Thơ Nguyễn Trung
Thay đổi trang: 123 > >> | Trang 1 của 8 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 114 bài trong đề mục
Trung Nguyen 15.01.2024 03:29:27 (permalink)
0

Giả vờ

Mình sẽ cố giả vờ một ngày
ngủ nướng sáng mùa đông ngập tuyết
không cưỡi con lừa già còm cõi
lê thân kêu lóc cóc trên đường.
 
Cũng giả vờ uống cà phê thật chậm
im lặng nhìn khói bốc mơ màng
lật bánh nướng cho không bị cháy
để miệng không đắng ngắt cả ngày.
 
Có lẽ mình giả vờ chưa đủ
nên giật mình dậy trước bình minh
nghe đồng hồ sinh học reo vang
rồi nằm ườn, thở dài thở ngắn.
 
Con lừa già trong ta ngoan cố
cùng lão Đồng Ki Sốt cứng đầu
vẫn giả vờ như còn rất trẻ
lễ mễ khiên, giáo gỗ lên đường.
 
Vung vẩy mãi, có ngày phát mệt
nên giả vờ viết sách làm thơ
không biết viết nên dùng máy tính
tẩy sửa hoài, ai có biết đâu.
 
Văn không xuông, vợ vẫn giả vờ
khen hay quá, mắt không cần nháy.


nơi đáy giếng có người ngửa cổ:
thơ của mình hay nhất thế gian
 

 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2024 00:12:21 bởi Trung Nguyen >
Attached Image(s)
#1
    Trung Nguyen 17.01.2024 01:33:48 (permalink)
    0

    Mai ta bay về đâu
     
    Mai ta bay về đâu được đây
     
    Virginia, tuyết đã rơi đầy
    hàng cây rụng lá trơ trọi quá
    còn có chốn nào để trú thân.
     
    Ngồi bên khung cửa ngày tuyết rơi,
    ly cà phê ấm, lạnh trong lòng
    cốc rượu ngày đông, không đối ẩm
    chợt buồn, thiếu bạn, hay vì ta.
     
    Lặng nhìn đàn chim rủ nhau đi
    mà sao mình vẫn quẩn quanh hoài
    chiều hôm xám lạnh vì mây thấp
    hay bởi lòng mình quá cô đơn
     
    Có lúc nửa đêm ta lắng nghe
    lao xao cơn sóng tận đáy lòng
    âm u tiếng gió đồi xưa cũ
    kỷ niệm xa xưa chợt trở về
     
    Sài gòn, đám bạn không còn nữa
    đường chật, người đông, chẳng ai quen
    ngõ cũ giờ đây thành phố lạ.
     
    Mai ta bay về đâu được đây!
    R
    <bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2024 04:28:18 bởi Ct.Ly >
    Attached Image(s)
    #2
      Trung Nguyen 17.01.2024 07:16:25 (permalink)
      0

      Chợt muốn về quê xưa
       
      hồ hỏi mây về đâu
      mây lững lờ, suy nghĩ
      tôi một đời rong ruồi
      chợt muốn về quê xưa
       
      quê tôi là biển cả
      một ngày nắng nồng nàn
      nước biến thành hơi nhẹ
      bay lên trời làm mây
       
      lang thang cùng năm tháng
      lãng đãng với gió trời
      có nhiều khi sốc nổi
      thành cơn bão quay cuồng
       
      trôi mãi về đại lục
      thành mưa rớt xuống hồ
      sống một đời lữ khách
      chợt muốn về quê xưa
       
      <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2024 07:43:52 bởi Trung Nguyen >
      Attached Image(s)
      #3
        Trung Nguyen 18.01.2024 03:36:12 (permalink)
        0
         
        Trở về
         
        trở về con dốc ngày xưa ấy 
        bỗng thấy mình trong thủa dại khờ, 
        cứ tưởng vung đao thành hiệp sĩ 
        ai ngờ gió bụi mệt nhoài thôi 
         
        ông lão bạc đầu về chốn cũ 
        chợt thấy mình xa lạ làm sao
        bụi đỏ ngày nào đâu rồi nhỉ 
        những cánh phượng xưa đã nhạt nhoà 
         
        tôi đã đi xa thành phố gió
        để lẫn vào trong bụi của đời 
        thời gian ai có ngăn lại được 
        nên chỉ còn mơ giấc mộng xưa 
         
        trở lại phố xưa tìm kỷ niệm 
        chẳng thấy được gì, chỉ còn mây
        một góc hồ xưa, bài thơ cũ
        tóc đã bạc rồi, mộng tàn phai! 
         
