ĐÀN BÀ
Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 35 trên tổng số 35 bài trong đề mục
nguyễn thế duyên 21.01.2021 19:38:50 (permalink)
 
                               CHƯƠNG BA MƯƠI
 
Gã thấy cổ họng mình nghẹn lại khi nhìn thấy cô đi vào phòng thăm nuôi. Mới có hai tháng mà trông cô gầy rộc, hốc hác. Nước da trắng hồng hai tháng trước đã biến mất thay vào đó là một nước da mai mái của bẹn trâu.
     - Sao anh lại đi một mình? Má em bệnh à?
Cô lo lắng hỏi khi thấy chỉ có mình anh vào thăm nuôi. Gã lắc đầu.
     - Không mẹ em khỏe. Tháng trước anh đến xin vào thăm nuôi nhưng họ không cho gặp. Anh sợ lần này cũng thế nên không để cho bà đi. Em thế nào? Khổ lắm phải không?
Cô lắc đầu cười thật tươi.
     - Chút chút thôi mà anh.
Em ơi! Em phải dồn bao nhiêu nghị lực để nở nụ cười tươi như thế kia để cho anh yên lòng? Anh không biết cái ý đinh đưa em vào đây để biến em thành một con người hoàn hảo là đúng hay sai nữa, nhưng nhìn thấy em thế này anh đau lòng lắm. Em ơi! Anh liệu có sai không?
Hình như tóc anh đã bạc thêm. Em lại làm khổ anh rồi. Anh ơi! Khổ mấy em cũng chịu được, nhưng để mất đi nhan sắc của mình là điều em ân hận nhất vì cái nhan sắc ấy bây giờ không phải là của em nữa mà nó là của anh. Em xin lỗi. Từ nay em sẽ cố gắng giữ nhan sắc của mình
Sao em lại dấu đôi bàn tay mình xuống dưới gầm bàn? Em sợ anh nhìn thấy những vết chai sần trên bàn tay em sao? Tha lỗi cho anh. Anh đã làm cho em mất đi cái quý giá nhất của một người đàn bà.
     - Má còn khóc không anh?
     -Không ! Bà đã bình tâm trở lại nhưng tháng sau đưa bà lên thăm, thấy em thế này chắc bà lại khóc. À! Anh có chuyện này muốn nói với em.
     - Chuyện chi vậy anh? Anh nói đi.
     - Tuần trước anh vừa nói chuyện với ông ta.
Gã dừng lại quan sát nét mặt cô gái. Cô có vẻ thờ ơ.
     - Vâng! Thì sao?
;Gã nhìn thẳng vào mặt cô đột ngột hỏi.
     - Em không quan tâm à?
Cô lắc đầu.
     - Không! Em không quan tâm. Từ khi anh lập tức bay vào đây với em thì ông ta đã chết hẳn trong em rồi. – Cô dừng lại chăm chú nhìn gã. – Anh có tin điều đó không?
Gã gật đầu.
     - Có! Anh tin. Nhưng anh muốn em nghĩ lại. Dù sao ông ta vẫn là sự lựa chọn tốt hơn anh. Anh có thể cho em một đứa con nhưng không thể cho em một gia đình. Tuần trước, ông ta gặp anh và đề nghị anh khuyên em cho ông ta một cơ hội nữa.
     - Thôi mà anh. Đừng nhắc đến ông ta nữa có được không anh. Sẽ không có một ai còn cơ hội đến với em nữa vì em đã có anh rồi.
Một nỗi xúc động từ từ dâng lên trong gã. Ở đoạn cuối của bên kia dốc cuộc đời, gã lại được hưởng một tình yêu đẹp và mạnh mẽ đến thế. Nhưng…Cái tiếng “Nhưng” của lương tâm lại thôi thúc gã.
     - Thế thì em thiệt thòi quá.
     - Em nhớ trong một truyện ngắn, anh có bảo “Tình yêu chỉ đẹp trong sự hi sinh vì nhau và em muốn được hưởng cái đẹp ấy bằng sự thiệt thòi của mình vì anh. Anh yêu em đúng không? – Cô dừng lại đợi một câu trả lời. Gã gật đầu. – Vậy thì anh hãy cất cái lương tâm của anh đi, mở rộng lòng mình để hưởng thụ tình yêu của em.
     - Thế còn má em?
     - Má cũng đồng ý cho em làm vợ nhỏ của anh rồi. Má còn bảo “Lớn nhỏ mà làm chi, ăn nhau là ở chữ tình”. – Gã cười nét mặt rạng rõ. – À mà anh Hưng sao rồi anh. Nghĩ đến anh Hưng em ngại quá.
     - Anh Hưng cũng qua rồi, em đừng lo. – Gã ngắm nhìn cô gái của mình và đột nhiên gã phát hiện ra trên gương mặt cô có những vết thâm tím. – Mặt em làm sao vậy?
Gã nhận ra ngay có một thoáng lúng túng trên nét mặt người đàn bà của mình.
     - À! Em bị ngã ấy mà. Tình hình công ty sao rồi anh?
     - Em đừng đánh trống lảng. Em bị bọn đầu gấu trong phòng giam đánh phải không?
     - Không! không! Em bị ngã thật mà.
Cô chối. Gã im lặng nhưng gã chẳng tin.
     -À! Anh cho cô bạn kế toán của em nghỉ việc rồi.
Gã cứ tưởng cô sẽ căn vặn mình. Nhưng không! Cô chỉ bảo.
     - Vâng anh thấy thế nào tốt thì anh cứ làm. Anh luôn đúng vì anh là chồng em mà.
Hết giờ thăm nuôi , khi đứng lên cô nhìn gã bảo
     - Anh này! Anh phải tập xưng hô với má đi đấy.
Nói xong cô che miệng cười. Mặt gã đỏ bừng               
                                             *
                                       *          *
Ông mở cửa vào nhà. Căn nhà hoang vắng như một nấm mồ. Cuộc nói chuyện với người thầy của cô đã để lại trong ông một cảm giác nặng nề. Lời người thầy cô cứ dai dẳng bám trong tâm trí ông.
“Cô gái ấy yêu anh mãnh liệt đến mức tôi đã khuyên cô ta: “Hãy dấu quá khứ của mình đi” nhưng cô ta không nghe và đã thú nhận với anh. Và đã nhận được một nhát đâm chí mạng vào con tim đang bốc cháy bởi tình yêu đầu đời.”
Sao mình không nhận ra: Để thú nhận một quá khứ kinh khủng như thế đâu chỉ là do cái tính thật thà. Không một ai có thể thật thà với một quá khứ như thế. Nó cần một sức mạnh của tình yêu. Mình thật ngu ngốc.
Ông ngồi lặng, những kỉ niệm êm đềm của một thời ngắn ngủi lại quay về.
“Mệt lắm phải không anh? Anh cứ nằm im” Và bàn tay nhẹ xoa lên tấm lưng trần , ánh mắt đầy thương yêu không lấy một tia trách móc, thất vọng. Ông ôm lấy mặt. Mình không xứng đáng với cô ấy. Mình thật ích kỉ. Lẽ ra mình phải biết rằng ở cái tuổi đầy xung mãn, nàng cũng đã phải hi sinh cả chuyện ấy khi chấp nhận mình.
Ông đứng dậy ra chỗ ban thờ châm cho vợ mình một nén hương. Ánh mắt vợ ông nhìn ông như trách mọc.
     “ Anh đâu chỉ đâm một nhát vào con tim cô ấy. Nếu là em , em cũng không tha thứ”
Khuôn mặt đẫm nước mưa và nước mắt, hôn như điên cuồng lên khắp mặt ông. Cái tiếng “Không được” lại vang lên trong đêm cô đơn. Trời ơi! Sao mình không hiểu chính tình yêu đã thốt lên hai tiếng ấy?
 
“Về hỏi con gái anh ấy”. Tiếng kêu đau đớn của cô vang lên trong mưa và ông đã đâm nhát dao thứ hai vào tiếng kêu ấy bằng sự im lặng của mình.
“Nếu là anh, anh có tha thứ không?”. Ông không đáng được tha thứ nhưng ông vẫn muốn được tha thứ.
                                                    *
                                                *       *
Người giám thị báo: Cô có người đến thăm. Cô đứng dậy đi ra phòng thăm nuôi của trại. Qua tấm kính, cô nhìn thấy ông ta đang ngồi trong phòng. Cô lùi lại và quay người định trở về phòng giam. Người giám thị hỏi.
     - Cô không muốn gặp người này à?
Cô lắc đầu.
     - Chị làm ơn ra nói giúp là tôi không muốn gặp ông ta.
Người giám thị đi ra ngoài phòng đợi, qua tấm kính cô thấy hai người trao đổi với nhau điều gì đó. Một lúc sau cô ta quay lại.
     - Ông ta bảo: Ông ấy không đáng được tha thứ nhưng ông ta muốn cô cho gặp chỉ một lần thôi.
Nghe nói thế, cô quay lại bước vào phòng.
Họ ngồi lặng nhìn nhau không biết nói gì.  Cô đã từng yêu đến điên cuồng người đàn ông đang ngồi trước mặt cô đây thế mà bây giờ trong cô chỉ là một sự trống rỗng không cảm xúc. Không hận! Không đau! Hình như cô đang ngồi trước một người xa lạ.
Nhìn cái vẻ mặt bình thản của cô, ông hiểu: Mình đã chết! Ông đã chết nhưng cô thì chưa chết và cái hi vọng mong manh đã xô đẩy ông. Ông ngắm nhìn người đàn bà lẽ ra đã là của mình. Mới mấy tháng nhưng những nét tươi trẻ trên gương mặt đã biến mất và ông linh cảm thấy hình như trong cô những niềm tin ngây thơ đã không còn. Thay vào đó là một cái gì đó không rõ nữa mà chỉ có thể biết bằng cái linh cảm của một người đàn ông đang đau khổ vì tình. Cô trông già dặn hơn, Cái ánh mắt long lanh như nhảy múa đã tắt, thay vào đó là một ánh mắt bình thản, điềm tĩnh. Người đàn bà ngồi trước ông đây đã chín và ông chợt nhận ra rằng: Cái mùi hương đàn bà đã chín khác lắm với cái hương đàn bà vẫn còn một niềm tin thơ ngây. Cái hương đàn bà xưa làm ông thèm khát và bay bổng. Cái hương đàn bà nay làm ông sa sót và ân hận.
     - Anh đã gặp và nói chuyện với thầy của em và nhờ anh ấy chuyển cái mong muốn của anh tới em. Không biết anh ấy nói với em chưa?
Cô bình thản gật đầu.
     - Em cám ơn anh. Anh ấy đã bảo em rồi. – Cô nhìn thẳng vào ông, ánh mắt trong veo không có một chút lay động. – Em rất tiếc! Anh lại muộn mất rồi. Người ấy bây giờ không còn là thầy em nữa mà là người đàn ông đã chấp nhận em, một con đàn bà đã hai lần làm điếm anh ạ.
Ông nặng nề đứng dậy. Một lần nữa lại già thêm vài tuổi.
     - Chúc mừng em. Người ấy xứng đáng để nhận được tình yêu của em.
                                               *
                                              *          *
Họ ngồi đối mặt nhau. Hai thằng đàn ông cùng yêu một người đàn bà nhưng không phải là tình địch. Trông ông già sọm, hốc hác. Nhìn ông ta, một sự thương sót ngấm ngầm nhen lên trong gã. Chắc ông ta đã trải qua nhiều đêm mất ngủ. Ông ta nắm lấy bàn tay gã.
     - Xin chúc mừng anh.
Trong gã không hề có một chút gì của niềm vui chiến thắng. Gã dùng nốt bàn tay kia để nắm lấy tay ông nhìn ông và hỏi nhỏ.
     - Anh vẫn ổn chứ?
Ông ta gật đầu. Anh đừng lo. Tôi vẫn ổn.
Ông ta hẹn gặp gã tối nay khi gã lên văn phòng ông làm thủ tục xin chuyển má cô sang điều trị ở một trung tâm lọc máu khác.
     - Sao anh phải làm thế?
Gã cười hiền lành thanh minh.
     - Không phải tôi. Đây là ý của cô ấy.
     -Ý của cô ta? – Ông hỏi lại một lần nữa. Gã gật đầu. – Cô ta có thể nghĩ tôi khốn nạn đến thế sao?
Ông hỏi gã với cái vẻ mặt đầy đau khổ. Ông ta nhìn gã đợi một câu trả lời. Gã nhìn sâu vào trong mắt ông. Sâu thẳm, tận cùng của đáy mắt là một đốm sáng, rất nhỏ nhưng sáng chói. Cái gì đây? Gã tự hỏi. Thù hận chăng? Không ! Không thể là thù hận. Thù hận không bao giờ gắn với một khuôn mặt đau khổ. Vậy nó là gì? Gã không trả lời được.
     - Tôi muốn anh để bác ở lại trung tâm tôi để điều trị.
Nghe ông đề nghị đột nhiên gã hiểu. Một tình yêu khác đang cháy lên trong ông ta. Tình yêu của lí trí. Ngày xưa ông đã yêu nhưng đấy là tình yêu của con tim. Bây giờ  cái tình yêu của con tim đã tắt. Nó tắt nên nó đã chôn vùi cả thù hận tắt theo để cho một tình yêu khác bùng lên.
“Em đừng ân hận vì đã có một thời yêu tôi”
Ôi đàn bà! Thật là huyền bí và kì diệu. Ta đau khổ vì đàn bà, hạnh phúc vì đàn bà. Ta khốn nạn vì đàn bà và ta cao đẹp cũng vì đàn bà
Gã nhìn ông ta bằng ánh mắt kính trọng.
     - Vâng! Nếu anh muốn thế.
“Người ấy bây giờ không còn là thầy em nữa mà là người đàn ông đã chấp nhận em, một con đàn bà đã hai lần làm điếm anh ạ”
Tự nhiên câu nói của cô lại vang lên trong ông. Ngần ngừ một lúc ông nói.
     - Tôi muốn hỏi một câu nhưng không biết có nên không?
     - Anh cứ hỏi đi. Bất cứ điều gì.
     - Anh biết cô ta làm điếm từ bao giờ?
     - Ngay từ đầu anh ạ.
Ông sững sờ.
     - Biết ngay từ đầu mà anh vẫn chấp nhận.?
“Em hãy xóa câu này của em đi. Hãy để anh nói những lời đó”. Gã vẫn còn nhớ rất rõ câu đó trong cái đêm cô cầu xin mình làm người tình ảo. Gã lắc đầu.
     - Không phải tôi chấp nhận mà tôi cầu xin cô ấy chấp nhận tôi.
Rồi gã kể lại cho ông nghe toàn bộ cuộc tình của cô với gã.
- Thực ra là tôi có lỗi với anh. Tôi lập ra cái kế hoạch cho cô ta mồi chài anh để tạo ra một nấc thang đầu tiên giúp cho cô ấy thoát khỏi vũng bùn. Và anh đã mắc bẫy. Nhưng lòng tốt và tình yêu của anh đã khiến cho cô ta nảy sinh một tình yêu thực sự. – Gã thở dài. – Tôi rất tiếc.
Ông ngồi trầm ngâm một lúc khá lâu rồi đột nhiên ông hỏi.
     - Anh đã lên giường với cô ấy chưa?
Gã gật đầu.
     - Rồi. Ngày còn là người tình ảo, cô ấy đã hứa với tôi: “Anh sẽ là người đàn ông đầu tiên bế em lên giường khi em thoát khỏi vũng bùn”  Khi anh không chấp nhận, cô ấy bị đổ vỡ nên đã bay ra Hà nội chỉ trong vòng mấy tiếng để thực hiện lời hứa ấy trước khi cô ta nhảy lại vào vũng bùn một lần nữa. Nói rồi gã móc túi đưa cho ông xem lá thư cuối cùng cô gửi cho mình
     - Chắc cô ấy phải đau đớn lắm nên mới có hành động như vậy. Đúng là tôi không thể được tha thứ. – Ông thở dài một lần nữa, khi trả lại bức thư và nặng nề đứng dậy chìa tay bắt tay gã.
     - Anh xứng đáng với cô ấy hơn tôi.
Gã mỉm cười lắc đầu.
     - Không phải. Anh cũng rất xứng đáng. Chỉ là anh thiếu mất một chút may mắn.
                                                        *
                                                  *          *
 
