Kiểu:
Xin chào !

 Tạp ghi một buổi chiều

Tác giả Bài
Trủy Thủ

  • Số bài : 11
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 13.04.2021
  • Trạng thái: offline
Tạp ghi một buổi chiều 06.12.2021 21:02:21 (permalink)
Chào bạn CtLy thân mến 
TT có bài mới , xin CtLy cho đăng nhập vào diễn đàn . Rất cám ơn 
Tạp ghi một buổi chiều 
Trủy Thủ 
 
 
Công viên này là nơi hắn vẫn thường tới lui những khi trời nắng đẹp . Ngày cuối tuần với thời tiết tốt , các sinh hoạt nơi đây nhộn nhịp hẳn lên : nơi cổng vào là xe bán cà rem lưu động , chủ nhân là 1 ông già mập mạp người Ý , lâu lâu ông ta cho trổi lên những hồi nhạc vui tai rộn rã để lôi cuốn sự chú ý của người ta … nhứt là các đấng nhi đồng . Đối diện là kiosque bán báo của 1 bà người  Bỉ trung niên , báo chí là mặt hàng chính yếu nhưng bà ta còn bày bán thêm kẹo bánh , thuốc lá và vé số … bán luôn những giấc mơ trở thành triệu phú cho những ai muốn thử vận rủi may . Xa hơn chút nữa là xe bán frites do cặp vợ chồng gốc người Flamand ( 1 sắc dân trong nước ) đảm trách , quán ngự trị trong 1 khoảng sân xi măng rộng rãi … món này - khoai tây chiên nóng hổi , béo bùi chấm với sốt mayonnaise  - là món bình dân quốc hồn quốc túy của xứ Bỉ nhỏ bé hiền hòa . Án ngữ gần bên … là xe bán chả giò bay mùi quyến rũ - món ăn đã luân lạc khắp năm châu và được chấm điểm cao trong làng ẩm thực quốc tế - chủ nhân là cặp vợ chồng Việt Nam  , đã đứng tuổi nhưng còn chịu khó cày .
Chiều thứ bảy hôm nay trời trong xanh khô ráo , không thấy có chút xíu mây nào lờ lững trên cao . Bây giờ là đầu tháng 5 , trời đã vào xuân được hơn tháng , nên nhiệt độ ban ngày đã ấm áp nhiều . Thời tiết ở vương quốc này , mưa nắng nóng lạnh thất thường , giống như tính tình của 1 anh trai già bị thất nghiệp kinh niên . 
Sau khi sắp xếp vào trong tủ lạnh các món mới mua sắm ở siêu thị về , như muốn tận hưởng chút thoải mái của 1 ngày cuối tuần nắng đẹp , hắn cầm lấy cuốn truyện -  đang đọc lưng chừng -  để trên bàn sa lông và mở cửa bước ra ngoài , thủng thỉnh nhắm hướng công viên đi tới . 
 
                                  @@@@@@@@@
 
Một đoàn xe tang dưới đường sau lưng hắn lặng lẽ vượt qua . Dẫn đầu là xe nhà đòn đen bóng và dài thườn thượt , 4 xe sau … chắc là tang quyến … nối theo đuôi với các đèn hiệu chớp nháy liên tục như để báo hiệu cho các xe khác đừng chen vào giữa đoàn . Đám tang ở đây người ta mặc đồ màu tối và chỉ sụt sùi nho nhỏ chớ không khóc lóc thành tiếng . Sự im lặng và trang nghiêm đã thành thông lệ trong loại chuyện đau buồn này . Còn bên mình thì đôi khi lại có tiếng nhạc ai oán của phường bát âm , hay tiếng nức nở của những người khóc mướn để tăng thêm phần thương cảm cho buổi đưa tiễn sau cùng .
Chọn băng ghế trong bóng mát của 1 tàng cây rậm rạp , hắn ngồi xuống … duỗi chân , vươn vai  … như muốn trút bỏ bớt các ưu phiền cuộc đời và mở sách ra xem . 
Những tia nắng lung linh xuyên qua màn lá màu xanh non mát mắt làm cho cái chỗ ngồi trong bóng cây thêm phần ấm áp . Có tiếng chim hót líu lo ở đâu đó bên các cây cao lân  cận và văng vẳng vọng lại tiếng cười đùa hả hê của 1 đám trẻ con đang chơi đá banh trên sân cỏ ở mãi tít đằng  xa .
Gặp được ngày như hôm nay ,  nên thiên hạ đổ tới đây khá đông : người đi tới , kẻ đi về … cười nói râm ran  tạo thành 1 sự sống động cho cái công viên có trồng nhiều bụi hoa rực rỡ với thảm cỏ xanh tươi bao quanh hồ nước màu  ngọc bích , mà trong đó vài chú thiên nga và lũ ngan đang dật dờ trên mặt nước . 
 
                                  @@@@@@@@@@@
 
 
Bỗng tiếng gắt gỏng , quạu cọ nổi lên trên lối đi làm gián đoạn câu chuyện hắn đọc : đó là 1 người đàn ông râu ria rậm rạp đang lớn tiếng càu nhàu bà vợ và 2 đứa con trai nhỏ đi sau lưng ông ta . Y phục của người đàn bà này làm hắn liên tưởng ngay đến nhân vật Darkvador trong bộ phim Star Wars nổi tiếng : 1 màu đen thui trùm kín mít từ đầu đến chân , chỉ để hở 2 con mắt  . Bà này thì lại xỉ vả tới tấp 2 đứa nhỏ kia như để chuyển dời tất cả sự la lối của chồng bà sang  chúng nó  . Hai thằng nhóc này công lực thiệt thâm hậu : tụi nó tỉnh bơ và vẫn chăm chú chơi gameboy , những  lời trách móc từ tai này lọt qua tai kia rồi  mất hút . Tiếng ồn ào xa dần  … hắn thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục xem sách , đây là tới đoạn Xuân tóc đỏ nhờ thuộc nằm lòng những bài bản rao bán thuốc men theo kiểu Sơn Đông mãi võ mà được gắn cho cái mác sinh viên trường thuốc !
Một lát sau , tiếng xí xa xí xô của mấy đứa trẻ bên băng ghế đối diện làm hắn ngước nhìn : có 2 cậu nhỏ và 1 cô bé con đang nghiêm túc bàn bạc phương cách chia kẹo chocolat sao cho được đồng đều . Hình như có vấn đề gì đó trong vụ chia chác … vì hắn thấy tụi nhí bàn luận có vẻ hăng say lắm  . Sau khi bàn tới bàn lui , bọn nó đồng ý bẻ nhỏ những thanh kẹo rồi chia nhau ngồm ngoàm  nhai với vẻ thích thú hiện lên trên mặt : phần thì chắc vì kẹo ngon , phần thì vì chia chác đồng đều .
 
                              @@@@@@@@@@@@
 
 
Tiếng inh ỏi của 1 chiếc xe cứu thương chạy vụt ngang công viên , có thể trong xe là 1 bệnh nhân cần đưa đi cấp cứu … cũng có thể là 1 người đang hấp hối sắp sửa lìa đời … tiếng còi hụ từ từ xa dần rồi tắt hẳn  . Sinh hoạt nơi đây hoàn toàn không thấy đổi thay : có người đang mua báo  , người chạy jogging  , người ăn cà rem , trẻ con đùa giỡn vui nhộn và hắn lại chúi đầu vào cuốn truyện . 
Một cặp vợ chồng già lững thững đi đến gần băng ghế hắn ngồi . Ông lão chống gậy lò dò cất bước , bà cụ níu lấy cánh tay ông như cần có chỗ bám víu vững vàng … nhưng tinh ý quan sát 1 chút , người ta thấy bà ta đang dìu dắt chồng đi . Hắn gấp cuốn sách lại … đứng lên nhường chỗ và lịch sự mời họ ngồi bằng 1 cử chỉ rất điệu nghệ . Bà cụ mỉm cười , 1 nụ cười móm mém , và lắc đầu : -Cám ơn ông , chúng tôi cần đi dạo . Ông nhà tôi 1 khi đã ngồi xuống thì hơi khó đứng lên . Ông ta đã ngồi lì cả buổi ở nhà rồi ! bây giờ là lúc phải đi bộ theo lời khuyên của bác sĩ gia đình .
 
