PHẠM NGỌC THÁI VỚI TẬP THƠ "CHA KHÓC CON"
Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục
Nhân văn 19.07.2020 12:32:05 (permalink)
 
 
    THÔI, VUI LÊN ! ĐỂ CON ĐI
 
Con cũng đi rồi! Không trở lại
Thơ cha khóc tiễn con đã "độc" nhất cổ kim
Nếu mai ngày hậu thế lưu truyền
Danh con sẽ vang qua vạn kiếp.
 
Thì con nhé! Cha tạm dừng, không viết
Dù những dòng nước mắt vẫn trào ra
Để con đi cho thanh thoát, cõi trời xa…
Con sẽ sống như một thiên cổ tích.
 
Một trang huyền thoại giữa nhân gian
Với giống nòi và non sông nước Việt!
 
Không buồn nữa! Đời người ta: sống, chết
Chẳng qua cũng mộng ảo mà thôi?
Hôm nay còn, mai sẽ xuôi tay
Như trời đất: ngày, đêm... thay kiếp vậy!
 
Con thoát xác mà tuổi tên còn đấy!
Giữa thiên hà rực cháy, ánh sao băng
Thành bài ca để lại nước non
Thì đâu phải đời con đã hết!
 
Chỉ người sống phải buồn đau nỗi kiếp
Mong con cánh hạc bay đi...
Vậy cha vui với con nhé! Nam mô…
Cha con mình sẽ cùng bay như tiên thánh
 
Rồi mai đây, trên bầu trời xanh cuộc sống
Đời còn ca vọng về ta
Cha đã hoàn thành một bản trường ca
Đưa con vào bất tử!
 
Ôi, Hà Nội! Hôm nay sao đẹp dữ
Con tôi nó đang cười tôi đó, thế gian ơi!
Ngẫm cho cùng: Được vậy, cũng vui rồi
Thì thôi nhé! Đi đi, vào viễn xứ...
 
                                                26.9.2019
 
       
 
        Con Phạm Ngọc Bảo
      ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )


 
    CHA SẼ VUI KHI ĐƯỢC CHẾT CÙNG CON
 
Rồi một ngày xong công việc cuộc đời
Nằm xuống bên con, thanh thản chết!
Cha dựng sẵn cho mình nấm mồ từ trước
Để khi vĩnh biệt cuộc đời, có chỗ nằm ngay.
 
Quá yêu con! Khi con mất đi rồi
Tim cha buốt đau, không thể lành lại nữa
Gắng sống, trả cả phận đời cho con đó?
Chỉ mong con lên được cõi tiên...
 
Còn chút sức tàn, cha cố kéo dài thêm
Năm tháng cuối cùng, một nhà thơ già đau khổ
Lăn lộn đời người: Sống đúng hay sai, giờ không biết nữa?
Thôi, đã theo rồi! Thì theo đến chót, phận trời ban…
 
Con vội vàng đi, cha ở lại trần gian
Ngày tháng nuối con, trái tim sầu mệt mỏi
Vẫn cố trụ. Chỉ sợ lúc mình không gượng nổi
Lòng ngổn ngang “ đời và hận ”: Trả đã xong đâu?
 
Hãy phù hộ cha sống thêm vài năm nữa, con yêu!
Trả xong mối nợ đời này, cha thề với cả trời và đất:
Để tuổi tên cha con ta không bao giờ chết
Mới yên lòng, vui nhắm mắt cùng con.
 
Cha nhìn ngày mai đã lấp lánh ánh vinh quang
Dẫu cả đời chìm trong thương yêu, khốn khổ
Thôi, con ạ! Mỗi kiếp sống lại có riêng phận số
Sống lâu mà vô nghĩa, chỉ thứ bọt bèo thôi!
 
Sướng khổ như bóng mây, qua năm tháng con người
Ngoảnh lại nhìn đi con? Ta đâu hoàn toàn mất…
Cha sinh tiếp cho con, những trang thơ bất diệt
Tên con còn mãi ngàn thu!
 