Hai người nằm dài trên bãi biển ngửa mặt lên ngắm bầu trời. Đêm đầy sao, mảnh trăng hạ huyền như một dảnh lá lúa uốn cong trên bầu trời trong vắt e lệ nép mình vào những đám mây bạc. Nàng mảnh mai như mảnh trăng kia còn mình như đám mây bạc ấy đang ôm ấp che chở cho nàng. Gã bật cười khi cái ý nghĩ ấy thoảng đến trong đầu,
     - Mày cười gì?
Bạn gã hỏi. Gã chỉ tay vào mảnh trăng và nói cho bạn mình nghe cái ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình.
     - Kể ra như mày cũng sướng. Nhiều lúc nhìn mày tao cũng muốn ngoại tình.
Gã rũ ra cười.
     - Một cái xác sống muốn ngoại tình ở cái tuổi về hưu? Thôi đi mày! Chịu khó ép xác thêm vài năm nữa để khi chết xác mày được quàn trong nhà tang lễ quốc gia với hàng xe hoa của các cơ quan đoàn thể và nằm trong quan tài, mày sẽ được nghe một bài đít cua dài đến hàng tiếng chỉ toàn những lời ca ngợi.  
     - Và sau đó?
     - Thì mày sẽ biến mất vào hư vô và sự quên lãng. Chẳng có thằng nào đến mộ mày nữa. Thậm chí có thằng còn đợi cho đám tang về hết để vạch buồi đái lên mộ mày và lầm bầm chửi: “Sống đéo gì mà dai thể. Ông đợi mãi để ngồi vào cái ghế của mày”.
Ông Hưng ngồi nhỏm dậy.
     - Ừ! Có lẽ thế thật mày ạ. Bây giờ chúng nó bạc như vôi ấy. – Rồi ông quay về phía gã. – Thế còn mày?
     - Tao hả! – Gã chỉ vào mảnh trăng. – Nàng sẽ đợi cho vợ tao đi khuất rồi một mình đến bên mộ tao và tưới lên ngôi mộ bằng một dòng nước mắt. Mày không nhớ cái bài thơ tao đã thắng mày sao? – Gã đứng dậy ngâm nga.
“ Và hai mươi năm sau em sẽ đến bên mộ tôi và khóc.
Vì đi trọn cuộc đời em vẫn không tìm được .
Một người tình như tôi đã yêu em”
Bạn gã phì cười giễu.
     - Xem ra mày còn hơn cả nguyên thủ quốc gia đấy.
Mặt gã tỉnh rụi.
     - Bọn nguyên thủ quốc gia so thế chó nào được với tao. Tao hỏi mày nhé: Bao nhiêu năm đất nước lại cho ra một thằng nguyên thủ quốc gia? – Bạn gã chưa kịp trả lời thì gã đã nói ngay. – Mười năm là đất nước lại tòi ra một thằng nguyên thủ quốc gia, trong khi đó phải hàng trăm năm mới xuất hiện nổi một nhà thơ.
Bạn gã ngạc nhiên. “Nó có vẻ rất tự tin vào tài năng của mình”.
     - Mày có vẻ tự tin nhỉ.
 Gã lắc đầu.
     - Mày nhầm rồi. Tao chẳng tự tin đâu. Mày ném một viên kim cương vào trong một bãi rác thử xem, mày có thể tìm thấy viên kim cương ấy không? Văn chương cũng vậy. Bây giờ nó là một cái bãi rác khổng lồ. Tao cũng thế thôi. – Gã nhún vai. – Tao viết vì đam mê chứ không vì hi vọng.
     - Thế theo mày bây giờ nước mình có nhà văn nhà thơ nào không?
 Gã lắc đầu.
     - Chẳng có thằng nào. Tiếc thật. Cả một cuộc chiến tranh giữ nước năm sáu triệu người chết mà không có nổi lấy một tượng đài văn học.
     - Thế Bảo Ninh?
Gã trầm ngâm nghĩ một lúc rồi mới bảo.
     - Mày muốn nói đến cuốn “Nỗi buồn của chiến tranh” hả? Bảo Ninh đưa ra được một vấn đề mới cho văn chương việt nam. Nhưng chỉ mới với chúng ta thôi còn với thế giới thì xưa lắm rồi. Nhưng thế cũng là quá tốt. Sau Bảo ninh văn học bắt đầu có cái nhìn khác về chiến tranh. Tiếc rằng “Nỗi buồn của chiến tranh” nhân vật không có gương mặt. Chỉ là một bộ xương biết suy tư vì vậy rất khó đọc.  Tác phẩm văn học không phải là một luận văn chỉ nêu lên vấn đề mà nó phải cuốn hút được người đọc nên chưa thể nói nói là một cuốn tiểu thuyết hay.
     - Tính cách của mày bị chúng nó ghét là phải. Luôn đi ngược lại trào lưu của thiên hạ. Người ta khen “Nỗi buốn của chiến tranh “ đứt cả lưỡi thì mày lại bảo “ Chưa phải là cuốn tiểu thuyết hay”. Mày mà làm quan chức thì chắc chỉ năm trước năm sau là chúng nó cho mày bật bãi.
     - Thế mày đã đọc “Nỗi buồn của chiến tranh chưa?” – Gã hỏi, bạn gã gật đầu. Gã cười hỏi tiếp. – Thế mày có đọc hết được không?
Bạn gã lắc đầu thừa nhận.
     - Không! Chỉ khoảng gần nửa cuốn.
     - Thấy chưa. – Gã cười. – Nhưng nếu ai hỏi “Cuốn ấy có hay không?” Tao chắc chắn mày sẽ bảo “Hay lắm”. Thiên hạ bảo hay mình bảo không hay hóa ra mình ngu à? Cái kiểu “Vua mặc áo mới ấy”. Chúng nó cũng thế thôi.
     - Nhưng tao thấy có một vài người đã bước qua được nỗi sợ hãi mà đề cập những góc khuất của chế độ mà.
     - Tao biết! Tao cũng đọc những tác phẩm ấy. Tiếc rằng họ viết bằng cái lòng thù hận với chế độ. Mà viết bằng lòng thù hận thì họ chủ yếu là bôi xấu, bới móc là chính. Càng bới móc, càng bôi xấu họ càng cảm thấy hả hê nên nhân vật của họ cũng không có gương mặt.
 
Nhà văn phải là người nhìn thấy những mạch ngầm đang âm thầm chảy trong lòng xã hội và chỉ ra được điều đó.
     - Mày có ý định viết một tác phẩm như thế không?
Gã gật đầu.
     - Có! Tao ấp ủ một tác phẩm như thế hơn chục năm nay rồi nhưng chưa tìm ra được một cấu trúc cho nó. – Gã cười hỏi bạn. – Không hiểu khi tác phẩm ra đời nàng có đi thăm nuôi tao như tao đi thăm nuôi nàng bây giờ không nhỉ?
     - Thôi nói chuyện khác đi. Dạo này mày có vào thăm cô ta không? Cô ta sao rồi. Tỉnh sắp đại hội đảng, tao bận mù mắt nên chưa lúc nào bố thời gian vào thăm cô ta được.
Gã ngạc nhiên.
     - Mày dám vào thăm cô ấy. Mày không sợ sao?
     - Tao sợ đéo thằng nào mà tao không dám.
     - Ôi! – Gã kêu lên vui mừng. – Thế thì may quá!
Bạn gã nhận ra ngay: Có một điều gì đó nằm trong cái vui mừng ấy. Ông quay phắt lại phía gã , túm lấy vai gã hỏi.
     - Sao! Cô ta gặp điều gì trong trại giam?
Gã lắc đầu.
     - Tao không biết. Cô ta dấu không nói nhưng tao có cảm giác cô ta đã bị điều gì đó. Tháng trước họ không cho tao vào thăm nuôi mà không nói lí do. – Gã thở dài. – Tao hối hận quá mày ạ. Hình như đưa cô ta vào tù là một sai lầm.
Bạn gã lặng lẽ gật đầu.
     - Có lẽ thế. Nhưng mày đừng lo. Tao sẽ giải quyết việc này.
     - Đừng! – Gã vội vàng bảo. – Sắp bầu bán đến nơi rồi, đừng nên dính vào một phạm nhân mà chúng nó cho mày rớt đợt này đấy.
Bạn gã không nói gì, nằm dài trên bãi cát nhìn lên bầu trời chi chit những vì sao. Đột nhiên, một ngôi sao băng vụt qua bầu trời  vạch một đường sáng chói trong màn đêm. Ông chỉ vào cái vạch sáng của ngôi sao băng để lại nói với bạn.
     -Đời một con người ít ra cũng phải có một lần chói sáng trước khi tan biến vào hư vô mày ạ. – Ông cười buồn bã. – Cái đời quan chức của tao, nói thực chả làm được điều gì có ích cho dân cho nước cả. Mày đừng có mà ngăn tao. Hãy để cho tao có một niềm an ủi khi về hưu là: Dù sao, trong cuộc đời làm quan chức của mình tao đã bảo vệ được một con người.
 
