Nhảy đầm
Tôi về ở thành phố này từ năm 1984. Một, hai năm đầu lo chuyện làm ăn, kiếm tiền, nên không giao thiệp nhiều. Nhưng khi đã vững chãi hơn, tôi mới đế ý đến chuyện socializing, gặp người này người kia những ngày cuối tuần hay lễ nghỉ. Tình cờ kiếm được một vài người bạn từ thời trung học, cùng ở trong thành phố, chúng tôi quyết định lập ra một nhóm giao thiệp, lấy tên là Vietnamese Social Club, viết tắt là VSC, để hội họp, ăn uống hay tổ chức những buổi giải trí cuối tuần.
Nhóm bạn này mới đầu ít, nhưng sau nhiều người biết nên xin nhập hội và gia tăng nhiều, hầu hết là những người có nghề chuyên môn, công việc vững chãi, tương đối khá giả. Đầu tiên chuyện chính gặp nhau là ăn uống tại nhà, tán gẫu, đàn ông coi football để đánh cá đội nào thắng, đội nào thua. Mấy bà túm lại gossip chuyện người này người nọ, scandal nào đang có, ai bỏ nhau, ai lấy ai.... Hay sắp đến mùa lễ, hội VSC sẽ tổ chức party ở đâu, khách sạn nào...
Thuở đó chưa có những màn văn nghệ, chua có karaoke, chỉ có chuyện đi vũ trường để nhảy đầm. Không khí ăn chơi lúc đó còn luyến tiếc thời vàng son của Sài Gòn trước 75 nên có đến ba bốn vũ trường trong cùng thành phố. Phong trào nhảy đầm cũng lên như diều. Nhất là giới chuyên môn, sinh sống khá giả, ngày xưa còn ở Việt Nam chỉ lo học hành lấy bằng cấp, chân chỉ hạt bột, bây giờ cơm no rửng mỡ nên học nhảy đầm để không thua kém ai. Và giải trí lúc đó cũng không có gì khác hơn là đến vũ trường để nhảy!
Đặc biệt trong nhóm VSC của chúng tôi, có một anh bạn đã khá lớn tuổi gọi là anh Ba, là tay nhảy đầm tuyệt giỏi. Anh có nghề từ thời trước ở Việt Nam, lê lết trên khắp vũ trường ở Sài Gòn, tạo cho mình một nghề nhảy đầm rất điệu nghệ và rất bắt mắt. Anh cũng giàu lắm, làm ăn nhiều thứ tại thành phố này và thành công hạng nhất nhì trong số người Việt định cư tại đây. Anh Ba tính tình lại tốt, rất dễ thương, hào sảng, không nề hà gì trong việc giúp đỡ người khác.
Ngày xưa ở Sài Gòn tôi cũng đã học nhảy đầm, đến những cours de danse ở Sài Gòn để học. Nhưng cũng chỉ nhảy vài điệu dễ như Rumba, Boston, Slow, cốt ý để ôm em cho chặt, những điệu khác nhanh hơn, như Valse, Bebop...học mệt hơn, lại không được ôm, học làm gì cho mất thời giờ! Nên đi vũ trường sau này, cũng chỉ ra mấy điệu chậm! Anh Ba đi cùng, biết ngay là học nhảy chưa dến nơi đến chốn!
Một hôm vào giờ trưa, đang ngồi trong văn phòng, bỗng thấy anh Ba xuất hiện. Một tay anh ôm một chiếc cassette player, một tay kia ra dấu cho tôi vào phòng trong. Anh nói:
- Hôm nay tôi đến để chỉ anh mấy bước nhảy đầm cho ngon lành. Anh đóng cửa đi, để tôi vặn nhạc lớn rồi chúng ta cùng dợt!
Anh Ba đúng là thầy nhảy dạy đầm giỏi. Anh chỉ dạy tận tình, rất kiên nhẫn và không quản ngại hay giữ gìn, bắt tôi phải tập đi tập lại đến khi nào bước nhảy hoàn hảo anh mới chịu thôi. Sau vài tuần lễ, các điệu khó tôi đã tập thuần thục, anh mới hài lòng và tuyên bố không còn gì để dạy thêm nữa!
Nhưng một thời gian sau tôi khám phá ra điều khác lạ! Là hội VSC, Vietnamese Social Club, của chúng tôi bỗng dưng thấy náo nhiệt và vui vẻ hẳn ra. Tuần nào đi vũ trường nhảy đầm, cũng thấy đầy hội viên VSC ra sàn nhảy tưng bừng! Nhiều anh chân chỉ, mặt mày đầy vẻ cù lần lửa, cả đời không bao giờ hẻo lánh đến vũ trường, bỗng dưng thấy xuất hiện. Và đưa vợ ra sàn nhảy, nhảy đủ các thứ điệu. Có anh lại còn nhảy fantaisies, lượn qua lượn lại, múa lên múa xuống, xoay vợ vòng vòng. Mấy anh này chỉ nhảy với vợ vì chưa đủ tự tin để mời mấy bà mấy cô khác nhảy đầm!
Điều lạ là mấy kiểu nhảy, kiểu "phăng" của mấy ảnh, cũng không khác gì mấy bước anh Ba đã dạy tôi khi trước. Và tôi đoán ngay ra là anh Ba đã đi vòng vòng các văn phòng của các hội viên VSC để dạy nhảy cho mọi người. Tuy anh vẫn kín đáo khòng nói cho ai biết và dĩ nhiên những anh bạn này không ai nhận là mình đã được anh Ba đến tận văn phòng truyền thụ nhảy đầm!
Hội VSC bây giờ lên như diều. Và ban chấp hành bắt đầu tìm trò chơi mới! Chúng tôi tuyển chọn trong số hội viên của VSC những người nào hát hay, những người hát không hay nhưng vẫn thích hát, "hát hay không bằng hay hát", những người hát quá dở nhưng vẫn có ảo tưởng mình hát "nghe cũng được đấy chứ", với điều kiên là làm ăn khá giả và chịu chi tiền! Những bạn này được mời để gia nhập nhóm gọi là TGIF, Thank God It's Friday,
Sở dĩ lấy tên này vì các vũ trường lúc đó chỉ mở cửa ngày thứ bảy. Thứ sáu không dám mở vì ít người đi, phần lớn dân Việt thời gian đó mới sang nên rất chăm chỉ đi làm, chiều thứ sáu mệt phờ ngưởi, còn ai đi nhảy đầm. Nên chúng tôi thuê vũ trường ngày thứ sáu với giá rẻ mạt để nhóm TGIF bày trò chơi mới.
Là các thành viên của TGIF sẽ được làm ca sĩ một đêm, lên sân khấu hát tại vũ trường cho mọi người nhảy đầm. Thuở đó chưa có phong trào hát hỏng như bây giờ nên TGIF ăn khách không thể tả được. Mọi người nao nức tập dợt để thứ sáu thực hiện giấc mộng làm ca sĩ, đứng duới ánh đèn màu, có vòng điện quay tròn trên đầu, phủ lên người đầy hào quang, say sưa hát như ca sĩ chuyên nghiệp để bạn bè nhảy đầm trên sàn nhảy. Đời còn gì thú vị hơn nữa bây giờ!
Chỉ có điêu phiền là phải phân chia thế nào cho công bằng cho các hội viên để tính toán chi phí. Người nào hát hay sẽ chỉ đóng tiền rất ít. Người nào hát dở sẽ phải đóng tiền nhiều hơn. Hát một bài đóng ít, hát hai hay nhiều hơn phải trả gấp đôi gấp ba. Những bài dễ hát với các điệu Slow, Boston, Rumba, Tango ai cũng đòi hát, phải trả nhiều tiền, các điệu Paso Doble, Valse, Bebop, New Wave, Twist ít người hát, giá rẻ hơn. Những anh loại cá mập lắm địa như bác sĩ thẩm mỹ, luật sư làm tai nạn, thường phải trả giá gấp mấy lần người khác mới được cho lên hát! Cáii gì mà than phiền? Anh làm một case kiếm cả năm sáu ngàn đô, bây giờ được làm ca sĩ, hưởng hào quang đèn màu, mà anh đòi trả tiền như người khác sao được!
Thành công của nhóm TGIF có thể gọi là vượt mức. Thứ sáu nào cũng có chương trình cho các hội viên làm ca sĩ vũ trường một đêm. Số người xin được lên hát quá đông nên phải chia phiên, nhiều khi phải hai hay ba tuần mới đến lần được hát. Lập chương trình, chia phiên ca sĩ rất công bằng để tránh sự ganh tị, kèn cựa. Có bà nói:
- Em mê được làm ca sĩ từ nhỏ. Nhưng nhà em thuộc loại gia giáo, vẫn gọi ca sĩ là "xướng ca vô loài" nên em đâu dám hó hé gì với cha mẹ em về giấc mộng này đâu. Rồi lấy chồng, đẻ con là xong một đời hoa của em rồi! Bây giờ được các anh tổ chức trò chơi TGIF này là đúng với ước vọng thầm kín của em. Trời ơi! Sao lúc đứng trên sân khấu, hát bài tủ của mình, có ban nhạc chuyên nghiệp đi theo mình, nương cho mình hát, thấy mình hát sao hay quá! Rồi nhìn xuống dưới, thấy bạn bè mình từng cặp, từng cặp ôm nhau nhảy du dương theo tiếng hát của mình. Sao thần tiên quá anh ơi! Đời còn gì sướng hơn nữa bây giờ! Em bây giờ ngồi đếm từng ngày để được mấy anh cho vào danh sách lên làm ca sĩ vũ trường đó anh ơi!
Nhưng cái gì lên đến tột đỉnh của nó, cũng sẽ phải tan tành, rơi rụng. Nhóm TGIF tổ chức mỗi tối thứ sáu như vậy được khoảng nửa năm thì tan hàng! Lý do là chuyện no cơm rửng mỡ, ca hát, nhảy đầm như vậy lâu quá, cũng sẽ sinh chuyện rậm rật, không thể tránh được. Và các scandals bắt đầu xảy ta tứ tung giữa các hội viên. Bà này chán chồng, ông kia chán vợ.
Nhìn lên sân khấu, thấy người khác đẹp hơn vợ mình quá nhiều như thế kia, lại hát hay như vậy. Nhìn lại vợ mình, xương xảu cứng ngắc, nhảy không ra hồn, lại không biết hát, sao mà chán quá vậy! Nên bắt đầu mê bóng hình mới, xuất hiện thường xuyên trên sân khấu vũ trường của TGIF.
Bà kia nhìn lại chồng mình, sao tệ đến vậy mà mình lấy làm chồng thì lạ thật! Hút thuốc lá cái miệng hôi rình, nhảy đầm cứ như nhà binh đi diễn hành, thiếu điều nhảy xong là dơ tay chào cái cụp. Nhìn lên sân khấu thấy anh kia đứng hát trên sân khấu sao bảnh quá. Hát lại mùi mẫn dữ thần như vậy!. Mà anh mời mình nhảy sao đi những bước gì nhuyễn quá, gợi cảm quá! Tango lả lướt mà cặp chân cứ quấn lấy chân mình thế kia làm sao chịu nổi bây giờ!
Thế là các màn ngoại tình, đổi chồng đổi vợ bắt đầu xảy ra giữa các hội viên. Chuông điện thoại các nhà hội viên hoạt động tưng bừng, náo nhiệt. Các bà gossip thả dàn, quên cả nấu cơm cho chồng con ăn tối. Con kia làm đơn ly dị rồi! Anh chàng nọ bị bắt gặp đi với bồ nhí, tưởng ai lại là vợ thằng làm địa ốc đấy. Nó cứ lo dắt mối đi show nhà, không chịu đi vũ trường nhảy đầm nên vọ nó mới cặp với thằng bán xe hơi đó!
Nhưng phải đến khi có màn đánh ghen ngay trong vũ trường thì ban chấp hành TGIF chúng tôi mới quyết định chấm dứt hẳn. Anh hội viên tên Tường, cũng khá già rồi, thường xuyên đi vũ trường mỗi tối thứ sáu của TGIF, nhưng không bao giờ dắt vợ đi. Vì bà vợ già ngoan đạo của anh gọi chỗ vũ trường là tội lỗi, tôi không thể bước chân vào đó được. Anh muốn xuống hỏa ngục đời đời thì anh đến chỗ đó. Nhưng tôi cám anh không được léng phéng gì với ai, anh nghe chưa! Để tôi nổi ghen lên là tôi cầm dao phay đến chém hết, anh nghe rõ chưa?
