TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 31 đến 38 trên tổng số 38 bài trong đề mục
Tác giả Bài
Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 12:24:38
 
 
 
 


  Tác phẩm dầy 300 trang XB 2019
 
 
                                                     
            THƠ TÌNH
 
                                PHẦN CUỐI
 
 
        *   Chọn lọc từ các tập thơ:
     -  Phạm Ngọc Thái * Chân dung nhà thơ lớn thời đại                                           
                                             Nxb Văn hóa Thông tin 2014                                    
     -  Phạm Ngọc Thái * Cánh đại bàng của thi ca đương đại VN                              
                                            Nxb Thanh niên 2019                                     
                 Và một số bài thơ tình mới.  
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 12:26:47 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 12:28:51
 
                EM  LÀ NGƯỜI TÌNH CỦA LÍNH
                                   Tặng ca sĩ Thanh Trúc
 
" Nếu em không là người yêu của lính " (*)
Tiếng hát em đưa, thưở còn chinh chiến
Nửa đêm nay, anh thức dậy để nghe
Giọng hát ngọt ngào, giọng hát ru xa.
 
" Nếu em không là người yêu của lính
Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
Ai trong gió sương cho em đợi chờ
Và đến lúc anh về... Ai kể chuyện đời lính, em nghe! ". (*)
 
Anh đi qua cả cuộc chiến tranh xưa
Vẳng tiếng hát em, giữa rừng già năm ấy
Nay nhớ lại... Lòng thương biết mấy
Ôi ! Tình yêu của người lính muôn năm
 
Bài thơ này anh viết tặng em
Cô ca sĩ một thời của lính...
Nghe em hát, dạ cồn cào cảm mến
Anh gửi tình mình cho Đất mẹ - Quê hương !
 
Ta không mong gì bom đạn, chiến tranh
Đã dìm dân tộc vào trong bể máu
Nhưng tiếng hát em, thì ngàn lần yêu dấu
Đời đời... mãi mãi... không quên...
 
Là người tình của lính, phải không em !
Cao quí hơn vạn lần các cung phi, quận chúa
Anh sẽ mang tình em, suốt chặng đường thiên lý
Mai rồi sống giữa vô biên...
 
Ôi, Tây Hồ sóng nước mênh mông
Có nghe tiếng hát em tôi, giữa đất trời Tổ quốc !
Tới một ngày... cả hai ta đều khuất
Bài thơ anh còn sống mãi, ngợi ca em
 
Cô ca sĩ muôn đời của lính... rất yêu thương...
 
                                         2.6.2019
 
(*) Lời của bài hát " Nếu em không là người yêu của lính ".
Video bài hát "Nếu em không là người yêu của lính": Do chính nàng ca sĩ Thanh Trúc hát thuở còn chinh chiến:
 
 https://www.facebook.com/100031929600932/videos/129077684833218/
             ( phải mở facebook mới nghe được bài Thanh Trúc hát )
 
 
          BÊN NGỰC TRÁI CỦA EM
 
Em nói: Vẫn đặt anh ở bên ngực trái
Nơi của trái tim. Sâu lắm, không em ?
Cứ hay dỗi hờn làm anh phải đảo điên
Ừ, thì... có yêu, anh mới chiều thế chứ !
 
Vẳng tiếng hát xưa dưới rừng già xa nhớ
Thuở chiến chinh từng theo bước chân anh
Nay hòa bình gặp gỡ em thương
Thấm mối tơ duyên, lòng tràn lưu luyến
 
Ai chẳng có một thời bao thương mến
Nhưng về già càng yêu lắm, sâu hơn
Em đừng buồn khi anh đã đến bên
Sẽ cùng em tình đời và khát vọng
 
Anh yêu ! Bởi em chính là cuộc sống
Ngọn lửa lòng ấp ủ nỗi cô đơn
Cho anh đi tới chân trời. Năm tháng được ấm êm
Ngoài sự nghiệp cuộc đời... Em là tất cả !
 
Một mai nữa... có về nơi nấm mộ
Hãy khắc bia anh lên hình trái tim em !
Anh dưới suối vàng, em ở bên trên
Vẫn còn nhau, cả khi cùng nhắm mắt
 
Mang cho nhau niềm tin yêu, hạnh phúc
Dù một thời trai chẳng được bên em
Ta sẽ dành hết lòng thương, trong chiều rực hoàng hôn
Với tình yêu sắt son, trái em thơm hương mãi
 
Em nói: Vẫn đặt anh ở bên ngực trái !?
Nơi của trái tim, sâu thẳm phải không em !
Cứ hay dỗi hờn làm anh phải đảo điên
Ừ, thì yêu ! Anh mới chiều thế chứ...
 
   KHOẢNG TRỜI DÀNH CHO EM
                           Tặng Trương Thị Bảo Yến
 
Cái khoảng trời anh không thể quên
Dẫu ở xa, tháng ngày thương nhớ
Những đêm đêm lang thang trên phố
Đắm nhìn về phương gió... có em !
 
Trời Sài Gòn chắc nóng vẫn triền miên
Anh nghe sóng Bạch Đằng (*) thao thức vỗ
Nơi em sống là nơi anh mong đó
Đêm nay đèn Hà Nội hắt hiu buồn
 
Cái khoảng trời gió thổi xót lòng anh
Mắt em lệ để tim ai lỡ rớt
Dẫu ta ở hai đầu đất nước
Nhưng tình sẽ mãi gần nhau
 
Bài thơ sầu viết giữa canh thâu
Cứ dỗi hoài, trách rằng anh không nhớ
Làm gì có cô nào đâu cơ chứ ?
Công việc nhiều nên bận lắm, đấy thôi !
 
Cô bé của tôi ơi ! Anh rất muốn em vui
Đường thiên lý có ngày ta hẹn gặp
Mưa nắng phủ đầu anh, nhòa sương tóc
Chẳng người đàn bà nào đẹp hơn em
 
Cái khoảng trời anh cất ở trong tim !
 
                   Hà Nội 10.6.2019
 
(*)   Bến Bạch Đằng ở Sài Gòn
 
                 EM GHEN
 
Anh biết, em yêu anh nhiều lắm
Anh cũng rất, rất... rất yêu, có phải không đâu ?
Nhưng em quá ghen, làm anh phải đau đầu
Yêu cũng thích mà yêu cũng... khổ...
 
Anh từng bảo: Ta sẽ yêu nhau đến khi xuống mộ
Nhưng... chỉ nhắn tin không thấy anh
Em đã nổi đóa lên. Vùng vằng kêu: Anh đang chát với ai ?
Lại dỗi dằn: Ừ, thì em ghen. Bởi quá yêu thôi !
Chẳng lẽ anh thích người buông xuôi, hờ hững ?
Vậy, cám ơn em ! Được yêu thật sướng
 
Nếu cứ trách em cũng chưa hẳn đúng !?
Đúng là: Em yêu anh hơn tất cả các cô xưa
Rồi mai ngày chồng vợ nối duyên tơ
Em sẽ dành cho mình thật nhiều, thật nhiều: Em bảo thế !
 
Tuổi hoàng hôn anh, xem ra vui đáo để ?
Được em yêu, em giận, em hờn
Có khi còn dỗi dài... bỏ mặc anh, lặng im luôn...
Anh nhớ gọi ! Cũng không thèm lên tiếng
 
Viết mấy dòng thơ tặng em yêu mến
Ghen vừa thôi em, kẻo làm tội người yêu
Anh rất thương cưng, trong buổi tình chiều
Đến sưởi ấm lòng anh, những đêm côi lạnh !
 
Ta hòa hợp dành cho nhau, năm tháng cuối cùng cuộc sống
Nguyện mang tình em vào mãi thiên thu
Em là bạn đời, là ánh sáng, là thơ
Đường chân lý anh tôn vinh, bằng cả trái tim cùng khối óc
 
                                              11.6.2019
 
              NGƯỜI ĐÀN BÀ CUỐI CÙNG CỦA TÔI                                                
                      
Thời xuân xanh em, bông hoa thơm trên núi
Mang tiếng hát bay, vang vọng khắp non sông
Theo các chiến binh vào cuộc chiến tranh
Sắc đẹp như Kiều, hồn thanh tựa suối
 
Trải qua bao tháng năm gió bụi
Vẫn thơm thảo cuộc đời, người thiếu phụ Việt Nam
Anh muốn mang em tới cõi vĩnh hằng
Cùng dòng thi ca bất hủ !
 
Ta đứng giữa non cao, bể cả
Ngợi ca "Tình yêu và cuộc sống", thế nhân ơi !
Lên án chiến tranh giết hại con người
Tha thiết hòa bình, tự do dân chủ
 
Anh gặp em một chiều nắng đỏ
Với áng thơ tình gieo giữa nhân gian
Em bảo rằng đã khóc… đọc thơ anh…
Rồi em yêu, chỉ đơn thuần có thế !
 
Anh cũng đến với em bằng trái tim bình dị
Làm người đàn bà cuối của đời anh !
Nguyện mang em theo khát vọng thi nhân
Và sẽ yêu đến khi nhắm mắt
 
Đất Sài Gòn… mùa này gió mát
Hỡi cô ca sĩ năm xưa
Biết mấy gian truân mà sống như mơ
Bước hải hồ anh đi, em là bạn gái !
 
Chúng mình không còn tuổi để sinh con, đẻ cái
Nhưng ngàn năm… hồn quấn quít bên nhau
Đấy là anh ước vọng tình yêu !
Em có nghe ! Trời đất đang mây bay, gió thổi...
 
                  TRỜI VÀ BIỂN
 
" Biển vẫn xanh như lòng em yêu anh "...
Em bảo thế ! Anh nghe trào sóng vỗ
Con tàu anh băng qua trăm bão tố
Vẳng nghe em gọi khắp trùng xa
 
Hỡi người em của lòng ta !
 
