NGUYỄN QUỐC VĂN/NHỮNG NGÔI MỘ CHỮ
Nguyễn Quốc Văn 10.09.2019 12:55:32 (permalink)
0
GIỚI THIỆU:

Nguyễn Quốc Văn sinh năm 1954, quê Nam Định, sống tại Sài Gòn, hội viên Hội Nhà văn Tp. Hồ Chí Minh. Tác phẩm chính: Thao thức nỗi niềm quê (tản văn) , Mùa hoa điệp vàng, Tro bụi, Đất vuông tròn, Chuyện của hồn ma (truyện ngắn), Nhớ cộng nhớ, Vẽ tuổi, Những ngôi mộ chữ (thơ)...

NGUYỄN QUỐC VĂN
Những ngôi mộ chữ

TỰA

Kẻ cố đắp ngôi mộ chữ
Nào hay tài bỏ đi rồi?
Người viết bằng tâm thiên cổ
Đức thơm lưu mãi muôn đời!

CHÂN DUNG

1. TẠ DUY ANH

Thiên thần không sám hối
Lão Khổ thì khổ rồi!
Mối chúa gặm bóng tối
Dư sụp cả bầu trời?

2. NGỌC ANH

Sáng kơ nia che ngực
Chiều kơ nia che lưng
Tin anh, em muốn khóc
Mẹ rỉ tai, bảo: đừng...

3. NGUYỄN SĨ BÁ

Thầy Bá chưa trẻ đã già
Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi !
Da mồi, tóc tựa mây trời
Sáu ba, thầy đã ra người ngàn năm !

Sinh thời thầy chẳng màng danh
Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười !
Sách dạy học trăm cuốn rồi
Nhà văn Xóm Chiếu muôn đời rưng rưng...

4. VŨ BẰNG

Thương ai thương nhớ mười hai
Yêu ai xuân nở nụ mai hai ời ời lần?
Món ngon miền Bắc, miền Nam
Vị thơm ngan ngát huơng văn Vũ Bằng?

5. NGUYỄN BÍNH

Nhớ phương Bắc, hành phương Nam
Chuyến tàu mình giã biệt mình sân ga !
Nhập vào bướm trắng, hồn hoa
Mùng tơi lục bát hóa ra thị thành...

Hoa chanh rụng trắng vườn chanh
Tương tư lỡ bước sang ngang đượm buồn !
Lái đò phận mỏng cánh chuồn
Rừng mơ ai hái tay vương nụ cười...

Cái đêm sao sáng trên trời
Một vì tinh tú tự rơi xuống đời !
Ba mươi tết ấy chơi vơi
Mồ côi mẹ lại mồ côi chính mình...

Ai về Thiện Vịnh hữu tình
Cỏ may Nguyễn Bính bám thành ngây thơ ?
Trong hơn cả những tiếng tơ
Lời quê đủ gói giấc mơ thi hào...

6. THU BỒN

Chim chơ-rao gọi là chim sáo
Hùng và Rin đã khuất lâu rồi
Nàng Sao cũng ra tù về núi
Những cả tin đều chết như người...

7. NAM CAO

Năm sáu tám đi học qua Đại Hoàng
Tôi đã gặp rất nhiều Lão Hạc
Thị Nở, Chí Phèo gầm trời nào cũng vậy
Đôi lúc nhủ thầm Chí trong máu mình đây!
Đôi lúc gượng cười thương tàu chuối lắt lay
Thương con cá dòng Châu Giang bơi ngược
Thương cái hĩm xót thằng cu thằng mõ
Cơm cặn canh thừa bữa đói bữa no...

Nhà văn ơi, Trần Hữu Tri - Nam Cao
Bá Kiến bây giờ ở đâu ông nhỉ?
Tôi nghe nói Bá giờ ra Hà Nội
Chán thì vào Phú Quốc cặp bồ chơi
Đời thay đổi nào mấy ai biết được
Làng thương ông nước mắt đẫm trang văn
Mía Nhân Hậu quê ông giờ còn đắng
Lá mía thì, tôi chắc, sắc hơn gươm!

8. VĂN CAO

Rượu núi
Cất ra Thiên Thai?
Sông Lô
Ủ bằng men lá?

Suối mơ
Chưng từ rượu biển?
Máu người
Chắt Tiến quân ca?

9. VŨ CAO

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Anh đến Phù Linh gặp núi Đôi.
Cỏ xanh chung thủy chờ làm vợ
Con chửa đầu thai đã mồ côi!

10. HOÀNG CẦM

Người đi tìm lá diêu bông
Bên kia sông Đuống mãi không thấy hình!
Phơi mưa khô nắng Thuận Thành
Gió diêu bông ở Ba Đình có không?

11. HOÀNG NHUẬN CẦM

Cầm ơi! Còn rượu không Cầm?
Dốc vò người vắt cạn nhầm be thơ?
Đôi bàn tay nói ngu ngơ
Lắc vuông xúc xắc ngỡ thu say tròn?

12. HUY CẬN

Các vị La Hán chùa Tây phương
Thấy anh tài Lạc nghĩ mà thương.
Lửa thiêng vũ trụ cao ngất ngưởng
Hạ xuống đoàn thuyền đánh cá. Xong!

13. PHÙNG CUNG

Người ta xem ngày ông lại ngắml đêm
Viết dạ ký rồi ngồi chờ nhật ngục
Con ngựa già bị người đời hạ nhục
Bút nhà văn đâu phải cái kim tiêm?

14. ĐOÀN VĂN CỪ

Phiên chợ tết mưa xuân bay ngày bé
Có con gà mào đỏ gáy te te
Có bà lão tóc thời gian trắng xóa
Cây đa già buông rợp bóng hồn quê...

Rũ hư danh về ẩn đời kẻ sĩ
Lấy Ngọc giang làm nước rửa tai mình
Như nông phu cày ruộng văn tả cảnh
Ông vẽ chiêm mùa ra những bức tranh...

15. NGUYỄN MINH CHÂU

Chèo thuyền mơ vượt biển khơi
Lái không đúng hướng lại bơi vào bờ?
Lão Khúng đã thả con bò
Con bò chê cỏ tự do bỏ về?

16. ĐỖ CHU

Hương cỏ mật đẫm phù sa
Tài hoa đến thế mới là tài hoa!
Tháng hai quan họ trồng cà
Mảnh vườn hoang vắng nở ra hoa hồng?

17. VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Say đi em, em đã lả chưa em?
Em vẫn khát đêm, uống thêm đèn
Khát buổi sớm mai, em uống mắt
Vắt thịt da anh, cắt cơn thèm...

18. TRẦN DẦN

Khóc chân trời
Không có bóng người bay
Khóc người bay
Một chân trời không có!

Qua nước mắt
Thấy rõ làng giữa phố
Hiểu mưa sa
Biết ướt những lá cờ...

19. NGUYỄN ANH DŨNG

Không có hai bà vợ
Đời yên tĩnh lạ thường?
Biên kịch như nghiệp chướng
Viết đủ nuôi vợ con?

20. KHƯƠNG HỮU DỤNG

Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
Đến chiều tắt ngấm ở trong thung.
Từ đêm mười chín Khương Hữu Dụng
Nhà thơ độc nhất: một câu thơ!

21. XUÂN DIỆU

Trước cách mạng,
Người gửi hương cho gió
Tắt nắng trời,
hoa hồng cắn vào môi
Vần vội vàng
căng ngực khí tự do
Xuân mơn mởn
điệu thi hào thơ mới!

Sau cách mạng,
xếp ải vần gạch ngói
Con đỉa khô mô đất
vắt vào thơ
Lời lốc cốc,
giọng mõ rao đầu ngõ
Văn bình dân
tung tẩy kiếp văn nô?

22. NGUYỄN DUY

Bầu trời vuông, đất cũng vuông
Tre xanh rũ ngọn xuống buồn nhân gian?
Bút mềm ngấm nhuệ khí dân
Chỉ mặt cướp đất toàn phần...là quan!

23. PHẠM DUY

Tôi yêu tiếng nước tôi
Tiếng nước tôi cuối trời
Tiếng nước tôi vời vợi
Tiếng nước tôi sáng ngời

Tiếng nước tôi cha hát
Tôi uống lời mẹ tôi
Tiếng nước tôi bản nhạc
Tiễn xuống mồ còn yêu...

24. PHẠM TIẾN DUẬT

Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Tóc hòa bình thắt trắng khăn tang?
Trường Sơn đông, Trường Sơn tây hái nắng
Hết mưa mùa chanh quả hóa vỏ chanh?

25. LÊ ĐẠT

Bóng chữ đổ xuống quan họ
Thu em cúc ướt lông mày
Cha bảo không làm thơ nữa
Đường nhân uống rượu vẫn say!

26. ANH ĐỨC

Tiểu thuyết nào cũng giống ký
Ta nhất định thắng, địch thua?
Đất đai giờ đắt hơn ngọc
Tư Hậu chẳng có tiền mua!

27. NGUYỄN KHOA ĐĂNG

Đời anh trăm nỗi éo le
Một thời nước mắt tái tê phận nhà
Cài hoa vào quá khứ xa
Đốt đồng ra khói cháy nhà Kiên Giang...

28. TRẦN ĐỘ

Xuống mộ còn yêu nước
Một người lính Cụ Hồ
Mơ hạnh phúc, dân chủ
Độc lập và tự do?

29. NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Ngủ ngon A-kai ơi!
Mẹ còn đi vác nước.
Chân mẹ đi chân đất,
Mặt trời địu trên lưng.
Mai này con còn khát
Nhớ tìm nguồn sông Hương...

30. BÙI GIÁNG

Thấy tỉnh chớ tưởng không điên
Thấy Bùi Giáng chớ ngỡ tiên nhà giời.
Sắc không không sắc trên đời
Câu thơ dài dại tạc người muôn năm?

31. NAM HÀ

Dẫu máu chảy thành sông, dẫu chất xương ra núi
Dẫu kẻ thù là Tây, là Tàu hay là Ta cũng vậy
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi! Việt Nam ơi!

32. TRẦN MẠNH HẢO

Hối lộ xã chín con gà
Được mặc áo lính rồi ra chiến trường?
Mặt trời vùi hố văn chương
Mượn tia chớp đất nhóm nguồn thơ ca?

Mở mắt chữ kẻ mù lòa
Gỡ ngu đần lũ tưởng là văn nhân?
Đếm chân rận bám trong chăn
Kết hôn cùng muỗi người đành ly thân?

Ngửa mặt cuốc phận làm dân
Lớn nhờ mu rạm đâu cần công kênh?
Mơ tiên nữ lấy được tiên
Đổ tình ái cháy ưu phiền vào thơ?

Sông Ninh từ bấy đến giờ
Văn xuôi thời thế chen thơ thế thời?
Viết chơi chơi cũng vì đời
Mắt ngông nghênh nở nụ cười Tú Xương?

33. THANH HẢI

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ anh dâng đời.
Thế mà lũ chúng nó
Xơi cả đất lẫn trời!

34. CHÍNH HỮU

Anh ngồi ngoài Hà Nội
Gác đèn trong Nghệ An
Lo lính tráng đi lạc
Treo đầu súng vầng trăng...

35.THUẬN HỮU

Mình anh có phút xao lòng
Người yêu cũ với đèo bòng gần xa?
Vòng từ Đà Nẵng vòng ra
Vòng lên báo Đảng gọi là Nhân Dân...

36. TỐ HỮU

Việt Nam ơi! Máu và hoa
Nam bình mây Huế xô ra chiến trường?
Ru con gió lộng thiên đường
Đỉnh cao muôn trượng xót thương Tiên Điền?

Đầu đàn của những cánh chim
Văn chương Việt Bắc mưa ngàn nắng hanh?
Tiếng đàn giã khúc biệt quan
Điệu dân lành bật nhịp nam ai buồn?

37. TRƯƠNG NAM HƯƠNG

Nhận gần chục giải thưởng
Vì thơ đúng lập trường
Tuổi hai mươi xanh cỏ
Xanh như Trương Nam Hương

38. DƯƠNG HƯỚNG

Về quê ra bến không chồng tắm
Dưới chín tầng trời chỉ nước sông.
Yêu nhau thì tội người yêu lắm!
Khăn trắng chít lên bến chết chồng...

39. ĐỖ HOÀNG

Dịch thơ Việt ra Việt
Nước Nam có Đỗ Hoàng!
Chuyện lạ này có thiệt
Dịch hay hơn nguyên văn?

40. TÔ HOÀI

Vợ chồng A Phủ còn ở bản
Mười năm o Chuột đã đi xa?
Cát bụi chân ai mờ bước gió
Dế mèn đi bụi ở Nghĩa Đô?

41. NGUYÊN HỒNG

Trẻ mồ côi rời Nam Định
Tàu hỏa lăn qua Hải Phòng
Hóa thành cha đẻ Tám Bính
Có con rể Năm Sài Gòn...

Cửa biển ăn gió nói sóng
Đói trắng mắt thời ấu thơ!
Rét cắt áo da Yên Thế
Rượu cách mạng cay Nguyên Hồng?

42. SÓNG HỒNG

Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
Xoay mãi nhà to hóa mái lều
Cường quyền phá nát, sinh sâu bọ
Yêu nước thế nào mới là yêu?