Ai rồi cũng chết thôi! Nhưng cha con mình thì sống vạn mùa thu
Bóng con và bóng cha cùng non sông, xứ sở
Trong đớn đau! Cha đã hóa mưa nguồn, sóng bể
Mang con vào trang sách nước non
 
Cha sẽ vui khi được chết cùng con!
 
                                                18.10. 2019
 
            CHA YÊU CON
 
Cha yêu con hơn tất cả trên đời!
Nay mất đi lòng cha già đau xót
Ôi! Gương mặt đứa con trai thân thiết
Thôi hết rồi! Tan nát trái tim cha.
 
Cơn u buồn nối tiếp tháng ngày qua
Cõi Ta Bà! Cõi Ta Bà… khốn khổ
Sao lại sinh ra tôi ở đời này? Ôi thượng đế!
Rồi hành hạ bằng nỗi uất, chết con.
 
Cha bị stress mất rồi! Hỡi đứa con ngoan
Chỉ muốn theo con đi, không quay đầu lại nữa
Nhưng cha xót? Khát vọng văn chương cả đời còn dang dở
Hận mất con! Nợ trả vẫn chưa xong?
 
Không còn lâu đâu con? Vài năm nữa là cùng...
Sấm, chớp rồi tan. Phong ba cũng hết.
Cha sẽ đến bên con: Một cuộc đời vĩnh tuyệt!
Cha con mình hết nợ chốn trần gian.
 
Khi ấy, cha đi... tâm trí cũng nhẹ nhàng
Một kiếp sống đọa đầy, nhưng kiêu hãnh
Chẳng cần biết? Ta trở thành quỉ-ma-vương hay thần thánh...
Sử xanh mãi mãi có tên ta!
 
Cha không biết hôm nay, con lên cõi tiên chưa?
Ngày tháng ngập tràn lòng yêu thương như thế
Hãy phù hộ cho cha già, con nhé!
Cha muốn khi theo con, nở được nụ cười đời...
 
Hà Nội - Đất nước mình yêu dấu lắm, con ơi!
Cha mẹ sinh con ở thủ đô, cũng nằm xuống đất thủ đô gửi xác
Linh hồn cha con ta sẽ bay trên bầu trời tổ quốc
Ngàn năm son sắt non sông...
 
Cha yêu con như yêu dân tộc, quê hương!
 
                                                      20.10.2019
 
 
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2022 16:04:35 bởi Nhân văn >
#16
    Nhân văn 19.07.2020 12:41:53 (permalink)
     
     
        KHÔNG AI BIẾT TẬN SỐ MÌNH TRONG CÕI SỐNG
     
    Những dòng thơ cha viết cho con
    Sẽ xuất bản ghi vào trang sách
    Cả hình con, mai sau đời sẽ biết
    Trong tuyển thơ cha để lại nước non.
     
    Con hãy nhập hồn thơ, mà bay khắp nhân gian...
    Cha vắt kiệt máu tim, lưu con cùng kim cổ
    Cha thành người kém phúc hơn tất cả
    Con mất đi! Ném già này xuống vực sâu.
     
    Lòng xót con, lệ cứ tuôn trào
    Hỡi thượng đế! Đánh tôi đau quá?
    Một đời sống thiện lương - Sao bắt tôi trả giá?
    Hết tất cả rồi. Chìm trong nỗi thương đau.
     
    Hỡi non cao, bể cả: mai sau…
    Có nghe tiếng thơ tôi, chảy trong dòng nước mắt
    Ngàn năm nữa, liệu đời còn thương tiếc?
    Một nhà thơ đau kiếp mất con.
     
    Ừ, phải sống! Thôi thì đành nhắm mắt
    Vét chút trí còn… hoàn tất việc trần gian
    Tới một ngày... cha cũng theo con
    Không nghĩ nữa. Quăng nốt tấm thân tàn vào bụi cát.
     