Đường vạn dặm đời anh, phong ba cùng sóng dữ
Biển tình em thăm thẳm tới vô cùng
Theo anh đi một dạ thủy chung
Trong đêm vắng, em là vầng ánh sáng
 
Ta bay giữa " tình yêu và khát vọng "
Hồn thơ anh tha thiết viết ru em
Ơi, người thiếu phụ quê hương !
Em nguyện theo. Anh sẽ mang em vào vĩnh cửu...
 
Em muốn làm người vợ hiền hiện hữu
Lòng biển xanh yêu dấu một mình anh
Thì cuối chân trời sẽ có bóng hình em
Mãi mãi bên chồng với non sông, nhân thế !
 
Cưng hãy nhìn lên: Hôm nay ngày đẹp quá !
Cánh chim bay trong nắng hạ hồng tươi
Anh đón em từ nơi ấy xa xôi
Về giữa trái tim thương. Hương gió mát…
 
Rồi ta sống gần nhau cho trọn kiếp
Em không còn phải khóc, phải ghen
Năm tháng dài anh sẽ chiều em
Chúng mình sẽ sinh con, đẻ cái
 
Trời Tây Hồ anh... đang gọi Biển Sài Gòn em đấy...
 
                                  Hồ Tây, 19.6.2019
 
           NHỚ THANH TRÚC
 
Đêm lại nằm nghe tiếng hát em
Từ ngày xa ấy vọng về bên...
Khi anh chinh chiến chìm máu lửa
Thân xác mòn phơi chốn trận tiền
 
Em vẫn chỉ là cô bé ngoan
Và rồi năm tháng lớn dần lên
Theo chân người lính, em ra trận
Tấm thân nhi nữ rất dịu hiền
 
Cô bé ấy thành nàng ca sĩ
Mang tiếng hát ru hồn chiến binh
Em đẹp như trang Kiều viễn xứ
Đến cả chim muông cũng say mềm
 
Tiếng em cất lên trong bom đạn
Êm lòng lính trận nhớ quê hương
Chiến tranh kết thúc anh về phố
Làm chàng thi sĩ bước lang thang
 
Gặp cô ca sĩ ngày xưa ấy
Thanh Trúc dịu dàng chính là em !
Thương yêu bổi hổi bao kỷ niệm
Em nguyện đi theo bạn gái hiền
 
Ôi, người ái nữ của nước non
Tình ta quyện với nghĩa quê hương
Phiêu du trời đất lòng anh vẫn
Dành khoảng đời riêng với em thương
 
Hồn ta bát ngát vạn trùng mây
Dưới vòm Hà Nội sóng Hồ Tây
Nôn nao lại nhớ nàng Thanh Trúc
Viết mấy vần thơ cho gió bay...
 
    NGƯỜI THÔN NỮ MIỀN SÔNG NƯỚC
 
Nén hương lòng, anh tưởng niệm mối tình em
Bóng trúc vắng, làng quê xanh viễn vọng
Giọt lệ đắng em hòa cùng anh uống
Chốn xa vời người lữ khách đứng dừng chân
 
Xin để lại cho đời vài khúc ca ngân
Nghìn năm sau… Thế nhân ơi, hãy nhớ !
Tấm hình ta cùng nàng một thuở
Và cuộc tình nước mắt lẫn yêu thương
 
Anh không thể mang em theo trọn kiếp thi nhân
Giúp em vượt qua đời bể dâu khốn khổ
Mai có đến gặp lại anh bên nấm mồ, nơi chân trời, xứ sở
Xõa tóc mà than khóc cõi dương gian...
 
Anh vẫn chờ em ở dưới suối vàng
Ta hãy quên đi thế giới đầy bạo loạn
Để cùng em kết trăm năm tình bạn
Của tình yêu tự trái tim anh !
 
Anh vẫn thương em, dù duyên phận bẽ bàng
Chẳng phải vì em, chẳng phải anh không muốn
Nhưng em ạ ! KIỀU đã nói rồi, đó là bể sống...
Tình giữa trần ai, nước mắt trộn cơm chan
 
Dẫu phải biệt xa... Anh có hạnh phúc đâu em ?
Vẫn biết đời em cũng hòa dòng lệ đắng
Ừ, thì trang nam anh khinh thường kiếp nạn
Chỉ thương em là phận nữ nhi
 
Hãy vững bước lên em vào thế giới của ca thi
Sẽ giúp em quên mọi điều sầu muộn
Anh chỉ tiếc, không thể dìu em tới bến...
Mong đất trời có thượng đế đỡ em đi !?
 
                          *
 
Thơ viết đã dài mà chẳng thỏa nỗi tình si
Ta lại cất tiếng gọi tên em:
-  Người thôn nữ miền sông nước...
Mai dân tộc có đặt ta nằm ở nơi nào, dưới gầm trời tổ quốc
Hãy đưa mộ nàng về, chôn cạnh nấm mồ ta
 
Để con cháu đời đời cất cao bản tình ca
" Không có chiến tranh, chỉ có tình yêu bất diệt ! "
Anh sẽ nâng hình em bay trên đất trời nước Việt
Vượt qua mọi chủ nghĩa tới muôn năm
 
Hãy đi cùng anh, mình không chết đâu em !
Kinh thánh đã dậy rồi: nay chỉ là "cõi tạm"
Khi biết vượt qua đủ buồn đau, khổ nạn
Mới vào được ngôi đền: Tòa Thánh của tình yêu !
 
Ôi ! Người thôn nữ anh thương
Cuộc tình mình dù đắng đót bao nhiêu
Nhưng hãy nghe lời anh: Ta được nhiều hơn mất...
Đã giúp em nhìn ra nghĩa sống, trong bể đời khốn kiếp
Vượt lên bão táp, phong ba
 
Em hãy hòa nước mắt vào, viết những bản tình ca
Nó vĩ đại hơn các luận ngôn đảng phái
Ta sẽ là ánh sao băng trên thiên hà sông núi
Anh đợi đón em về, trong thế giới bên kia…
 
           MỐI TÌNH KHÔNG BẾN ĐỖ

Mỗi sáng sáng anh ra hồ dạo bước
Thấy bóng hình em hắt xa xa
Anh mới hỏi: phải chăng nàng đã thức ?
Đêm mộng mơ còn in trên nét mặt nàng kia !

Cành liễu gió vi vu lời tình tự
Thơ anh ru... tiếng khẽ động bên bờ
Tình yêu đến, tháng năm không có tuổi
Anh xao lòng thổn thức giữa hư vô

Tình cũng thể bóng mây qua vô định
Như phù sa bồi đắp cõi hư không
Em bé bỏng, đời người rồi vụt biến
Hạnh phúc sẽ ào đi trong bể sóng mênh mông

Mùa xuân gọi, em ơi ! Tình ta như lá trúc
Bay trên không xáo xác giữa màu xanh
Anh thầm thì vọng gọi tên em
Bên sóng hồ reo, bâng khuâng nỗi nhớ

Chân anh bước dưới vuông trời thành phố
Tán lá bay che rợp bóng cuộc đời
Mối tình nhỏ líu lo đùa một tí
Biết đùa rồi mà vẫn máu tim rơi !

Ôi mối tình không bến đỗ, em ơi !
Mai anh chết ? nếu khi đời nhắc đến
Em hãy nói với đời, anh đã từng cảm mến
Mang bóng hình em trong tim, để đi xa...
 
         TIẾNG RÚC CHIM ĐÊM

                               Những tối trăng ngời, dưới ánh sao khuya
                               Anh vẫn đắm mình về phương ấy
                               Những câu thơ như ngôi sao bùng cháy
                               Và cuộc chia ly đã hoá cánh buồm...


Con chim đêm rúc mãi ngoài cây
Nó nói gì không biết ?
Chắc con mái ham nơi vui thú khác
Đã không về. Con trống gọi suốt đêm...

Chim gọi đàn - Anh gọi tên em
Năm tháng, nắng mưa, non ngàn, bão tố
Có lẽ nào em không về nữa ?
Để hồn anh hoang mạc, bơ vơ

Đã xa rồi. Mùa dĩ vãng trăng mơ…
Đời vui vẻ cuốn theo dòng gió bụi
Bao ý nghĩa trong cuộc đời tồn tại
Thành quách loài người, em thiêu trụi thành tro !

Ngàn năm xưa cho tới bây giờ
Ta muốn hỏi đến muôn đời sau nữa:
Mọi giá trị vĩnh hằng, nếu có
Sẽ là gì ? Khi thiếu vắng em ta !

Con chim đêm run rẩy bóng xanh già
Anh bổi hổi một thời qua vọng lại
Và tất cả đã trở thành trống trải
Sao em lại phụ bạc tình, con mái thương yêu ?
 
 
        VẮNG BÓNG
 
Đã vắng bóng một thời. Biệt tích...
Lại bùng lên thao thức trong đêm
Những giây phút ái ân, anh không thể quên
Ở phương trời xa... em còn lưu luyến ?
 
Đời anh dẫu bao la như sóng biển
Vẫn in hình người gái thôn hương
Mối tình qua, sâu đậm trong tim
Khoảng cách hai ta ngày càng xa lắc...
 
Em đơn chiếc, mỗi đêm về hiu hắt
Có vấn vương nhớ lúc đã cùng anh ?
Kỉ niệm êm đềm, hạnh phúc chứa chan
Anh âu yếm, dỗ dành em khuya sớm
 
Giờ cát bụi đang phủ đầy cuộc sống
Em quấn lên mình một dải khăn tang
Cuộc tình theo năm tháng lụi tàn
Bao đổ nát… cũng chỉ là vô nghĩa.
 