Tủm tỉm cười , qua câu nói của bà già - ngồi xuống dễ , đứng lên khó - hắn nghĩ tới cảnh mấy tay bợm nhậu : ngồi uống say mèm rồi đứng lên hết nổi  , té bò càng . Nhìn theo cặp vợ chồng già chầm chậm dắt nhau đi ,  hắn thấy thích thú với hình ảnh đẹp của  đôi đời gắn bó đó . Trở lại với câu chuyện trên tay  , tới đoạn Xuân tóc đỏ trở thành gia sư cho cậu Phước : thật là 1 sự đổi đời lớn lao  , từ 1 anh chàng lang thang đầu đường xó chợ bỗng chốc trở thành người được xã hội trọng vọng , nể nang  ! 
Một đôi nam nữ dừng lại trước chỗ hắn ngồi . Người thanh niên nhìn hắn , gật đầu chào và hăm hở  xổ 1 tràng tiếng Tàu như sủa vào mặt người đối diện . Câu trả lời  của hắn là cái nhún vai , lắc đầu và nụ cười rất tươi hàm ý nói rằng  : bé cái lầm rồi quý vị ơi  . Cô gái nhanh chóng thay đổi tình thế bằng 1 câu tiếng Anh ngọt lịm . Tuy chỉ có trình độ sơ đẳng của ngôn ngữ Shakespeare  , nhưng dầu sao cũng còn khá hơn tiếng các chú , hắn cũng hiểu được là họ muốn tìm đường tới xem Atomium - 1 thắng cảnh nổi tiếng của xứ Bỉ . Thì ra họ là du khách từ London ghé đây sáng nay và bây giờ muốn đến chỗ đó . Hắn đặt sách xuống ghế , đứng lên … nói bằng miệng và diễn tả bằng 2 tay để chỉ đường cho cặp trai gái  : - Ra khỏi cổng  … quẹo trái … quẹo trái nữa … rồi quẹo phải  … đi thẳng …. thấy métro .
Những câu vắn tắt  này hình như giúp cặp trai gái  tìm  được lời giải , họ rối rít cám ơn và xăm xăm đi về phía cổng . Hắn nhìn theo  trong lòng nhấc đi được phiến đá nặng nề . Lúc này 1 cặp vợ chồng trẻ khác đang đi vào . Người vợ đeo trước ngực 1 cái bị  , có cái đầu tí hon thò ra ngoài . Người chồng thì 1 tay xách giỏ ny lông , tay kia nắm lấy tay vợ trông hạnh phúc lắm . Trẻ sơ sinh bên Âu - Mỹ sau khi ra đời vài tuần là cha mẹ chúng đã đẩy xe nôi ra đường , người sản phụ sau khi sinh con được mấy hôm là đã thấy đi đứng trở lại … thật khác với bên mình . 
 
