhà Con cô vid chẳng làm ta cách lìa Hôm nay ta lại trở về Hội Hung lại gặp, có hề chi đâu ! . Thời gian xa cách đã lâu, Ai ngờ lại được chụm đầu cười vui. Bạn xưa mấy chục năm rồi Hôm nay sống lại cái thời trẻ trung. . Nhớ ngày mới học tiếng Hung Phát âm khó quá, lung tung thế nào. Vậy mà chả biết làm sao Hết năm dự bị, từ nào cũng thông. … Để rồi lòng vẫn ước mong Mỗi năm được gặp Hội Hung một lần. .
Hà Nội, 18-9-2022 (P0430), đăng ngày 3-10-2022
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.10.2022 21:10:23 bởi Phu Nguyen Van >
THĂM MÓNG CÁI QUẢNG NINH Nguyễn Văn Phú (Viết tặng 15 bạn khoa Pháp 1970-75) . Nửa thế kỷ trôi đi nhanh qúa, Chúng mình nay tuổi đã thất tuần. Đi thăm Móng Cái một lần Địa đầu Tổ quốc, cũng gần Tiên Yên. . Từ Hà Nội chạy liền mấy tiếng, Mới gần trưa đã đến nơi rồi. Trên xe ôn lại cái thời Cả mười lăm (15) đứa vào đời sinh viên. . Xin điểm lại họ tên ngày ấy, Năm mươi năm biết mấy nắng mưa. Dịp may, các bạn ngày xưa Nhớ về kỷ niệm, như vừa hôm qua. . Hiển Vinh Đón Trường Khoa, vừa đến Triệu Hồi Oanh Lộc Tuyến, cùng đi Hàng Bông gặp Thủy Bánh mì, Hạnh Hà Chung Thủy; làm gì cũng vui. . Chúc mừng các bạn của tôi Trở về ký ức một thời sinh viên. . Hà Nội, ngày 2/11/2022 (P0432), Nguyễn Văn Phú Ảnh chụp trước nhà bạn Hiển ngày 30/10/2022, Tiên Yên – Quảng Ninh: Hiển, Vinh (Bói), Đón, Trường (Chu), Khoa, Triệu, Hồi, Oanh, Lộc, Tuyến, Thủy (Bánh mì), Hạnh (Hồng), Hà, Chung, Thủy (Bảo Đại). Thứ tự từ trái qua phải trên ảnh: Vinh (bói), Tuyến, Hà, Hồi, Thủy (Bảo Đại), Thủy (Bánh mì), Oanh, Trường (Chu), Triệu, Hiển, Chung, Lộc, Đón, Hạnh (Hồng), Khoa.
<bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2022 20:02:46 bởi Phu Nguyen Van >
HẢI DƯƠNG QUÊ TÔI Nguyễn Văn Phú . Tôi trở về thăm quê Hải Dương, Trời thu xanh, đẹp những con đường Băng qua đồng lúa mầu xanh mướt. Kỷ niệm tràn về bao nhớ thương. . Nhớ lắm hôm nao buổi tựu trường Mùa thu tháng chín khắp quê hương, Đầu thôn vang tiếng cười con trẻ Quần áo xênh xang chật kín đường. . Vào những mùa xuân ở chốn này(1) Bác Hồ phát động: «Tết trồng cây» Cả làng vui vẻ vâng lời Bác Quốc lộ hôm nay bóng mát đầy(2). . Rồi những đêm trăng đập lúa mùa Sân phơi hợp tác thóc đầy kho Quê tôi tấp nập ngày thu hoạch. Tiền tuyến, tin về thắng trận to. . Tôi đã đi muôn vạn nẻo đường Nay về thăm mảnh đất quê hương Vẫn nghe tiếng vọng ngàn xưa lại: Anh dũng kiên cường đất Hải Dương . Hải Dương, mùa thu 2022 (P0433), Nguyễn Văn Phú r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.12.2022 14:55:25 bởi Phu Nguyen Van >
HAI CÂY CẦU CÙNG TÊN Ở QUÊ TÔI Nguyễn văn Phú .
