Mưa Chiều Sài Gòn, Mưa Chiều Cali
Mưa Chiều Sài Gòn, Mưa Chiều California
(Truyện ngắn)

-Một Chiều Chưa Mưa


     Sài Gòn năm ấy nắng nhiều hơn mưa. Nắng không gắt, chỉ vàng vừa đủ để người ta nhớ. Ông khi đó còn rất trẻ, còn mang trong mắt cái trong veo của một người chưa kịp biết buồn sâu là gì. Ông làm việc gần khu trung tâm, hay ghé quán cà phê Brodard trên đường Tự Do mỗi buổi chiều. 
Chiều đó, ông đến sớm hơn thường lệ.
Quán vắng. Chỉ có một cô gái đang ngồi ở góc gần cửa sổ, trước mặt là ly cà phê chưa uống, đôi tay đan vào nhau như đang chờ đợi ai. Ánh nắng xiên xiên rơi lên mái tóc cô, làm sợi tóc óng lên như tơ.
Ông không biết vì sao mình lại nhìn lâu đến vậy.
Một lát sau, mưa bất chợt đổ xuống. Không báo trước. Người trong quán xôn xao đứng dậy. Cô gái luống cuống tìm dù trong túi nhưng không có.
Ông do dự vài giây, rồi bước đến:
- Cô,… có cần che dù không?  -Tôi cũng ra ngoài.
Cô ngẩng lên, hơi bất ngờ, rồi mỉm cười:
- Dạ,… nếu anh không phiền.
Hai người bước ra hiên. Cây dù không lớn. Vai lại chạm vai. Những giọt mưa lách vào khoảng trống rất nhỏ giữa họ.
Cô khẽ nói:
- Mưa Sài Gòn hay bất chợt vậy đó.
- Nhưng nhờ vậy mà người ta dễ, gặp nhau hơn. - ông đáp, rồi bối rối vì chính câu nói của mình.
Cô cười:
- Anh nói chuyện dễ thương ghê.
Ông đỏ mặt.
Họ đi tới đầu đường Nguyễn Thiếp thì mưa nhỏ lại. Cô dừng bước:
- Em tới đây được rồi. Cảm ơn anh nha.
- Cô,… hay ghé quán cà phê Brodard lắm hả?
- Dạ… cũng lâu lâu. Còn anh?
- Gần như ngày nào cũng tới.
Cô nhìn ông, mỉm cười rất nhẹ:
- Vậy chắc mình còn gặp lại.
Ông không biết vì sao tim mình đập nhanh hơn một nhịp:
- Tôi, cũng mong vậy.
Những ngày sau, họ thật sự gặp lại. Không hẹn. Cũng không cần trả công cho buổi che dù hôm ấy. Chỉ là mỗi khi ông bước vào quán, nếu thấy cô đã ở đó, lòng ông tự nhiên yên đi. Còn nếu chưa thấy, ông sẽ ngồi gần cửa sổ, chờ.
Một lần, cô vào trễ. Ông vô tình nhìn đồng hồ liên tục. Đến khi thấy cô xuất hiện nơi cửa, ông mới thở ra rất khẽ.
Cô bước tới bàn:
- Em tưởng hôm nay anh không đến.
- Tôi… vẫn thường ngồi đây.
- Vậy hả?
Cô ngồi xuống đối diện ông. Hai người nhìn nhau, chợt im lặng.
- Tên anh là gì? - cô hỏi.
- Anh là… (ông nói tên mình). Còn em?
- Em tên… (cô nói tên mình). Nhưng anh gọi em sao cũng được.
- Gọi sao cũng được là sao?
- Là… gọi sao cho dễ nhớ.
Ông cười:
- Vậy để tôi gọi em là… “mưa”.
- Sao lại là mưa?
- Vì từ ngày gặp em, tôi thấy Sài Gòn hay mưa hơn.
Cô bật cười, gương mặt ửng hồng:
- Anh nói mấy câu làm người ta không tin được.
- Tôi nói thật.
Một buổi chiều, họ cùng đi bộ quanh công trường Quách Thị Trang. Cô nhìn dòng xe, nói vu vơ:
- Lạ ha… mới quen nhau mà em thấy như đã biết anh từ lâu rồi.
Ông nhìn cô:
- Tôi cũng có cảm giác đó.
- Nếu một ngày mình không còn gặp nhau nữa thì sao?
Ông khẽ cau mày:
- Sao em hay nói mấy câu vậy?
- Vì… những gì đẹp thường hay ngắn.
Ông đứng lại, nhìn cô rất nghiêm:
- Nhưng mình có thể đi chậm hơn một chút, để nó dài ra.
Cô nhìn ông, mắt chợt ướt:
- Anh đừng đi nhanh quá khỏi đời em nha.
Ông nắm tay cô, lần đầu tiên, giữa chiều chưa mưa:
- Anh hứa.
Cô không rút tay lại.
Chiều đó, họ đứng trước nhà thờ Đức Bà rất lâu. Chuông đổ. Tiếng chuông rơi trúng vào tim hai người rất trẻ.
Cô nói nhỏ:
- Em không cần anh hứa điều gì lớn.
- Chỉ cần sau này, mỗi khi mưa, anh còn nhớ đến em.
Ông đáp, giọng chậm mà chắc:
- Mỗi khi mưa, anh sẽ nhớ em.
- Và mỗi khi nhớ em, trong lòng anh sẽ lại mưa.
Cô cười giữa nước mắt.
Từ buổi chiều chưa mưa đó,
họ bước vào nhau bằng cả một thời thanh xuân.
Và rồi, những chiều mưa Tự Do - Nguyễn Thiếp - Lê Lợi - Lê Lai - Quách Thị Trang - Bạch Đằng - Đức Bà - Huỳnh Thúc Kháng.
- Mới bắt đầu.

- Mưa Sài Gòn, Mưa Cali
Chiều Cali se lạnh. Gió từ ngoài vườn thổi qua khung cửa sổ khép hờ, mang theo mùi ẩm của cỏ sau cơn mưa vừa tạnh. Ông ngồi một mình bên bàn gỗ nhỏ, ly cà phê đặt trước mặt đã nguội tự bao giờ. Ngoài kia, bầu trời xám nhạt, mây thấp, giống hệt những buổi chiều mưa Sài Gòn năm cũ.
Ông đưa tay chạm khẽ lên mặt kính. Một giọt nước mưa vừa trượt qua, chậm rãi, mảnh mai.
- Mưa kiểu này… năm đó em cũng nói là đẹp…
Ông thì thầm, không rõ nói cho ai nghe.
Ký ức mở cửa rất khẽ, như một căn phòng cũ vẫn còn mùi hương quen.

       Ngày ấy, Sài Gòn chưa vội. Mưa xuống là mưa, không ồn ào, không xối xả. Những hạt mưa nhỏ đủ làm ướt tóc, đủ làm lòng người dịu lại. Con đường Lê Lợi chiều mưa loáng ánh đèn xe. Hai người đứng nép dưới hiên một cửa tiệm đã đóng cửa từ sớm.
Cô run nhẹ:
- Anh ơi… mưa hoài chắc ướt hết mất.
Ông cởi chiếc áo khoác mỏng choàng lên vai cô:
- Ướt chút cũng không sao… miễn em đừng lạnh.
Cô nhìn ông, đôi mắt long lanh:
- Lỡ em lạnh thì sao?
- Thì anh sưởi.
Cô bật cười, tiếng cười hòa trong tiếng mưa, trong trẻo.
Họ che chung một cây dù nhỏ. Vai chạm vai. Những bước chân rất chậm trên nền gạch ướt.
 Anh nè, cô lên tiếng -sau này, nếu có đi xa,… anh còn nhớ mấy con đường này không?
Ông im lặng một chút:
- Nếu còn em trong ký ức… thì con đường nào anh cũng nhớ.
Cô cúi đầu, giấu một nụ cười rất mềm trong làn tóc ướt mưa.

    Quán cà phê BroDard chiều đó không đông. Khói cà phê bốc lên từng làn mỏng. Cô chống cằm nhìn ra ngoài hiên, nơi mưa vẫn rơi đều đều.
- Em thích ngồi thế này hoài…- cô nói.
- Ngồi thế nào?
- Ngồi im, nghe mưa, nghe tim mình còn trẻ.
Ông nhấp một ngụm cà phê:
- Em sợ già không?
- Sợ chứ… sợ đến lúc già, mưa vẫn rơi mà không còn ai ngồi đối diện nữa.
Ông nhìn cô thật lâu:
- Nếu có ngày đó… anh vẫn mong có thể ngồi đối diện em. Dù tóc bạc.
Cô cười:
- Anh hứa nha.
- Ừ… anh hứa.
Cô đưa ngón tay út ra:
- Móc ngoéo.
Ông bật cười như một đứa trẻ:
- Trẻ con.
Nhưng rồi vẫn làm theo. Hai ngón tay nhỏ móc vào nhau, run run vì lạnh, vì mưa, hay vì hạnh phúc quá mong manh.