                               @@@@@@@@@@@@@
 
 
Hắn mở truyện ra đọc tiếp  : đây là đoạn Xuân tóc đỏ được mời vào làm cố vấn cho tờ báo Gõ Mõ . Chỉ là chuyện hư cấu nhưng chắc ngoài đời cũng có các trường hợp tương tự , xảy ra 1 cách không thể giải thích nổi  ! 
Bỗng đâu dừng lại trước mặt hắn 2 người  , 1 người trong bọn lên tiếng bằng Pháp ngữ  , giọng trọ trẹ khó nghe : - Xin lỗi làm phiền ông đôi chút  .
Hắn ngước nhìn lên : đây là 2 người đàn ông ăn mặc rất chỉnh tề  , đóng bộ đồ lớn với cà vạt hẳn hoi mặc dầu trời đang nắng nóng  . Kinh nghiệm bản thân cho hắn biết rằng đây là mấy người đi giảng đạo , muốn thu nạp thêm tín đồ cho tôn giáo của họ … nên hắn lắc đầu . - Xin cho biết ông là người nước nào ? 
Không biểu lộ cảm xúc nào trên mặt , hắn lắc đầu tiếp . - Là người Tàu ? Nhựt Bổn ? hay Đại Hàn ? 
Tỏ vẻ không hiểu , hắn lại lúc lắc cái đầu 1 cách máy móc . - Chúng tôi muốn nói chuyện với ông về niềm tin nơi Thượng Đế , ông có chút thời giờ để nghe không ? 
Hắn thiểu não  lắc đầu , mặt ngây ra như mán về thành và chỉ vào cuốn truyện bằng tiếng Việt cho 2 người giảng đạo trông thấy . - Vậy thì chúng ta có thể gặp nhau lần khác không ? Họ vẫn chưa muốn buông hắn ra và vớt vát bằng câu  hỏi cầu may như thế .
Không dám lên tiếng , hắn chỉ ngơ ngác lắc đầu  . 
Thấy mất thời giờ với tên Á đông chai đá , họ đành gật đầu chào và tiến về băng ghế khác ở đằng  xa , nơi có 1 bà đầm già đang ngồi lảm nhảm gì đó với con chó nhỏ bồng trên tay .
Hắn sẽ không lắc đầu như thế NẾU có 1 cô gái đồng hương trẻ đẹp đi ngang qua , rồi ngồi xuống kề bên và bắt chuyện với hắn , kể chuyện nắng mưa hay than thở phận mình . Rất có thể hắn sẽ gật gù , chăm chú nghe và biết đâu lại góp chuyện bằng những câu vô thưởng vô phạt . 
Nói đến chữ NẾU hắn cười thầm , nhớ đến chuyện đã qua : 1 chiều nào đó cũng tại công viên  này , hắn và mấy ông bạn ra đây hút thuốc … nói chuyện đời . 1 người trong đám bỗng đặt câu hỏi : NẾU trúng số độc đắc thì mấy bạn sẽ làm gì với số tiền to tát ấy ? Người thì trả lời sẽ mua biệt thự thiệt bự , xe hơi lộng lẫy . Người thì kinh doanh , mở công ty làm ăn lớn . Có ông thì sẽ đi du lịch khắp thế giới , rong chơi mút mùa . Kẻ độc thân thì sẽ kiếm vợ trẻ đẹp trí thức sang giàu … toàn là ảo tưởng ! Lúc ấy hắn chợt phát biểu lạc đề : bây giờ NẾU tớ đề nghị  mua ít chả giò ở đầu kia , đem về đây vừa ăn vừa nói dóc , mấy ông thấy sao ? 
Chữ NẾU trong trường hợp này coi bộ hợp tình hợp lý quá nên ông nào ông nấy cũng hoan nghinh  , thế là ông bán chả giò - năm xưa là giáo sư sử địa của 1 trường trung học ở Cần Thơ , theo lời kể của ông với hắn khi vắng khách - bữa đó trúng mánh . 
 