    Ôi, số kiếp! Sẽ lăng thầm dần chết
    Dù vẫn cố vùng lên, tiếp nốt quãng đời sau
    Bơ vơ giữa đất trời, thăm thẳm vực sâu…
    Không ai biết tận số mình trong cõi sống?
     
                                                                         10.8.2019
     
          CHIỀU NAY CHA LẠI NGỒI NGẪM NGỢI
                                                    . Tưởng niệm trăm ngày của con
     
     Đời cát bụi? Ngắn, dài năm tháng
    Chiều nay cha lại ngồi ngẫm ngợi kiếp cha, con
    Xót tuổi xuân con chưa được hưởng đã tàn
    Hồn cha già lụi lầm rơi xuống vực.
     
    Đời cát bụi? Vẫn biết đời cát bụi…
    Sống kiếp này chỉ cõi tạm đó thôi
    Mà không thể nguôi sự xa xót, người ơi!
    Cứ lặn ngụp bể đời đầy nước mắt.
     
                    *
    Cha già ngồi khóc đầu xanh
    Bỗng nhiên phút chốc tan tành, than ôi!
    Chân trời còn mỗi cha thôi
    Linh hồn trống rỗng, rối bời khổ đau
     
    Nhủ lòng chẳng muốn buồn lâu
    Nhưng không ngăn được lệ đâu cứ tràn
    Đời người một giấc phù vân
    Chất chồng bao nỗi, muôn phần tang thương
     
    Cha ngồi trên đỉnh thi sơn
    Thương con mà viết, châu tuôn ngọc ngà
    Hóa con thành một sao sa
    Lung linh sáng giữa sơn hà gió trăng
     
    Mai rồi con sẽ lưu danh
    Từ vô thường để trở thành thiên thu
    Thơ cha vẫn mãi hát ru
    Vạn niên rồi cũng như vừa hôm nay
     
    Đời người cát bụi... trả vay...
    Sướng vui, khổ nạn… tan mây, gió trời
    Ông Hàn Mặc Tử, con ơi
    28 tuổi chết, tới giờ chết đâu!
     
    Đổi trăm năm kiếp bèo dâu
    Cha con mình tới mai sau vẫn còn
    Còn người còn cả nước non
    Con như bóng nguyệt sáng tròn nhân gian.
     
                                                             28.10.2019
     

            Con Phạm Ngọc Bảo
          ( 7.3.1992 - 22.7.2019 )


     
           CON KHÔNG CHẾT BAO GIỜ
                       . Bài thơ viết khi nghe tin một người bạn cho biết:
                             Con Bảo mộng về báo " Buồn và lạnh "
     
                                                     *
    Con đứng bên cửa gió ngóng, buồn…
    Âm Dương cách trở?
    Người con trai! Cha ngày đêm thương nhớ
    Nước mắt hòa theo gió, mưa chan.
     
    Gần nửa năm rồi, con tới cõi trời hoang
    Nỗi đau cứ chồng lên cha già nơi trần thế
    Chẳng biết con đã đến được Cõi Tiên chưa nữa?
    Cha chỉ có thể đưa con vào trang sách để đời thôi!
     
    Nam mô a di đà Phật! Con tôi…
    Trời đất sang đông. Con đứng cửa làm gì, cho lạnh gió…
    Gia đình đã gửi đủ cho con: Nhà cửa, chăn màn, áo quần mười bộ
    Lạnh từ trong tim, phải không con?
     
    Cha đã dùng hết tài sức mình, chả biết làm gì hơn?
    Thôi! Kiếp này ta đau thương
    Nhưng mai sau con và cha, tên tuổi ta sẽ sáng lòa, con ạ!
    Cha ra cả Tuyển Thơ để đời rồi đó
    Trong ấy in gần nửa số thơ, cha viết cho con.
     
