VIẾT CHO MỘT NGƯỜI VỪA NẰM XUỐNG ...
Mru Thăng 09.07.2023 07:32:25 (permalink)
 
 “Xin cho một người vừa nằm xuống,thấy
bóng thiên đường cuối trời thênh thang !”
         Ngày 12.5 vừa qua là một ngày thật buồn với tôi khi Uông Đình Thịnh, người bạn sinh viên ,bạn đồng nghiệp ,đã qua đời sau cơn bạo bệnh. Nơi bạn nằm xuống ở xa ,Florida bên Mỹ ,gia đình hạn chế phúng viếng nên bạn bè nhiều người không hay biết nói chi đến việc tiễn đưa .
 
 
        Nhớ ngày nào Thịnh, tôi cùng đậu vào SPSG (k 3), năm đầu ra trường chọn nhiệm sở theo thứ hạng tốt nghiệp nên 2 đứa dạy khác nơi. Nhưng sau 1 năm, khi có đợt thuyên chuyển ,chúng tôi may mắn được về dạy chung trường Hải Phòng thuộc Hố Nai Biên Hòa. Nghĩ lại tôi thấy đó là những năm đi dạy vui ,thoải mái vì lương giáo học bổ túc khá cao và việc dạy tương đối nhàn không phải soạn giáo án như bây giờ. Dạy xong buổi sáng coi như hết việc ,chúng tôi có 1 khoảng thời gian, khá dài suốt từ trưa đến chiều tối tha hồ nghỉ ngơi thư giãn,chơi thể thao ,đi nhậu lai rai hoặc làm vài ván xì phé cho vui vào mỗi dịp lãnh lương . Hầu hết gv SP thời đó chỉ sau 1 năm đi dạy đã mua được xe Honda, thứ xe máy thời thượng bấy giờ. Từ khi có xe máy, chúng tôi không còn phải vất vả ra bến xe miền Đông chen chúc mua vé từ rạng sáng đi chuyến đầu cho kịp giờ lên lớp buổi sáng.
          Cuối 1967, Thịnh có giấy nhập ngũ học khóa 27 SQTB Thủ Đức. Chúng tôi chia tay, kẻ dạy hậu phương người phải ra tiền tuyến. Mãi đến thập niên 1970, chúng tôi mới gặp lại khi bạn được biệt phái về Sài Gòn dạy học tại 1 trường trung học tỉnh hạt ở Tân Phú .Thịnh cưới vợ năm đó, 1 cô giáo sắc nước hương trời quê ở Long An, tôi được bạn chọn làm phù rể. Hoàn cảnh cho phép ,2 anh em rủ nhau ghi danh học Văn khoa Sài Gòn nhưng cầm mảnh bằng đại học chuyển dạy trường đệ nhị cấp chưa được bao lâu thì chế độ VNCH xụp đổ .
          Phải hơn 1 tuần sau biến cố 30.4, tôi mới tịnh tâm đi thăm thú bạn bè xem ai còn lại, ai đã ra đi. Đến căn nhà quen thuộc nằm ở 1 con hẻm cạnh nhà thờ Ba Chuông , tôi được song thân bạn cho hay vợ chồng Thịnh đi từ tối 30.4, hai đứa chở nhau ra bến Bạch Đằng leo lên chiếc tầu cuối cùng của hải quân Sài Gòn kịp chạy ra khơi trước lúc rạng đông .
 
 
    Tôi thẫn thờ khi khi bố mẹ Thịnh bảo :” Chắc chúng đi được rồi vì nếu trúc trắc thì giờ đã về nhà…”. Tâm trạng rối bời, tôi yên lặng nghe chuyện Thịnh ra đi lòng chạnh buồn nghĩ chắc chẳng bao giờ gặp lại bạn.Nhìn tủ sách quen thuộc của Thịnh ,tôi nảy ý muốn xin 1 cuốn đem về làm kỷ niệm, bố Thịnh gật đầu lấy đưa ngay. Về nhà tôi ngồi thừ nhìn cuốn sách .Đó là cuốn Từ điển Việt Nam của Thanh Nghị ,dày trên 1500 trang ,mỗi danh từ đều có ghi chú tiếng Pháp.Nhớ ngày mua nó ,Thịnh khen sách soạn công phu rất hữu ích cho người thầy và những ai muốn rèn luyện ngoại ngữ.Tôi mở trang đầu lấy bút ghi hàng chữ :”Của người bạn không bao giờ gặp lại, Tân Phú 8.5.75 “ rồi đem bọc plastic để vào ngăn cao nhất trên tủ sách đầu giường.
 
           Phải đến đầu 1990 tôi mới liên lạc được với Thịnh qua một người bạn định cư tại Mỹ theo diện HO. Lúc này internet đã du nhập Việt Nam nên chúng tôi có thể liên lạc nhau qua email.Trong khi tôi ở Việt Nam được lưu dụng dạy học thì Thịnh ở Mỹ chuyển nghề đi học IT và một thời gian sau báo tin cho tôi hay đã  được tuyển làm Software engineer tại Liberty Mutual Insurance.
         Thịnh mua đất cất nhà theo diện trả góp. Sau gần 2 chục năm bạn đã có 1 ngôi nhà có sân vườn thoáng mát tại Orlando thuộc bang Florida, một trong 5 tiểu bang có cộng đồng người Việt lớn nhất ở Hoa Kỳ. Trong mảnh vườn của mình , Thịnh trồng thành công nhiều rau củ hoa trái quê hương. Mỗi lần thu hoạch Thịnh đều chụp hình khoe với tôi những trái cây đầu mùa của mình , thôi thì cam, quýt, mãng cầu,nhãn,mận,ổi… không thiếu thứ gì nhưng tôi ngạc nhiên nhất là bạn còn trồng được cả cây thanh long.
 