        có những con đường đưa ta đi 
        rồi cũng đôi khi dẫn ta về 
        tôi vẫn giữa đời, run rẩy đứng 
        chọn một chiều nào để bước đi
         
        tóc người vương vấn trời mây trắng 
        tí mộng tang bồng đã bay xa
        còn đâu ngày cũ, hoa cùng bướm
        con dốc xưa kia, giờ quá cao.
         
                ngày trở về thăm Ban Mê Thuột
         
         
        <bài viết được chỉnh sửa lúc 30.01.2024 09:50:58 bởi Trung Nguyen >
        Attached Image(s)
        #4
          Trung Nguyen 18.01.2024 05:33:40 (permalink)
          0

          Chiều đông ở Virginia 
           
          không có hàng cây bàng lá đỏ
          chẳng vương hoa điệp vàng vỉa hè 
          chiều đông Virginia chĩu lạnh
          trong tôi chỉ còn chút nhớ thôi 
           
          bầu trời xám, hàng cây đứng lặng 
          đàn chim hoang mang, biết về đâu 
          đứng co ro trong nỗi buồn cô quạnh 
          vắng người, hay tôi bị bỏ quên 
           
          <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2024 07:58:01 bởi Trung Nguyen >
          Attached Image(s)
          #5
            Trung Nguyen 18.01.2024 08:28:18 (permalink)
            0

            thỉnh thoảng
             
            thỉnh thoảng, có lúc tôi tựa như
            cái ai phôn bỏ quên không xạc 
            ngày hôm qua mình đi đâu nhỉ
            và bây giờ ai đang gọi tôi
             
            thỉnh thoảng ở giữa đời mất sóng
            làm sao đoán được chuyện ngày mai
            mưa sẽ thầm thì hay cuồng nộ
            nắng rực trên đồi, cỏ vẫn xanh?
                    
            thỉnh thoảng tôi thành cái ai pát
            đã xạc đầy, lau sạch như gương
            cầm trên tay bỗng quên mật khẩu
            lạc giữa đời, dữ kiện vây quanh
             
            thỉnh thoảng quay cuồng giữa phồn hoa
            mông lung thấy cây đa làng cũ
            chợt biết mình lạc trong đời ảo
            đành nhờ gi piét dẫn về nhà
             
            thỉnh thoảng rách việc, ngồi làm thơ
            vẫn biết thơ mình, ai thèm đọc!
            mặc cho vợ mệt nhoài cơm nước
            thủ thỉ rằng, em ngó giùm anh
             
            dẫu vạn sự không tường.. vẫn tỏ!
            nhờ Gô Gồ nên cứ nghênh ngang
            thỉnh thoảng lại im lìm ngồi sững
            chẳng biết đang lóc cóc chuyện gì
             
            <bài viết được chỉnh sửa lúc 05.02.2024 07:54:53 bởi Trung Nguyen >
            Attached Image(s)
            #6
              Trung Nguyen 18.01.2024 23:49:21 (permalink)
              0

              Bưu thiếp
               
              Nhìn qua khung cửa ngắm tuyết rơi 
              nhớ lại ngày xưa, thủa thiếu thời 
              cánh thiệp phương xa mùa lễ tết
              hàng cây tuyết phủ đẹp làm sao!
               
              Thủa ấy tôi còn thơ ấu quá 
              thấy chùm tuyết tưởng kẹo bông gòn 
              chắc ở xứ người ngon ngọt lắm 
              ấm êm và đẹp tựa thiên đường 
               
              Đến khi đến được khung trời mộng 
              chưa được yên thân, bão tuyết rơi 
              mới biết cuộc đời không như ảnh 
              lặn lội đi làm trong giá băng 
               
              Hôm nay ngồi ngắm tuyết đang rơi 
              chợt nhớ thủa xưa, thủa vi hàn 
              bỗng thấy thương ai còn vất vả
              tuyết phủ trắng sân, tóc bạc rồi 
               
              <bài viết được chỉnh sửa lúc 23.01.2024 03:45:47 bởi Trung Nguyen >
              Attached Image(s)
              #7
                Trung Nguyen 20.01.2024 04:39:18 (permalink)
                0

                Cuối ngày bên hồ
                 
                mây đến rồi bay đi
                cánh chim nào vụt mất
                mặt hồ yên lặng lại
                còn lại bóng ta thôi
                 
                mùa xuân hoa nở rộ
                hạ về hồ ngát xanh
                thu vàng ai khoác áo
                đông lạnh hồ như gương
                 