    Con là con trai một nhà thơ huyền thoại của quê hương
    Ngàn năm con vẫn bên cha
    Giữa đất trời, sông núi ngân nga
    Tiếng thơ cha về bên con ấp ủ.
     
    Cha mang con theo tới tận cùng xứ sở
    Tên con không bao giờ mất nữa
    Ảnh hình trên ban thờ còn mãi với nhân gian
    Cõi vô thường này, chỉ cát bụi thôi con.
     
    Con đứng bên cửa gió ngóng, buồn…
    Lòng cha đau tới tận cùng tim, óc!
    Vài dòng thơ cha viết trong tiếng khóc
    Ru con như thuở còn thơ
     
    Ngủ yên nhé con yêu! Con không chết bao giờ...
     
                                                                 5.12.2019
     
     
           CHA PHẢI ĐI CHO HÊT KIẾP ĐỜI CHA
     
    Nỗi đau con ngày đêm cào xé
    Cha còn trả nốt nợ trần gian
    Lại gánh thêm cả mối hận đời, vì cái chết của con?
    Ngủ yên nhé, con yêu! Thỏa rồi. Cha sẽ về bên con sớm tối.
     
    Trong kiêu hãnh như vì sao sáng chói
    Mang con theo. Hình bóng mãi mai xưa
    Nay về trời, con hãy sống vui nghe!
    Theo Đức Phật, đi phổ độ chúng sinh vơi nạn khổ.
     
    Hà Nội vào đông. Vắng bóng con, lòng buồn thương nhớ
    Cha vẫn phải đi cho hết kiếp đời cha
    Bao năm ngang dọc sơn hà
    Cõi Ta Bà! Cõi Ta Bà... quá nhiều nỗi khổ.
     
    Cha đã dựng cho con, một bản trường ca đầy máu đỏ
    Lệ khóc than đổ xuống như mưa
    Để con trường sinh trong nhân thế ngàn thu
    Ừ, thì có yếu lòng? Bởi, cái chết của con đau đớn quá!
     
    Cha đã thay trời, sinh con thêm lần nữa...
    Con không thể chết được nữa đâu!
    Trang sách nước non, sông núi ngàn sau
    Quê hương sẽ đón con vào lòng ấp ủ.
     
    Chốn niết -bàn: Nhờ Quan Âm,
                      thương lấy trẻ khi sống đầy đức độ
    Đã mang hồn Phật trong tâm
    Nay hết kiếp người, về với thần tiên
    Sống khôn chết thiêng. Hương khói ban thờ
                            nơi trần gian tưởng niệm.
     
    Cha viết mãi mà lòng không mãn nguyện
    Ngủ yên nhé, con yêu! Sống chết phận trời ban
    Nước mắt cha đổ xuống đã đầy tràn
    Xin gửi thế gian, linh hồn của một đứa con bất tử!
     
                                                                       17.12.2019
     
     
     
     
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2022 16:01:09 bởi Nhân văn >
    #17
      Nhân văn 19.07.2020 12:53:17 (permalink)
       
       
                          MỤC LỤC
       
      THAY LỜI GIỚI THIỆU
               .  Chuyện về hai ngôi mộ cha con mai sau
       
                      PHẦN I.             
                     KHÓC CON
      .  Vĩnh biệt con yêu
      .  Thương con và lời cầu nguyện thế nhân
      .  Bên nấm mồ con
      .  Ru con
      .  Tiếng một người cha
      .  Cha gượng sống vì con
      .  Nửa thương con trẻ, nửa cười gió đông
      .  Thế là Hà Nội vắng con                                                                
      .  Con sống mãi trong thơ cha                                                
      .  Cha sống không con                                                                   
      .  Cha vẫn đây mà như người trong mộ                                           
      .  Một buổi sáng cuối thu                          
      .  Thân già héo đành ngậm cười, sống tiếp                                     
      .  Nam mô di Phật trời cao 
      .  Dòng máu của cha                                                                     
       .  Tiễn con                                                                      
      .  Cha chỉ biết viết từ lòng cha thôi                          
      .  Cha cũng cứu được giọt máu hồng của cha                               
      .  Hồn cha còn vọng ngàn năm    
      .  Dắt con đi     
       
