ĐÀN BÀ

Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 31 trên tổng số 31 bài trong đề mục
Tác giả Bài
nguyễn thế duyên

  • Số bài : 1172
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 01.05.2008
  • Nơi: Hà nội
  • Trạng thái: offline
Re:ĐÀN BÀ 21.01.2021 19:38:50 (permalink)
 
                               CHƯƠNG BA MƯƠI
 
Gã thấy cổ họng mình nghẹn lại khi nhìn thấy cô đi vào phòng thăm nuôi. Mới có hai tháng mà trông cô gầy rộc, hốc hác. Nước da trắng hồng hai tháng trước đã biến mất thay vào đó là một nước da mai mái của bẹn trâu.
     - Sao anh lại đi một mình? Má em bệnh à?
Cô lo lắng hỏi khi thấy chỉ có mình anh vào thăm nuôi. Gã lắc đầu.
     - Không mẹ em khỏe. Tháng trước anh đến xin vào thăm nuôi nhưng họ không cho gặp. Anh sợ lần này cũng thế nên không để cho bà đi. Em thế nào? Khổ lắm phải không?
Cô lắc đầu cười thật tươi.
     - Chút chút thôi mà anh.
Em ơi! Em phải dồn bao nhiêu nghị lực để nở nụ cười tươi như thế kia để cho anh yên lòng? Anh không biết cái ý đinh đưa em vào đây để biến em thành một con người hoàn hảo là đúng hay sai nữa, nhưng nhìn thấy em thế này anh đau lòng lắm. Em ơi! Anh liệu có sai không?
Hình như tóc anh đã bạc thêm. Em lại làm khổ anh rồi. Anh ơi! Khổ mấy em cũng chịu được, nhưng để mất đi nhan sắc của mình là điều em ân hận nhất vì cái nhan sắc ấy bây giờ không phải là của em nữa mà nó là của anh. Em xin lỗi. Từ nay em sẽ cố gắng giữ nhan sắc của mình
Sao em lại dấu đôi bàn tay mình xuống dưới gầm bàn? Em sợ anh nhìn thấy những vết chai sần trên bàn tay em sao? Tha lỗi cho anh. Anh đã làm cho em mất đi cái quý giá nhất của một người đàn bà.
     - Má còn khóc không anh?
     -Không ! Bà đã bình tâm trở lại nhưng tháng sau đưa bà lên thăm, thấy em thế này chắc bà lại khóc. À! Anh có chuyện này muốn nói với em.
     - Chuyện chi vậy anh? Anh nói đi.
     - Tuần trước anh vừa nói chuyện với ông ta.
Gã dừng lại quan sát nét mặt cô gái. Cô có vẻ thờ ơ.
     - Vâng! Thì sao?
;Gã nhìn thẳng vào mặt cô đột ngột hỏi.
     - Em không quan tâm à?
Cô lắc đầu.
     - Không! Em không quan tâm. Từ khi anh lập tức bay vào đây với em thì ông ta đã chết hẳn trong em rồi. – Cô dừng lại chăm chú nhìn gã. – Anh có tin điều đó không?
Gã gật đầu.
     - Có! Anh tin. Nhưng anh muốn em nghĩ lại. Dù sao ông ta vẫn là sự lựa chọn tốt hơn anh. Anh có thể cho em một đứa con nhưng không thể cho em một gia đình. Tuần trước, ông ta gặp anh và đề nghị anh khuyên em cho ông ta một cơ hội nữa.
     - Thôi mà anh. Đừng nhắc đến ông ta nữa có được không anh. Sẽ không có một ai còn cơ hội đến với em nữa vì em đã có anh rồi.
Một nỗi xúc động từ từ dâng lên trong gã. Ở đoạn cuối của bên kia dốc cuộc đời, gã lại được hưởng một tình yêu đẹp và mạnh mẽ đến thế. Nhưng…Cái tiếng “Nhưng” của lương tâm lại thôi thúc gã.
     - Thế thì em thiệt thòi quá.
