Đường dài

Tác giả Bài
Đặng Quang Chính

  • Số bài : 579
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 26.10.2011
  • Trạng thái: offline
Đường dài 18.07.2020 14:04:28 (permalink)
Đường dài
Người "Bắt gió"



Từ lúc về đám tang mẹ, đến nay đã khá lâu. Mọi việc bây giờ đã thay đổi. Cảnh vật, đường xá, nhà cửa ... và có thể cả con người. Tôi đang tập trung vào việc lái xe, nên không màng đến việc trao đổi với mấy người đàn bà ngồi trong xe.
Mà biết nói gì đây. Cô "chủ quản" chuyến đi, vừa kiêm lái xe, đã nhường tay lái lúc vừa qua các cửa thu phí bên kia Long Thành. Nói là chủ quản vì chương trình đi chơi Vũng Tàu này là do ý kiến của cô. Đúng hơn là, ý của cô. qua sự thăm hỏi của tôi. Tôi nói, lâu rồi nên bây giờ không biết Vũng Tàu thay đổi có nhiều hơn trước không. Cô nói, trong tuần rồi, cô cũng có việc ra ngoài đó. Tiện thể, mấy cô bạn cùng đi luôn.


Cô ta xuống xe sau khi trả lời một cuộc điện thoại. Thay vào đó, một cô khác quen với cô ta lên xe.
- Chắc anh có bằng lái xe lâu rồi ... anh hay chú? Cô bạn mới lên xe hỏi
- Có lâu. Nhưng chạy bên này ... hơi ớn!


Cô ngồi ngay sau lưng (tên Ngọc) có lẽ không nhìn kỹ mặt nên xưng hô theo lối thăm dò. Mới quen biết (tạm coi là thế) nên tôi chưa muốn chỉnh cách xưng hô này.


- Anh ở đâu về đây. Việt kiều hả...?
- Người Việt ở nước ngoài... chứ đâu phải kiều bào gì đâu... (vừa nói giỡn vừa cười)
- Nói thiệt!... Việt kiều bây giờ thua Việt Cộng rồi


Cô này ăn nói có vẻ ngỗ ngáo quá. Có lẽ tuổi còn nhỏ. Lúc cô "chủ quản" nói sẽ gặp lại ngoài Vũng Tàu...và chỉ giới thiệu tên cô gái này, rồi đi, chứ đâu có thì giờ nói rõ gì đâu.


- Họ bây giờ mua nhà, đưa con qua nước ngoài rất nhiều. Số người Việt về VN làm ăn... và tậu nhà cửa không so sánh được. Năm rồi, chị có thăm người bà con... (người trả lời ngồi sát bên phải cô trẻ tuổi, chắc là tên Châu -không nhớ rõ lắm-)
- Mấy ông "nội" ở Mỹ về, trước đây, cứ như ông hoàng. Ở chơi 2(3) tháng và xưng ngành nghề họ làm việc ... nghe mà ớn! Bây giờ, mọi người biết hết rồi. Hơn nữa, VC ngon lành hơn nhiều..!
- Nhưng cũng như mấy người ở ngoài về. Anh nào trong nước mà theo lối "trưởng giả học làm sang" người ta cũng thấy rõ. Cô Châu nói.
- Nhất là mấy anh vừa bán được đất của cha, ông mới chết.
 
Cô Lệ nói (cô này ngồi cạnh bên phải của cô Châu, ngoài cùng) lên tiếng:
- Nhưng mấy chị ... lúc nào cũng đeo bám, hễ có cơ hội!


Nói theo lối Lệ, tuy không ám chỉ ai, nhưng mấy cô trên xe, nghe chắc cũng nhột! Trước khi về thăm gia đình và lúc tiếp xúc người thân bên này, tôi cũng nghe họ nói tương tự. Nhưng hơi lạ là, nếu trai thừa gái thiếu -thông tin từ người em họ- ... thì bên cánh đàn ông phải lo thả "thính" chứ ...! (chữ "thính" là do tôi học lại cũng từ người em họ). Đàng này, phụ nữ ở đây làm việc đó. Nghe nói, giới tuổi "teen" còn săn đàn ông nữa; dù những người đó đã lớn tuổi. Thời buổi điện tử nên con gái thời này "chơi bạo", tối làm láng, sáng về sớm...?!
 
(Còn tiếp)




Người "Bắt gió"




 
 
#1
    Đặng Quang Chính

    • Số bài : 579
    • Điểm thưởng : 0
    • Từ: 26.10.2011
    • Trạng thái: offline
    Re:Đường dài 07.08.2020 04:48:09 (permalink)
    Đường dài (2)
    (tiếp theo)
     

    Đúng như tôi đoán. Người lên tiếng là Ngọc.