43. VŨ HỒNG

Khách đà tới mép bến sông
Bến Tre đã thấy Vũ Hồng thò ra.
Tiếng chuông trôi trên sông à,
Một ly vui uống mười ba ly buồn...

44. HOÀNG NGỌC HIẾN

Nền giáo dục phải đạo
Đúc nên người nghĩa nhân...
Thời văn chương chính trị
Viết để ma mị dân?

45. NGUYỄN KHẢI

Sinh ra ở phố Hàng Nâu
Tóc không chịu bạc cái mầu Tú Xương
Mặc áo lính bút văn chương
Tấm gương nổi tiếng tìm đường không ra

Thánh thần con lẫn với cha
Bao nhiêu mùa lạc nở ra hoa cà
Chuyện người ta lạ chuyện nhà
Chuyện non, chuyện nước đêm ba mươi buồn

Văn chương ở cuối con đường
Có quê hương vẫn tha hương phận người
Luận đời lịch lãm nụ cười
Bao nhiêu nhốn nháo thế thời phô ra

Thoát từ bão tố phong ba
Phủi sạch bụi chữđể là mình thôi
Chết mới tìm thấy cái tôi
Khuyên đàn em chớ thành người viết văn...

46. MA VĂN KHÁNG

Không giá thú vẫn cứ làm đám cưới
Chán làm người có thể hóa thành ma?
Mùa lá rụng manh áo vườn rách rưới
Vá đào hoa kim chỉ mấy đàn bà?

47. TRẦN ĐĂNG KHOA

Đá lên trời quả bóng
Ló vầng trăng thần đồng.
Sân bé hơn biển cả
Trẻ viết hay hơn già...

48. NGUYỄN NGỌC KÝ

Tôi đi học, tôi đọc bằng mắt
Tôi đi học, tôi viết bằng chân
Được phong nhà giáo ưu tú thật
Tôi tự dạy tôi thành nhà văn...

49. GIANG NAM

Quê hương ngày xưa đi học
Mang linh hồn của em tôi
Quê hương đời người ở lại
Bước chân qua gió thế thời...

50. SƠN NAM

Hương rừng Cà Mau thơm dìu dịu
Chim quyên xuống đất, trái đước rơi
Con thuyền ba lá nơi đất mũi
Nam bộ Sơn Nam đứng giữa trời...

51. BẢO NINH

Buồn gì hơn mẹ giỗ con
Giữa trời cao, biển dập dờn biếc xanh?
Buồn gì hơn nỗi chiến tranh
Đầu rơi máu chảy xếp thành Bảo Ninh?

52. TRẦN MAI NINH

Ông không
"Đen như mực
Đặc thành keo
Tròn một củ,
Mặt rẹt một đường gươm"...

Nhưng tay ông mài gió Tuy Hòa sắc
Mắt Nha Trang gắn mi nắng đô thành
Ngã xuống cát dựng vần thơ đứng thẳng
Trần Mai Ninh - bậc tráng sĩ hào hoa!

53. NGUYÊN NGỌC

Đường chúng ta đi giờ cỏ mọc
Rừng xà nu cháy tắt cuối ngày?
Khổ thân ông quá, ông Nguyên Ngọc!
Đất nước đứng lên chẳng giống ai?

Thấp bé, nhẹ cân, bạc cả tóc
May mà ngọc sáng vẫn còn nguyên!
Để dân trong tim, nước trong óc
Bút sắc ở tâm sóng lật thuyền...

54. LÂM HUY NHUẬN

Từ thung lũng những tiếng chim
Đến chiều có thật chưa tìm thấy ta.
Đổ vào rồi lại rót ra
Hướng nhà tốt nhất là nhà hướng nam?

55. TRẦN ĐỒNG MINH

Hết chuyện trường tôi đến lớp tôi
Hoa ban in dấu đỏ một thời
Dạy học, viết văn trong mát suối
Trắng một đám mây ẩn cuối trời...

56.TRẦN NHUẬN MINH

Thím Hai Vui vừa nói lời từ biệt
Đã dặn con nhớ đọc lại Nguyễn Du.
Cho ta hỏi chờ em, em có đến
Cỏ mềm kia cứng hơn tóc nhà thơ...

57. THÉP MỚI

Tre giữ làng giữ nước
Tre dựng mái nhà gianh
Cối xay tre nặng nhọc
Xay qua thời hòa bình...

Người là lũy tre xanh
Lũy thép che Tổ Quốc!
Sao trẻ con không được
Học tre từ thưở măng?

58. THẠCH LAM

Kể đời hai đứa trẻ
Cho gió đầu mùa nghe
Truyện như không cốt chuyện
Ga thu vàng tái tê...

59. KIM LÂN

Nhặt được vợ gọi chệch đi vợ nhặt
Ngụ xóm tản cư vẫn cứ yêu làng.
Chó xấu xí đâu phải con xấu nhất
Khi đem so với đầy tớ nhân dân...

60. VĂN LÊ

Ơi... tiếng gọi bò thống thiết
Gãy ngang cả ngọn rừng lau!
Sau tiếng gọi bò anh viết
Gửi thi đâu cũng giải cao...

61. LƯU TRỌNG LƯ

Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô
Thôi viết thơ thì hát
Thì về làm vườn nhân...

62. LÊ LỰU

Phía sau anh là cả thời xa vắng
Giang Văn Sài ma quỷ hút tủy anh.
Người cầm súng vừa đi qua thời loạn
Gã dở hơi tự nhiên có hai nhà...

63. HỮU LOAN

Màu tím hoa sim thành màu máu
Tím biền biệt mãi héo đời ông...
Ai ra lệnh cấm chồng khóc vợ
Góa bụa cũng không được khóc chồng?

64. THÁI THĂNG LONG

Thơ anh lấp lánh nhạc trời
Câu thơ thắp lửa kiếp người gió mưa
Thời gian ai thiếu ai thừa
Ăn xin một chút gom vừa thành thơ...
Giấu hồn trong cái ngu ngơ
Vần thơ khi tỏ khi mờ nước non
Cuộc chơi với nỗi cô đơn
Đường riêng một lối người còn mắt xanh...

65. PHÙNG GIA LỘC

Trốn kĩ trong quan tài
Thóc vẫn cứ bị bắt !
Bà lão rơi nước mắt
Mai chết lấy gì xay?

Đêm ấy hôm gì nhỉ?
Phùng Gia Lộc, chạy đi!
Mai thằng Hòa moi mắt
Chặt cụt hai tay mày...

66. PHÙNG QUÁN

Tuổi thơ dữ dội quá
Lớn vượt Côn Đảo về
Trung niên ngồi câu cá
Đi vào rồi đi ra...

67. ĐỖ TRUNG QUÂN

Quê hương là chùm khế ngọt
Mẹ ta trả nhớ về không
Quê hương cá bơi, chim hót
Con bán biển trời để ăn

68. PHÚ QUANG

Kia là Hàng Đào, còn đây Hàng Than
Cửa Bắc, cửa Nam, Ba Đình, Hàng Cỏ...
Hà Nội tháng mười sẽ thôi trở gió
Khúc thu tàn chưa xao xác Phú Quang?

69. XUÂN QUỲNH

Người đến từ mùa thu cũ
Lặn vào hoa cúc bao giờ
Để thuyền vắng khơi rạn vỡ
Sóng xô thức cả trong mơ...

70. BẾ KIẾN QUỐC

Anh hát trồng cây đợi thu về
Dòng sông líu ríu níu chân trai
Thân tâm văn nghệ đời kiến quốc
Người đợi chờ người hái nhành mai...

71. BÙI MINH QUỐC

Đường lên Tây bắc cheo leo lắm
Lòng đất mênh mông mẹ đào hầm...
Chao ôi! Hạnh phúc vị máu mặn
Mây Đà Lạt trắng bạc đầu trai?

72. VŨ TRỌNG PHỤNG

Ông ho ra số đỏ
Ông khạc ra thằng Xuân
Bây giờ còn nhí nhố
Ngoài đời và trong văn

Nhổ vào sư gõ mõ
Buôn thánh cùng bán thần,
Lũ lòng đen vỏ đỏ
Bán nước và hại dân

Thế thời ngày giông tố
Làm đĩ như lấy tây,
Nhà ái quốc vĩ đại
Đu dây như tấu hài!

73. THANG NGỌC PHO

Bắc thang ngọc hỏi bác Pho:
- Ông giời si gái dại khờ vì ai?
- Ông giời hám gái mê giai
Ta không dại gái, ham vài bài thơ!
Đây bài má mịn lông tơ
Kia bài mắt liếc, dạ ngơ ngẩn tình.
Em chưa hộ khẩu Linh Đàm
Tim ta có đủ chín ngăn dự phòng...

74. ĐẶNG THẾ PHONG

Xót con thuyền không bến
Giọt thu thánh thót rơi
Đêm thu vàng Nam Định
Lá trút bay cuối trời...

75. VIỆT PHƯƠNG

Không có cửa làm sao mở cửa?
Có cửa mở rồi ta đi đâu?
Liên Xô, Trung Quốc đang tróc nợ!
Gõ cửa cờ hoa, bỏ đối đầu?

76. VŨ QUẦN PHƯƠNG

Nhắm mắt vẫn ra biển
Mở mi là thấy em
Thành tro cũng không sợ
Mổ được cả bụng thơ

77. HOÀI THANH

Tuyệt tác Thi nhân Việt Nam
Lời lời châu ngọc như làm bằng thơ?
Dòng dòng thanh hạc tiếng tơ
Bao nhiêu trang bấy miếu thờ tài năng?

Bút hoa cuộc thế xoay vần
Đảo điên văn thánh thơ thần còn đâu?
Vuốt râu ngợi tướng khen hầu
Sách đem cân ký bởi đâu thật mình?

Phê bình tố giác đấu tranh
Khuôn văn chương đúc theo hình mẫu chung?
Tâm thay đen trắng tận cùng
Tài con hát khéo cũng không lại trời!

78. NGUYỄN TRỌNG TÂN

Tiến sĩ mới ló về làng
Phù Phong phát lộ áng văn đất cười
Trang gia phả viết bằng vôi
Buồm đò chiều bạc phơi thời dại khôn...

79. BÙI NGỌC TẤN

Nghe nói mình có tội
Cái tội dám làm người
Chưa tập làm lãnh tụ
Đã được chăn kiến rồi!

80. NGUYỄN MINH TÂM

Cãi cho Thị Mầu thành thật
Nước mắt cất thành nước mưa
Lời ru thầm ướt tóc đất
Lẽ phải kiện đâu cũng thua

81. THÂM TÂM

Đưa người ta không đưa qua sông
Tráng sĩ một đi không trở lại
Ta đoán ngày mai biển đầy sóng
Vợ trẻ, mẹ già xin đừng mong!

82. NGUYỄN TUÂN

Vang bóng một thời đi lái đò
Tàn đèn dầu lạc tối đường vui...
Ngang ngạnh ngông nghênh mà biết sợ
Gió lặng trời yên tới ngàn thu?

83. NGUYỄN MẠNH TUẤN

Đứng trước biển chỉ thấy cù lao tràm
Hoàng Sa, Trường Sa, nhà giàn xa thẳm...
Ôi nhà văn của một thời hoành tráng
Có lẽ nào chìm giữa khúc hát rong?

84. TRẦN QUỐC TOÀN

Học từ trong bụng mẹ
Nọc mình thưởng trăm roi
Viết đơn lên cát trắng
Trẻ con xem cả đời...

85. THANH TÙNG

Rượu thuốc bắc của người ta
Ngâm dao vào rượu chắt ra Thanh Tùng.
Hồn Nam Định thơ Hải Phòng
Bạn bè bốn biển ăn đong nụ cười.
Khắc Thời hoa đỏ lên trời
Hát về Hà Nội mấy lời. Rồi đi...

86. NGUYỄN NGỌC TƯ

Cánh đồng bất tận Cà Mau
Người yêu người trả cho nhau hận thù?
Ngọc Tư ơi, Nguyễn Ngọc Tư
Ngọn đèn không tắt chết từ khi sinh!

87. HÀN MẶC TỬ

Tôi nhớ ngày xưa tôi mười sáu
Người bán cho tôi một mảnh trăng?
Trên cành liễu rủ trăng thiếu nữ
Sóng soãi nằm nghiêng ngủ ngon lành?

Từ đấy tôi đi mọi nẻo đường
Linh hồn tóc liễu gái quê vương?
Em có mua trăng tôi bán lại
Cả trăng Vỹ Dạ gió lắt lay?

Ánh trăng vàng lắm, vàng như nắng
Như thể nhụy sen ở thiên đường?
Dấu chân trắng quá trên cát trắng
Tôi bén duyên mơ với họ Hàn...

Giời sai Hàn xuống để làm người
Viết giọng thơ điên thức tỉnh mê?
Hai tám mùa xuân thuyền trăng thức
Thiên giới buồm giăng, nở nụ cười...

88. NGUYỄN VŨ TIỀM

Anh đi tìm mật mã thơ
Thấy minh triết đất ất ơ trên đầu?
Tài hoa thương nhớ xưa sau
Câu thơ chưa viết là câu để đời?