Lòng nuối xót, thương người thôn nữ
Vực thẳm cuộc đời, liệu vượt được không ?
Yêu một thời, anh giang cánh tay êm
Ôm Cưng vào lòng, ủ cho em cuộc sống
 
Đêm đầu hạ, nhìn lên bầu trời vắng
Thả hồn cho gió cuốn đến em xưa...
 
             LỜI HÓT CON CHIM KHÁCH
                                      Em trở về với ốc đảo xanh trinh bạch
                                               (Thơ Đinh Thị Hồng Minh)

Em một mình mang ốc-đảo bỏ đi
Anh trở lại phố thành nghe gió hú
Nghe cả lá và hồn đời khẽ vỗ
Con-tim-buồn hoá trăm mảnh vỡ tan

Con tim buồn không còn thuộc về anh
Những mảnh vụn lẫn vào trong cát bụi
Có một mảnh hoá thành "con chim khách"
Bay đi tìm bóng lạc giữa vu vơ...

Chầm chậm đừng đi, người con gái của ban sơ
Anh thả xuống ốc-đảo xanh em, một mối tình nguyên thuỷ
Mốt mai lỡ đau... nỗi khổ đau của loài tim vỡ
"Con chim khách" vẫn về để hót ru em !


 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 12:41:50 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 16:37:27
 
 
            TRĂNG LẶN

Trăng đã chán trời nên đi mất
Cứ hững hờ, tiêng tiếc, phân vân...
Em có chán anh giống vầng trăng không biết?
Mất trăng rồi còn lại trời đêm

Biển vỗ vào anh. Biển vỗ vào em.
Em hoá đá ! Để sóng ghềnh ôm mãi
Năm tháng, nắng mưa: Đá vẫn còn nguyên đấy !
Anh phong ba, anh nhẫn nại suốt đời

Bài thơ tình còn viết, em ơi !
Đá vẫn đá - Người vẫn người, không thể khác
Biển hư vô cả những khi cầm bút
Xé rách lòng cho cánh thơ bay

Mất một vầng trăng lại mọc một vầng trăng
Sóng khốn khổ hôn mãi hòn đá trắng
 
          TIẾC MỘT THỜI XƯA
 
Anh tiếc thời xưa lắm, em ơi !
Đôi ta tác hợp bởi duyên trời
Đêm đêm em hiện Nàng Tiên Nữ
Anh Chàng Lãng Tử tít mù khơi...
 
Về một miền quê để yêu em
Cùng em say đắm cuộc phong tình
Hoa bướm nõn nà… Cưng dâng hết !
Hồn anh lai láng mộng phiêu linh
 
Hỡi ! Ôi ái nữ, quá trắng trong
Tấm thân tựa ngọc, dáng dịu dàng
Mối tình tiên thánh nơi trần thế
Ôm em bay tới tận cung trăng
 
Một giấc yêu say quí ngàn vàng
Nàng đi... trời, đất đảo điên tan !
Tim ta hoang phế và thế giới
Cũng đã trở thành một cõi hoang
 
Ôi, ta nhớ lắm... thời xưa ấy !
Tất cả, em ơi ! Thế chết rồi...
Trí não, linh hồn theo em hết
Anh sống chỉ là bóng ma thôi...
 
          NẾU CÓ THỂ ĐƯA EM LÊN NÚI

Anh sẽ từ giã phố phường, có hàng sấu thân quen
Có rặng me xanh và hồ nước ngọt
Tìm về chốn hoang vu thanh khiết
Sống những tháng ngày tha thiết bên em

Bởi, em ơi ! Nơi núi cao rừng thẳm
Có suối mát thơm cho em tắm chiều chiều
Những đêm trăng trong rừng vắng
Chỉ có chúng mình thoả sức yêu nhau

Dẫu phố xá văn minh, anh chẳng tha thiết nữa
Cuộc sống đua tranh, không thiếu lọc lừa
Năm tháng trôi qua, đời người ngắn ngủi
Về với rừng đi em ? tình ta mãi thiên thu…

Anh đã quá nửa đời nơi đô thị
Sự phù hoa phù phiếm cả thôi mà
Chỉ có em là đáng quí
Chỉ có thương nhau, hạnh phúc thực đời ta !

Anh sẽ bỏ tất cả ra đi ! Không hối tiếc
Dành những ngày vui trọn vẹn bên em
Bông hoa trắng trinh, tựa thiên thai tinh khiết
Khi em khoả thân... đẹp hơn cả thiên thần
 
      ANH VẪN CHỜ EM DƯỚI CÂY

Hàng cây đêm lặng im không nói
Rì rào gió thổi lúc anh qua
Anh đứng lặng… nghe không gian vọng lại
Bóng hình em nay đã mờ xa

Ôi,  năm tháng chỉ còn hoài vọng
Cuộc sống bao năm, anh đã tôn thờ
Quá khứ một bản tình hoang dại
Hiện tại giờ hết thảy lại hư vô

Cả không gian vẫn âm thầm gió thổi
Em xa rồi, tình cũng vỡ tan !
Trong tít tắp tận miền xa chới với
Nghe thấy không em ? Tiếng gọi của lòng anh

Trời mưa gió hay lòng anh mưa gió ?
Dưới hàng cây thổn thức canh khuya
Cuộc sống thì mây trôi bèo dạt
Anh vẫn đứng chờ em như thế mãi ngàn thu
 
     NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN
 
Em đến như hoa trôi
Rơi vào lòng anh… rồi rụng cánh
Khe khẽ hát bản tình chiều phiêu lãng
Người đàn bà hiền dịu và ngoan
 
Khắp hồn anh ngào ngạt hương thơm
Ôi non nước, tình yêu sao đẹp thế !
Ta đã đi tới cuối đường chủ nghĩa
Phút cùng em thấy ấm áp cuộc đời
 
Trên đầu kia chỉ có gió mây thôi
Cả cuộc đời vần xoay theo thời thế ?
Những khoảnh khắc ngọt ngào tình ái nữ
Anh nhận ra hương vị sống con người...
 
Bài thơ yêu đầu cho em đó, Cưng ơi !
Anh sẽ mãi bên em nốt kiếp đời thi sĩ
Tình ta đó ru êm mà bình dị
Hỡi ! Người đàn bà của biển... xinh, thương...
 
              THẾ GIỚI NÀNG 
             
Những giờ khắc êm đềm trăng sáng
Trong bài ca nàng hát mãi không thôi
Đêm buông xuống, sao trời toả rạng
Ánh mắt xôn xao, thân tuyết nàng trôi...

Ôi, thăm thẳm không gian vô tận
Sóng hồ chao dòng nước lặng lờ
Xin dừng lại những tháng năm bất tận
Cát bụi cũng hoá băng trong đôi mắt nàng mơ

Khi nàng diễn đôi bầu trắng tinh mặt nguyệt
Tội ác cũng run lên, bóng tối hết yêu ma
Dường như cả đất trời chấp chới
Để hồi sinh một thế giới, thật lạ xa                          

Những giây phút sống bên nàng bất tử !
Hồn trôi trong vũng nguyệt đẫm sao sa
Ta tưởng tượng nàng đẩy lùi toàn thế giới
Khi giữa ngân hà nàng cởi váy nàng ra…                                       
 
           TRĂNG DẠT TRONG MÂY

Trăng dạt trong mây
Em trôi vào cuộc sống
Bỏ lại những bến bờ khát vọng lùi xa
Và những đêm thiếu nữ bên hồ

Anh không hỏi gió có buồn
Lá có buồn
Một chiều nào đó có hư không
Nỗi buồn sâu xa cuộc sống

Em bỏ lại trong lòng anh khoảng trống
Như thi ca ! Tan vỡ mặt trời !
Trông theo em bờ-bãi-con-người
Ai sẽ nhặt lá rơi như những chiều thu ấy ?

Biển vẫn nuối ngàn năm quanh Trống Mái
Sắc ti-gôn ai từng hát thay ta !
Em đi, biết bao giờ trở lại ?
Gió hồn anh thổi mãi tháng ngày qua

Trăng đêm nay lung lay trên thành phố
Có một người đã nhớ người xưa
Có một chàng thi sĩ ngắm bơ vơ
Chuyện lạ cõi đời: đàn bà xưa nay là bất tử !

                 ĐỘNG THIÊN THAI CỦA EM
 
                   Rõ màu trong ngọc trắng ngà,
                Dầy dầy sẵn đúc một tòa thiên nhiên
                                ( Nguyễn Du )
 
Em đưa anh vào trong Động Thiên Thai
Đôi sườn núi bên, như hai vầng trăng khuyết
Ríu rít bướm đàn. Thì thào em hát...
Bản tình ca muôn thuở giống nòi
 
Em ngước nhìn anh, ánh mắt sáng ngời
Con chim hót vang trời... Cánh rừng xanh tốt...
Không rậm rạp um tùm, động em thoáng mát
Hòn núi nhỏ chon von... Mặt trời đỏ mọc bên trong...
 
Em là Nàng công chúa của lòng anh
Một lãng tử độc hành, trên đường thiên lý
Đi qua thôn hương, gặp người ái nữ
Bên bờ biển xanh... hát khúc tình chiều...
 
Đời người sống được bao nhiêu ?
Yêu anh ! Em trao không tưởng tiếc
Cả tòa động thiêng liêng... em dâng hết
Để cùng anh sớm tối vẹn lời nguyền
 
Ngẫm đất trời cũng khéo vén chữ "duyên"
Tuy mới gặp mà nồng nàn, tha thiết
Anh cứ ngỡ câu chuyện tình cổ tích
Chàng dong buồm... vượt biển đón gái xinh...
 