    - Thời buổi này, tốt gỗ nhưng cũng phải tốt sơn nữa. Gái thiếu, trai thừa. Nhưng thời buổi "marketing" mà ...! Chọn chồng phải bắt liền tay!
    - Rồi bỏ nhau cái rụp. Châu nói liền ... và nói thêm, hay là làm rồi ... rồi bỏ. Thời buổi này, chùa và nhà thờ chỉ làm việc thiện nguyện là nuôi trẻ bỏ rơi ... là đã đủ công đức rồi
    - Bọn đàn ông có sức bỏ người tình để kiếm thêm những người khác ... thì đàn bà cũng làm tốt việc đó nữa chứ.
    - Nói theo kiểu xả láng như cô ... chắc cô muốn so sánh với ông nhạc sĩ bị "lính chê" (Chế Linh) .... phải không?. Lệ góp ý.
    - Hắn có 4 vợ. Ngọc nói ngay.

    Lệ hỏi, "có phải không Linh". Linh là người ngồi cạnh tôi. Cô này có vẻ cùng nhóm với Châu và Lệ. Nhưng, nói chung, Linh là người ít góp chuyện nhất.

    - Mỗi người mỗi hoàn cảnh. Đâu thể lấy người này so sánh với người khác. Linh trả lời.

    Cái xe chết tiệt hình như có trục trặc gì đó, nên tôi phải tấp vào len phải. May là có khúc đường rẻ phải ... và đường hơi vắng. Tôi cho xe chạy rà rà và hơi lo, không biết gần đây có chổ sửa xe nào không. Hỏi người chủ quán nước gần đó, ông ta nhiệt tình, nói là sẽ đi kêu thợ máy đến giúp chúng tôi.

    Vào quán, cô Ngọc có vẻ thoải mái nhất. Cô tìm võng, nằm đong đưa như chỉ cần làm một giấc ngủ; kệ ai làm gì thì làm. Châu và Lệ, ngồi trên ghế một bàn gần cửa ra vào. Linh, như chịu nóng không nổi, ra mé hông nhà, hóng gió.

    - Cô Ngọc có quen với cô không. Tôi hỏi Linh
    - Không. Chắc là quen với Hà (cô chủ quản chuyến đi chơi)
    - Chắc cô ở gần nhà cô Hà.

    Trông Linh không còn trẻ, nhưng cũng không quá già. Hơi khó đoán tuổi tác, nhưng tôi tránh điều tối kỵ là hỏi tuổi phụ nữ. Ở trời Tây đã lâu nên tự nhiên tôi có sự cẩn thận này.

    - Anh về đây chắc đã được hai tuần?
    - Đúng rồi. Chắc Linh và Hà là bạn thân lâu rồi ...?
    - Vâng ...

    Chợi nghe tiếng Ngọc gọi, hỏi là Linh có biết nơi nào đi vệ sinh không. Tôi chợt nhận ngay cách hỏi sai người. Lẽ ra Ngọc phải hỏi cô phục vụ chứ. Đi ngang qua chúng tôi, hình như Ngọc nháy mắt cười ...

    Tôi chợt buồn cười vì nghĩ "có gì đâu ... mà tính làm kỳ đà cản mũi".

    Mà cũng chẳng cười được nữa, vì khi cô ấy quay lại, cô hỏi ngang
    - Hồi nãy lỡ kêu anh rồi ... bây giờ cũng kêu thế nhé. Xưng anh em cho vẻ thân mật. Hơn nữa, anh cũng đâu già gì ...
    - Ban ngày gọi chú, bác gì cũng được. Nhưng, ban đêm gọi là anh cũng chẳng sao. Tôi đáp lại một cách hơi thô ... vì hơi bực mình.
    - Có mấy ông quen với ông chú ở nhà, từ nước ngoài về chơi, ông nào cũng gọi em bằng em ngọt sớt.

    Chưa biết nói sao, nghe tiếng mấy cô ở trước quán, kêu là thơ máy đến rồi.

    (còn tiếp)

    Người "Bắt gió"
     
    #2
      Đặng Quang Chính

      • Số bài : 579
      • Điểm thưởng : 0
      • Từ: 26.10.2011
      • Trạng thái: offline
      Re:Đường dài 22.08.2020 23:04:36 (permalink)

      Đường dài (3)
      (tiếp theo)


      Loay hoay định giúp người thợ máy, nhưng cũng chẳng được việc gì. Lúc đi lui, lại trật chân, đau nơi mắt cả nên tôi phải vào trong quán, ngồi nghỉ. Một lúc, tôi ra nhà cầu vì mắc tiểu. Nhà cầu bên nữ, có người vào sau.