     - Em nhớ trong một truyện ngắn, anh có bảo “Tình yêu chỉ đẹp trong sự hi sinh vì nhau và em muốn được hưởng cái đẹp ấy bằng sự thiệt thòi của mình vì anh. Anh yêu em đúng không? – Cô dừng lại đợi một câu trả lời. Gã gật đầu. – Vậy thì anh hãy cất cái lương tâm của anh đi, mở rộng lòng mình để hưởng thụ tình yêu của em.
     - Thế còn má em?
     - Má cũng đồng ý cho em làm vợ nhỏ của anh rồi. Má còn bảo “Lớn nhỏ mà làm chi, ăn nhau là ở chữ tình”. – Gã cười nét mặt rạng rõ. – À mà anh Hưng sao rồi anh. Nghĩ đến anh Hưng em ngại quá.
     - Anh Hưng cũng qua rồi, em đừng lo. – Gã ngắm nhìn cô gái của mình và đột nhiên gã phát hiện ra trên gương mặt cô có những vết thâm tím. – Mặt em làm sao vậy?
Gã nhận ra ngay có một thoáng lúng túng trên nét mặt người đàn bà của mình.
     - À! Em bị ngã ấy mà. Tình hình công ty sao rồi anh?
     - Em đừng đánh trống lảng. Em bị bọn đầu gấu trong phòng giam đánh phải không?
     - Không! không! Em bị ngã thật mà.
Cô chối. Gã im lặng nhưng gã chẳng tin.
     -À! Anh cho cô bạn kế toán của em nghỉ việc rồi.
Gã cứ tưởng cô sẽ căn vặn mình. Nhưng không! Cô chỉ bảo.
     - Vâng anh thấy thế nào tốt thì anh cứ làm. Anh luôn đúng vì anh là chồng em mà.
Hết giờ thăm nuôi , khi đứng lên cô nhìn gã bảo
     - Anh này! Anh phải tập xưng hô với má đi đấy.
Nói xong cô che miệng cười. Mặt gã đỏ bừng               
                                             *
                                       *          *
Ông mở cửa vào nhà. Căn nhà hoang vắng như một nấm mồ. Cuộc nói chuyện với người thầy của cô đã để lại trong ông một cảm giác nặng nề. Lời người thầy cô cứ dai dẳng bám trong tâm trí ông.
“Cô gái ấy yêu anh mãnh liệt đến mức tôi đã khuyên cô ta: “Hãy dấu quá khứ của mình đi” nhưng cô ta không nghe và đã thú nhận với anh. Và đã nhận được một nhát đâm chí mạng vào con tim đang bốc cháy bởi tình yêu đầu đời.”
Sao mình không nhận ra: Để thú nhận một quá khứ kinh khủng như thế đâu chỉ là do cái tính thật thà. Không một ai có thể thật thà với một quá khứ như thế. Nó cần một sức mạnh của tình yêu. Mình thật ngu ngốc.
Ông ngồi lặng, những kỉ niệm êm đềm của một thời ngắn ngủi lại quay về.
“Mệt lắm phải không anh? Anh cứ nằm im” Và bàn tay nhẹ xoa lên tấm lưng trần , ánh mắt đầy thương yêu không lấy một tia trách móc, thất vọng. Ông ôm lấy mặt. Mình không xứng đáng với cô ấy. Mình thật ích kỉ. Lẽ ra mình phải biết rằng ở cái tuổi đầy xung mãn, nàng cũng đã phải hi sinh cả chuyện ấy khi chấp nhận mình.
Ông đứng dậy ra chỗ ban thờ châm cho vợ mình một nén hương. Ánh mắt vợ ông nhìn ông như trách mọc.
     “ Anh đâu chỉ đâm một nhát vào con tim cô ấy. Nếu là em , em cũng không tha thứ”
Khuôn mặt đẫm nước mưa và nước mắt, hôn như điên cuồng lên khắp mặt ông. Cái tiếng “Không được” lại vang lên trong đêm cô đơn. Trời ơi! Sao mình không hiểu chính tình yêu đã thốt lên hai tiếng ấy?
 