89.TRẦN ĐỨC THẢO

Đi tìm hình hài tự do
Linh hồn dân chủ ở bờ bến xa.
Duy vật biện chứng bao la
Đời người hiền triết: địch, ta vô thường!

90. LÊ VĂN THẢO

Chuyện kể ông cá hô
Đêm Tháp Mười câu cá
Mở nút chuyện khá lạ
Con cá là cơn giông!

91. NGUYỄN ĐỨC THỌ

Dấu chân tiên anh dẫm
Bỏ nhà lên rú nằm
Đụ vào vòng không cấm
Tiên sư thằng Nghệ An!

92. TRẦN HỮU THUNG

Cạn mười ba ly quốc lủi
Ngài rủ đi thăm lúa không?
Rồi ngài mừng mừng tủi tủi
Dép mày tao đi đứt rồi...

93. TRẦN VĂN THỦY

Hà Nội trong mắt ai
Có còn chuyện tử tế?
Người Nam Định vẫn thế
Không làm phim dông dài!

94. NGUYỄN THI

Người mẹ cầm súng, anh cầm bút
Riêng những đứa con tự chăm mình.
Còn cái lai quần mẹ cũng đánh
Con mẹ mai sau ở Ba Đình!

95. NGUYỄN ĐÌNH THI

Rũ bùn đen đứng dậy
Nước Việt Nam sáng ngời!
Hát vang diệt phát xít
Lá đỏ rơi cuối trời?

96. NGUYỄN HUY THIỆP

Không phải tướng về hưu
Mà tay cầm kiếm sắc.
Muối của rừng mặn chát
Đủ đánh thức đàn cừu!

97. HỮU THỈNH

Thơ anh như xích xe tăng
Ầm ầm chạy về thành phố
Anh nhuộm tím chiều sóng vỗ
Vắt mây mùa hạ sang thu...

98. HOÀNG TRUNG THÔNG

Anh làm chủ nhiệm đã mấy năm
Cỏ hại lúa cao lút vườn văn?
Sỏi đá hoang vu cơm sỏi đá
Bàn tay tự xé chính mình ăn!

99. NGUYỄN TRƯỜNG

Khai khẩu mộng đế vương
Đi qua thời áo trắng
Tâm linh giấu dưới giếng
Múc gầu yêu Nguyễn Trường

100. NGUYỄN KHẮC TRƯỜNG

Si tình con hạ nhục cha
Hận thù người dám làm ma giữa làng!
Vì mảnh đất biết để tang
Nguyễn Khắc Trường đọc cho Quềnh viết văn?

101. XUÂN SÁCH

Đội du kích thiếu niên Đình Bảng
Chẳng thể nào đoán ông họa chân dung.
Ông vẽ mãi, vẫn chỉ hình súng đạn
Nét cuối cùng, may quá, mặt nhà văn!

102. NGUYỄN QUANG SÁNG

Ông viết giống cậu du kích
Giương súng trường dọa trực thăng
Đù tía nó súng hết đạn
Không mày thôi gặp ông bà!

Giống như kẻ lái trực thăng
Ông viết lúc không đạn bắn
Gã khăn rằn cười ha hả
Vạch chim đái vọt lên trời!

Ông viết như tay dân chơi
Rượu đế nhậu với chuối rán
Bút Nam Bộ thường dư mực
Nhiều em được chết nhớ đời!

103. TRỊNH CÔNG SƠN

Yêu nhau sỏi đá lăn lóc
Một cõi đi về thương đau
Nghe nhạc anh buồn muốn khóc
Nhân gian ai trọc cả đầu

104. ĐINH THỊ THU VÂN

Cuối con đường em mất áo người yêu
Ru mình mãi mình vẫn ra phận cỏ
Khóc ngày mai cái gì thừa cũng thiếu
Những câu thơ em viết mất linh hồn...

105. GIÁNG VÂN

Vẽ linh hồn quệt mắt môi
Vẽ chim sải cánh từng đôi ra trời
Vẽ sông thăm thẳm lòng người
Con thuyền lẻ điểm lẽ đời mênh mông...

Chòm râu lộ kẻ gian hùng
Mảnh mai e ấp thẹn thùng mĩ nhân
Sẹo thời gian chấm tháng năm
Phết ngang nguệch ngoạc xót thân phận người !

Hoa sen em vẽ biết cười
Lưu hương cái mẫu héo mười năm qua!
Sao thơ chưa trẻ đã già
Khung tranh xô lệch mái nhà đơn thân?

Giáng Vân ơi hỡi Giáng Vân!
Trắng mây sa xuống cõi trần có xanh?
Kiếp đàn bà lạc vào tranh
Sắc mầu loang lổ mong manh vui buồn...

106. LƯU QUANG VŨ

Ông hồn Trương Ba, ông da hàng thịt
Chắc chắn rồi, ông không phải cha tôi!
Tôi và chúng ta hình như đều có lỗi
Khi ta chẳng tin ai lại tin ở hoa hồng?

107. PHAN VŨ

Em ơi, Sài Gòn - phố
Mưa lên bong bóng phập phồng
Có một cánh ô không nhớ nổi người
Lấy thơ che gió

Em ơi Hà Nội - phố
Mồ côi từng con ngõ nhỏ
Mùa thu

Ông sẽ đi đâu? Về đâu? Phan Vũ
Hà Nội thực và hư

108. CHẾ LAN VIÊN

Mười sáu tuổi động thánh thần
Điêu tàn Hời khóc điêu tàn An Nam?
Tổ quốc đẹp thế này chăng
Binh đao lửa khói Bạch Đằng, Đống Đa?
Chân quê lấm quện phù sa
Ai đi đất cũng hóa ra tâm hồn!
Đầu thai dưới lá cờ hồng
Cuối đời trở gió cảo thơm lẽ trời?

109. BÙI CHÍ VINH

Sinh nghi thì nghi cả mình
Tổ cha bọn tàu xâm lược!
Nếu chúng mày đến cướp nước
Cầm súng đầu tiên - Bùi Chí Vinh!

110. TỰ HỌA

Mùa hoa điệp vàng tôi vào Nam
Thao thức nỗi niềm quê đất vuông tròn
Nhớ cộng nhớ nhóm từ tro bụi
Vẽ tuổi người trên mộ chữ văn nhân...

KẾT

Ai ở trên mộ, ai dưới mộ
Ai sóng thần dâng, ai bão nổi?
Ai còn bên ta, ai đi xa
Ai đã thân quen, ai vẫn lạ?

Còn bao chân dung cuộc đời
Thẹn mình tài mọn nên lời chưa ra
Xót người bẩy, thương mình ba
Ai mà không có ngày ra mộ mình?






NGUYỄN QUỐC VĂN
Những ngôi mộ chữ

TỰA

Kẻ cố đắp ngôi mộ chữ
Nào hay tài bỏ đi rồi?
Người viết bằng tâm thiên cổ
Đức thơm lưu mãi muôn đời!

CHÂN DUNG

1. TẠ DUY ANH

Thiên thần không sám hối
Lão Khổ thì khổ rồi!
Mối chúa gặm bóng tối
Dư sụp cả bầu trời?

2. NGỌC ANH

Sáng kơ nia che ngực
Chiều kơ nia che lưng
Tin anh, em muốn khóc
Mẹ rỉ tai, bảo: đừng...

3. NGUYỄN SĨ BÁ

Thầy Bá chưa trẻ đã già
Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi !
Da mồi, tóc tựa mây trời
Sáu ba, thầy đã ra người ngàn năm !

Sinh thời thầy chẳng màng danh
Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười !
Sách dạy học trăm cuốn rồi
Nhà văn Xóm Chiếu muôn đời rưng rưng...

4. VŨ BẰNG

Thương ai thương nhớ mười hai
Yêu ai xuân nở nụ mai hai ời ời lần?
Món ngon miền Bắc, miền Nam
Vị thơm ngan ngát huơng văn Vũ Bằng?

5. NGUYỄN BÍNH

Nhớ phương Bắc, hành phương Nam
Chuyến tàu mình giã biệt mình sân ga !
Nhập vào bướm trắng, hồn hoa
Mùng tơi lục bát hóa ra thị thành...

Hoa chanh rụng trắng vườn chanh
Tương tư lỡ bước sang ngang đượm buồn !
Lái đò phận mỏng cánh chuồn
Rừng mơ ai hái tay vương nụ cười...

Cái đêm sao sáng trên trời
Một vì tinh tú tự rơi xuống đời !
Ba mươi tết ấy chơi vơi
Mồ côi mẹ lại mồ côi chính mình...

Ai về Thiện Vịnh hữu tình
Cỏ may Nguyễn Bính bám thành ngây thơ ?
Trong hơn cả những tiếng tơ
Lời quê đủ gói giấc mơ thi hào...

6. THU BỒN

Chim chơ-rao gọi là chim sáo
Hùng và Rin đã khuất lâu rồi
Nàng Sao cũng ra tù về núi
Những cả tin đều chết như người...

7. NAM CAO

Năm sáu tám đi học qua Đại Hoàng
Tôi đã gặp rất nhiều Lão Hạc
Thị Nở, Chí Phèo gầm trời nào cũng vậy
Đôi lúc nhủ thầm Chí trong máu mình đây!
Đôi lúc gượng cười thương tàu chuối lắt lay
Thương con cá dòng Châu Giang bơi ngược
Thương cái hĩm xót thằng cu thằng mõ
Cơm cặn canh thừa bữa đói bữa no...

Nhà văn ơi, Trần Hữu Tri - Nam Cao
Bá Kiến bây giờ ở đâu ông nhỉ?
Tôi nghe nói Bá giờ ra Hà Nội
Chán thì vào Phú Quốc cặp bồ chơi
Đời thay đổi nào mấy ai biết được
Làng thương ông nước mắt đẫm trang văn
Mía Nhân Hậu quê ông giờ còn đắng
Lá mía thì, tôi chắc, sắc hơn gươm!

8. VĂN CAO

Rượu núi
Cất ra Thiên Thai?
Sông Lô
Ủ bằng men lá?

Suối mơ
Chưng từ rượu biển?
Máu người
Chắt Tiến quân ca?

9. VŨ CAO

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Anh đến Phù Linh gặp núi Đôi.
Cỏ xanh chung thủy chờ làm vợ
Con chửa đầu thai đã mồ côi!

10. HOÀNG CẦM

Người đi tìm lá diêu bông
Bên kia sông Đuống mãi không thấy hình!
Phơi mưa khô nắng Thuận Thành
Gió diêu bông ở Ba Đình có không?

11. HOÀNG NHUẬN CẦM

Cầm ơi! Còn rượu không Cầm?
Dốc vò người vắt cạn nhầm be thơ?
Đôi bàn tay nói ngu ngơ
Lắc vuông xúc xắc ngỡ thu say tròn?

12. HUY CẬN

Các vị La Hán chùa Tây phương
Thấy anh tài Lạc nghĩ mà thương.
Lửa thiêng vũ trụ cao ngất ngưởng
Hạ xuống đoàn thuyền đánh cá. Xong!

13. PHÙNG CUNG

Người ta xem ngày ông lại ngắml đêm
Viết dạ ký rồi ngồi chờ nhật ngục
Con ngựa già bị người đời hạ nhục
Bút nhà văn đâu phải cái kim tiêm?

14. ĐOÀN VĂN CỪ

Phiên chợ tết mưa xuân bay ngày bé
Có con gà mào đỏ gáy te te
Có bà lão tóc thời gian trắng xóa
Cây đa già buông rợp bóng hồn quê...

Rũ hư danh về ẩn đời kẻ sĩ
Lấy Ngọc giang làm nước rửa tai mình
Như nông phu cày ruộng văn tả cảnh
Ông vẽ chiêm mùa ra những bức tranh...

15. NGUYỄN MINH CHÂU

Chèo thuyền mơ vượt biển khơi
Lái không đúng hướng lại bơi vào bờ?
Lão Khúng đã thả con bò
Con bò chê cỏ tự do bỏ về?

16. ĐỖ CHU

Hương cỏ mật đẫm phù sa
Tài hoa đến thế mới là tài hoa!
Tháng hai quan họ trồng cà
Mảnh vườn hoang vắng nở ra hoa hồng?

17. VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Say đi em, em đã lả chưa em?
Em vẫn khát đêm, uống thêm đèn
Khát buổi sớm mai, em uống mắt
Vắt thịt da anh, cắt cơn thèm...

18. TRẦN DẦN

Khóc chân trời
Không có bóng người bay
Khóc người bay
Một chân trời không có!

Qua nước mắt
Thấy rõ làng giữa phố
Hiểu mưa sa
Biết ướt những lá cờ...

19. NGUYỄN ANH DŨNG

Không có hai bà vợ
Đời yên tĩnh lạ thường?
Biên kịch như nghiệp chướng
Viết đủ nuôi vợ con?

20. KHƯƠNG HỮU DỤNG

Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
Đến chiều tắt ngấm ở trong thung.
Từ đêm mười chín Khương Hữu Dụng
Nhà thơ độc nhất: một câu thơ!

21. XUÂN DIỆU

Trước cách mạng,
Người gửi hương cho gió
Tắt nắng trời,
hoa hồng cắn vào môi
Vần vội vàng
căng ngực khí tự do
Xuân mơn mởn
điệu thi hào thơ mới!