Em mang hồn Thánh Nữ cõi nhân gian
Người đàn bà có trái tim bất diệt !
Tất cả tụ trong một "Hang cẩm thạch"
Khai sinh giống nòi, nuôi nhân loại lớn khôn
 
Ôi ! “Ôi tình yêu và cuộc sống” muôn năm...
 
        EM ĐI NGHỈ MÁT

Em đi nghỉ mát ở biển nào ?
Anh nghe sóng vỗ giữa chiêm bao
Đêm nay thành phố mưa nặng hạt
Trong lòng anh cũng đổ mưa rào...

Anh nhìn em tắm giữa trùng khơi
Tấm thân lồng lộng trắng cả trời
Mơ em vùng vẫy trong làn biếc
Nằm ngửa phơi mình nắng thảnh thơi

Anh hôn lên gió tít trên mây
Gửi tới nơi em vị môi say
Nụ hôn vào tận trong đồ tắm
Vui cùng cánh bướm của em bay

Biển hỡi ! Ôm em thỏa trong lòng
Tha hồ ve vuốt khắp mình em
Anh mơ hóa được ra dòng nước
Để tắm cho em tận ngách cùng

Mở trái tim em đón anh vào
Như trời ôm biển để bay cao
Mai rầy anh sẽ bay tới đó
Những tháng năm còn với em trao

Viết mấy dòng thơ gửi tới em !
Những ngày nghỉ mát biển xanh êm
Bến trăng em ạ ! Ta vùng vẫy
Tắm thỏa thân em lẫn tình duyên                                  
 
         TÊN ANH LÀM KỶ NIỆM
 
Anh để lại cho em, tên anh làm kỷ niệm
Tên em... anh khắc mãi vào tim
Mai ngày trên trời thắm non sông
Thơ anh viết về em vang ca mãi
 
Bao giây phút cùng em, cuộc tình hoang dại
Ngày tháng êm đềm, hạnh phúc đời anh
Chỉ buồn ư ? Không, "vui" cũng lớn lắm em !
Dù ta chẳng được bên nhau ân ái nữa
 
Đời em đó, chìm trong sự tủi hờn sâu tựa bể
Thơ cũng lềnh bềnh một đám bèo hoang
Mất anh rồi, không còn nguồn sáng đâu em ?
Em thành kiếp một bà già đau khổ
 
Tên anh dẫu kỷ niệm mãi với đời em, lúc đó
Có lý gì khi em hóa bóng ma trơi ?
Nỗi cô đơn làm tàn lụi cuộc đời
Anh chỉ biết ngậm ngùi thương thôn nữ
 
Không gì thay nổi tình anh, dành cho em đâu nhé !
Có cả bầu trời, cả tương lai
Một ngày mai, một ngày mai
Em bay như nàng tiên sa hạ giới
 
Anh để lại dòng tâm huyết, trào ra từ trái tim nóng hổi
Những bài thơ kỷ niệm buổi không nhau
Viết cho em, cho những đời sau
Các bản tình ca bất hủ !
 
Hình bóng em trong hồn anh vẫn nhớ
Khi xa chốn dương trần, anh sẽ mang theo
Chẳng hiểu đời người còn có kiếp sau ?
Để anh về cưới em, thuở mới là mười tám
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 16:43:10 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 16:44:31
 
   CÂY THẦM TIẾC BÓNG

Nàng đi mãi mà không trở lại
Gió bên đường kéo liễu, hát trong mưa
Và mặt nước bi bô lời than thở
Chiều buông rèm, tàn tạ nắng buồn mơ

Anh ngắm liễu bên hồ, càng nhớ bóng
Ai ru mình trong trăng sáng, nép vào anh
Làn da trắng, vòm ngực nàng hưng phấn
Tan tành rồi ! Ôi, mộng thuở ái ân...

Người đàn bà ra đi, không trở lại
Để cây thầm tiếc bóng hoá bơ vơ
Và gió nữa cũng giông cuồng, rồ dại
Hồn thi nhân tan tác giữa hư vô

Đôi mắt đẹp nàng dịu dàng đong trời biếc
Thân hoa thơm mà lại ủ bão dông
Anh tê dại cõi hồn hoang biền biệt
Bao sầu tư vương vấn các nẻo đường

Người đàn bà ra đi không trở lại
Bãi cuộc đời cát bụi, gió mưa
Hoa sẽ úa, nhị sẽ tàn và lụi
Một đời trôi theo năm tháng xô bồ...
 
                       NGƯỜI ĐÀN BÀ 
               CHỨA LINH HỒN THÁNH LINH
 
Người đàn bà, anh mãi mãi không quên
Nàng đã lẫn vào trong cát bụi
Sống nổi trôi hay đang những ngày cảm khoái
Có bồi hồi nhớ lại quãng tình qua ?

Anh đã yêu từ ánh mắt như sao sa
Cả vòm ngực tiên trắng mềm, nóng hổi
Em mở rộng động trinh, để anh vào tận sâu trong hứng khởi
Lúc sướng vui em đã uốn mình...

Ôi, tạo hoá ! Sinh ra cái của em, để gieo hoa cho thế thái nhân tình
Vĩ đại và vô biên
Anh trải thơ lên đời, viết về tình yêu - cuộc sống…
Trái tim em chứa linh hồn thánh linh

Trấn át ác quỉ bạo tàn !
Anh khắc hình hài em trong vũ trụ
Biểu tượng lớn lao của chúng sinh
Sự tồn tại muôn đời. Vần xoay thế giới.
Cả chiến tranh và trong cả hoà bình

   EM Ở LẠI HẮT HIU CHIỀU CÔI LẠNH
 
Ta trở về thành phố một mình ta
Em ở lại hắt hiu chiều côi lạnh
Trên đầu ta cả trời trăng rải sáng
Bốn mùa hoa nở thắm nhân gian
 
Đêm sao khuya, ta hằng gọi tên em !
Đã hẹn cùng nhau, sao nỡ bỏ ?
Nào thân em sung sướng gì, cho bõ…
Tháng ngày qua cũng chỉ đám bèo hoang
 
Một phận đời như cỏ dại vô danh
Dòng lệ ướt vẫn ngập tràn số kiếp
Ta đứng lặng giữa mùa đông, giá buốt
Muốn đón em... chỉ có gió xào qua...
 
Mai cuộc đời theo năm tháng phôi pha
Bao mơ ước trong em, thành bèo bọt 
Anh nghe sóng trên Hồ Tây xa xót
Nhìn về nơi ấy thấy mây trôi ...
 
           THÔNG VÀ BIỂN

Cuộc sống như đoàn tầu nghiền ta tan nát
Con sông thời gian có mùa thu xanh, bèo cỏ dềnh trôi…
Anh đứng làm cây thông trên đá, sỏi
Vi vu kêu...tình thiếu nữ qua rồi !

Cuộc sống - Tình yêu: Trái tim ta vĩnh cửu !
Kéo đoàn tàu chạy ngược phía hư không
Tháng năm xa... em hoá biển vô cùng
Cùng dấu trong lòng một loài hoa tan vỡ !

Biển thì xô. Thông suốt đời quạnh quẽ
Thân xù xì, nắng héo, mưa dông
Gió khát màu trắng tinh da nguyệt
Cái thời vú biển hãy còn non

Thời con gái em, lưu lại an-bom
Đừng buồn nhé ! Thành đá chẳng bao giờ già cả
Anh vẫn ngủ giữa hồn trinh nữ
Nhìn tóc mình biết tóc em phai

Vỗ mãi anh thành cát mất thôi
Tình chỉ mộng, đời cũng là hư ảo
Biển xa xót, dịu dàng và sóng bão
Lời anh ru như gió thổi mây ngàn...
 
           KHÚC ĐÀN CHƠI VƠI

Em đã đi rồi, không trở lại
Tình yêu vừa bén lửa đã mồ côi !
Để lại một bầu trời, nhung nhớ mãi
Tiếng đàn buồn, anh gảy khúc chơi vơi

Ôi ! Đoá hoa lưu ly, tình ly biệt
Với hàm răng, khoé mắt em cười
Giây phút ấy, sao lại nhìn anh tha thiết ?
Để cánh chim qua cũng ngẩn ngơ hoài

Em là động thiên thai thơm ngát
Là hoang xơ, điên dại, lẫn phồn hoa...
Ta sung sướng ghì lấy nhau mà tan nát
Em tan trong anh và anh hoá khổng lồ

Thế giới này đầy hỗn mang, bạo ngược
Chỉ em thôi: Đài chót vót cao xanh !
Ta tận hưởng cùng nhau, bể đời khoái lạc
Em mang cho anh cuộc sống tốt lành
 
       TÌNH KHÔNG CÒN NỮA
 
Tình đã hết... Viết cho em lời chót
Dấu yêu xưa lại cào xé tim anh !
Anh ra đi, trong dạ ngổn ngang
Những thương xót, cuộc đời người thiếu phụ
 
Em đừng khóc ! Khi tình không còn nữa
Mãi dùng dằng, chỉ làm khổ thêm nhau
Hãy tìm nơi cuộc sống muôn màu
Niềm vui mới, khỏa lấp hồn trống trải
 
Tuổi xuân em vẫn đương thời trẻ gái
An phận rồi, hy vọng ở ngày mai
Dẫu bể đời có lắm chông gai
Cả tương lai... đang chờ phía trước !?
 
