BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái

Tác giả Bài
Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:33:59
 
 
                                                                             
  
 
         Kịch gia Phạm Ngọc Thái

                                        
 
        
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2022 15:41:39 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:43:56
 
 
                                                                                                                     PHẠM NGỌC THÁI
 
 
 
 
                                                                                      BẢN ÁN DƯỚI MỒ
 
                                                                                                                 Kịch dài
 
 
                        NHÂN VẬT:

1-   ÔNG LÃM                    Giám đốc Công ty Dệt

2-   ÔNG BẢN                    Chuyên viên

3-   TUẤN                         Trợ lý mới của giám đốc Lãm.
                                            Con trai lớn của bà Nga - Ông Bản.

4-   TÀI                              Trưởng phòng nghiệp vụ.
                                            Con trai thứ hai của ông Bản và bà Nga

5-   MINH PHƯƠNG             Trưởng phòng Kế toán Tài vụ
                                                    Vợ của giám đốc Lãm

6-   TUYẾT                       Con gái giám đốc Lãm và bà Minh Phương.
                                             Sinh viên - Yêu Tuấn

7-   BÀ NGA                      Vợ ông Bản.
                                             Mẹ của Tuấn và Tài

8-   MAI LÂM                    Một thương nhân –
                                               Chủ một doanh nghiệp ở Sài Gòn
                                             ra Hà Nội mua hàng của Công ty dệt -
                                                     Cha đẻ của Tuấn trước đây.

9-   TRÂM                        Một thiếu nữ ở Sàigòn ra: vừa du học ở Ba           
                                            Lan về. Người yêu cũ của Tuấn.

10-   BÁC KHOÁT              Bác thường trực cơ quan.

11-   ANH TRƯƠNG       Trợ lý cũ của giám đốc Lãm, đã về mất sức.
                                                          
12-   HỐT                             Trùm đấu gấu.

                Thêm hai cảnh sát cùng với một số quan khách dự tiệc
                  Kịch xẩy ra tại thành phố Hà Nội thời nay
                                  

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2022 15:42:16 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:47:39
 
 
 
                                MÀN THỨ NHẤT

                              (Vào một chiều sắp tối, tại phòng khách nhà ông
                    giám đốc trong một khu biệt thự.
                       Trông ra một khu vườn lớn và những cây to. Lối ra
                  vườn bên ngoài cửa lớn - Từ sân khấu nhìn lên  có thể
                  thấy một góc vườn..ở mé bên nhưng hơi khuất với
                  phòng khách. Ngoài vườn, dưới một gốc cây to có một
                  chiếc ghế băng. Phòng khách thông với nhà trên  là  một
                  thang gác, bên dưới có lối vào các phòng trong.
                              Mở màn -  Tuyết đặt một cuốn sách lên bàn, trong
                 tâm trạng hứng khởi  cô mở nhạc và nhảy một mình quanh
                 phòng. Một thanh niên dáng hào hoa bước vào, đó là Tài. )
TÀI -    (vỗ tay) Hoan hô cô Tuyết ! Cô Tuyết  nhẩy rất đẹp !
TUYẾT -   Anh Tài không phải khen.  Anh là người đến đầu tiên đấy ! 
              Hôm nay em được ba mẹ giao  cho nhiệm vụ đón khách,  ở
              phòng khách này này.
TÀI -    Còn tôi thì lại được ông bà giao cho trọng trách tiếp tân, cho
             nên cũng phải đến sớm.
TUYẾT -    Thế thì anh vào đi. Phòng tiệc đặt ở khu nhà giữa, mẹ em
             đang ở trong đó.
TÀI -    Thế còn ba cô: Ông giám đốc, chủ nhân chính của tiệc chiêu đãi
             hôm nay?
TUYẾT -  (chỉ tay lên gác) Ba em còn đang chuẩn bị lễ nghi ở trên đó.
             Anh cứ vào trước, ba em sẽ xuống ngay.
TÀI -  Còn sớm chán. Được ít phút ở bên một cô gái xinh đẹp như cô,
            còn hạnh phúc hơn !
                     ( Tài cầm cuốn sách ở trên bàn xem )
TUYẾT -    Kịch Rô-mê-ô  Juy-li-ét của Sếchxpia đấy !
TÀI -      Vở kịch thật tuyệt ! Nếu có thể tôi sẽ làm một Rô-mê-ô...
TUYẾT -    Thế ai sẽ được diễm phúc làm một Juy-li-ét của anh Tài?
TÀI -     Tôi biết là mình đã chậm chân. (Tài tiến đến gần Tuyết) Tuyết
               mặc bộ quần áo đẹp quá ! Đúng là hàng xịn. Vải thật bóng,
               thật mịn... Chà, bóng...
TUYẾT -    Một chú giám đốc đi sang Mỹ về biếu ba em bao nhiêu đồ,
               trong đó có bộ quần áo này.
TÀI -     Cả cái nhẫn mặt ngọc này, chắc cũng là quà biếu? Những ngón
               tay của en thật thon thả, mềm mại, sờ thật mát...
TUYẾT -  Thôi... đừng có mà tranh thủ?
TÀI -    Cái dây chuyền vàng này nữa chắc cũng là quà biếu đây? Cái
              mặt đá mới xanh, xanh thật đấy !...Chà, làn da của em mới thật
               là...
TUYẾT -  ( cười khanh khách) Chỉ được khen, hành động thì cấm!
TÀI -    (tiến đến) Đã có ai đâu mà...
TUYẾT -   Kìa anh Tài, quan khách họ đến rồi !
                  ( Tài nhún vai bước vào phòng trong. Từng tốp quan khách
                                 ăn mặc lễ nghi bước vào )
TUYẾT -    Cháu chào các cô, các chú ! Mời các cô, các chú vào nhà
                 trong ạ !
KHÁCH -    Cứ để mặc các cô, các chú. Chà, ba mẹ cháu có một phòng
                 khách thật tuyệt ! ( nói với mọi người) Các vị có thấy không,
                 một phòng khách hết chê về cả thẩm mỹ và những đồ sang
                trọng.
                           ( các quan khách đi quanh phòng tán tụng )
MỘT TỐP KHÁCH -    Một phòng khách như thế này cũng khối của
                đấy chứ? Giám đốc của chúng ta là sành chơi lắm, ngay cái
                 bình hoa cổ này... tôi ước chừng giá cũng phải tới hàng trăm
                 triệu.
TUYẾT -  Ba cháu được biếu đấy ạ ! Khi biếu ba cháu nghe chú ấy nói:
                Cái bình hoa này có từ thời cụ tổ bốn năm đời nhà chú ấy ! 
KHÁCH -    Còn lâu hơn thế ấy chứ?  Mang cả kỷ vật tổ tiên mà biếu, là
                  họ quí ba cháu lắm đấy!
                               ( Ở một góc khác, một tốp khách đang kháo nhau ) 
KHÁCH -    Để xẩy ra cái vụ Rô-ten-bớc này... nhà nước bị thất thiệt
                 cũng phải tới tiền triệu đô-la ấy chứ nhỉ?
-         Ờ, hàng vạn tấm lụa tơ tằm ta không xuất khẩu được vì bị công ty
              Nhật huỷ hợp đồng, mất bao nhiêu ngoại tệ chứ có ít của đâu? 
-    Rô-ten-bớc là một trong những công ty tư bản lớn nhất của Nhật.
            Bây giờ mình làm ăn không đảm bảo uy tín, nó đình lại không
            đặt quan hệ với công ty ta nữa... cũng đáng tiếc.
 -    Vì sao nó lại từ chối không nhận hàng ?
 -    Cũng chẳng hiểu vì sao Công ty Rô-ten-bớc nó lại không nhận
            hàng?
      ( thầm thì nho nhỏ) Họ có công khai rõ ràng ra đâu? Còn đang đổ
           vấy, đổ vá đấy!
MỘT TỐP KHÁCH KHÁC -    Chà, những bức tranh quí thật ! Ngoài
            thì khung mạ vàng, trong thì khảm trai, khảm ngọc. Những bức
             tranh như thế này, có khi viện bảo tàng trông thấy cũng phải
             thèm?
-    Cái bộ sa-lông này, hình như được đóng theo kiểu của Hoàng- đế
             Lu-i thứ mười bốn thì phải?
- Chậc, cho thế thì nó là thế ! Chứ, cái thằng thợ đóng đồ nó có được đi
             đâu mà biết?
 -   Thì tối thiểu nó cũng phải được xem phim, xem tranh.  Mà giám đốc
              nhà mình đã sướng thì bắt chước liền.
MỘT TỐP KHÁCH KHÁC -    Phải nói ông giám đốc  nhà mình chạy
              giỏi. (nói nhỏ)   Một vụ thất thoát lớn như thế này, mà chả ai
              làm sao cả?
 -    Không chỉ thế mà còn tiêu thụ ngay được số hàng đó.
 -    Thì hôm nay ngài giám đốc mở tiệc chiêu đãi vì đã bán được cái
               đống lụa tơ tằm đó rồi mà lị !...
 -    Ồi, mất thì mất đô- la, mất ngoại tệ.  Bán rẻ , tống táng đi cho
               thương nhân ở trong nước, lấy cái đồng tiền Việt Nam thì mua
               được gì?
 -  (thì thầm) Tiền bán ghi trong hoá đơn và tiền bán thật chắc gì đã
                khớp nhau? Mà có khi tiền ma còn lớn hơn tiền nộp lại cho
                nhà nước ấy chứ?...
 - Nói nho nhỏ thôi , không có thì lại vạ mồm.
MỘT NGƯỜI KHÁCH -    (chỉ ra ngoài cửa sổ) Nhìn đã sướng mắt
                chưa? Một khu vườn, không kém gì vườn thượng uyển thời
                 vua chúa?
MỘT TỐP KHÁCH -    Nghe đâu tay thầu mua tất cả số hàng lụa tơ
                 tằm mà công ty không xuất khẩu được này,  là một tay triệu
                  phú cỡ bự ở Sàigòn Chợ- lớn?
-        Lão ta là một thương nhân từ Mỹ về !... Hiện nay là chủ của một
               doanh nghiệp mới mở ở Sàigòn. Rồi ông sẽ được gặp ! Lão ấy
                cũng  sẽ có mặt trong tiệc chiêu đãi hôm nay.
MỘT KHÁCH KHÁC -   (với Tuyết) Cháu Tuyết sắp thi tốt nghiệp hả?
TUYẾT -    Vâng ạ. Cháu đang chuẩn bị đồ án tốt nghiệp ạ !
MỘT KHÁCH -    Thế cháu học trường gì?
TUYẾT -   Dạ, trường Đại học Ngoại thương ạ.
KHÁCH -    (với mọi người) Ta vào thôi các vị ! Để cho ông bà giám đốc
                   phải chờ là chúng mình có lỗi.
              ( Họ lần lượt kéo nhau vào nhà - Tuyết sốt ruột ngóng ra phía cửa )
 TUYẾT -  (một mình) Giờ vẫn chưa thấy đến?
                                      ( cầm cuốn sách mơ mộng )
                   Ôi, nếu anh là một Rô-mê-ô thì em... em sẽ là một Juy-li-ét !
                 ( Tuyết cầm sách đang nhẩy theo một điệu nhạc du dương...
                                      thì Tuấn vào )
TUYẾT -    (thấy Tuấn thì dừng lại trách móc) Sao mà anh đến sớm thế?
TUẤN -    Thì đã muộn đâu !... Với lại, tối nay anh không có ý định đến
                 để dự tiệc chiêu đãi.
TUYẾT -   (ngạc nhiên) Tại sao?  Tại sao anh lại không dự tiệc chiêu
                  đãi? Không được ! Anh làm thế thì ba sẽ không bằng lòng
                  đâu. Mới lại, anh là một trợ lý giám đốc cơ mà?  Một tiệc
                  chiêu đãi lớn như thế này,  nhất thiết anh cần phải có mặt.
TUẤN -   Ừ, thì đúng anh là một trợ lý ! Nhưng, Tuyết này...
TUYẾT -    Anh đến là khái tính ! Ba không thích ai khái tính như thế
                  đâu. Anh không bằng lòng vì anh cho rằng ba làm như thế là
                   lãng phí chứ gì?
TUẤN -    Không phải thế...
TUYẾT -    Ba nói: Bán được số hàng lớn như thế là một thắng lợi, cho
                  nên ba mở tiệc chiêu đãi, ăn mừng.
TUẤN -    Một tiệc chiêu đãi hoàn toàn vô lý.
TUYẾT -    Dù sao thì anh cũng phải vào để vui lòng ba. Anh chỉ cần dự
                   một lát thôi, rồi ra với em ! Anh Tuấn này, tối nay anh có
                   thích đi xem phim không?
TUẤN -    Phim gì?
TUYẾT -    (giơ vé) " Tình yêu của một nữ vương "!
TUẤN -  Thế thì chúng ta đi luôn !
TUYẾT -    Không được. Em mua vé buổi tám rưỡi tối cơ ! Giờ anh cứ
                 vào dự tiệc, em chạy ù đến nhà đứa bạn gái đưa cho nó hai cái
                 vé, nó nhờ em mua giúp. Đúng tám giờ em sẽ quay lại đón anh
                ! Đừng có mải tiệc rượu rồi quên đấy !
TUẤN -    Thôi được. em đi nhanh lên, càng sớm càng tốt.
TUYẾT -    Ôi, anh thân yêu ! Anh tốt quá. Không hôn em đi?... (họ hôn
                 nhau) Thế nhé, chờ em quay lại, chúng mình sẽ đi xem.
                   ( Tuyết định đi thì... ngoài cửa bước vào một bác già, nhưng
           dáng còn cứng rắn, sắc sảo, ăn mặc sang trọng - Đó là ông Mai Lâm)
MAI LÂM -    (vào) Chào anh Tuấn ! Chào cô Tuyết ! Hôm nay trông cô
             Tuyết đẹp quá ! Tôi đã đến đây làm việc với ba cô nhiều lần,
             nhưng chưa bao giờ thấy cô ăn mặc đẹp như hôm nay.
TUYẾT -    Cám ơn ông Mai Lâm !
MAI LÂM -    Chà, một buổi tối trong lành mát mẻ quá ! (thở dài) Cứ
               nhìn anh, nhìn cô,  tôi lại nhớ tới tuổi trẻ của mình. (tiến về phía
               Tuấn) Mấy hôm nay... tôi vẫn muốn tìm gặp anh?
TUẤN -    Có việc gì vậy, thưa ông? Hợp đồng mua bán với giám đốc
              công ty thì ông đã ký xong rồi. Bây giờ chỉ còn việc ông điều xe
              ra cho vận chuyển vào trong Sàigòn !...
 MAI LÂM -    Công việc còn lại đối với tôi quá dễ. Một đoàn xe tải của
             doanh nghiệp tôi đã sẵn sàng chuẩn bị, chỉ trong một đôi ngày
             tôi sẽ cho chuyển hết số hàng vào trong đó !
TUẤN -    Vậy thì?....
MAI LÂM -    Cũng có câu chuyện liên quan đến anh. Mà thôi, lúc khác
             ta sẽ nói chuyện với nhau tốt hơn !
TUẤN -    Tuỳ ông, nếu ông thấy cần thiết? Giờ thì mời ông vào nhà
             trong dự tiệc.
MAI LÂM -    (chần chừ) Ồ, có chậm một chút cũng được mà...
TUẤN -    Hình như vẫn có chuyện gì đang làm ông phải băn khoăn?
MAI LÂM -   Tôi không hiểu vì sao?... mà, Tôi có làm gì để cho anh
             Tuấn không vừa lòng đâu nhỉ?
TUẤN -    Có lẽ vì ông cho là thế !
MAI LÂM -    Cũng rất tiếc là những ngày tôi đến đây làm việc... đã
              không có mặt của anh.
TUẤN -    Những ngày ấy tôi phải đi công tác xa.
MAI LÂM -    Nhưng dù sao thì chúng ta vẫn còn được gặp gỡ nhau
               trong những ngày chót.
TUẤN -    Khi đó thì... tất cả đã xong. Ông Mai Lâm này, mua được một
              lô hàng lớn như thế... với cái giá cũng có thể gọi là hời, chắc ông
              phải lãi lắm ?
MAI LÂM -    Nếu không lãi thì chúng tôi không mua ! (tế nhị) Tôi hiểu
              ngụ ý trong câu hỏi của anh. Nhưng thực tình mà nói: việc mua
              được hay không mua được lô hàng này, với tôi không quan
              trọng !
TUẤN -    Có gì quan trọng hơn chuyện mua bán hàng hoá, đối với một
               thương nhân như ông ?
MAI LÂM -    Có! Có chứ! Nhất định là phải có !... Thí dụ như, chuyện
              gia đình con cái chẳng hạn. ( thở dài) Tôi già rồi, tiền của thì
               cũng đủ. Có nhiều thêm nữa lên thì đã ích gì, nếu như...
TUẤN -    Thì ông để lại cho các con ông ?
MAI LÂM -    Nhưng tôi chỉ toàn con gái. Nói chính xác là chỉ có hai
               đứa con gái thôi, anh hiểu không? (nhìn về phía Tuyết ) Xin lỗi
               cô Tuyết nhé !...
TUYẾT -    Dạ, không sao ạ. Ông và anh cứ nói chuyện.
MAI LÂM -    (tiếp chuyện với Tuấn) Đúng ra, tôi cũng có một người con
                trai... nhưng....
                            ( lúc này, giám đốc Lãm mặc bộ com-lê rất lịch sự từ trên
                                gác bước xuống )
                 Ồ, xin chào ngài giám đốc !
Ô.LÃM -    Kìa, ông Mai Lâm ! Anh Tuấn, sao anh không đưa ông Mai
                 Lâm vào phòng chiêu đãi ?
MAI LÂM -    Cám ơn ngài giám đốc.
Ô.LÃM -    Mời vào ! Mời vào ! Mời vào !...
                      ( Mai Lâm nghiêng mình trịnh trọng chào ông Lãm,
               rồi theo Tuấn vào phòng trong. Sân khấu chỉ còn lại Tuyết và ba )
Ô.LÃM -    (với Tuyết) Khách khứa đã đến đủ cả chưa con ?     
TUYẾT -    Thưa ba, con thấy cũng đông đông rồi đấy ạ ! Ba vào kẻo
                 các cô, các chú ấy phải đợi.
 Ô.LÃM -    Ba vào ngay bây giờ.
                    ( Bà Minh Phương từ nhà trong ra - Đó là người đàn bà
                       khoảng 50 tuổi, trông đẫy đà. Bà trang điểm son phấn
                                   khá loè loẹt, toát lên cái ham muốn lạc thú )
 MINH PHƯƠNG -    (với chồng) Đến giờ này vẫn không thấy một quan
                   khách nào trên Bộ xuống cả?
 Ô.LÃM -    Lạ nhỉ, không một ai? Đồng chí Bộ trưởng thì đã đành,
                     nhưng còn các thứ trưởng và cấp vụ?...
 MINH PHƯƠNG -    Chẳng thấy tăm hơi một vị nào.
 Ô.LÃM -    Ờ,ờ... chắc là các  anh ấy mắc công chuyện gì đó?
 MINH PHƯƠNG -    Chẳng lẽ, tất cả ai cũng mắc công chuyện? Ông đã
                     mời từng người một cẩn thận chưa?
 Ô.LÃM -    Tính tôi bao giờ chả cẩn thận, nhất lại là việc này !
 MINH PHƯƠNG -    Ông không thấy ai có ý gì khác chứ?
 Ô.LÃM -    Biết thế nào được ! Có - người ta cũng không nói.
 TUYẾT -    Xin phép ba mẹ con ra ngoài phố một lát?