Sau cách mạng,
xếp ải vần gạch ngói
Con đỉa khô mô đất
vắt vào thơ
Lời lốc cốc,
giọng mõ rao đầu ngõ
Văn bình dân
tung tẩy kiếp văn nô?

22. NGUYỄN DUY

Bầu trời vuông, đất cũng vuông
Tre xanh rũ ngọn xuống buồn nhân gian?
Bút mềm ngấm nhuệ khí dân
Chỉ mặt cướp đất toàn phần...là quan!

23. PHẠM DUY

Tôi yêu tiếng nước tôi
Tiếng nước tôi cuối trời
Tiếng nước tôi vời vợi
Tiếng nước tôi sáng ngời

Tiếng nước tôi cha hát
Tôi uống lời mẹ tôi
Tiếng nước tôi bản nhạc
Tiễn xuống mồ còn yêu...

24. PHẠM TIẾN DUẬT

Đường ra trận mùa này đẹp lắm
Tóc hòa bình thắt trắng khăn tang?
Trường Sơn đông, Trường Sơn tây hái nắng
Hết mưa mùa chanh quả hóa vỏ chanh?

25. LÊ ĐẠT

Bóng chữ đổ xuống quan họ
Thu em cúc ướt lông mày
Cha bảo không làm thơ nữa
Đường nhân uống rượu vẫn say!

26. ANH ĐỨC

Tiểu thuyết nào cũng giống ký
Ta nhất định thắng, địch thua?
Đất đai giờ đắt hơn ngọc
Tư Hậu chẳng có tiền mua!

27. NGUYỄN KHOA ĐĂNG

Đời anh trăm nỗi éo le
Một thời nước mắt tái tê phận nhà
Cài hoa vào quá khứ xa
Đốt đồng ra khói cháy nhà Kiên Giang...

28. TRẦN ĐỘ

Xuống mộ còn yêu nước
Một người lính Cụ Hồ
Mơ hạnh phúc, dân chủ
Độc lập và tự do?

29. NGUYỄN KHOA ĐIỀM

Ngủ ngon A-kai ơi!
Mẹ còn đi vác nước.
Chân mẹ đi chân đất,
Mặt trời địu trên lưng.
Mai này con còn khát
Nhớ tìm nguồn sông Hương...

30. BÙI GIÁNG

Thấy tỉnh chớ tưởng không điên
Thấy Bùi Giáng chớ ngỡ tiên nhà giời.
Sắc không không sắc trên đời
Câu thơ dài dại tạc người muôn năm?

31. NAM HÀ

Dẫu máu chảy thành sông, dẫu chất xương ra núi
Dẫu kẻ thù là Tây, là Tàu hay là Ta cũng vậy
Chúng con chiến đấu cho Người sống mãi! Việt Nam ơi!

32. TRẦN MẠNH HẢO

Hối lộ xã chín con gà
Được mặc áo lính rồi ra chiến trường?
Mặt trời vùi hố văn chương
Mượn tia chớp đất nhóm nguồn thơ ca?

Mở mắt chữ kẻ mù lòa
Gỡ ngu đần lũ tưởng là văn nhân?
Đếm chân rận bám trong chăn
Kết hôn cùng muỗi người đành ly thân?

Ngửa mặt cuốc phận làm dân
Lớn nhờ mu rạm đâu cần công kênh?
Mơ tiên nữ lấy được tiên
Đổ tình ái cháy ưu phiền vào thơ?

Sông Ninh từ bấy đến giờ
Văn xuôi thời thế chen thơ thế thời?
Viết chơi chơi cũng vì đời
Mắt ngông nghênh nở nụ cười Tú Xương?

33. THANH HẢI

Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ anh dâng đời.
Thế mà lũ chúng nó
Xơi cả đất lẫn trời!

34. CHÍNH HỮU

Anh ngồi ngoài Hà Nội
Gác đèn trong Nghệ An
Lo lính tráng đi lạc
Treo đầu súng vầng trăng...

35.THUẬN HỮU

Mình anh có phút xao lòng
Người yêu cũ với đèo bòng gần xa?
Vòng từ Đà Nẵng vòng ra
Vòng lên báo Đảng gọi là Nhân Dân...

36. TỐ HỮU

Việt Nam ơi! Máu và hoa
Nam bình mây Huế xô ra chiến trường?
Ru con gió lộng thiên đường
Đỉnh cao muôn trượng xót thương Tiên Điền?

Đầu đàn của những cánh chim
Văn chương Việt Bắc mưa ngàn nắng hanh?
Tiếng đàn giã khúc biệt quan
Điệu dân lành bật nhịp nam ai buồn?

37. TRƯƠNG NAM HƯƠNG

Nhận gần chục giải thưởng
Vì thơ đúng lập trường
Tuổi hai mươi xanh cỏ
Xanh như Trương Nam Hương

38. DƯƠNG HƯỚNG

Về quê ra bến không chồng tắm
Dưới chín tầng trời chỉ nước sông.
Yêu nhau thì tội người yêu lắm!
Khăn trắng chít lên bến chết chồng...

39. ĐỖ HOÀNG

Dịch thơ Việt ra Việt
Nước Nam có Đỗ Hoàng!
Chuyện lạ này có thiệt
Dịch hay hơn nguyên văn?

40. TÔ HOÀI

Vợ chồng A Phủ còn ở bản
Mười năm o Chuột đã đi xa?
Cát bụi chân ai mờ bước gió
Dế mèn đi bụi ở Nghĩa Đô?

41. NGUYÊN HỒNG

Trẻ mồ côi rời Nam Định
Tàu hỏa lăn qua Hải Phòng
Hóa thành cha đẻ Tám Bính
Có con rể Năm Sài Gòn...

Cửa biển ăn gió nói sóng
Đói trắng mắt thời ấu thơ!
Rét cắt áo da Yên Thế
Rượu cách mạng cay Nguyên Hồng?

42. SÓNG HỒNG

Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
Xoay mãi nhà to hóa mái lều
Cường quyền phá nát, sinh sâu bọ
Yêu nước thế nào mới là yêu?

43. VŨ HỒNG

Khách đà tới mép bến sông
Bến Tre đã thấy Vũ Hồng thò ra.
Tiếng chuông trôi trên sông à,
Một ly vui uống mười ba ly buồn...

44. HOÀNG NGỌC HIẾN

Nền giáo dục phải đạo
Đúc nên người nghĩa nhân...
Thời văn chương chính trị
Viết để ma mị dân?

45. NGUYỄN KHẢI

Sinh ra ở phố Hàng Nâu
Tóc không chịu bạc cái mầu Tú Xương
Mặc áo lính bút văn chương
Tấm gương nổi tiếng tìm đường không ra

Thánh thần con lẫn với cha
Bao nhiêu mùa lạc nở ra hoa cà
Chuyện người ta lạ chuyện nhà
Chuyện non, chuyện nước đêm ba mươi buồn

Văn chương ở cuối con đường
Có quê hương vẫn tha hương phận người
Luận đời lịch lãm nụ cười
Bao nhiêu nhốn nháo thế thời phô ra

Thoát từ bão tố phong ba
Phủi sạch bụi chữđể là mình thôi
Chết mới tìm thấy cái tôi
Khuyên đàn em chớ thành người viết văn...

46. MA VĂN KHÁNG

Không giá thú vẫn cứ làm đám cưới
Chán làm người có thể hóa thành ma?
Mùa lá rụng manh áo vườn rách rưới
Vá đào hoa kim chỉ mấy đàn bà?

47. TRẦN ĐĂNG KHOA

Đá lên trời quả bóng
Ló vầng trăng thần đồng.
Sân bé hơn biển cả
Trẻ viết hay hơn già...

48. NGUYỄN NGỌC KÝ

Tôi đi học, tôi đọc bằng mắt
Tôi đi học, tôi viết bằng chân
Được phong nhà giáo ưu tú thật
Tôi tự dạy tôi thành nhà văn...

49. GIANG NAM

Quê hương ngày xưa đi học
Mang linh hồn của em tôi
Quê hương đời người ở lại
Bước chân qua gió thế thời...

50. SƠN NAM

Hương rừng Cà Mau thơm dìu dịu
Chim quyên xuống đất, trái đước rơi
Con thuyền ba lá nơi đất mũi
Nam bộ Sơn Nam đứng giữa trời...

51. BẢO NINH

Buồn gì hơn mẹ giỗ con
Giữa trời cao, biển dập dờn biếc xanh?
Buồn gì hơn nỗi chiến tranh
Đầu rơi máu chảy xếp thành Bảo Ninh?

52. TRẦN MAI NINH

Ông không
"Đen như mực
Đặc thành keo
Tròn một củ,
Mặt rẹt một đường gươm"...

Nhưng tay ông mài gió Tuy Hòa sắc
Mắt Nha Trang gắn mi nắng đô thành
Ngã xuống cát dựng vần thơ đứng thẳng
Trần Mai Ninh - bậc tráng sĩ hào hoa!

53. NGUYÊN NGỌC

Đường chúng ta đi giờ cỏ mọc
Rừng xà nu cháy tắt cuối ngày?
Khổ thân ông quá, ông Nguyên Ngọc!
Đất nước đứng lên chẳng giống ai?

Thấp bé, nhẹ cân, bạc cả tóc
May mà ngọc sáng vẫn còn nguyên!
Để dân trong tim, nước trong óc
Bút sắc ở tâm sóng lật thuyền...

54. LÂM HUY NHUẬN

Từ thung lũng những tiếng chim
Đến chiều có thật chưa tìm thấy ta.
Đổ vào rồi lại rót ra
Hướng nhà tốt nhất là nhà hướng nam?

55. TRẦN ĐỒNG MINH

Hết chuyện trường tôi đến lớp tôi
Hoa ban in dấu đỏ một thời
Dạy học, viết văn trong mát suối
Trắng một đám mây ẩn cuối trời...

56.TRẦN NHUẬN MINH

Thím Hai Vui vừa nói lời từ biệt
Đã dặn con nhớ đọc lại Nguyễn Du.
Cho ta hỏi chờ em, em có đến
Cỏ mềm kia cứng hơn tóc nhà thơ...

57. THÉP MỚI

Tre giữ làng giữ nước
Tre dựng mái nhà gianh
Cối xay tre nặng nhọc
Xay qua thời hòa bình...

Người là lũy tre xanh
Lũy thép che Tổ Quốc!
Sao trẻ con không được
Học tre từ thưở măng?

58. THẠCH LAM

Kể đời hai đứa trẻ
Cho gió đầu mùa nghe
Truyện như không cốt chuyện
Ga thu vàng tái tê...

59. KIM LÂN

Nhặt được vợ gọi chệch đi vợ nhặt
Ngụ xóm tản cư vẫn cứ yêu làng.
Chó xấu xí đâu phải con xấu nhất
Khi đem so với đầy tớ nhân dân...

60. VĂN LÊ

Ơi... tiếng gọi bò thống thiết
Gãy ngang cả ngọn rừng lau!
Sau tiếng gọi bò anh viết
Gửi thi đâu cũng giải cao...

61. LƯU TRỌNG LƯ

Con nai vàng ngơ ngác
Đạp trên lá vàng khô
Thôi viết thơ thì hát
Thì về làm vườn nhân...

62. LÊ LỰU

Phía sau anh là cả thời xa vắng
Giang Văn Sài ma quỷ hút tủy anh.
Người cầm súng vừa đi qua thời loạn
Gã dở hơi tự nhiên có hai nhà...

63. HỮU LOAN

Màu tím hoa sim thành màu máu
Tím biền biệt mãi héo đời ông...
Ai ra lệnh cấm chồng khóc vợ
Góa bụa cũng không được khóc chồng?

64. THÁI THĂNG LONG

Thơ anh lấp lánh nhạc trời
Câu thơ thắp lửa kiếp người gió mưa
Thời gian ai thiếu ai thừa
Ăn xin một chút gom vừa thành thơ...
Giấu hồn trong cái ngu ngơ
Vần thơ khi tỏ khi mờ nước non
Cuộc chơi với nỗi cô đơn
Đường riêng một lối người còn mắt xanh...

65. PHÙNG GIA LỘC

Trốn kĩ trong quan tài
Thóc vẫn cứ bị bắt !
Bà lão rơi nước mắt
Mai chết lấy gì xay?

Đêm ấy hôm gì nhỉ?
Phùng Gia Lộc, chạy đi!
Mai thằng Hòa moi mắt
Chặt cụt hai tay mày...

66. PHÙNG QUÁN

Tuổi thơ dữ dội quá
Lớn vượt Côn Đảo về
Trung niên ngồi câu cá
Đi vào rồi đi ra...

67. ĐỖ TRUNG QUÂN

Quê hương là chùm khế ngọt
Mẹ ta trả nhớ về không
Quê hương cá bơi, chim hót
Con bán biển trời để ăn

68. PHÚ QUANG

Kia là Hàng Đào, còn đây Hàng Than
Cửa Bắc, cửa Nam, Ba Đình, Hàng Cỏ...
Hà Nội tháng mười sẽ thôi trở gió
Khúc thu tàn chưa xao xác Phú Quang?

69. XUÂN QUỲNH

Người đến từ mùa thu cũ
Lặn vào hoa cúc bao giờ
Để thuyền vắng khơi rạn vỡ
Sóng xô thức cả trong mơ...