Kỷ niệm bên em, anh nuối lòng thương tiếc ?
Giây phút êm đềm...  ngày tháng yêu Cưng...
Bóng mây qua, hạnh phúc bị xua tan
Tình hai ta càng trở nên cằn cỗi
 
Trí não vũng ao tù, trùm bóng tối
Không còn nghĩ được chuyện xa xôi
Sống khác nào một đám bèo trôi
Chỉ quẩn quanh với con gà, con vịt
 
Cám ơn tình yêu em ! Một thời như cổ tích
Để ta bước lên đài chói ngợp vinh quang !
Cả thi ca cùng sự sống vĩnh hằng
Nâng thêm tầm cao giá trị
 
Tình đã hết ! Thôi, cũng đừng rầu rĩ
Đôi chim lìa nhau, hai ngả phương trời
Ở ngoài kia bão gió tơi bời
Cứ trôi... cứ trôi... cần đâu bờ bến...
 
Tự ủ ấm mình, mỗi mùa đông đến
Quên sầu thương, bước tiếp đường xa
Chỉ cầu mong, em bớt âu lo ?
Sống đỡ khổ. Tương lai đừng ám khói.
 
Thời gian sẽ dịu xoa trái tim buốt nhói
Vá víu vết thương tình, để lại trong nhau
"Hạnh phúc - Khổ đau" ? Tự thân nhé, em yêu !
Dù mất Cưng. Anh, vẫn phải tới chân trời khát vọng !
 
Ta ra đi… mà như người trong mộng…
 
     CÔ GÁI ĐI BÊN HỒ

Hồ mùa đông dại nắng
Em bước nhẹ trong hàng cây nghiêng bóng
Gió khẽ reo sau tà áo thanh tân
Mắt em thầm mang cả mùa xuân

Cánh buồm đỏ đưa em vào xa vắng
Anh mải nhìn theo màu áo trắng
Cái màu mây con gái dịu hiền
Em đi rồi, còn lại một trái tim !

Em xa rồi… còn lại nỗi đau êm
Tiếng gì cứ âm thầm bên vệ cỏ
Chỉ thiên nhiên mãi mãi là tươi trẻ !
Tuổi ta ơi, vội héo làm gì ?

Cánh buồm đỏ, anh đưa em vào xa vắng
Năm tháng đời anh, tóc trắng đầu anh
Nhưng rồi ngày mai em cũng thành dĩ vãng ?
Cô gái đi bên hồ ! Ta sẽ hoá ra chim...                                                  
 
      CÁM ƠN TÌNH YÊU EM
 
Em sưởi ấm tuổi hoàng hôn ta ... bằng bầu máu nóng…
Của người đàn bà đẹp và ngoan
Nuôi sống linh hồn ta, trong dòng sữa thơm ngon
Với tình yêu nồng nàn, tha thiết
 
Ta ! Người tình mà em thương nhất
Lần cuối cùng, không thêm nữa đâu Cưng
Vì biết em sẽ rất khổ tâm
Nếu anh lại có người đàn bà khác
 
Em là viên ngọc ái tình, đời ta có được
Khắc vào ký ức không quên
Dẫu rằng nay chẳng còn em
Cưng vẫn sống trong tim ta mãi mãi
 
Em nhóm lửa thơ ca anh, bùng cháy lại
Vụt lên đỉnh ngọn Thi Sơn !
Ngàn năm sau nhân thế vẫn đi tìm
Nàng thôn nữ ở miền quê xa vắng
 
Anh đứng lặng cuối chân trời thăm thẳm
Thả vài dòng để gió cuốn, mây trôi
Lang thang bên hồ nước chiều nay
Hãy nhớ mãi về anh, em yêu nhé !
 
Nơi "cát bụi cuộc đời"
Em là bông hoa thơm ứa lệ
Xin cám ơn thượng đế đã cho ta
 
      ĐÊM NAY TRỜI LẠI KHÔNG MƯA
 
Trời không mưa, áo em đâu có ướt
Chỉ ướt lòng em, cô gái nhỏ của anh
Em ngả vào anh mà hình như có khóc…
Tiếng con tim thật rõ bên mình
 
Mùa thu đã qua, ta nghe lá rụng
Buổi cuối cùng em đến để chia tay
Ngày mai em lấy chồng, phải xa vĩnh viễn
Chẳng sao mà, trời có mưa đâu, em ơi ?
Kìa không mưa mà áo anh lại ướt
Mùa thu đi… sao nắm mãi bàn tay ?
Ai nói tình gió mây, sẽ quên trong chốc lát
Bao năm trời hồn anh vẫn mưa bay…
Tại đêm đó không mưa, hay bởi vì anh nhớ
Phố vắng em buốt giá cả canh dài
Em dại lắm, lấy chồng làm chi vội
Đưa em sang sông rồi, lòng mới biết đã yêu ai !
Ta lại bước lang thang trên phố ấy
Đến mỗi gốc cây, có vệt cũ em ngồi
Tiếng hát xưa đưa, bờ hồ gió thổi
Bóng với mình đi mãi tới ban mai…
Cứ tưởng buổi cuối cùng em đến…đã chia tay ?
 
  TA KHÓC CHO NÀNG VÀ THAN TIẾC CHO TA
 
Tình nhạt rồi, bóng em đã mờ đi
Nỗi yêu trong anh, lặng dần vào quá khứ
Em giận dỗi ... để cuộc tình rạn vỡ
Lòng anh buồn, man mác "cõi sầu riêng"
 
Ta trở về với đúng nghĩa Người Dưng
Tim khô héo, thơ thành tàn phế
Bao kỷ niệm, chôn vùi trong mộ chí
Dẫu vẫn tìm gặp gỡ ... cũng hư không…
 
Em tủi hờn. Anh càng mỏi mòn trông
Mãi bàng bạc như sương, như khói
Rồi mai ngày, sẽ chẳng ai muốn nói ?
Quay đi, sang hướng không nhau
 
Thì cuộc đời này, em được gì đâu ?
Anh theo kiếp... Chàng Lữ Hành Cô Độc
Em hóa Người Đàn Bà Khô Khốc
Thơ cỗi cằn, cô quắt giữa tình nhân
 
Ta đâu phải phường giá áo, túi cơm
Ngoài miếng ăn, chỉ còn là bạc phước ?
Một cuộc sống đọa đầy, héo hắt  
Thác xuống mồ trùm cỏ dại, hư danh
 
Nắm tro tàn, vô nghĩa chốn nhân gian
Thân tủi cực, chết ra mả mục
Sớm nay gió Hà Thành nghe day dứt
Ta khóc cho nàng và, than tiếc cho ta ...
 
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 16:48:31 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 16:49:56
 
             ANH VỌNG NGHE
        TIẾNG EM HÁT BÊN HỒ

Anh vọng nghe tiếng hát bỗng bàng hoàng
Đôi mắt mùa thu ru êm ả
Ôi, hồ xưa ! Những đêm trăng lộng gió
Những đêm không chiếu, không màn

Tiếng hát ấy vẳng xa, đã vào bụi cát
Em mãi còn kỉ niệm trong anh
Như hạnh phúc đời anh: Cái thực là hư cả
Cái đã hư xưa mới chính thực là mình

Cuộc đời như bóng mây qua vũ trụ
Chiếu ở rất xa, qua hồn ta, trong mộng ủ
Ôi ! Hư vô, sao quặn xiết lòng ta ?
Hỡi đêm tàn !
Có nghe tiếng em vẫn hát tận hồ xa...
 
               HÀNG CÂY LÁ ĐỔ

Thế là hết ! Em đi, chôn chiều vào gió
Ta lang thang qua lá đổ hàng cây…
Bản tình xưa em hát ở đây
Nơi ngày nay, xác các con thiên nga đã chết

Ôi, hàng cây ! Cùng ta... bao đêm từng tha thiết
Những nụ hôn và tấm thân bất hủ của em
Giờ ta sống trong hoang tàn sụp lở
Bên những chiếc bóng của đàn thiên nga

Thời gian phôi pha - Tóc ta hoá đá
Gió cũng làm lau ngàn năm ru rất khẽ !
Xin rụng một bông buồn
                                               lắt lay
 
             TIẾNG KHẮC KHOẢI MÙA ĐÔNG
 
Ta lại viết bài thơ tình một thuở
Với người đàn bà trẻ xa phương
Hồn vọng bay trên sông nước quê hương
Xin lưu giữ tấm hình nàng, nơi trái tim thi sĩ
 
Chân ta bước, khuông trời xanh kì vĩ
Em trong anh, vằng vặc ánh trăng rằm
Ta yêu em như dòng suối mát thơm
Bờ bãi nhân gian, nặng lòng tha thiết
 
Ôi, người đàn bà làm ta rơi nước mắt
Hạnh phúc vô cùng, cũng thật đớn đau
Vẫn muốn cùng ta lại chẳng dám yêu ?
Bởi cuộc sống chốn bèo dâu lận đận
 
Mới đổ tại duyên trời, số phận !?
Cố cười lên cho quên hết thương tâm
Đành hẹn khi anh khuất, cõi dương trần
Em xõa tóc bên mồ rơi lệ xót…
 
Muốn cưới em, phải chờ sang kiếp khác
Dẫu chẳng tin liệu có kiếp sau không ?
Em nghe chăng, tiếng khắc khoải mùa đông
Thơ anh viết đôi dòng, trong gió lạnh
 
 VẦNG TRĂNG CHE KHUẤT

Gió đưa mây bay qua vầng trăng
Che khuất khoảng trời sáng tỏ
Đời cũng thế ! Biết bao điều nhảm nhí
Thường lấp đi mặt nguyệt đêm rằm

Qua song cửa, bóng đa lồng mái phủ
Ngôi chùa con bên phố cầu kinh
Ôi, vầng trăng như khuôn mặt nữ sinh
Cứ mơn trớn xoè tấm thân ngà ngọc

Đêm nay nữa anh giật mình thức giấc
Chẳng hững hờ nhưng biết làm sao ?
Chuyện áo cơm đành đổi cả trăng sao
Cứ lỗi hẹn, tháng năm dài vẫn bỏ

Gió vẫn đưa mây, qua vầng trăng tỏ
Thảo đôi dòng cho đỡ tiếc nguyệt ơi ?
Ngày mai rồi, sẽ đến một ngày thôi
Mái đầu anh cũng trắng như trăng vậy

Và có thể dưới nấm mồ đầy cỏ dại
Mới thanh nhàn hưởng trọn ánh trăng soi...
 