                Attached Image(s)
                #8
                  Trung Nguyen 20.01.2024 23:04:47 (permalink)
                  0

                  Lan nơi phố thị
                   
                  thanh cao áo khoác trên người,
                  kiêu sa em mặc cho đời say mê
                  xưa kia tĩnh mịch trên rừng,
                  nay thì phố thị tưng bừng, lao xao.
                   
                  em đi bỏ lại núi cao,
                  rời con suối nhỏ, hồ sâu êm đềm,
                  mông lung đôi lúc ngóng về,
                  lũng xưa sương phủ, mây che lưng đồi.
                   
                  chờ em bướm đậu cuối đèo,
                  ong theo em đến sau hè phố hoa.
                  rừng xưa em đã quên rồi?
                  hay em chỉ biết thị thành mà thôi.
                   
                  chiều hôm, viễn xứ, nhớ nhà,
                  xưa là cố quận, nay là phồn hoa.
                  nhớ nhung ngậm kín trong lòng
                  vì môi em bận cười tươi với đời.
                   
                   
                  <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2024 02:24:41 bởi Trung Nguyen >
                  Attached Image(s)
                  #9
                    Trung Nguyen 21.01.2024 07:23:26 (permalink)
                    0

                    hạnh phúc biểu kiến
                     
                    đôi khi dù chỉ là một tí
                    cũng còn hơn chẳng có gì
                    một giọt mưa trong khi nóng bỏng
                    hơn đổ mồ hôi ra tưới vườn
                     
                    đôi lúc chỉ được vài ba phút
                    nở nụ cười bên những cánh hoa
                    còn hơn cả mùa đông giá lạnh
                    ngồi trong nhà mãi thấy chồn chân
                     
                    nghệ sỹ đổi cả đời vất vả
                    để có được giây phút thăng hoa
                    chẳng cần đâu, những tiếng hoan hô
                    mà chỉ muốn thời gian ngừng đọng
                     
                    chén chè mẹ nấu, ngày thơ ấu
                    bát phở thời nghèo, đầu dốc xưa
                    cả đời dong duổi tìm không thấy
                    vẫn mãi chỉ là một tí thôi!
                     
                    Attached Image(s)
                    #10
                      Trung Nguyen 21.01.2024 22:18:44 (permalink)
                      0

                       Hạnh phúc mưa
                       
                      Nhớ những cơn mưa thời bé xíu
                      ngắm nước rơi, qua khung cửa vuông
                      giọt lăn tròn như viên bi nhỏ
                      đưa bé trong tôi vẫn mỉm cười.
                       
                      Lớn hơn một tí, giờ tan học
                      chạy trong mưa, ngỡ tựa anh hùng
                      không sợ ướt, hay chưa biết sợ
                      cặp che đầu tưởng nón chiến binh.
                       
                      Tuổi chớm yêu, hiên nhà mưa trú
                      bên đường, ai cũng đợi tan cơn
                      dù ướt lạnh cũng xin mưa mãi
                      bụng đói chân run, vẫn yêu đời.
                       
                      Sài Gòn cũ, những ngày nắng gắt
                       mưa òa rơi, hạnh phúc tràn về
                      quán lề đường, co chân trên ghế
                      tưởng rằng đang du ngoạn trên sông.
                       
                      Ngày xa xứ, mưa không thấy phố
                      nước mắt rơi ai thấy được đâu
                      không ngoảnh mặt, vẫn còn thấy được
                      con đường xưa của thủa hẹn hò.
                       
                      Mùa phấn hoa, nơi miền viễn xứ
                      xe biến mầu, vàng phủ ngự xa
                      cơn mưa đến, lòng vui phơi phới
                      ở chung cư không chỗ rửa xe.
                       
                      Tháng tám xứ người, mùa nắng hạn
                      chờ cơn mưa như trẻ chờ quà
                      những giọt nước giống là ân sủng
                      đám mê vườn, quý hoa hơn thân.
                       
                      Giờ đến lúc tuổi nhiều, tiền ít
                      nhờ mưa rơi bớt xót tiền biu (bill)
                      bụi được rửa không cần tốn nước
                      một khoảng đời cũng được trôi đi.
                       