Quê tôi có đến hai cầu Tên là “Cầu Sặt”, hai đầu làng tôi. Thượng nguồn cầu sắt cũ rồi, Do người Pháp dựng từ thời chiến tranh. . Hạ nguồn “Cầu Sặt” mới toanh Năm hai mười sáu (2016) khánh thành gần đây. Riêng tôi, tôi nhớ những ngày Cây cầu bằng sắt ở ngay đầu làng . Chiều nào tôi cũng rẽ sang Cánh đồng Xóm Cốc, đón nàng đi qua. Cứ nhìn thấy bóng từ xa Dáng người bé nhỏ, thế là tôi vui. . Bỗng dưng đã mấy hôm rồi, Em không xuất hiện để tôi buồn lòng. Suốt đêm thấp thỏm chờ mong Ngày mai nhât định gặp xong mới về ! . Bao năm tôi đã xa quê Hôm nay trở lại chân đê dốc cầu. Hỏi rằng, em ở nơi đâu ? Cầu thêm cây nữa, ở đầu bên kia. . Mình tôi đứng giữa hai bờ, Hai cây cầu vẫn hững hờ, lặng im. Biết đâu ngày ấy ai tìm Bóng người giấu ở trong tim một thời. Trên bờ sông quê làng Sãi, Hải Dương, tháng 12/2022 (P0435), Nguyễn Văn Phú
<bài viết được chỉnh sửa lúc 17.12.2022 14:43:04 bởi Phu Nguyen Van >
CHUYỆN ĐẶT TÊN CHO SÁU CHỊ EM TÔI Nguyễn Văn Phú . Chị em tôi có sáu người Lớn lên đi bốn phương trời cách xa Khi xưa còn bé ở nhà Xóm Trung, làng Sãi, xã là Vĩnh Tuy. . Lớn lên tất cả cùng đi Vào Nam ra bắc, kể gì xa xôi. Dù đi cuối biển góc trời. Con tim vẫn hướng về nơi cội nguồn. . Ông bà nội cũng trong thôn Theo nghề trồng trọt nhà nông mấy đời. Một chiều Nội ghé nhà tôi Trên hè gốc mít, Cụ ngồi chuyện vui. . Nội tôi đã ngoại bẩy mươi, Ngắm đàn cháu khoẻ, tươi cười hả hê. Thế rồi, trước lúc ra về Nội còn dặn lại, tôi nghe nhớ liền. . Người quê đói khổ liên miên. Nội mong con cháu lớn lên bằng người. Nói xong Cụ nhoẻn miệng cười: “HƯNG - THỊNH - PHÚ – QUÝ” cho đời đổi thay. . Chưa thôi, Cụ đọc tiếp ngay: Nếu thêm “BÁU – NGỌC”, đất này rạng danh. Bố tôi ghép sáu chữ thành: Tên con, sáu đứa; rất nhanh trong đầu. . Về sau mỗi lúc đến đâu Tôi đều muốn kể lại câu chuyện này. Dù cho cuộc sống hôm nay Chưa “hưng thịnh” lắm, cũng may mắn nhiều. . Suốt đời tôi nhớ những điều Ông tôi đã dạy buổi chiều, ngày xưa. . Làng Sãi, xã Vĩnh Tuy (nay đổi là xã Vĩnh Hưng), huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương. Tháng 12/2022 (P0436)
<bài viết được chỉnh sửa lúc 15.12.2022 10:20:57 bởi Phu Nguyen Van >
NGÔN TỪ TIẾNG VIỆT, NHẮC NHAU NHỚ DÙNG Nguyễn Văn Phú . Từ xưa, mỗi dịp cuối năm, Muôn người cùng gửi hàng trăm lời mừng. Khi nghe pháo nổ tưng bừng, Bao nhiêu lời đẹp họa cùng giai nhân. . Thiệp mừng "Cung chúc tân xuân" In trên lịch bán, xóm gần chợ xa. Khối người đọc chả hiểu ra, Nhưng không nói, sợ người ta chê mình. . Còn nhiều người khác thông minh Chọn từ đẹp nhất rồi rinh về nhà. Dịp may được thể tung ra Nào là "Hán cổ", nào là "Canh tân". . Tôi không "Cung chúc tân xuân" Lòng thành, tôi gửi bạn gần bạn xa: "Chúc cho tất cả mọi nhà, Bình yên, hạnh phúc!" Thế là tôi vui. . Tiếng ta đã có lâu rồi. Chỉ mong mọi người, gìn giữ phát huy. Ngôn từ tiếng Việt, lắm khi, Có nhiều cách nói, dễ đi vào lòng. . "Chúc mừng năm mới!" là xong. Ai ai cũng hiểu, cũng mong, cũng mừng. Khi giao tiếp với đám đông, Muốn nhiều người hiểu, phải dùng tiếng ta ! . Nhưng khi đón khách gần xa, Tiếng Anh, thế giới coi là tiếng chung. Chúng ta buộc phải theo cùng. Nếu ai chưa hiểu, cũng không trách gì. . Ngoài ra, cũng có lắm khi, Bạn bè ngày trước, cùng đi học về. Hoặc đồng nghiệp, hoặc cùng quê, Nói sao cũng hiểu, ai chê được mình. . Trách ai "Cố ý - vô tình", Muốn cho thiên hạ biết mình tinh thông, Dùng từ "Hán cổ" chẳng xong, Thành ra lẫn lộn, nửa ông nửa thằng. . Ghép từ hoa mỹ lằng nhằng, Đưa vào tiếng Việt, tưởng rằng văn minh. Hoá ra gây khó cho mình, Đọc xong, chả biết cái tình ở đâu. . Tết về xin nhắn một câu: "Ngôn từ tiếng Việt, nhắc nhau nhớ dùng !". Hà Nội, tháng 12/2022 (P0437), Nguyễn Văn Phú
TÂM SỰ CỦA HOA ĐÀO TRƯỚC TẾT Nguyễn Văn Phú . Gió mùa đông bắc lại về Trong khi ngày tháng cận kề mùa xuân Muôn loài đều muốn nhanh chân Cho mùa xuân đến càng gần càng vui. . Ông trời, chả biết ai xui, Mà cứ lững thững tiến lùi loanh quanh. Không cần vội, chẳng muốn nhanh Rét thêm mấy buổi, chúng đành phải theo. . Mấy tuần trước đã rét nhiều, Hoa đào phải vượt bao nhiêu đận rồi Nay còn có mấy ngày thôi Mong cho luật trời được chấp hành nghiêm. . Nếu trời cứ rét liên miên Đào em thui hết hoa phiền muôn dân. Tuy Thiên đình, chả thấy cần, Nhưng người hạ giới trăm lần cầu xin. . Hôm qua nhà Táo đã lên, Tâu trình mọi nhẽ, nhưng quên mục này. Cho nên buổi sáng hôm nay Gió mùa đông bấc về ngay kín đường. . Hoa đào nhìn cảnh mà thương Muôn dân vất vả ngày thường lao đao. Ông Trời chả biết làm sao Lại điều trận rét kéo vào hại thêm ? . Ngày 15/1/2023 (P0439). Ảnh minh hoạ tải mạng về r
<bài viết được chỉnh sửa lúc 19.01.2023 22:44:38 bởi Phu Nguyen Van >
Thống kê hiện tại
Hiện đang có 0 thành viên và 6 bạn đọc.
Kiểu: