Thơ Nguyễn Trung
Thay đổi trang: << < 78 | Trang 8 của 8 trang, bài viết từ 106 đến 115 trên tổng số 115 bài trong đề mục
Trung Nguyen 27.04.2024 08:42:04 (permalink)
0

ngày xuân đợi

lại thêm một ngày ngồi bó cẳng
mưa lâm râm, nắng trốn sau mây
xuân chưa đến nhưng đông đã hết
hoa lá xanh mầm, nụ đang vươn

chưa ra vườn nhưng cứ ngó quanh
đầu tính toán sẽ trồng gì nhỉ
cái vườn bé như ngón tay út
mà tưởng như thượng uyển thật to

người ta có nhà to vườn lớn
còn ta một khoảnh đủ yên đời
mấy chậu cây con co ro lạnh
thân già lụm cụm vẫn loanh quanh

đợi nắng xuân về trong gió lạnh
ngắm một tí vườn qua khung cửa
nhìn cánh đào rụng rơi trên cỏ
những giấc mơ nào cũng bay theo
 
Attached Image(s)
Trung Nguyen 30.04.2024 04:04:00 (permalink)
0

quê hương giả định
 
từ tháng tư một chín bẩy năm
người Việt đều cùng bị mất hết
miền của tôi không còn quốc gia
miền của bạn tiêu tan lý tưởng
 
người đã bỏ tổ quốc ra đi
kẻ trốn quốc gia bằng mọi cách
phần đất mang địa danh Việt Nam
chỉ còn là tên của địa đồ
 
những con thuyền bé tí cỏn con
chất đầy người cùng nhau chạy trốn
bao nhiêu phần trăm đến được đích
tỉ số nhỏ, đau xót làm sao
 
vượt thoát được khỏi “ thiên đường “ mù
bằng con đường xuất khẩu lao động
bố mẹ cấm nhà bán đất tổ tiên
cho con du học, dặn đừng về
 
con người khi chẩy khô hết máu
khi đất nước kiệt kệ tài nguyên
làm sao tồn tại hoặc sống còn
dù có mấy ngàn năm lịch sử
 
đất nước tôi hình như chữ S
thời ông cha nghĩ là chữ Sướng
để cháu con được hưởng đời đời
nhưng đến nay biến thành chốn Sợ
 
tản mát đến năm châu bốn bể
tá túc trong lòng xứ của người
vẫn mang trong tim một quê hương
để giòng máu Việt vẫn mãi chẩy
 
chuyện buồn của những người xa xứ
còn quê hương mà chẳng trở về
có tiếng mình mà dùng ngoại ngữ
chỉ còn “quê hương giả định” thôi!  (putative country)
 
  R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 23.05.2024 07:31:11 bởi Trung Nguyen >
Attached Image(s)
Trung Nguyen 04.05.2024 04:01:46 (permalink)
0

nắng chiều


nắng còn rớt xuống cành hoa
người còn sót lại trong hồn bài thơ
bâng khuâng ngắm bóng chiều tà
bỗng nhiên nhớ đến bờ vai ai gầy


chiều còn đọng lại trên mây
gió vẫn lay động hàng cây sau nhà
tôi đứng lặng lẽ bên đời
nhớ con đường cũ nắng chiều phố xưa


ngày qua ở mãi trong người
tháng năm thủa cũ làm buồn hôm nay
mây hoài vương vấn mặt hồ
tóc ai bay kín cả trời nhớ nhung


vẫn còn thơ thẩn trong đời
đôi khi lịm ngất với lời hát xưa
ngẩn ngơ thấy nắng chiều vương
hoàng hôn ập đến, chợt thương cho mình
 
Attached Image(s)
Trung Nguyen 15.05.2024 07:17:57 (permalink)
0

ở một góc đời
 
ở chốn xa xăm tôi còn lại
một mảnh vườn riêng, một mảnh đời
một nơi yên tĩnh cho tôi thở
nội cỏ thiên đường, một góc mơ
 
ở miền viễn xứ tôi còn lại
một khoảng trời riêng, mộng không thành
một gốc cây già nghiêng trong chậu
một tí không gian của mình tôi
 
ở tuổi cuối đời tôi còn lại
ngày tháng thênh thang, chẳng lo nhiều
một căn nhà nhỏ chốn ngoại ô
đủ rộng để chơi, bớt phải hầu
 
ở vùng yên tĩnh xa phố thị
con đường dốc nhỏ dọc bên sông
hai đứa bên nhau đi thật chậm
hạnh phúc bù cho tháng năm qua
 
 
 
 
  R
<bài viết được chỉnh sửa lúc 25.05.2024 05:58:57 bởi Thanh Vân >
Attached Image(s)
Trung Nguyen 26.05.2024 09:50:07 (permalink)
0

buổi sáng môi hồng
 
sáng sớm thức dậy ra vườn
bình minh dạo ngắm, hoa ươm nắng hồng
thấy mầu hoa nhớ môi người
tháng năm xuôi ngược, son đời vấn vương
 
buổi sáng thanh khiết tinh sương
không gian thoang thoảng mùi hương thủa nào
bâng khuâng tôi bỗng trở về
tuổi em của thủa tóc thề ngang vai
 
mắt xanh vẫn chứa chiều mưa
tóc huyền trải suốt suối tuyền mộng mơ
em là của một thời thơ
môi hồng vẫn đượm, ngày nào trong tôi
 
thời gian trôi hết mộng mơ
sông ra biển rộng, bơ vơ kiếp đời
lang thang ở chốn xa vời
ngắm hoa bỗng nhớ mầu son ngày nào
 