 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:50:07
 
 Ô.LÃM -    Con còn phải đón khách cho ba cơ mà?
 TUYẾT -    Chắc không còn ai nữa đâu ba ạ !
 MINH PHƯƠNG -    Thôi, để cho nó đi. (với Tuyết) Giải phóng cho cô !
                                                   ( Tuyết định đi )
 Ô.LÃM -    (gọi giật lại) Con phải lấy cái khăn kim tuyến mà quàng vào
                cổ chứ? Tối sương lại dễ cảm.
 TUYẾT -    Mùa hè mà ba, ai lại quàng khăn.
                       ( Tuyết chạy vù ra. Đến cửa thì gặp ông Bản đi vào,
                                                         cô chào ông Bản rồi ra khuất )
 Ô.BẢN -    (nhìn theo Tuyết) Cháu Tuyết hồi này lớn, trông xinh hẳn.
 MINH PHƯƠNG -    Nó muốn làm con dâu của anh đấy ! Nó với thằng
                   Tuấn lúc nào cũng cặp kè bên nhau.
 Ô.LÃM -    (với ông Bản) Lại nói đến thằng Tuấn ! Anh phải gặp mà
                   nói chuyện với nó. Bàn bạc với anh đưa nó về làm trợ lý, để
                   nó giúp mình ! Thế mà, mới có được ít ngày cái gì ông ấy
                   cũng tò mò, cũng xọc vào.
 Ô.BẢN -    Nó không vào mà lại chỉ đứng ngoài, thì giúp anh làm sao
                   được?  Nói gì thì nói,  cũng phải thừa nhận nhiều cái nó có lý
                   anh ạ !
 Ô.LÃM -    Lý với chả lẽ,  nó đang muốn bới tung hết cả lên đây này?
  Ô.BẢN -    Thì tôi....
  Ô.LÃM -    Lý gì thì lý, làm trợ lý thì  phải biết lựa chiều giám đốc ?
                     Mà, cũng phải có cái tình nữa !  Bề dưới thì phải nghe lời bề
                     trên, thế mới gọi là cái đạo ! Đằng này, tôi đâu có bảo nó đi
                     bới vào cái đống hồ sơ của vụ giao hàng bị đổ bể Rô-ten-bớc
                     này ra? Không được, nếu nó mà còn cứ thế tôi sẽ cách ngay
                     cái chức làm trợ lý giám đốc của nó.
Ô.BẢN -    (thở dài) Thì anh cũng thấy, lúc nào tôi chả ủng hộ anh?
Ô.LÃM -    Tôi biết ! Tôi biết ! Anh là một thân hữu của tôi, đã đành. Vì
                    nó là con anh, nên tôi mới châm chước... Nhưng anh về anh
                    phải răn đe nó đi !
MINH PHƯƠNG -    Anh Bản có hai cậu con trai thật khác hẳn tính
                    nhau. Cậu Tài thì đến là khéo, lanh lợi, thông minh lại đẹp
                    trai giống bố hồi trẻ như đúc. Còn cậu Tuấn, nói trộm nó
                    chứ... liệu nó có lai dòng máu khác không đấy?
Ô.BẢN -    (giật mình) Cô... cô chỉ nói lung tung !...
Ô.LÃM -    Thôi vào ! Vào đi ! Khách thì đợi ở nhà trong, còn chủ thì
                    đứng cả ngoài này.
                        ( Ông Bản và ông Lãm vào nhà. Minh Phương dường như
                      mệt mỏi, ngồi phịch xuống ghế. Tài từ nhà trong đi ra )
TÀI -    (nhìn quanh rồi xoa tay) Thì ra mợ ở ngoài này? Mợ để mình tôi
                   tiếp khách mỏi cả miệng.  Rượu thì phải chúc hết cốc này
                         đến cốc khác.
MINH PHƯƠNG -    Uống vừa vừa thôi, không có lại...
TÀI -    Mợ lại sợ tôi bốc máu chứ gì? (lả lơi) Thế thì mợ càng sướng
               chứ sao? Nhưng, sao trông mợ có vẻ đăm chiêu thế?
MINH PHƯƠNG -    Tính cách thằng Tuấn, người anh trai của cậu
                 làm cho tôi lo lắng?
TÀI -    Nhưng ông anh tôi có biết chuyện gì về vụ Rô-ten-bớc này đâu
              mà mợ phải lo?
MINH PHƯƠNG -    Đừng có coi thường nó.
TÀI -    (sà vào Minh Phương) Mợ làm cho tôi gai hết cả người !
MINH PHƯƠNG -    (gạt ra) Khỉ, đang nẫu cả ruột.
TÀI -    Thế, thế mợ có yêu tôi không đã?
MINH PHƯƠNG -    Không !...
TÀI -    Có thật là mợ không yêu tôi?
MINH PHƯƠNG -    Chả thật thì đùa à !
TÀI -    (sà vào ôm lấy Minh Phương ) Thế thì tôi lại càng yêu mợ !
MINH PHƯƠNG -    Khổ quá, làm người ta đến chết nghẹt lên mất !
TÀI -    Thế thì mợ nói đi: mợ có yêu không?
MINH PHƯƠNG -    Thì có !
TÀI -    Mợ yêu đến thế nào?
MINH PHƯƠNG -    Yêu đến phát điên, phát rồ !...
TÀI -    Vậy thì mợ cho tôi nhé?
MINH PHƯƠNG -    Khỉ ơi là khỉ, người ta ra đây... thì chết cả lút bây giờ.
              Muốn gì thì cũng phải để chốc nữa. Vào mà tiếp khách đi!
TÀI -    Nhớ nhé, mợ đã hứa rồi đấy.  Chốc nữa, chỉ một chốc nữa... Mợ
              đã hứa rồi đấy !
                                                  ( Tài vào nhà trong)
MINH PHƯƠNG -    (một mình) Cái thằng, hễ nó cứ động vào... là mình
             tê dại cả người ! (vào).
                            (một lát - Tuấn từ nhà trong đi ra cửa ngóng Tuyết.
                                            Mai Lâm bước ra theo )
TUẤN -    Sao ông cứ theo tôi như là theo dõi vậy?
MAI LÂM -    Anh Tuấn đừng hiểu lầm, tôi rất có thiện cảm với anh.
TUẤN -    Nhưng tôi đâu có giúp được gì cho ông? Xin lỗi ông, thậm
             chí...
MAI LÂM -    Ồ, không sao. Có thể là tôi đã hơi chú ý quá tới anh !
             Nhưng trong suốt tiệc chiêu đãi tôi không thấy anh uống một hớp
             rượu nào? Anh chỉ nâng cốc lên rồi đặt cốc xuống, còn thuốc lá
             thì lại hút liên tục.
TUẤN -    (nhún vai không nói)
MAI LÂM -    Anh bỏ quá...
TUẤN -    Ông cần gì ở tôi?
MAI LÂM -    Một câu hỏi, hoàn toàn là chuyện riêng tư.
TUẤN -    Vâng, tôi nghe ông nói !
MAI LÂM -    Anh có một cái sẹo khá dài ở đuôi mắt trái. Chắc hẳn là...
                        đã bị một tai nạn lao động nào đó?
TUẤN -    Tôi chưa hề bị một tai nạn nào cả.
MAI LÂM -  Ở tuổi anh chắc là cũng không phải tham gia chiến đấu
                        trong chiến trường?
TUẤN -    Tôi tốt nghiệp phổ thông thì được sang Ba Lan học, cho nên...
MAI LÂM -    Hay đó là dấu tích vết sẹo của một chiếc nhọt bọc, mà
                         chiếc nhọt bọc này phải lớn lắm?
TUẤN -    Cũng hoàn toàn không phải thế, thưa ông ! Nhưng lạ nhỉ,
                         bỗng nhiên ông lại quan tâm tới cả cái sẹo của tôi?
MAI LÂM -    Cũng chỉ là sự vô tình, nếu như....
TUẤN -    Thôi được, ông hỏi thì tôi sẽ nói ! Tôi bị chiếc sẹo đó từ nhỏ.
                         Mẹ tôi kể rằng, bà sơ ý đánh ngã tôi...
                             ( Tuấn đang nói dở, thì Tuyết từ ngoài cửa chạy vào )
TUYẾT -    Anh Tuấn, đến giờ rồi ! (trông thấy Mai Lâm) Dạ, chào ông.
TUẤN -   (với Mai Lâm) Xin lỗi ông ! (với Tuyết) Chúng ta đi thôi !
MAI LÂM -    Anh và cô cứ tự nhiên.
                         ( Tuấn và Tuyết ra khỏi cửa. Mai Lâm suy nghĩ )
MAI LÂM -    (một mình) Khuôn mặt của nó nhiều nét trông rất ngợ?
                   Cả cái tên, tuổi của nó cũng trùng hợp. Lại còn chiếc sẹo
                   nữa? Nó nói: chiếc sẹo bị từ nhỏ, do mẹ đánh ngã... Liệu có
                   đúng như thế không? Lậy trời Phật !...
MINH PHƯƠNG -   (từ nhà trong lò dò đi ra) Kìa, ông Mai Lâm ! Trong
                    đó đang tiệc tùng vui như thế...
MAI LÂM -    Bà tha lỗi, chỉ là tôi muốn hưởng một chút thoáng mát
                         ở ngoài này.
                                               (trông ra vườn)
                       Nhà ta có khu vườn đẹp quá ! Chà, thật là dễ chịu.
MINH PHƯƠNG -    Giờ mời ông lại tiếp tục vào dự tiệc?
MAI LÂM -    Tôi phải xin phép bà, tôi cũng thấy hơi mệt. Mới lại, tối
                         nay tôi cũng có chút việc.
MINH PHƯƠNG -    Việc gì thì việc. Tối nay ông là khách đặc biệt của
                         chúng tôi, tôi chưa thể để cho ông về được. ( lả lơi) Nếu ông
                         có say, thì cứ bám vào vai tôi, ông sẽ thấy dễ chịu ngay !
MAI LÂM -    Ồ, không thưa bà . Rất cảm tạ lòng tốt của bà !
MINH PHƯƠNG -    Nếu cần, tôi sẽ giành một phòng riêng cho ông
                         đêm nay, cũng ngay sát phòng tôi thôi !
MAI LÂM -    Cám ơn bà, dù sao thì tôi vẫn phải từ chối.  Bà nói giúp
                         với ông nhà... tôi xin phép.
MINH PHƯƠNG -    Nếu ông đã nhất quyết vậy , thì tôi cũng đành.
MAI LÂM -    Mong ông bà tha lỗi, chào bà !
                       ( Ông Mai Lâm vội vã ra khuất. Minh Phương vẫy Tài,
                               lúc đó đang đứng ở cửa phòng )
MINH PHƯƠNG -    (với Tài)   Thằng Tuấn với lão Mai Lâm này  cứ thì
                         thụt với nhau,  hình như chúng đang bàn định một chuyện
                         gì?
TÀI -    (say) Làm gì có chuyện gì, mợ chỉ đa nghi.  Giờ chỉ là chuyện
                         của tôi và mợ?
MINH PHƯƠNG -    Tôi đã để ý:  chúng ra ra vào vào... theo nhau, cứ
                         như đôi tình nhân phải lòng nhau vậy.
TÀI -    Thì cũng đến như tôi và mợ là cùng.
MINH PHƯƠNG -    Không phải là lúc để cậu đùa?
TÀI -    Tôi không đùa ! Giờ là lúc mợ phải trả nợ tôi hồi chập tối...
                                             ( Tài ôm lấy Minh Phương )
MINH PHƯƠNG -    (lánh ra) Cậu đã say quá rồi đấy ! Tôi vẫn nghi,
                         chúng có một mưu đồ gì đó?
TÀI -    Mợ cứ yên tâm đút cái khoản tiền của vụ làm ăn này vào túi,
                         mọi chuyện khác tôi lo.
                                              ( Tài lại ôm lấy Minh Phương )
MINH PHƯƠNG -    Thế này thì tôi chết mất !
TÀI -    Sao lại chết ! Mợ không thấy khoan khoái hay sao?
MINH PHƯƠNG -    Nhưng tôi chưa yên lòng.
TÀI -    Sẽ êm. Tất cả rồi sẽ êm, sẽ êm ngay thôi !... thế... thế...
MINH PHƯƠNG -    Đừng ! Đừng quá ! Ở đây....
TÀI -    Để tôi bế mợ ra vườn !
                        ( Tài bế xốc Minh Phương qua lối cửa ra vườn ở mé bên sân
                         khấu.Từ  dưới nhìn lên có thể thấy thấp thoáng...một cuộc tình
                         ái xẩy ra trên chiếc ghế băng ở  ngoài vườn. Từ nhà trong vẫn
                         vẳng ra tiếng chúc tụng của các quan khách )
TÀI -    (tiếng từ ngoài vườn) Mợ yên nào !
MINH PHƯƠNG -    Cậu dễ thương quá !
TÀI -    Hơn ông ấy chứ?
MINH PHƯƠNG -   Cậu khoẻ hơn .
TÀI -    Mợ có yêu ông ấy không?
MINH PHƯƠNG -    Ông Lãm nhà tôi á? Ờ, cũng yêu !...  Ối, sướng
                         quá cậu ơi !... nhè nhẹ thôi, sướng quá... anh Lãm ơi !... Ối,
                         sướng...anh Lãm ! Anh Lãm ! Anh Lãm !...
                  ( Lúc đó, ông Lãm và ông bản từ nhà trong ra phòng khách )
Ô.LÃM -    ( ở phòng khách) Quái, tôi nghe như có tiếng ai gọi tôi?
Ô.BẢN -    Anh tưởng thế, làm gì có ai mà gọi.
Ô.LÃM -    Tuổi già bây giờ hay lẫn... rất là hay tưởng...
Ô.BẢN -    Rút kinh nghiệm cái vụ Rô-ten-bớc vừa rồi, anh cũng nên
                         thận trọng.
 Ô.LÃM -    Tôi biết rồi, ai mà muốn thế !
 Ô.BẢN -    Đôi ba lần, thằng Tuấn nó vẫn chất vấn tôi?
 Ô.LÃM -    Thì anh phải liệu bảo cho nó thôi đi !
 Ô.BẢN -    Nó còn xuống tận xí nghiệp kiểm tra. Ý nó muốn xem lại hồ
                         sơ cũ đấy?
 Ô.LÃM -    Thế thì không được ! Dứt khoát là không được ! Anh phải...
 Ô.BẢN -    Thì tôi vẫn đang thuyết  phục nó. Thôi tôi về ! (ông Bản ra
                         khuất )
 Ô.LÃM -    (một mình) Chả còn ra cái thể thói gì cả? Thật là, trứng lên
                         cả đầu.
                                   (ông Lãm nhìn quanh nhưng không thấy ai)
                    Vợ với chả con ! Khách khứa thì đầy nhà, bỏ đi đâu rồi
                         không biết?
                                 ( nói xong , ông Lãm hấp tấp đi vào nhà trong.
                                        Minh Phương và Tài từ ngoài vườn bước vào nhà )

 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:52:58
 
 MINH PHƯƠNG -    Ông ấy đang tìm tôi đấy? Ông ấy mà biết thì....
 TÀI -    Mợ sợ à?
 MINH PHƯƠNG -    Tôi lo là lo cho cậu đấy? Khỉ ạ, khoẻ đến phát
                         khiếp !
 TÀI -    Giờ thì thoải mái rồi, nhẹ cả người.
 MINH PHƯƠNG -    Cậu vẫn phải để mắt đến thằng Tuấn và lão Mai
                         Lâm đấy?
TÀI -    Tất cả sự dậy bảo của mợ, Tài tôi xin phục tùng !
MINH PHƯƠNG -    Sướng nhé, đây có kẹm gì gái tân !?