 
 
          Tôi nhớ 1 lần kèm tấm ảnh những trái khế đầu mùa ,Thịnh có ghi chú kèm theo mấy dòng chữ viết :     
                                 “ Quê hương là chùm khế ngọt ..!
                                    Thế còn chùm khế ngọt này…
                                    Quê hương này... thì sao đây ?!”
            Đọc mấy dòng này chắc nhiều người cũng hiểu và cảm thông tâm tư người viết .Riêng tôi nghĩ Thịnh muốn gián tiếp trả lời bài thơ ngắn tôi gửi bạn trước đó sau khi nhận rất nhiều status bạn fw có nội dung liên quan đến ngày 30.4 :
                                    “ Biết bao người khăn gói ra đi
                                     Con tim sâu lặng lời thề
                                     Một ngày nhất định sẽ về quê hương
                                     Thế mà bốn lăm năm hiu hắt
                                     Câu nói xưa chẳng vẹn một bề
                                     Thư đi tin lại hẹn thề
                                     Bạn ơi lâu quá còn về nữa không ?
                                     Quê hương khuất bóng hoàng hôn
                                     Thương người cố quốc dạ sầu vấn vương …“



 
          Ba thế hệ của gia đình “Thinh Uong, Quang Uong and Ryan Uong” đã an cư lạc nghiệp tại quê hương thứ 2 nên nên với những người định cư nước ngoài “ Quê hương là chùm khế ngọt…”có thể chỉ là hư ảo thời gian .
         Bạn bè của Thịnh ,nhất là nhóm cựu học sinh trường Hồ Ngọc Cẩn ,trường cũ ngày xưa , thường nhận những bài post hay do bạn sưu tầm được trên mạng.Tôi cũng là 1 trong số những người thường xuyên nhận được những bài viết gửi từ uongtran…@hot.mail.com. Đọc thấy hay ,tôi thường fw với bạn bè hoặc post lên facebook chia sẻ để nhiều người cùng đọc ,có khi tôi đưa tên 1,2 người quen thân nhờ fw bạn cũng sốt sắng giúp.Bất chợt từ trung tuần tháng 2 vừa qua tôi bặt tin nhắn và email của Thịnh. Thăm hỏi vài người bạn khác mới hay Thịnh đã loan báo mình “gác kiếm” về vườn vui thú điền viên…vì qua trên mười mấy năm ròng rã cũng đã đến lúc mỏi mòn...
        Bất chợt đầu tháng 4 ,1 người bạn cùng khóa SP đang ở Mỹ cho hay Thịnh đang bịnh nặng do ung thư dạ dày tái phát .Tôi âu lo viết thư thăm hỏi nhưng không nhận được hồi đáp ,chát qua messenger cũng bặt tin.Rồi… trung tuần tháng 5, tin dữ về Thịnh chính thức được bạn bè ở Mỹ xác nhận.
        Thường tôi hay thông báo trên facebook tin buồn bạn bè vừa mới ra đi nhưng không hiểu sao lần này khi người bạn thân mất tôi bần thần chẳng có động tịnh gì. Mãi đến khi có người zalo hỏi :”Có phải anh Thịnh chết rồi hay không? Tại sao bạn lại im lặng như vậy? “ Tôi trả lời rằng mình không phải là người vô tình nhưng nỗi buồn mất mát lần này quá lớn nên định thư thư 2 sẽ có bài viết dài về người bạn vừa nằm xuống .Còn thông tin thì hôm 24/5 đã có bạn đồng khóa Phan Trần Đức làm rồi .
         Và hôm nay khi ngồi viết mấy dòng này, những kỷ niệm về người bạn xưa cứ nối tiếp hiện ra trước mặt tôi như 1 cuốn phim quay chậm…Những ngày gắn bó trong trường SP, những ngày vui dạy chung trường Hải Phòng, những ngày rong chơi Trảng Bôm thăm Huỳnh V Ba, cùng hát rong với nhóm Du ca Bùi Công Thuấn tại Hưng Lộc Long Khánh,cùng bạn đồng khóa Vũ Văn Sự vui đùa trong đám cưới Thịnh Mười ở Long An, những buổi câu cá ở các con lạch vùng Tân Phú gần quanh nhà Thịnh…
         Khi lá vàng khóc lá xanh rơi thì nỗi thương tiếc đầy vơi nước mắt .Còn hôm nay lá vàng khóc lá vàng rơi thì hạt lệ mong manh như làn sương tan đâu mất, chỉ còn nỗi đau lắng đọng trong tận cùng tâm can. Ngẫm lại là 1 người con ngoan đạo với cái tuổi U 80 ,Thịnh đã đi hết nẻo đường của phận người, nhưng dù ngắn hay dài, đó cũng là cuộc hành trình nhân sinh mà ai rồi cũng sẽ đi qua.Thôi thì đành phó thác, cầu xin kiếp mai hậu của được bạn yên nghỉ vĩnh hằng nơi tình thương của Thiên Chúa .
 
             Mru Thang
 
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 5 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9