 
#31
    nguyễn thế duyên 25.01.2021 17:32:21 (permalink)
                              CHƯƠNG BA MƯƠI MỐT
     
    Cả bọn reo lên khi thấy cô chìa ra một bộ tú lơ khơ. Buổi tối là thời gian buồn chán nhất với những cô gái phòng này. Không có việc gì để tiêu khuyển, nói chuyện phiếm mãi cũng hết truyện. năm đứa kể cả cô xúm lại chia bài. Riêng con trưởng phòng không chơi, nó cặm cụi lấy những mảnh vãi cũ khâu vào chiếc si líp. Cô ngạc nhiên hỏi con bé nằm cạnh mình
         - Chị cả làm gì đấy em.?
    Trong cả đám, tất cả đều nhỏ tuổi hơn cô nhiều nhưng cô chỉ dám gọi con bé bị sốt là em. Luật ở đây là thế: Ai nhập trại trước người ấy là chị bất kể bao nhiêu tuổi. Con bé nói nhỏ.
         - Chị ấy sắp đến tháng.
    Cô thấy con trưởng buồng gấp cuộn giấy đi vệ sinh thành nhiều lớp rồi khâu kẹp nó vào giữa hai lần vải rồi đính nó vào chiếc silip làm một cái băng vệ sinh.Trại không phát băng vệ sinh phụ nữ mà thay vào đấy họ phát cho mỗi chị em một cuộn giấy vệ sinh hàng tháng. Xà phòng không đủ, vệ sinh qua kém cho nên hầu như ai cũng bị mắc bệnh phụ khoa.
    Chỗ ấy của con trưởng phòng sau nhát chọc của Hiền hung thần đến bây giờ vẫn chưa lành. Cô bỏ bài không đánh nữa ra chỗ mình nằm, mở túi lấy ra ba cái bằng vệ sinh đưa cho con trưởng buồng.
         - Chị cả cầm lấy mà dùng.
    Con trưởng buồng ngẩng lên nhìn cô. Cái con mắt trắng giã, lạnh băng của nó có một màng rất mỏng giăng ngang.
         - Chị cho em?
    Cô gật đầu, ngồi xuống bên cạnh nó và móc trong túi một gói giấy nhỏ.
         - Đây là thuốc kháng sinh. Chị cả giã nhỏ và hàng ngày rắc vào chỗ ấy.
    Con trưởng buồng không cầm lấy gói thuốc mà cầm lấy bàn tay cô.
         - Em cám ơn!
    Gần mười năm trời sống lang bạt kì hồ, hai tiếng cám ơn đã biến mất trong ngôn ngữ của nó, giờ đây hai từ “Cám ơn” đã quay trở lại. Hơn một năm trời ròng rã nằm trong nhà tù, cái dùi cui không cải tạo được nó thành người mà chỉ biến nó từ một con thú hoang dã thành một con thú ma lanh và độc ác. Nhưng mới chỉ hơn hai tháng thôi tình yêu của con người hình như đã lay động làm thẳm sâu trong nó một cái gì đó đang cựa mình.
         - Chị cả bị kêu án mấy năm?
         - Em bị kêu án ba năm. Phải hai năm nữa em mới được ra trại.
    Cô rùng mình. Hai năm! Với cô nó dài bằng hai thiên niên kỉ, nhưng nhìn vào mặt nó, cô cảm giác như nó không hề có một cảm xúc gì. Nó hoang dã đến cái mức nó không còn biết đến thời gian và không còn một chút gì xúc cảm chăng? Cô chưa bao giờ thấy nó buồn, chỉ thấy nó vui nhất là sau khi nó thực hiện được một điều gì đó ma quái và độc ác. Nhìn nó, ngẫm lại cuộc đời mình , cô bỗng thấy nghi ngờ những triết lí của đạo phật. Buồn là khổ! Phật bảo thế. Nhưng có hẳn là tốt không khi con người không có nỗi buồn? Như nó kia, nó không buồn nên chẳng bao giờ nó nghĩ ngày mai sẽ thế nào. Còn cô! Nếu cô không có nỗi buồn của cái cảnh gái đứng đường thì liệu cô có tìm gặp gã?
         -Thế hai năm nữa ra trại, chị cả định làm gì?
    Nó ngẩn người ra. Điều đó chưa bao giờ nó nghĩ đến.
         - Em cũng không biết nữa. – Rồi nó buột ra một tiếng thở dài. Chao ôi! Hình như nỗi buồn cũng bắt đầu quay trở lại. – Mà bây giờ chị đừng gọi em là chị cả nữa
         Tình thương yêu đã lột cái mảnh giẻ quyền lực ra khỏi nó mà vì cái mảnh giẻ quyền lực bé tí ti này nó đã phải tử chiến với bao nhiêu con vào nhập cái phòng này mới có được
         - Trước chị ở phòng nào mà lại bị tống vào cái phòng này?
         - Người ta bảo tôi chuyển lên phòng số một tôi không chịu nên bị tống vào đây.
    Con trưởng buồng không tin nổi. Mắt nó trợn tròn.
         - Chị được vào phòng số một mà lại không chịu vào! Sao vậy? Chị còn trinh à?
    Cô lắc đầu.
         - Không! Nhưng tôi có chồng rồi.
    Một con bé trong phòng cười phá lên.
         - Giời ơi! Chị ngốc thật. Có con sò huyết thì đã cho thằng chồng húp rồi thì còn đéo gì mà phải giữ gìn nữa. Vào phòng số một vừa không mất tiền, ăn sướng , không phải làm gì mà ngày ngày lại được thằng đàn ông sờ mó rồi chọc vào.
    Cô nhìn con vừa nói cười nhẹ, giọng buồn buồn.
         - Trước khi bị bắt vào đây chị cũng nghĩ như em. Nói thật, chị không được mất trinh cho anh ấy, đó là điều chị ân hận nhất. Chị mất trinh do làm điếm. Chị cứ nghĩ  “Đã là một con điếm thì vĩnh viễn chỉ là một con điếm” thế là chị sống buông thả như các em ấy, chả cần gìn giữ gì nữa. Nhưng anh ấy đã bảo với chị: “ Vấn đề không phải hôm qua em là ai mà vấn đề nằm ở chỗ ngày mai em là ai?”. Anh ấy đã vá lại cái màng trinh cho chị và chị không thể làm rách cái màng trinh ấy một lần nữa.
    Con bé trưởng buồng bỗng sụt sịt khóc. Nó mếu máo hỏi cô.
         - Chị ơi! Chuyện chị nói có thật không đấy? Vẫn có những người đàn ông tử tế dám yêu những người như chúng ta sao?
    Cô ôm lấy nó. Khẽ vỗ vào lưng.
         - Cũng hiếm đấy em ạ. Nhưng chị khẳng định với em là: “Có”! Nhưng trước tiên em phải làm cho người ấy tin rằng: “Ngày mai em sẽ khác”
    Tối hôm ấy cô thấy con trưởng buồng trằn trọc không ngủ được. Con bé nằm bên nói thầm vào tai cô.
         - Chị cả yêu một người bên trại A nhưng chị ấy không dám tiến tới.
                                                   *
                                            *            *
    Khu A và khu B được ngăn cách bởi một bức tường cao gần bốn mét. Đấy là một hôm chủ nhật, cả trại được nghỉ, buồng giam được mở cửa cho các phạm nhân tự do đi dạo trong khuôn viên của trại.
    Sáng sớm, con trưởng buồng đã bảo cả bọn.
         - Đi chúng mày.
    Cả năm đứa đưa nhau đi. Ngồi ở buồng một mình cũng buồn, cô liền đi theo bọn chúng. Ra đến ngoài sân, bọn chúng tản ra mỗi người người một chỗ vừa đi vừa cúi đầu như đang tìm kiếm một cái gì. Cô đi theo con bé nằm bên cạnh mình.
         - Bọn em tìm cái gì đấy?
         - Đi nhặt tóc rụng chị ạ.
    Nói rồi, nó nhìn thấy một nhúm tóc bên cạnh bồn hoa, nó chạy vội tới nhặt lên rồi đút ngay vào trong túi.
         - Bọn em nhặt tóc làm gì?
    Cô thắc mắc hỏi.
         - Để bán mà chị.
    Cô định hỏi tiếp thì đúng lúc ấy bên kia bức tường có tiếng huýt sáo. Tiếng huýt sáo rất vang và kì lạ. Người huýt sáo không huýt theo một bài hát nào cả nhưng hinh như nó có giai điệu. Con bé nằm bên bấm cô.
         - Người tình của chị cả đấy.
    Cô quay sang nhìn con trưởng buồng thấy nó đang lom khom tìm kiếm bỗng đứng thẳng lên rồi chạy vội ra chỗ bức tường ngăn cách giữa hai trại. Có một vật gì đó được ném qua bức tường ngăn. Người giám thị nhìn thấy vội chạy ngay đến nhưng chưa đến nơi thì cô ta đã lại bỏ đi. Đấy chỉ là một vốc tóc rối khá to được ném từ trại nam sang. Con trưởng buồng vui mừng nhặt cái búi tóc ấy lên đút vội vào túi. Nó cúi xuống, nhặt một cục đá và bắt đầu đập vào  bức tường ngăn, lúc nhanh , lúc chậm. Khi con bé ngừng đập vào tường, bên kia tiếng huýt sáo lại vang lên.
     
    Suốt cả ngày chủ nhật bọn chúng lùng sục khắp nơi trong trại. Đến tối, khi cửa buồng giam khóa lại, chúng nó móc túi lấy ra những nhúm tóc rối nhặt được  và cả bọn  bắt đầu tỉ mẩn gỡ từng sợi tóc xếp thành từng loại dài ngắn riêng biệt.
    Cái búi tóc rối mà trại A ném sang nhiều gần gấp đôi số tóc mà cả bọn nhặt được.
         - Lạ nhỉ, Bên trại nam lấy đâu ra tóc mà hắn kiếm được nhiều thế?
    Một con bé thắc mắc. Cô cười.
         - Tình yêu mà. Nó có phép mầu.
    Mặt chị cả bỗng hồng lên ngượng nghịu. Chao ôi xấu hổ, mi chạy đi đâu mà đến hôm nay lại trở về?
    Chọn xong đám tóc , bọn chúng buộc lại thành từng túm nhỏ, dùng lược chải cho mượt . Con trưởng buồng lật cái chiếu của mình lên và lấy ra những túm tóc như thế xếp lên trên chiếu.
         - Nhiều rồi đấy. Mai mang bán được rồi.
    Nó bảo cả bọn.
         - Bọn em nhặt trong bao lâu thì được số tóc này?
         - Hơn nửa năm chị ạ.
         - Bán được nhiều tiền không?
    Chị cả nhìn số tóc sung sướng bảo.
         - Chỗ này phải được hơn ba trăm.
    Cuộc sống ở trại của những người không có gia đình thăm nuôi thật vô cùng khó khăn. Cái duy nhất giúp họ tồn tại được ở cái chốn địa ngục trần gian này là sức chịu đựng. “Nếu mình rơi vào hoàn cảnh của họ chắc mình sẽ tự tử” Cô nghĩ thầm.
    Chị cả cầm cái lược cẩn thận chải lại từng lọn tóc. Chải xong, nó cầm cái lược ngần ngừ một thoáng rồi đưa cái lược lên bắt đầu chải mái tóc của mình.
         - Chị này, trông em xấu lắm phải không chị?
    Cô ngắm nhìn nó, Một cô gái hai mươi tư tuổi nhưng trông già hơn rất nhiều so với cái tuổi hai mươi tư ấy. Nước da sạm đen vì nắng gió, vì không được giữ gìn. Nhưng nó có cái dáng người khá đẹp. Cái khuôn mặt hốc hác vì đói ăn kia nếu được ăn uống đầy đủ có da có thịt thì chắc sẽ đẹp hơn nhiều. Cô lắc đầu.
         - Không! Em khá đẹp đấy chứ. Nhưng em phải giữ gìn nước da của mình. Đàn ông thích những người phụ nữ có nước da trắng em ạ.
    Con bé không nói gì , ngồi xuống vẻ mặt thẫn thờ.
         - Lúc sáng người ta bảo gì với chị cả thế?
    Cô hỏi nó. Con bé vui vẻ bảo.
         - Lúc đầu là anh ấy bảo: “Anh có quà cho em”
    Thảo nào đang tìm tóc ở xa mà cô ta chạy ngay lại để nhận quà. Cô tò mò hỏi.
         - Thế còn sau đấy là gì?
    Mặt con bé đỏ lên.
         - Anh ấy bảo anh ấy yêu em và muốn gặp em hôm mồng tám tháng ba tới.
         - Thế em bảo sao?
    Nó lấy tay che miệng cười rồi lắc đầu nguây nguẩy.
         - Em chả nói đâu.
    Cả bọn xúm vào nài nỉ.
         - Chị cả! Nói đi mà.
         - Thì tao bảo tao cũng muốn gặp hắn trong buổi liên hoan văn nghệ hôm mồng tám tháng ba này chứ còn bảo gì nữa.
    Cả bọn vỗ tay reo lên.
         - Thế là tiến tới rồi nhé.
         - Chúng mày định làm loạn đấy à? Tao thì cho chúng mày mỗi đứa một gậy bây giờ. Tắt đèn! Đi ngủ!
    Tiếng quát của mụ trực ban cắt đứt niềm vui của những cô gái. Mọi người im bặt, tắt đèn, ngồi thầm thì với nhau trong đêm.
         - Thế người ta trông thế nào? Có đẹp trai không?
         - Em không biết.
    Hóa ra là họ chưa hề gặp nhau. Một mối tình còn ảo hơn cả mối tình của mình. Dù sao mình với anh cũng còn nhìn thấy ảnh của nhau. Nhưng không biết mặt nhau thì đã sao? Cô chợt nhớ đến cái đêm đầu tiên nói chuyện với anh trên mạng.
    “Em đẹp mà. Để em gửi ảnh cho anh nhé”. “Đừng!”. Anh cũng có cần biết mặt mình đâu.
         - Thế người ta bị kêu án mấy năm? Mắc tội gì?
         - Anh ấy bị kêu án bốn năm vì ăn trộm một con vịt.
         - Thế bọn em yêu nhau lâu chưa?
         - Hôm nay là ngày đầu mà chị. Anh ấy tán tỉnh em mấy tháng rồi nhưng em không đồng ý. – Nó ôm lấy cô. – Nhờ có chị đấy.
         - Thế cái lần huýt sáo cuối cùng là người ta bảo gì?
    Nó cười, trong đêm chỉ thấy hàm răng nó lóa sáng.
         - Anh ấy bảo “Hôn em”
    Cô sực nhớ đến nụ hôn ảo đầu tiên của anh. Ảo thôi nhưng người cô cũng run lên. Cô nhìn nó, gương mặt nó chỉ mờ mờ trong đêm nhưng cô biết nó đang cảm thấy hạnh phúc. Cô ghé vào tai nó hỏi nhỏ.
     