“Về hỏi con gái anh ấy”. Tiếng kêu đau đớn của cô vang lên trong mưa và ông đã đâm nhát dao thứ hai vào tiếng kêu ấy bằng sự im lặng của mình.
“Nếu là anh, anh có tha thứ không?”. Ông không đáng được tha thứ nhưng ông vẫn muốn được tha thứ.
                                                    *
                                                *       *
Người giám thị báo: Cô có người đến thăm. Cô đứng dậy đi ra phòng thăm nuôi của trại. Qua tấm kính, cô nhìn thấy ông ta đang ngồi trong phòng. Cô lùi lại và quay người định trở về phòng giam. Người giám thị hỏi.
     - Cô không muốn gặp người này à?
Cô lắc đầu.
     - Chị làm ơn ra nói giúp là tôi không muốn gặp ông ta.
Người giám thị đi ra ngoài phòng đợi, qua tấm kính cô thấy hai người trao đổi với nhau điều gì đó. Một lúc sau cô ta quay lại.
     - Ông ta bảo: Ông ấy không đáng được tha thứ nhưng ông ta muốn cô cho gặp chỉ một lần thôi.
Nghe nói thế, cô quay lại bước vào phòng.
Họ ngồi lặng nhìn nhau không biết nói gì.  Cô đã từng yêu đến điên cuồng người đàn ông đang ngồi trước mặt cô đây thế mà bây giờ trong cô chỉ là một sự trống rỗng không cảm xúc. Không hận! Không đau! Hình như cô đang ngồi trước một người xa lạ.
Nhìn cái vẻ mặt bình thản của cô, ông hiểu: Mình đã chết! Ông đã chết nhưng cô thì chưa chết và cái hi vọng mong manh đã xô đẩy ông. Ông ngắm nhìn người đàn bà lẽ ra đã là của mình. Mới mấy tháng nhưng những nét tươi trẻ trên gương mặt đã biến mất và ông linh cảm thấy hình như trong cô những niềm tin ngây thơ đã không còn. Thay vào đó là một cái gì đó không rõ nữa mà chỉ có thể biết bằng cái linh cảm của một người đàn ông đang đau khổ vì tình. Cô trông già dặn hơn, Cái ánh mắt long lanh như nhảy múa đã tắt, thay vào đó là một ánh mắt bình thản, điềm tĩnh. Người đàn bà ngồi trước ông đây đã chín và ông chợt nhận ra rằng: Cái mùi hương đàn bà đã chín khác lắm với cái hương đàn bà vẫn còn một niềm tin thơ ngây. Cái hương đàn bà xưa làm ông thèm khát và bay bổng. Cái hương đàn bà nay làm ông sa sót và ân hận.
     - Anh đã gặp và nói chuyện với thầy của em và nhờ anh ấy chuyển cái mong muốn của anh tới em. Không biết anh ấy nói với em chưa?
Cô bình thản gật đầu.
     - Em cám ơn anh. Anh ấy đã bảo em rồi. – Cô nhìn thẳng vào ông, ánh mắt trong veo không có một chút lay động. – Em rất tiếc! Anh lại muộn mất rồi. Người ấy bây giờ không còn là thầy em nữa mà là người đàn ông đã chấp nhận em, một con đàn bà đã hai lần làm điếm anh ạ.
Ông nặng nề đứng dậy. Một lần nữa lại già thêm vài tuổi.
     - Chúc mừng em. Người ấy xứng đáng để nhận được tình yêu của em.
                                               *
                                              *          *
Họ ngồi đối mặt nhau. Hai thằng đàn ông cùng yêu một người đàn bà nhưng không phải là tình địch. Trông ông già sọm, hốc hác. Nhìn ông ta, một sự thương sót ngấm ngầm nhen lên trong gã. Chắc ông ta đã trải qua nhiều đêm mất ngủ. Ông ta nắm lấy bàn tay gã.
     - Xin chúc mừng anh.
Trong gã không hề có một chút gì của niềm vui chiến thắng. Gã dùng nốt bàn tay kia để nắm lấy tay ông nhìn ông và hỏi nhỏ.
     - Anh vẫn ổn chứ?
Ông ta gật đầu. Anh đừng lo. Tôi vẫn ổn.