                                      
                                          MÀN HAI

                               (Phòng làm việc của giám đốc Công ty.
                     Ông Lãm đang sốt ruột, đi đi lại lại... Minh Phương vào)

Ô.LÃM -    (hỏi ngay) Bà đã cho chúng nó thu gọn hết cái mớ hồ sơ ấy
 vào chưa?
MINH PHƯƠNG -    Gớm, ông làm cứ như là chớp ấy !
Ô.LÃM -    Bà cũng phải đôn đốc chúng nó thu vào cho nhanh. Cái
thằng Tuấn ấy, nó mà bới ra thì lại lắm chuyện?
MINH PHƯƠNG -    Cũng chỉ trong vòng sáng nay tất cả sẽ được niêm
 phong cẩn thận, ông cứ yên tâm.
Ô.LÃM -    Yên tâm cái khỉ gì? Tôi đã bao nhiêu lần nói với bà: Nếu có
                   làm ăn thì cũng chỉ nên một vừa hai phải, bà có chịu nghe
                    tôi đâu.
MINH PHƯƠNG -    Thì ai bảo tự nhiên ông lại đưa cái thằng Tuấn về
                       làm trợ lý?
Ô.LÃM -    Thì ai biết đâu nó lại...
MINH PHƯƠNG -    Đã kinh nghiệm với thằng trợ lý lần trước, đáng
                   lý ông phải...
Ô.LÃM -    (ngắt lời) Tôi sẽ không để cho nó làm trợ lý nữa !
MINH PHƯƠNG -    Thôi ! Tôi khuyên ông cũng đừng vội lại làm ầm ĩ
                      lên, chẳng khác nào mình tự đổ thêm dầu vào lửa.
Ô.LÃM -    Thế bà bảo tôi phải chịu nó à?
MINH PHƯƠNG -    Trước mắt ta cứ xoa cho cái vụ Rô-ten-bớc
                     này êm đi đã ! Rồi... sẽ đến lượt nó?...
Ô.LÃM -   Tuỳ bà, liệu mà làm cho khéo. Tôi... tôi phải lên trên Bộ !
                       ( nói rồi, ông xách chiếc cặp da đen ra khỏi phòng.
                                    Ông Bản bước vào )
MINH PHƯƠNG -    Ông ấy vừa lên trên Bộ rồi ! Nhưng cứ trông bộ
                        dạng của anh, cũng đoán biết lại đang có chuyện gì?
Ô.BẢN -    Thằng Tuấn vẫn nhất quyết đòi mượn hồ sơ vụ Rô-ten-
bớc !
MINH PHƯƠNG -    Anh Lãm đã ra chỉ thị cho niêm phong lại !
Ô.BẢN -    Không ổn ! Không ổn !...
MINH PHƯƠNG -    Thế ra nó muốn làm gì thì làm à? Mà nó là con
                 trai của anh, anh phải ngăn nó lại chứ?
Ô.BẢN -    Ngăn cũng không nổi, thật đến khổ !
                         ( Ông Bản định ra, thì Minh Phương ngăn lại )
MINH PHƯƠNG -    Thì anh cứ ở lại đã, đi đâu phải vội !
Ô.BẢN -    Cô bảo ở lại làm gì? Còn làm được cái gì nữa?
MINH PHƯƠNG -    Ở lại với tôi ! Tôi sẽ giúp anh dịu lại...
Ô.BẢN -    Ồi !.... (định đi )
MINH PHƯƠNG -    (ngăn lại) Thì anh khoan một tý không được à?
                  Anh cứ lại gần đây !... Đứng sát nữa vào, sát nữa vào... Tôi
                cắn  anh hay sao mà?...
Ô.BẢN -    Nhưng cô muốn gì mới được cơ chứ?
MINH PHƯƠNG -    Bây giờ thì tôi mệt rồi ! Tôi chán ngấy tất cả rồi,
                tôi chán cả anh ! Thôi anh đi đi !
Ô.BẢN -    Ơ, ơ... Tự nhiên cô... Cô toàn sinh sự?
MINH PHƯƠNG -    Tôi sinh sự vì sao anh biết không? 
Ô.BẢN -    Tôi... tôi làm sao mà biết được?
MINH PHƯƠNG -    Bởi vì tôi không còn cái gì để mà sống cả !... Tôi
                    không còn cái gì để mà vui sướng cả !... Tôi không còn cái
                    gì để mà yêu cả !...
Ô.BẢN -    Thế là thế nào? Cô thì còn thiếu cái gì?...
MINH PHƯƠNG -    Chính vì thừa thãi quá, nên mới muốn tìm một cái
                       gì đó để mà sống cũng khó? Mà cuộc sống đã không còn
                     cái gì để cho mình yêu thích, thì có khác nào như chết!
Ô.BẢN -    Tôi chẳng hiểu ra làm sao cả? Cuộc sống của cô đầy đủ đến
                   thế, mà lại không còn cái gì để mà yêu thích? Tôi thấy lạ !...
MINH PHƯƠNG -    (trở nên mơ mộng) Có ! Cũng có đấy !... Dù nó chỉ
                      là một chút mỏng manh, một chút trong hy vọng... Nhưng
                     nó chính là cái đốm sáng duy nhất sót lại,  còn cháy leo lét
                      trong cuộc sống của tôi !
Ô.BẢN -    Tôi vẫn không thể nào hiểu được, cái đốm sáng quái quỉ ở
                    trong cô là cái gì?
MINH PHƯƠNG -    (mạnh mẽ) Là tình thương của tôi với anh?
Ô.BẢN -    Cô, cô điên rồi !
MINH PHƯƠNG -    Phải, tôi điên ! Tôi điên cũng vì anh !...
Ô.BẢN -    Cô này hay nhỉ?
MINH PHƯƠNG -    Chỉ có anh mới là niềm yêu thích của tôi ! Cái đốm
                       sáng leo lét của tôi ! Còn tất cả đối với tôi chán ngắt... (sôi
                        nổi) Anh Bản, anh hãy ôm lấy tôi đi ! Anh hãy vuốt ve tôi
                        ! Anh hãy...
Ô.BẢN -    Thôi, tôi xin cô ! Tôi xin cô !
MINH PHƯƠNG -    Anh hãy tận hưởng đi, Đừng để lỡ ! Anh sẽ thấy
                     cái đời đàn ông của anh đáng sống hơn ! Như thế... như
                      thế...
Ô.BẢN -    Ôi, không ! Cô Minh Phương, đừng nên làm như thế !...
MINH PHƯƠNG -    À, ra thế ! Thế thì anh chưa khôn ngoan bằng
                     thằng con anh? Thằng thứ hai ấy !
Ô.BẢN -    Tôi, tôi chịu không thể nào hiểu được cô? (ông định bỏ đi )
MINH PHƯƠNG -    Thôi anh đi đi, rồi cố mà hiểu?
Ô.BẢN -    Cô loạn thần kinh rồi !
                                         (ông Bản bỏ ra )
MINH PHƯƠNG -    Thế mà cũng gọi là đàn ông?
                                   ( Tài từ ngoài bước vào )
TÀI-  Tất cả hồ sơ về vụ Rô-ten-bớc, tôi đã cho thu gọn, cất vào trong tủ
                     khoá lại cẩn thận rồi !
MINH PHƯƠNG -    Thế là nó hết đường tìm tòi, bới móc ! Có phải thế
                    không anh Tài?
TÀI -    Mợ nói đúng !
MINH PHƯƠNG -    Ở đây tôi là trưởng phòng Kế toán Tài vụ , chứ
                    không phải là "mợ" !
TÀI -    Còn tôi là trưởng phòng nghiệp vụ ! Mợ bỏ quá, tôi cứ hay quen
                      mồm.
MINH PHƯƠNG -    Lại gọi là mợ rồi? Thôi, nói vào công việc đi. Này,
                    thế ngộ nhỡ thằng Tuấn nó không chịu dừng lại ! Nó cứ tìm
                     cách này, cách khác để bới ra... thì ta làm thế nào?
TÀI -    Thì ông trợ lý buộc phải chấp nhận một bài học...
MINH PHƯƠNG -    Như bài học với thằng trợ lý trước, hả? Ôi, chàng
                  trai tuyệt vời của tôi !
TÀI -    Ý của mợ là ý trời !... Đấy , tôi lại quên.
MINH PHƯƠNG -    Cậu vẫn để ý lão Mai Lâm đấy chứ ! Xem lão ta có
                      biểu hiện gì khác không? Hàng hoá lão đã chuyển hết rồi,
                      mà sao lão vẫn chưa chịu về Sàigòn?
TÀI -    Thỉnh thoảng tôi vẫn thấy lão lởn vởn qua đây !... Mà hình như
                     lão Mai Lâm này với ông anh trai tôi, đang có một mối
                    quan hệ gì đó?...
MINH PHƯƠNG -   Thế thì cậu lại càng phải cần luôn luôn theo sát !
TÀI -    Nhất định tôi sẽ làm cho rõ.
MINH PHƯƠNG -    Không cẩn thận lão lại trở thành chiếc đòn càn hai
                        đầu ?
TÀI -    Nếu đúng như thế thì, cả với lão già này ta cũng không tha !
MINH PHƯƠNG -  Mới chỉ là đoán già, đoán non. Chưa biết đích
                    thực thì đừng vội làm ầm ĩ.
                                            (Tuấn bước vào phòng)        
MINH PHƯƠNG -    (với Tuấn ) Chắc là anh muốn gặp ông giám đốc ?
                   Nhưng ông giám đốc lại vừa đi lên Bộ.       
TUẤN -    (ngần ngừ) Thôi để lát nữa tôi lên cũng được. (định đi)       
MINH PHƯƠNG -  (dò hỏi) Thế, anh cần gặp ông giám đốc có việc gì ?  
TUẤN -    À... tôi chỉ muốn mượn lại tập hồ sơ về vụ Rô-ten-bớc ?        
MINH PHƯƠNG -    Để anh làm gì?        
TÀI -    (nói xen vào) Tất cả vụ việc đã được giải quyết trọn vẹn. Coi như
                  đã kết thúc !        
TUẤN -  Anh chỉ muốn xem lại?        
TÀI -    (lạnh lùng) Tốt nhất là anh không nên xọc vào những công việc
                 không phải là phận sự của anh ?        
TUẤN -    Là một trưởng phòng nghiệp vụ , chắc chú cũng biết...        
TÀI -    Anh không phải dậy khôn tôi ! Từ khi anh về công ty nhận cái
               chức trợ lý giám đốc, anh cứ làm rối tung cả lên... không ra
                 làm sao cả.        
TUẤN -    Nhưng kết luận để rồi qui kết về một vụ tổn thất hàng hoá
                 như thế là chưa rõ ràng ?        
TÀI -    Anh căn cứ vào đâu ?
TUẤN -    Tất nhiên là phải có ! Và cũng chính vì thế, tôi mới muốn xem
                 lại hồ sơ ?        
TÀI -    Nhưng những hồ sơ đó không phải thuộc phận sự của anh ?        
TUẤN -    Tôi là một trợ lý giám đốc, tôi cần biết, dù mọi việc có xẩy ra
                   trước khi tôi về ? Hơn nữa, nếu tất cả đã rõ ràng minh bạch
                    thì cần gì phải dấu ?        
TÀI -    Không phải là dấu ! Mà đó là nguyên tắc bảo quản hồ sơ.        
MINH PHƯƠNG -    (làm bộ dàn hoà) Thôi !... Anh em có gì thì bảo
                      nhau, việc gì mà to tiếng? Người ngoài người ta lại cười.
                      (với Tuấn) Anh cứ về phòng tiếp tục làm việc của anh đi, để
                       tôi báo cáo lại với giám đốc,xem ý kiến của ông ấy ra sao?
TUẤN -    Thôi được. Đợi ông giám đốc về, tôi sẽ gặp.                                          
                         ( Tuấn bực bội bước ra khỏi phòng )        
TÀI -    Mợ định cho anh ta mượn hồ sơ xem à ?        
MINH PHƯƠNG -    Ta không tự tay mở cửa để cho kẻ cướp vào nhà !
                      Nhưng căng với nó lúc này chưa có lợi...        
TÀI -    Xem chừng, anh ta không chịu để yên đâu ?        
MINH PHƯƠNG -    Có lẽ cũng phải tìm cách ?        
TÀI -    Mợ định dùng cách gì ? (chợt hiểu) Hay là vẫn cái cách... như
                      với thằng trợ lý trước ?        
 MINH PHƯƠNG -    Thì cũng là bất đắc dĩ.        
TÀI -    Phải, thì cũng là bất đắc dĩ !... (phá lên cười) Đúng là bất đắc dĩ,
                     là tại anh ta tự chuốc vạ vào thân thôi. Thưa đồng chí
                      trưởng phòng kế toán tài vụ, tôi hoàn toàn ăn ý với đồng
                     chí !            ( nói rồi Tài khoái chí bước ra khỏi phòng )        
MINH PHƯƠNG - (còn lại một mình ) Trời đất, sao tôi lại cứ phải dấn
                    thân mãi vào cái trò này ? (bỗng trở nên đanh ác) Nhưng
                     cũng là vì tại nó, tại nó cả. Nó dại thì cho nó chết !...       
 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 18:58:45
 
 
 
 
                                              MÀN  BA
 
                  (Sáng sớm. Nhà khách của Công ty, bên cạnh là phòng
              thường trực nhỏ, gần cửa ra vào. Đi qua phòng thường trực
              có lối vào các phòng ban. Bác Khoát thường trực đang ngồi
               ở đó.
                    Tuấn, tay cầm chiếc túi da đựng tài liệu bước vào)
TUẤN -    Chào bác Khoát !
BÁC KHOÁT -    Chào anh Tuấn ! Hôm nay anh Tuấn đến làm
  việc sớm thế ?
TUẤN -    Có ít công việc cần phải giải quyết , bác ạ !
B.KHOÁT -    Thời buổi này mà còn có những người  vẫn tận
               tâm, tận lực như anh Tuấn, cũng hiếm đấy
TUẤN -    Cũng chỉ là do yêu cầu thôi, mà bác.
 B.KHOÁT -    (thở dài) Cứ nhìn anh tôi lại nhớ tới anh Trương. Anh ấy
                     cũng làm trợ lý cho ông giám  đốc trước lúc anh Tuấn chưa
 về đây.  Tuy có nhiều tuổi hơn anh, nhưng anh Trương cũng
 hoạt bát, năng  nổ lắm.
TUẤN -    Nghe nói, anh Trương phải về mất sức ?
B.KHOÁT -    Tuổi thì cũng chưa đến năm mươi. Đang khoẻ như vâm bỗng
                 nhiên sút hẳn, thế là… anh ấy phải bỏ dở công tác mà về.
 TUẤN -    Tôi cũng có nghe lời ra tiếng vào về việc phải về mất sức của
                  anh trợ lý ? Bác có biết…
B.KHOÁT -    (lắc đầu) Cũng nhiều người tò mò muốn hỏi, nhưng anh ấy
                  nhất định không nói. Kể cũng lạ, con người đang sôi nổi vui vẻ
                   như thế, bỗng nhiên…
TUẤN -    Chắc phải có điều gì uẩn khúc ?
B.KHOÁT -    Thỉnh thoảng tôi vẫn gặp anh ấy cứ lang thang, vơ vẩn như
                   người mất trí.
TUẤN -    Lúc nào tôi cũng muốn gặp anh ấy chuyện trò, hỏi han xem  sự
                 thể thế nào ? Thôi, tôi vào làm việc bác nhé !
                       ( nói rồi, Tuấn chào bác thường trực đi vào phía trong.
                                             Lát sau, Mai Lâm từ cổng đi tới )
 MAI LÂM -    (với bác Khoát ) Chào bác thường trực !
B.KHOÁT -    Chào ông Mai Lâm ! Tôi lại cứ nghĩ ông đã chuyển hết hàng
                   rồi ?
MAI LÂM -    Cám ơn bác, cũng xong rồi ạ.
BÁC KHOÁT -    Chắc ông  chuẩn bị ký tiếp một hợp đồng mua bán khác ?
MAI LÂM -    Ồ không ! Tôi đến chỉ là muốn gặp anh trợ lý. Cũng có một
                   chút việc, không biết anh ấy...
B.KHOÁT -    Anh ấy cũng vừa vào trong phòng làm việc. Ông cứ ra ngồi
                    chờ ở phòng khách, tôi sẽ gọi điện thoại.
MAI LÂM -    (ngần ngừ) Nhưng thôi , thôi bác ạ ! Tôi đi đằng này một chút,
                    rồi tôi sẽ quay trở lại.
                        ( Mai Lâm định đi… Có tiếng hon-đa dừng trước cổng,
                                           Tài bước vào )
TÀI -    Chào ông Mai Lâm !
MAI LÂM -    Chào anh Tài !
TÀI -    Tôi biết là thế nào cũng sẽ gặp ông ở đây !
MAI LÂM -    Sao anh lại nghĩ như thế ?
TÀI -    Chính tôi cần hỏi ông điều đó? Mời ông vào phòng khách !
                                            ( hai người tiến vào phòng khách )
TÀI -    (tiếp) Trong thời gian gần đây, tôi để ý… không mấy ngày  là ông
               không có mặt ở cái công ty  này ?
MAI LÂM -    Những ngày trước như anh biết: Tôi đến để vận chuyển cho
                hết số hàng.
TÀI -    Thế còn những ngày vừa qua, khi ông đã thu dọn đến kiện hàng
             cuối cùng ?
MAI LÂM -    Tất nhiên là tôi cũng có lý do.
TÀI -     Lý do của ông ?...
MAI LÂM -    Một lý do hết sức tế nhị ! Mà cũng chỉ là câu chuyện riêng tư…
TÀI -    Câu chuyện riêng tư của ông mà lại có quan hệ với ông anh của tôi
             ? Tức là anh trợ lý mà ông  muốn gặp đấy !
MAI LÂM -    Một mối quan hệ hoàn toàn đứng đắn.
TÀI -    Nghĩa là… cuộc gặp gỡ giữa hai người, không có quan hệ gì với
                  lô hàng ông đã mua vừa rồi ?
MAI LÂM -    Vâng, đúng như vậy !
TÀI -    Chẳng lẽ anh tôi với ông lại có quen biết nhau từ trước ?
MAI LÂM -    Ồ không, hoàn toàn không !
TÀI -    Vậy, ông tìm gặp anh trai tôi…
MAI LÂM -    Tôi đã nói rồi, đó là một lý do hết sức tế nhị.
TÀI -    Hừ, câu chuyện của ông cứ vòng vèo, lẩn quẩn. Nhưng nhất định là
                    phải có một cớ chứ ? Ông hãy cho tôi biết: Anh trợ lý cần gặp
                   ông để làm gì ? Anh ấy yêu cầu ông cái gì ?
MAI LÂM -    Anh Tuấn không có yêu cầu gì ở tôi cả ! Thậm chí, anh ta còn
                  không muốn gặp tôi.
TÀI -    Ông đừng đùa rỡn tôi như cái trò ú tim của trẻ con ? Ông cần nhớ
                  rằng: trước khi giám đốc của công ty chúng tôi đặt bút ký hợp
                 đồng  bán cho ông…
MAI LÂM -    Thì tôi đã cùng với anh và bà Minh Phương cam kết…
TÀI -    Những điều kiện không có trong hợp đồng !
MAI LÂM -    Tôi vẫn nhớ !
TÀI -    Thế mà ông…
MAI LÂM -    Tôi đã từng tham gia nhiều hợp đồng mua bán, những lô hàng
                  còn lớn hơn, rich rắc hơn và chưa từng để cho ai chê trách ?
TÀI -    Thôi được ! Tôi cũng chẳng muốn quan tâm tới cái mối quan hệ
             tế nhị của ông với người anh trai tôi. Nhưng tôi vẫn muốn nhắc
              nhở để ông biết: Một khi ông vi phạm những điều mà ông đã
              cam kết, thì ông...
MAI LÂM -    Tôi sẽ phải đón nhận những hậu quả không tốt chứ gì?
TÀI -    Tuỳ ông hiểu, kể cả luật rừng. Chào ông !
                      ( nói rồi Tài bỏ vào trong công ty )
MAI LÂM -    (cười mỉa) Kể cả luật rừng? Thằng khốn, ba cái tuổi ranh.
               Tao thách chúng mày có thể làm gì được với lão Mai Lâm này !
                  (bỗng lo lắng ) Nhưng còn thằng Tuấn ! Còn thằng Tuấn !...
               Có thể chúng nó sẽ hại nó? ( kiên quyết ) Ta phải tìm cách mà
                   cứu nó.
               ( Ông Mai Lâm định đi. Một cô gái trông khá tài tử, từ ngoài cổng
                    bước vào phòng thường trực - Đó là Trâm )
TRÂM -    (với bác thường trực tạt vào phía trong vừa ra) Cháu chào bác
                thường trực !
B.KHOÁT -    Chào cô !
TRÂM -    Cháu xin được gặp anh trợ lý giám đốc ! Hôm nay anh ấy có
                  đến làm việc không ạ?
B.KHOÁT -    Tất nhiên là có ! Anh ấy còn đến từ rất sớm.
TRÂM -    Thế thì may quá !
B.KHOÁT -    Cô là....
TRÂM -    Dạ, cháu là bạn gái của anh ấy ạ !
B.KHOÁT -    Tôi hiểu rồi. Anh trợ lý của chúng tôi thì có nhiều bạn
                 lắm !
TRÂM -    (ý nhị) Mà... toàn là những bạn gái phải không bác?
B.KHOÁT - (vô tình ) Tất nhiên !... À không, bạn cánh nam giới thì
                  nhiều hơn. Bạn gái cũng có, vừa vừa thôi. Mà tên cô là gì nhỉ?
TRÂM -    Cháu tên là "Trâm" ! Cháu có thể vào được chứ bác?
B.KHOÁT -    Được chứ ! Nếu đã là bạn, nhất lại là bạn gái của đồng
                 chí trợ lý chúng tôi, thì không thể là người xấu. Cô cứ để lại
                 chứng minh thư.
TRÂM -    Không sao ạ.  ( Trâm đưa giấy )
B.KHOÁT -    Thủ tục mà cô. (chỉ cho Trâm) Giờ thì cô đi thẳng lối này,
                 đến cái chỗ khu nhà hai tầng kia kìa... thì cô rẽ phải, qua 5
                  nhà nữa, đúng là phải 5 nhà nữa... tới ngôi nhà thứ 6, cô sẽ
                   nhìn thấy một tấm biển có đề: " Phòng trợ lý " ! Thì đấy,
                  anh trợ lý làm việc ở trong phòng trợ lý.
                    ( Trâm cám ơn bác thường trực rồi định đi vào, Mai Lâm từ nhà
                      khách tiến lại )
MAI LÂM -    Chào cô Trâm !
TRÂM -    Chào ông Mai Lâm ! Không ngờ lại được gặp ông ở đây?
MAI LÂM -    Với một nhà kinh doanh như tôi: Cứ chỗ nào có hàng là
                    tới !
B.KHOÁT -    Thì ra Ông và cô đây đã có quen biết nhau?
MAI LÂM -    Trong một cuộc kinh doanh, tôi cũng đã có hân hạnh
                  được gặp gỡ cô Trâm đây ! Ba của cô ấy là chủ của một siêu
                     thị lớn ở thành phố Sàigòn đấy, ông ạ !
B.KHOÁT -    Ra thế ! Thảo nào, trông cô ấy cứ như là diễn viên.
TRÂM -    (với Mai Lâm) Thế lần này ra đây, ông đã mua được hàng
                 chưa?
MAI LÂM -    À về hàng hoá thì mọi việc tôi đã giải quyết xong xuôi cả
                  rồi... Tôi cứ nhớ mãi, lần ấy làm việc với cô và ba của cô, là kỉ
                   niệm đẹp trong đời một thương nhân như tôi. Nhưng không
                   phải chỉ vì cô đẹp !
TRÂM -    Có lẽ tôi còn quá non nớt trong công việc kinh doanh?
MAI LÂM -    Về kinh nghiệm thì cô còn phải học nhiều, nhưng học
                  thức và sự nhậy bén trong công việc của cô đã thu phục tôi.
TRÂM -    Ông đã quá khen !
                                ( lúc này bác thường trực đã đi ra chỗ khác )
MAI LÂM -    Lúc nẫy cô Trâm có nói tới mối quan hệ của cô và anh
                   Tuấn?
TRÂM -   Chẳng lẽ mối quan hệ đó cũng làm ông quan tâm?
MAI LÂM -    Có một lần, vào một buổi chiều: Khi đó tâm trạng cô
                     không vui, đúng là lúc đó cô không vui... Cô mới thổ lộ một
                    chút tâm tình với tôi, như với một người già. Cô kể cho tôi
                     nghe về mối tình của cô từ thời còn sinh viên...
TRÂM -    Vâng. Chính là anh ấy, ông ạ ! Nhưng đó chỉ là quá khứ.
MAI LÂM -   Taị sao lại không phải là hiện tại... và cả tương lai? Cô
                   rất đẹp !...
TRÂM -    Tôi không thể rời bỏ thành phố Hồ Chí Minh để ra đây !
                      Anh ấy cũng không chịu rời Hà Nội !
MAI LÂM -    Nghĩa là, hai người vẫn yêu nhau ! Nhưng không ai chịu
                    rời bỏ nơi ở với thành phố của mình, để đến với người kia?
                    Nhưng gái theo chồng mà cô?...
TRÂM -    Cả một cơ nghiệp lớn mà ba tôi dành lại cho tôi đều ở
                    trong đó, với bao nhiêu ước vọng về cuộc sống của đời tôi?...
                   Và đó cũng là cả của anh ấy nữa chứ?
MAI LÂM -    (ngẫm nghĩ) Cũng có thể tôi sẽ giúp được cô.
TRÂM -    (ngạc nhiên) Cũng có thể ông sẽ giúp được tôi? (cười) Ông
                      không giúp được tôi đâu, ông Mai Lâm ạ. Anh ấy kiên
                    quyết lắm !
MAI LÂM -    Vâng. Tôi cũng chỉ mới nói là có thể? Giờ thì tôi phải xin
                   phép cô...
                    ( Mai Lâm ra cổng, Trâm vào trong Công ty. Lát sau,
                                        Tuyết từ cổng đi vào phòng thường trực )
 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 19:01:16
 
TUYẾT -    (vào) Chào bác !
B.KHOÁT -    Chào cháu ! Hôm nay cháu Tuyết của bác rỗi nhỉ?
TUYẾT -    Thì cháu vẫn nghỉ hè mà bác.
B.KHOÁT -    Cả ba và mẹ cháu hôm nay chưa thấy đến cơ quan?
TUYẾT -    Dạ, cháu... cháu chỉ muốn gặp anh Tuấn thôi ạ !
B.KHOÁT -    (cười) Từ sáng đến giờ, ai đến cũng chỉ muốn gặp anh
                    Tuấn ! Với cháu Tuyết thì có thể vào không cần trình giấy.
TUYẾT -    Nhưng cháu chờ ở nhà khách này này. Bác gọi điện thoại
                      cho anh ấy giúp cháu, cháu chỉ gặp anh ấy một tí thôi !
B.KHOÁT -    Được, bác sẽ gọi. Nhưng chỉ gặp một tí thôi đấy nhé !
                             ( Bác Khoát gọi điện thoại, nhưng không có tiếng trả lời )
 B.KHOÁT -    Không có trong phòng trợ lý. Có lẽ anh ấy đã xuống các
                     phòng ban rồi, cháu ạ !
TUYẾT -    Để cháu vào tìm vậy.
                                 ( Tuyết định vào, thì Tài ở trong Công ty đi ra )
TÀI -    Chào cô Tuyết. Bộ quần áo của cô hôm nay rất đẹp.
TUYẾT -    Anh khen tôi thì khen suốt đời.
TÀI -    Tôi khen, là tôi khen bộ quần áo của cô !
TUYẾT -    Thế tôi không đẹp à?
TÀI -    Tất nhiên. Bẩm sinh, bẩm sinh ra cô đã đẹp rồi ! (thay giọng) À,
                   mà tôi cũng đang muốn nói chuyện với cô.
TUYẾT -    Chuyện của anh Tài buồn hay vui?
TÀI -    Ta cứ vào phòng khách đã.
                                   ( họ vào phòng khách )
TÀI -    (tiếp) Tôi nói thế này... chỉ vì tôi quí cô ! Tôi thương cô ! Tôi
                  trân trọng cô ! Tôi, tôi nghĩ tới hạnh phúc của cô ! Tôi... tôi
                   muốn quan hệ của cô với anh tôi hoàn toàn tốt đẹp !
TUYẾT -    Anh Tài vào đề hay đấy, nhưng hơi dài dòng?
TÀI -    Xin cô chớ hiểu lầm.
TUYẾT -    Anh cứ nói.
TÀI -    Tôi cảm thấy ba cô và cả mẹ cô, ông bà có ý không bằng lòng về
                ông anh tôi !?
TUYẾT -    Anh chỉ mới cảm thấy thôi à?
TÀI -    Nếu như vậy thì tôi cũng lấy làm rất buồn.
TUYẾT -    Có gì thì anh cứ nói ra đi, không cần phải vòng vo?
TÀI -    Tôi sẽ vào ngay chuyện. Chỉ vì, ông anh tôi đã về hùa với một số
                  người, làm một số việc chưa hay... gây tổn hại tới ba cô?
TUYẾT -    Không, tôi tin là anh Tuấn sẽ không làm những điều xấu !
TÀI -    Nhưng những việc làm thiếu suy nghĩ chín chắn của anh tôi, để
                   cho những kẻ xấu lợi dụng... thì nó cũng đồng nghĩa !... Cô
                    có thương ba và mẹ của cô không?
TUYẾT -    Anh Tài nói hay nhỉ, tôi không thương ba và mẹ tôi thì tôi
                   thương ai?  Nếu anh cứ nói theo cái kiểu ấy, thì tôi không
                     thèm nói chuyện với anh nữa.
                                                ( Tuyết định đi...)
TÀI -    (ngăn lại) Ấy, cô Tuyết đừng phật lòng ! Tôi chỉ muốn báo cho
                    cô biết một điều, mà đáng lý tôi không muốn nói... rằng, ba
                    cô đang gặp nạn?
TUYẾT -    (giật mình) Ba tôi đang gặp nạn? Nhưng là nạn gì vậy, anh
                    đã làm cho tôi phát hoảng !
TÀI -    Ba cô có mắc sai lầm.
TUYẾT -    Nhưng đó là sai lầm gì mới được cơ chứ? Liệu có nặng lắm
                  không?
TÀI -    Thuộc về trách nhiệm chỉ đạo của giám đốc, nhưng chỉ do ông
                    ấy sơ ý?
TUYẾT -    Anh nói vậy nghĩa là sao?
TÀI -    Ý đồ của ba cô cũng không phải là xấu.
TUYẾT -    (cười) Thế thì có gì mà đáng sợ.  Nếu ý đồ của ba tôi không
                 xấu, mà chỉ do sơ ý? Ai chả có lúc...
TÀI -    Nhưng những kẻ xấu chúng chỉ chờ có dịp ấy. Ghen ăn tức ở mà
                 cô ! Chúng sẽ tìm cách moi móc đủ thứ chuyện... từ trước đến
                   nay để qui tội cho ông ! Mà làm lãnh đạo nếu bới ra thì lắm
                   chuyện lắm, cô không thể biết được đâu. Ông khó mà qua
                    khỏi, có khi bị truy tố pháp luật nữa là khác !
TUYẾT -   Chết,  có khi bị truy tố cả pháp luật cơ à? Nhưng đó là
                     những chuyện gì vậy?
TÀI -    Nó thuộc về công việc, cô cũng chỉ nên biết đến thế !
TUYẾT -    Liệu có nghiêm trọng đến thế không? Nhưng... anh nói với
                    tôi như vậy, là có ý...
TÀI -    Bởi vì, ba cô gặp sự lành hay dữ tuỳ thuộc vào anh trợ lý
                    Tuấn?... Người mà cô đang yêu và cũng được yêu lại.
TUYẾT -    Có nghĩa là tôi cần phải...
TÀI -    Ngăn những hành động thái quá của ông người yêu của cô lại !
                     Điều cốt yếu là ông ấy đừng có tìm cách bới móc những
                     chuyện đã qua? Chỉ tổ để cho kẻ xấu lợi dụng.
TUYẾT -    (hoang mang) Nhưng nếu anh ấy không nghe?
TÀI -    (vẻ đe doạ) Thì buộc lòng: Tôi, mẹ cô và cả ba cô nữa, sẽ phải
                  tìm cách dìm ông trợ lý xuống... đất !
TUYẾT -    Nhưng anh ấy là anh trai của anh cơ mà?
TÀI -    Vì quyền lợi chung tôi cũng không thể làm khác !
TUYẾT -    Anh nói thế là...
TÀI -    Suốt đời anh ta sẽ không thể ngóc đầu lên được đâu !...
TUYẾT -    Thật là khủng khiếp ! Sao chuyện lại có thể to tát đến thế?
TÀI -    Cô giúp được ba cô, tức là cô cũng cứu được cả người yêu !
TUYẾT -    Đựơc. Tôi sẽ nói để cho anh ấy hiểu !
TÀI -    Cô chỉ nên lựa lời mà nói. Cô tha lỗi, nếu tôi đã làm cho cô phải
                   lo lắng?
TUYẾT -    Cũng có thể tôi sẽ làm được điều gì đó cần thiết.
TÀI -    Tất cả tuỳ thuộc vào sự khéo léo của cô. Chào cô !
                                    ( Nói xong Tài bỏ ra cổng, nổ máy hon đa phóng đi )
B.KHOÁT -    (nhìn theo) Cái thằng, cấm bao giờ mở miệng chào hỏi ai.
                       ( Tuyết ra chào bác Khoát rồi chạy nhanh vào trong công ty.
                                     Lát sau, Tuấn và Tuyết cùng trở lại phòng khách )
TUYẾT -    Anh hãy hứa với em là anh sẽ không tìm tòi xem xét gì hết !
                    Anh hứa như thế nhé?
TUẤN -    Nhưng anh không hiểu vì sao, ai đã nói những gì mà làm cho
                    em hoảng lên như thế?
TUYẾT -    Nhưng anh làm thế để làm gì? Để hại ba em ư?
TUẤN -    Ai đã nói với em như vậy?
TUYẾT -   Em chỉ nghe người ta nói như vậy ! Em sợ...
TUẤN -    Chắc phải có kẻ nào xiên xỏ? (im lặng) Em cũng hiểu là, anh
                   chỉ muốn...
TUYẾT -    Những kẻ xấu có thể lợi dụng việc anh làm ! Ai mà chả
                   có đôi lúc sai lầm.
TUẤN -    Bỗng dưng em lại bổ nháo, bổ nhào vào những việc...
                     mà đáng lý em không cần biết?
TUYẾT -    Em lo cho ba ! Em lo cho cả anh !
TUẤN -    Người ta có đôi mắt, không phải để rồi cứ phải sống như một
                     thằng đui.
TUYẾT -    Anh làm gì thì cứ làm, nếu anh cho là đúng ! Nhưng đừng
                      làm tổn hại cho ba.
TUẤN -    Cuộc sống thật là lắm mâu thuẫn?
TUYẾT -    Em chỉ biết: Là anh hứa sẽ không làm gì tổn hại cho ba
                   em đấy?
TUẤN -    Anh không có ác ý gì với ba em ! Nhưng em cũng cần hiểu...
TUYẾT -    Em hiểu: nghĩa là anh đã đồng ý như thế với em rồi đấy
                    nhé?  Em về đây.
                    ( Tuyết ra đến cửa còn quay lại nói ) Anh nhớ là anh đã hứa !
                                      ( Tuyết ra hẳn. Tuấn đi về phía bác thường trực )
B.KHOÁT -    Những người muốn biết nhiều, thường khó có thể mà
                    sống được yên !
TUẤN -    Sáng nay bác có kể cho tôi nghe đôi nét về chuyện của anh
                     Trương !... Bác có biết nhà anh ấy ở đâu không bác?
B.KHOÁT -    Biết chứ ! Cũng đôi lần tôi đã tới nhà anh ấy.
TUẤN -    ( đưa cuốn sổ nhỏ) Bác ghi dùm địa chỉ.
B.KHOÁT -    ( viết) Có khi anh hỏi, may ra anh ấy nói đấy.
TUẤN -    Cũng nên đến thăm người ta một chút , bác ạ !
B.KHOÁT -    Nên quá ấy chứ, anh ấy là một con người tử tế !
                              ( Lúc này Trâm từ trong đi ra )
TRÂM -    (với Tuấn) Em đã phải đi khắp các phòng ban của Công ty để
                    tìm anh?
TUẤN -    Ồ, Trâm ! Em cứ như là tiên ở trên trời rơi xuống. Em ra Hà
                      Nội đột ngột như thế này, chắc lại có chuyện gì?
TRÂM -    Thế, anh cho là anh và em không còn liên quan gì hết?
                      Không quan hệ gì hết à?
TUẤN -    (lúng túng) Anh... anh không có ý như thế ! Ta sang phòng
                   khách nói chuyện cho tiện.
                                          ( họ sang phòng khách )
TRÂM -    Sáng nay khi đi tìm anh, em có gặp một cô gái ! Có người đã
                   chỉ cho em...
TUẤN -    À... Chắc là cô Tuyết !
TRÂM -    Em không quan tâm tới cái tên, mà chỉ muốn biết...
TUẤN -    Những điều em muốn biết thì em đã biết rồi !...
TRÂM -    À ra thế? Cô ta trông cũng sạch sẽ, dĩ nhiên là rất trẻ ! Lép-
                   tôn-xtôi có nói một câu, ý là: Đàn bà không có chân lý !... Em
                    lại muốn hỏi anh về chân lý của đàn ông?
TUẤN -    Điều đơn giản là: Tình yêu rất dễ mắc lỗi lầm... và trái tim
                   luôn luôn bị trừng phạt !
TRÂM -    Anh trả lời đến tức ! Em chỉ muốn biết là: anh có yêu cô
                    ta không?...
TUẤN -    Có ai đó đã viết hai câu thơ:
                             Tình yêu thì quá mênh mông
                             Nên tôi chẳng biết mình dừng ở đâu?
TRÂM -    ( cáu. Túm ngực Tuấn lay ) Thế này thì em hết chịu nổi với
                     anh rồi ! Ôi, những kỷ niệm. Những kỷ niệm thật xót xa?
                                        ( Trâm xúc động mạnh. Tuấn đỡ Trâm )
TUẤN -    Trâm ! Em bình tĩnh lại nào?
TRÂM -    Bao năm tháng đời sinh viên gặp anh ở nước
                 ngoài. Ôi, những kỷ niệm tình yêu của chúng ta đã thơ mộng
                    và đẹp biết bao ! Thế mà bây giờ anh quên hết cả rồi ! Anh
                   quên hết cả rồi !...
TUẤN -    Thực tế là thực tế. Chúng ta không phải là Chức Nữ với
                   Ngưu Lang: Hai đứa sống ở hai phương trời, hàng năm đến
                   thăm nhau một lần.
TRÂM -     Nhưng chưa đầy hai năm, em đã ra Hà Nội tới ba lần để tìm
                   anh?
TUẤN -    Cả lần này anh cũng không vào đó được !
TRÂM -    Anh thật là ác !
TUẤN -    Không. Không phải thế ! Hoàn toàn...
TRÂM -    Thế thì hãy vào đó với em ! Anh sẽ có tất cả: Cả tình yêu và
                     cơ đồ !... Cả cái siêu thị lớn ấy, ba em cũng giành cho em !
                     Anh vào đó mà làm giám đốc. Em sẽ mãi mãi là người vợ
                      chung thuỷ, là người bạn gái tốt của anh.
TUẤN -    (hơi hoảng hốt ) Không ! Không được nữa rồi ! Trâm, em hãy
                    tha lỗi cho anh. Anh không thể !
                                       ( Tuấn bỏ nhanh vào trong Công ty )
TRÂM -    (gọi theo) Anh Tuấn !...
B.KHOÁT -    (ngó theo) Cuộc sống đến là phức tạp.
                                                   ( Mai Lâm từ cổng vào, dáng vội vã )
 MAI LÂM -    (với bác Khoát) Chào ông! (nhìn thấy Trâm) À, cô Trâm
                     vẫn còn đây! May quá, tôi cứ sợ là không kịp gặp cô?
                                               (tiến vào phòng khách)