                       
                       
                       
                      Attached Image(s)
                      #11
                        Trung Nguyen 22.01.2024 07:56:47 (permalink)
                        0

                        Khúc thu đông
                         
                        Đâu phải vì thu mà lá rụng
                        chẳng bởi đông về cây chơ vơ
                        tôi vẫn loay hoay khi mùa chuyển
                        cố tìm tôi khi ngắm lá vàng
                         
                        Vàng son trang điểm cho đời nhớ
                        mùa thu, thiếu phụ tựa vào nhau
                        rực rỡ để tàn phai không tiếc
                        kệ mùa đông về, sẽ cô đơn
                         
                        <bài viết được chỉnh sửa lúc 15.02.2024 04:48:14 bởi Trung Nguyen >
                        Attached Image(s)
                        #12
                          Trung Nguyen 23.01.2024 04:12:24 (permalink)
                          0

                          Ông Từ .... thức

                          một hôm Từ-Thức ở thiên-thai
                          bỗng nhớ mùi khoai nướng thơm lừng,
                          bồ đào mỹ tửu, sao nhạt quá
                          cốc rượu làng Vân đượm đà hơn.
                           
                          nhã-nhạc vườn đào, ôi rộn-rã
                          tiếng sáo diều trưa, lặng trong lòng.
                          thấy cô tiên nữ xiêm áo đẹp
                          hồi tưởng nàng quê dáng thẹn thùng.
                           
                          cỗ bàn đầy ắp tôm, cá, thịt
                          nhớ vị sấu dầm, bát canh quê
                          đào tiên thơm ngát, nho cùng táo
                          thèm chút chát bùi, trái ổi xanh.
                           
                          bồng lai tiên cảnh mờ sương khói
                          giải  khói lam chiều, chái bếp xưa
                          khánh chuông réo rắt, ngày không tắt
                          tiếng mõ gọi trâu, chiều đã về.
                           
                          nhiều đêm mất ngủ ông Từ “ thức “
                          nhìn giải Ngân Hà thấy mông lung
                          đường xa vạn dặm, ai lạc lối
                          hay quãng đường đê đã ngập rồi,
                           
                           
                          <bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2024 02:25:16 bởi Trung Nguyen >
                          Attached Image(s)
                          #13
                            Trung Nguyen 23.01.2024 05:51:11 (permalink)
                            0

                            Phôi pha
                             
                            tôi chào nắng hạ nồng nàn
                            chào tôi một thủa dạt dào ước mơ
                            mai rồi, thu sẽ về đây
                            tôi ngồi im lặng nhìn mây cuối trời
                             
                            cuối trời rồi sẽ đến đâu
                            còn tôi luẩn quẩn loanh quanh chốn này
                            cành lau giờ đã nhạt mầu
                            tóc người cũng lại trắng ngần như mây
                             
                            mây trời, tóc trắng, bờ lau
                            tháng năm tan biến, qua mau ngỡ ngàng
                            câu thơ tìm chẳng nên lời
                            bài nhạc tôi viết nửa vời rồi quên
                             
                            quên tôi đã có một thời
                            long đong lận đận, một trời tha phương
                            bây giờ cuối nẻo đường xa
                            nhìn cành lau trắng, nhớ bài “phôi pha “.
                             
                             
                            Attached Image(s)
                            #14
                              Trung Nguyen 23.01.2024 07:37:05 (permalink)
                              0

                              Điệp vàng ngày cũ
                               
                              Cám ơn mùa thu ở Virginia
                              nhắc tôi nhớ Sài Gòn đầu hạ
                              hoa điệp trải vàng trên đường phố
                              ngập hồn ai dậy sớm đến trường
                               
                              Sài Gòn không có mùa lá rụng
                              không tuyết rơi phủ cả khung trời
                              không hoa đào rực rỡ mùa xuân
                              nhưng có điệp vàng trên đường vắng
                               
                              Buổi sáng tinh khôi chưa mùi khói
                              đường phủ vàng ươm nhẹ như sương
                              đám học trò bước chân thật khẽ
                              sợ làm bay đi tuổi mộng mơ
                               
                              Cám ơn Virginia và cả mùa thu
                              những con đường lá vàng rơi phủ
                              cho tôi nhớ lại mùa hoa điệp
                              và cả ngày xưa, thủa ấy, đã qua.
                               
                              Attached Image(s)
                              #15
                                Thay đổi trang: 123 > >> | Trang 1 của 8 trang, bài viết từ 1 đến 15 trên tổng số 114 bài trong đề mục
                                Chuyển nhanh đến:

                                Thống kê hiện tại

                                Hiện đang có 0 thành viên và 3 bạn đọc.
                                Kiểu:
                                2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9