Ông ta hẹn gặp gã tối nay khi gã lên văn phòng ông làm thủ tục xin chuyển má cô sang điều trị ở một trung tâm lọc máu khác.
     - Sao anh phải làm thế?
Gã cười hiền lành thanh minh.
     - Không phải tôi. Đây là ý của cô ấy.
     -Ý của cô ta? – Ông hỏi lại một lần nữa. Gã gật đầu. – Cô ta có thể nghĩ tôi khốn nạn đến thế sao?
Ông hỏi gã với cái vẻ mặt đầy đau khổ. Ông ta nhìn gã đợi một câu trả lời. Gã nhìn sâu vào trong mắt ông. Sâu thẳm, tận cùng của đáy mắt là một đốm sáng, rất nhỏ nhưng sáng chói. Cái gì đây? Gã tự hỏi. Thù hận chăng? Không ! Không thể là thù hận. Thù hận không bao giờ gắn với một khuôn mặt đau khổ. Vậy nó là gì? Gã không trả lời được.
     - Tôi muốn anh để bác ở lại trung tâm tôi để điều trị.
Nghe ông đề nghị đột nhiên gã hiểu. Một tình yêu khác đang cháy lên trong ông ta. Tình yêu của lí trí. Ngày xưa ông đã yêu nhưng đấy là tình yêu của con tim. Bây giờ  cái tình yêu của con tim đã tắt. Nó tắt nên nó đã chôn vùi cả thù hận tắt theo để cho một tình yêu khác bùng lên.
“Em đừng ân hận vì đã có một thời yêu tôi”
Ôi đàn bà! Thật là huyền bí và kì diệu. Ta đau khổ vì đàn bà, hạnh phúc vì đàn bà. Ta khốn nạn vì đàn bà và ta cao đẹp cũng vì đàn bà
Gã nhìn ông ta bằng ánh mắt kính trọng.
     - Vâng! Nếu anh muốn thế.
“Người ấy bây giờ không còn là thầy em nữa mà là người đàn ông đã chấp nhận em, một con đàn bà đã hai lần làm điếm anh ạ”
Tự nhiên câu nói của cô lại vang lên trong ông. Ngần ngừ một lúc ông nói.
     - Tôi muốn hỏi một câu nhưng không biết có nên không?
     - Anh cứ hỏi đi. Bất cứ điều gì.
     - Anh biết cô ta làm điếm từ bao giờ?
     - Ngay từ đầu anh ạ.
Ông sững sờ.
     - Biết ngay từ đầu mà anh vẫn chấp nhận.?
“Em hãy xóa câu này của em đi. Hãy để anh nói những lời đó”. Gã vẫn còn nhớ rất rõ câu đó trong cái đêm cô cầu xin mình làm người tình ảo. Gã lắc đầu.
     - Không phải tôi chấp nhận mà tôi cầu xin cô ấy chấp nhận tôi.
Rồi gã kể lại cho ông nghe toàn bộ cuộc tình của cô với gã.
- Thực ra là tôi có lỗi với anh. Tôi lập ra cái kế hoạch cho cô ta mồi chài anh để tạo ra một nấc thang đầu tiên giúp cho cô ấy thoát khỏi vũng bùn. Và anh đã mắc bẫy. Nhưng lòng tốt và tình yêu của anh đã khiến cho cô ta nảy sinh một tình yêu thực sự. – Gã thở dài. – Tôi rất tiếc.
Ông ngồi trầm ngâm một lúc khá lâu rồi đột nhiên ông hỏi.
     - Anh đã lên giường với cô ấy chưa?
Gã gật đầu.
     - Rồi. Ngày còn là người tình ảo, cô ấy đã hứa với tôi: “Anh sẽ là người đàn ông đầu tiên bế em lên giường khi em thoát khỏi vũng bùn”  Khi anh không chấp nhận, cô ấy bị đổ vỡ nên đã bay ra Hà nội chỉ trong vòng mấy tiếng để thực hiện lời hứa ấy trước khi cô ta nhảy lại vào vũng bùn một lần nữa. Nói rồi gã móc túi đưa cho ông xem lá thư cuối cùng cô gửi cho mình
     - Chắc cô ấy phải đau đớn lắm nên mới có hành động như vậy. Đúng là tôi không thể được tha thứ. – Ông thở dài một lần nữa, khi trả lại bức thư và nặng nề đứng dậy chìa tay bắt tay gã.
     - Anh xứng đáng với cô ấy hơn tôi.
Gã mỉm cười lắc đầu.
     - Không phải. Anh cũng rất xứng đáng. Chỉ là anh thiếu mất một chút may mắn.
                                                        *
                                                  *          *
 