 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 26.10.2021 19:04:38
 
TRÂM -    Như có chuyện gì đang làm ông lo lắng?
MAI LÂM -    Có quan hệ cả tới cô!
TRÂM -    Cũng có quan hệ với tôi? Chuyện gì vậy ông Mai Lâm?
MAI LÂM -    Vì đó là chuyện liên quan tới anh Tuấn, người yêu của cô
                       trước đây.
TRÂM -   Không chỉ trước đây...
MAI LÂM -    Thế thì lại càng tốt! Chuyện rất phức tạp, cô hãy lại
                     gần đây.
                      ( Mai Lâm nhìn quanh, rồi thì thầm kể cho Trâm nghe.
                             Trâm từ ngạc nhiên đến lo lắng...)
TRÂM -    Nếu như thế thì anh ấy rất có thể bị?...
MAI LÂM -    Tôi đã lường trước tất cả.
TRÂM -    Ông làm cho tôi lo quá ! Nhưng liệu tôi có thể làm được
                      gì để ngăn ngừa chuyện ấy?
MAI LÂM -    Tôi có một người bạn cũ ở Hà Nội, ông ta là một võ sư và
                      có rất nhiều học trò.
TRÂM -    Những người học trò của ông ấy, họ cũng đều là những võ sỹ
                    cả chứ ạ?
MAI LÂM -    Đúng vậy. Bản thân ông ta cũng đã là một võ sỹ nổi tiếng,
                     tuy giờ thì đã già. Cô hãy chuyển ngay lá thư này
                      cho ông ấy, trong thư tôi đã nói rõ.
                              (Mai Lâm đưa cho Trâm một phong thư )
                      Cám ơn cô đã giúp đỡ!
TRÂM -    Làm được những gì để cứu giúp anh ấy, tôi sẽ không từ chối.
MAI LÂM -    May quá, một mình tôi e khi có sự cố không kịp?
TRÂM -    Khi cần thiết tôi sẽ gặp ông ở đâu?
MAI LÂM -    Ở nhà một người bạn của tôi cũng ngay tại Hà Nội này.
                                       ( nói rồi đưa cho Trâm một tấm các )
                  Đây là "tấm các" của ông ấy, cô cứ theo địa chỉ này mà tới!
TRÂM -    Được, tôi sẽ tới đó để gặp ông!
MAI LÂM -    Nếu tới đó mà cô không gặp tôi, thì cô hãy nói với người
                     bạn của tôi rằng: Mọi chi phí tốn kém bao nhiêu, tôi sẽ lo
                    chu tất!
TRÂM -    Tôi cũng có thể đóng góp mà.
MAI LÂM -    Giờ thì tôi phải xin phép cô !
TRÂM -    Vâng, chào ông!
                             ( Nói rồi Mai Lâm đi vội ra phía cổng. Trâm nhìn theo...)
                    Thật không ngờ, sự thể lại có thể đến nông nỗi ấy!...


                                       
 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 27.10.2021 05:06:54
 
 
 
                                       MÀN BỐN

                      (Buổi chiều, tại phòng ngoài nhà ông Bản: Một căn hộ
                      rộng trong khu tập thể.
                            Có đầy đủ gia đình nhà ông Bản, gồm: Ông Bản,
                      bà Nga,Tuấn và Tài. Không khí gia đình nặng nề)

TUẤN -    Sao mọi người yên lặng thế này? Tất cả đều muốn trốn
                   tránh, đã không ai còn dám nhìn thẳng vào cái sự thật ấy
                    nữa. Đã đến lúc tất cả phải tự dằn vặt lấy lương tâm của
                    mình, cả tội của mình !
TÀI -    Ông anh đã nói quá đáng lắm rồi đấy !
TUẤN -    Có quá đáng bằng những hành động mê muội của chú
                  không?
TÀI -    Nếu có đủ bằng chứng thì anh cứ việc khởi tố, cứ việc đưa
                  chúng tôi ra toà! Còn như, nếu anh không đủ bằng chứng...
TUẤN -    Thì sao?
TÀI -    Thì anh sẽ phải đền lại danh dự cho tôi !
                   ( Tài định nhảy vào đánh Tuấn, bà Nga hoảng hốt chạy lại ôm
                       lấy Tài )
BÀ NGA -    (với Tài) Anh không được như thế! Anh cứ giết tôi đi đã.
                  (với ông Bản) Sao ông lại cứ đứng đực ra như thế?
Ô.BẢN -    Thì tôi... tôi biết làm như thế nào bây giờ?  (với Tuấn) Bố xin
                     anh, anh hãy thương bố! Những việc ở Công ty không việc
                    gì đến anh, thì anh cũng đừng bới ra như thế, chỉ gây them
                    phiền toái. (với Tài) Anh!... Anh làm khổ tôi?
TÀI -    Nhưng không thể thể để anh ta cứ làm như bố người ta ! Chẳng
                    có được cái bằng chứng nào mà cứ nói bố bậy.
TUẤN -    Các người còn man rợ hơn cả ý nghĩ của tôi! Vậy thì , hãy
                   xem đây?
               ( Tuấn ra cửa vẫy ai đó. Ít phút sau, một người đàn ông ngót năm
                      mươi tuổi yếu ớt bước vào  -       đó là anh Trương! Nhìn thấy
                   Tài, Trương hơi hoảng hốt nhưng rồi trấn tĩnh lại )
TUẤN -    Con người này thì bố và cả chú Tài đều rất quên biết! Đây là
                  anh trợ lý ngày trước của ông giám đốc Công ty, đã phải về
                  mất sức mà?
TÀI -    Anh ta yếu thì anh ta phải về, có gì là lạ!
TUẤN -    Đó là hậu quả của những sự thô bạo! Chú và cả bà Minh
                  Phương đã biến anh ta từ một người khoẻ mạnh trở thành
                  một người suy nhược về tinh thần, từ một con người đang
                  sống lành mạnh hoá thành một thằng câm !
BÀ NGA -    (với Tuấn) Kìa con! Con nói những điều gì thật khủng
                  khiếp?
                       ( Bà nhìn ông Bản vẻ trách móc về sự im lặng của ông )
Ô.BẢN -    (lúng túng) Tôi... tôi cũng chẳng hiểu gì về những chuyện này
                    cả?
TÀI -    (với Tuấn) Tôi buộc phải cảnh cáo để anh biết: Nếu anh cứ tiếp
                     tục ăn nói kiểu này...
BÀ NGA -    Trời! Mẹ xin, mẹ xin tất cả hai anh!...(với Tuấn) Mẹ xin
                   con đừng nói nữa?
TUẤN -    (với Trương) Anh hãy cởi áo cho mọi người cùng xem!
                     ( Trương cởi áo, những thương tích vì bị đánh hằn đầy trên than
                        thể anh) 
BÀ NGA -    (lại gần Trương) Trời, làm sao anh lại có thể bị đến thế này?
                      Khủng khiếp quá!
TUẤN -    Những thương tích trên thân thể con người này, có đủ là bằng
                   chứng để lý giải cho việc anh ta phải về mất sức không?
TÀI -    Tôi không biết! Tôi không biết gì hết! Thương tích của anh ta
                 thì có liên quan quái gì đến tôi?
TUẤN -    ( cầm lại tập hồ sơ trong tay Trương ) Còn đây, đây là một
                    trong những bản sao hồ sơ về lô hàng Rô-ten-bớc mà anh
                    Trương đã dấu được?
TÀI -    (với Trương) Anh sẽ phải chịu trách nhiệm về tội ăn cắp hồ sơ
                   của cơ quan?
TUẤN -    Khi vụ Rô-ten-bớc xẩy ra, khi biết rằng người trợ lý này đã
                   nắm vững tất cả sự gian lận của các vị!... Không thể lôi kéo
                 và thuyết phục được anh ta, lo nguy cơ bị tố giác thì cả chú và
                bà Minh Phương đã...
TÀI -    (sừng sộ) Đừng có mà giở mãi cái giọng ?...
                            ( nhảy vào đánh Tuấn, song bị Tuấn vặn chéo tay lăng
                                       mạnh vào tường )
TUẤN -    Chú quên là... nếu muốn đọ sức thì tôi còn hơn chú!
TÀI -    Anh, anh sẽ phải trả giá!
TUẤN -    Chính chú và cả bà Minh Phương đã thuê một bọn
                 côn đồ để đánh anh Trương!
TÀI -    (tiến về phía Trương) Anh có nhìn thấy tôi đánh anh không đã?
TRƯƠNG -    Vâng, đúng là cậu không có mặt trong bọn chúng nó, cậu
                   không trực tiếp đánh tôi.
TÀI -    Thế mà chưa chi đã? Không có bằng chứng thì đừng có mà...
TUẤN -    Vì sợ hãi anh ta phải sống như một thằng câm! Còn bịp bợm
                hơn, khi tiễn anh ta về mất sức... các vị đã tổ chức một cuộc
                tiệc tùng chia tay thật linh đình, tung hô công trạng và trao
                 phần thưởng !? (với anh Trương) Anh Trương có thể về!...
                Anh đừng sợ, sẽ không ai còn dám đụng đến anh đâu?
TRƯƠNG -    Giờ cũng không việc gì mà tôi phải lo mãi. Tôi cũng đã
                    chuẩn bị, nếu chúng còn muốn hại tôi thì sẽ có người tố giác
                    thay tôi!
                                                 ( Trương ra khuất )
TÀI -    Tôi không biết! Tôi không biết gì hết !...
                                                  ( Tài bỏ ra nốt )
TUẤN -    (với ông Bản) Giờ thì bố thấy thế nào?
Ô.BẢN -    Nhưng bố không biết những chuyện đó! Bố không biết anh
                  Trương đã bị đánh. Bố không ngờ thằng Tài lại...
TUẤN -    (giơ tập hồ sơ) Thế còn cái vụ Rô-ten-bớc này? Là một chuyên
                  viên cố vấn cho ông giám đốc công ty - Bố có biết không?
Ô.BẢN -    Khi đó, bố chỉ nghĩ là: do thằng Tài lơ đãng, thiếu trách
                   nhiệm để xẩy ra.
TUẤN -    Còn ông giám đốc chỉ vì quá tin, phải không ạ?
 Ô.BẢN -    Anh Lãm là một bạn cũ của bố, lại có rất nhiều công
                  lao. Đối với thằng Tài, bố biết làm như thế nào... khi kẻ gây
                    ra có cả đứa con trai của mình?... Tuấn ạ, bố xin con! Nếu
                  cần, bố sẽ xin nhận tất cả mọi tội lỗi. Con hãy bỏ qua, dù sao
                   thì... sự cũng đã rồi, chẳng gỡ lại được.
TUẤN -    Thế còn bản án đối với người đang sống mà như đã chết kia?
                     Những thương tích trên thân thể anh trợ lý... Những chà
                    xéo, dẫm đạp lên tinh thần, cả linh hồn con người ấy...
                    Bố định xử trí như thế nào? (im lặng ) Bố không thể trả
                    lời được à?... Cũng đúng thôi, bởi vì giờ đây bố đang
                    phải đứng trước lương tri của chính bản thân mình, để trả
                   lời một lương tri khác !?Thưa bố, khi mà lương tri của bố
                    cũng không thể câm lặng được, thì lương tri của con sẽ phải
                    làm gì?
BÀ NGA -    Thế thì phải làm như thế nào mới được, con ơi?
TUẤN -    Xin phép mẹ con đi nghỉ một chút, con hơi mệt !
                 ( Tuấn bỏ vào phòng trong. Sân khấu chỉ còn lại hai vợ chồng ông
                               Bản )
BÀ NGA -    Trời ơi, Khủng khiếp quá! Khủng khiếp quá! Ông không
                    thấy gì hết à? Có thể chúng nó còn đâm chém nhau đấy.
                   Hay là, thằng Tuấn không phải là con ông?...
Ô.BẢN -   (sửng sốt) Cô không được nói như thế! Đối với tôi con nào chả
                  là con?
BÀ NGA -    Thế thì ông cũng phải làm một cái gì đi chứ? Tôi chả còn
                    hiểu ra làm sao cả. Gia đình đang yên lành, đùng một cái...
                    Này ông, qua câu chuyện của bố con ông: Tôi thấy hình như
                     thằng Tài nó đang mắc vào vụ gì khủng khiếp lắm, phải
                  không?
Ô.BẢN -    (lúng túng) Ờ... ờ...
BÀ NGA -    Coi bộ ông như thế thì đúng rồi. Thôi chết rồi! Sao ông
                   không ngăn nó?
Ô.BẢN -    Tôi có biết đâu mà ngăn. Mà... tôi cũng nói với nó nhiều, nó
                 có chịu nghe đâu.
BÀ NGA -    Thế còn cái chuyện anh Trương bị đánh mình mẩy đầy
                  thương tích ấy, liệu thằng Tài có dúng vào không?
Ô.BẢN -    Tôi, tôi làm sao mà biết được. Biết đâu, cũng có thể...
BÀ NGA -    Thế thì khổ tôi rồi! Khổ tôi rồi! Ông làm khổ tôi rồi?...
Ô.BẢN -    Ơ, cô này hay nhỉ? Tôi đã làm gì mà cô lại...
BÀ NGA -    Đúng! Chỉ bởi vì ông đã không làm gì. Ông đã không sớm
                 biết đường để can ngăn thằng Tài, mới nên nông nỗi này. Mà
                  ông còn lạ gì tính cách nó cơ chứ?
Ô.BẢN -    Cô thì còn chiều nó quá tôi?
BÀ NGA -    Thì tôi là mẹ nó! Tôi chỉ là một người đàn bà yếu đuối. Mới
                     lại... Những việc xẩy ra ở cơ quan của bố con ông,  tôi làm
                      sao mà biết? Chỉ tại vì ông nhu nhược quá! Đúng, tại ông
                     nhu nhược quá !
Ô.BẢN -    Vâng, tại tôi nhu nhược. Tại tôi tất!
                           ( Minh Phương và Tài xuất hiện ở cửa. Vừa lúc,
                                     Tuấn cũng từ nhà trong bước ra )
MINH PHƯƠNG -    (với Tuấn) Ông giám đốc có nói với tôi: Yêu cầu
                     anh trao lại hồ sơ mà thằng Trương đã dấu đi, rồi đưa cho
                     anh? Việc thằng Trương dám lấy cắp hồ sơ của cơ quan, tổ
                    chức họ sẽ có biện pháp!
TUẤN -    Nếu tôi không trao lại hồ sơ đó cho các vị?
MINH PHƯƠNG -    Thì bắt buộc phải coi anh như một kẻ đồng loã.
TUẤN -    Bà đừng đe doạ tôi?
MINH PHƯƠNG -    Anh không làm được gì đâu. Nên thông minh hơn
                      một chút!... Tôi có thể hứa với anh...
TUẤN -    (ngắt lời) Thôi đủ rồi. Các người có thể đi được rồi!
MINH PHƯƠNG -    À,à... thế thì ta lật con bài ngửa. Dù anh có biết tất
                  cả các chi tiết về Rô-ten-bớc, thì anh đã làm được gì? Anh
                   kêu lên đâu? Với ai? Ai sẽ nhận lời kêu của anh?
TUẤN -    Tôi biết là bà đã ngăn chặn tất cả.
MINH PHƯƠNG -    Còn việc anh cho là chúng tôi đã thuê bọn côn đồ
                 đánh thằng Trương? Ta cứ giả sử với nhau là chuyện như thế,
                  tôi chỉ giả sử thôi... thì bằng chứng đâu? Đánh lúc nào? Bọn
                    côn đồ ấy cụ thể là những đứa nào?
TUẤN -    Phải! Anh Trương có nói với tôi bọn chúng đều bịt mặt.
MINH PHƯƠNG -    Đấy là tôi chỉ giả dụ như thế, chứ hơi đâu tôi phải
                  bận lòng với những thương tích vớ vẩn trên người thằng trợ
                 lý ấy?
TUẤN -    Nghĩa là bà có thể lạnh lùng, thơ ơ với những số phận khốn
                   khổ?
MINH PHƯƠNG -    Tôi đến đây không để cãi vã với anh!
TUẤN -    Bà cũng đừng hy vọng tôi sẽ trao lại cho bà những hồ sơ của
                   vụ Rô-ten-bớc ấy!
TÀI -    Anh phải trả!
TUẤN -    Nếu các vị không có gì phải lo lắng, thì các vị cần lấy lại tập
                hồ sơ ấy để làm gì?
MINH PHƯƠNG -    (giận dữ) Anh còn đủ thời gian để suy nghĩ, tôi
                   khuyên anh nên khôn ngoan hơn!
                                                ( Nói rồi mụ tức tối bỏ ra )