    BÁCH BỘ BÊN HỒ TÂY
 
                      Gió theo lối gió, mây đường mây
                      Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay ...
                                   ( thơ Hàn Mặc Tử )
 
Anh đi đường anh, em đường em
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi ?
Chiều đông se lạnh Người Xa Lạ
Lững thững ven hồ lòng chia phôi
 
Mà trái tim ta thật lạ kỳ !
Mới đây sao đã vội quên đi ...
Hỏi cô mặc áo màu lá biếc
Nhắc lại giùm ta: Em tên gì ?
 
Ta nhớ ngày xưa, có một người
Một nàng thục nữ tận cuối trời
Đã từng gắn bó yêu tha thiết
Nay lại thành xa quá mất rồi !?
 
Ừ nhỉ ? Hôm nào đã "ngày xưa"
Em xinh hay cũng chỉ vừa vừa 
Quên cả dáng hình cùng đôi mắt
Có yêu mà tưởng vẫn là chưa ?
 
Chiều nay vẫn cứ buổi chiều nay
Ta đi bách bộ bên Hồ Tây
Thơ vài dòng viết mang gửi gió
"yêu" là cái quái gì đây ?
 
              CHIỀU PHỐ GIÓ VÀ
       MỐI TÌNH LÔNG NGỖNG TRẮNG


Một chiều nắng đỏ
Gió đi dưới các hàng cây
Biết bao nàng thiếu nữ qua đây
Giờ này người con gái xưa, có về trên phố cũ ?

Chiều phố gió, trái tim ta náo động !
Ôi hôn hoàng, run khe khẽ hồn ta
Những cành lá đánh đu lẩy bẩy
Trời đã xin cưới đâu mà nắng vội lên xe hoa ?

Chiều phố gió như thể rừng thu động
Lá thì bay, còn mây đám thì tan
Liễu xác xơ như buổi tối tân hôn
Níu giữ cảnh hoang tàn diễm tuyệt

Em chìm đắm nẻo nào cuộc sống
Để trái tim anh vỡ vụn, biến tan
Những mảnh tình bay tứ tung, theo dòng-lông-ngỗng-trắng
Nàng Mỵ Châu năm xưa đã rắc hộ trên đường

Tình tan vỡ anh cạn ly cuộc sống!
Gạn cả sướng vui lẫn với khổ đau
Con tim hát tháng năm luyện thành trai ngọc
Sáng long lanh trong biển sóng gầm gào.

Chiều phố gió tan dần, bóng xế
Các nàng thiếu nữ cũng đi xa
Trong số đó, liệu có ai đã mang theo lông-ngỗng-trắng
Để cho tình được hát ngọc chia ly ?
 
     THUNG LŨNG TÌNH YÊU
 
Anh đưa em vào "thung lũng của tình yêu"
Có bướm, có chim… vờn bay, ríu rít
Em hát, em cười long lanh khóe mắt
Ngỡ như mình sống mãi tuổi đôi mươi
 
Quê em sóng biển vỗ xanh trời
Thời con gái trôi... bể tình cay đắng...
Nay trở về cùng anh, đẹp lắm !
Anh dắt em qua thế giới thiên thai
 
Nơi hoang sơ, thanh khiết nhất trên đời
Em hồn nhiên, khoe sự nõn nà tạo hóa
Anh hồi lại thuở còn trai trẻ
Bên em say đắm mộng yêu đương
 
Trời đất bao la, cuộc sống vô cùng
Ta không biết thế nào là "hữu hạn" ?
Yêu đi em ! Cho phỉ nguyền năm tháng
Tới ngày nhắm mắt vẫn thương nhau
 
Và hãy quên mọi nỗi khổ đau
Hết phiền muộn, để thấy mình đã sống
Các chủ nghĩa cũng chỉ là "giả tưởng"
Chỉ tình yêu, tòa thánh cõi nhân sinh !
 
Hôm nay sắc trời thật trong xanh
Rời thành phố, ta bay về với biển
Nơi có em xinh đang chờ, hò hẹn
Đón anh vào "thung lũng của thương yêu"
 
Có bướm bay, chim hót... buổi tình chiều...
 
           ĐÊM THU PHỐ VẮNG

Đêm phố vắng anh đi hay là em không ngủ ?
Thu đến rồi lay động trái tim !
Xào xạc lá, anh nghe xào xạc lá
Thăm thẳm bóng hình em trong đêm

Anh lại dẫn em, con đường yêu cũ
Một thời nào từng in dấu chân thon
Trước tình yêu, ta hoá thành đứa trẻ
Dẫu mái tóc anh, giờ đã hoa sương

Ta sẽ viết cho ai, bài thơ đêm thu vắng ?
Tiếng trong khuya, em gọi vọng rất xa
Trên thảm lá lòng ta say đắm
Tha thiết bên em, vì không muốn đêm qua

Ôi, bài thơ cứ theo anh, lang thang trong phố
Kí ức hồi sinh về với tuổi xuân xưa
Em lại ru êm như thuở trẻ
Tấm thân mềm đưa anh, vào bến mộng mơ...
 
 
         PHỐ THU VÀ ÁO TRẮNG
 
Tà áo trắng em đi qua phố
Mùa thu rơi phủ mắt anh
Tà áo trắng của người sinh nữ
Anh nhìn xác phượng khóc rưng rưng
 
Chỉ còn lại con tim rớm đỏ
Áo quệt vào, máu rỏ hai tay…
Ôi, mùa thu mùa thu êm ả
Sao lòng anh tơi tả thế này ?
 
Tà áo trắng trôi dưới dòng mây bạc
Lang thang vài cánh bướm bơ vơ
Áo trắng in ngang trời - sét đánh !
Lưỡi dao nào cào nát tim thu ?
 
Anh cũng có một thời bên áo trắng
Cũng bế bồng và cũng đã ru em !
Cái thời ấy chìm vào xa vắng
Phút gặp lòng đâu hết ngổn ngang
 
Thêm một mùa thu, một mùa thu vỡ
Câu thơ nẩy những bông hoa buồn
Thôi, đừng hát để ướt lòng trinh nữ
Em đi rồi ! Anh chết cả mùa đông
 
              THỜI ÁO TRẮNG
 
Trả lại cho anh, một thời áo trắng
Em đi rồi, mai thành phố cô đơn !
Những bông hoa mùa xuân thôi không nở
Đi dưới bóng điện đêm lòng sẽ rất buồn
 
Ôi, yêu dấu cái thời còn cắp sách
Mắt em cười mùa thu xanh lên
Những buổi chúng mình tìm ánh trăng để học
Tà áo trắng động vào...khe khẽ nát tim anh !
 
Trả lại cho anh một thời áo trắng
Đã đi qua và...đã đi qua...
Với cả dòng sông trôi mơ mộng
Lá lá rụng vàng, tóc tóc hóa sương pha
 
Nghe gió thổi hàng cây vi vút
Em biển xanh xa mãi vô cùng
Anh đứng lặng một mình bên bờ biếc
Những âm thanh kêu bổi hổi trong lòng
 
Trả lại cho anh, một thời áo trắng
Em đi rồi, mai thành phố cô đơn !
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 16:54:00 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 16:55:17
 
     THÔI VĨNH BIỆT
 
Thôi vĩnh biệt ! Tình qua như mộng ảo
Làn gió thơm thổi mát tâm hồn
Ta cùng nhau tắm dưới ánh trăng hương
Rồi chia tay, mỗi người một nẻo
 
Anh, chàng khách... những ngày mưa bão
Lỡ độ đường, ghé tới quê em
Hai đứa mình gặp gỡ, bén duyên
Yêu tha thiết ! Quên ngày, quên tháng
 
Cũng đã tưởng bên nhau, hàn gắn
Xây cuộc đời, tính chuyện trăm năm
Phút đắm say, hai đứa thề nguyền
Kết phu thê thiên thu, không xa nữa ?
 
Ôi hạnh phúc ngập tràn, tình chan chứa
Thấy cõi trần đẹp tựa trong mơ
Đẹp cả tâm hồn, cả bài thơ
"Sống vì yêu" ! Cái gì cũng đẹp…
 
Trời đất bỗng nổi cơn sấm sét
Thượng đế còn ghen cho phúc phận hai ta
Chẳng để yên bình, bắt phải rời xa
Đành thôi vậy, dẫu lòng cồn như sóng
 
Em ở lại làng quê, yên mà sống
Thương cuộc đời gió bụi, mưa sa
Anh ra đi, đường vẫn lắm phong ba
Bóng hình nhau, chôn vào trong mộ chí
 
Nếu em gặp người thương: Hãy trao duyên, gửi số
Anh thấy gái hiền thì gá nghĩa, thay em
Mỗi cuộc tình chỉ có một thời thiêng
Ta hưởng cùng nhau: Thế đủ rồi, em nhỉ ?
 
Đêm đã xuống, trên đường dài thiên lý
Ngần ngừ chi ? Nấn ná mãi làm chi ?
Anh đi đây, vĩnh biệt gái tình si
Em ở lại ? Chăm lo mình, Cưng nhé !
 