Hai người nằm dài trên bãi biển ngửa mặt lên ngắm bầu trời. Đêm đầy sao, mảnh trăng hạ huyền như một dảnh lá lúa uốn cong trên bầu trời trong vắt e lệ nép mình vào những đám mây bạc. Nàng mảnh mai như mảnh trăng kia còn mình như đám mây bạc ấy đang ôm ấp che chở cho nàng. Gã bật cười khi cái ý nghĩ ấy thoảng đến trong đầu,
     - Mày cười gì?
Bạn gã hỏi. Gã chỉ tay vào mảnh trăng và nói cho bạn mình nghe cái ý nghĩ ngộ nghĩnh của mình.
     - Kể ra như mày cũng sướng. Nhiều lúc nhìn mày tao cũng muốn ngoại tình.
Gã rũ ra cười.
     - Một cái xác sống muốn ngoại tình ở cái tuổi về hưu? Thôi đi mày! Chịu khó ép xác thêm vài năm nữa để khi chết xác mày được quàn trong nhà tang lễ quốc gia với hàng xe hoa của các cơ quan đoàn thể và nằm trong quan tài, mày sẽ được nghe một bài đít cua dài đến hàng tiếng chỉ toàn những lời ca ngợi.  
     - Và sau đó?
     - Thì mày sẽ biến mất vào hư vô và sự quên lãng. Chẳng có thằng nào đến mộ mày nữa. Thậm chí có thằng còn đợi cho đám tang về hết để vạch buồi đái lên mộ mày và lầm bầm chửi: “Sống đéo gì mà dai thể. Ông đợi mãi để ngồi vào cái ghế của mày”.
Ông Hưng ngồi nhỏm dậy.
     - Ừ! Có lẽ thế thật mày ạ. Bây giờ chúng nó bạc như vôi ấy. – Rồi ông quay về phía gã. – Thế còn mày?
     - Tao hả! – Gã chỉ vào mảnh trăng. – Nàng sẽ đợi cho vợ tao đi khuất rồi một mình đến bên mộ tao và tưới lên ngôi mộ bằng một dòng nước mắt. Mày không nhớ cái bài thơ tao đã thắng mày sao? – Gã đứng dậy ngâm nga.
“ Và hai mươi năm sau em sẽ đến bên mộ tôi và khóc.
Vì đi trọn cuộc đời em vẫn không tìm được .
Một người tình như tôi đã yêu em”
Bạn gã phì cười giễu.
     - Xem ra mày còn hơn cả nguyên thủ quốc gia đấy.
Mặt gã tỉnh rụi.
     - Bọn nguyên thủ quốc gia so thế chó nào được với tao. Tao hỏi mày nhé: Bao nhiêu năm đất nước lại cho ra một thằng nguyên thủ quốc gia? – Bạn gã chưa kịp trả lời thì gã đã nói ngay. – Mười năm là đất nước lại tòi ra một thằng nguyên thủ quốc gia, trong khi đó phải hàng trăm năm mới xuất hiện nổi một nhà thơ.
Bạn gã ngạc nhiên. “Nó có vẻ rất tự tin vào tài năng của mình”.
     - Mày có vẻ tự tin nhỉ.
 Gã lắc đầu.
     - Mày nhầm rồi. Tao chẳng tự tin đâu. Mày ném một viên kim cương vào trong một bãi rác thử xem, mày có thể tìm thấy viên kim cương ấy không? Văn chương cũng vậy. Bây giờ nó là một cái bãi rác khổng lồ. Tao cũng thế thôi. – Gã nhún vai. – Tao viết vì đam mê chứ không vì hi vọng.
     - Thế theo mày bây giờ nước mình có nhà văn nhà thơ nào không?
 Gã lắc đầu.
     - Chẳng có thằng nào. Tiếc thật. Cả một cuộc chiến tranh giữ nước năm sáu triệu người chết mà không có nổi lấy một tượng đài văn học.
     - Thế Bảo Ninh?
Gã trầm ngâm nghĩ một lúc rồi mới bảo.
     - Mày muốn nói đến cuốn “Nỗi buồn của chiến tranh” hả? Bảo Ninh đưa ra được một vấn đề mới cho văn chương việt nam. Nhưng chỉ mới với chúng ta thôi còn với thế giới thì xưa lắm rồi. Nhưng thế cũng là quá tốt. Sau Bảo ninh văn học bắt đầu có cái nhìn khác về chiến tranh. Tiếc rằng “Nỗi buồn của chiến tranh” nhân vật không có gương mặt. Chỉ là một bộ xương biết suy tư vì vậy rất khó đọc.  Tác phẩm văn học không phải là một luận văn chỉ nêu lên vấn đề mà nó phải cuốn hút được người đọc nên chưa thể nói nói là một cuốn tiểu thuyết hay.
     - Tính cách của mày bị chúng nó ghét là phải. Luôn đi ngược lại trào lưu của thiên hạ. Người ta khen “Nỗi buốn của chiến tranh “ đứt cả lưỡi thì mày lại bảo “ Chưa phải là cuốn tiểu thuyết hay”. Mày mà làm quan chức thì chắc chỉ năm trước năm sau là chúng nó cho mày bật bãi.
     - Thế mày đã đọc “Nỗi buồn của chiến tranh chưa?” – Gã hỏi, bạn gã gật đầu. Gã cười hỏi tiếp. – Thế mày có đọc hết được không?
Bạn gã lắc đầu thừa nhận.
     - Không! Chỉ khoảng gần nửa cuốn.
     - Thấy chưa. – Gã cười. – Nhưng nếu ai hỏi “Cuốn ấy có hay không?” Tao chắc chắn mày sẽ bảo “Hay lắm”. Thiên hạ bảo hay mình bảo không hay hóa ra mình ngu à? Cái kiểu “Vua mặc áo mới ấy”. Chúng nó cũng thế thôi.
     - Nhưng tao thấy có một vài người đã bước qua được nỗi sợ hãi mà đề cập những góc khuất của chế độ mà.
     - Tao biết! Tao cũng đọc những tác phẩm ấy. Tiếc rằng họ viết bằng cái lòng thù hận với chế độ. Mà viết bằng lòng thù hận thì họ chủ yếu là bôi xấu, bới móc là chính. Càng bới móc, càng bôi xấu họ càng cảm thấy hả hê nên nhân vật của họ cũng không có gương mặt.
 