                      PHẦN II.           
               CHA PHẢI SỐNG
      .  Ngày đầu tiên ở viện
      .  Cha phải sống, con ơi
      .  Cha đã làm bổn phận một người cha 
      .  Quan Âm, Người hiển linh
      .  Con chính là ông nội hóa thân
      .  Con là một kiệt tác của cha
      .  Ngày đầu tiên ra viện
      .  Cuốn tiểu thuyết cuối đời của cha 
      .  Sống chỉ để lưu danh
      .  49 ngày của con
      .  Mỗi lần nhìn đến ảnh con
      .  Để tuổi tên con 
      .  Nỗi đau lớn nhất của đời cha
      .  Con đi vào vĩnh cửu
      .  Đời con hóa bản trường ca 
      .  Con tôi đó ! Chính là ánh sáng
      .  Được người con trai như thế mà mất 
      .  Thôi, vui lên ! Để con đi 
      .  Cha sẽ vui khi được chết cùng con
      .  Cha yêu con                               
      .  Không ai biết tận số mình trong cõi sống  
      .  Chiều nay cha lại ngồi ngẫm ngợi
      .  Con không chết bao giờ
      .  Cha phải đi cho hết kiếp đời cha
       
       
       
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 19.07.2020 13:17:21 bởi Nhân văn >
      #18
        Nhân văn 19.07.2020 13:19:40 (permalink)
         
         
                         CÙNG MỘT TÁC GIẢ

         
        PHẠM NGỌC THÁI
        Sinh :  17. 01. 1949
        NR:    Ngõ 218, ngách 27/8 - số 19, phố Lạc Long Quân, quận Tây Hồ, Hà Nội - Việt Nam
        ĐT:     038 302 4194
        . Hội viên Hội Nghệ sĩ sân khấu Thủ đô.
         
         
               TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN
                             (Thơ và bình)
         
        *   Có một khoảng trời                         1990
        *   Người đàn bà trắng                          1994
        *   Rung động trái tim                           2009
        *   Hồ Xuân Hương tái lai                       2012
        *  Phê bình và tiểu luận thi ca                2013
        *  Phạm Ngọc Thái chân dung nhà thơ lớn thời đại    2014
        *  Thơ tình viết cho sinh viên                 2015
        *   Phạm Ngọc Thái cánh đại bàng của thi ca đương đại VN 2019
        *   Phạm Ngọc Thái – Tuyển thơ chọn lọc                Đông    2019
        *   Cha khóc con                          Nxb Hồng Đức               2020
        *   64 bài thơ hay                         Nxb Hồng Đức               2020
         
         
               KỊCH BẢN SÂN KHẤU ĐÃ SÁNG TÁC:
         *   Bản án dưới mồ                                     -  Kịch dài
        *   Người nhạc trưởng và dàn hợp xướng       -  Kịch dài
        *   Mối tình hoa hồng bạch                           -  Kịch ngắn
        *   Chuyện ở quán gốc đa                            -  Kich ngắn
        *   Cánh cửa quốc tế                                   -  Kich ngắn
         
         
                TIỂU THUYẾT:
         
        *   CUỘC CHIẾN  Hà Nội 12 ngày đêm,     Nxb Hồng Đức      2019
        *   Chiến tranh và tình yêu    ( hai tập)               -               2020      
         
              Ngoài ra đăng nhiều thơ, văn, phê bình lý luận thi ca… trên các báo và những trang mạng Việt.
         