           ĐÊM VẮNG

Đêm thanh vắng ngồi bên thềm man mác
Anh một mình nhặt ánh sao rơi !
Lại nhớ đến em bao năm trước
Nỗi buồn vào làm đêm thêm xa xôi

Phố phường ngủ tiếng chim kêu trong tổ
Vài ba ngọn cỏ khẽ vi vu
Ai gọi anh về, con đường dạo đó ?
Chúng mình thường đi mãi canh khuya

Hương tóc xưa bay và tiếng cây ru
Má mơn man tư lự, nghe gió thoảng
Giờ chỉ  thấy mây trôi lãng đãng
Mái đầu anh đêm thoắt bạc thêm ra

      HAI KẺ ĐỜI QUẤN QUÍT
 
không có em, anh vẫn yêu tha thiết
Chỉ trời xanh là biết mối tình ta
Vì đường đời đã phải chia xa
Dẫu trái tim hai đứa cùng đau nhói
 
Trời Tây Hồ nắng vờn trong gió mới
Như anh-em ngày ấy, quấn bên nhau
Bóng trúc xinh soi dòng nước xanh màu
Cứ tưởng sẽ đời đời và mãn kiếp
 
Em vật vã đêm ngày, anh vẫn biết
Những thương em, chỉ biết ngóng trời xa
Ca lên em ! Cõi trần có phong ba
Tình yêu sẽ dẫn ta vào bất tử !
 
Em xinh đẹp, đất trời còn quyến rũ
Gái má hồng, tạo hóa phải ghen
Anh bôn ba nửa trái đất, cũng yếu mềm
Nặng lời thề với em ghi tấc dạ
 
Miền sông nước: Ôi, mênh mang trắng xóa
Có em tôi ở đó, đứng chờ mong
Ta chia tay bởi duyên phận không thành
Anh ra đi ngày đêm thường trăn trở
 
Chưa kịp đến đón em làm vợ
Đã bạc đầu. Nuốt dòng lệ em đau...
 
Một mai kia... nơi thế giới không màu...
Anh sẽ đợi em về, nằm bên cạnh
Hai ngôi mộ trong hương tàn, khói lạnh
Của hai kẻ đời quấn quít, gió mây bay
 
  TÌNH CHẾT RỒI ! GIỮ LẠI CHO THƠ
 
Anh viết về em như truyền thuyết
Tình chết rồi ! Giữ lại cho thơ
Bởi ta yêu trong viễn tưởng, cao xa
Đã hóa nàng, trở thành Nữ Thánh !
 
Trong thơ anh, bóng hình em đẹp lắm !
Chợt giật mình: Nào có gì đâu ?
Rồi nhân gian sẽ ca mãi đời sau
Nơi cuộc sống bọt bèo, em lên Đài Bất Tử !
 
Nếu mai nhớ về ta, hỡi nàng thôn nữ !
Đến bên mồ, dành ít lệ tiếc thương
Than nghĩa đời từng với gã tình lang
Đau thân phận, chàng thi nhân tội nghiệp.
 
Ta đi đây !
Cưng ở chốn trần gian, héo hắt
Phút giây buồn thì hát khúc tình xưa
Kẻ cùng em trong một mối duyên hờ
Chỉ còn gió cõi thiên thu, trôi vô tận
 
       CHIỀU PHỐ NHẠT NHOÀ

Đưa chân em ra phố
Để mình chia nhau xa
Hay để rồi thương nhớ
Chiều phố sao nhạt nhoà

Mắt em đong đầy lá
Rồi quay đi hơi buồn
Thoắt bỗng thành quá khứ
Trái tim tình mênh mông

Anh muốn ngược thời gian
Lại cùng em tha thiết
Người con gái yêu thương
Tình ta không thể chết !

Ôi, vầng trăng xa xăm
Lòng ta man dại quá
Cuộc đời là nghịch lý
Đành chia tay bẽ bàng
Nhìn cánh hoa rơi rơi
Nó chết vì chính nó
Trái tim anh, em ơi 
Em mang đi rồi đó !                                                              
 
NGƯỜI  ĐÀN BÀ CỦA MÙA THU

Thu đã chết theo tháng năm tàn úa
Qua mỗi mùa lá rụng, em ơi !
Anh đi giữa những mùa xa vắng ấy
Tình  em bay trong ảo giác tơi bời

Cuộc sống trôi đi những ngày hoang lạnh
Như lá vàng rơi, trên mồ lão Giăng Van Giăng     
Và anh sống trên đời côi cút
Lang thang bờ bãi của bóng đêm

Lại nhớ đến bao nhiêu mùa trước
Người đàn bà từng thao thức bên anh
Thu trong em. Ôi ! Mùa thu rạo rực
Tình em như biển thẳm trời xanh

Người đàn bà ! Ôi, mùa thu mùa thu
Nàng có đôi mắt mơ hiền đẹp
Vòm ngực nàng như một bầu trái ngọt
Những đêm thâu, nghe thổn thức bên hồ

Anh viết về mùa thu, mà câu thơ lại không lối xô bồ
Dẫu trái tim còn tràn đầy cảm xúc
Em có nghe ! Tiếng của hàng cây đương nhắc
Trong hư vô hun hút quyện vào đêm
 
        DƯỚI HÀNG SẤU ĐÊM 
           VÀ CON PHỐ NHỎ


Phố vẫn phố, hàng sấu xưa rụng lá
Ngỡ yên rồi, còn lạc bước canh khuya
Nên câu thơ anh, theo đông về vội vã
Tình của đôi ta, dòng sông chảy man mê
 
Đêm đã lạnh, vầng trăng còn thao thức
Trăng bay trên trời, anh cứ thương em
Xưa mộng nguyệt này, nay sao thấy khác
Gió nhắc thầm thì, em có nhớ không ?
 
Em ngủ bên chồng. Thôi, cũng đừng tiếc nữa !
Mấy ai yêu trọn vẹn đâu em ?
Thuở đó đẹp nhiều mộng mơ, em nhỉ
Thơm mát cõi thơ, hồn ta ru êm 
 
Anh lưu giữ chút tình trên trang giấy
Đi hết phố xa, về khắc khoải bên thềm
Rồi tự trách với mình, sao buổi ấy
Lại giục em lấy chồng, để đau mãi con tim ? 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 16:58:19 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 17:03:38
 
 
                       MỤC LỤC
 
                                                                                                             Trang
ĐÔI LỜI NHẮN GỬI .....................................................................       
 
                          THƠ TÌNH – Phần đầu
 
.  Em sống mãi bên anh                          
.  Anh đã từng yêu người đàn bà vùng sông nước             
.  Người thôn nữ quê hương                                     
.  Vẳng nghe lại tiếng em yêu                                                      
.  Hoa phượng đỏ và em                                        
.  Gió sẽ mang tình ta bay muôn phương                          
.  Em và chiếc áo màu cỏ úa                         
.  Tôi khóc em tôi                                                                
.  Người đàn bà hiền hậu và thương                                 
.  Em có được bao phần nương náu trái tim anh                            
.  Nhìn trăng nhớ em                                                                                    
.  Đêm mơ gặp lại em                                                                                                                  
.  Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối    
.  Tiếng anh gọi                                                                   
.  Kí ức mùa thu                                    
.  Người đàn bà trắng                                               
.  Từ biệt giữa yêu thương                                              
.  Cho em gọi tiếng chồng lần cuối                                             
.  Trong mưa                                                                 
.  Khoảng trôi trong lá                 
.  Trái tim tan vỡ                       
.  Vớt trăng                                                  
.  Cây hoa bằng lăng trong mưa                                                 
.  Em nghe                              
.  Váy thiếu nữ bay                                                                                                          
.  Cảm thán đầu năm 2019                                                                                               
.  Nhớ em                                                              
.  Anh đau xé lòng đành quay gót                                         
.  Đêm thiếu nữ                                                                                                    
.  Suy tư chiều cuối năm                                 
.  Thiếu nữ đi trong chiều mây                                                             
.  Tình thơ gặp lại ở Tây Hồ                                                        
.  Nhớ em đêm noel                                                         
.  Biển hát                    
.  Sáng thu vàng                 
.  Sáng xuân nay                          
.  Ta mệt lắm rồi, em ơi                                                          
.  Em về biển                        
.  Thơ lòng anh gửi áng mây bay   
.  Nghe tin em sốt                         
.  Lời cuối cho em              
.  Không tình yêu sao gọi là cuộc sống              
.  Anh vẫn ở bên Hồ Tây                       
.  Nhắn với em xưa                
.  Đêm Hồ Trúc                
.  Tạ tội trước tình yêu                     
.  Khóc bên Hồ Núi Cốc           
.  Xuân đến không em                       
.  Bóng ma em                     
.  Anh đứng nhìn theo bóng chim câu               
.  Nhớ người đàn bà đẹp                          
.  Trong bóng cây ngủ đêm               
.  Con đường phượng đỏ                           
.  Cô áo trắng                                                                                                 
.  Vấn vương tình nhi nữ                            
.  Nếu ta có nhau                      
.  Em ơi ! Thành phố lại mưa                     
.  Phút cô liêu dừng lại ngóng người xưa              
.  Tình hoang tưởng                
.  Anh mãi yêu em                               
.  Đàn bà đẹp nhất là khi đèn đã tắt                
.  Xuân và em                   
.  Con đường                                 
.  Rất có thể một ngày, ta quên hết                        
.  Thiếu nữ và tối vắng                  
.  Đọc thơ em                         
.  Em đừng trách                         
.  Dòng suối tình xưa                           
.  Dĩ vãng xa xăm
.  Em ngang qua đời anh                     
.  Mưa bay trong tiếng chuông                           
.  Mái tóc con gái 
  