70. BẾ KIẾN QUỐC

Anh hát trồng cây đợi thu về
Dòng sông líu ríu níu chân trai
Thân tâm văn nghệ đời kiến quốc
Người đợi chờ người hái nhành mai...

71. BÙI MINH QUỐC

Đường lên Tây bắc cheo leo lắm
Lòng đất mênh mông mẹ đào hầm...
Chao ôi! Hạnh phúc vị máu mặn
Mây Đà Lạt trắng bạc đầu trai?

72. VŨ TRỌNG PHỤNG

Ông ho ra số đỏ
Ông khạc ra thằng Xuân
Bây giờ còn nhí nhố
Ngoài đời và trong văn

Nhổ vào sư gõ mõ
Buôn thánh cùng bán thần,
Lũ lòng đen vỏ đỏ
Bán nước và hại dân

Thế thời ngày giông tố
Làm đĩ như lấy tây,
Nhà ái quốc vĩ đại
Đu dây như tấu hài!

73. THANG NGỌC PHO

Bắc thang ngọc hỏi bác Pho:
- Ông giời si gái dại khờ vì ai?
- Ông giời hám gái mê giai
Ta không dại gái, ham vài bài thơ!
Đây bài má mịn lông tơ
Kia bài mắt liếc, dạ ngơ ngẩn tình.
Em chưa hộ khẩu Linh Đàm
Tim ta có đủ chín ngăn dự phòng...

74. ĐẶNG THẾ PHONG

Xót con thuyền không bến
Giọt thu thánh thót rơi
Đêm thu vàng Nam Định
Lá trút bay cuối trời...

75. VIỆT PHƯƠNG

Không có cửa làm sao mở cửa?
Có cửa mở rồi ta đi đâu?
Liên Xô, Trung Quốc đang tróc nợ!
Gõ cửa cờ hoa, bỏ đối đầu?

76. VŨ QUẦN PHƯƠNG

Nhắm mắt vẫn ra biển
Mở mi là thấy em
Thành tro cũng không sợ
Mổ được cả bụng thơ

77. HOÀI THANH

Tuyệt tác Thi nhân Việt Nam
Lời lời châu ngọc như làm bằng thơ?
Dòng dòng thanh hạc tiếng tơ
Bao nhiêu trang bấy miếu thờ tài năng?

Bút hoa cuộc thế xoay vần
Đảo điên văn thánh thơ thần còn đâu?
Vuốt râu ngợi tướng khen hầu
Sách đem cân ký bởi đâu thật mình?

Phê bình tố giác đấu tranh
Khuôn văn chương đúc theo hình mẫu chung?
Tâm thay đen trắng tận cùng
Tài con hát khéo cũng không lại trời!

78. NGUYỄN TRỌNG TÂN

Tiến sĩ mới ló về làng
Phù Phong phát lộ áng văn đất cười
Trang gia phả viết bằng vôi
Buồm đò chiều bạc phơi thời dại khôn...

79. BÙI NGỌC TẤN

Nghe nói mình có tội
Cái tội dám làm người
Chưa tập làm lãnh tụ
Đã được chăn kiến rồi!

80. NGUYỄN MINH TÂM

Cãi cho Thị Mầu thành thật
Nước mắt cất thành nước mưa
Lời ru thầm ướt tóc đất
Lẽ phải kiện đâu cũng thua

81. THÂM TÂM

Đưa người ta không đưa qua sông
Tráng sĩ một đi không trở lại
Ta đoán ngày mai biển đầy sóng
Vợ trẻ, mẹ già xin đừng mong!

82. NGUYỄN TUÂN

Vang bóng một thời đi lái đò
Tàn đèn dầu lạc tối đường vui...
Ngang ngạnh ngông nghênh mà biết sợ
Gió lặng trời yên tới ngàn thu?

83. NGUYỄN MẠNH TUẤN

Đứng trước biển chỉ thấy cù lao tràm
Hoàng Sa, Trường Sa, nhà giàn xa thẳm...
Ôi nhà văn của một thời hoành tráng
Có lẽ nào chìm giữa khúc hát rong?

84. TRẦN QUỐC TOÀN

Học từ trong bụng mẹ
Nọc mình thưởng trăm roi
Viết đơn lên cát trắng
Trẻ con xem cả đời...

85. THANH TÙNG

Rượu thuốc bắc của người ta
Ngâm dao vào rượu chắt ra Thanh Tùng.
Hồn Nam Định thơ Hải Phòng
Bạn bè bốn biển ăn đong nụ cười.
Khắc Thời hoa đỏ lên trời
Hát về Hà Nội mấy lời. Rồi đi...

86. NGUYỄN NGỌC TƯ

Cánh đồng bất tận Cà Mau
Người yêu người trả cho nhau hận thù?
Ngọc Tư ơi, Nguyễn Ngọc Tư
Ngọn đèn không tắt chết từ khi sinh!

87. HÀN MẶC TỬ

Tôi nhớ ngày xưa tôi mười sáu
Người bán cho tôi một mảnh trăng?
Trên cành liễu rủ trăng thiếu nữ
Sóng soãi nằm nghiêng ngủ ngon lành?

Từ đấy tôi đi mọi nẻo đường
Linh hồn tóc liễu gái quê vương?
Em có mua trăng tôi bán lại
Cả trăng Vỹ Dạ gió lắt lay?

Ánh trăng vàng lắm, vàng như nắng
Như thể nhụy sen ở thiên đường?
Dấu chân trắng quá trên cát trắng
Tôi bén duyên mơ với họ Hàn...

Giời sai Hàn xuống để làm người
Viết giọng thơ điên thức tỉnh mê?
Hai tám mùa xuân thuyền trăng thức
Thiên giới buồm giăng, nở nụ cười...

88. NGUYỄN VŨ TIỀM

Anh đi tìm mật mã thơ
Thấy minh triết đất ất ơ trên đầu?
Tài hoa thương nhớ xưa sau
Câu thơ chưa viết là câu để đời?

89.TRẦN ĐỨC THẢO

Đi tìm hình hài tự do
Linh hồn dân chủ ở bờ bến xa.
Duy vật biện chứng bao la
Đời người hiền triết: địch, ta vô thường!

90. LÊ VĂN THẢO

Chuyện kể ông cá hô
Đêm Tháp Mười câu cá
Mở nút chuyện khá lạ
Con cá là cơn giông!

91. NGUYỄN ĐỨC THỌ

Dấu chân tiên anh dẫm
Bỏ nhà lên rú nằm
Đụ vào vòng không cấm
Tiên sư thằng Nghệ An!

92. TRẦN HỮU THUNG

Cạn mười ba ly quốc lủi
Ngài rủ đi thăm lúa không?
Rồi ngài mừng mừng tủi tủi
Dép mày tao đi đứt rồi...

93. TRẦN VĂN THỦY

Hà Nội trong mắt ai
Có còn chuyện tử tế?
Người Nam Định vẫn thế
Không làm phim dông dài!

94. NGUYỄN THI

Người mẹ cầm súng, anh cầm bút
Riêng những đứa con tự chăm mình.
Còn cái lai quần mẹ cũng đánh
Con mẹ mai sau ở Ba Đình!

95. NGUYỄN ĐÌNH THI

Rũ bùn đen đứng dậy
Nước Việt Nam sáng ngời!
Hát vang diệt phát xít
Lá đỏ rơi cuối trời?

96. NGUYỄN HUY THIỆP

Không phải tướng về hưu
Mà tay cầm kiếm sắc.
Muối của rừng mặn chát
Đủ đánh thức đàn cừu!

97. HỮU THỈNH

Thơ anh như xích xe tăng
Ầm ầm chạy về thành phố
Anh nhuộm tím chiều sóng vỗ
Vắt mây mùa hạ sang thu...

98. HOÀNG TRUNG THÔNG

Anh làm chủ nhiệm đã mấy năm
Cỏ hại lúa cao lút vườn văn?
Sỏi đá hoang vu cơm sỏi đá
Bàn tay tự xé chính mình ăn!

99. NGUYỄN TRƯỜNG

Khai khẩu mộng đế vương
Đi qua thời áo trắng
Tâm linh giấu dưới giếng
Múc gầu yêu Nguyễn Trường

100. NGUYỄN KHẮC TRƯỜNG

Si tình con hạ nhục cha
Hận thù người dám làm ma giữa làng!
Vì mảnh đất biết để tang
Nguyễn Khắc Trường đọc cho Quềnh viết văn?

101. XUÂN SÁCH

Đội du kích thiếu niên Đình Bảng
Chẳng thể nào đoán ông họa chân dung.
Ông vẽ mãi, vẫn chỉ hình súng đạn
Nét cuối cùng, may quá, mặt nhà văn!

102. NGUYỄN QUANG SÁNG

Ông viết giống cậu du kích
Giương súng trường dọa trực thăng
Đù tía nó súng hết đạn
Không mày thôi gặp ông bà!

Giống như kẻ lái trực thăng
Ông viết lúc không đạn bắn
Gã khăn rằn cười ha hả
Vạch chim đái vọt lên trời!

Ông viết như tay dân chơi
Rượu đế nhậu với chuối rán
Bút Nam Bộ thường dư mực
Nhiều em được chết nhớ đời!

103. TRỊNH CÔNG SƠN

Yêu nhau sỏi đá lăn lóc
Một cõi đi về thương đau
Nghe nhạc anh buồn muốn khóc
Nhân gian ai trọc cả đầu

104. ĐINH THỊ THU VÂN

Cuối con đường em mất áo người yêu
Ru mình mãi mình vẫn ra phận cỏ
Khóc ngày mai cái gì thừa cũng thiếu
Những câu thơ em viết mất linh hồn...

105. GIÁNG VÂN

Vẽ linh hồn quệt mắt môi
Vẽ chim sải cánh từng đôi ra trời
Vẽ sông thăm thẳm lòng người
Con thuyền lẻ điểm lẽ đời mênh mông...

Chòm râu lộ kẻ gian hùng
Mảnh mai e ấp thẹn thùng mĩ nhân
Sẹo thời gian chấm tháng năm
Phết ngang nguệch ngoạc xót thân phận người !

Hoa sen em vẽ biết cười
Lưu hương cái mẫu héo mười năm qua!
Sao thơ chưa trẻ đã già
Khung tranh xô lệch mái nhà đơn thân?

Giáng Vân ơi hỡi Giáng Vân!
Trắng mây sa xuống cõi trần có xanh?
Kiếp đàn bà lạc vào tranh
Sắc mầu loang lổ mong manh vui buồn...

106. LƯU QUANG VŨ

Ông hồn Trương Ba, ông da hàng thịt
Chắc chắn rồi, ông không phải cha tôi!
Tôi và chúng ta hình như đều có lỗi
Khi ta chẳng tin ai lại tin ở hoa hồng?

107. PHAN VŨ

Em ơi, Sài Gòn - phố
Mưa lên bong bóng phập phồng
Có một cánh ô không nhớ nổi người
Lấy thơ che gió

Em ơi Hà Nội - phố
Mồ côi từng con ngõ nhỏ
Mùa thu

Ông sẽ đi đâu? Về đâu? Phan Vũ
Hà Nội thực và hư

108. CHẾ LAN VIÊN

Mười sáu tuổi động thánh thần
Điêu tàn Hời khóc điêu tàn An Nam?
Tổ quốc đẹp thế này chăng
Binh đao lửa khói Bạch Đằng, Đống Đa?
Chân quê lấm quện phù sa
Ai đi đất cũng hóa ra tâm hồn!
Đầu thai dưới lá cờ hồng
Cuối đời trở gió cảo thơm lẽ trời?

109. BÙI CHÍ VINH

Sinh nghi thì nghi cả mình
Tổ cha bọn tàu xâm lược!
Nếu chúng mày đến cướp nước
Cầm súng đầu tiên - Bùi Chí Vinh!

110. TỰ HỌA

Mùa hoa điệp vàng tôi vào Nam
Thao thức nỗi niềm quê đất vuông tròn
Nhớ cộng nhớ nhóm từ tro bụi
Vẽ tuổi người trên mộ chữ văn nhân...

KẾT

Ai ở trên mộ, ai dưới mộ
Ai sóng thần dâng, ai bão nổi?
Ai còn bên ta, ai đi xa
Ai đã thân quen, ai vẫn lạ?

Còn bao chân dung cuộc đời
Thẹn mình tài mọn nên lời chưa ra
Xót người bẩy, thương mình ba
Ai mà không có ngày ra mộ mình?
<bài viết được chỉnh sửa lúc 01.12.2019 17:48:39 bởi Nguyễn Quốc Văn >
#1
    Nguyễn Quốc Văn 24.09.2019 11:40:33 (permalink)
    0
    NHỮNG NGÔI MỘ CHỮ (Phần 1) - NGUYỄN QUỐC VĂN
    (113 CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ VIỆT NAM HIỆN ĐẠI)


    TỰA

    Kẻ đắp thiên đường chữ
    Nào hay tài bỏ đi rồi?
    Người viết bằng tâm thiên cổ
    Đức thơm lưu mãi muôn đời!

    1. TẠ DUY ANH

    Thiên thần không sám hối
    Lão Khổ thì khổ rồi!
    Mối chúa gặm bóng tối
    Ngày tắt luôn mặt trời?