Những chiều sau đó, họ đi vòng quanh công trường Quách Thị Trang, xuống bến Bạch Đằng, nhìn sóng lăn tăn. Cô tựa đầu lên vai ông:
- Sau này, nếu không còn đi được như vậy nữa… anh có buồn không?
- Buồn chứ… nhưng buồn vì nhớ em, không phải vì không đi được.
Cô cười rất khẽ:
- Anh lúc nào cũng nói giỏi.
— Nói giỏi với em thôi.
Cô im lặng. Lòng cô lúc ấy tin rằng “mãi mãi” là một điều có thật.

Rồi có những buổi chiều họ đứng trước nhà thờ Đức Bà. Tiếng chuông ngân chậm, rất sâu. Cô nói nhỏ:
- Nếu nói lời chia tay ở đây, chắc buồn lắm hả anh?
Ông hơi sững lại:
- Sao lại nói chia tay?
- Em chỉ nói vậy thôi…
Ông nắm chặt tay cô:
- Đừng nói mấy chữ đó trước mặt anh.
Cô nhìn ông, ánh mắt chợt dài ra:
— Em chỉ sợ… một ngày nào đó, mình không kịp nói lời tạm biệt đàng hoàng.
Ông đưa tay lau giọt nước mưa trên mi cô:
- Nếu có ngày đó… anh vẫn sẽ tìm em trong mưa.
Cô gật đầu, mắt nhòe đi.
Rồi ngày chia xa cũng đến, lặng lẽ hơn cả một cơn mưa. Ông lên đường trước. Sân bay chiều đó không mưa. Nắng vàng rất đều, rất vô tình.
Cô nắm tay ông, giọng run:
- Anh đi mấy năm?
- Một vài năm… anh sẽ về.
- Nếu anh không về kịp thì sao?
Ông im lặng.
Cô cười mà nước mắt chảy dài:
- Nếu anh không về kịp… thì em vẫn đợi. Chỉ cần anh đừng quên.
Ông ôm cô thật chặt:
- Làm sao anh quên được một người đứng cạnh anh trong tất cả những chiều mưa?
        Chiều Cali hôm nay, ông mở mắt. Kí ức tan ra như khói cà phê nguội. Ngoài kia, mưa lại bắt đầu rơi.
Ông lẩm bẩm:
- Em à… cuối cùng anh đã không về kịp…
Ở Sài Gòn, trong một con hẻm nhỏ, người đàn bà tóc đã bạc đứng nhìn mưa tràn qua bậc cửa. Bà khẽ nói:
- Em đợi anh gần hết một đời rồi đó…
Bà quay vào trong, lấy ra một tách cà phê. Mùi hương cũ vẫn còn nguyên.
- Hôm nay mưa giống hôm mình ngồi BroDard ghê…
Đêm Cali xuống rất chậm. Ông ngủ thiếp đi trong tiếng mưa. Trong giấc mơ rất mới, ông thấy mình đứng ở công trường Quách Thị Trang. Cô chạy đến, váy ướt mưa, tóc rối, nhưng nụ cười thì như chưa từng trôi qua năm tháng.
- Anh đợi em lâu không?
- Không lâu… chỉ bằng một đời người.
Cô nắm tay ông rất chặt:
- Mình đi tiếp nha anh.
Ông gật đầu. Hai người bước vào cơn mưa mỏng, chậm, dịu.

   Sáng hôm sau, trời Cali trong xanh lạ lùng. Không còn mưa. Ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ. Ly cà phê trên bàn vẫn còn nguyên, nhưng ông đã không tỉnh dậy nữa.
Ở Sài Gòn, cùng ngày, người đàn bà bước ra hiên, nhìn lên bầu trời cao. Bà chợt thấy lòng mình nhẹ đi một chút, như vừa tiễn một ai đó rất quen.
Bà khẽ thì thầm:
- Thôi… anh đi trước nghe.
Và mưa, ở đâu đó rất xa, lại bắt đầu rơi.
Giữa chiều Sài Gòn của một thời trai trẻ
và chiều Cali của một đời người đã cạn,
chỉ còn lại một giấc mộng vừa mới mơ xong,
…………………….…… mà đã thành ngày xưa.
Sep 18, 2022
Viễn Phương
 
#1
    Chuyển nhanh đến:

    Thống kê hiện tại

    Hiện đang có 0 thành viên và 2 bạn đọc.
    Kiểu:
    2000-2026 ASPPlayground.NET Forum Version 3.9