                    THƠ KHÓC CON
.  Vĩnh biệt con yêu
.  Thương con và lời cầu nguyện thế nhân
.  Bên nấm mồ con
.  Ru con
.  Tiếng một người cha
.  Cha gượng sống vì con
.  Nửa thương con trẻ, nửa cười gió đông                                                                    
.  Thế là Hà Nội vắng con                                                                 
.  Con sống mãi trong thơ cha                                                               
.  Cha sống không con                                                                         
.  Cha vẫn đây mà như người trong mộ                                                      
.  Một buổi sáng cuối thu                                                                  
.  Thân già héo đành ngậm cười, sống tiếp                                                          
.  Nam mô di Phật trời cao                                                                               
.  Dòng máu của cha                                                                                                
.  Tiễn con                                                                      
.  Cha chỉ biết viết từ lòng cha thôi                                                                     
.  Cha cũng cứu được giọt máu hồng của cha                                                           
.  Hồn cha còn vọng ngàn năm    
.  Dắt con đi   
 
             THƠ VIẾT Ở NƯỚC NGOÀI
.  Trăng quê                                   
.  Có một khoảng trời                                                         
.  Mùa tuyết quê người                    
.  Tiếng hát đời thường              
.  Bài ca xứ sở           
.  Em, cát và dòng sông                 
.  Những kỉ niệm bên con                      
.  Tiễn anh trên đất khách         
.  Hoa em               
.  Vắng tin con                 
.  Khát                
.  Khoảng trời phía sau               
.  Cỏ hoang          
.  Lời thiếu phụ chờ chồng           
.  Ngắm ảnh con ở nước ngoài                     
.  Khúc hát người tha phương                                  
.  Nỗi trăn trở người đi tìm vàng       
.  Nỗi niềm qua một dáng thơ         
.  Trở về   
 
               THƠ ĐỜI
.  Cửa quán          
.  Làm ma em vợ    
.  Bà chủ quán                
.  Ngửa mặt ngắm trăng trôi            
.  Nghĩ về Hà Nội                    
.  Cảm tác thu Hà Nội  
.  Nhớ về cô giáo cũ                          
.  Trước Núi Mỹ Nhân (1)                      
.  Trước Núi Mỹ Nhân (2)         
.  Em bán xoài            
.  Cô đơn                  
.  Đêm không ngủ                 
.  Mùa thu với nàng thơ            
.  Nguyệt của chị Hằng và nguyệt của em              
.  Đi trong phố đêm                                
.  Đêm trăng hè                          
.  Nhìn xuân thương vợ          
.  Em bé cầu bơ                                
.  Thêm yêu thành phố quê mình khi đã vào đêm            
.  Đêm thu trắng                           
.  Đêm thu sương                                       
.  Viết dưới chân đài hoàn vũ            
.  Viết sau đám xe tang                             
.  Chết cũng chỉ như giấc ngủ        
.  Cháu nhỏ trên vỉa hề Hà Nội                   
.  Tỉnh say                
.  Về nơi cu cuội                
.  Tiếng ếch                  
.  Kiếp thi nhân                        
.  Ta và lịch sử                               
.  Thôn nữ tắm dưới trăng                        
.  Đêm nghe tiếng chuột rúc                        
.  Đêm trung thu và đứa ăn mày                          
.  Cây liễu trong sương mai          
.  Thiên tài không bằng thằng thầy cúng          
.  Đêm xuân ru đời với các bậc xưa         
.  Khúc xuân tuổi bẩy mươi         
.  Trên nấm mồ truyền thuyết                         
.  Những câu thơ vương rơi       
.  Ngôi miếu trên vệ đường                    
.  Xem tranh bán lõa thể                                 
.  Khóc Hàn Mặc Tử                  
.  Ta khóc cho ta                 
.  Thu đến            
.  Chiều hoàng hôn            
.  Cô quét lá đêm hồ                   
.  Ngẫm ngợi đời người         
.  Động bướm                
.  Người con gái sông xưa          
.  Đêm tóc đá  
.  Một góc Hồ Tây  
.  Thiếu nữ đêm trăng                                                                                       
.  Mẹ quê hương                                                                                 
.  Người chiến sỹ và hoa phong lan    
 
                 THƠ TÌNH – Phần cuối
.  Em là người tình của lính   
.  Bên ngực trái của em                                 
.  Khoảng trời dành cho em                                        
.  Em ghen                                      
.  Người đàn bà cuối cùng của tôi             
.  Trời và biển                                  
.  Nhớ Thanh Trúc      
.   Người thôn nữ miền sông nước              
.  Mối tình không bến đỗ           
.  Tiếng rúc chim đêm         
.  Vắng bóng                              
.  Lời hót con chim khách                 
.  Trăng lặn                 
.  Tiếc một thời xưa                                   
.  Nếu có thể đưa em lên núi           
.  Anh vẫn chờ em dưới cây
.  Người đàn bà của biển                                     
.  Thế giới nàng                             
.  Trăng dạt trong mây          
.  Động thiên thai của em           
.  Em đi nghỉ mát           
.  Tên anh làm kỉ niệm               
.  Cây thầm tiếc bóng                                
.  Người đàn bà chứa linh hồn thánh linh              
.  Em ở lại hắt hiu chiều côi lạnh                 
.  Thông và biển                     
.  Khúc đàn chơi vơi                       
.  Tình không còn nữa                 
.  Cô gái đi bên hồ                                   
.  Cám ơn tình yêu em          
.  Đêm nay trời lại không mưa         
.  Ta khóc cho nàng và than tiếc cho ta                 
.  Anh vọng nghe tiếng em hát bên hồ                           
.  Hàng cây lá đổ                
.  Tiếng khắc khoải mùa đông                 
.  Vằng trăng che khuất               
.  Bách bộ bên Hồ Tây                          
.  Chiều phố gió và mối tình lông ngỗng trắng                         
.  Thung lũng tình yêu           
.   Đêm thu phố vắng                     
.  Phố thu và áo trắng                 
.  Thời áo trắng             
.  Thôi, vĩnh biệt                           
.  Đêm vắng                
.  Hai kẻ đời quấn quit              
.  Tình chết rồi ! Giữ lại cho thơ           
.  Chiều phố nhạt nhòa              
.   Người đàn bà của mùa thu            
.  Dưới hàng sấu đêm và con phố nhỏ               
 
 
 
 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 431
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:TUYỂN THƠ CHỌN LỌC Phạm Ngọc Thái - 05.02.2020 17:15:04
 
            TÁC GIẢ
 
PHẠM NGỌC THÁI
Sinh :  17. 01. 1949
NR:   Ngõ 194/ nhà 34, phố Quán Thánh, Hà Nội
ĐT:     038 302 4194
 
          TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
                          (Thơ và bình)
 
*   Có một khoảng trời                         1990
*   Người đàn bà trắng                          1994
*   Rung động trái tim                           2009
*   Hồ Xuân Hương tái lai                     2012
*  Phê bình và tiểu luận thi ca                2013
*  Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại    2014
*  Thơ tình viết cho sinh viên                2015
*   Phạm Ngọc Thái cánh đại bàng của thi ca đương đại VN   2019         
*   Phạm Ngọc Thái – Tuyển thơ chọn lọc                   2019
 
- Ghi chú: Mai sau có trích thơ tôi, xin đừng lấy ở hai tập thơ đã xuất bản đầu tiên: “Có một khoảng trời”, Nxb Hà Nội 1990 và tập “Người đàn bà trắng”, Nxb Thanh niên 1994 – Bởi vì, các bài thơ ở hai tập thơ này, tôi sửa chữa rất nhiều. Tất cả đã được in lại trong các tập xuất bản sau đó.     
 
       KỊCH BẢN SÂN KHẤU ĐÃ SÁNG TÁC:
             
*   Bản án dưới mồ                       -  Kịch dài
*   Số phận những hòn đá tảng     -  Kịch dài
*   Mối tình hoa hồng bạch          -  Kịch ngắn
*   Chuyện ở quán gốc đa             -  Kich ngắn
*   Cánh cửa quốc tế                     -  Kich ngắn
 
      TIỂU THUYẾT:
*   Chiến tranh và tình yêu       ( 2 Tập )  Sẽ ra sách vào tháng 4.2020
*   CUỘC CHIẾN  Hà Nội 12 ngày đêm, Nxb Hồng Đức 2019
 
      Ngoài ra viết nhiều bài phê bình và lý luận thi ca, thơ văn nói chung, đăng trên các báo Quốc gia và những trang mạng Việt.
 
 
 
………..                     
 
 
                                                   HỘI LUẬT GIA VIỆT NAM
                                                      NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC
Địa chỉ: 65.Tràng Thi - Quận Hoàn Kiếm - Hà Nội
Điện thoại : 04.3 9260024   Fax :04.3 9260031
 
 
Chịu trách nhiệm xuất bản
Giám đốc
BÙI VIỆT BẮC
Chịu trách nhiệm nội dung
Tổng biên tập
LÝ BÁ TOÀN
Biên tập
NGUYỄN KHẮC OÁNH
                                                               Bìa
                                                      Họa sĩ VĂN SÁNG
Trình bày và sửa bản in
QUANG HOÀI
 
                                                ISBN: 978-60489-3115-5
 
 
 
__________________________________________________________________
    In 300 cuốn, khổ 14,5 x 20,5 cm,  Tại Cty CPKH và CN Hoàng QUốc Việt
 Địa chỉ: 18 Hoàng Quốc Việt – Cầu Giấy – Hà Nội
          Giấy phép đăng ký xuất bản Số: 4037-2019 / CXBIPH/04-67/HĐ
Số quyết định xuất bản của NXB 652/QĐ – Nxb.HĐ, ngày 01-11-2019
In xong và nộp lưu chiểu: Tháng 12 năm 2019
<bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2020 17:19:49 bởi Nhân văn >
nhanvan

Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 31 đến 38 trên tổng số 38 bài trong đề mục