      - Xin lỗi ông anh...anh có bà con gì với cô đội nón màu nâu, cùng đi trong xe?
      - Không ... có gì không anh? Tôi trả lời và hỏi lại.
      - Không ... tôi không chắc có phải cô ta cùng đi với phó quận đội trưởng ngoài Long Hải ... trước đây, có ghé quán này.
      - Mà họ có liên quan gì với nhau không ...?
      - Cô ta bị đánh ghen ...

      Giọng chủ quán nhở dần và ra khỏi nhà cầu ... vì cô Ngọc lại "mắc tiểu" sao đó.

      Anh thợ ngỏ ý là đưa xe đến garage của ông chủ anh ta, không xa đây lắm! Xe không phải của tôi ... hơn nữa, tôi chẳng biết gì về kỹ thuật nên tôi đồng ý với anh ta. Anh ta trở lại tiệm để lấy xe khác, đến kéo xe của chúng tôi.

      Trong khi chờ đợi, tôi hầu như không nghe các cô gái nói chuyện gì với nhau. Bởi tôi, thường có quan niệm rằng, chuyện gì tốt xấu, theo kiểu mình không ngờ được, bao giờ cũng có thể xảy ra. Biết đâu, lần này, đến tôi, là người bị ông chồng cô Châu -hay người yêu- đáng ghen thì khổ!

      Khi đã được kéo đến tiệm sửa xe, được ông chủ, sau khi bàn với thợ sao đó, cho biết, việc sửa xe không thể xong sớm. Một người thợ bị bệnh, người khác có con đau. Chỉ có chủ và một thợ mà còn hai xe chưa sửa xong. Tôi điện cho Hà. Hà nói rằng, xe có bị trục trặc vài ngày trước nhưng tưởng không có gì đáng kể. Sẵn dịp này, sửa luôn cho chắc ăn. Vả lại, Hà cũng chưa xong việc riêng.

      - "Trưa rồi ... phải ăn đã. Rồi chuyện gì tính sau". Lại cũng cô Ngọc xướng xuất.
      - "Gần đây có quán ăn vừa ngon vừa rẻ". Cô Châu nói

      À ra!... chủ quán nước ngờ rằng cô Châu đã bị đánh ghen là điều có thể đúng. Chứ nếu đi lần đầu, làm sao rành địa thế ở đây. Một chổ lưng chừng, không phải ở tận ngoài Vũng Tàu.

      Khi ăn, cô Ngọc ăn có vẻ ngon lành. Cô Châu ăn có vẻ thoải mái, như rằng, đây là chổ cô đã từng đến ăn. Lệ và Linh ăn như nhìn nhau. Hai người có vẻ ngại ngùng, khi tôi ăn quá đơn giản. Tôi nhớ là mình ăn chay hôm nay (không phải ăn theo tôn giáo) nên kêu món ăn khá đơn giản. Món rau, món canh rau và một dĩa đậu hủ.

      - "Việt kiều" này chắc giàu sụ. Ăn tiết kiệm dữ. Ngọc nói
      - Tôi ở bên kia, trong nhà già ... chán quá sự kiểm soát gắt gao của mấy người chăm sóc bệnh nhân. Qua bên này, lại được cô Ngọc tận tình giúp đỡ. May ghê đi...
      - Ai làm vợ ông này ... chắc sướng lắm. Biết dành tiền cho vợ!
      - Cứ làm vợ thử đi ...biết liền.

      Nghe tiếng la của đứa nhỏ trong nhà của ông chủ tiệm, chúng tôi hỏi ra mới biết là, đứa con vì cầm bình nước sôi không cẩn thận sao đó, đã bị phỏng. Ông ta phải đưa đến trạm xá gần đó để băng bó.

      - Thôi...kiểu này chắc không xong trước chiều đâu. Tôi -Ngọc nói- đến nhà nghỉ gần đây, có chị nào cùng đi không ...?

      Châu đi, lôi Lệ đi theo. Chỉ còn Linh, có lẽ không muốn để tôi ở lại một mình, nên còn nán lại.


      (Còn tiếp)


       
      #3
        Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

        Chuyển nhanh đến:

        Thống kê hiện tại

        Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.

        Chú Giải và Quyền Lợi

        • Bài Mới Đăng
        • Không Có Bài Mới
        • Bài Nổi Bật (có bài mới)
        • Bài Nổi Bật (không bài mới)
        • Khóa (có bài mới)
        • Khóa (không có bài mới)
        • Xem bài
        • Đăng bài mới
        • Trả lời bài
        • Đăng bình chọn
        • Bình Chọn
        • Đánh giá các bài
        • Có thể tự xóa bài
        • Có thể tự xóa chủ đề
        • Đánh giá bài viết

        2000-2020 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9