 
Attached Image(s)
Trung Nguyen 04.06.2024 08:45:21 (permalink)
0

tháng sáu ở Virginia
 
ở Virginia, chờ cơn mưa
nhớ Sàigon ngày mưa tầm tã
những đám mây trôi về đâu nhỉ
để những hàng cây khô héo chờ
 
và tôi cũng ngồi đây chờ đợi
cũng héo dần như những hàng cây
ở Virginia tôi chợt nhớ
cơn mưa Sàigon, tháng sáu, năm xưa
 
Attached Image(s)
Trung Nguyen 07.06.2024 03:24:21 (permalink)
0

loay hoay, ta giận ta
 
thực sự chẳng bao giờ đủ giờ
cho ta rong chơi trong đời bận
ngồi đọc sách, tiếc buổi ra vườn
xem phim hay, mất giờ đi dạo
 
đôi khi có tí chữ trong đầu
nếu viết xuống, cây hoa đành héo
ngắm cảnh, hay cặm cụi chụp hình
để mai sau đừng tiếc ngẩn ngơ
 
ngồi thơ thẩn, thiếu giờ dọn dẹp
cả đời mình bừa bộn đã quen
đành cứ để chất đầy chất đống
tìm không ra cũng chịu vậy thôi
 
thèm nghe nhạc lại sợ mất ngủ
mai lừ đừ sao lái được xe
mong có tí thời giờ để thở
loay hoay, ta giận ta mãi thôi
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 08.06.2024 07:10:23 bởi Trung Nguyen >
Attached Image(s)
Trung Nguyen 13.06.2024 06:49:28 (permalink)
0

cần một
 
cho ta, giờ đây cần gì nhỉ?
một mảnh vườn nho nhỏ lặng yên
một mái nhà che nắng che mưa
một buổi sáng, ly cà phê ấm
một buổi trưa hè thật mát mẻ
một buổi tối mùa đông ấm áp
một ngày qua, chẳng cần nhìn lại
một ngày mai, kệ cứ đến thôi
một bài thơ ngồi đọc im lìm
một khúc hát khi không lên tiếng
 
có nhiều lúc trong đời tĩnh lặng
ở góc vườn, cần một mình ta
 
Attached Image(s)
Trung Nguyen 16.06.2024 07:31:25 (permalink)
0

nắng hạ
 
còn trong ta hạ nồng ngày cũ
ly cả phê đá, trưa Sài Gòn
những con đường hàng me xanh phủ
vê lô sô lếch nhẹ nhàng trôi
 
em với tà áo dài lụa trắng
mây trải sau lưng lúc tan trường
tóc cuốn vào hồn ai đứng đợi
nắng hạ ngày xưa giờ vẫn còn
 
tháng sáu ở Virginia
ngắm cành hoa đỏ vươn trong nắng
chợt lạc vào nỗi nhớ, thủa xưa
buổi trưa Sài Gòn đường phượng vĩ
 
mãi còn trong ta mầu hạ đỏ
vẫn chói chan như tuổi học trò
ở cuối đời, nơi miền viễn xứ
hơi nóng ngày nào sưởi ấm tôi
 
 
<bài viết được chỉnh sửa lúc 16.06.2024 08:13:33 bởi Trung Nguyen >
Attached Image(s)
Trung Nguyen 1 ngày và 19 giờ (permalink)
0

Father’s Day và thơ của bố
 
tôi ước có thể được một lần
đọc bài thơ của bố tôi làm
cho những đứa con của tôi nghe
bằng ngôn ngữ mà chúng hiểu được
 
bài thơ của những người xa quê
nhớ về nơi mình đã lìa xa
những nỗi niềm của kẻ tha hương
kể về một chốn xa vời lắm
 
có lẽ sẽ cũng giống như tôi
ở cái tuổi yên lành sung sướng
làm sao hiểu được những vần thơ
thầm thì về những gì đánh mất
 
đám trẻ sẽ ngồi im lặng nghe
bởi bổn phận hay vì lịch sự
chắc sẽ chẳng hiểu tại vì sao
mà phải nhờ thơ để tâm sự
 
y như tôi của thời còn trẻ
đọc thơ của bố làm như đọc chữ
mà chưa bao giờ dùng tâm hồn
để quyện mình vào những vần thơ
 
thời gian trôi như giòng sông chẩy
chẳng bao giờ quay gót lại đâu
những vần thơ đọc từ thủa bé
đến lúc già mới thấm, mới yêu
 
(Xin phép chú thích, thì sỹ Thiện Tôn- Nguyễn Ý là thân sinh quá cố của tác giả)
 
Attached Image(s)
Thay đổi trang: << < 78 | Trang 8 của 8 trang, bài viết từ 106 đến 115 trên tổng số 115 bài trong đề mục
Chuyển nhanh đến:

Thống kê hiện tại

Hiện đang có 0 thành viên và 1 bạn đọc.
Kiểu:
2000-2024 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9