    2. NGỌC ANH

    Sáng kơ-nia che ngực
    Chiều kơ-nia che lưng
    Tin anh, em muốn khóc
    Mẹ rỉ tai, bảo: đừng...

    3. NGUYỄN SĨ BÁ

    Thầy chưa từng trẻ đã già
    Ba tư, trò ngỡ đã là năm mươi!
    Da mồi, tóc tựa mây trời
    Sáu ba, bút đã ra người ngàn năm!

    Sinh thời thầy chẳng màng danh
    Vào Nam dạy học, luận anh hùng cười!
    Sách dạy học trăm cuốn rồi
    Nhà văn Xóm Chiếu muôn đời rưng rưng...

    4. VŨ BẰNG

    Thương như thương nhớ mười hai
    Yêu ai xuân nở nụ mai hai lần?
    Món ngon miền Bắc, miền Nam
    Vị thơm ngan ngát huơng văn Vũ Bằng?

    5. NGUYỄN BÍNH

    Nhớ phương Bắc, hành phương Nam
    Chuyến tàu mình giã biệt mình sân ga!
    Nhập vào bướm trắng, hồn hoa
    Mùng tơi lục bát hóa ra thị thành...

    Hoa chanh rụng trắng vườn chanh
    Tương tư lỡ bước sang ngang đượm buồn!
    Lái đò phận mỏng cánh chuồn
    Rừng mơ ai hái tay vương nụ cười...

    Cái đêm sao sáng trên trời
    Một vì tinh tú tự rơi xuống đời!
    Ba mươi tết ấy chơi vơi
    Mồ côi mẹ lại mồ côi chính mình...

    Ai về Thiện Vịnh hữu tình
    Cỏ may Nguyễn Bính bám thành ngây thơ?
    Trong hơn cả những tiếng tơ
    Lời quê đủ gói giấc mơ thi hào...

    6. THU BỒN

    Chim chơ-rao gọi là chim sáo
    Hùng và Rin đã khuất lâu rồi
    Nàng Sao cũng ra tù về núi
    Những cả tin đều chết như người?

    7. NAM CAO

    Những năm tháng ngang qua làng Đại Hoàng
    Tôi đã gặp rất nhiều Lão Hạc
    Thị Nở, Chí Phèo gầm trời nào cũng vậy
    Đôi lúc nhủ thầm Chí trong máu mình đây!
    Đôi lúc gượng cười thương tàu chuối lắt lay
    Thương con cá dòng Châu Giang bơi ngược
    Thương cái hĩm xót thằng cu thằng mõ
    Cơm cặn canh thừa bữa đói bữa no...

    Nhà văn ơi, Trần Hữu Tri - Nam Cao
    Bá Kiến bây giờ ở đâu ông nhỉ?
    Tôi nghe nói Bá giờ ra Hà Nội
    Chán thì vào Phú Quốc cặp bồ chơi
    Đời thay đổi nào mấy ai biết được
    Làng thương ông nước mắt đẫm trang văn
    Mía Nhân Hậu quê ông giờ còn đắng
    Lá mía thì, tôi chắc, sắc hơn gươm!

    8. VĂN CAO

    Rượu núi
    Cất ra Thiên Thai?
    Sông Lô
    Ủ bằng men lá?

    Suối mơ
    Chưng từ rượu biển?
    Máu người
    Chắt Tiến quân ca?

    9. VŨ CAO

    Anh đi bộ đội sao trên mũ
    Anh đến Phù Linh gặp núi Đôi.
    Cỏ xanh chung thủy chờ làm vợ
    Con chửa đầu thai đã mồ côi!

    10. HOÀNG CẦM

    Người đi tìm lá diêu bông
    Bên kia sông Đuống mãi không thấy hình!
    Phơi mưa khô nắng Thuận Thành
    Gió diêu bông ở Ba Đình đó em?

    11. HOÀNG NHUẬN CẦM

    Cầm ơi! Còn rượu không Cầm?
    Dốc vò người vắt cạn nhầm be thơ?
    Đôi bàn tay nói ngu ngơ
    Lắc vuông xúc xắc ngỡ thu say tròn?

    12. HUY CẬN

    Các vị La Hán chùa Tây phương
    Thấy anh tài Lạc nghĩ mà thương.
    Lửa thiêng vũ trụ cao ngất ngưởng
    Hạ xuống đoàn thuyền đánh cá. Xong!

    13. PHÙNG CUNG

    Người ta xem ngày ông lại ngắm đêm
    Viết dạ ký rồi ngồi chờ nhật ngục
    Con ngựa già bị người đời hạ nhục
    Bút nhà văn đâu phải cái kim tiêm?

    14. ĐOÀN VĂN CỪ

    Phiên chợ tết mưa xuân bay ngày bé
    Có con gà mào đỏ gáy te te
    Có bà lão tóc thời gian trắng xóa
    Cây đa già buông rợp bóng hồn quê...

    Rũ hư danh về ẩn đời kẻ sĩ
    Lấy Ngọc giang làm nước rửa tai mình
    Như nông phu cày ruộng văn tả cảnh
    Ông vẽ chiêm mùa ra những bức tranh...

    15. NGUYỄN MINH CHÂU

    Chèo thuyền mơ vượt biển khơi
    Lái không đúng hướng lại bơi vào bờ?
    Lão Khúng đã thả con bò
    Con bò chê cỏ tự do bỏ về?

    16. ĐỖ CHU

    Hương cỏ mật đẫm phù sa
    Tài hoa đến thế mới là tài hoa!
    Tháng hai quan họ trồng cà
    Mảnh vườn hoang vắng nở ra hoa hồng?

    17. VŨ HOÀNG CHƯƠNG

    Say đi em, em đã lả chưa em?
    Em vẫn khát đêm, uống thêm đèn
    Khát buổi sớm mai, em uống mắt
    Vắt thịt da anh, cắt cơn thèm...

    18. TRẦN DẦN

    Khóc chân trời
    Không có bóng người bay
    Khóc người bay
    Một chân trời không có!

    Qua nước mắt
    Thấy rõ làng giữa phố
    Hiểu mưa sa
    Biết ướt những lá cờ...

    19. NGUYỄN ANH DŨNG

    Không có hai bà vợ
    Đời yên tĩnh lạ thường?
    Biên kịch như nghiệp chướng
    Viết đủ nuôi vợ con?

    20. KHƯƠNG HỮU DỤNG

    Một tiếng chim kêu sáng cả rừng
    Đến chiều tắt ngấm ở trong thung.
    Từ đêm mười chín Khương Hữu Dụng
    Nhà thơ độc nhất: một câu thơ!

    21. XUÂN DIỆU

    Trước cách mạng,
    Người gửi hương cho gió
    Tắt nắng trời,
    hoa hồng cắn vào môi
    Vần vội vàng
    căng ngực khí tự do
    Xuân mơn mởn
    điệu thi hào thơ mới!

    Sau cách mạng,
    xếp ải vần gạch ngói
    Con đỉa khô mô đất
    vắt vào thơ
    Lời lốc cốc,
    giọng mõ rao đầu ngõ
    Thiên đường mù
    hơn hớn kiếp văn nô?

    22. NGUYỄN DUY

    Bầu trời vuông, đất cũng vuông
    Tre xanh rũ ngọn xuống buồn nhân gian?
    Bút mềm ngấm nhuệ khí dân
    Vạch đoàn đảng cướp trăm phần trăm...quan!

    23. PHẠM DUY

    Tôi yêu tiếng nước tôi
    Tiếng nước tôi cuối trời
    Tiếng nước tôi vời vợi
    Tiếng nước tôi sáng ngời

    Tiếng nước tôi cha hát
    Tôi uống lời mẹ tôi
    Tiếng nước tôi bản nhạc
    Tiễn xuống mồ còn yêu...

    24. PHẠM TIẾN DUẬT

    Đường ra trận mùa này đẹp lắm!
    Tóc hòa bình thắt trắng khăn tang?
    Trường Sơn đông, Trường Sơn tây hái nắng
    Hết mưa mùa chanh quả hóa vỏ chanh?

    25. LÊ ĐẠT

    Bóng chữ đổ xuống quan họ
    Thu em cúc ướt lông mày
    Cha bảo không làm thơ nữa
    Uống rượu đường nhân vẫn say!

    26. ANH ĐỨC

    Tiểu thuyết nào cũng giống ký
    Ta nhất định thắng, địch thua?
    Đất đai giờ đắt hơn ngọc
    Tư Hậu chẳng có tiền mua!

    27. NGUYỄN KHOA ĐĂNG

    Đời anh trăm nỗi éo le
    Một thời nước mắt tái tê phận nhà
    Cài hoa vào quá khứ xa
    Đốt đồng ra khói cháy nhà Kiên Giang...

    28. TRẦN ĐỘ

    Xuống mộ còn yêu nước
    Một người lính Cụ Hồ
    Mơ hạnh phúc, dân chủ
    Độc lập và tự do?

    29. NGUYỄN KHOA ĐIỀM

    Cha gõ trống, con cầm loa
    Nghệ nào bằng thuật xây nhà vị nhân?
    Bỏ kiếp mõ, về làm dân
    Rời quan bớt lộc nhưng gần sông Hương...

    30. BÙI GIÁNG

    Thấy tỉnh chớ tưởng không điên
    Thấy Bùi Giáng chớ ngỡ tiên nhà giời.
    Sắc không không sắc trên đời
    Câu thơ dài dại tạc người muôn năm?

    31. NAM HÀ

    Dẫu máu chảy thành sông,
    dẫu chất xương ra núi
    Dẫu kẻ thù là Tây, là Tàu
    hay là Ta cũng vậy
    Chúng con chiến đấu cho người sống mãi
    Việt Nam ơi!

    32. TRẦN MẠNH HẢO

    Hối lộ xã chín con gà
    Được mặc áo lính rồi ra chiến trường?
    Mặt trời vùi hố văn chương
    Mượn tia chớp đất nhóm nguồn thơ ca?

    Mở mắt chữ kẻ mù lòa
    Gỡ ngu đần lũ tưởng là văn nhân?
    Đếm chân rận bám trong chăn
    Kết hôn cùng muỗi người đành ly thân?

    Ngửa mặt cuốc phận làm dân
    Lớn nhờ mu rạm đâu cần công kênh?
    Mơ tiên nữ lấy được tiên
    Đổ tình ái cháy ưu phiền vào thơ?

    Sông Ninh từ bấy đến giờ
    Văn xuôi thời thế chen thơ thế thời?
    Viết chơi chơi cũng vì đời
    Mắt ngông nghênh nở nụ cười Tú Xương?

    33. THANH HẢI

    Một mùa xuân nho nhỏ
    Lặng lẽ anh dâng đời.
    Bây giờ cho chúng nó
    Xơi cả đất lẫn trời!

    34. CHÍNH HỮU

    Anh ngồi ngoài Hà Nội
    Gác đèn trong Nghệ An
    Lo lính tráng đi lạc
    Treo đầu súng vầng trăng...

    35.THUẬN HỮU

    Mình anh có phút xao lòng
    Người yêu cũ với đèo bòng gần xa?
    Vòng từ Đà Nẵng vòng ra
    Vòng lên báo Đảng gọi là Nhân Dân...

    36. TỐ HỮU

    Bút chấm máu, tay cầm hoa
    Nam bình mây Huế xui ra chiến trường?
    Ru con ngủ giữa thiên đường
    Đẩy bao trai tráng rục xương trận tiền!

    Ròng ròng khóc Xít-ta-lin
    Bác Mao lồng lộng lồng tên bác Hồ!
    Đỉnh cao muôn trượng cơ đồ
    Ngỡ mình khẩu khí Tố Như Tiên Điền?

    Đầu đàn của những cánh chim
    Văn chương trống trận chiến tranh điêu tàn?
    Một thời tay sắt miệng gang
    Cung đàn giả điệu Hương giang lành hiền?

    37. DƯƠNG THU HƯƠNG

    Ở chốn vắng nơi đỉnh cao chói lọi
    Có quãng đời đánh mất trọn tuổi thơ
    Có những thiên đường mù bên kia bờ ảo vọng
    Kể chuyện tình mà chi, khi người đã hoàng hôn!

    38. TRƯƠNG NAM HƯƠNG

    Nhận gần chục giải thưởng
    Vì thơ đúng lập trường
    Tuổi hai mươi xanh cỏ
    Xanh như Trương Nam Hương

    39. DƯƠNG HƯỚNG

    Về quê ra bến không chồng tắm
    Dưới chín tầng trời chỉ nước sông.
    Yêu nhau thì tội người yêu lắm!
    Khăn trắng chít lên bến chết chồng...

    40. ĐỖ HOÀNG

    Dịch thơ Việt ra Việt
    Nước Nam có Đỗ Hoàng!
    Chuyện lạ này có thiệt
    Dịch hay hơn nguyên văn?

    41. TÔ HOÀI

    Vợ chồng A Phủ còn ở bản
    Mười năm o Chuột đã đi xa?
    Cát bụi chân ai mờ bước gió
    Dế mèn đi bụi ở Nghĩa Đô?