         - Được người ta hôn có thích không?.
    Nó úp mặt vào vai cô rồi cũng thì thầm.
         - Thích!
                                                    *
                                              *          *
    Mới hơn chín giờ mà trời đã nắng gắt. Hiền hung thần bỏ về trại tránh nắng. Mụ vừa đi khuất, con trưởng buồng cùng với một con lập tức mang những lọn tóc đi về mấy cái nhà của dân địa phương ở phía xa. Một lúc sau hai đứa quay trở lại.
         - Được ba trăm hai chúng mày ạ.
    Cả bọn reo lên vui mừng. Chúng xúm lại thi nhau vuốt ve những tờ tiền mà chị cả của chúng vừa mang về.
         - Các em định dùng những đồng tiền này để mua gì?
         - Mua xà phòng chị ạ.
    Cô thấy cổ họng mình nghẹn lại. Trời ơi! Đàn bà mà không có xà phòng. Một người dân địa phương đi dến, tay anh ta cầm một chiếc điện thoại hỏi cả bọn.
         - Các cô có ai cần gọi điện thoại không.
         - Bao nhiêu tiền một phút hả anh?
    Cô hỏi. Người ấy bảo.
         - Mười nghìn một phút.
    Hóa ra ở trại này, những phạm nhân không chỉ bị trại bóc lột mà những người dân địa phương quanh trại cũng xúm nhau vào làm thịt những người phạm nhân khốn khổ. Cô bảo con trưởng buồng.
         - Cho chị vay tiền . Chị muốn gọi một cuộc điện thoại.
         - Vâng chị gọi đi.
    Cô bấm số gọi cho gã. Gã vừa bắt máy, cô vội vàng nói ngay.
         - Anh à tuần tới anh lên nhớ mang cho em gấp ba lần số xà phòng nhé.
    Cô bấm máy ra loa ngoài cho cả bọn cùng nghe.
         - Tuần tới không được đâu. Mỗi tháng chỉ được thăm nuôi có một lần thôi.
         - Phải đợi đến tận tháng sau cơ à? Gay nhỉ.
    Người dân địa phương vội bảo.
         - Nếu muốn gửi đồ và tiền thì bảo anh ấy gửi ở nhà tôi, khi đi làm các cô đến nhà nhận. Yên tâm đi. Tôi làm ăn đứng đắn.
         - Anh nghe thấy rồi chứ?
    Cô hỏi.
         - Rồi! Em gửi vào tin nhắn tên và địa chỉ của người ấy cho anh.
    Cô gửi tin nhắn cho gã.
         - À! Anh báo cho em một tin vui. Anh Hưng sắp lên trại để giải quyết cái vụ bọn đầu gấu đánh em đấy.
    Cô hấp tấp nói.
         - Anh bảo anh Hưng không phải lên nữa. Em đã hòa nhập được với bọn họ rồi.
    Nghe thấy thế, con trưởng buồng chõ miệng vào cái điện thoại.
         - Anh ơi anh đừng lo. Bây giờ chị ấy là chị cả của chúng em rồi.
    Cô liếc nhìn nhanh cả bọn rồi hạ thấp giọng nói nhỏ.
         - Em nhớ anh quá. Em yêu anh.
    Rồi cô tắt máy.
    Người dân địa phương nhận tiền rồi rời đi, cả bọn lại bắt đầu hì hục cuốc đất cho đủ mức khoán. Đến trưa, màn ăn trộm sắn của đội khác lại bắt đầu nhưng lần này cô được tham gia vào với cả bọn. Sắn chín, cả bọn ngồi xúm bên nhau vừa thổi vừa ăn.
    Ngay sáng hôm sau, người cho thuê điện thoại đã đến báo tin.
         - Cô có hàng rồi đấy vào nhà tôi mà nhận.
         - Sao nhanh thế, vừa mới hôm qua.
    Một con kêu lên. Cả bọn bỏ cuốc đất kéo nhau vào nhà ông ta xem hàng. Một bao tải to vật. Cô lo lắng không biết phải mang các thứ về thế nào. Hình như đoán được nỗi lo lắng ấy, ông ta bảo.
         -  Cô không phải mang hết về đâu, chúng nó thu mất đấy. Cứ để đây cần gì thì lấy về dần. – Rồi ông ta chỉ tay vào những cái bao để trong nhà. – Mọi người đều thế cả.
    Cô nhìn theo tay ông ta chỉ. Đúng là có hơn chục cái bao dứa có ghi tên người vứt lăn lóc trong nhà. Thì ra đây là nguồn sống của ông ta.
    Cô mở bao hàng. Cả bọn rú lên vui mừng. Xà phòng, thức ăn khô, Bánh mì sấy tẩm đường, sữa, đường, đồ vệ sinh phụ nữ  và một chiếc điện thoại. Cô chia cho mỗi người một bánh xà phòng thơm, sẻ những gói đồ khô vào sáu cái túi nhỏ đưa cho mọi người để dễ dấu rồi gói bao hàng lại lại bảo với ông chủ nhà.
         - Bác cứ cho chúng cháu gửi hàng ở đây. Bao giờ hết chúng cháu lại ra lấy.
    Cả bọn chào ông ta rồi ra chỗ cuốc nương. Hôm đó hụt khoán. Cả bọn bị Hiền hung thần đánh cho một trận tơi tả. Đau nhưng vẫn vui.
    Đến bữa cơm chiều, một đĩa thịt sấy khá to đặt giữa những bát canh lõng bõng và đĩa thịt mỡ. Một đứa thò ngay đũa vào đĩa thịt sấy. Con trưởng buồng cầm ngay đôi đũa vụt mạnh vào tay con bé làm cho nó rụt ngay tay lại. Nó quay sang cô.
         - Chị gắp trước đi ạ.
    Cô cười xòa, khẽ cốc một cái vào đầu nó.
         - Thôi đi mày. – rồi bảo cả bọn. – Ăn đi các em.
    Đến tối, khi biết chắc giám thị trực đêm đã về phòng trực ban ngồi, cả bọn xúm lại bắt cô mở ảnh gã cho xem. Cô mở ảnh. Tất cả đều “Ối giời” lên một tiếng rồi nhìn nhau ngán ngẩm. Họ đều là những cô gái còn rất trẻ. Dù không hề đọc sách nhưng trong họ giấc mơ hoàng tử với con bạch mã hình như luôn là cái giấc mơ bản năng của những thiếu nữ, đằng này lại là một ông già. Đã già lại còn xấu.
    Cô cười, trong lòng không một chút tự ái. Cô nói với bức ảnh.
         - Anh thấy không? Ai cũng chê anh chỉ riêng mình em là dám yêu anh thôi.
                                                      *
                                                *           *
    Sau khi tắm xong, cô lôi về phòng một đống dưa chuột.
         - Chị mua làm gì mà nhiều dưa chuột thế này?
    Một con hỏi.
         - Làm đẹp!
    Cả bọn nhìn nhau không hiểu. Gái điếm và gái dạt vòm bờ bụi là hai thế giới khác nhau. Nếu như gái điếm rất chú trọng đến làm đẹp, chỉ thích cô độc một mình thì gái dạt vòm lại chỉ thích những cuộc chơi đông người thác loạn. Cắn thuốc lắc, uốn éo nhảy múa, gào thét và những cuộc làm tình tập thể.
         - Em có người yêu rồi thì phải biết làm đẹp cho mình. Đàn ông không thích những cô gái xấu xí đâu.
    Cô bảo con trưởng buồng. Hình như hai từ “Người yêu” làm con bé bỗng trở nên ngoan ngoãn hẳn. Nó ngồi xuống.
         - Thế thì chị dạy cho em với.
    Cô vớ lấy quả dưa chuột nhỏ nhất định cắt ra làm đôi thì con nằm bên cạnh đã nhanh tay cướp lấy.
         - Quả này để lại.
         - Làm gì?
    Cô ngạc nhiên hỏi. Nó không nói nhưng cất ngay quả dưa chuột vào túi của mình.
         - Chị cứ kệ nó đi.
    Con chị cả bảo cô. Hình như nó biết con nằm cạnh cô làm gì nhưng không nói. Cô cắt đôi một quả dưa chuột khác và bắt đầu xoa lên khắp mặt chị cả. Cái bản năng làm đẹp của đàn bà đã thôi thúc cả bọn. Không ai bảo ai, tất cả bọn chúng đều làm theo cô.
    Khi tất cả đã nằm im với những lát dưa chuột mỏng dán đầy trên mặt, cô bắt đầu tự làm đẹp cho mình. Anh ơi em hư quá. Mấy tháng qua em đã không biết giữ gìn nhan sắc của mình cho anh.
    Cả buồng cứ nằm im với những lát dưa chuột mỏng dán đầy trên mặt cho đến khi kẻng báo giờ ăn vang lên mới ngồi dậy gỡ những miếng dưa chuột rồi cầm bát đũa đi đến phòng ăn.
    Tối đến, khi cửa buồng giam khóa lại, con nằm bên cô mới moi qua dưa chuột ra đưa cho con trưởng buồng.
         - Chị cả tối nay có làm không?
    Con trưởng buồng lắc đầu. Nó trêu.
         - Ái dà! Có người yêu rồi có khác. Bắt đầu giữ gìn cho người ta đây.
    Con trưởng buồng phát mạnh vào lưng nó.
         - Con nỡm.
    Nó cầm quả dưa chuột đi vào trong khu vệ sinh. Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng nó rên. Lúc đầu tiếng rên rất nhỏ nhưng càng lúc càng to dần. Hình như tiếng rên của con bé bắt đầu kích thích cả bọn. Tất cả bọn đều nhìn vào khu vệ sinh và người chúng bắt đầu ngọ nguậy. Hình như con trong nhà vệ sinh đạt đến tuyệt đỉnh của sự thống khoái. Nó rú lên một tiếng rồi đột nhiên tiếng rú tắt lịm. Lặng đi một khoảng rồi tiếng con bé hoảng hốt kêu lên.
         - Chết tao rồi chúng mày ơi. Nó lọt vào trong rồi.
    Tất cả nhẩy bổ vào trong khu vệ sinh. Con bé mặt cắt không còn hột máu. Cô bảo hai con.
         - Chúng mày đặt nó ngồi lên bệ dạng hai chân nó ra.
    Hai con lập tức làm theo. Cô dùng ngón tay trỏ thọc sâu vào hậu môn của nó. Đây rồi! Quả dưa chuột chưa lọt vào sâu, cộm lên dưới ngón tay cô. Cô dùng ngón tay, miết vào thành ruột từ từ đẩy qua dưa chuột ra ngoài. May cho con bé nó chọn phải quả dưa trơn láng và của nó ra quá nhiều nước.
         - Sao chị tài thế? Cái gì cũng biết.
    Mặt cô bỗng buồn rượi.
         - Hồi chị còn làm điếm, một lần chị bị một cái bao cao su bi tuột ra mắc kẹt ở trong . Một chị bạn đã lấy ra cho chị.
    Tối nằm ngủ, cô ôm lấy con bé hỏi thầm.
         - Thèm lắm hả em.
    Nó ôm lấy cô, dấu mặt vào ngực cô khẽ gật đầu.
         - Vâng! Thèm kinh khủng. – Rồi nó ngước lên nhìn cô. Trong đêm, ánh mắt nó lóng lánh. – Mà chị không thèm sao?
    Nghe nó hỏi, cô nằm im. Tự dưng cô cũng thấy thèm kinh khủng. Cô nhớ đến lần cô bay ra Hà nội. Cả anh và cô đều căng cứng. Anh ơi! Em thương anh quá. Anh chưa bao giờ được nghe tiếng em rên. Bao giờ?
    Cô thấy phần hạ thể của mình bắt đầu ẩm ướt.
     