Nhà văn phải là người nhìn thấy những mạch ngầm đang âm thầm chảy trong lòng xã hội và chỉ ra được điều đó.
     - Mày có ý định viết một tác phẩm như thế không?
Gã gật đầu.
     - Có! Tao ấp ủ một tác phẩm như thế hơn chục năm nay rồi nhưng chưa tìm ra được một cấu trúc cho nó. – Gã cười hỏi bạn. – Không hiểu khi tác phẩm ra đời nàng có đi thăm nuôi tao như tao đi thăm nuôi nàng bây giờ không nhỉ?
     - Thôi nói chuyện khác đi. Dạo này mày có vào thăm cô ta không? Cô ta sao rồi. Tỉnh sắp đại hội đảng, tao bận mù mắt nên chưa lúc nào bố thời gian vào thăm cô ta được.
Gã ngạc nhiên.
     - Mày dám vào thăm cô ấy. Mày không sợ sao?
     - Tao sợ đéo thằng nào mà tao không dám.
     - Ôi! – Gã kêu lên vui mừng. – Thế thì may quá!
Bạn gã nhận ra ngay: Có một điều gì đó nằm trong cái vui mừng ấy. Ông quay phắt lại phía gã , túm lấy vai gã hỏi.
     - Sao! Cô ta gặp điều gì trong trại giam?
Gã lắc đầu.
     - Tao không biết. Cô ta dấu không nói nhưng tao có cảm giác cô ta đã bị điều gì đó. Tháng trước họ không cho tao vào thăm nuôi mà không nói lí do. – Gã thở dài. – Tao hối hận quá mày ạ. Hình như đưa cô ta vào tù là một sai lầm.
Bạn gã lặng lẽ gật đầu.
     - Có lẽ thế. Nhưng mày đừng lo. Tao sẽ giải quyết việc này.
     - Đừng! – Gã vội vàng bảo. – Sắp bầu bán đến nơi rồi, đừng nên dính vào một phạm nhân mà chúng nó cho mày rớt đợt này đấy.
Bạn gã không nói gì, nằm dài trên bãi cát nhìn lên bầu trời chi chit những vì sao. Đột nhiên, một ngôi sao băng vụt qua bầu trời  vạch một đường sáng chói trong màn đêm. Ông chỉ vào cái vạch sáng của ngôi sao băng để lại nói với bạn.
     -Đời một con người ít ra cũng phải có một lần chói sáng trước khi tan biến vào hư vô mày ạ. – Ông cười buồn bã. – Cái đời quan chức của tao, nói thực chả làm được điều gì có ích cho dân cho nước cả. Mày đừng có mà ngăn tao. Hãy để cho tao có một niềm an ủi khi về hưu là: Dù sao, trong cuộc đời làm quan chức của mình tao đã bảo vệ được một con người.
 
 
 
#31
    Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark
    Thay đổi trang: < 123 | Trang 3 của 3 trang, bài viết từ 31 đến 31 trên tổng số 31 bài trong đề mục

    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.

    Chú Giải và Quyền Lợi

    • Bài Mới Đăng
    • Không Có Bài Mới
    • Bài Nổi Bật (có bài mới)
    • Bài Nổi Bật (không bài mới)
    • Khóa (có bài mới)
    • Khóa (không có bài mới)
    • Xem bài
    • Đăng bài mới
    • Trả lời bài
    • Đăng bình chọn
    • Bình Chọn
    • Đánh giá các bài
    • Có thể tự xóa bài
    • Có thể tự xóa chủ đề
    • Đánh giá bài viết

    2000-2021 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9