Kỷ Niệm Long Khánh

Tác giả Bài
Yên Sơn
  • Số bài : 143
  • Điểm thưởng : 0
  • Từ: 20.07.2021
Kỷ Niệm Long Khánh - 29.10.2022 00:34:11
Bản nhạc nầy đặc biệt kính tặng cố GS Nguyễn Xuân Dậu, vì thầy mà nên. Sau xin tặng tất cả bạn bè đã một thời chung trường chung lớp.

Ở một ngày trong dĩ vãng...
Một hôm, cố Giáo sư Nguyễn Xuân Dậu bảo tôi, “Anh viết được nhạc sao không thấy viết về Long Khánh?” “Dạ thưa thầy em viết nhạc a-ma-tưa hạng nặng mà. Có nhiều cựu học sinh đã viết dài dài rồi đó thầy.” “Nhưng tôi thích e nhạc của anh, rán lên!”
Tôi biết Thầy chỉ nói lời khuyến khích nhưng…“Cám ơn thầy, để em thử xem.”

Thầy đã gieo trồng trong đầu óc tôi mầm nhạc nhớ về Long Khánh. Ừ, nhớ về Long Khánh! Mà đất đỏ và bụi mù Long Khánh chỉ giữ chân tôi có ba năm sau cùng của bậc Trung Học. Những năm tháng đó, tôi chỉ có sách vở và trường học.

Vâng, ba năm trọ học của tôi chỉ có những vụn vặt bình thường, chỉ biết con đường từ nhà trọ tới trường, chỉ có sách đèn khuya sớm nên không có nổi một mối tình học trò để vắt lên vai như bạn bè trang lứa. Làm gì có chuyện thơ mộng, lãng mạn như Phượng Hồng của Đỗ Trung Quân dù vẫn “có những chiếc giỏ xe đựng đầy hoa phượng.” Và cũng vì thế nên mùa hè của tôi cũng không có cơ hội “…đến trường để dán nỗi nhớ lên cây,” vì mùa hè tôi phải chạy về quê nhà.

Cũng như những tỉnh khác, Long Khánh có rất nhiều quận lỵ, xã ấp, thôn xóm… nhưng tôi đâu có thì giờ ngao du đâu mà biết ngoài quận lỵ Xuân Lộc, khu chợ và bến xe. Nếu có biết địa danh nào xa hơn cũng chỉ là những tình cờ xổng chuồng đi theo bè bạn. Tôi có bạn học cùng lớp, cùng trường ở những vùng lân cận; tôi nghe tới tên Túc Trưng, Gia Kiệm, Dốc Mơ, Long Giao, Hàng Gòn, Dầu Giây, Định Quán, Bảo Vinh, Bảo Thị… nhưng chưa đặt chân đến bao giờ! Tôi có đi Tân Lập, có vào Suối Tre vài lần, có qua Cua Heo, có lên Núi Thị… ngay cả khu Hồ Đại Tướng nổi danh gần trường tôi cũng chỉ mon men tới có một lần.

Đầu óc tôi vật vờ, lan man nhớ về phương trời cũ, với những rừng cao su bạt ngàn và những cơn mưa giông bất chợt, với những đám bụi đỏ mịt trời khi nắng; và lầy lội bê bết bùn khi mưa; nhớ những tà áo trắng tinh khôi... Tôi mằn mò viết rồi ôm đàn dạo khúc.

Từ chốn xa xăm thương nhớ về Long Khánh
Nhớ rừng cao su xanh thắm mộng ban đầu
Nhớ những con đường quanh co mù bụi đỏ
Sợ cơn mưa giông lầy lội bước chân ai


Trường lớp năm xưa nay vẫn còn trong nỗi nhớ
Ngày đó ra đi quên chẳng hẹn ngày về
Người cũ nay đâu trên bước đường viễn xứ
Em, biết có còn giữ được chút hương xưa


Đã từ lâu mong trở về thăm chốn cũ
Nhớ thương hoài màu hoa nắng rưng rưng
Hàng phượng vỹ xa muôn trùng biển sóng
Đứng bên trời nghe nuối tiếc, bâng khuâng


Nhớ Dốc Mơ, Dầu Giây, Gia Kiệm, Định Quán
Chiều Suối Tre, trưa Núi Thị rong chơi
Hương cà phê thơm lừng Hồ Đại Tướng
Kỷ niệm đầu đời nhớ quá ai ơi


Từ ấy đến nay đã qua bao mùa mưa nắng
Từ ấy đến nay tôi như con chim lạc đàn
Trường lớp năm xưa, Thầy Cô, bạn bè thương mến
Nay, chắc chỉ còn là một giấc mơ hoa


Mời nghe/xem Video Nhạc:
Nhớ Về Long Khánh

GIỚI THIỆU TRANG NHÀ: 
http://thovanyenson.com
http://www.thanphongmartialarts.com


I am patient with stupidity, but not with those who are proud of it.

― Edith Sitwell