Nhưng anh Tường bắt đầu bị nặng tai nên anh không nghe rõ, hay anh giả vờ không nghe thì không ai biết. Chỉ thấy anh bắt đầu cặp kè với một bà khác, dắt đi vũ trường với anh, nhảy đầm tình tứ, ôm nhau cứng ngắc. Bà này cũng không còn trẻ lắm, nhưng hơn vợ anh xa, lại nhảy hay, có lần cũng lên hát! Nên anh Tường quên hết lời vợ dặn dò, hăm he. Muốn ra sao thì ra! Đời còn được bao lâu nữa, không hưởng đời còn đợi đến khi nào!
Rồi chuyện phải đến, cũng sẽ đến. Một đêm anhTường đang du dương ôm người đẹp nhảy, bỗng thấy vợ anh xuất hiện. Tay không cầm dao, nhưng bà này tháo chiếc guốc cao gót của mình, bổ ngay lên đầu bà kia. Cũng may, guốc cũ, loại rẻ tiền, không bọc sắt nên gãy tan, chỉ làm bà kia sước da đầu, máu chảy đầm đìa.
Bà này cũng không phải tay vừa, quay lại ôm lấy bà vợ anh Tường đấm túi bụi. Hai người ôm lấy nhau, ngã lăn ra ngay trên sàn nhảy và vừa vật lộn, vừa đấm đá thình thịch, không ai chịu nhường ai chút nào. Mọi người đứng chung quanh thấy trận đánh ác liệt quá, cũng không dám vào can ngăn, sợ bị trúng đòn lây.
Trận quần thảo tiếp diễn. Nhưng anh Tường vẫn bình thản, mặc kệ hai bà đánh nhau. Anh vuốt lại chiếc nơ nơi cổ, anh không đeo cravate như mọi ngươi nhưng bao giờ anh cũng thắt nơ, trông cứ như một ông giáo sư đại học! Anh Tường sửa lại nơ xong, chậm rãi về chỗ bàn mình ngồi, không quên hất đầu nhìn quanh bọn hội viên trẻ chung quanh như thầm bảo:
- Mấy chú nhìn anh mà noi gương nhé! Được đàn bà họ đánh nhau để tranh giành mình không phải thường đâu! Khó lắm! Phải làm sao họ mới vật lộn, đấm đá nhau như vậy để giành mình làm của riêng chứ!
Một lúc cuộc đánh nhau của hai bà mới chấm dứt, sau khi vài ba anh lực lưỡng nhảy vào để can thiệp. Rồi cảnh sát được gọi đến để làm biên bản. Hai xe cứu thương được gọi đến để đưa mỗi bà vào một emergency room khác nhau để khâu vá, chụp hình. Anh Tường vẫn ngồi đó, uống nước, bàng quang như chuyện của ai khác, không phải của mình!
Sau vụ này, ban chấp hành nhóm TGIF họp nhau lại. Và chúng tôi quyết định chấm dứt chuyện đi vũ trường, lên hát trên sân khấu của mọi người. Hội Vietnamese Social Club, VSC, vẫn giữ. Nhưng chỉ còn là những chuyện socializing vô thưởng vô phạt, tổ chức New Year's Eve, July 4th, party tại những khách sạn lớn, không đến vũ trường nữa.
Rồi tổ chức đi cruise, travel chung với nhau, toàn những người đứng đắn, không có những chuyện ghen tuông, thay chồng đổi vợ gì cả. Có nghĩa rất hiền lành, chân chất, đầy tinh thần mô phạm. Để làm gương cho con cháu sau này chứ. Ai cũng phải lo lấy chồng, lấy vợ cho con cái, rồi có cháu phải chơi với cháu cho chúng nó nhớ đến nguồn, đến gốc.
Hay nói cách khác, đã già rồi! Còn nhảy đầm nhảy đìa gì nữa! Xuống hỏa ngục hết bây giờ! Chấm dứt đi cho xong chuyện!!!