                               **********************
         
                                                                                  HỘI LUẬT GIA VIỆT NAM
        NHÀ XUẤT BẢN HỒNG ĐỨC
        Địa chỉ: 65.Tràng Thi - Quận Hoàn Kiếm - Hà Nội
        Điện thoại : 04.3 9260024   Fax :04.3 9260031
         
                                                                      Chịu trách nhiệm xuất bản
        Giám đốc
        BÙI VIỆT BẮC
          Chịu trách nhiệm nội dung
        Tổng biên tập
        LÝ BÁ TOÀN
        Biên tập
        NGUYỄN KHẮC OÁNH
                                                      Bìa
                                                HỒNG NGÂN
                                                   Tranh bìa
                                       Họa chùa Trấn Quốc – Hồ Tây 
                                              PHẠM BẢO LONG
        Trình bày và sửa bản in
        QUANG HOÀI
         
                                 ISBN: 978-604-9334-58-2
        ------------------------------------------------------------------------------
           In 1000 cuốn, khổ 20 x 18 cm,  Tại Công ty cổ phần KH Hoàng Quốc Việt.
         Địa chỉ: 18 Hoàng Quốc Việt – Cầu Giấy – Hà Nội
           Giấy phép đăng ký xuất bản Số: 758-2020 / CXBIPH/84-11/HĐ
        Số quyết định xuất bản của GĐ: 460/ QĐ – Nxb.HĐ, ngày 10-03-2020
                            In xong và nộp lưu chiểu: Tháng 4 năm 2020
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 06.05.2022 16:03:03 bởi Nhân văn >
        #19
          Nhân văn 29.04.2022 22:21:02 (permalink)
           
                                        NHỮNG BÀI THƠ VIẾT VỀ CON SAU NÀY
                                   CHƯA ĐƯỢC XB THÀNH SÁCH
           
                                                                                              ***
           
                 VẦN THƠ CHA KHÓC THƯƠNG CON
           
                                                       Con Phạm Ngọc Bảo
           
                                                     (7.3.1992 - 22.7.2019)
           
          Con - Khúc ruột, linh hồn của người cha khốn khổ
          Ngọc Bảo ơi! Máu lệ ứa tim cha
          Con đi rồi, cha vất vưởng bóng ma
          Chả thiết sống dẫu nợ đời chưa hết.
           
          Nam mô a di đà phật! Con tôi đâu có chết?
          Hồn nó còn quanh quất đâu đây
          Chờ đợi tôi qui tụ mỗi ngày
          Cha, con lại về bên nhau sớm tối.
           
          Cái cõi vô thường, sống tạm mà khổ đau hết nỗi
          Ngẩng mặt nhìn nhân thế xiết bao thương
          Biết trên đời còn lắm nỗi xót xa hơn
          Nhưng lòng cha yêu con không gì so sánh nổi.
           
          Con ơi! Ngày tháng phôi pha
          Anh linh về đón cha già qui tiên
          Quỉ dưới đất, thánh trên thiên
          Cha con ta ở giữa miền nhân gian
           
          Vần thơ cha khóc thương con
          Ngàn năm sau mãi vẫn còn tiếng kêu...
           
                 Tại Bệnh viện 16.4.2022
                   PHẠM NGỌC THÁI


           
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 15:43:35 bởi Nhân văn >
          #20
            Nhân văn 22.01.2023 15:38:39 (permalink)
             
             
             
                   TÌNH CHA CON TỰA NƯỚC NON
             
            Tội tình quá, con trai ơi ! Rơi nước mắt
            Đã bao lần cha khóc thương con
            Chỉ ước mình có thể chết luôn
            Theo con đi, quên hết đời trần thế
             
            Bao năm sống trong lòng cha ấp ủ
            Chăm cho con, dậy dỗ lớn khôn
            Ôi, cái tình máu mủ
            Thiêng liêng hơn cả ngọn cao sơn.
             
            Trái tim cha dày vò, con có biết?
            Bảo ơi ! Về với cha những đêm khuya khoắt, buồn thương
            Cố giúp để cho lòng cha thanh thoát
            Hết kiếp rồi cha sẽ đến với con.
             