    42. NGUYÊN HỒNG

    Trẻ mồ côi rời Nam Định
    Tàu hỏa lăn qua Hải Phòng
    Hóa thành cha đẻ Tám Bính
    Có con rể Năm Sài Gòn...

    Cửa biển ăn gió nói sóng
    Đói trắng mắt thời ấu thơ !
    Rét cắt áo da Yên Thế
    Rượu cách mạng cay Nguyên Hồng ?

    43. SÓNG HỒNG

    Dùng cán bút làm đòn xoay chế độ
    Xoay mãi nhà to hóa mái lều
    Phá nát cường quyền, sinh sâu bọ
    Yêu nước thế nào mới là yêu?

    44. VŨ HỒNG

    Khách đà tới mép bến sông
    Bến Tre đã thấy Vũ Hồng thò ra.
    Tiếng chuông trôi trên sông à,
    Một ly vui uống mười ba ly buồn...

    45. VŨ THƯ HIÊN

    Miền thơ ấu dấu nắng quê
    Đói nghèo Chúa cũng nón mê đội đầu?
    Đêm giữa ban ngày đớn đau
    Hỏa Lò, Bất Bạt... nhuốm mầu đêm đen?

    Thời gian tạc Vũ Thư Hiên
    Ngục tù giam gió phơi tên một thời?
    Chỉ là lửa mới nhóm thôi
    Văn chương đủ cháy sáng trời tự do?

    46. HOÀNG NGỌC HIẾN

    Nền giáo dục phải đạo
    Đúc nên người nghĩa nhân?
    Thời văn chương chính trị
    Viết để đầu độc dân?

    47. NGUYỄN KHẢI

    Sinh ra ở phố Hàng Nâu
    Tóc không chịu bạc cái mầu Tú Xương
    Mặc áo lính bút văn chương
    Tấm gương nổi tiếng tìm đường không ra

    Thánh thần con lẫn với cha
    Bao nhiêu mùa lạc nở ra hoa cà
    Chuyện người ta lạ chuyện nhà
    Chuyện non, chuyện nước đêm ba mươi buồn

    Văn chương ở cuối con đường
    Có quê hương vẫn tha hương phận người
    Luận đời lịch lãm nụ cười
    Bao nhiêu nhốn nháo thế thời phô ra

    Thoát từ bão tố phong ba
    Phủi sạch bụi chữ để là mình thôi
    Chết mới tìm thấy cái tôi
    Khuyên đàn em chớ thành người viết văn...

    48. MA VĂN KHÁNG

    Không giá thú vẫn cứ làm đám cưới
    Chán làm người có thể hóa thành ma?
    Mùa lá rụng manh áo vườn rách rưới
    Vá đào hoa kim chỉ mấy đàn bà?

    49. TRẦN ĐĂNG KHOA

    Đá lên trời quả bóng
    Ló vầng trăng thần đồng.
    Sân bé hơn biển cả
    Trẻ viết hay hơn già...

    50. NGUYỄN NGỌC KÝ

    Tôi đi học, tôi đọc bằng mắt
    Tôi đi học, tôi viết bằng chân
    Được phong nhà giáo ưu tú thật
    Tôi tự dạy tôi thành nhà văn...

    51. GIANG NAM

    Quê hương ngày xưa đi học
    Mang linh hồn của em tôi
    Quê hương đời người ở lại
    Bước chân qua gió thế thời...

    52. SƠN NAM

    Hương rừng Cà Mau thơm dìu dịu
    Chim quyên xuống đất, trái đước rơi
    Con thuyền ba lá nơi đất mũi
    Nam bộ Sơn Nam đứng giữa trời...

    53. BẢO NINH

    Buồn gì hơn mẹ giỗ con
    Giữa trời cao, biển dập dờn biếc xanh?
    Buồn gì hơn nỗi chiến tranh
    Đầu rơi máu chảy xếp thành Bảo Ninh?

    54. TRẦN MAI NINH

    Ông không
    "Đen như mực
    Đặc thành keo
    Tròn một củ,
    Mặt rẹt một đường gươm"...

    Nhưng tay ông mài gió Tuy Hòa sắc
    Mắt Nha Trang gắn mi nắng đô thành
    Ngã xuống cát dựng vần thơ đứng thẳng
    Trần Mai Ninh - bậc tráng sĩ hào hoa!

    55. NGUYÊN NGỌC

    Đường chúng ta đi giờ cỏ mọc
    Rừng xà nu cháy tắt cuối ngày?
    Khổ thân ông quá, ông Nguyên Ngọc!
    Đất nước đứng lên chẳng giống ai?

    Thấp bé, nhẹ cân, bạc cả tóc
    May mà ngọc sáng vẫn còn nguyên!
    Để dân trong tim, nước trong óc
    Bút sắc ở tâm sóng lật thuyền...

    56. LÂM HUY NHUẬN

    Từ thung lũng những tiếng chim
    Đến chiều có thật chưa tìm thấy ta.
    Đổ vào rồi lại rót ra
    Hướng nhà tốt nhất là nhà hướng nam?

    57. TRẦN ĐỒNG MINH

    Hết chuyện trường tôi đến lớp tôi
    Hoa ban in dấu đỏ một thời
    Dạy học, viết văn trong mát suối
    Hà Nội trắng mây ẩn cuối trời...

    58.TRẦN NHUẬN MINH

    Thím Hai Vui vừa nói lời từ biệt
    Đã dặn con nhớ đọc lại Nguyễn Du.
    Cho ta hỏi chờ em, em có đến
    Cỏ mềm kia cứng hơn tóc nhà thơ...

    59. THÉP MỚI

    Tre giữ làng giữ nước
    Tre dựng mái nhà gianh
    Cối xay tre nặng nhọc
    Xay qua thời hòa bình...

    Tre tạc hình Tổ Quốc
    Thẳng dáng người Việt Nam
    Sao trẻ con không được
    Học tre từ thưở măng?

    60. THẠCH LAM

    Kể đời hai đứa trẻ
    Cho gió đầu mùa nghe
    Truyện như không cốt chuyện
    Ga thu vàng tái tê...

    61. KIM LÂN

    Nhặt được vợ gọi chệch đi vợ nhặt
    Ngụ xóm tản cư vẫn cứ yêu làng.
    Chó xấu xí đâu phải con xấu nhất
    Khi đem so với đầy tớ nhân dân...

    62. VĂN LÊ

    Ơi... tiếng gọi bò thống thiết
    Gãy ngang cả ngọn rừng lau!
    Sau tiếng gọi bò anh viết
    Gửi thi đâu cũng giải cao...

    63. LƯU TRỌNG LƯ

    Con nai vàng ngơ ngác
    Đạp trên lá vàng khô
    Thôi viết thơ thì hát
    Thì về làm vườn nhân...

    64. LÊ LỰU

    Phía sau anh là cả thời xa vắng
    Giang Văn Sài ma quỷ hút tủy anh.
    Người cầm súng vừa đi qua thời loạn
    Gã dở hơi tự nhiên có hai nhà...

    65. HỮU LOAN

    Màu tím hoa sim thành màu máu
    Tím biền biệt mãi héo đời ông...
    Ai ra lệnh cấm chồng khóc vợ
    Góa bụa cũng không được khóc chồng?

    66. THÁI THĂNG LONG

    Thơ anh lấp lánh nhạc trời
    Câu thơ thắp lửa kiếp người gió mưa
    Thời gian ai thiếu ai thừa
    Ăn xin một chút gom vừa thành thơ...

    Giấu hồn trong cái ngu ngơ
    Vần thơ khi tỏ khi mờ nước non
    Cuộc chơi với nỗi cô đơn
    Đường riêng một lối người còn mắt xanh...

    67. PHÙNG GIA LỘC

    Trốn kĩ trong quan tài
    Thóc vẫn cứ bị bắt!
    Bà lão rơi nước mắt
    Mai chết lấy gì xay?

    Đêm ấy đêm gì nhỉ?
    Phùng Gia Lộc, chạy đi!
    Mai thằng Hòa moi mắt
    Chặt cụt hai tay mày!

    68. PHÙNG QUÁN

    Tuổi thơ dữ dội quá
    Lớn vượt Côn Đảo về
    Trung niên ngồi câu cá
    Già đi vào đi ra...

    69. ĐỖ TRUNG QUÂN

    Quê hương rụng chùm khế ngọt
    Mẹ ta trả nhớ về không
    Quê hương cá bơi, chim hót
    Con bán biển trời để ăn

    #2
      Nguyễn Quốc Văn 24.09.2019 11:42:35 (permalink)
      0
      4NHỮNG NGÔI MỘ CHỮ (Phần 2) - NGUYỄN QUỐC VĂN
      (113 CHÂN DUNG VĂN NGHỆ SĨ VIỆT NAM HIỆN ĐẠI)

      70. PHÚ QUANG

      Kia là Hàng Đào, còn đây Hàng Than
      Cửa Bắc, cửa Nam, Ba Đình, Hàng Cỏ
      Hà Nội tháng mười sẽ thôi trở gió
      Khúc thu tàn chưa xao xác Phú Quang?

      71. XUÂN QUỲNH

      Người đến từ mùa thu cũ
      Lặn vào hoa cúc bao giờ
      Để lòng thuyền đau rạn vỡ
      Sóng xô thức cả trong mơ...

      72. BẾ KIẾN QUỐC

      Anh hát trồng cây đợi thu về
      Dòng sông líu ríu níu chân trai
      Thân tâm văn nghệ đời kiến quốc
      Người đợi chờ người hái nhành mai...

      73. BÙI MINH QUỐC

      Đường lên Tây bắc cheo leo lắm
      Lòng đất mênh mông mẹ đào hầm...
      Chao ôi! Hạnh phúc vị máu mặn
      Mây Đà Lạt mỏng trắng đầu trai?

      74. VŨ TRỌNG PHỤNG

      Ông ho ra số đỏ
      Ông khạc ra thằng Xuân
      Bây giờ còn nhí nhố
      Ngoài đời và trong văn

      Nhổ vào sư gõ mõ
      Buôn thánh cùng bán thần,
      Lũ lòng đen vỏ đỏ
      Bán nước và hại dân

      Thế thời ngày giông tố
      Làm đĩ như lấy tây,
      Nhà ái quốc vĩ đại
      Đu dây như tấu hài!

      75. THANG NGỌC PHO

      Bắc thang ngọc hỏi bác Pho:
      - Ông giời si gái dại khờ vì ai?
      - Ông giời hám gái mê giai
      Ta không dại gái, ham vài bài thơ!
      Đây bài má mịn lông tơ
      Kia bài mắt liếc, dạ ngơ ngẩn tình.
      Em chưa hộ khẩu Linh Đàm
      Tim ta có đủ chín ngăn dự phòng...

      76. ĐẶNG THẾ PHONG

      Xót con thuyền không bến
      Giọt thu thánh thót rơi
      Đêm ngợp hồn Nam Định
      Lá trút bay cuối trời...

      77. VIỆT PHƯƠNG

      Không có cửa làm sao mở cửa?
      Có cửa mở rồi, ta đi đâu?
      Liên Xô, Trung Quốc đang tróc nợ?
      Gõ cửa cờ hoa, bỏ đối đầu?

      78. VŨ QUẦN PHƯƠNG

      Nhắm mắt vẫn ra biển
      Mở mi là thấy em
      Thành tro cũng không sợ
      Mổ được cả bụng thơ...

      79. HOÀI THANH

      Tuyệt tác Thi nhân Việt Nam
      Lời lời châu ngọc như làm bằng thơ?
      Dòng dòng thanh hạc tiếng tơ
      Bao nhiêu trang bấy miếu thờ tài năng?

      Bút hoa cuộc thế xoay vần
      Đảo điên văn thánh thơ thần còn đâu?
      Vuốt râu ngợi tướng khen hầu
      Sách đem cân ký bởi đâu thật mình?

      Phê bình tố giác đấu tranh
      Khuôn văn chương đúc theo hình mẫu chung?
      Tâm thay đen trắng tận cùng
      Tài con hát khéo cũng không lại trời!

      80. NGUYỄN TRỌNG TÂN

      Tiến sĩ mới ló về làng
      Phù Phong phát lộ áng văn đất cười
      Trang gia phả viết bằng vôi
      Buồm đò chiều bạc phô thời dại khôn...

      81. BÙI NGỌC TẤN

      Nghe nói mình có tội
      Cái tội dám làm người
      Chưa tập làm lãnh tụ
      Đã được chăn kiến rồi!

      82. NGUYỄN MINH TÂM

      Cãi cho Thị Mầu thành thật
      Nước mắt cất thành nước mưa!
      Lời ru thầm ướt tóc đất
      Lẽ phải kiện đâu cũng thua?

      83. THÂM TÂM

      Đưa người ta không đưa qua sông
      Tráng sĩ một đi không trở lại
      Ta đoán ngày mai biển đầy sóng
      Vợ trẻ, mẹ già xin đừng mong!

      84. NGÔ TẤT TỐ

      Cụ Ngô, tất bị tố rồi
      Việc làng lều chõng đứng ngồi với ai?
      Chuyển Kinh Dịch có chọn ngày
      Tắt đèn chị Dậu tận hài thành bi?

      85. NGUYỄN TUÂN

      Vang bóng một thời đi lái đò
      Tàn đèn dầu lạc tối đường vui...
      Ngang ngạnh ngông nghênh mà biết sợ
      Gió lặng trời yên tới ngàn thu?