     
    #32
      nguyễn thế duyên 29.01.2021 09:41:46 (permalink)
                                       CHƯƠNG BA MƯƠI HAI.
      Việc ông phó chủ tịch thường trực tỉnh, người mà theo những tin đồn ngoài hành lang sau đại hội lần này sẽ ngồi vào ghế chủ tịch đột ngột đến thăm trại làm thằng giám đốc hoang mang. Vẫn biết cơ quan công an chủ yếu làm việc theo nghành dọc, nhưng từ sau vụ ông Nguyễn bá Thanh Bí thư đà nẵng lôi cổ một ông tướng trên bộ công an đã từng làm giám đốc công an tỉnh đà nẵng ra tòa, thì lão hiểu: Chẳng dọc ngang gì hết! Đảng lãnh đạo tuyệt đối Muốn dọc thì thành dọc, muốn ngang thì ra ngang. Một ông tướng trên bộ mà còn bị thì mình một đại tá quèn ở tỉnh đã là gì. Lão vội đứng lên định chạy ra cổng trại để đón thì xe của ông phó chủ tịch đã đỗ xịch ngay cửa khu giám đốc trại. Ông phó chủ tịch bước ra. Ông đi có một mình. Điều đó càng làm cho thằng giám đốc càng hoang mang hơn. Cỡ lãnh đạo đầu tỉnh đi đâu là tiền hô hậu ủng thế mà ông ta một mình, đột ngột đến đây. Chắc phải có ý gì. Nó nghĩ.
           - Anh xuống thăm anh em sao không báo trước để anh em còn chuẩn bị.
      Ông phó chủ tịch cười dễ dãi.
           - Không! Hôm nay tớ xuống đây với tư cách cá nhân thôi. Tớ muốn thăm một phạm nhân ở trại này. – Ông nghiêng đầu nhìn gã cười cười. – Được chứ? Hay là tớ phải ra ngoài kia làm giấy xin phép thăm hỏi phạm nhân?
           - Anh cứ hay đùa. Anh định thăm ai?
           - Cô Quách Ngọc Lan phòng mười lăm khu B.
      Nghe cái tên Quách Ngọc Lan mặt thằng giám đốc tái nhợt. Mình chết chắc rồi. Nó nghĩ thầm.
           - Anh…anh là thế nào với cô ấy.
      Nó đã cố trấn tĩnh nhưng vẫn có một chút lắp bắp trong lời nói. Ông nhận ra điều đó nhưng lờ đi.
           -À! – Ông cười thoải mái. – Cũng chỉ là quen biết sơ sơ vì trước kia doanh nghiệp của cô ta là lá cờ đầu của tỉnh.
      Chết mình rồi, nó bấm bụng than thầm. Mình lại định sơi vào đúng nhân tình của ông phó chủ tịch thường trực.
           - Vâng! vâng! Anh để em bảo người đưa cô ta lên đây.
      Cái giọng tự tin “Anh anh, tôi tôi” lúc ban đầu của nó đột ngột mất hẳn khiến cho một con cáo, già dơ trong chốn quan trường như ông nhận ra ngay. Ông đưa mắt lên nhìn nó. Nó bắt gặp cái nhìn ấy. Mặt nó càng tái hơi và cái bộ dạng luống cuống càng không thể che dấu. “chắc thằng này có một phốt gì đấy với cô ta. Tốt!”. Ông gạt đi.
           -Không cần! Để tôi sang khu B gặp cô ta.
      Nói rồi ông đứng dậy. Không sao được, nó đành phải tháp tùng ông phó chủ tịch sang khu B,
      Trưởng khu không có ở trong phòng. Nó mừng quýnh, sai một cô nhân viên pha trà và bảo ông.
           - Anh ngồi đây uống trà đợi để em đi tìm nó.
      Nói rồi nó vội chạy đi. Gặp trưởng khu B ở ngoài sân, nó vội vàng túm lấy bảo.
           - Cậu cho ngay người lấy xe máy chở cô Lan về phòng cậu ngay.
      Thằng trưởng khu ngạc nhiên.
           - Có việc gì mà gấp thế ạ. ?
           - Ông phó chủ tịch thường trực tỉnh muốn gặp cô ta.
           - Gặp cô ta làm gì nhỉ?
      Thằng trưởng khu thắc mắc.
           - Thế mà cũng không hiểu à? Thằng ngu. – Thằng giám đốc điên tiết quát. – Thế tao muốn gặp cô ta để làm gì?
      “Được thôi! Nếu cô không muốn sang phòng số một thì chuyển về phòng số mười lăm vậy nhé”
      “Cô có biết việc gì đợi cô ở phòng số mười lăm không?”
      Và cái vẻ mặt đanh lại của cô gái: “Biết”
      Cái đoạn phim ngắn ngủi ấy được chiếu lại trong đầu lão. Cô ta đã gửi đơn tố cáo lên tỉnh. Nó túm lấy áo thằng giám đốc.
           - Bây giờ phải làm thế nào hả anh?
           - Tao cũng không biết. Thôi mày cứ đi theo tao. Tùy cơ ứng biến vậy.
      Hai thằng kéo nhau về phòng trưởng khu.
                                                      *
                                                 *         *
      Cả buồng đang hí húi cuốc đất, Hiền hung thân tay vung vẩy chiếc dùi cui đi đi lại lại thì một chiếc xe máy phóng đến.
           - Chị Hiền! Cho phạm nhân Lan theo tôi về phòng trưởng khu ngay.
           - Có việc gì thế?
      Mụ hỏi. Người đến đón lắc đầu.
           - Không biết! Lệnh của giám đốc. Nhanh lên!
      Cô ta nói với cô khi thấy cô vác cuốc lên vai định đi ra chiếc xe máy
           - Bỏ cuốc lại. Nhanh lên.
      Cái hành động có vẻ vội vã của người đến đón làm Hiền hung thần chột dạ. Phải có cái gì đó ghê gớm lắm đang xảy ra. Từ gần chục năm mụ làm giám thị ở phòng giam số mười lăm này đến phạm nhân có bị chết thì người ta vẫn dửng dưng coi như không có việc gì xảy ra. Thế mà…Chiếc xe nổ máy phóng đi thì mụ gọi với theo.
           - Cho tôi đi theo với.
      Tất cả đi khuất cả buồng không cuốc nữa ngồi xúm nhau lại bàn tán.
           - Có việc gì xảy ra với chị Lan thế nhỉ?
           - Chắc là một việc hệ trọng lắm người ta mới chạy ra tận đây đón đưa đi.
           - Hay là chúng nó định tống chị ấy vào phòng biệt giam để buộc chị ấy phải chuyển lên phòng một?
      Mỗi người một phỏng đoán. Con bé nằm cạnh cô bắt đầu sụt sịt khóc.
           - Nếu đúng thế thì em thương chị ấy quá.
      Ngồi ở trong phòng nhìn ra, thấy chiếc xe máy chở phạm nhân đỗ ở trước cửa, hai thằng vội đứng dậy.
           - Chúng em xin phép ra ngoài cho anh nói chuyện được thoải mái.
      Ông Hưng nhìn hai thằng ngờ ngợ. Sao cả hai thằng đều có vẻ sợ thế nhỉ? Ông lắc đầu.
           - Không! Cả hai anh cứ ngồi lại đây.
      Hai thằng líu ríu ngồi xuống, trống ngực đổ hơn trống làng. Hiền hung thần không dám vào chỉ thập thò ngoài cửa bị ông nhìn thấy. Ông hỏi trưởng khu.
           - Ai kia?
           - Dạ báo cáo anh đấy là giám thị của phòng giam số mười lăm ạ.
           - Bảo cả cô ta vào đây.
      Hai thằng nhìn nhau. Chết chắc rồi.
       Cô đứng ở ngoài sân, cởi chiếc khăn chùm đầu che kín mặt chỉ hở mỗi hai con mắt ra rồi bước vào phòng.
      Cô sững lại.
           - Anh Hưng! Sao anh lại ở đây?
      Ông ỡm ờ.
           - Thì anh lên đây để giải quyết cái việc của em mà.
      Cả ba đứa lặng người đi. Cô dậm chân.
           - Em đã bảo với anh ấy là anh không phải lên nữa. Anh ấy chưa nói lại với anh à?
      Ông cười, gật gật cái đầu.
           - Có! Anh ấy có bảo anh nhưng…. – Ông dừng lại, quyét cái ánh mắt lạnh băng nhìn vào ba đứa. Hình như ba đứa sắp ngất. – Thế thì thôi nhé.
      Ông hỏi cô. Cô gật đầu.
           - Vâng!
      Ông đứng dậy.
           - Thế thì anh về đây. Hi vọng là sớm gặp lại em.
      Ông bắt tay cả ba đứa rồi lên xe. Xe vừa đi khuất, cả ba đứa vồ lấy tay cô lắc mạnh.
           - Chúng tôi cám ơn cô.
      Cô ngỡ ngàng không biết chúng cám ơn cô vì cái gì.
                                                         *
                                                   *          *
      Đúng là gã đã bảo với ông không phải lên nữa thật. Khi nghe bạn mình thông báo.
           - Ngày mai tao lên thăm em dâu tao đấy
      Gã đã gàn.
           - Mày không phải lên nữa đâu. Cô ta giải quyết xong vấn đề rồi. Bây giờ cô ấy còn làm đại ca của bọn chúng nữa cơ.
      Ông bật cười.
           - Mày bốc phét. Cái tạng ngườì “Tình tình tình gió bay” như cô ta thì đánh đấm được ai mà lại làm đại ca.
           - Tao cũng nghĩ như mày nhưng điều này là chính một con bé trong buồng ấy nói với tao.
           - Thế thì lạ nhỉ? – Bạn gã lẩm bẩm. Ông nghĩ một lúc rồi kiên quyết. – Không được! Ngày mai tao vẫn phải lên.
           - Sắp bầu bán rồi, mày đừng để cho chúng nó kiếm được cớ để chọc ngoáy mày nữa.
      Ông nổi cáu.