 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 27.10.2021 05:11:17
 
TÀI -    Đúng thế, anh nên khôn ngoan hơn!...
                                                ( Tài theo sau, cũng ra nốt )
TUẤN -    Ôi, bọn người đê tiện! Thật đê tiện!
BÀ NGA -    Con ơi, mẹ sợ quá! Con làm thế làm gì rồi lại mang vạ vào
                   thân? Mình chỉ cốt sống cho yên.
Ô.BẢN -    (với Tuấn) Bố can anh. Một lần nữa bố can anh!
 TUẤN -    Tất cả, tất cả hoảng hốt hết cả rồi hay sao? Tôi sẽ đưa chúng
                   ra trước vành móng ngựa!
                                     ( Tuyết chạy bổ vào nhà )
BÀ NGA -    (ôm lấy Tuyết) Chắc cháu cũng biết chuyện rồi. Cháu hãy
                    khuyên can nó cháu nhé!... (với ông Bản) Ông cũng vào nhà
                     trong mà nghỉ đi, để các con nó nói chuyện với nhau. Ông
                    còn đứng ở đây làm gì?
Ô.BẢN -    Thì tôi vào.
                                  ( Hai vợ chồng ông Bản, bà Nga cùng vào nhà trong )
TUYẾT - (với Tuấn) Ở nhà em... khi đang ngồi  trên gác, em nghe rõ
                    tiếng anh Tài nói với mẹ em là: Anh muốn làm to chuyện?
                    Anh đã hứa với em rồi cơ mà, là anh sẽ bỏ qua...
TUẤN -    Nhưng sự thật kinh khủng quá, đến mức không thể làm
                  ngơ được.
TUYẾT -    Anh cứ nghĩ nó to thì nó to chứ!...
TUẤN -    Em chẳng biết gì cả?
TUYẾT -    Thì anh kể cho em nghe đi, xem nó kinh khủng đến mức độ
                   nào? (im lặng) Đấy, anh lại không chịu nói! Em biết ngay mà,
                   anh thì tốt... nhưng phải cái hay cố chấp?
TUẤN -    Em lại nghĩ về anh thế đấy?
TUYẾT -    Hãy nghe em mà thôi đi anh, anh làm thế thì quá!
TUẤN -    (ngẫm nghĩ) Ừ, mà em cũng không nên biết !? Tâm hồn em
                  thanh khiết quá, tấn trò đời thì quá bẩn ! Quá tàn nhẫn !...
                                  (Tuấn vẩn vơ ra xa nghĩ, quên khuấy Tuyết )
TUYẾT -    Kìa, anh Tuấn! Sao anh lại bỏ em ra đứng một mình như
                thế?
TUẤN -    (với Tuyết) Em hãy cứ hồn nhiên như vậy! Tâm hồn em hãy
                   cứ trong sáng như thế! Và cứ mơ mộng như những trang
                  tiểu thuyết mà em vẫn thường xem !...
TUYẾT - Anh thích em cứ như thế mãi à?
 TUẤN -    Ừ, nếu có thể thì em cứ như thế mãi !
TUYẾT -    Sao lại không? Nếu anh đã thích thì em sẽ như thế mãi, như
                    thế mãi suốt đời.
TUẤN -    Nhưng em sẽ không như thế mãi được đâu, Tuyết ạ! Thực tế
                 phũ phàng lắm.
TUYẾT -    (hồn nhiên) Nhất định rồi anh xem, em sẽ như thế mãi.
TUẤN -    Tâm hồn em sẽ phải vật vã, em sẽ hiểu như thế nào
                     là đau đớn?
TUYẾT -    Thì cũng có lúc em đã đau đớn rồi! Em đã phát hoảng lên,
                   em nghĩ: nhỡ ra anh và em...
TUẤN -    Sự đời còn khủng khiếp hơn nhiều! Anh sợ lúc đó em sẽ
                  không chịu đựng nổi?...
TUYẾT -    Không, nếu có anh thì em sẽ chịu được tất mà! Chẳng có cái
                    gì khủng khiếp hơn nếu phải xa anh?
TUẤN -   Em chưa lường hết được đâu Tuyết ạ,  cái ngày bất hạnh đó
                    sắp đến rồi?
TUYẾT -    Anh nói gì mà bi quan thế? Em chỉ cần có anh thôi! Chỉ cần
                          có anh thôi! Chỉ cần có anh thôi!... ( họ ôm lấy nhau ).
                                                 
 

 
 
 
 
 
                                                MÀN NĂM


                                             I-   CẢNH NHỎ XEN KẼ

                                Buổi tối, tại phòng khách nhà ông Lãm.
                         Minh Phương đang ngồi trên một chiếc salon chờ đợi.
                         Tài đi vào, ngó nghiêng khắp nhà.

MINH PHƯƠNG -    Cậu không phải lo, đi vắng hết rồi!
TÀI -    Những công việc đại loại như thế này cần phải cẩn thận.
MINH PHƯƠNG -    Chắc cậu vẫn tìm bọn cũ?
TÀI -    Hoàn toàn mới, mà thằng trùm lần này còn cứng tay hơn! Nó có
                  biệt danh gọi là "Hốt" - Thằng Hốt!
MINH PHƯƠNG -    Giờ hắn ở đâu?
TÀI -    Đang chờ ngoài hàng nước. (chần chừ) Mợ Minh Phương này?...
MINH PHƯƠNG -    Cứ trông dáng bộ của cậu, tôi cũng biết cậu đang
                    lo! Mọi khi sao cậu bạo dạn, táo tợn thế?
TÀI -    Tôi nghĩ, hay là mình cũng chưa nên vội?
MINH PHƯƠNG -    Hiện nay nó chưa làm bung ra ngoài, cần phải bịt
                          miệng nó lại ngay!
TÀI -    Nhưng nếu anh ta cũng bị như thằng Trương, thì ông bà già nhà
                       tôi sẽ không để yên đâu?
MINH PHƯƠNG -    Lần này thì phải phi tang nhân chứng.
TÀI -    Nghĩa là...
MINH PHƯƠNG -    Nghĩa là nó phải câm vĩnh viễn!
TÀI -    Không được, không thể làm như thế được.
MINH PHƯƠNG -    Hay là lương tâm cậu bị cắn rứt?
TÀI -    Thì cũng cố tìm ra một cách chỉ làm cho ông ta sợ là được.
MINH PHƯƠNG -    Tôi đã nghĩ hết cách! Với cái gan của thằng Tuấn,
                        không thể biến nó một người sống mà như câm? Chắc cậu
                       cũng không muốn phải vào nhà đá?
TÀI -    Tham nhũng một lô hàng, bất quá thì cũng chỉ tù ít năm?
                      Mà ông Lãm sẽ là cái lá bùa hộ mệnh cho cả tôi và mợ cơ
                        mà?
MINH PHƯƠNG -    Nếu chỉ mắc một tội tham ô, tham nhũng thì tôi
                      cũng chưa sợ.
TÀI -    Thế, mợ còn sợ cái gì?
MINH PHƯƠNG -    Chính là chuyện thằng Trương ngày trước! Chúng
                        nó mà kết cấu lại với nhau làm ầm ĩ lên, thì họ sẽ đem cả
                       tôi và cậu ra mà tùng xẻo.
TÀI -    Nhưng ngay cả chuyện thằng Trương, giờ cũng không phải chỉ
                    mình ông Tuấn biết?
MINH PHƯƠNG -    Tôi đã nghĩ ra được một cách có thể đánh
                     lừa được tất cả mọi người.
TÀI -    Mợ nói tôi nghe thử?
MINH PHƯƠNG -    Hàng ngày, hàng ngày trên các đường phố Hà
                         Nội... đã có biết bao nhiêu vụ tai nạn giao thông thường
                      xẩy ra. Có người thì bị thương, nhưng cũng nhiều người
                       chết?
TÀI -    Tôi hiểu rồi! Tôi hiểu rồi!... Có thế mà nghĩ nát cả óc.
MINH PHƯƠNG -    (thở dài) Cũng không còn cách lựa chọn nào khác.
TÀI -    Để tôi ra gọi thằng Hốt vào đây! (Tài định đi)
MINH PHƯƠNG -    Hãy khoan! Cậu có thể đưa nó đến một chỗ
                      kín đáo rồi liệu mà làm việc với nó?... tốn phí bao nhiêu tôi
                     sẽ cấp cho cậu đầy đủ.
TÀI -    (phá lên cười)...
MINH PHƯƠNG -    (bịt miệng Tài) Rừng có nách, vách có tai. Tại sao
                  cậu lại cười váng lên như thế?
TÀI -    Tôi cười, vì tôi thấy mợ... hơi dại quá!...Mợ đẩy mình tôi vào
                 cuộc, chỉ mình tôi nó biết mặt!...Để ngộ nhỡ... có xẩy ra
                 chuyện gì, thì mợ rũ tuột!
MINH PHƯƠNG -    Tôi không ngờ cậu lại nghĩ về tôi tồi tàn như
                 thế?...Thôi được, thì... cậu ra gọi nó vào đây!
TÀI -    Thế là tốt nhất!
                                       ( Tài ra ngoài )
MINH PHƯƠNG -    (một mình) Cũng đành liều.
                       ( ít phút, Tài cùng Hốt đi vào. Đó là một gã đàn ông to chắc,
                           trạc tuổi trung niên, tướng mạo lầm lì )
TÀI -    (với Minh Phương) Đây là anh Hốt, người mà tôi đã nói!
HỐT -    (với Minh Phương) Tôi cũng đã được Quí ông đây cho biết về
                       Quí danh của Quí bà!...
TÀI -    Kế hoạch cũng như giá cả, tôi đã trao đổi đầy đủ với anh Hốt
                      rồi. Bà xem có cần phải dặn dò gì thêm nữa không?
HỐT -    Các vị cứ yên tâm, Tôi cùng  các đệ tử của tôi sẽ làm
                        thoả đáng ý muốn của cả Quí Bà và Quí Ông !
TÀI -    Các anh cứ giải quyết cho thật gọn nhẹ, cho thật êm thấm!... Về
                      kinh phí chúng tôi sẽ thoả đáng, các anh không phải lo.
MINH PHƯƠNG -    Phần thủ tục coi như đã kết thúc?...
HỐT -    Thưa Quí Bà ! Đó mới chỉ là khúc dạo đầu. Khúc sau còn khó
                      khăn, nguy hiểm hơn nhiều.
MINH PHƯƠNG -    Ý ông muốn?...
HỐT -    Phi vụ này cực kỳ nguy hiểm. Không chỉ đòi hỏi ở chúng tôi sự
                cảm tử, mà cả sự chi phí để thực hiện phi vụ cũng tốn kém
                   lắm ạ !....
MINH PHƯƠNG -    Anh lại muốn tăng giá à?
HỐT -    Được phục vụ một người đàn bà quí phái, sang trọng như Quí
                  Bà... dĩ nhiên là chúng tôi phải hết sức cẩn thận, sự tăng giá
                    cũng là rất nên ! Cũng chỉ thêm 30% nữa thôi ạ.
MINH PHƯƠNG -    Sao tăng thêm mà nhiều thế?
HỐT -    Quí bà đồng ý chứ ạ?
MINH PHƯƠNG -    Thôi được, tôi đồng ý.
HỐT -    Quí bà có cần hỏi điều gì nữa không ạ?
MINH PHƯƠNG -    Tôi cũng muốn biết thêm vài chi tiết.
HỐT -    Rất lấy làm vinh hạnh nếu được làm vui lòng Quí bà.
MINH PHƯƠNG -    Ông đến đây bằng phương tiện gì?
HỐT -    Một thứ xe gắn máy mà nhân loại quen gọi là hon-đa! Thưa
                   Quí bà, một loại hon-đa chính hãng chứ không phải là đồ
                   rởm. Quí bà cứ yên lòng!
MINH PHƯƠNG -    Nó còn tốt chứ?
HỐT -    Nó mới được đập hộp khoảng vài ba chục năm nay. Lúc
                 nó được sản xuất, thì nó thuộc vào đời mới nhất trong
                  thời điểm đó... Với cái nhãn hiệu Xíp-pót-te-đờ-me-măng-xi,
                  xin Quí bà hoàn toàn yên tâm. Với cái giống Xíp-pót-te -đờ-
                   me-măng-xi này, nó có thể đạt tới vận tốc tối đa của chính
                    nó đấy ạ! Dùng vào phi vụ này đảm bảo chắc ăn.
MINH PHƯƠNG -    Ông sử dụng bao nhiêu người?
HỐT -    Để làm yên lòng một người đàn bà lộng lẫy như Qúi bà, tôi sẽ
               phải dùng tới hai trợ thủ cứng nhất của tôi! Xin Quí bà tăng
               thêm cho 20% nữa ạ?
MINH PHƯƠNG -    Đã tăng rồi, sao lại.... mà tăng thế hơi nhanh đấy?
HỐT -    Thưa Quí bà, tiền trượt giá còn tăng nhanh hơn đấy ạ! Quí bà
                chấp nhận chứ ạ? Đa tạ Quí bà! Quí bà còn muốn...
MINH PHƯƠNG -    Tôi muốn biết về các trợ thủ của ông?
HỐT -    Quí bà có thể hoàn toàn yên tâm, họ toàn là những thằng câm.
MINH PHƯƠNG -    Ông đã cắt lưỡi của họ?
HỐT -    Ồ không. Lưỡi, mồm, tai, mắt đến lục phủ ngũ tạng của
                  chúng đều còn nguyên cả. Ý tôi muốn nói: Đó là những người
                   hùng, rất hùng... thưa Quí Bà! Quí bà cho tăng thêm 10%
                 nữa ạ?

 
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 27.10.2021 05:15:10
 
MINH PHƯƠNG -    Sao ông đòi tăng nhiều thế?
HỐT -    Luật của chúng tôi: Mỗi một câu hỏi có quan hệ tới sự nguy
                hiểm của bản thân, đều phải được tăng giá !
TÀI -    (đứng ở ngoài nói vào) Cái luật hơi quái đấy!
HỐT -    Quí bà chấp nhận chứ ạ?
MINH PHƯƠNG -    Nếu đã là luật thì tôi cũng đành.
HỐT -    Đa tạ Quí bà! Giờ xin Quí bà thực hiện cho một chút thủ tục
                    nho nhỏ ban đầu?
MINH PHƯƠNG -    Ông cứ nói!
HỐT -    Để thực hiện phi vụ một cách mỹ mãn nhất, bao giờ chúng tôi
                cũng nhận trước 50% số tiền như đã qui ước với Quí ông đây!
                (chỉ Tài) cùng với  số tiền mà Quí bà đã chấp nhận tăng thêm.
MINH PHƯƠNG -    Nhưng chưa làm mà các ông đã....
HỐT -    Thưa Quí bà, đó cũng là luật ạ!
TÀI -    (đứng ngoài) Lại luật? Toàn luật để húp của người ta.
HỐT -    Quí bà chấp nhận chứ ạ?
MINH PHƯƠNG -    Thôi được. Ông Tài đây  (chỉ vào Tài) sẽ thay tôi
                  thoả đáng và giao tiền cho ông! Chỉ miễn là...
HỐT -    Xin Quí bà cứ yên tâm! Tôi xin thay mặt các chiến hữu của tôi,
                  gửi tới Quí bà sự tràn trề cảm tạ... và chúc Quí bà an khang
                   thịnh vượng!...
                                                   ( Hốt định ra)
MINH PHƯƠNG -    (gọi giật) Còn một điều kiện nữa?
HỐT -    Tôi rất vui lòng!
MINH PHƯƠNG -    Mà thôi, kẻo ông lại...
HỐT -   Xin có điều gì thì Quí bà cứ nói! 
MINH PHƯƠNG -    Những cuộc gặp gỡ sau, ông Tài đây sẽ thay tôi
                gặp ông ở một địa điểm khác kín đaó hơn!
HỐT -    Nghĩa là tôi phải quên ngôi nhà này đi? Thưa Quí bà, tôi hiểu!
MINH PHƯƠNG -    Điều kiện này không gây thêm sự nguy hiểm, chắc
                   không cần phải tăng  thêm giá phần trăm... nữa đâu, ông Hốt
                   nhỉ?
HỐT -    Quí bà nói rất phải !....
                                                        
 
                                                                                             CẢNH II.

                                   Vào một buổi tối cũng tại nhà ông Lãm.
                                Tài và Minh Phương từ ngoài cửa đi vào.
 