      86. NGUYỄN MẠNH TUẤN

      Đứng trước biển chỉ thấy cù lao tràm
      Hoàng Sa, Trường Sa, nhà giàn xa thẳm...
      Ôi nhà văn của một thời hoành tráng
      Có lẽ nào chìm giữa khúc hát rong?

      87. TRẦN QUỐC TOÀN

      Học từ trong bụng mẹ
      Nọc mình thưởng trăm roi
      Viết đơn lên cát trắng
      Trẻ con xem cả đời...

      88. THANH TÙNG

      Rượu thuốc bắc của người ta
      Ngâm dao vào rượu chắt ra Thanh Tùng.
      Hồn Nam Định thơ Hải Phòng
      Bạn bè bốn biển ăn đong nụ cười.
      Khắc Thời hoa đỏ lên trời
      Hát về Hà Nội mấy lời. Rồi đi...

      89. NGUYỄN NGỌC TƯ

      Cánh đồng bất tận Cà Mau
      Người yêu người trả cho nhau hận thù?
      Ngọc Tư ơi, Nguyễn Ngọc Tư
      Ngọn đèn không tắt chết từ khi sinh!

      90. HÀN MẶC TỬ

      Tôi nhớ ngày xưa tôi mười sáu
      Người bán cho tôi một mảnh trăng?
      Trên cành liễu rủ trăng thiếu nữ
      Sóng soãi nằm nghiêng ngủ ngon lành?

      Từ đấy tôi đi mọi nẻo đường
      Linh hồn tóc liễu gái quê vương?
      Em có mua trăng tôi bán lại
      Cả trăng Vỹ Dạ gió lắt lay?

      Ánh trăng vàng lắm, vàng như nắng
      Như thể nhụy sen ở thiên đường?
      Dấu chân trắng quá trên cát trắng
      Tôi bén duyên mơ với họ Hàn...

      Giời sai Hàn xuống để làm người
      Viết giọng thơ điên thức tỉnh mê?
      Hai tám mùa xuân thuyền trăng thức
      Thiên giới buồm giăng, nở nụ cười...

      91. NGUYỄN VŨ TIỀM

      Anh đi tìm mật mã thơ
      Thấy minh triết đất ất ơ trên đầu?
      Tài hoa thương nhớ xưa sau
      Câu chưa viết mới là câu để đời?

      92.TRẦN ĐỨC THẢO

      Đi tìm hình hài tự do
      Linh hồn dân chủ ở bờ bến xa.
      Duy vật biện chứng bao la
      Đời người hiền triết: địch, ta vô thường!

      93. LÊ VĂN THẢO

      Chuyện kể ông cá hô
      Đêm Tháp Mười câu cá
      Mở nút chuyện khá lạ
      Con cá là cơn giông!

      94. NGUYỄN ĐỨC THỌ

      Dấu chân tiên anh dẫm
      Bỏ nhà lên rú nằm
      Đụ vào vòng không cấm
      Tiên sư thằng Nghệ An!

      95. TRẦN HỮU THUNG

      Cạn mười ba ly quốc lủi
      Ngài rủ đi thăm lúa không?
      Rồi ngài mừng mừng tủi tủi
      Dép mày tao đi đứt rồi...

      96. TRẦN VĂN THỦY

      Hà Nội trong mắt ai
      Có còn chuyện tử tế?
      Người Nam Định vẫn thế
      Không làm phim dông dài!

      97. NGUYỄN THI

      Người mẹ cầm súng, anh cầm bút
      Riêng những đứa con tự chăm mình.
      Còn cái lai quần mẹ cũng đánh
      Con mẹ mai sau ở Ba Đình!

      98. NGUYỄN ĐÌNH THI

      Rũ bùn đen đứng dậy
      Nước Việt Nam sáng ngời!
      Hát vang diệt phát xít
      Lá đỏ rơi cuối trời?

      99. NGUYỄN HUY THIỆP

      Không phải tướng về hưu
      Mà tay cầm kiếm sắc.
      Muối của rừng mặn chát
      Đủ đánh thức đàn cừu!

      100. HỮU THỈNH

      Thơ anh như xích xe tăng
      Ầm ầm chạy về thành phố
      Anh nhuộm tím chiều xứ sở
      Vắt mình cạn hạ kiệt thu...

      101. HOÀNG TRUNG THÔNG

      Anh làm chủ nhiệm đã mấy năm
      Cỏ hại lúa cao lút vườn văn?
      Sỏi đá hoang vu cơm sỏi đá
      Bàn tay tự xé chính mình ăn!

      102. NGUYỄN TRƯỜNG

      Khai khẩu mộng đế vương
      Đi qua thời áo trắng
      Tâm linh giấu dưới giếng
      Múc gầu yêu Nguyễn Trường

      103. NGUYỄN KHẮC TRƯỜNG

      Si tình con hạ nhục cha
      Hận thù người dám làm ma giữa làng!
      Vì mảnh đất biết để tang
      Nguyễn Khắc Trường đọc cho Quềnh viết văn?

      104. XUÂN SÁCH

      Đội du kích thiếu niên Đình Bảng
      Chẳng thể nào đoán ông họa chân dung.
      Ông vẽ mãi, vẫn chỉ hình súng đạn
      Nét cuối cùng, may quá, mặt nhà văn!

      105. NGUYỄN QUANG SÁNG

      Ông viết giống cậu du kích
      Giương súng trường dọa trực thăng
      Đù tía nó súng hết đạn
      Không mày thôi gặp ông bà!

      Giống như kẻ lái trực thăng
      Ông viết lúc không đạn bắn
      Gã khăn rằn cười ha hả
      Vạch chim đái vọt lên trời!

      Ông viết như tay dân chơi
      Rượu đế nhậu với chuối rán
      Bút Nam Bộ thường dư mực
      Nhiều em được chết nhớ đời!

      106. TRỊNH CÔNG SƠN

      Yêu nhau sỏi đá lăn lóc
      Một cõi đi về thương đau
      Nghe nhạc anh buồn muốn khóc
      Nhân gian ai trọc cả đầu

      107. ĐINH THỊ THU VÂN

      Cuối con đường em mất áo người yêu
      Ru mình mãi mình vẫn ra phận cỏ
      Khóc ngày mai cái gì thừa cũng thiếu
      Những câu thơ em viết mất linh hồn...

      108. GIÁNG VÂN

      Vẽ linh hồn quệt mắt môi
      Vẽ chim sải cánh từng đôi ra trời
      Vẽ sông thăm thẳm lòng người
      Con thuyền lẻ điểm lẽ đời mênh mông...

      Chòm râu lộ kẻ gian hùng
      Mảnh mai e ấp thẹn thùng mĩ nhân
      Sẹo thời gian chấm tháng năm
      Phết ngang nguệch ngoạc xót thân phận người !

      Hoa sen em vẽ biết cười
      Lưu hương cái mẫu héo mười năm qua!
      Sao thơ chưa trẻ đã già
      Khung tranh xô lệch mái nhà đơn thân?

      Giáng Vân ơi hỡi Giáng Vân!
      Trắng mây sa xuống cõi trần có xanh?
      Kiếp đàn bà lạc vào tranh
      Sắc mầu loang lổ mong manh vui buồn...

      109. LƯU QUANG VŨ

      Ông hồn Trương Ba, ông da hàng thịt
      Chắc chắn rồi, ông không phải cha tôi!
      Tôi và chúng ta hình như đều có lỗi
      Khi ta chẳng tin ai lại tin ở hoa hồng?

      110. PHAN VŨ

      Em ơi, Sài Gòn - phố
      Mưa lên bong bóng phập phồng
      Có một cánh ô không nhớ nổi người
      Lấy thơ che gió

      Em ơi Hà Nội - phố
      Mồ côi từng con ngõ nhỏ
      Mùa thu

      Ông sẽ đi đâu? Về đâu? Phan Vũ
      Hà Nội thực và hư

      111. CHẾ LAN VIÊN

      Mười sáu tuổi động thánh thần
      Điêu tàn Hời khóc điêu tàn An Nam?
      Tổ quốc đẹp thế này chăng
      Binh đao lửa khói Bạch Đằng, Đống Đa?
      Chân quê lấm quện phù sa
      Ai đi đất cũng hóa ra tâm hồn?
      Trời xanh mặc lộn áo hồng
      Cuối đời trở gió lại thơm lẽ người?

      112. BÙI CHÍ VINH

      Sinh nghi thì nghi cả mình
      Tổ cha bọn tàu xâm lược!
      Nếu chúng mày đến cướp nước
      Cầm súng đầu tiên - Bùi Chí Vinh!

      113. TỰ HỌA

      Mùa hoa điệp vàng tôi vào Nam
      Thao thức nỗi niềm quê đất vuông tròn
      Nhớ cộng nhớ nhóm từ tro bụi
      Vẽ tuổi người trên mộ chữ văn nhân...

      KẾT

      Ai ở trên mộ, ai dưới mộ
      Ai sóng thần dâng, ai bão nổi?
      Ai còn bên ta, ai đi xa
      Ai đã thân quen, ai vẫn lạ?

      Còn bao chân dung cuộc đời
      Thẹn mình tài mọn nên lời chưa ra!
      Xót người bẩy, thương mình ba
      Ai mà không có ngày ra mộ mình?

      MỤC LỤC

      TỰA

      CHÂN DUNG
      1. Tạ Duy Anh
      2. Ngọc Anh
      3. Nguyễn Sĩ Bá
      4. Vũ Bằng
      5. Nguyễn Bính
      6. Thu Bồn
      7. Nam Cao
      8. Văn Cao
      9. Vũ Cao
      10. Hoàng Cầm
      11. Hoàng Nhuận Cầm
      12. Huy Cận
      13. Phùng Cung
      14. Đoàn Văn Cừ
      15. Nguyễn Minh Châu
      16. Đỗ Chu
      17. Vũ Hoàng Chương
      18. Trần Dần
      19. Nguyễn Anh Dũng
      20. Khương Hữu Dụng
      21. Xuân Diệu
      22. Nguyễn Duy
      23. Phạm Duy
      24. Phạm Tiến Duật
      25. Lê Đạt
      26. Anh Đức
      27. Nguyễn Khoa Đăng
      28. Trần Độ
      29. Nguyễn Khoa Điềm
      30. Bùi Giáng
      31. Nam Hà
      32. Trần Mạnh Hảo
      33. Thanh Hải
      34. Chính Hữu
      35. Thuận Hữu
      36. Tố Hữu
      37. Dương Thu Hương
      38. Trương Nam Hương
      39. Dương Hướng
      40. Đỗ Hoàng
      41. Tô Hoài
      42. Nguyên Hồng
      43. Sóng Hồng
      44. Vũ Hồng
      45. Vũ Thư Hiên
      46. Hoàng Ngọc Hiến
      47. Nguyễn Khải
      48. Ma Văn Kháng
      49. Trần Đăng Khoa
      50. Nguyễn Ngọc Ký
      51. Giang Nam
      52. Sơn Nam
      53. Bảo Ninh
      54. Trần Mai Ninh
      55. Nguyên Ngọc
      56. Hoàn Nguyễn
      57. Lâm Huy Nhuận
      58. Trần Đồng Minh
      59. Trần Nhuận Minh
      60. Thép Mới
      61. Thạch Lam
      62. Kim Lân
      63. Văn Lê
      64. Lưu Trọng Lư
      65. Lê Lựu
      66. Hữu Loan
      67. Thái Thăng Long
      68. Phùng Gia Lộc
      69. Phùng Quán
      70. Đỗ Trung Quân
      71. Phú Quang
      72. Xuân Quỳnh
      73. Bế Kiến Quốc
      74. Bùi Minh Quốc
      75. Vũ Trọng Phụng
      76. Thang Ngọc Pho
      77. Đặng Thế Phong
      78. Việt Phương
      79. Vũ Quần Phương
      80. Hoài Thanh
      81. Nguyễn Trọng Tân
      82. Bùi Ngọc Tấn
      83. Nguyễn Minh Tâm
      84. Thâm Tâm
      85. Nguyễn Tuân
      86. Nguyễn Mạnh Tuấn
      87. Trần Quốc Toàn
      88. Thanh Tùng
      89. Nguyễn Ngọc Tư
      90. Hàn Mặc Tử
      91. Nguyễn Vũ Tiềm
      92. Trần Đức Thảo
      93. Lê Văn Thảo
      94. Nguyễn Đức Thọ
      95. Trần Hữu Thung
      96. Trần Văn Thủy
      97. Nguyễn Thi
      98. Nguyễn Đình Thi
      99. Nguyễn Huy Thiệp
      100. Hữu Thỉnh
      101. Hoàng Trung Thông
      102. Nguyễn Trường
      103. Nguyễn Khắc Trường
      104. Xuân Sách
      105. Nguyễn Quang Sáng
      106. Trịnh Công Sơn
      107. Đinh Thị Thu Vân
      108. Giáng Vân
      109. Lưu Quang Vũ
      110. Phan Vũ
      111. Chế Lan Viên
      112. Bùi Chí Vinh
      113. Tự họa

      KẾT
      #3
        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
        Kiểu:
        2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9