           - Tao đéo cần. Mà tao đã nói với mày thế nào. Phải để cho tao có cái gì đó tự hào khi về hưu chứ. – Gã im không cản nữa. – Mà mày cũng ngu bỏ mẹ. Sắp mồng hai tháng chín rồi, thế nào cũng có đặc xá. Cho cô ta bài học như thế là đã đủ thấm rồi. Bây giờ phải tìm cách đưa cô ta ra.
      Gã vui mừng.
           - Ừ! Tao cũng hối hận là đã dùng cách này. Tao không biết là tao sai hay đúng nữa. Nhưng cô ấy mới thụ án chưa được hai phần ba mức án như luật định
           - Thế thì tao mới phải lên thăm. Một ông phó chủ tịch tỉnh cập kè chức chủ tịch lên thăm một phạm nhân vào gần dịp có đặc xá là khắc chúng nó phải hiểu.
      Gã chắp tay vái thằng bạn mình liền mấy cái.
           - Tao chịu mày. Võ của mày toàn dùng những hư chiêu thế thì bố chúng nó cũng chẳng thể đâm mày.
      Ông cười.
           - Mày chẳng hiểu gì về giới quan chức cả. Không chỉ mình tao. Tất cả chúng nó đều toàn dùng hư chiêu cả. Mày có thấy thằng quan chức bự nào bị dính vào án tham nhũng không? Chỉ toàn những thằng “Tự dưng” hiểu sai ý cấp trên dính đòn thôi.
      “Rõ ràng đã có một âm mưu gì đó của ba đứa này với cô ta nhưng cô ta dấu không nói cho thằng bạn mình biết. Có thể là cái gì nhỉ?” Ngồi trên xe, ông nghĩ mãi mà không trả lời được câu hỏi đó. Vừa về đến nhà, ông vội vàng gọi ngay điện cho bạn mình.
           - Gặp tao ngay! Có chuyện rồi.
      Nhận được điện gã vội vàng lao đến. Ông vắn tắt kể cho gã nghe và nói những nghi ngờ của mình. Gã ngồi lặng đi. “Mình thật ngu ngốc đã không lường hết được mọi chuyện nên đã đẩy nàng vào chốn nguy hiểm ấy” Gã tự trách mình.
           - Cô ấy giấu tao thì chắc đó phải là một chuyện rất nghiêm trọng. Cô ấy sợ tao lo lắng nên âm thầm chịu đựng. Ta thử xâu chuỗi các sự kiện xem nào. Nửa tháng đầu mọi chuyện đều thuận lợi, cô ta nộp tiền, Cuộc sống tương đối dễ chịu, công việc nhẹ nhàng. Sau nửa tháng ấy, bọn nó không cho cô ta nạp tiền nữa và đẩy cô ta xuống phòng của những người nghèo. Bắt đi lao động nặng nhọc. Cùng thời điểm này chúng không cho tao thăm nuôi và cô ta bị bọn đầu gấu đánh. Rõ ràng bọn chúng đang ép cô ta chấp nhận một điều gi đấy. Điều gì? Nếu là tiền thì chắc cô ta đã nói với tao vì thực ra tiền một vài trăm triệu bây giờ với cô ta không phải là một điều gì lớn. Chỉ có thể là.
      Gã dừng lại nhìn thằng bạn. Ông Hưng kêu lên.
           - Vì tình! Chỉ có thể là vì tình cô ta mới không dám nói với mày.
      Gã gật đầu.
           - Đúng thế! Cô ta đã không chấp nhận nên bị chúng nó hành.
      Ông Hưng nghiến răng tức giận.
           - Bọn khốn nạn. – Nhưng rồi ông bỗng bật cười, chìa tay cho gã. – Chúc mừng mày.
      Gã nhìn thằng bạn ngạc nhiên.
           - Chúc mừng cái gì?
           - Mày lúc thì rất thông minh, lúc lại ngu hơn cả một con bò. Một người đàn bà luôn coi nhan sắc là vũ khí thế mà bây giờ lại tự nguyện vứt cái vũ khí ấy của mình đi là vì cái gì? Thằng đần.
      Gã “À” lên một tiếng, nét mặt đăm chiêu của gã dãn ra nhưng rồi nó lại lập tức cau lại.
           - Nhưng tao sợ sức chịu đựng của cô ấy có giới hạn. Cần phải nhanh chóng đưa cô ta ra khỏi đấy.
           - Nếu là vì tình thì tao cam đoan với mày mồng hai tháng chin này cô ta sẽ được tự do.
           - Mày chắc chứ?
           -Chắc.
                                                   *
                                             *           *
      Trong phòng chỉ còn lại hai người. Thằng trưởng khu lau mồ hôi trán.
           - Hú hồn. May mà nó nghĩ lại không tố cáo không thì chết cả nút. Nhân chứng sờ sờ ra đáy. Vật chứng còn đấy có mà cãi đằng trời.
           - Vật chứng? Cậu bảo vật chứng nào?
      Thằng giám đốc hỏi.
           - Thì cái hồ sơ bệnh án còn nằm chình ình ở phòng y tế ấy.
           - Ừ nhỉ! Bỏ mẹ! Tao quên mất. Để tao bảo phòng y tế phải hủy ngay cái bệnh án đi mới được. Mà thôi! Mày dẹp ngay cái vụ phòng một phòng hai ấy đi. Thế đéo nào lại dính ngay vào nhân tình của thằng phó chủ tịch.
           - Nhưng có đúng là nhân tình của lão ấy không? – Thằng trưởng khu nghi ngờ. – Nó chỉ bị kêu án có một năm rưỡi. Nếu là nhân tình của lão ta thì làm gì lão ta chẳng đỡ được vụ ấy mà lại để cho nó bị tống vào trại.
           - Mày đã nghiên cứu hồ sơ của nó chưa? “Lợi dụng danh nghĩa của cán bộ lãnh đao cao cấp  để trục lợi làm tổn hại đến uy tín của lãnh đạo”
      Cái tố cáo này đâu có nhằm vào một con ranh con, giám đốc của một công ty bé bằng lỗ mũi mà nhằm chính vào lão ta đấy. Đang sắp bầu bán, tin đồn lan đi khắp nơi đỡ kiểu gì? Tao còn nghe bảo: Thằng chánh án bảo cho hưởng án treo lão bắt tống vào tù, thế là chẳng còn thằng nào dám dị nghị nữa. Tháng sau bầu bán xong rồi thì lại sắp đến mồng hai tháng chín đặc xá. Mày tưởng tự dưng hôm nay lão đến đây thăm chắc.
           - Thế thì lão ta cao đòn thật đấy. May cho anh là anh chưa sơi được nó chứ mà gặp một con bé dễ dãi thả cả ra thì đứt.
      Thằng giám đốc rùng mình.
           - Ừ ! May thật. Loại như lão ấy thù dai lắm. Sơi vào nhân tình của nó thì nó chẳng tha đâu. Thôi! Thôi! Cậu làm hồ sơ tống nó ra khỏi trại đợt đặc xá này đi. Để nó ở đây ngày nào là nguy hiểm ngày ấy
      Đến tối, Hiền hung thần đến buồng bảo cô.
           - Cô chuẩn bị đồ đạc sáng mai chuyển lên phòng số hai.
      Cô hỏi lại.
           - Thưa cán bộ có bắt buộc không ạ? – Mụ giám thị nhìn cô ngạc nhiên nhưng mụ lắc đầu. – Thế thì tôi xin phép được ở lại buồng này.
      Con mụ này hình như thần kinh có vấn đề. Mụ nghĩ song để cẩn thận  mụ giao hẹn.
           - Đấy là cô tự nguyện ở lại đấy nhé. Đừng có nói là chúng tôi ép buộc.
      Mụ đi rồi , một con bé thắc mắc hỏi cả bọn.
           - Sao hôm nay mụ hung thần lại hiền lành thế nhỉ?
      Cô cười không nói gì. Con chị cả nghi ngờ hỏi.
           - Thế sáng nay người ta đưa chị về có việc gì đấy?
           - À! Chị có khách đến thăm ấy mà.
           - Khách đến thăm mà không phải đăng kí thăm nuôi, họ lại phải ra tận nương đón chị về, chắc là khách chức to lắm phải không chị?
      Cô gật đầu.
           - Ừ!  Chắc là cũng khá.
      Nó ôm lấy cô vui mừng.
           - Thế thì từ này chúng mình dễ thở hơn với mụ hung thần rồi. Chị cứ ở đây với chúng em đừng đi đâu chị nhé.
      Cô gật đầu.
           - Ừ! Nhưng các em phải hứa ngoan ngoãn đừng phá bĩnh gì kẻo họ lại nghĩ chị cậy có chỗ dựa xui bọn em làm bậy đấy.
           -Thì bây giờ chị là chị cả của buồng này, chị bảo sao bọn em sẽ chấp hành.
      Đúng là Hiền hung thần hiền đi thật. Mụ mặc kệ bọn cô muốn làm gì thì làm miễn là đừng quậy phá. Mụ biết là cô đã trở thành một trường buồng, một trưởng buồng đầu tiên ở trại này do các trại viên bầu lên mà không phải do các giám thị chỉ định. Nhưng mụ cũng phải công nhận từ khi có cô làm trưởng buồng công việc của mụ nhẹ hơn hẳn.
      Công việc được ban giám đốc khoán cho từng đội mà người chịu trách nhiệm là giám thị của đội ấy. Lần họp giao ban nào mụ cũng bị giám thị của các đội khác kiến nghị về việc để cho phạm nhân của mình nhổ trộm sắn của họ. Mụ cãi vì chẳng ai bắt được tận tay, vả lại, ra ngoài nương làm đâu chỉ có mỗi đội của mụ. Nhưng trong thâm tâm thì mụ biết: Không chúng nó  thì còn ai vào đấy. chúng nó làm gần cái nương sắn bị nhổ trộm nhất. Mụ đã cố rình mò nhiều lần, nhưng bắt được cái bọn sống bờ bụi lang bạt ngoài đời đã lâu, chưa nhập trại đã thành tinh đâu có dễ. Thế là điên tiết lên mụ đánh đập phạm nhân không tiếc tay. Từ khi cô làm chị cả, việc sắn bị nhổ trộm chấp dứt. Mụ nhẹ cả người
       