TÀI -    Cái ổ khoá nhà mợ tốt thật, mở cứ nhẹ như không!
MINH PHƯƠNG -    Khoá từ thời Tây đấy! Nhà này tôi cứ làm cho mỗi
                  người một chìa, có ra vào sớm tối thì người trong nhà không
                  bị quấy quả.
TÀI -    Này mợ, thế có ai trong nhà không?
MINH PHƯƠNG -    Tối nay: ông ấy thì lên Bộ dự chiêu đãi, còn con
                  Tuyết đi tham gia một diễn đàn tình yêu gì đó... ở ngoài thư
                  viện Hà Nội.
TÀI -    Tình yêu với chả diễn đàn, cũng chẳng bằng tôi và mợ yêu thật.
                                         ( Tài lại ôm lấy Minh Phương )
MINH PHƯƠNG -    Thì cũng từ từ một tý đã nào! Cậu cứ làm tôi như
                củ khoai không bằng.
TÀI -    Tối nay dứt khoát là mợ phải thưởng cho tôi rồi!
MINH PHƯƠNG -    Cậu không sợ à?
TÀI -    Mợ bảo tôi sợ gì?
MINH PHƯƠNG  -    Sợ là sợ cái lương tâm nó cắn rứt chứ còn sợ gì?...
                  Thằng Tuấn , anh cậu thì đang bị chúng nó săn đón để hành
                  quyết ở ngoài kia, còn tôi với cậu ở trong này lại...
TÀI -     Tôi và mợ mà không tranh thủ vui sướng với nhau thì tiếc quá!
MINH PHƯƠNG -    Hay là thôi?
TÀI -    Thôi là thôi thế nào?...
                                         ( ôm lấy Minh Phương)
                    Mợ cứ nần nẫn ra thế này, thôi thì phí của giời!
MINH PHƯƠNG -    Thì cũng gượm đã. Tôi vẫn chưa yên tâm, cậu đã
                   trao đổi chặt chẽ về kế hoạch hành sự... với thằng Hốt chưa?
                   Chẳng may có gì sơ ý xẩy ra thì chết?
TÀI -    Mọi việc tôi đã tính toán rất cẩn thận, mợ không phải lo.
MINH PHƯƠNG -    Dù sao thì... (thở dài)
TÀI -    Bây giờ thì mợ thưởng cho tôi nhé? Tôi sẽ lại bế mợ ra vườn...
MINH PHƯƠNG -    Làm gì có ai ở nhà mà phải ra vườn?
TÀI -    Nhưng nhỡ...
MINH PHƯƠNG -    Ừ, chỉ sợ ngộ nhỡ ông ấy hay con Tuyết đột xuất
                    về?...
TÀI -    Nhưng lo thế có mà lo suốt đời! Một nhoắng là xong ngay mà...
                   chả ai biết đâu mà sợ.
                                      ( Tài định sàm sỡ)
MINH PHƯƠNG -    Từ từ nghe tôi dặn đã, nếu có tình huống gì thì cậu
                    cứ nhảy qua cái cửa sổ này mà ra vườn nhé, ở trong này tôi
                   sẽ liệu cách nói...
TÀI -    (xun xoe) Chà , buổi ăn mừng chiến thắng của tôi và mợ tối nay
                   thật tuyệt!
MINH PHƯƠNG - Thì, tôi trở thành mâm cỗ để cậu xơi mừng chiến
                  thắng thì có?
TÀI -    Thì còn gì bằng!...
                   ( Tài lại tắt vợi đèn... cuộc tình xẩy ra trong bóng tối mờ,
                               thấp thoáng chỉ còn nghe thấy tiếng nói phát ra )
TÀI -    Từ từ thế này thôi nhé, mợ thấy sướng chưa?
MINH PHƯƠNG -    Ừ, ừ... sướng... sướng....
TÀI -    Với ông ấy... mợ có sướng thế này không?
MINH PHƯƠNG -    Chuyện,  ông ấy già rồi. Cậu còn trẻ mà... khoẻ
                 phát khiếp!...
TÀI -    Thế, ông ấy kiểu cách có phong phú không?
MINH PHƯƠNG -    Ừ, ừ... Ông ấy đi tây nhiều nên cũng phong phú...
               ( Ông Lãm bỗng xuất hiện ở phía cầu thang trên gác. Ông giơ tay
                  bật cung tắc điện ở cạnh cửa , đèn sáng lên. Nhìn cảnh tượng
                  ông rú lên rồi trượt ngã từ bậc cầu thang xuống nhà nằm lịm đi.
                  Bà Minh Phương vội kéo chiếc khăn lớn quấn che ngang người,
                  một tay giữ khăn để khỏi tuột... vội chạy đến phía chồng )
MINH PHƯƠNG -    Khổ, ai bảo ông không bước cho cẩn thận?
TÀI -    (đứng ngoài, nhìn ông Lãm tỉnh lại ) Mở mắt rồi! Ông ấy mở mắt
                    ra được rồi!...
                  ( ông Lãm lại nhắm nghiền mắt lại. Tài nhún vai, khinh khỉnh...
                  Lúc đó Tuyết cũng từ cửa vào, cô giật mình vội nép vào chỗ kín
                    nghe!...)
Ô.LÃM -    (chỉ vợ) Bà... bà tưởng tôi đi vắng nên bà lợi dụng!... Cũng
                   may mà tôi lại bị đau bụng, nên mới ở lại nhà. Bà, bà không
                   mặc ngay quần áo vào đi à? (với Tài) Cả anh nữa, đừng có
                   lồng ngồng ra như thế?
                           ( hai người vội vơ quần áo chạy vào trong ít phút, rồi ra...
                      Ông Lãm khó nhọc đứng dậy )
Ô.LÃM -    Bà làm tôi xấu hổ! Trời, thế này còn ra cái thể thống gì cơ
                      chứ? (với Tài) Tôi, tôi không ngờ anh? Đồ đổ đốn !...
TÀI -    Xin ông dùng từ cho lịch sự hơn một chút !
Ô.LÃM -    Trời, nó lại bảo tôi phải dùng từ cho lịch sự nữa đấy? ( quát
                      lên) Tao, tao sẽ cách chức mày! (với vợ ) Còn bà nữa,
                     hãy đi đi! Đi đi!...
MINH PHƯƠNG -    Ông bảo tôi phải đi đâu?
Ô.LÃM -    Bà đi đâu thì đi, tôi không thể nào còn chịu được nữa rồi.
                           ( ông Lãm giơ tay lên trời tỏ sự bất lực )
                  Đổ đốn hết cả rồi! Loạn hết cả rồi!
TÀI -    (tiến lại gần ) Báo cáo đồng chí giám đốc, tôi có thể về được chứ                          
                    ạ?
Ô.LÃM -    Cút! Cút ngay!
TÀI -    (thản nhiên) Cút thì cút.
                         (Tài định ra thì ông Lãm gọi giật lại)
Ô.LÃM -    Mà thôi, đứng lại! Anh phải ở lại đây!
TÀI -    Ở lại thì ở! Nhưng để làm gì ạ?                                           
 
Ô.LÃM -    Bao nhiêu năm nay tôi đã cưu mang anh, tôi che đỡ cho anh, giờ anh đối xử với tôi như thế này đây? Ngay cái vụ Rô-ten-Bớc: Nếu không có tôi, thì anh đã phải ra toà rồi - Anh hiểu không?
TÀI -    Ông nói không đúng. Người ra toà trước tiên phải là ông!
MINH PHƯƠNG -  Vì người ký cuối cùng quyết định trên tất cả các văn bản, là ông  giám đốc... chứ đâu phải là trưởng phòng Tài?
Ô.LÃM -    À, các người, ra các người về hùa với nhau định hại ta?
TÀI -    Ngược lại, chúng tôi đã mang về cho ông những món lợi kếch sù.
Ô.LÃM -    Các người đã lừa dối ta! (với Tài) Công ty Nhật không chịu nhận hàng, gây thiệt hại hơn triệu đô la vì anh?
  MINH PHƯƠNG -    Có cả tôi nữa chứ?
  Ô.LÃM -    Phải , cả bà.  Vì các người đã bàn bạc với nhau cố tình giao hàng chậm... cốt để cho Nhật nó từ chối...
  MINH PHƯƠNG -    Vậy mà ông vẫn đặt bút để ký vào các văn bản : Hàng chất lượng không đảm bảo với bao nhiêu lý do - Nào là đổ tại máy móc tồi, tại điều kiện khách quan này, khách quan nọ?...
  TÀI -    Thế cho nên ông mới có cả một khối lượng hàng tơ lụa thực sự là đẹp, nhưng lại ghi là hàng bị phế... mà  bán lại cho doanh nghiệp của cái lão Mai Lâm ấy với giá hoá đơn rẻ mọn, để hưởng  khoản tiền chênh lệch  "ma"... bên ngoài?
Ô.LÃM -    Các người đẩy ta vào thế cùng, buộc ta phải chèo chống?
MINH PHƯƠNG -    Ông nói dối! Chính ông biết rất rõ: Nếu có được lô hàng ấy... thì sẽ kiếm được món lợi lớn!
Ô.LÃM -    Bà, bà quá lắm!
MINH PHƯƠNG -    Khi tôi gợi ý cho ông: tìm cách để lấy lô hàng?...
TÀI -    Ông tảng lờ như không biết!... Để cho bà nhà cùng với tôi lo  liệu thay ông?
MINH PHƯƠNG -    Ông là một ông giám đốc không tốt lành gì đâu? Một ông chồng tồi tệ!... Ông luôn tỏ ra cao đạo. Tất cả tiền của, tài sản có được ở ngôi nhà này là nhờ tay tôi, ông đã thông qua tôi. Tôi cũng chẳng khác nào một công cụ để ông sử dụng, một cái bia chắn đỡ cho ông!... (dằn giọng) Người bước ra khỏi ngôi nhà này là ông, chứ không phải là tôi?
      ( Im lặng giây lát. Minh Phương lại gần ông Lãm,thay giọng mơn trớn)
          Ông Lãm ạ! Nói vậy thôi, dù sao tôi với ông cũng là vợ chồng mấy chục năm nay, tôi vẫn thương ông!
                ( Như một cái cây chết đứng, ông Lãm ngả vào tay mụ Minh Phương... mặc      cho mụ ve vuốt )
Ô.LÃM -    Bà!... Bà nói bà thương tôi, bà có thương thật không?
MINH PHƯƠNG -    Chả thương ông thì thương ai?
TÀI -    (đứng ngoài) Như thế có phải là dễ chịu hơn không nào?
             ( Từ bên khe cửa, Tuyết từ nẫy đến giờ nghe rõ câu chuyện của bố mẹ... cô bàng hoàng    choáng váng, như một cái cây ngã dập xuống sàn nhà    rồi ngất đi)
MINH PHƯƠNG -    ( kêu lên) Con Tuyết!
             ( ông Lãm vội lại đỡ con. Tất cả xúm quanh đỡ Tuyết lên ghế. Tuyết tỉnh dần)
MINH PHƯƠNG -    Kiểu này đi chơi tối về lại bị cảm sương đây?
                                  ( có tiếng gõ cửa)
MINH PHƯƠNG -    Ai đấy? Ai mà đêm hôm khuya khoắt thế này vẫn còn gõ cửa?
TÀI -    Để tôi ra mở.
                     ( Tài mở cửa - Hốt , tay đã chói giật cánh khuỷu bị đẩy vào,
                                           theo sau là hai viên cảnh sát )
HỐT -    ( chỉ Minh Phương và Tài ) May quá họ ở cả đây! (với cảnh sát ) Vâng, thưa hai ông: Cả hai người này đấy ạ!
TÀI -    (xô lại) Này anh Hốt! Đừng có mà...
CẢNH SÁT -    Nghĩa là các vị đã biết nhau từ trước?
TÀI -    (biết lỡ lời) Cũng chỉ sơ sơ. Tôi chỉ gặp anh ta ngoài đường.
CẢNH SÁT -    (với Minh Phương) Bà là Bùi thị Minh Phương! (với Tài) Còn anh?
TÀI -    Tôi là Nguyễn Khắc Tài.
CẢNH SÁT -    Theo lời khai của tên Hốt này, thì bà và anh đã thuê hắn để mưu sát hại...
HỐT -    Vâng, thưa ông thiếu uý cảnh sát: Đúng là Quí bà và Quí ông đây đã thuê tôi...
TÀI -    Anh nói láo.
MINH PHƯƠNG -  Các ông đừng có tin lời một thằng lưu manh.
HỐT -    Thưa Quí Bà: Nhờ có những người như Quí bà, mà những   thằng lưu manh như tôi có cái để mà sống!
TUYẾT -    (đến gần Hốt) Anh nói, mẹ tôi đã thuê anh để sát hại ai?
HỐT -    Thưa Quí cô! Đó là một thanh niên có tên gọi là Tuấn!
TUYẾT -    Trời!...
                    ( Tuyết ngất đi. Ông Lãm vội lại đỡ con )
Ô. LÃM -    Con gái tôi! Khéo nó chết mất. (với Tài) Anh Tài, làm ơn gọi hộ tôi xe cấp cứu!
TÀI -    (nhanh nhẩu) Tôi sẽ đi ngay.
                              ( Tài định đi...)
VIÊN  THIẾU UÝ  -    (ngăn lại) Anh ở lại! (nói với người cảnh sát cùng đi) Này hạ sỹ, anh hãy đi gọi xe cấp cứu giúp gia đình.
HẠ SỸ  -  Rõ!  (ra)
VIÊN THIẾU UÝ -    (với Minh Phương và Tài ) Còn bây giờ thì mời bà, mời anh... đến trụ sở của cơ quan cảnh sát làm đối chứng?
MINH PHƯƠNG -    Tôi....
VIÊN THIẾU UÝ -    (ngắt lời) Dù sao thì các vị cũng không thể không đến!
              ( Tất cả Hốt- Tài- Minh Phương - và người cảnh sát ra khỏi phòng )
MINH PHƯƠNG -    (còn ngoái lại nói với ông Lãm) Bây giờ thì ông đã thoả mãn rồi chứ? (ra khuất)
                                (Tuyết tỉnh dần trên tay ông Lãm)
Ô.LÃM -    Ôi, con gái của ba! Con gái của ba đã tỉnh rồi!
TUYẾT -    Tôi ở đâu thế này? Tôi sẽ đi đâu? Tôi sẽ về đâu? Các người, các người thật là tệ! Ai đã giết anh ấy? chả lẽ mẹ tôi ư?
Ô.LÃM - Đúng là mẹ con đấy, con ạ! Chỉ vì sợ công việc bị bại lộ, mẹ con đã thuê người...
TUYẾT -    Không, không, không phải thế! Chính ba, chính ba đã giết anh ấy!... Ba đã giết cả con!... Trời ơi...
                                     ( Ở ngoài đường xe cấp cứu rú còi )

 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2021 05:23:07 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 27.10.2021 05:31:17
 
 
 
                                                   MÀN SÁU
   

                     ( Phòng ngoài nhà ông Bản, vào buổi sáng ngày hôm sau.
              Ông Bản mặc bộ quần áo thụng thường mặc ở nhà, ông luýnh
              quýnh với bộ quần áo sơ-mi đang treo trên mắc - Bà Nga từ
                                phòng trong bước ra )

BÀ NGA -    Ông vẫn chưa thay xong quần áo à? Ông chả lo lắng gì cả.
                 Sáng sớm hôm nay anh Lãm đã phải chạy vội đến đây, báo
                 cho ông và tôi  biết cái tin ghê rợn ấy!... Khổ thân tôi, ông
                 phải nhanh nhanh mà lên đồn cảnh sát xem hư thực nó ra
                   sao? Thằng Tuấn mà chết thật, thì ông sống một mình!
Ô.BẢN -    Thì tôi... tôi thay quần áo xong ngay bây giờ.
                         ( Ông Bản cầm bộ quần áo định đi vào nhà trong.
                                   Nghĩ thế nào đến cửa... lại dừng lại )
Ô.BẢN -    Thảm nào suốt đêm qua  cả thằng Tài lẫn thằng Tuấn ,
                     không thấy đứa nào về nhà.
BÀ NGA -    Thằng Tài thì đã bị cảnh sát giải đi cùng với chị Minh
                      Phương... rồi còn gì?  Nhưng thằng  Tuấn thì có biết nó đi
                     đâu? Sống chết ra sao?
Ô.BẢN -    Thì tôi cũng đã hỏi kỹ, nhưng anh Lãm cũng chả biết gì hơn.
BÀ NGA -    Thế cho nên tôi với ông  mới phải khẩn trương lên đồn, mà
                    hỏi tin tức về thằng Tuấn?... Khổ, có bộ quần áo mà ông
                     thay mãi không xong.
Ô.BẢN -    Được, bà chờ tôi! Tôi sẽ thay xong ngay bây giờ.
                   ( Ông Bản định bước vào nhà trong, nhưng nghĩ thế nào lại dừng
                                  lại )
Ô.BẢN -    Nhưng... nếu thằng Tuấn mà nó bị nạn thật, ấy là tôi cứ giả
                  dụ như thế! Thì đêm qua người ta đã phải báo ngay cho mình
                 biết chứ?
BÀ NGA -    Nhưng nếu nó không  xẩy ra chuyện gì, thì đêm qua nó đã
                    phải về nhà chứ? Thằng Tuấn có mắc tội gì đâu mà người ta
                     giữ nó ở lại đồn? (hoảng hốt) Nhỡ, nhỡ nó chết thật thì sao?
                    Khổ tôi rồi! Ông ơi, khổ tôi rồi! Tuấn ơi, tội nghiệp con. Mẹ
                   chết mất con ơi! Đừng, đừng bị làm sao con nhé? Mẹ cầu
                      mong, mẹ cầu mong... trời đất hãy phù hộ con tôi!
                                 ( Tuyết hoảng hốt từ cửa chạy vào )
TUYẾT -    (với mình) Thế là anh ấy không về thật rồi! Anh ấy bị thật
                      rồi!...
                                           ( Tuyết khóc nấc lên )
BÀ NGA -    (vội đỡ Tuyết) Cháu cũng không biết tin gì về anh Tuấn hả
                  cháu?
                                      ( bà lại chạy đến phía ông Bản )
                   Làm sao bây giờ? Ông nói đi, phải làm gì bây giờ? Ông,
                chính ông đã giết con!

                                          
                                                      CẢNH MINH HOẠ

                (  Trong tâm trạng mê sảng, Tuyết chạy từ góc này qua góc khác:
           Những tiếng nói trong màn kịch gia đình cứ vang lên chói vào tai cô )

                                                        GÓC MỘT

      -    TIẾNG ÔNG LÃM:  Vì các người đã đưa ta vào thế cùng... buộc
                                 ta phải chèo chống?
      -    TIẾNG MINH PHƯƠNG:    Ông nói dối! Chính ông biết rất rõ
                  có thể thu được một  món lợi kếch sù, nếu lấy được lô hàng
                  ấy để bán đi, cho nên ông...
      -    TIẾNG TÀI:    Ông tảng lờ như không biết, để cho bà nhà cùng
                      với tôi lo liệu thay ông!...

                                                               GÓC HAI

      - TIẾNG HỐT:    Thưa Quí bà! Nhờ những người như Quí bà, mà
                        những thằng lưu manh như tôi có cái để mà sống!

                                                                     GÓC BA

      -    TIẾNG MINH PHƯƠNG:    Ông là một giám đốc không có tốt
                         lành gì đâu. Một ông chồng tồi!... Ông luôn tỏ ra mình
                          cao đạo. Tất cả tiền của, tài sản có được ở cái ngôi nhà
                           này là nhờ tay tôi! Ông đã thông qua tôi... Người phải
                       bước ra khỏi ngôi nhà này là ông, chứ không phải là tôi !?

                                                                    GÓC BỐN

      -    TIẾNG HỐT:    Thưa Quí cô! Người mà Quí bà đã thuê tôi sát
                            hại... có tên gọi là "Tuấn"!
                                                            ( Tuyết rú lên...)