            Con ơi con ! Cõi người sao khổ thế?
            Tình cha con sống mãi tựa nước non.
             
                                                        24.7.2022
             
                      KHỔ TÂM LẮM, CON ƠI
             
            Khổ tâm lắm, cha vẫn phải gắng con ơi!
            Không thể cứu nổi con sống lại nữa rồi
            Nỗi đau này cha đau đến chết
            Giá đừng sinh con? Không có thì thôi
             
            Bảo ơi! Lòng người bố rã rời
            Ngàn vạn mũi kim đêm ngày đâm vào ngực
            Mai chết đi gặp lại được con không?
            Thiên hà mênh mông, nhớ đón cha con nhé!
             
            Sống vô thường mà sao nặng thế?
            Chí đại bàng, cánh gẫy tả tơi
            Nhưng thôi, cũng sắp hết "cuộc người"
            Như ngôi sao kia cha sẽ về trời
             
            Kiếp sau thế nào không biết?
            Dù hóa thánh thần hay gió mây trôi...
            Ta vẫn bên con bay giữa đất trời
            Nghe trần thế vọng tiếng thơ cha
                                      ngàn năm thao thức
             
            Và hỡi con người!
            Có nhớ cha con tôi đã phải sống một đời bao đau xót.
             
                                                                      18.9.2022
                                                           Đi viện lần thứ 5 trong năm
             


             
                        KHÚC KHÓC THƯƠNG CON
             
            Con đi... để lại lòng u uất
            Với một trời thương xót trong cha
            27 năm ròng chăm bẵm con thơ
            Gặp mối họa đời, chia đôi phụ tử.
             
            Đường nhân thế, con ơi! Cha gần xuống lỗ
            Con mùa xuân nở rộ như hoa
            Sao thượng đế không nổi cơn lôi đình
                                                     mà giết chết ta?
            Để cho con tôi được bước đường thiên lý...
             
            Nỗi lòng già ngày đêm vò xé
            Cố làm nốt chút việc trần gian
            Rồi đến với con trên tận thiên đàng
            Cha con lại quấn bên nhau như mây gió
             
            Mai hậu thế chắc sẽ cho cha một ngôi miếu nhỏ
            Hãy đưa con tôi vào trong đó, hưởng khói hương
            Nó trong lành như ngọn cỏ, giọt sương
            Là bảo vật của đời tôi nơi kiếp sống
             
            Xin để lại dương trần, một trời thơ làm dấu ấn
            Rằng, cõi vô thường tôi đã đi qua
            Hạnh phúc, khổ đau, tươi đẹp, phong ba
            Đều nếm trải tới tận cùng phận số
             
            Chút hơi tàn lắt lay trước gió
            Phải ôm vào lòng một nỗi thương tâm
            Món nợ nghiệp đời, tôi đã trả xong
            Trút vào đứa con ngoan, Đức Phật ơi sao nỡ?
             
            Thôi thì... chắp tay vái mong trời phù hộ
            Ván bài cuối cùng tôi đã bầy lên
            Nay dẫu đi !... Còn những người thân
            Đang trôi nổi bến bờ, vương vất
             
            Vì tham vọng đường văn chương quá mức
            Làm khổ lây bao thân phận sống bên tôi
            Sự nghiệp riêng đã mỹ mãn cuộc đời
            Xin chút lãi từ ván cờ người,
                                  để an lòng nhắm mắt...
             
            Cha con tôi lại dạt bay trời, đất
            Nghe dưới trần vẫn nhắc vọng ca thi
            Đến thiên thu truyền kể chuyện hôm ni
            Đọc "khúc khóc thương con", xin thắp vòng nhang khói.
             