       
      #33
        nguyễn thế duyên 31.01.2021 15:58:41 (permalink)
                                           CHƯƠNG BA MƯƠI BA
         
        Liệu có ai tin tình yêu có thể nảy mầm cả trong địa ngục? Và có ai tin khi màu xanh của tình yêu tỏa bóng thì địa ngục cũng hóa thiên đường?
        Cô thì cô tin điều đó. Dạo này được ăn uống khá hơn, không bị đánh đập, ăn ngủ điều độ, bọn con gái trong phòng đẹp ra trông thấy. Một buổi tối, khi cả bọn đang xúm lại chơi tú lơ khơ, con chị cả không chơi mà tần ngần nhìn những hình xăm trên người hỏi cô.
             - Có thể xóa được những hính xăm này đi không hả chị?
        Cô cười trêu nó.
             - Sao! Sợ mẹ chồng chửi rồi phải không?
        Nó đỏ mặt lắc đầu nhưng thú nhận.
             - Em sợ anh ấy không thích.
        Tình yêu hình như cũng là một loại bệnh dễ lây. Mối tình của cô đã lây sang nó và bây giờ có lẽ tình yêu của nó đã bắt đầu lây sang cả bọn. Chưa có một hình hài cụ thể, nhưng nó làm dậy trong lòng những cô gái chưa biết về tình yêu nhưng lại biết khá nhiều về tình dục những gợn sóng lăn tăn. Có lẽ chính những gợn sóng này đã làm cho những tiếng văng tục, những tiếng chửi thề bớt hẳn. Những cái mà mọi người vẫn gọi là nữ tính đã biến mất trong bọn chúng hàng bao nhiêu năm nay thấp thoáng quay trở về. Chúng chú ý đến làm đẹp hơn, hay đòi cô mua dưa chuột về cho bọn chúng. Đi làm đã biết mặc áo chống nắng và che thật kín mặt mũi cho da không bị sạm. Cô nhớ lần đầu tiên khi thấy cô mặc áo chống nắng và che kín mặt mũi, con chị cả đã chửi.
             - Mẹ con điên. Nóng bỏ mẹ, cởi truồng ra không được đành phải mặc quần áo, đằng này lại còn choàng thêm vào.
        Thế mà bây giờ nó là người chùm kín nhất.
        Tình yêu không chỉ mang đến cho con người niềm vui mà còn mang lại cho con người những điều lo lắng. Nhưng có lẽ chính những sự lo lắng ấy lại là điều báo hiệu cho một tình yêu nghiêm túc bắt đầu. Một buổi tối, nó ngồi bần thần rồi hỏi.
             - Đàn ông có biết chờ đợi khi yêu không hả chị?
        Cô ngạc nhiên.
             - Em yêu rồi sao còn hỏi chị?
        Nó lắc đầu.
             - Em chưa yêu bao giờ.
        Cô càng ngạc nhiên hơn.
             - Em không phải là gái điếm, chưa yêu vậy sao lại mất trinh? Em bị cưỡng bức à?
        Nó cười buồn.
             - Em không bị cưỡng bức nhưng cũng chẳng thể nói là tình yêu. Chỉ tính bảy tám đứa cả trai lẫn gái toàn dân dạt vòm tối nằm ngủ lẫn lộn trong một ngôi nhà hoang nào đó, mân mê, sờ mó lẫn nhau. Sướng lên thế là “Phịch”. Một đứa chưa đủ sướng thì tiếp đến đứa thứ hai. Hồi ấy em có biết gì về trinh tiết đâu mà gìn giữ. Bây giờ nghĩ lại em rất hối hận.
        Cô nhìn nó lòng đầy thương cảm. Chúng chỉ là một lũ thú hoang. Tình yêu và chỉ có tình yêu thôi mới có đủ sự kì diệu để mang những con thú hoang này trở lại cuộc sống con người. Cô không muốn đổ một gáo nước lạnh vào con tim mới bén lửa của nó, nhưng cô cũng không muốn nói dối nó. Cô ôm lấy con bé.
             - Không phải người đàn ông nào cũng biết chờ đợi. Nhưng nếu em gặp phải một người đàn ông không biết chờ đợi thì em cũng đừng nên tiếc nuối mà em phải vui mừng vì em đã thoát được một tai họa cho cả cuộc đời. Hãy kiên nhẫn chờ đợi! Thế nào em cũng gặp được một người đàn ông biết đợi chờ và khi ấy hạnh phúc sẽ mỉm cười với em. Như chị đây này. Chị phải chờ đợi suốt ba mươi mốt năm mới gặp được người đàn ông biết chờ đợi.
             - Anh ấy sẽ ra tù trước em. Em chỉ sợ ra tù anh ấy không xin được việc làm và lại phải đi ăn trộm rồi lại bị bắt chị ạ.
        Cô im lặng. Đấy là điều kinh khủng nhất đối với những phạm nhân sau khi mãn hạn tù. Xã hội ruồng bỏ họ và chính điều đó lại đẩy họ trở lại nhà tù vì dù sao thì họ vẫn phải ăn. “ Khi mình là gái đứng đường nếu anh không bao dung thì giờ mình sẽ sao đây?”  Cô cắn môi rồi quyết định.
             - Chị có một công ty nếu anh ta và cả các em nữa quyết tâm trở thành người tử tế thì sau khi ra tù, nếu không tìm được việc làm thì hãy đến tìm chị. Chị sẽ thu nhận tất cả. Nhưng chị giao hẹn trước. Nếu ai lười nhác, không tu tỉnh thì chị sẽ đuổi ngay.
        Chiều hôm sau, sau khi tắm rửa , trong lúc chờ đợi kẻng ăn cơm, cô thấy nó ra bức tường tình yêu của mình lấy viên đá đập vào bức tường. Tiếng huýt sáo lập tức vang lên lúc trầm , lúc bổng.
        Đến tối nó bảo với cô.
             - Anh ấy bảo rằng anh ấy sẽ chờ chị ạ. Anh ấy còn gửi lời cám ơn chị và bảo chị cứ yên tâm. Anh ấy sẽ trở thành người tốt vì em.
        Cô nghe anh kể: Ngoài miền bắc có một dân tộc, những cô gái bứt lá rừng thổi lên những giai điệu để nói với chàng trai của họ những ước mơ thầm kín của mình. Con tim kì diệu thế , nó có thể hiểu mọi ngôn ngữ của tình yêu
                                                   *
                                                 *       *
        Tối mồng tám tháng ba ngày quốc tế phụ nữ, trại tổ chức liên hoan văn nghệ. Tất cả phạm nhân của trại ai cũng háo hức chờ đón đêm hôm ấy. Chỉ duy nhất những đêm trại tổ chức văn nghệ thì trai gái các khu mới được gặp gỡ nhau và đấy là những đêm của hò hẹn.
             - Chị thấy em thế nào?
        Sau khi chải tóc đến mấy lần, con bé hồi hộp hỏi cô. Cô mỉm cười rồi móc trong túi ra một thỏi son.
             - Lại đây chị trang điểm cho nào.
             - Chị lấy đâu ra son thế? Chị tài thật.
        Con bé kêu lên mừng rỡ.
             - Chị xin của đội văn nghệ.
        Đuổi tất cả ra khỏi phòng., cô giao hẹn.
             - Bao giờ chị gọi mới được vào đấy
        Cả bọn ra khỏi phòng rồi, cô đóng cánh cửa lại, kéo con bé lại gần và bắt đầu trang điểm cho nó. Xong xuôi, cô gọi cả bọn.
             - Vào mà ngắm chị cả đi này.
        Cả bọn chạy ùa vào và reo lên.
             - Eo ơi! Chị cả xinh thế. Thế này chàng nào chẳng đổ.
        Nó có vẻ bẽn lẽn.
             - Thật không hả chị?
        Cả bọn kéo nhau đến chỗ văn nghệ. Từ xa đã nhìn thấy một anh chàng đứng tách ra khỏi đám đông , miệng huýt sáo, chân dậm dậm theo làn điệu.
             - Chàng đấy hả?
        Cô hỏi. Nó gật đầu. Cô ẩn lưng nó.
             - Thế thì ra với người ta đi còn chần chừ gì nữa.
        Nó tách khỏi hội. Khi tách khỏi hội của mình, hình như cái ngổ ngáo bất cần, tung giời của nó biến mất. Nó đi từng bước ngắn, ngập ngừng. Xa quá không thể nhìn rõ mặt, cả bọn rủ nhau.
             - Lại gần xem mặt đi chúng mày.
        Cô quát cả bọn.
             - Đi vào ngay. Đừng có phá đám người ta.
        Tối về, cả bọn xúm lại tra hỏi chị cả.
             - Thế nào? Có đẹp trai không?
        Nó cười.
             - Tao có dám nhìn mặt đâu. Nhưng hình như là cũng được.
             - Thế hôn chưa?
        Nó không chịu nói. Cả bọ xúm lại đè nó xuống chỗ nằm nhất định bắt nói. Nó vùng ra, chạy về phía cô.
             - Rồi! Được chưa!
             - Phải thế chứ!
        Cả bọn reo lên thích thú. Cô nhìn cái vẻ ngượng ngùng của nó trong lòng cảm thấy vui vui. Ai bảo đây là một con thú hoang?
        Nó bảo với cô.
             - Chị ạ. Anh ấy bảo tháng sau anh ấy được ra tù rồi. Làm thế nào hả chị?
             - Để chị gọi điện cho anh ấy.
        Cô bảo một đứa ra cửa đứng canh chừng giám thị rồi mở máy bật loa ngoài cho cả bọn nghe.
             - Anh à!  Em đã làm một việc mà không hỏi ý kiến anh . Anh đừng mắng em đấy.
             - Em nói đi.
             - Có một cậu là người yêu của cô chị cả buồng em tháng sau ra tù. Em đã hứa với nó sẽ tiếp nhận cậu ta vào công ty làm việc.
        Điện thoại lặng đi một lúc rất lâu. Con bé nhìn chăm chăm vào chiếc điện thoại trong tay cô. Vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
             - Em đã nghĩ kĩ chưa?
             - Rồi anh ạ. Em đã nghĩ đến sự bao dung của anh với em trước khi quyết định.
        Tiếng anh cười rất rõ trong điện thoại.
             - Công ty là của em. Em quyết định thì anh sẽ chấp hành.
             - Anh! – Cô dậm chân kêu lên. – Em ghét anh.
             - Sao ghét? Em quyết định, anh chấp hành còn ghét gì?
             - Em là của anh. Vậy tất cả những gì của em đều là của anh.
        Tiếng gã cười rất to trên điện thoại.
             - Đấy là em nói đấy nhé. Vậy “Cái ấy” cũng là của anh đúng không?
        Cả bọn ré lên một tiếng vì sướng.
             - Ông anh tuyệt vời!
             - Em bật loa ngoài đấy à. Vậy thì các cô nghe đây. Tôi sẽ giành lấy quyền đuổi tất cả những ai không tu tỉnh. Đừng cậy là bạn của giám đốc mà giỡn mặt tôi.
        Cô cười.
             - Đến em còn sợ anh thì chúng nó chẳng đứa nào dám giỡn mặt anh đâu.
        Cô tắt máy.
             - Tính anh ấy trẻ nhỉ.
        Cô lườm yêu con bé vừa nói.
             - Thế đứa nào kêu “Eo ơi già!”?
        Con bé nằm cạnh cô bỗng bật cười bảo.
             - Nhưng em vẫn thương chị lắm.
             - Thương chi?
             - Sợ yếu!
         Cả bọn lại rũ ra cười. Cô cũng cười.
             - Thì mày đã mách cho chị cách dùng dưa chuột để bù vào rồi còn gì.
        Con bé chạy lại đấm cô thùm thụp.
                                                       *
                                                 *          *
        Sáng chủ nhật, cả phòng đang ngồi đánh tú lơ khơ thì Hiền hung thần vào bảo chị cả.
             - Mày có người thăm nuôi.
        Chị cả ngạc nhiên hỏi lại.
             -Thưa cán bộ em ạ?
        Hiền hung thần gật đầu. Nó đứng dậy đi theo Hiền hung thần ra phòng thăm nuôi. Hai người đi rồi, cả phòng ngồi bàn tán . Từ khi nhập trại đến nay chưa bao giờ chị cả có một ai thăm nuôi.
             - Ai thế nhỉ? Chẳng lẽ lại là hắn ta?
             - Hắn ta thế quái nào được. Vừa ra tù hơn một tháng lấy đâu ra tiền để thăm nuôi.
        Một lúc sau chị cả về xách theo một túi đồ. Mắt nó đỏ hoe. Vừa thấy mọi người, Nó bật khóc. Một con bé hỏi.
             - Ai vậy? Có phải là người ta không?
        Nó gật đầu. Cô hoảng hốt hỏi nó.
             - Vậy sao em khóc? Có điều gì à?
        Nó ôm lấy cô lắc đầu.
             - Không! Chị ơi tại em hạnh phúc quá.
        Chẳng biết cuộc đời nó đã bao nhiêu lần khóc nhưng có lẽ khóc vì hạnh phúc thì đây là lần đầu tiên. Một con thú hoang như nó khi giọt nước mắt hạnh phúc trào ra là nó đã chính thức trở lại xã hội loài người.
        Mọi người mở gói đồ tiếp tế ra. Chỉ có lèo tèo vài thứ. Nó kể.
             - Anh ấy bảo: Anh ấy phải tạm ứng lương tháng sau để tiếp tế cho em. Anh nhà chị có gàn anh ấy bảo không cần vì mấy chị em có đủ rồi nhưng anh ấy muốn em biết: Anh ấy đã có công ăn việc làm và nhất định sẽ tu tỉnh vì em. Mấy con bé chợt nghĩ đến mình mắt con nào cũng hoe đỏ.
             - Chị chúc mừng em.
        Bữa cơm trưa, cô bầy mấy thứ của con bé ra bàn bảo nó.
             - Đây là những thứ của em. Vậy em hãy gắp trước đi.
         Nó gắp lên một miếng và đặt vào bát của cô.
         Đến chiều khi bọn trong phòng đi chơi hết, phòng chỉ còn hai chị em cô mới hỏi nó.
             - Thế người ta có kể tình hình công ty như thế nào không?
        Nó ngần ngừ một lúc rồi mới bảo.
             - Em có hỏi. Anh ấy bảo là không rõ lắm nhưng anh ấy cảm thấy là hình như công ty đang gặp khó khăn thì phải. Anh ấy bảo thấy anh nhà chị đi suốt nhiều hôm không về ăn trưa với mọi người.
        Thế mà lần nào hỏi cũng bảo: Công ty hoạt động bình thường. Ghét thế không biết. Chắc là tại khoản tiền bị tòa tuyên thu hồi. Mấy chục tỉ cơ mà. Cô ngồi thừ người tự trách mình. Giá như hồi ấy mình chịu nghe lời khuyên của anh.
             - Chị lo lắng hả chị.
        Cô lắc đầu thở dài
             - Ngồi trong này thì lo lắng cũng chẳng ích gì. Nhưng cũng như em, chị thấy thương anh ấy. Già rồi mà phải lái xe đi suốt ngày. Lại còn hàng tuần phải lên đây gửi tiền lưu kí cho chị. Mấy trăm cây chứ có ít đâu.
        Con bé sực nhớ ra.
             - À quên mất. Anh nhà chị đang cho hắn đi học lái xe đấy chị ạ.
                                                          *
                                                      *      *
        Cô nhìn gã, chỉ muốn khóc. Gã già và gầy đi nhiều. Giá như bây giờ mình được ngồi cạnh để day cái đuôi mắt kia cho những vết hằn nông bớt. Cô ao ước
             - Công ty khó khăn lắm hả anh?
             - Bình thường mà.
        Anh lại nói dối em rồi. Anh ơi mỗi lần anh nói dối để cho em bớt lo lắng là một lần em lại tự trách mình, anh có biết không. Ngần ngừ một lúc cô bảo.
             - Em tính hay là anh bán công ty đi anh ạ. Chắc cũng đủ tiền cho má và em sống đến cuối đời rồi. Em không muốn làm giám đốc nữa đâu.
        Gã chăm chú nhìn cô không nói gì vì gã biết vì sao cô có cái ý định ấy.
             - Anh cám ơn. Anh biết vì sao em lại có cái ý định ấy. – gã hơi mỉm cười rồi đột ngột hỏi. – Em có thấy gặp anh đó là vận may của em không?
        Cô gật đầu.
             - Vâng! Em luôn tự hỏi: Nếu không may mắn gặp được anh thì cuộc đời của em sẽ ra sao? Em biết ơn anh.
        Gã cười.
             - Em đừng vội mừng vì gặp anh. Có khi gặp anh là một thảm họa với em đấy. Anh làm ơn cũng khá nhiều, nhưng chưa bao giờ anh nghĩ đến họ phải trả ơn mình mà chỉ muốn họ nhớ đến cái ơn ấy mà để trả cho đời. Em định bán công ty vậy những cô gái bạn em trong tù thì sao? Em đã hứa làm chỗ dựa cho họ mà.
             - Ôi! Anh! – Cô xúc động thốt lên. – Nhưng em sợ anh vất vả.
          Gã lại cười. Lúc nào cô cũng thấy gã cười.
             - Biết làm sao. Làm người phải sống sao cho có ý nghĩa vậy thì phải vất vả thôi. – Gã ngắm nhìn cô. – Dạo này trông em đẹp ra rồi đấy. Không như lần đầu tiên khi đến thăm nuôi em. Cám ơn em đã vì anh mà chịu khổ.
             - Anh biết cả điều ấy rồi sao?
        Cô thoảng thốt hỏi. Gã gật đầu. Cô cảm thấy hạnh phúc. Hi sinh vì tình yêu thì đừng nói ra, nhưng người đàn bà nào cũng muốn người đàn ông của mình sẽ hiểu được sự hi sinh ấy. Anh đã hiểu và anh cũng không nói ra. Anh chỉ tìm cách kín đáo để cho mình biết “Anh biết tất cả về em”
             - Anh này!
             - Gì em?
             - Thế anh đã tập xưng hô với má chưa?
        Cô thích thú khi nhìn thấy mặt gã đỏ lên. Gã gãi đầu thú nhận.
             - Rồi em ạ. Lần tập đầu tiên răng anh cắn phải lưỡi đấy.
        Cô cười trêu gã.
             - Thế lần gọi em là “Em” đầu tiên sao răng anh không cắn phải lưỡi?
         