                                                                            HÌNH ẢNH TUẤN HIỆN LÊN
                       - CUỘC ĐỐI THOẠI GIỮA HAI NGƯỜI:

TUẤN -    Em hãy cứ hồn nhiên như vậy! Tâm hồn em cứ trong sáng và
                   mơ mộng như những trang tiểu thuyết  mà em vẫn thường
                    xem...
TUYẾT -    Anh thích em cứ như thế mãi à?
TUẤN -    Thích!... Nếu có thể em cứ như thế mãi.
TUYẾT -    Nếu anh đã thích thì em sẽ như thế mãi, như thế mãi suốt
                    đời.
TUẤN -    Nhưng em sẽ không được như thế mãi đâu, Tuyết ạ! Thực tế
                      phũ phàng lắm. Tâm hồn em sẽ phải vật vã, em sẽ đau
                       đớn... Anh sợ lúc đó em sẽ không chịu đựng nổi?
TUYẾT -    Em chịu đựng được mà.
TUẤN -    Em không chịu đựng được đâu, Tuyết ạ! Ngày đó sắp đến
                   rồi...

                                                      TRỞ LẠI THỰC TẠI
                                   
                                     ( Tuyết  lảo đảo bước ra phía cửa...
                                              vừa đi vừa lảm nhảm nói  )
     
 TUYẾT -    (như kẻ mộng du) Ngày đó đã đến rồi!... Nhưng em chịu
                    được mà, anh Tuấn!  Em chỉ cần có anh thôi! Một mình
                    anh!...  Nhưng sao , sao anh lại  phải chết? Sao anh lại bỏ lại
                     một mình em?...
                               ( Tuyết vẫn lảm nhảm và bước ra khỏi nhà )
BÀ NGA -    (với ông Bản) Ông có thấy không, con bé mất trí rồi!
Ô.BẢN -    Để tôi... bà chờ tôi vào thay quần áo, một tý tôi sẽ ra ngay!
                   ( Ông Bản cầm bộ quần áo đi hẳn vào nhà trong. Sân khấu chỉ
                   còn lại bà Nga )
BÀ NGA -    (ngơ ngẩn) Ờ, ông đi thay quần áo nhanh lên, Thằng Tuấn
                     có khi nó chết thật rồi đấy!...
                            ( Ông Mai Lâm bỗng xuất hiện ở cửa )
MAI LÂM -    (vào hẳn nhà) Không, thằng Tuấn không chết! Nó đã được
                       cứu thoát!...
BÀ NGA -    Ông nói: Thằng Tuấn, con tôi không chết à? Có thật như
                     thế không? Nhưng ai đã cứu thoát nó? Có phải là ông đã
                     cứu thoát cho con tôi không?
MAI LÂM -    Phải, tôi đã cứu thoát cho con!
BÀ NGA -    Ông nói cứ như nó là con ông ấy !?
MAI LÂM  -    Thì...
BÀ NGA -    (bỗng nhiên giật mình ) Nhưng ông... Trông ông như là ông
                     Mai Lâm phải không?

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2021 05:34:00 bởi Nhân văn >
nhanvan

Nhân văn
  • Số bài : 996
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 08.12.2007
Re:BẢN ÁN DƯỚI MỒ - Kịch dài Phạm Ngọc Thái - 27.10.2021 05:40:40
 
MAI LÂM -   Phải! - Tay tư sản của thành phố Sàigòn trước kia... từ
                         ngày chưa giải phóng, người chồng cũ của bà đây!
BÀ NGA -    Tôi nhớ rồi, mặc dù trông ông đã khác xưa nhiều  lắm.
MAI LÂM -    Thì đã mấy chục năm nay còn gì? Hồi ấy tôi và bà còn
                       trẻ, bây giờ đều đã già nua hết cả rồi !
BÀ NGA -    Tôi đã quên đi cái ngày ấy! Tôi đã quên đi cái hình ảnh tàn
                      nhẫn ấy của ông!...Ông còn trở lại đây làm gì, khi mà ông
                      đã bỏ mặc mẹ con tôi ở lại... vội chạy di tản một mình sang
                        Mỹ để thoát thân?
MAI LÂM -   Nhưng cũng tại vì hồi đó bà và con lại đến tận thành phố
                       Nha Trang thăm người nhà, mà quân cộng sản lại đánh
                       vào Sàigòn nhanh quá tôi không kịp đón. Tôi sợ...
BÀ NGA -    Ông sợ chết chứ gì? Nên bỏ mẹ con tôi muốn sống chết thế
                      nào mặc xác, không cần biết?
MAI LÂM -    Tôi không dám mong bà và con tha thứ. Tôi có lỗi với bà
                     và lỗi với con!...
BÀ NGA -    Chỉ là lỗi thôi hay sao? Còn hơn thế chứ!
MAI LÂM -    Tôi biết có nói thế nào thì bà cũng không bỏ quá cho tôi
                       đâu? Chuyện đã chót rồi, biết làm thế nào được. Thì... Tôi
                        chỉ biết quì xuống đây để tạ lỗi với bà!...
                   ( Nói xong Mai Lâm quì trước bà Nga sụp lậy. Trước đó ông
                    Bản từ nhà trong đã ra đứng ở cửa phòng. Lúc này bước tới...)
Ô.BẢN -    (với Mai Lâm) Kìa, ông không phải quì như thế! Lúc đó ông
                      là một tư sản Sàigòn, quân cách mạng ào tới... đã làm ông
                       sợ hãi quá nên mới vội chạy trốn. (im lặng ít phút) Thế mà
                        những ngày tiếp xúc với ông ở Công ty, tôi đã không biết
                       ông là bố đẻ của thằng Tuấn đấy?
MAI LÂM -    Bởi vì dạo đó tôi và ông đã gặp nhau lần nào đâu?
BÀ NGA -    (với Mai Lâm) Tôi cũng đã kể về ông cho ông nhà tôi đây
                        nghe (chỉ ông Bản) một đôi lần.
MAI LÂM -    Vâng, tôi là quá khứ. (với ông Bản) Rất cám ơn ông hồi
                       đó đã cứu mẹ con bà ấy ra khỏi sự hoạn nạn!
Ô.BẢN -    Khi đó tôi cùng với quân giải phóng tràn vào để giải phóng
                       thành phố Sàigòn. Thế rồi, tôi gặp mẹ con cô ấy đang
                       hoang mang, bơ vơ...
MAI LÂM -    (với bà Nga) Tôi biết lỗi của tôi không thể tha thứ!
                       Nhưng... bao nhiêu năm qua, khi từ Mỹ trở về lại Việt
                     Nam sinh sống... tôi vẫn mong tìm lại con, tìm gặp lại bà.
                     Tôi đã cất công ra Hà Nội nhiều lần...
BÀ NGA -    (với Mai Lâm) Chẳng lẽ gặp thằng Tuấn ông lại có thể nhận
                       ngay ra nó?  Khi ông bỏ chạy sang Mỹ, thằng Tuấn  chỉ
                       vừa mới biết đi.
MAI LÂM -    Ngay lần gặp đầu tiên  tôi đã cảm thấy có cái gì ngờ ngợ
                       trên khuôn mặt nó.
Ô.BẢN -    Giờ tôi mới nghĩ, khuôn mặt thằng Tuấn có nhiều nét giống
                   ông!... mới lại, linh cảm của giác quan thứ sáu mà: Nó cùng
                  dòng máu với ông!
MAI LÂM -   (với bà Nga) Rồi cái tên của nó, dĩ nhiên là tôi phải nhớ
                     chứ! Cả tuổi tác của nó cũng vậy. (sôi nổi) Và... cả cái sẹo
                      dài ở đuôi mắt trái của nó nữa, bà còn nhớ chứ? Bà đã để
                    cho con ngã từ trên phản xuống... vập mặt ngay vào đầu
                      nhọn của chiếc tràng kỷ, làm thằng bé chảy bao nhiêu
                     máu?
BÀ NGA -    Ông còn nhớ kỹ đến thế cơ à?
MAI LÂM -    Cứ thế tôi lần tìm. Tôi bỏ cả ăn uống theo từng bước đi
                      của nó. Có lần tôi đã theo nó đến đây, nhưng chỉ dám đứng
                     từ xa nhìn theo con... rồi tôi đã nhìn thấy bà ra mở cửa?
BÀ NGA -    Và thế là... Ông biết chắc chắn thằng Tuấn chính là đứa
                     con trai đẻ, mà ông đã bỏ để chạy trốn một mình sang Mỹ?
Ô.BẢN -    (can) Thôi, cô trách cứ ông ấy mãi làm gì? Chuyện đã qua
                   rồi!
BÀ NGA -    (với Mai Lâm) Thế, sao lúc đó nhìn thấy tôi ra cửa... ông
                        không vào nhà. Có ai ăn thịt ông đâu?
MAI LÂM -    Tất nhiên, trông thấy bà là tôi  đã muốn đến để gặp mặt
                       ngay, nhưng rồi... tôi lại sợ không dám giáp mặt. Mới lại ,
                       khi ấy tôi cũng đang vội tìm cách để cứu con !... Bởi vì
                       trước đó tôi phát hiện ra: thằng Tuấn đang bị người ta có
                        âm mưu làm hại?
BÀ NGA -    Thế, bây giờ thằng Tuấn ở đâu?
                                     ( Tuấn và Trâm từ cửa bước vào )
BÀ NGA -    (ôm lấy con) Con tôi! Thế mà mẹ sợ quá. Kìa cháu Trâm!
                      Có tới nửa năm nay cô mới lại gặp cháu?
TRÂM -    Dạ, cháu cũng bận nhiều việc quá!
MAI LÂM -    Cô Trâm cũng đã giúp tôi để cứu thoát cho thằng Tuấn
                      đấy!
BÀ NGA -    (với Trâm) Thằng Tuấn nhà cô đã gặp may.
TRÂM -    (quay sang Tuấn) Chỉ có mình em là không may mắn, có phải
                     thế không anh Tuấn?
 TUẤN -    Anh lại nghĩ cả hai chúng ta không ai may cả.
 Ô.BẢN -    (với Mai Lâm) Giờ ông hãy kể cho chúng tôi nghe về việc ông
                    đã cứu thoát cháu Tuấn như thế nào?
MAI LÂM -    Kể ra thì chuyện cũng đơn giản. Tôi có những mối quan
                  hệ để theo dõi sát cậu Tài. Khi gặp cậu Tài đi lại với thằng
                  Hốt, là tôi biết ngay! Tôi biết thằng Hốt này từ ở trong
                   Sàigòn.
TRÂM -    Nó chính là một thằng lưu manh đã bị nhiều tiền án , tiền sự.
MAI LÂM -    Hiện nó cũng đang có án bị truy nã, thế là tôi liền báo
                 Cảnh sát.
BÀ NGA -    (với ông Bản) Còn thằng Tài thì... ông cũng phải nghĩ cách
                  gì chứ?
Ô.BẢN -    (thở dài) Còn biết nghĩ cách gì? Thôi thì, việc đó đã có cơ
                  quan tư pháp họ làm.
BÀ NGA -    Đằng nào thì cũng tội! (với Mai Lâm) Thế còn ông, bây giờ
                  ông định thế nào?
MAI LÂM -    Nếu tôi có thể chuộc lại được những lỗi lầm xưa?
BÀ NGA -    Nhưng thằng Tuấn thì dứt khoát tôi không cho nó đi đâu
                     cả.
Ô.BẢN -    Thì cô cứ để... xem ý kiến của con nó thế nào?
TUẤN -    (với Mai Lâm) Tôi lại chỉ muốn nói về công việc?
MAI LÂM -    Ta sẵn sàng làm tất cả vì anh!
TUẤN -    Đã đành ông là một thương nhân thì có quyền mua đi bán lại,
                   đó chưa phải là điều ác. Nhưng với lô hàng ông đã mua vừa
                    rồi: Đó không phải là hàng riêng của bà Minh Phương hay
                      ông giám đốc?... Thế mà, ông đã tạo cơ hội làm ăn phi
                      pháp để cho họ gian lận, vơ vét tiền của... đục khoét của
                   nhà nước?
MAI LÂM -    Sẽ không bao giờ ta còn để cho bọn người vô nhân, vô
                  đức ấy, qua ta làm giầu cho cái tính tham lam của họ nữa.
                   Ông già này có thể hứa với anh...
TRÂM -    (với Tuấn) Nghĩa là anh đã đồng ý vào trong đó? Ý em muốn
                    nói là vào sống trong Sàigòn ấy?... Dù sao ông Mai Lâm
                    đây...
TUẤN -    Vào luôn ở trong đó với em chứ gì?
TRÂM -    Thì tốt quá chứ sao? Được cả mọi bề. Thì ông Mai Lâm cũng
                   vẫn là...
TUẤN -    (cắt ngang) Thực tế còn quá nhiều mâu thuẫn, Trâm ạ! Mà cả
                      hai chúng ta chưa ai có quyền lựa chọn?
TRÂM -    Sao lại...
                    (lúc này ông giám đốc Lãm hớt hải từ ngoài chạy bổ vào)
Ô.LÃM -    Anh Bản!... Cháu Tuyết nhà tôi, cháu đã bị....
TUẤN -    (xô lại) Ông nói cô Tuyết bị làm sao?
Ô.LÃM -    Khổ thân tôi, nó đã uống thuốc ngủ quá liều! Nó đã uống hết
                    cả một lọ thuốc ngủ, nên đã...
Ô.BẢN -    Chết! Anh phải cho cháu đi ngay bệnh viện.
Ô.LÃM -    Tôi đã cho cháu lên bệnh viện rồi, nhưng không cứu được.
TUẤN -    Nhưng tại sao? Tại sao tự nhiên cô Tuyết lại đi uống thuốc
                ngủ nhiều như thế?...
Ô.LÃM -    Tại sao à? Tại vì anh đấy!... Nó tưởng rằng anh đã bị bọn
                     thằng Hốt nó giết rồi, cho nên nó mới uống thuốc ngủ tự
                   vẫn để theo anh. Khổ thân tôi!...Con tôi, tội tình gì mà con
                     lại phải làm như thế con ơi!
BÀ NGA -    Thật là tai bay vạ gió, sao cơ sự lại có thể xẩy ra khốn khổ,
                     khốn nạn như thế chứ? Thôi, mọi người  khẩn trương mà
                      lên viện xem người ta có thể cứu nổi cháu không?
TUẤN -    Cô Tuyết đang nằm ở viện nào?... Ông hãy dẫn chúng tôi đi
                   ngay !
            ( Ông Lãm lập cập ra cửa. Tuấn và mọi người vội vàng ra theo ông)


                                               
                                                        CẢNH CHÓT

                          ( Một ngôi mộ trên một quả đồi.
              Vào một buổi sáng, bầu trời trong mát, những cánh bướm
             bay rập rờn quanh mộ. Có rất nhiều vòng hoa đặt quanh đó,
             đều là hoa trắng dành cho các cô gái.
                Phía sau ngôi mộ ở một khoảng trời xa... hình tượng một
             dàn hoả thiêu, ngọn lửa đang bốc cao. Trên đó -
             Minh Phương và Tài, chúng đứng dang hai tay như thể bị
             đóng đinh.
 
                                             MÉ NỬA TRONG  SÂN KHẤU
 
                  Từ một con đường phía trong đi ra -  Hai viên cảnh sát
             áp tải Hốt đi về phía mộ. Đến sát mộ, Hốt cúi gập người quì
             gục xuống. Hai cảnh sát cũng ngả mũ chào.

                                              MÉ NỬA NGOÀI  SÂN KHẤU
       

           Đường bên này - Ông Lãm run rẩy tiến về phía mộ. Ông
           thắp hương rồi quì xuống trước mộ con.
                Đường bên kia - Là một dòng người, họ cũng đang tiến về
        phía mộ.Đi đầu là Tuấn, sau đó tiếp đến Trâm, bà Nga, ông Bản,
        Mai Lâm, bác thường trực, anh Trương... cùng tất cả các diễn
        viên tham gia kịch.
            Tuấn tránh ra, mọi người lặng lẽ đến trước mộ đặt hoa,
        thắp hương rồi đứng về bên.
             Cuối cùng Tuấn đi về phía ông Lãm... )
TUẤN -    (trao cho ông Lãm tập hồ sơ) Đây là toàn bộ hồ sơ về lô hàng
                   Rô-ten-bớc, tôi xin trả lại ông!... Giờ nó không còn cần thiết
                  nữa.
                                  ( anh đến bên mồ Tuyết thắp hương )
                 Em không còn nữa trong cuộc sống của chúng tôi.
                 Khi em còn sống, chúng tôi vẫn chưa thể mang lại cho em
                  phần tốt đẹp nhất của con người. Thì giờ đây - Hỡi cả trời
                 đất, hỡi cây cỏ, lá hoa... hãy đắp dầy lên mồ em, hãy tưới mát
                 lên thi thể , tâm hồn em những vầng ánh sáng và hương thơm
                 ngát nhất của thiên nhiên!...
                     (Trâm đến nhẹ nhàng kéo Tuấn Đứng dậy. Anh hướng về
                phía mọi người. Họ lại lặng lẽ đi qua ngôi mộ chào vĩnh biệt cô
                        gái)
TUẤN -    (tiếp) Chúng tôi đã im lặng,im lặng đi như thế...để vĩnh biệt
                   người con gái. Đã không có ai nói... và cũng không thể có lời
                    nói nào nói được nhiều hơn sự im lặng này!...
                 ( Mọi người lần lượt ra khuất. Hai người công an  cũng đứng
           dậy đi trở lại phía trong.
              Hình tượng dàn hoả thiêu cũng biến mất. Cuối cùng Tuấn và
           Trâm cũng ra khuất nốt.
               Giờ đây chỉ còn lại nấm mồ: hương khói, không gian trong
           mát, những cánh bướm vẫn bay rập rờn và gió... )

                                     TIẾNG TỪ TRONG HẬU TRƯỜNG
          
            -  Những năm tháng qua người đời vẫn tới đây để thắp hương
               lên mồ em... Có ai đó đã đề lại mấy mấy câu thơ - Lời thơ đó
               như sau:
                     Người con gái đã không còn
                     Thời gian theo lớp thời gian đắp dầy
                     Chàng trai ấy vẫn qua đây
                     Cắm nhành hoa trắng, vờn bay bướm hồng,
                     Nắng hanh lại đến mưa giông
                     Cỏ xanh lút mảnh gương trong đáy trời
                     Cây lá rụng, gió tơi bời...
                     Tháng năm qua tháng năm rồi cũng phai.
                                            
                                       ( âm nhạc... )


   
                                 HẾT KỊCH
                                             
    
                                            
                                                
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 27.10.2021 05:48:11 bởi Nhân văn >
nhanvan