                                 @@@@@@@@@@@@@
 
 
Một người đàn ông , tuổi độ 40  , lưng đeo cây đàn guitare từ cổng đi vào . Tới gần bờ hồ , ông ta dừng lại … cởi nón đặt ngược xuống đất , lấy đàn ra đeo trước ngực và bắt đầu cất tiếng hát . Ông này có mái tóc vàng óng , dài phủ đến vai trông rất phong trần . Thỉnh thoảng hắn cũng có gặp những người nghệ sĩ hè phố như thế này trên những chuyến tàu điện hoặc những phố thương mại lớn ở trung tâm thành phố . Có người đàn hát để làm kế sinh nhai , có người chỉ muốn tập biểu diễn trước đám đông và cũng có người phô bày tài năng  , xin tiền khách qua lại , để có phương tiện di chuyển đến nơi khác . Nhiều thanh niên , thiếu nữ trong dịp hè đã mua vé xe lửa với giá đặc biệt dành cho những người tuổi trẻ để đi du lịch nhiều nước Âu châu … họ trình diễn tài nghệ đàn ca hát xướng của mình trên đường phố , kiếm thêm chút tiền chi trả cho chuyến viễn du .
Đã có 1 số người hiếu kỳ vây quanh anh chàng nghệ sĩ tóc vàng đó . Giọng anh ta mạnh mẽ , đầy truyền cảm và ngón đàn rất điêu luyện . Từ chỗ ngồi , hắn vẫn nghe  tiếng đàn hát vang vọng lại rõ ràng . 
Một người đàn bà tiến lại gần anh … bỏ tiền vào nón rồi nói cái gì đó , hình như là yêu cầu 1 bản nhạc , vì hắn thấy anh ta gật đầu cười và sau đó chuyển ngay sang 1 bài khác  . Bản nhạc này được biết đến nhiều trong giới mộ điệu âm nhạc  : đó là bài  if you go away được phổ theo nhạc  bản ne me quittes pas của Jacques Brel .
Hắn chăm chú nghe và theo dõi đám đông . Người nghệ sĩ đường phố  hát bài này quá hay và thật rung cảm . Có lẽ tiếng hát của anh đã đánh động đến tâm sự của người phụ nữ nên hắn thấy bà ta lấy khăn tay chậm nước mắt nhiều lần . Tiếng vỗ tay vang dội trong công viên khi anh  ngưng hát  làm đám chim bồ câu hoảng sợ  , ồ ạt bay lên về phía tháp chuông nhà thờ  . 
 
                          @@@@@@@@@@@@@@@
 
Mặt trời đã bắt đầu xuống thấp , ánh nắng không còn chói chang rực rỡ nữa mà bắt đầu ngả sang màu vàng vọt , báo hiệu cho 1 buổi hoàng hôn đang chầm chậm đến .
Mùa xuân  và mùa hè nơi đây trời còn sáng tới 22  giờ , đem lại sinh động nhiều hơn cho dân chúng . 
Một hồi dài còi hụ nổi lên cho biết công viên sắp đóng cổng  . Các hàng quán đã dọn dẹp ,  ra về lặng lẽ từ hồi nào không biết . Hắn đứng dậy … vặn vẹo thân thể … rồi từ từ bước về phía lối ra . Cơn gió mát phớt qua mặt cho hắn cảm giác khoan khoái , nhẹ nhàng . 
Các âm thanh cùng cảnh tượng lúc đầu  chiều lờ mờ trở lại trong đầu : đứa trẻ sơ sinh mẹ bọc trong lòng , ông bà già dắt nhau đi , người bệnh trong xe cứu thương sầu thảm , đoàn xe tang  lặng lẽ thê lương … tiếng cười đùa của đám trẻ con  , sự giận dữ của người đàn ông râu rậm , đôi nam nữ trên đường rong chơi , giọt lệ của người đàn bà nghe hát …. những diễn biến và tâm trạng đời người chỉ trong 1 buổi chiều . 
Có tiếng rít kèn kẹt của 2 cánh cổng sắt hoen rỉ vừa được đóng lại sau lưng hắn bởi người gác dan hom hem , cằn cỗi … nhưng đang khoan thai huýt sáo 1 bản nhạc vui vì đã hết giờ làm việc . 
 
                                                          Trủy Thủ 
 
                                              Fête Saint Nicolas  06/12/ 2021 
 
 
#1
    Ct.Ly
     
    #2
      Online Bookmarks Sharing: Share/Bookmark

      Chuyển nhanh đến:

      Thống kê hiện tại

      Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.

      Chú Giải và Quyền Lợi

      • Bài Mới Đăng
      • Không Có Bài Mới
      • Bài Nổi Bật (có bài mới)
      • Bài Nổi Bật (không bài mới)
      • Khóa (có bài mới)
      • Khóa (không có bài mới)
      • Xem bài
      • Đăng bài mới
      • Trả lời bài
      • Đăng bình chọn
      • Bình Chọn
      • Đánh giá các bài
      • Có thể tự xóa bài
      • Có thể tự xóa chủ đề
      • Đánh giá bài viết

      2000-2022 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9