                                                                      Đêm viện E
                                                                      16.11.2022
             
             
                      ĐÓN XUÂN QUÝ MÃO CÙNG CON
             
                                               Lần thứ bảy đi viện trong năm
             
                                                                       *
            Cha viết cho con đã rất nhiều thơ
            Nói không hết lòng người cha đau khổ
            Ta sống ở kiếp này, con ơi ! Là trả nợ...
            Nợ văn chương của đời cha, bằng cả đứa con yêu.
             
            Linh hồn ta bay, cõi trần gian ngập ngụa
            Nguyễn Du ơi ! Kiều gánh nợ cho Người
            Trả nợ xong Hàn Mặc Tử về trời
            Tiếng thơ bay lẫn trong sóng biển Đông 
                                                      ngàn năm gào thét.
             
                                                    *
             
            Cha yêu con yêu cả thi ca
            Nhưng thơ phú văn chương, chỉ được một mình cha
            Sao có thể mang đời con ra đổi?
            Hãy nhớ lấy, người ơi ! Đó do trời bắt tội...
             
            Ta tham vọng đời thường, 
                                 vẫn phải lo miếng cơm manh áo
            Sắp qua hết kiếp rồi bỗng gặp họa, ôi thôi...
            Cõi-ta-bà tan tác, nổi trôi
            "Được và mất" có bề khó xử?
             
            ĐƯỢC nghiệp lớn cao ngang trời bể
            MẤT cũng nhiều thăm thẳm vực sâu
            Cái chết của con giáng xuống một nỗi đau
            Xuân đến mà... con chỉ còn cái bóng...
             
            Dầu tự nhủ kiếp người ta vay mướn
            Hôm nay còn, mai gió cuốn mây tan...
            Xứ sở, nước non mới vạn kiếp, triệu năm
            Trong áng thơ cha - Con sẽ sống muôn đời, con ạ!
             
            Ngọc Bảo ơi, cha vẫn cố vùng lên như ngọn lửa
            Đón con về ăn tết giữa quê hương
            Anh linh con mai ngày sẽ rất thiêng
            Hương khói cúng thờ, ngàn năm sương miếu phủ...
             
                                                       PNT - Đêm viện E
                                                              10.1.2023
                                                       ( 19.12 Nhân Dần )
             
             
             
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2023 15:44:53 bởi Nhân văn >
            #21
              Nhân văn 13.09.2023 17:45:19 (permalink)
               
                                   TRÁI TIM VÒ XÉ
                                        Viết ở bệnh viện

                                                         
               Ta sống những tháng ngày đọa đầy tim óc
              Đau đớn tinh thần, tan nát tâm can
              Dẫu bệnh tật triền miên, thể lực suy tàn
              Cũng chẳng bằng nỗi đau, vì đứa con trai đã mất?
               
              Ngọc Bảo ơi!
              Cha gọi tên con tháng năm trong nước mắt
              Sống khôn, chết thiêng !.. Có biết lòng cha?
              Muốn đi cùng con về thế giới bên kia
              Sống lại cái thời, cha con ta cùng nơi trần thế.
               
              Cha không muốn viết thơ nữa đâu? Nhưng trái tim vò xé
              Khóc chẳng cứu nổi con? Lệ nuốt cũng không trôi...
              Người sống đây mà linh hồn chết mất rồi
              Về với cha đi con !... Dẫu chỉ còn cái bóng
               
              Ôi, thi ca! Ôi, thi ca ảo mộng!
              Ngàn năm sau: Nhân thế hỡi, người ơi!
              Hãy khắc tên cha con tôi
                                           lên một góc giữa trời
              Ghi lại nỗi đau này
              Của một nhà thơ đã phải sống
                                            đến hết đời như thế.
               
                                                   4.9.2023
               
              #22
                Thay đổi trang: < 12 | Trang 2 của 2 trang, bài viết từ 16 đến 22 trên tổng số 22 bài trong đề mục
                Chuyển nhanh đến:

                Thống kê hiện tại

                Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
                Kiểu:
                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9