         
        #34
          nguyễn thế duyên 03.02.2021 09:36:37 (permalink)
                                         CHƯƠNG BA MƯƠI TƯ.
           
          Cô có quyết định đặc xá. Cả phòng ai cũng vui mừng cho cô. Nhưng rồi ai cũng
          buồn.
               - Chị đi rồi chúng em sẽ ra sao?
          Cô an ủi chúng.
               - Các em cũng chỉ còn hơn năm nữa là ra tù thôi nên phải cô gắng tuân theo nội quy của trại đừng có quậy phá làm cho mụ Hiền có cớ đánh đập mà khổ. Đừng nhổ trộm sắn nữa. Chị sẽ gửi tiếp tế cho các em.
          Cô căn dặn con chị cả.
               - Em không được hành hạ những trại viên mới vào buồng này rõ chưa. Chị sẽ gửi tiền lưu kí cho mọi người dưới tên của em. Nhớ mua dưa chuột cho mọi người chăm sóc sắc đẹp để ra trại còn cưa Zai. – Cô quay sang con bé nằm cạnh mình cố tình trêu nó cho mọi người cười để xua đi nỗi buồn đang ám ảnh cả phòng. – Còn em chị cấm em không được dùng dưa chuột đâu đấy. chị đi rồi không ai lấy hộ ra cho em đâu.
          Mọi người cười nhưng chỉ là nụ cười gượng gạo.
          Bữa cơm chiều, có bao nhiêu thức ăn ngon chúng nó đều bầy ra hết nhưng chẳng một ai động đũa.
               - Ăn đi các em! Đừng rầu rĩ thế.
          Cô nói và gắp thức ăn cho tất cả bọn. Vẫn chẳng một đứa nào ăn rồi một con bỗng bật khóc thế là cả bọn khóc theo. Tình cảm của cả phòng khiến cho cô cảm động thế rồi cô cũng khóc.
           Cả nhà ăn đều quay lại nhìn. Lần đầu tiên ở cái trại giam này,  họ thấy một tình cảm gắn bó đến vậy giữa các phạm nhân. Hóa ra cái dùi cui không bao giờ có thể làm lại một con người.
          Sáng hôm sau, cả bọn đưa cô ra đến cổng trại đứng vẫy mãi cho tới khi cánh cổng trại giam đóng lại.
                                                       *
                                                  *        *
               - Anh!
          Cô thốt lên một tiếng nghẹn ngào rồi cứ đứng như trời trồng trân trân nhìn gã. Ngày còn trong trại, cô cứ nghĩ ngày được tự do, khi gặp anh cô sẽ lao tới ôm chặt lấy anh và hôn như điên cuồng lên khắp mặt anh để thỏa những nỗi nhớ mong suốt một thời xa cách. Thế nhưng bây giờ thấy anh, niềm vui tự do chen với sự ân hận, nỗi nhớ giành với sự xót xa khi nhìn thấy mái đầu gã đã bạc trắng sau gần một năm vất vả khiến cho cô cứ đứng im một chỗ.
          Gã tiến lại. nhẹ ôm lấy cô, ngửa mặt cô lên. Cô nhắm mắt lại chờ đợi cái nụ hôn đầu đời của tình yêu. Cô cảm thấy một hơi thở nhẹ lắm có chút gì như ngần ngại, có chút gì như băn khoăn và cũng có chút gì của bâng khuâng đang từ từ, chậm lắm áp dần đến khuôn mặt mình. Và khi làn môi ấy chạm vào môi cô, nó đánh thức cái bản năng đàn bà trong cô bừng tỉnh. Cô ôm riết lấy gã , bật khóc và bắt đầu hôn như mưa lên khuôn mặt thân thuộc.
               - Đừng khóc nữa em! Anh đã ở đây rồi.
          Tiếng thầm thì âu yếm của gã tan trong làn sương bàng bạc của hạnh phúc trở thành một mảnh khăn lụa lau cho cô dòng nước mắt đang rơi.
          Gã đưa cô ra chiếc xe đang đỗ cách đấy một đoạn. Người lái xe mở cửa cho hai người.
               - Em là Lâm hả?
          Cô hỏi.
               - Dạ chị. Hà nhắc đến tên chị mãi bây giờ mới gặp.
               - Sao tháng trước em không lên thăm làm nó khóc suốt.
          Người lái xe lúng túng nhìn sang gã cầu cứu . Gã đỡ lời.
               - Lần trước đúng vào lịch thăm nuôi anh có việc phải đi. Cậu ta phải ở nhà quán xuyến công việc nên không đi được.
               - Quán xuyến công việc?
          Ngạc nhiên cô hỏi lại. Gã gật đầu.
               - Bây giờ cậu ta là trợ lí đắc lực của anh đấy.
               - Chị ơi! Hà khóc ghê lắm à hả chị? Hà bảo sao?
               - Nó bảo: Chắc cậu đã bỏ nó rồi.
          Người lái xe có vẻ bứt dứt không yên. Anh ta quay lại hỏi gã.
               - Phải làm sao bây giờ hả bác?
          Nghe tiếng “Bác”, mặt cô nhăn tít lại. Gã nhìn thấy, cười.
               - Này! Cậu cẩn thận đấy, bây giờ tớ hết làm giám đốc rồi. Cậu mà gọi tiếng “Bác” lần thứ hai là cậu sẽ bị bà giám đốc đuổi việc ngay lập tức và tớ cũng lập tức biến thành lái xe đấy.
          Cô bật cười đấm vào ngực gã rồi lấy ngón tay day day lên đuôi mắt gã xót xa.
               - Đây là những vết nhăn do em làm.
          Chiếc xe từ từ đi vào sân của toàn nhà chung cư.
               - Anh với má chuyển về đây rồi à. Anh nói sao mà má lại chịu chuyển vậy. Ngày trước em nói mãi mà má không chịu chuyển.
               - Anh chỉ hỏi: Ở đây thì vợ chồng con ngủ ở đâu? Thế là má chịu liền.
               - “Vợ chồng con” ? – Cô ngước nhìn gã. Gã gật đầu. – Thì em chẳng bảo anh  phải tập xưng hô với má sao.
          Cô ngả đầu vào ngực gã lâng lâng trong một cảm giác hạnh phúc. Khi xuống xe cô bảo với người lái xe.
               - Mai chị cho em mang xe quay lại trại. Đến cái nhà dân ngoài nương mà anh vẫn gửi đồ tiếp tế cho bọn chị mà gặp nó kẻo nó lại khóc hết nước mắt đấy.
                                                              *
                                                          *       *
               - Má!
          Cô lao đến như một cơn gió ôm chặt lấy mẹ. Bà cũng ôm chặt lấy con gái nước mắt bắt đầu lăn trên gò má nhăn nheo.
               - Mồ tổ chị! Vì chị mà làm cho bao nhiêu người vất vả.
          Cô ngước mặt lên nhìn mẹ
               - Má tha lỗi cho con má nhé.
               - Chị hỏi chồng chị đã xem anh ấy có tha lỗi cho chị không?
               - Thế ảnh không tha lỗi cho con thì sao hả má?
               - Thì tôi cũng không tha cho chị chứ sao nữa.
          Cô giãy lên một cái rúc sâu mặt vào ngực mẹ.
               - Con ứ chịu đâu. Sao bây giờ mẹ lại toàn đi bênh người ngoài thế .
               - Không bênh anh ấy, bênh chị để cho chị lại hư hỏng à? Thế bây giờ đã chịu tu tỉnh chưa.
               - Rồi má! Từ nay con chỉ là con ngoan, vợ hiền thôi. Ảnh gọi thì con “Dạ”, ảnh bảo thì con “Vâng”. Thế có được không má.
               - Được thế thì tôi đã có phúc. Nhanh nhanh đẻ lấy một đứa cho tôi còn bế.
          Những xúc động qua đi, bây giờ cô mới để ý đến ngôi nhà. Vẫn y hệt như ngày cô mới mua nó. “Anh mà không có đàn bà bên cạnh chắc cũng chẳng cần đến giường ngủ, đêm chải chiếc chiếu ra sàn nhà là xong”. Cô bảo anh đưa mình vào xem phòng ngủ của hai người. Cũng thế. Chỉ có thêm một lọ hoa tươi đặt trên chiếc bàn nhỏ đầu giường. Ơn giời! Anh vẫn còn nhớ mua hoa cho ngày này. Cô nhìn gã cười. Gã giật mình.
               - Em cười gì?
               - Còn thiếu ba thứ. Một thứ cho em, một thứ cho anh và một thứ cho chúng mình.
               - Thứ cho em chắc là chiếc bàn trang điểm phải không?. – Gã cười nhận lỗi. - Ừ! Anh đã không nghĩ đến. Còn thứ cho anh là gì?
          Cô che miệng cười sực nhớ đến câu của con bé nằm cạnh: “Sợ yếu”.
               - Những lọ sâm ALI PAS
          Gã lặng đi, trong lòng bỗng thấy thương người đàn bà của mình vô hạn. Anh đã không nghĩ đến điều này. Anh ích kỉ quá chỉ nghĩ đến mình mà không nghĩ rằng
          chấp nhận anh là một thiệt thòi quá lớn với em. Tuy nghĩ vậy nhưng gã lại lắc đầu.
               - Không! Đấy là việc của em nhé.
          Cô lườm gã.
               - Anh nhớ nhé! Em sẽ mặc kệ anh đấy.
          Gã vội vàng ôm lấy cô dỗ dành.
               - Thôi nào bé. Đừng dỗi thế. Tị nữa anh sẽ đi mua ngay. Không có em giúp sức là anh thất bại đấy.
          Cô thích thú nghe cái tiếng “Bé” của gã. Tự nhiên cô thấy mình nhỏ bé. Cô nép vào người gã và thấy trong lòng bỗng bình yên một cách lạ thường.
               - Còn cái  “Cho hai đứa chúng mình”?
          Cô chỉ vào bức tường của chiếc giường.
               - Em muốn treo ở đây một bức tranh của một bé trai thật kháu khỉnh và bụ bẫm.
                                                           *
                                                       *       *
           
          Cô rên lên khe khẽ, Đôi bàn tay gì chặt lấy đầu cho mặt gã vùi sâu vào đôi bầu vú căng tròn những khao khát của mình. Anh ơi! Của anh đây. Anh hãy tận hưởng em đi anh. Bao nhiêu năm anh anh đã mang cái đạo đức để gông cùm những khao khát của mình. Đừng nghĩ đến đạo đức nữa anh. Em không cần những cái đó. Em là của anh và anh là của em. Thế thôi! Chúng ta hãy bay lên cùng tình yêu của mình.
          .Cô khẽ gãi lên tấm lưng trần, vùi mặt sâu vào cổ gã, nhá nhẹ lên vành tai. Thốt nhiên cô  bỗng rùng mình. Có một làn hơi lạ lắm từ cơ thể anh thoát ra. Hơi đàn ông! Trời ơi, bao nhiêu người đàn ông đã ôm cô vào lòng cô không còn nhớ nổi nữa nhưng sao đến tận bây giờ cô mới biết trên cuộc đời này có một cái hơi kì lạ đến vậy. Hơi đàn ông. Cô chợt hiểu: Hóa ra cái làn hơi kì diệu này, cơ thể người đàn ông chỉ tiết ra khi có tình yêu. Và người đàn bà cũng chỉ có thể cảm nhận được cái hơi đàn ông ấy bằng tình yêu của mình. Anh ơi! Anh đã cho em có được một tình yêu để em có thể cảm nhận được cái hơi đàn ông của anh đêm nay.
          Cái hơi đàn ông kì lạ ấy hình như đã kích thích tất cả mọi giác quan trong cô. Một cơn hưng phấn kì diệu khiến toàn thân cô nổ tung. Cô cong người ghì riết lấy lưng gã và thầm thì vào tai gã.
               -Cám ơn anh người đàn ông của em.
           
           
             SÁU THÁNG SAU.
          Gã nhận được tin nhắn từ cô gái của mình.
                 “Anh ơi! Con trai!”
           
                                                                           Hà nội 29 /10/2020
           
           
           
           
           
           
           
           
           
           
          #35
            Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 35 trên tổng số 35 bài trong đề mục
            Chuyển nhanh đến:

            Thống kê hiện tại

            Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
            Kiểu:
            2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9